Ngày 2 tháng 1 năm 1985
12 giờ 51 phút chiều
CẬU LẤY MỘT MẨU GIẤY THỦ CÔNG màu hồng trong thùng của Krissi, gập đôi lại rồi viết lên đó, Giờ là Kỳ Nghỉ Giáng Sinh và Anh Đang Nghĩ về Em – Đoán Xem Là Ai? Với một chữ B ở cuối. Cô bé sẽ hét lên khi trông thấy thứ này. Cậu nghĩ về việc lấy thứ gì đó từ thùng của Krissi và chuyển nó sang thùng của Libby nhưng rồi quyết định sẽ không làm thế. Libby xuất hiện với một món đồ xinh xắn sẽ gây ra nghi ngờ. Cậu phân vân không biết ở trường trông mình và mấy cô em gái buồn cười như thế nào. Ba cô bé dùng chung một chiếc tủ rưỡi, Michelle đi lại trong những chiếc áo len cũ của cậu, Debby mặc lại đồ của Michelle, và Libby sẽ mặc những thứ còn thừa lại: những chiếc quần jeans màu xanh vá víu, những chiếc áo len bẩn thỉu, những chiếc váy rẻ tiền mà Debby đã mặc chật. Quá khác biệt so với Krissi, quần áo của cô bé tất cả đều tươm tất. Diondra cũng vậy, với những chiếc quần jeans hoàn hảo. Nếu quần jeans của Diondra bị bạc màu, thì bởi vì nó là mốt mới nhất, nếu nó có những vết tẩy trắng, thì bởi vì nó đã có sẵn từ lúc mua. Diondra có rất nhiều tiền tiêu vặt, cô đã dẫn Ben đi mua sắm vài lần, ướm những bộ quần áo lên người cậu như thể cậu là một đứa trẻ, bảo cậu hãy cười lên. Nói rằng cậu có thể trả sau, rồi nháy mắt. Ben không chắc liệu những gã trai có nên để cho những cô gái mua quần áo cho mình không, liệu điều này có tuyệt hay không. Thầy O’Malley lúc nào cũng nói đùa về những chiếc sơ-mi mới mà vợ thầy bắt phải mặc, nhưng thầy ấy đã có vợ rồi. Dù sao đi nữa, Diondra thích Ben mặc đồ đen còn cậu thì không có tiền để mua bất cứ thứ gì. Diondra chết tiệt sẽ làm theo ý cô như thường lệ.
Đó là một lý do khác khiến việc trò chuyện với Krissi thật thú vị: Cô bé nghĩ rằng Ben rất tuyệt bởi cậu đã 15 tuổi, và với cô bé, 15 tuổi dường như đã cực kỳ trưởng thành. Cô bé không giống Diondra, luôn cười nhạo cậu trong những tình huống trớ trêu. Cậu hỏi, “Có gì đáng buồn cười chứ?” Và cô sẽ chỉ cười rúc rích trong miệng, “Không có gì. Anh thật đáng yêu.” Lần đầu tiên họ cố gắng làm tình, cậu đã vô cùng lóng ngóng với chiếc bao cao su khiến Diondra phá lên cười và làm cậu ỉu xìu. Lần thứ hai cô đã giật lấy bao cao su và ném ngang qua phòng, bảo cậu đừng lo rồi đưa cậu vào trong.
Giờ thì Ben đang hứng tình, và nghĩ về chuyện đó. Cậu đặt mẩu giấy vào thùng của Krissi, cảm thấy cương cứng hết mức, đúng lúc đó cô Darksilver, giáo viên lớp 2 của cậu bước vào.
“Chào Ben, em đang làm gì ở đây vậy?” Cô đang mặc quần jeans, áo len, đi giày lười, và mỉm cười bước về phía cậu, tay đang cầm bảng tin và một dải ruy-băng kẻ.
Cậu quay đi, bắt đầu hướng về phía cánh cửa quay lại trường trung học.
“Dạ không có gì, em chỉ muốn bỏ vài thứ vào thùng của em gái em thôi.”
“Thôi nào, đừng có bỏ đi như thế, ít nhất em cũng phải tới và ôm cô chứ. Lâu lắm không gặp, giờ em đã là một học sinh cấp ba lớn như vậy rồi.”
Cô đi tới chỗ cậu, bước nhẹ nhàng trên mặt sàn bê-tông, vẫn nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt, tóc mái bằng thẳng tắp. Khi còn nhỏ, cậu đã phải lòng cô, mái tóc màu đen cắt ngang trán ấy. Ben quay lưng về phía cô và cố gắng đi về phía cửa, cái ấy vẫn đang kẹt cứng trong quần. Nhưng ngay khi vừa quay đi cậu đã biết rằng cô ấy đã hiểu chuyện gì đang diễn ra. Nụ cười trôi tuột đi, và gương mặt cô lúc này chứa đầy vẻ nhăn nhó, ngượng ngùng đầy phẫn nộ. Cô thậm chí còn không nói câu nào, việc đó khiến cậu biết rằng cô đã nhìn thấy. Cô đang nhìn vào chiếc thùng trước mặt cậu – Krissi Cates, không phải em gái cậu.
Ben thấy mình như một con thú đang khập khiễng bước đi, một con hươu đực bị thương cần phải hạ gục. Chỉ việc bắn thôi. Đôi khi, những hình ảnh về súng lại lóe lên trong đầu cậu, một khẩu súng đặt trên thái dương cậu. Trong một cuốn vở, cậu đã trích dẫn một câu của Nietzsche mà cậu tìm được khi đang lật những trang sách được viết bởi Bartlett trong lúc chờ các cầu thủ bóng đá rời khỏi trường để cậu có thể bắt đầu lau dọn:
Nghĩ về việc tự sát luôn là một niềm an ủi;
đó là điều giúp bạn vượt qua bao đêm tồi tệ.
Thực sự thì Ben chưa bao giờ tự sát. Cậu không muốn trở thành một kẻ lập dị bi thảm mà các cô gái sẽ khóc thương khi biết tin, ngay cả khi họ chưa bao giờ nói chuyện với cậu ngoài đời thực. Ở một góc độ nào đó, điều này dường như còn thống thiết hơn cuộc sống vốn đã thảm thương của cậu. Mặc dù vậy, vào ban đêm, khi mọi thứ thực sự tồi tệ, khi cảm thấy mình bị mắc kẹt và bất lực nhất, thì đó là một ý tưởng hay, mở tủ đựng súng của mẹ (mã khóa là tổ hợp 5-12-69, kỷ niệm ngày cưới của cha mẹ cậu, giờ đó chỉ là một trò đùa), cầm vật nặng bằng kim loại đó trên tay, trượt vài viên đạn vào ổ, dễ như bóp kem đánh răng thôi, đặt nó lên thái dương và bắn ngay tức khắc. Bạn phải bắn ngay tức khắc, súng đặt vào thái dương, ngón tay đặt vào cò, nếu không, có thể bạn sẽ thuyết phục mình suy nghĩ lại. Phải làm một cách dứt khoát – và sau đó bạn ngã xuống đất như quần áo rơi khỏi móc treo. Chỉ… soạt một cái. Bạn nằm trên sàn và để lại hậu quả cho người khác giải quyết.
Cậu không mảy may có ý định thực hiện ý tưởng này, nhưng khi cần giải tỏa mà không thể làm gì để nguôi ngoai, hoặc được giải tỏa nhưng vẫn chưa đủ, thì đó là điều mà cậu thường nghĩ đến. Nằm sõng soài trên sàn nhà, giống như cơ thể cậu chỉ là một đống quần áo đang đợi ai đó nhặt lên.
CẬU LAO QUA CÁNH CỬA và cái ấy xìu xuống, như thể việc bước vào trường trung học khiến cậu trở nên yếu ớt. Cậu cầm xô và quẳng vào nhà vệ sinh, rửa tay bằng xà phòng bánh Lava.
Ben đi thẳng xuống cầu thang, hướng về phía cửa sau thì chạm mặt một đám thanh niên đang đi ra bãi đỗ xe, dưới mái tóc đen, đầu cậu nóng bừng, hình dung những gì chúng đang nghĩ – đồ lập dị, giống như tay huấn luyện viên – nhưng chúng không nói gì, thậm chí còn không thèm nhìn cậu. Ba mươi giây sau khi chúng đi, cậu mở cửa đánh sầm, mặt trời chiếu vào tuyết hắt lên một màu trắng chói mắt. Nếu như đây là một đoạn phim, thì giờ sẽ là tiếng ghi-ta, cần nhún ở âm vực cao vút… Bweeeerrrr!
Bên ngoài, đám thanh niên đang ùa lên một chiếc xe tải và phóng khỏi bãi đỗ với những vòng cua phô diễn. Ben tháo xích ra khỏi chiếc xe đạp, đầu cậu đang giật lên, một giọt máu rơi xuống tay lái. Cậu quệt chúng đi, rồi lấy đầu ngón tay quệt ngang dòng chảy trên trán, và không cần suy nghĩ, đưa ngón tay vào mồm như thể đó là một giọt mứt.
Cậu cần giải khuây. Bia hoặc có thể là một điếu thuốc, tự làm mình hư hỏng một chút. Nơi duy nhất để thử là chỗ của Trey. Thực ra đó không hẳn là nhà của Trey, hắn chưa bao giờ nói mình sống ở đâu, nhưng nếu không ở nhà Diondra, thì khả năng lớn nhất là hắn đang ở Khu tụ tập, xuống một con đường đất dài cách xa đường Cao tốc 41, hai bên là những cây cam dại, sau đó tới một đống củi lớn lấn ra đường đi, và cuối cùng là một nhà kho dựng bằng thiếc cứng. Cả căn nhà kêu lạch cạch trong gió. Vào mùa đông, một chiếc máy phát kêu phành phạch bên trong, chỉ vừa đủ điện để chạy một cụm lò sưởi và một chiếc tivi chẳng mấy khi mở. Hàng tá những tấm thảm sáng màu bốc mùi trên nền đất và vài chiếc ghế cũ xù xì. Đám người tụ tập hút thuốc xung quanh lò sưởi như thể đó là những đống lửa thật sự. Ai cũng uống bia – họ chỉ việc ướp lạnh các lon bia ở ngoài trời – và ai cũng hút thuốc. Thông thường, sẽ có một chiếc xe bán hàng di động 7-Eleven chạy qua vài lần, những tay lắm tiền sẽ quay lại với hàng tá bánh ngô nhân thịt, một số đã được nướng lại, một số vẫn còn đông cứng. Nếu không ăn hết, họ sẽ vùi những chiếc bánh vào đống tuyết cạnh các lon bia.
Ben chưa bao giờ vào đó mà không có Diondra, đó là đám bạn của cô ấy, nhưng làm quái gì còn nơi khác để đi đâu. Xuất hiện với cái trán bị vỡ, chắc cậu sẽ nhận được cái gật đầu miễn cưỡng và một lon Beast. Họ có thể sẽ không thân thiện – Trey chưa bao giờ thực sự thân thiện – nhưng họ không có thói quen đuổi ai đó đi. Ben chắc chắn là người trẻ nhất, mặc dù trước đó, có đứa còn trẻ hơn: đã từng có một cặp vợ chồng xuất hiện với một đứa bé trai mặc quần jeans và cởi trần. Trong khi mọi người say sưa, đứa bé ngồi im trên sofa và mút ngón tay cái, nhìn chằm chằm vào Ben. Hầu hết những người đến đây còn khá trẻ, chỉ ngoài 20 tuổi, tuổi mà đáng lẽ chúng sẽ đi học đại học nếu không bỏ dở trung học. Ben sẽ ghé qua, có thể họ sẽ thích cậu, và Diondra sẽ thôi gọi cậu là kẻ bám đuôi như mỗi lần cô ấy đưa cậu tới đây. Ít nhất họ cũng để cậu ngồi ở một góc nào đó và uống bia trong vài giờ.
Có lẽ về nhà thì khôn ngoan hơn, nhưng quên điều chết tiệt đó đi.
NHÀ KHO ĐANG RUNG lên ầm ầm khi Ben tới, bức tường bằng thiếc rung lên với những tiếng ghi-ta réo rắt bên trong. Thỉnh thoảng họ mang theo những bộ loa, sử dụng cần nhún cho tới khi lỗ tai mọi người co lại như lỗ kim. Tất cả những tay chơi đàn ở đây đều khá tuyệt – một bài nào đó của Venom, hoàn hảo cho tâm trạng của cậu. RumadumDUMrum! Đó là âm thanh của những kỵ sĩ, những kẻ côn đồ, và những kẻ đốt phá. Âm thanh của sự hỗn loạn.
Cậu để chiếc xe đạp nằm trên tuyết và thả lỏng hai tay, bẻ cổ tanh tách. Vết thương trên đầu lúc này bắt đầu nhói lên, không dễ gì làm ngơ một cơn đau đầu. Ben thấy đói cồn cào. Cậu đã đạp xe lên đường cao tốc, cố tự nhủ khi rẽ vào khu nhà kho. Cậu cần một câu chuyện hợp lý cho vết cắt trên mặt, một điều gì đó không khiến cậu phải nhận những lời giễu cợt như ôiiiii, cậu bé con ngã xe đạp. Lúc này, cậu đang mong rằng Diondra hoặc Trey sẽ đánh xe tới kịp lúc rồi cùng vào trong với cậu, chẳng có gì to tát cả, mọi người sẽ cười và uống bia khi cậu bước qua cửa.
Nhưng cậu phải vào trong một mình. Cách xa hàng dặm, cậu chỉ nhìn thấy một màu tuyết trắng, chẳng có chiếc xe nào đang tới. Cậu đẩy cửa lên bằng một chân và chui vào, tiếng ghi-ta gầm lên khắp phòng như một con thú bị dồn vào chân tường. Gã đang chơi ghi-ta ấy Ben đã từng trông thấy trước kia. Hắn tuyên bố rằng đã có thời điểm hắn phụ trách về các thiết bị và nhạc cụ cho nhóm Van Halen nhưng lại chẳng biết làm thế nào để quản lý tốt mọi việc trên đường đi. Hắn liếc qua Ben nhưng không để ý tới cậu, hai mắt hắn trôi về phía một đám đông tưởng tượng nào đó. Bốn gã đàn ông và một cô gái, tất cả đều sở hữu mái tóc xoăn lập dị, nhiều tuổi hơn cậu, đang chuyền tay nhau một điếu thuốc, ngồi quanh tấm thảm vuông. Họ hầu như không nhìn cậu. Gã xấu nhất đặt hai tay lên hông cô gái và cô ta ngả người vào hắn như một con mèo. Mũi cô ta nhỏ và khuôn mặt đỏ lựng với những vết loét của mụn trứng cá, có vẻ như đã say mèm.
Ben đi qua khoảng trống – có một khoảng trống lớn giữa cửa và đống thảm vuông – và ngồi xuống một tấm mỏng màu xanh cách đám người vài bước chân, vẫn để mắt tới họ để tìm cơ hội gật đầu chào. Chẳng ai đang ăn và không có gì để cậu có thể xin xỏ. Nếu là Trey, cậu sẽ lắc đầu với họ và nói, “Chia tao một ít đi?” hoặc ít nhất thì cũng hút thuốc với họ.
Alex thực sự là một tay chơi ghi-ta khá cừ. Đàn ghi-ta là một thứ khác mà Ben muốn, một chiếc Floyd Rose Tremolo. Cậu đã từng lởn vởn quanh một chiếc khi cậu và Diondra vào một cửa hàng ở thành phố Kansas, trông nó khá ổn. Ít nhất cũng phải học để có thể chơi được vài bài sau đó quay lại đây và khuấy động nhà kho. Tất cả những người mà cậu biết đều giỏi một thứ gì đó, thậm chí là giỏi tiêu tiền, giống như Diondra. Mỗi khi cậu nói những thứ cậu muốn học, cô ấy lại cười và nói những gì cậu cần làm là xoay được một khoản tiền lương kha khá.
“Đồ tạp hóa cũng mất tiền, điện cũng mất tiền, anh hiểu không,” cô ấy sẽ nói vậy. Ở nhà, Diondra phải thanh toán rất nhiều hóa đơn vì cha mẹ cô ít khi ở nhà, nhưng cô thanh toán chúng bằng số tiền bẩn thỉu của cha mẹ. Ben không chắc việc có thể viết một tấm séc lại là một điều tuyệt vời đến thế. Cậu tự hỏi không biết mấy giờ rồi và ước rằng mình đã tới nhà Diondra và chờ cô ấy ở đó. Giờ cậu phải ở đây thêm khoảng một giờ đồng hồ, để chúng không nghĩ rằng cậu bị bỏ rơi vì chẳng ai nói chuyện với cậu lúc này hết. Quần jeans vẫn còn ẩm do bị bắn nước ở trường và cậu có thể ngửi thấy mùi cá ngừ trên ngực áo sơ-mi của mình.
“Này,” cô gái nói. “Này cậu bé.”
Ben ngẩng lên nhìn cô ta, mái tóc đen che lấp một mắt cậu.
“Cậu không đến trường hay gì đó sao?” Cô ta nói với giọng mơ mơ màng màng của người say. “Sao lại tới đây?”
“Giờ đang là kỳ nghỉ.”
“Cậu ta nói đang là kỳ nghỉ,” cô ta thuật lại với gã bạn trai. Gã này là một kẻ nhếch nhác, với đôi má hóp và một đường ria mép đang săm soi Ben.
“Cậu quen ai ở đây sao?” Gã bạn trai hỏi.
Cậu ra hiệu về phía Alex. “Tôi biết anh ấy.”
“Alex, mày biết thằng nhóc này à?”
Alex ngừng chơi đàn, đứng dạng hai chân trong tư thế của một tay chơi nhạc rock và nhìn Ben. Hắn lắc đầu.
“Không. Tao không đàn đúm với bọn học sinh.”
Đây là một trong những điều chết tiệt mà họ thường ném vào mặt cậu. Ben đã nghĩ rằng tóc đen có thể sẽ giúp cậu trông chững chạc hơn. Nhưng những gã này chỉ muốn chọc tức cậu hoặc bơ cậu đi. Có điều gì đó không ổn, cách cậu đi hoặc thứ gì đó trong máu cậu. Trong bất kỳ trò chơi đồng đội nào, cậu luôn được chọn sau ít nhất ba vòng – cậu bé nằm ngoài kế hoạch chỉ được túm ngay trước khi trận đấu bắt đầu. Những gã đàn ông dường như nhận biết được điều đó ngay lập tức; chúng tán tỉnh Diondra ngay trước mặt cậu suốt. Như thể chúng biết rằng cỉa quý của cậu sẽ xìu đi một chút khi bước vào căn nhà kho. Thế đấy, lũ chó chết bọn chúng, cậu phát ốm lên vì điều đó.
“Mẹ kiếp,” Ben lầm bầm.
“Wohhh! Cậu bé đang nổi cáu kìa!”
“Hình như cậu ta vừa đánh nhau xong,” cô gái nói.
“Cậu nhóc, vừa đánh nhau hả?” Lúc này dường như tiếng nhạc đã ngừng lại hoàn toàn. Alex chống cây ghi-ta vào bức tường lạnh ngắt và châm một điếu thuốc, nhe răng cười và gật gù. Giọng chúng vang lên trần nhà và vọng ra ngoài, giống như pháo hoa.
Ben gật đầu.
“Cậu đánh nhau với ai?”
“Anh không biết đâu.”
“À, tôi biết khá nhiều đấy. Nói thử xem. Em trai của cậu hả. Cậu bị em trai đánh sao?”
“Trey Teepano.”
“Nói láo,” Alex nói. “Trey sẽ đập mày nhừ tử.”
“Mày đã đánh nhau với thằng Ấn chó chết ấy à? Có phải nó lai một phần Ấn không?” Gã bạn trai nói, tảng lờ Alex.
“Có cái chết tiệt gì đáng quan tâm đâu, Mike?” Một gã trong nhóm hỏi. Hắn hít một vài hơi thuốc lá với cây kẹp thuốc, chiếc lông màu hồng nhạt dập dờn trong giá lạnh. Cô gái hút nốt phần còn lại rồi đổi thuốc, và gài cây kẹp vào tóc. Một lọn tóc xoăn xám xịt chĩa ra từ đầu cô ta.
“Nghe nói thằng đó mê mẩn một thứ quỷ quái gì đó, như là sùng bái Sa-tăng.”
Trey là một kẻ khó hiểu, đó là những gì Ben có thể nói. Hắn ta kể về những buổi gặp gỡ đặc biệt lúc nửa đêm ở Wichita, nơi diễn ra những nghi lễ tế máu khác nhau. Vào một đêm tháng 10, hắn đã lảo đảo xuất hiện ở nhà Diondra, không mặc áo và cả người lốm đốm đầy máu. Thề thốt rằng hắn cùng đám bạn đã giết chết vài con gia súc ở bên ngoài Lawrence. Chúng đã nghĩ đến việc vào khu trường học bắt cóc vài đứa sinh viên đại học để làm vật hiến tế, nhưng vì đã kiệt sức nên thôi. Có thể hắn đã nói sự thật – ngày hôm sau vụ việc đã xuất hiện trên khắp các mặt báo, bốn con bò bị giết hại bằng dao rựa, ruột của chúng đã biến mất. Ben đã nhìn thấy bức ảnh: toàn bộ lũ bò nằm nghiêng, những cái xác to lớn ngồn ngộn và những chiếc chân sưng phồng đáng thương. Phải mất rất nhiều sức mới có thể giết được một con bò, đó là lý do chúng cho những tấm da rất tốt. Đương nhiên, Trey đã phải mất vài giờ mỗi ngày để tập luyện, nâng tạ, chống đẩy và sử dụng thuốc tăng cơ. Ben đã thấy guồng quay này của hắn hàng ngày. Trey có một cơ thể rám nắng lực lưỡng và hắn có đủ khả năng giết chết một con bò với một con dao rựa, và cũng đủ điên rồ để làm việc đó như một trò giải khuây. Nhưng về phần quỷ Sa-tăng thì sao? Ben nghĩ rằng ác quỷ sẽ muốn thứ gì đó có ích hơn là lòng bò. Vàng. Hoặc có thể là một đứa trẻ. Để chứng minh sự trung thành, giống như việc những băng cướp bắt thành viên mới phải bắn một ai đó.
“Anh ta…” Ben nói. “Chúng tôi. Chúng tôi đắm chìm trong vài thứ chết tiệt.”
“Tưởng mày vừa mới đánh nhau với nó,” Mike nói, và cuối cùng, cuối cùng cũng thò tay vào thùng ướp lạnh và đưa cho Ben một lon Olympia Gold. Ben tu cạn một hơi, đưa tay ra và ngạc nhiên khi nhận được lon thứ hai chứ không phải những lời xỉ vả.
“Chúng tôi đánh nhau. Những việc chúng tôi làm thường kết thúc bằng một trận đánh nhau.” Chuyện này nghe lờ mờ giống những câu chuyện về việc quản lý thiết bị của Alex.
“Cậu là một trong những đứa đã giết bò đó sao?” Cô gái hỏi.
Ben gật đầu. “Chúng tôi phải làm thế. Đó là một mệnh lệnh.”
“Mệnh lệnh quái đản, anh bạn à,” một gã trầm lặng trong góc tường lên tiếng. “Đó là nhân bánh hamburger của tôi đấy.”
Họ phá lên cười, và Ben gắng tỏ ra thân thiện nhưng cứng rắn. Cậu xõa tóc xuống trước trán và cảm thấy ớn lạnh do uống bia. Tống liền hai lon bia vào dạ dày trống rỗng khiến cậu cảm thấy nao nao, nhưng Ben không muốn dừng lại như một võ sĩ hạng nhẹ.
“Vậy tại sao cậu lại giết những con bò?” Cô gái hỏi.
“Để cảm thấy thoải mái, thỏa mãn những nhu cầu. Chị không thể chỉ ngồi không trong câu lạc bộ, chị phải thực sự làm gì đó.”
Ben đã đi săn rất nhiều. Trước kia, cha cậu đã dẫn cậu đi cùng một lần, từ sau đó mẹ một mực bắt cậu đi cùng bà. Một sự ràng buộc. Bà không nhận ra cậu xấu hổ như thế nào khi đi săn cùng với mẹ. Nhưng chính bà đã biến cậu thành một tay súng cừ, dạy cậu cách kiểm soát những cú giật súng, khi nào thì nên kéo cò, dạy cậu chờ đợi và kiên nhẫn hàng giờ trong bóng tối. Ben đã bắn và giết chết rất nhiều động vật, từ thỏ cho đến nai.
Lúc này, cậu đang nghĩ về những con chuột trong nhà, con mèo của mẹ đã tìm ra cái tổ và nuốt trọn hai, ba con chuột non trước khi bỏ lại nửa tá chuột lúc nhúc trên bậc cửa phía sau nhà. Runner vừa mới bỏ đi – đây là lần thứ hai – vậy nên giải quyết việc này là nhiệm vụ của Ben. Chúng đang ngọ nguậy, uốn éo như những con lươn màu hồng, mắt dính chặt như keo, và trong lúc cậu chạy đi chạy lại nhà kho hai lần, cố nghĩ ra mình phải làm gì thì lũ kiến đã bâu đầy lấy chúng. Cuối cùng, Ben cầm một cái xẻng và đập nát chúng, một ít thịt bắn tung tóe lên tay khiến cậu càng hăng máu hơn, mỗi cú đập lại khiến cậu điên tiết hơn. Ông nghĩ tôi là một đứa ẻo lả, Runner, ông nghĩ tôi là một đứa ẻo lả khốn kiếp sao! Sau khi mọi việc kết thúc, chỉ còn lại một đám bầy nhầy trên mặt đất. Người cậu đẫm mồ hôi, và khi nhìn lên, cậu thấy mẹ đang nhìn sau ô cửa kính. Bà trở nên lặng lẽ trong bữa tối hôm đó, khuôn mặt lo lắng với đôi mắt buồn bã. Cậu thực sự muốn quay sang mẹ và nói, Đôi khi trút giận lên thứ gì đó cũng tốt. Thay vì lúc nào cũng bị người khác chọc tức.
“Ví dụ như?” Cô ta gạn hỏi.
“Giống như… xem nào, đôi khi những số mệnh cần phải kết thúc. Chúng tôi phải giết chúng. Cũng giống như Chúa Giê-su đòi hỏi sự hy sinh, và Sa-tăng cũng vậy.”
Sa-tăng, cậu đã nói vậy, như thể đó là tên của một gã nào đó. Cảm giác rất thật và chẳng có gì rùng rợn. Nó được thốt ra khá tự nhiên, giống như cậu biết rõ mình đang nói về điều gì. Quỷ Sa-tăng. Ben có thể hình dung ra hắn ngay ở đây, một tên mặt dài có sừng, với đôi mắt dê thô lố.
“Cậu thực sự tin vào thứ chết tiệt đó... mà, tên cậu là gì nhỉ?”
“Ben. Day.”
“Ben-Gay?”
“Phải, chưa nghe thấy bao giờ.” Không hỏi han gì, Ben lấy một lon bia khác từ thùng lạnh, khi chất cồn làm cậu ớn lạnh, mọi thứ vớ vẩn tuôn ra từ mồm cậu dường như không thể phủ nhận được. Cậu có thể trở thành một kẻ khiến người khác không thể tảng lờ, cậu có thể trông thấy điều đó, ngay cả khi màn kịch của cậu bị vạch trần và thất bại.
Họ châm một điếu khác, cô gái kéo cây kẹp thuốc ra khiến lọn tóc ngu ngốc của cô ta xõa về vị trí bình thường, thiếu lọn tóc đó, trông cô ta không đẹp như lúc trước. Ben hít vào một hơi kha khá – đừng ho, đừng ho – nhưng không đủ liều nên giờ cậu có cảm giác như mắc hạt trong cổ họng. Đây là một loại cần sa mọc dại, thứ sẽ khiến bạn cực kỳ phê, trở nên hoang tưởng và nói nhiều thay vì cảm thấy chuếnh choáng vui vẻ. Ben có một giả thuyết rằng, tất cả chất hóa học từ các trang trại đã thấm vào lòng đất và được loài cây xấu xa này hút hết lên. Tất cả các loại thuốc trừ sâu và phân bón màu xanh nhạt đã đọng lại thành những đường rãnh trong phổi và não cậu.
Giờ cô ta đang nhìn cậu, y như ánh mắt choáng váng của Debby sau khi xem tivi quá nhiều, giống như cô ta cần phải nói điều gì đó nhưng lại quá lười để mở miệng. Cậu cần thứ gì đó để ăn.
Quỷ dữ không bao giờ đói. Cậu nghĩ, ý nghĩ đó đột ngột xuất hiện chẳng từ nơi nào hết, chúng đã ở sẵn trong đầu cậu như một lời kinh cầu.
Alex lại bắt đầu chơi đàn, vài bài của nhóm Van Halen, ACDC, một bài của The Beatles, sau đó hắn đột nhiên đánh bản “O Little Town of Bethlehem,” những hợp âm điên loạn khiến đầu Ben càng thêm nhức nhối.
“Này, đừng chơi bài Giáng sinh nào nhé, Ben sẽ không thích điều đó đâu,” Mike gọi với lên.
“Chết tiệt, cậu ta đang chảy máu!” Cô gái nói.
Vết rách trên trán cậu đã há ra, và giờ máu đang chảy xuống má, rồi nhỏ giọt xuống quần. Cô gái đưa một tờ giấy ăn, nhưng cậu gạt đi, lấy tay quệt vết máu ngang mặt như thổ dân da đỏ.
Alex đã ngừng chơi đàn, và tất cả bọn họ đều nhìn chằm chằm vào Ben, những nụ cười lo lắng và đôi vai cứng nhắc hơi ngả ra xa cậu. Mike giơ điếu thuốc ra phía trước bằng hai đầu ngón tay để tránh chạm vào cậu. Mặc dù không muốn, nhưng Ben vẫn hít một hơi thật sâu, khói cần sa đốt cháy phổi cậu.
Cánh cửa đu đưa cót két khi Trey bước vào. Hắn khoanh tay đứng đó, hai vai thõng xuống, đảo mắt nhìn quanh phòng sau đó giật mạnh đầu về phía sau như thể phát hiện Ben bị lôi kéo hư hỏng.
“Cậu đang làm gì ở đây vậy? Diondra cũng tới hả?”
“Cô ấy đang ở Salina. Tôi nghĩ nên ghé qua đây giết thời gian một chút, họ đang tiếp đãi tôi.”
“Bọn tôi đã được nghe về vụ đánh nhau của anh,” cô gái cười ranh mãnh, môi mỏng dính như trăng lưỡi liềm. “Và cả những chuyện xấu xa khác.”
Trey, với mái tóc dài bóng mượt và khuôn mặt góc cạnh không hề để lộ cảm xúc. Hắn nhìn xuống đám người ngồi trên sàn nhà trong đó có Ben, dường như không chắc tình huống này là gì.
“Ừ, cậu ta đã nói những gì?” Hắn dán mắt nhìn Ben và túm lấy lon bia từ cô gái mà thậm chí còn không thèm nhìn cô ta. Ben tự hỏi liệu họ có ngủ với nhau không, Trey đang dùng ánh nhìn khinh khỉnh mà Ben đã từng thấy hắn chiếu thẳng vào một cô bạn gái cũ: Tôi không cảm thấy tức giận, cũng chẳng buồn hay vui khi nhìn thấy cô. Tôi không có thứ cảm xúc chết tiệt nào hết. Ngay một gợn sóng lăn tăn cũng không.
“Vài điều vớ vẩn gì đó về quỷ dữ và những gì các anh làm để… giúp cậu ta,” Cô gái nói.
Trey nhếch mép cười và đi tới, ngồi xuống đối diện với Ben – Ben tránh ánh nhìn của hắn.
“Này Trey?” Alex nói. “Cậu là người Ấn Độ à?”
“Phải.”
“Nhưng không phải thuần Ấn đúng không?” Cô gái buột miệng hỏi.
“Mẹ tôi là người da trắng. Nhưng tôi không hẹn hò với những ả gái Ấn Độ.”
“Tại sao không?” Cô ta hỏi lại, kéo ra kéo vào cây kẹp thuốc gắn lông trên đầu, những chiếc răng kim loại mắc kẹt trong đám tóc xoăn.
“Bởi Sa-tăng thích những cô ả da trắng.” Hắn cười và hất hàm về phía cô ta. Cô ta bắt đầu cười rúc rích, nhưng sau đó im bặt khi thấy hắn giữ nguyên vẻ mặt nghiêm túc, gã bạn trai xấu xí vòng một tay quanh hông cô ta.
Họ thích những lời ba hoa của Ben, còn Trey lại gợi lên sự sợ hãi ma quái. Hắn ngồi khoanh chân, mặt nhìn họ tỏ vẻ thân thiện nhưng ánh mắt lạnh tanh. Dù Trey ngồi hết sức bình thường, hai chân khoanh lại thoải mái, nhưng có điều gì đó vô cùng xấu xa toát lên từ hắn. Không ai muốn chuyền tay nhau điếu thuốc nữa.
Họ ngồi im lặng một lúc, tâm trạng của Trey làm mọi người mất hứng. Thường thì hắn là con sâu bia hay gây sự, láu cá và ồn ào, nhưng khi khó chịu, dường như hắn có thể vung ra bàn tay ma thuật với những ngón tay vô hình đẩy mọi người xuống, nhấn chìm, khiến tất cả buồn theo.
“Vậy cậu muốn về không?” Đột nhiên hắn hỏi Ben. “Tôi có xe và chìa khóa nhà Diondra. Chúng ta có thể đến đó và chờ nó về. Tốt hơn ở cái nơi lạnh giá chết tiệt này.”
Ben gật đầu, vội vã vẫy tay chào đám đông rồi đi theo Trey, hắn đã ra bên ngoài và ném lon bia vào đống tuyết. Ben trở nên hoàn toàn yếu đuối. Từ ngữ tắc nghẹn trong cổ họng, và khi leo lên chiếc GMC, cậu đã cố gắng lắp bắp một vài câu xin lỗi. Trey đã kéo cậu khỏi nhà kho với những lý do khó hiểu. Sao hắn lại có chìa khóa nhà Diondra? Có lẽ vì hắn đã hỏi. Ben đã không nghĩ gì đến việc yêu cầu Diondra đưa cậu một chùm chìa khóa nhà cô.
“Tôi hy vọng cậu sẵn sàng ủng hộ những điều chết tiệt mà cậu vừa ba hoa ở đó,” Trey nói, kéo cần gạt số về phía sau. GMC giống như một chiếc xe tăng, Trey chạy thẳng qua khu trang trại, chồm qua cả những thân ngô và rãnh nước, buộc Ben phải nắm lấy tay ghế để không bị cắn vào lưỡi. Trey ném một cái nhìn đầy ẩn ý về phía Ben.
“Đương nhiên rồi.”
“Có thể tối nay cậu sẽ trở thành một thằng đàn ông. Có thể lắm chứ.”
Trey bật máy cát-sét lên. Khúc giữa một bản của Iron Maiden vang lên to hết cỡ, những ngôn từ rít vào tai Ben: 666… Sa-tăng… Hiến tế.
Ben quay cuồng với âm thanh trong đầu, não cậu réo lên, cuồng nộ điên loạn, đó là thứ cậu luôn cảm nhận khi nghe metal, tiếng ghi-ta réo rắt không ngừng khiến cậu ngày càng căng thẳng, đầu giật giũ theo tiếng nhạc, tiếng trống đập dội tận xương sống, tất cả những thứ điên cuồng này không để cho đầu óc cậu một giây suy nghĩ liền mạch, chúng giữ chặt cậu trong những cơn lắc giật. Cả người cậu căng lên như thể một nắm đấm đầy thách thức đã sẵn sàng tung ra.