Bóng Ma Ký Ức

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
25. Libby Day

❊ ❊ ❊

Hiện tại

BẦU TRỜI NGẢ SANG MÀU TÍA một cách bất thường khi tôi rời quán rượu ở Lidgerwood, nảy lên nảy xuống trong xe suốt quãng đường tới khu Superfund. Tôi tự hỏi người ta sẽ nói gì khi cha tôi đang sống trong một bãi rác độc hại mà tới giờ tôi vẫn không biết và cũng chẳng quan tâm. Bả châu chấu. Cám, mật đường và thạch tín, dùng để loại trừ dịch châu chấu trong những năm 30, khi người ta không còn cần đến chúng nữa, họ sẽ chôn xuống dưới đất, hết túi này đến túi khác trong những hố mở. Sau đó con người sẽ mắc đủ loại bệnh tật.

Tôi ước lúc này có ai đó đi cùng mình, ước gì Lyle đang ngồi ngọ nguậy trong chiếc áo khoác bó sát ở ghế bên. Lẽ ra tôi nên gọi cho hắn. Trong lúc lo lắng và vội vã tới đây, tôi chưa nói với ai rằng mình sẽ đi đâu, cũng chưa dùng thẻ tín dụng kể từ khi nạp tiền ở Kansas. Nếu có chuyện không hay xảy ra, chắc phải nhiều ngày sau mới có người nhớ đến tôi. Những người ở quán rượu chỉ có một manh mối duy nhất là nơi tôi sẽ tới, nhưng dường như họ cũng chẳng phải những công dân tốt.

Điều này thật lố bịch, tôi nói lớn, rùng mình khi nghĩ về lý do tôi tìm gặp Runner: quá nhiều người tin rằng Runner đã sát hại nhà Day. Nhưng tôi vẫn không thể tin điều đó được, ngay cả khi ông ta không có chứng cứ ngoại phạm. Thực sự, tôi không thể hình dung được việc Runner có thể dùng rìu, ông ta có thể giận dữ cầm khẩu súng săn – giương lên, bóp cò, bùm – nhưng không thể là rìu. Quá khó để hình dung việc đó. Thêm vào đó, sáng hôm sau người ta đã thấy Runner ở nhà, vẫn còn đang ngủ và say túy lúy. Ông ta có thể đã uống say sau khi giết chết gia đình mình, phải, nhưng không thể tỏ ra bình thản đến thế. Lẽ ra, ông ta đã phải tẩu thoát, và vô tình kết tội chính mình.

Bãi rác được ngăn cách bởi hàng rào thép gai rẻ tiền với những lỗ hổng lởm chởm đầy gai nhọn. Cỏ dại cao bằng nửa thân người mọc khắp nơi, và những đống lửa trại nhỏ bập bùng phía đằng xa. Tôi lái xe dọc theo hàng rào, cỏ dại và đá dăm lạo xạo dưới gầm xe, mỗi lúc một to hơn cho tới khi tôi dừng lại. Tôi đóng nhẹ cửa xe, hướng mắt về những đống lửa trại đằng xa, phải mất khoảng mười phút đi bộ mới tới được khu trại. Tôi dễ dàng chui qua một lỗ hổng trên hàng rào và bắt đầu đi, cỏ đuôi cáo cọ vào chân. Mặt trời lặn nhanh, đường chân trời chỉ còn là một dải màu hồng. Bất giác, tôi nhận ra mình đang ngâm nga giai điệu bài “Uncle John’s Band”.

Phía xa, cây cối mọc lởm chởm, nhưng vài trăm mét đầu tiên quanh hàng rào chỉ toàn là cỏ dại cao ngang lưng người. Tôi lại nhớ về tuổi thơ của mình, cảm giác bình yên khi những ngọn cỏ lướt qua tai, cổ tay và kheo chân, như đang cố gắng vuốt ve dỗ dành. Tôi thả bộ thêm vài bước và mũi giày vướng vào mạng sườn một người phụ nữ, cảm giác như những chiếc xương tách ra khi mũi giày trượt vào giữa chúng. Cô ta nằm co tròn trong vũng nước tiểu, hai tay ôm một chai rượu không dán nhãn. Cô ta lảo đảo gượng ngồi dậy, một bên mặt và tóc tai dính đầy bùn đất, giận dữ rít lên với khuôn mặt tiều tụy. “Tránh xa tôi ra, cút đi!”

“Quái gì vậy?” Tôi quát lại, tránh vội ra, giơ cao hai tay như thể sợ chạm vào người cô ta lần nữa. Tôi nhanh chóng bước đi, vờ như không có chuyện gì xảy ra, hy vọng người phụ nữ đó sẽ lại thiếp đi, nhưng cô ta vẫn đang kêu gào sau lưng tôi giữa những lần tu rượu ừng ực: tránh xa tôi ra tránh xa tôi ra, những tiếng la hét dần nhịp nhàng như lời hát rồi nức nở thành tiếng khóc.

Tiếng khóc của cô ta đã thu hút sự chú ý của ba người đàn ông, những khuôn mặt ló ra từ bụi rậm mà tôi đang bước tới. Hai trong số họ liếc mắt nhìn tôi vẻ thù địch, gã trẻ nhất – gầy giơ xương, trạc tứ tuần – lao về phía tôi, tay cầm một cây đuốc đã được châm lửa. Tôi lùi lại hai bước và đứng như trời trồng.

“Cô là ai?” Hắn quát lên. Một cơn gió khiến ngọn lửa lay lắt yếu dần rồi tắt hẳn. Người đàn ông chạy đến đứng trước mặt tôi, yếu ớt nhìn chằm chằm vào đầu than hồng bốc khói, bản lĩnh của hắn cũng vụt tắt cùng với ngọn lửa. “Cô muốn gì? Phải xin phép trước khi vào đây, thế này không được đâu.” Hắn trợn trừng hai mắt, cả người nhem nhuốc, nhưng mái tóc vàng óng lên, như thể đó là thứ duy nhất trên cơ thể được chăm sóc. “Không được đâu,” hắn nhắc lại, hướng về phía đám cây cối nhiều hơn là nhìn tôi. Tôi ước mình đã mang theo khẩu súng và tự hỏi không biết bao giờ mình mới hết ngu ngốc.

“Tôi đang đi tìm Runner Day.” Tôi không biết liệu cha mình còn biệt danh nào khác không, nhưng tôi chắc rằng, nếu có thì ông ta cũng quên ngay sau dăm bảy vại bia thôi.

“Runner ư? Cô muốn gì ở Runner? Ông ta nẫng đồ của cô à? Là cái gì vậy? Ông ta đã lấy đồng hồ đeo tay của tôi và không trả lại.” Người đàn ông thõng vai xuống như một đứa trẻ, mân mê chiếc cúc áo dưới cùng bị tuột.

Phía ngoài lối mòn, cách chỗ tôi đứng khoảng hơn chục mét, một cặp đôi đang quấn chặt lấy nhau, hai chiếc quần jeans tụt xuống mắt cá chân. Gã tóc vàng nhìn họ, cười khúc khích và thì thào gì đó trong hơi thở, như là vui vẻ.

“Tôi không kiếm chuyện với Runner,” tôi nói để kéo hắn ta rời mắt khỏi cặp đôi kia và trở lại câu chuyện. “Tôi là người thân của ông ấy.”

“Runnerrrr!” Người đàn ông bất ngờ quay sang phía bên kia và hét lên, sau đó quay lại nhìn tôi. “Runner sống ở phía xa nhất, ngoài rìa khu trại. Cô có thứ gì ăn không?”

Tôi bỏ đi mà không thèm trả lời, phía sau, đôi trai gái đang rên rỉ ầm ĩ. Những đống lửa trại càng lúc càng sáng và gần nhau hơn khi tôi ra tới lối đi chính – một mảnh đất cháy trụi rải rác những căn lều lụp xụp chẳng khác nào vừa bị tàn phá sau một trận bão. Một hố lửa bùng lên giữa khu trại, một người phụ nữ cằm xệ với ánh mắt xa xăm nhìn đống lửa, mặc kệ những ca nấu đậu và súp đang dần cháy đen, sôi xèo xèo. Một cặp trẻ hơn với cánh tay chốc ghẻ từ trong lều ngó nhìn bà ta. Người phụ nữ xấu xí, bủng beo đội một chiếc mũ trẻ con chỉ che được phần đỉnh đầu. Cách đó một quãng, hai ông già tóc tai rối tung rối mù dính đầy hoa bồ công anh đang bốc thức ăn từ một chiếc hộp và đưa lên mồm ngấu nghiến, miếng thịt hầm thái dày bốc hơi nghi ngút trong không khí.

“Được rồi, Beverly!” Gã ghẻ chốc cau có nói với người phụ nữ. “Chín từ lâu lắm rồi đấy.”

Khi tôi bước tới khu trại, tất cả đều im lặng. Họ đã nghe thấy có người hét tên Runner. Một ông già chỉ ngón tay đầy đất về phía tây – ông ta ở đằng kia – và tôi rời đống lửa trại ấm áp để đi về phía những bụi gai lạnh lẽo. Những gò đất đang hiện ra như những con sóng ngoài đại dương, cao khoảng một mét rưỡi, tầng tầng lớp lớp, và cách đó chừng chín gò đất, tôi có thể trông thấy một tia sáng le lói như ánh nắng mai.

Đi lên rồi lại đi xuống những gò đất, cuối cùng tôi cũng tới nơi phát ra nguồn sáng. Chỗ ở của Runner hóa ra là một thùng chứa cỡ lớn, trông giống một chiếc bể bơi xây nổi trên mặt đất. Ánh sáng phát ra từ đó, và trong phút chốc, tôi bỗng sợ rằng nó đã bị nhiễm phóng xạ. Có khi nào đống thạch tín diệt châu chấu đã phát sáng?

Khi bắt đầu bước về phía chiếc thùng, tôi nghe thấy tiếng vang phát ra từ những chuyển động của Runner, như thể đám bọ cánh cứng đang bò qua một chiếc trống thép. Ông ta đang thì thầm một mình với giọng nạt nộ của giáo viên – Chà, lẽ ra ông nên nghĩ về điều này từ trước rồi chứ, ông Smarter – âm thanh khuếch tán vọng lên bầu trời tím đen buồn thảm. Phải, tôi đoán lần này ông đã thực sự thành công, ông Runner, ông ta lại nói. Chiếc thùng cao khoảng ba mét, có gắn thang ở một bên, tôi bắt đầu trèo lên gọi tên ông.

“Runner, tôi là Libby, con gái ông đây,” tôi hét với lên, gỉ sắt từ chiếc thang khiến tay tôi ngứa ngáy. Những âm thanh nghe như tiếng súc miệng phát ra từ bên trong. Tôi trèo thêm vài bậc và ngó vào trong thùng. Runner đang cúi gập người nôn ọe dưới đáy thùng, và đột nhiên ông ta nhổ ra một bãi đỏ tía như một vận động viên nhổ bã thuốc lá. Sau đó Runner nằm xuống một chiếc khăn tắm bẩn thỉu màu cháo lòng, quay chiếc mũ lưỡi trai sang một bên và gật đầu như thể một việc nào đó được hoàn thành xuất sắc. Những chiếc đèn pin tỏa sáng quanh ông ta như những cây nến, chiếu rọi khuôn mặt sạm nắng, xù xì của Runner và một đống đồ tạp nham: mấy chiếc lò nướng đã mất nút bấm, một chiếc nồi thiếc, một đống đồng hồ đeo tay, dây chuyền vàng và một chiếc tủ lạnh nhỏ không được cắm vào đâu cả. Ông ta nằm ngửa với tư thế thoải mái như đang tắm nắng, hai chân vắt chéo, tay cầm lon bia kề bên miệng, cạnh đó là một thùng bia 12 lon. Tôi kêu tên Runner một lần nữa và ông ta tập trung quan sát, hướng mũi về phía tôi khi nhìn ngó chẳng khác nào một con chó săn lành nghề. Đó cũng là một cử chỉ tôi hay làm.

“Cô muốn gì?” Runner gắt gỏng, tay nắm chặt lấy lon bia. “Tôi đã nói rồi. Tối nay không mua bán gì sất.”

“Runner, tôi là Libby. Libby, con gái của ông đây.”

Ông ta chống tay ngồi dậy, xoay vành mũ về phía sau rồi quẹt vết nước dãi khô trên cằm.

“Libby?” Ông ta nhe răng cười. “Libby bé bỏngggg! Xuống đây đi, con yêu. Lại chào ông già của con một tiếng nào.” Ông ta gượng đứng thẳng dậy, giọng nói vang vọng trầm trầm và du dương đầy phấn khích, những chiếc đèn pin hắt lên từ nhiều góc chiếu vào ông ta thứ ánh sáng nhảy nhót như ánh lửa trại. Tôi lưỡng lự đứng trên bậc thang cuối.

“Xuống đây, Libby. Đây là nhà mới của ta!” Ông ta đưa tay về phía tôi. Nhảy vào trong thùng chẳng phải việc gì nguy hiểm, nhưng đây cũng đâu phải một kho vàng.

“Thôi nào! Khỉ thật, con đã đi cả đoạn đường dài để đến gặp ta, và giờ lại muốn làm một kẻ nhát gan sao?” Runner càu nhàu. Tôi đưa một chân qua miệng thùng và ngồi trên đó như người đi bơi sợ nước. Sau một câu Chúa ơi khác của Runner, tôi bắt đầu lóng ngóng trèo xuống. Ông ta vẫn luôn gán những biệt danh kèm theo cho chúng tôi như mít ướt hay nhát gan. Tuy chỉ thực sự sống cùng nhà với ông ta một mùa hè, nhưng đó là một mùa hè địa ngục. Runner lúc nào cũng mang tôi ra làm trò hề: tôi sẽ vắt vẻo đu đưa trên một cành cây, nhảy xuống từ đống cỏ khô hoặc bị quăng xuống sông trong khi chẳng hề biết bơi. Chưa bao giờ tôi có cảm giác hân hoan trước những trò đó mà lần nào cũng tức điên. Giờ thì tôi đang tụt vào trong một chiếc thùng gỉ, khi tay tôi bắt đầu run lên và hai chân đu đưa, Runner bước tới bế tôi xuống và bắt đầu xoay tít mù những vòng quay điên loạn. Đôi chân ngắn của tôi lại quay tròn như hồi 7 tuổi, tôi cố giãy giụa chạm chân xuống đất, nhưng điều này chỉ khiến Runner ôm chặt hơn, tôi đang lơ lửng như một con búp bê nhồi vải.

“Dừng lại đi, Runner, đặt tôi xuống, dừng lại.” Chúng tôi va phải hai chiếc đèn pin khiến chúng quay tròn như bánh xe, những tia sáng chiếu loạn xạ. Như những tia sáng đã săn lùng tôi trong đêm hôm đó.

“Gọi chú đi,” Runner cười rúc rích.

“Đặt tôi xuống.”

Runner quay mạnh hơn. Hai ngực tôi đập cả lên cổ, hai nách đau nhói vì bị Runner kẹp chặt.

“Gọi chú đi.”

“Chú!” Tôi hét lên, hai mắt nhắm chặt đầy giận dữ.

Runner thả tay. Như văng ra từ một chiếc xích đu, tôi rơi vào trạng thái không trọng lực và nhào về phía trước. Tôi tiếp đất bằng hai chân, và dúi dụi thêm vài bước nữa trước khi đập vào cạnh thùng. Một tiếng đùng vang lên như sấm. Tôi xoa vai.

“Chúa ơi, con tôi luôn là những đứa trẻ mạnh mẽ nhất!” Runner thở hổn hển, hai tay chống lên đầu gối. Ông ta đứng thẳng trở lại và xoay khớp cổ. “Lấy cho ta một lon bia, con yêu.”

Đó luôn là cách cư xử của Runner – điên rồ, sau đó dừng lại, và hy vọng bạn sẽ vờ như ông ta chưa từng xúc phạm bạn. Tôi đứng khoanh tay, chẳng nhúc nhích lấy một bước.

“Chết tiệt, Debby, à Libby, cuộc sống của một phụ nữ tự do thế nào rồi? Hãy giúp đỡ lão già này với.”

“Ông có biết lý do tôi tìm đến đây không, Runner?” Tôi hỏi.

“Không.” Ông ta bước tới lấy một lon bia, nhướn mày nhìn tôi, phần trán cuộn lên những nếp nhăn. Tôi cứ nghĩ rằng ông ta sẽ phải ngạc nhiên hơn thế khi gặp tôi, nhưng từ lâu Runner đã tẩy đi phần não bộ có khả năng gây ra ngạc nhiên. Ông ta đã sống những ngày tháng quá buông thả và vô nghĩa, chẳng điều gì là không thể xảy ra trong cuộc sống của Runner, vậy thì gặp lại một cô con gái sau nửa thế kỷ cũng chẳng có gì quá bất ngờ.

“Lần cuối cùng ta gặp con là khi nào nhỉ, con gái? Con có nhận được cái gạt tàn hình chim hồng hạc ta đã gửi không?” Đó là cái gạt tàn tôi nhận được từ cách đây hai chục năm, khi còn là một cô bé 10 tuổi chưa biết hút thuốc.

“Ông còn nhớ bức thư đã viết cho tôi không, Runner?” Tôi hỏi lại. “Về Ben ấy? Về việc ông biết anh ấy không phải người… đã làm chuyện đó.”

“Ben ư? Tại sao ta lại viết thư cho thằng ngốc ấy nhỉ? Nó là một thằng tồi. Ta không phải người đã nuôi dạy nó trở nên như vậy, tất cả là do mẹ con. Nó đã kỳ quặc ngay từ khi sinh ra và lớn lên vẫn vậy. Nếu là một con thú nuôi, thì nó là con còi cọc nhất và chúng ta sẽ loại bỏ nó.”

“Ông còn nhớ bức thư đã gửi cho tôi chứ? Chỉ mới vài ngày trước thôi. Ông nói rằng mình sắp chết và muốn nói cho tôi sự thật về những gì đã xảy ra tối hôm đó.”

“Đôi khi ta tự hỏi liệu nó có phải con trai của mình không nữa. Ta luôn cảm thấy mình giống một kẻ đần độn vì đã nuôi lớn nó. Như thể có người đang cười nhạo về chuyện này sau lưng ta. Bởi nó chẳng có thứ gì giống ta cả. Ben hoàn toàn giống mẹ con. Là con trai của mẹ con.”

“Trong thư – hãy nhớ lại bức thư đó, Runner, vừa mới gửi vài ngày trước thôi – ông đã viết rằng ông biết Ben không phải người làm chuyện đó. Ông có biết rằng ngay cả Peggy cũng đang rút lại chứng cứ ngoại phạm của ông không? Bạn gái cũ của ông ấy, Peggy phải không?”

Runner tu một hơi bia dài, rồi nhăn mặt. Ông ta gài một ngón tay vào túi quần jeans và cười giận dữ.

“Phải, ta có viết cho con một bức thư. Đừng bận tâm đến nó. Đúng vậy, ta đang chết dần chết mòn, bị… gan, cái gì mà rất nghiêm trọng ấy.”

“Xơ gan?”

“À phải, ta nhớ rồi. Thêm vào đó, phổi ta cũng có vấn đề. Họ nói rằng ta chỉ sống được cùng lắm một năm nữa. Lẽ ra ta nên cưới ai đó có bảo hiểm sức khỏe. Peggy đấy, cô ta lúc nào cũng đi chăm sóc răng, lúc nào cũng có những đơn thuốc.” Ông ta nói như thể cô ta đang ăn tối với trứng cá muối vậy, những đơn thuốc.

“Con cũng nên có bảo hiểm sức khỏe. Rất quan trọng đấy.” Ông ta nhìn mu bàn tay, sau đó chớp mắt. “Ta đã viết cho con một lá thư, cần phải kết thúc một số chuyện. Rất nhiều điều tồi tệ đã xảy ra vào ngày xảy ra vụ sát hại, Libby à. Ta đã suy nghĩ rất nhiều, chuyện này cứ dằn vặt ta mãi. Đó là một ngày khốn nạn. Một ngày đáng nguyền rủa. Một Day đáng nguyền rủa,” ông ta nói thêm và chỉ vào ngực mình. “Nhưng có quá nhiều người chỉ điểm vào lúc đó – người ta có thể tống cổ bất cứ ai vào tù. Ta đã không thể ra mặt như ta ước mình có thể. Có lẽ ta đã không có đủ mạnh mẽ và khôn ngoan.”

Ông ta nói ra điều này như thể đó là một quyết định kinh doanh không mấy khó khăn, sau đó ợ hơi một cái. Tôi đã nghĩ đến việc cầm chiếc nồi thiếc và đập vào mặt ông ta.

“Ông có thể nói ngay bây giờ. Chuyện gì đã xảy ra, Runner? Hãy kể cho tôi biết những chuyện đã xảy ra. Ben đã phải ngồi tù hàng chục năm rồi, nếu ông biết điều gì đó thì hãy nói ra ngay lúc này.”

“Cái gì, rồi sau đó ta sẽ phải vào tù sao?” Ông ta cười gằn và ngồi xuống chiếc khăn tắm màu cháo lòng, xì mũi vào một góc thùng. “Anh trai con không phải là một đứa bé lạc trong rừng. Nó đã bị mê hoặc bởi con quỷ chết tiệt ấy. Nếu con giao du với quỷ dữ, chẳng chóng thì chầy con cũng sẽ… Ta đã nhìn thấy nó đi cùng với Trey Teepano, thằng khốn chó chết ấy.”

Trey Teepano, cái tên khiến tôi ngờ ngợ ra điều gì đó nhưng rốt cuộc lại chẳng nhớ được.

“Trey Teepano đã làm gì?”

Runner nhe răng cười, một chiếc răng mẻ chìa ra khỏi môi dưới của ông ta. “Người ta chẳng biết gì về chuyện đã xảy ra vào đêm hôm ấy. Buồn cười thật.”

“Điều đó chẳng đáng cười chút nào. Mẹ tôi đã chết, anh trai tôi đang phải ngồi tù. Hai đứa con gái của ông cũng đã chết, Runner ạ.”

Ông ta gật gù, rồi ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào mặt trăng cong cong lưỡi liềm.

“Con vẫn còn sống,” ông ta nói.

“Michelle và Debby thì đã chết. Patty cũng chết rồi.”

“Nhưng tại sao không phải là con, đã bao giờ con tự hỏi mình điều này chưa?” Ông ta lại khạc ra máu. “Điều này có vẻ kỳ quặc.”

“Trey Teepano có liên quan gì đến chuyện này?” Tôi hỏi lại.

“Ta sẽ nhận được chút tiền thưởng chứ, nếu ta nói ra chuyện này?”

“Đúng thế, tôi đảm bảo.”

“Ta không hoàn toàn vô tội, anh trai con cũng thế, và cả Trey cũng vậy.”

“Ông đã làm gì, Runner?”

“Cuối cùng ai đã nhận được toàn bộ số tiền chứ? Không phải là ta.”

“Tiền nào cơ, chúng tôi chẳng có tiền nào hết.”

“Mẹ con có tiền. Bà mẹ nữ hoàng khốn kiếp của con có tiền, tin ta đi.”

Giờ ông ta đã đứng dậy và trừng mắt nhìn tôi, đôi đồng tử to cộ lấp cả mống mắt khiến đôi mắt xanh của ông ta trông giống một cơn bão mặt trời. Runner hất đầu vẻ bực dọc, cục súc và bắt đầu bước về phía tôi. Ông ta chìa lòng bàn tay ra phía trước như thể muốn nói sẽ không làm hại tôi, nhưng điều này lại càng khiến tôi có cảm giác ông ta sẽ làm vậy.

“Tất cả số tiền đó biến đâu hết rồi, Libby, khoản tiền bảo hiểm nhân thọ của Patty ấy? Đó là một bí mật nữa mà con phải tìm hiểu. Bởi chắc chắn ta đã chẳng được hưởng một cắc số tiền ấy.”

“Chẳng ai có số tiền đó cả, Runner, tất cả đều dùng để thuê luật sư cho Ben.”

Lúc này, Runner đang đứng ngay trước mặt tôi, cố dọa tôi theo cách ông ta vẫn làm khi tôi còn nhỏ. Ông ta là một người thấp bé, nhưng vẫn cao hơn tôi khoảng 15 phân. Runner thở mạnh vào tôi, hơi thở nóng và nồng nặc mùi bia rẻ tiền.

“Chuyện gì đã xảy ra, Runner?”

“Mẹ con, bà ta luôn bo bo giữ tiền cho riêng mình, và ta làm quần quật ở trang trại đó hàng năm trời mà chẳng biết lấy một đồng tròn đồng méo ra sao, y như những con gà ngủ trọ. Bà mẹ chết tiệt của con đã giữ hết tiền. Nếu đưa cho ta số tiền đó…”

“Ông đã xin tiền mẹ tôi vào tối hôm ấy phải không?”

“Cả cuộc đời này, ta là một con nợ,” ông ta nói. “Suốt một đời, ta chưa bao giờ ngóc đầu lên được, lúc nào cũng ngập đầu trong nợ. Con có tiền không, Libby? Chắc chắn là có, con đã viết cuốn sách đó, đúng không? Vậy con cũng không thực sự vô tội đâu. Hãy đưa cho ta ít tiền, Libby, cho ông bố già nua của con chút đỉnh đi. Ta sẽ mua một lá gan ở chợ đen, sau đó ta sẽ nói ra bất cứ điều gì con muốn. Bất cứ điều gì con yêu muốn.” Ông ta chỉ hai ngón tay vào giữa ngực tôi, và tôi bắt đầu từ từ lùi lại.

“Nếu ông có dính líu đến vụ án mạng đêm đó, người ta sẽ tìm ra thôi, Runner ạ.”

“Lúc đó họ còn chẳng phát hiện ra điều gì, huống hồ là bây giờ. Con nghĩ bọn cớm, lũ luật sư hay bất kỳ ai đã trở nên nổi tiếng nhờ vụ đó,” – ông ta chỉ tay vào tôi, và bĩu môi – “con nghĩ chúng sẽ, gì nhỉ, ối, lỗi của chúng tôi, Benny, cậu được tự do, hãy tận hưởng cuộc sống đi ư? Không. Cho dù có phát hiện ra điều gì đi nữa, Ben cũng vẫn phải ngồi tù suốt phần đời còn lại.”

“Điều đó sẽ không xảy ra nếu ông nói ra sự thật.”

“Con giống hệt mẹ con, vô cùng… đáng ghét. Không bao giờ làm theo ý người khác mà luôn làm mọi thứ trở nên rắc rối hơn. Giá trong những năm tháng khó khăn đó, bà ta giúp đỡ ta dù chỉ một lần, nhưng không, bà ta chỉ là một kẻ khốn kiếp. Ta không nói rằng bà ta đáng chết…” Ông ta cười, và cắn mẩu da xước cạnh móng tay. “Nhưng bà ta đúng là một phụ nữ cay nghiệt và đã nuôi dạy nên một kẻ lạm dụng trẻ em. Mẹ kiếp. Thằng lỏi đó chưa bao giờ cư xử như một người đàn ông. Và con có thể nói với Peggy rằng cô ta chỉ là một con điếm.”

Nghe đến đây, tôi quay người bỏ đi nhưng nhận ra mình không thể trèo ra ngoài nếu Runner không giúp một tay. Tôi quay lại đứng trước mặt ông ta.

“Cô em bé nhỏ của Ben, con thực sự nghĩ một mình nó đã giết chết cả nhà ư? Ben sao?”

“Vậy những ai đã ở đó, Runner? Ông đang muốn nói gì?”

“Ta đang nói đến Trey, nó chuyên đánh cá ngựa thuê và đang cần tiền để thanh toán.”

“Từ ông sao?”

“Ta không có ý nói xấu ai lúc này hết, nhưng nó là thằng cá độ chuyên nghiệp. Và đêm hôm ấy nó đã ở cùng Ben. Con nghĩ làm cách nào nó lẻn được vào ngôi nhà chết tiệt ấy?”

“Nếu đó là những gì đã xảy ra, rằng Trey Teepano là hung thủ giết hại cả nhà mình, ông phải chứng minh được điều đó,” tôi cắt ngang. “Nếu như đó là sự thật.”

“Ôi, con chẳng biết gì hết.” Ông ta nắm lấy tay tôi. “Con trông đợi mọi thứ miễn phí, làm như của bố thí từ trên trời rơi xuống không bằng, ta đang mạo hiểm tính mạng mình… Ta đã bảo mang tiền đến cơ mà. Ta đã bảo thế cơ mà.”

Tôi giật tay ra và kéo chiếc tủ lạnh ra phía cầu thang, tiếng ồn đủ lớn để át đi giọng Runner. Tôi trèo lên mặt tủ lạnh và với lên nóc thùng nhưng vẫn còn thiếu vài phân nữa mới chạm tới.

“50 đô-la và ta sẽ giúp con ra khỏi đây,” Runner nói, mắt lờ đờ nhìn tôi. Tôi cố kiễng chân, rướn người hết cỡ để bám lấy mép thùng chứa, cảm thấy chiếc tủ lạnh phía dưới đang nghiêng đi. Chớp mắt, tôi đã ngã nhào xuống dưới sàn, bị vập cằm và cắn phải một bên lưỡi, đau chảy nước mắt. Runner chỉ đứng đó cười. “Chúa ơi, lộn xộn hết cả rồi,” hắn nói và nhìn xuống tôi. “Con định dọa ta đấy hả, con gái?”

Tôi bò lổm ngổm sau tủ lạnh, vẫn để mắt đến ông ta trong khi tìm những thứ có thể chồng lên cao để trèo ra ngoài.

“Ta không giết hại những cô gái đâu,” Runner bất ngờ nói. “Ta sẽ không giết hại những cô gái nhỏ.” Và mắt ông ta sáng lên. “Này, họ đã tìm ra Dierdre chưa?”

Tôi biết cái tên này, tôi biết ông ta đang cố nói gì.

“Diondra?”

“Phải rồi, Di-on-dra!”

“Ông biết gì về Diondra?”

“Lúc nào ta cũng tự hỏi liệu chúng có giết chết con bé vào đêm đó không, chẳng ai còn trông thấy nó sau đêm hôm đó.”

“Bạn gái… Ben,” tôi gợi ý.

“Phải, đúng thế, ta đoán vậy. Lần cuối cùng ta nhìn thấy con bé, nó đang ở cùng Ben và Trey, hy vọng nó đã chạy thoát. Đôi khi, ta rất thích ý tưởng được làm ông nội.”

“Ông đang nói gì vậy?”

“Ben đã làm con bé mang thai. Hoặc là nó chỉ nói chơi vậy thôi. Đó là một chuyện nghiêm trọng, rất khó để giải quyết. Ta đã nhìn thấy Diondra tối hôm đó và nó không còn xuất hiện sau đó nữa. E rằng nó đã chết. Hẳn chúng đã làm lễ hiến tế quỷ dữ – giết chết phụ nữ mang thai và đứa bé trong bụng. Chắc chắn là con bé đã biến mất.”

“Ông đã không nói gì với cảnh sát ư?”

“Chà, sao ta phải nói chứ?”

nh Thám, Kỳ Bí ebook©MotSAch —★— Nhà xuất bản: NXB Lao Động TVE-4U
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.