Ngày 2 tháng 1 năm 1985
10 giờ 18 phút sáng
PHẢI MẤT MỘT GIỜ ĐỒNG HỒ đạp xe từ trang trại tới trung tâm Kinnakee. Ít nhất là một giờ, với vận tốc ổn định khi thời tiết lạnh giá không biến hai lá phổi thành màu nâu đỏ và máu không chảy xuống má. Ben lên kế hoạch cho công việc ở trường vào những khoảng thời gian mà trường học gần như vắng tanh, cậu sẽ không bao giờ tới trường vào thứ bảy bởi đội vật sẽ luyện thể hình vào những ngày đó. Thật quá mất mặt khi phải cầm cây lau nhà trong khi tất cả những gã ồn ào, cơ bắp vạm vỡ này lại nhởn nhơ xung quanh, nhổ bã thuốc lá xuống mặt sàn vừa được lau sạch rồi nhìn bạn, nửa tội lỗi nửa thách thức bạn dám nói gì.
Hôm nay là thứ tư, nhưng đang là kỳ nghỉ Giáng sinh nên nơi này sẽ khá yên tĩnh – thật ra thì, phòng tập tạ lúc nào cũng náo nhiệt, luôn phát ra âm thanh nghe như tiếng đập của những trái tim bằng thép. Nhưng giờ vẫn còn sớm. Cậu thường đến từ 8 giờ sáng cho tới trưa, lau dọn, sắp xếp và đánh bóng mọi thứ như một con khỉ chết tiệt, rồi nhanh chóng chuồn ra trước khi ai đó trông thấy cậu. Đôi khi, Ben cảm thấy mình giống như một con yêu tinh trong truyện cổ tích, lẻn vào và rời đi không một dấu vết, không ai nhìn thấy. Bọn trẻ ở đây không thèm quan tâm đến việc giữ gìn vệ sinh: Chúng quăng những hộp sữa về phía thùng rác, khiến sữa rỏ ra khắp sàn mà chỉ đứng đó nhún vai. Chúng làm đổ thịt bò xay lên chỗ ngồi trong căng-tin và để nguyên đấy cho người khác dọn. Ben cũng làm như vậy, chỉ bởi đó là điều mà đứa nào cũng làm. Có lần, cậu làm rơi một mẩu bánh mì sandwich cá ngừ xuống sàn nhà và đảo mắt như thể việc này chẳng đáng bận tâm, trong khi chính cậu là người sẽ phải đối phó với nó trong vài ngày tới. Đó là hành động vô cùng ngu ngốc bởi thực ra cậu đang tự hành hạ bản thân mình.
Thật thảm hại khi phải làm công việc chết tiệt này, và còn tệ hơn nữa khi phải làm việc trong khi những đứa khác đang ở xung quanh, cố gắng tránh nhìn đến cậu. Hôm nay cậu sẽ tận dụng buổi sáng để làm việc. Diondra đang lái xe tới Salina để mua sắm. Cô có ít nhất hai mươi chiếc quần jeans – với Ben, tất cả chúng đều giống hệt nhau – và cô vẫn muốn có thêm một vài nhãn hiệu đặc biệt nào đó. Cô mặc những chiếc quần ống rộng thùng thình, xắn gấu quần lên mắt cá chân và để lộ những đôi tất ra ngoài. Cậu luôn dặn mình phải nhớ khen những chiếc quần jeans mới, và ngay lập tức Diondra sẽ hỏi, thế còn những đôi tấâââât? Đó chỉ là một câu nói đùa, nhưng cũng không hẳn như vậy. Diondra chỉ đi những đôi tất Ralph Lauren – chúng có giá khoảng 20 đô-la một đôi, và sự thật này khiến Ben cảm thấy choáng váng. Cô có cả một ngăn tủ đựng đầy tất với đủ kiểu họa tiết – hình thoi, chấm bi, kẻ sọc, và tất cả đều có hình kỵ sĩ ở trên. Ben đã làm một phép tính: phải đến 400 đô-la cho đống tất trong ngăn kéo, xếp ở đó như thùng đựng hoa quả Florida, bằng nửa số tiền mẹ cậu kiếm được trong một tháng. Phải, người giàu cần phải mua đồ, và bít tất có lẽ là thứ đồ thích hợp nhất để mua. Diondra là một cô gái kỳ lạ, không hẳn là một học sinh con nhà giàu – cô quá sặc sỡ và hoang dại so với đám ấy – nhưng cũng không hoàn toàn nằm trong đám nổi loạn, ngay cả khi cô thích thứ nhạc chát chúa của Iron Maiden, thích mặc đồ da và hút hàng tấn thuốc lá. Diondra không nằm trong bất cứ nhóm người nào, cô là một Cô Gái Mới. Ai cũng quen biết cô nhưng không cùng một thời điểm. Cô đã sống ở rất nhiều nơi, và nhiều năm sống ở Texas khiến câu nói dập khuôn của cô mỗi khi làm điều gì đó mà không được tán thành là “Đó là cách mà người Texas vẫn làm.” Tất cả mọi việc cô làm đều ổn, bởi đó là cách người ta vẫn thường làm ở Texas.
Trước khi gặp Diondra, Ben chỉ là một cái bóng: cậu từng là một cậu bé nông dân trầm lặng, nghèo túng, chỉ tụ tập với những đứa bạn nông dân khác ở một góc trường nào đó. Chúng không ngu ngốc đến mức bị chửi rủa, nhưng cũng chưa bao giờ được thực sự chú ý, chúng chỉ là thứ tạp âm của trường học. Với cậu, điều này còn tồi tệ hơn cả việc bị làm nhục. Mà cũng có thể không. Có một thằng bé kỳ quặc đeo cặp kính hai tròng, Ben biết từ khi học mẫu giáo, đã đùn ra quần trong tuần đầu tiên ở trường trung học – và đã có nhiều giai thoại khác nhau: người thì nói đã từng trông thấy nó rơi cả đống phân ra ngoài chiếc quần soóc khi leo dây trong giờ thể dục, người khác lại đồn rằng thấy nó vãi ra trong lớp học, và còn rất nhiều phiên bản nữa. Điều đáng nói là, nó mãi mãi bị gắn với biệt danh Ị Đùn. Thằng bé đó cúi đầu khi đi qua các lớp, cặp kính hướng xuống sàn, và một vài gã sẽ vỗ vào đầu nó và nói, Này Ị Đùn! Nó vẫn tiếp tục đi, nở một nụ cười nham hiểm, như thể đang vờ là tâm điểm của trò cười này. Phải, có những thứ còn tồi tệ hơn cả việc không được chú ý đến, nhưng Ben không thích điều đó, cậu không muốn làm Cậu bé Tóc Đỏ Trầm Lặng Hiền Lành suốt 10 năm qua. Hèn yếu và tẻ nhạt.
Phải cảm ơn Diondra rất nhiều vì đã để ý đến cậu, ít nhất là trong chuyện riêng tư. Thực tế cô đã đâm xe vào Ben, và đó là cách mà họ quen nhau. Việc đó diễn ra vào mùa hè, trong một chương trình định hướng dành cho học sinh năm đầu và học sinh mới. Sau ba giờ đồng hồ chẳng được tích sự gì, cậu đi bộ qua bãi đỗ xe của trường và bị Diondra tông phải, hất cậu lên trên nắp capô. Cô ra khỏi xe, và hét vào mặt cậu, Anh đang làm cái quái gì vậy? Hơi thở nồng nặc mùi cocktail, những chai rượu va vào nhau lách cách trong hốc để chân của chiếc xe CRX. Khi Ben xin lỗi – cậu đã xin lỗi cô – Diondra nhận ra cậu sẽ không nổi giận với mình, cô trở nên dịu dàng và mời Ben đi nhờ xe về nhà nhưng thay vì vậy, họ đã lái ra ngoại ô rồi dừng lại uống rượu. Diondra nói tên cô là Alexis, nhưng sau đó một lúc, cô thú nhận đã nói dối. Tên cô là Diondra. Ben nói rằng cô đừng bao giờ nói dối về cái tên đẹp như vậy và điều này khiến cô thấy vui. Một lúc sau, Diondra nói, “Anh biết không, anh có khuôn mặt rất đẹp đấy,” và vài giây sau, cô nói tiếp, “Anh có muốn hôn không?” Sau đó họ đã đê mê trong những nụ hôn, tuy không phải lần đầu tiên của cậu, nhưng cũng mới là lần thứ hai. Một tiếng sau, Diondra phải đi, nhưng cô nói rằng cậu là một thính giả tuyệt vời, và điều đó vô cùng thú vị đối với cô. Không có thời gian đưa Ben về nhà, Diondra thả cậu xuống ngay chỗ mà cô đã tông vào cậu.
Và họ bắt đầu hẹn hò. Ben thực sự không biết nhiều về bạn bè của cô, thậm chí họ còn không nói chuyện với nhau khi ở trường. Diondra lao tới trường học và kết thúc một tuần nhanh như tên bắn, lúc cô xuất hiện ở lớp học, lúc thì chẳng thấy đâu. Chỉ cần gặp cô vào cuối tuần, trong không gian riêng của họ là đủ rồi. Việc ở bên cô đã phần nào ảnh hưởng tới tính cách của Ben, cậu sẽ ở đó, bên cô nhiều hơn.
Khi Ben đạp xe tới Kinnakee, một dãy xe tải nhỏ và những chiếc xe thể thao đã nằm trong bãi đỗ của trường học. Vậy là đám cầu thủ bóng rổ và đô vật cũng đã ở đó. Ben biết rõ ai đi xe gì. Cậu nghĩ đến việc bỏ ra ngoài, nhưng Diondra không có nhà trong vài giờ tới, và cậu chẳng đủ tiền để lang thang ở một tiệm bánh hamburger – gã chủ quán sẽ nổi cơn lôi đình với những đứa trẻ đàn đúm ngoài cửa tiệm mà không mua thứ gì đó. Hơn nữa, ngồi ăn một mình trong kỳ nghỉ lễ Giáng sinh còn tệ hơn cả làm việc ở đây. Chết tiệt, không ngờ mẹ lại làm căng với cậu đến thế. Bố mẹ Diondra không bao giờ quan tâm xem cô ấy làm gì – thời gian họ ở bên ngoài cũng phải bằng nửa thời gian họ ở nhà. Ngay cả khi Diondra tỏ ra hư đốn vì đã trốn học hai tuần liên tiếp vào tháng trước, mẹ cô cũng chỉ cười. Vắng chủ nhà có khác, hả, con yêu? Ít nhất thì con cũng cố làm lấy vài bài tập về nhà chứ.
Lối cửa sau vào trường học đã bị khóa lại bằng xích nên cậu phải đi vào trong qua các phòng thay đồ. Mùi cơ thể và mùi xịt giày sộc vào mũi khi cậu bước vào. Tiếng thình thịch từ sân bóng rổ và tiếng loảng xoảng của phòng tập tạ trên đầu khiến cậu an tâm rằng ít nhất phòng thay đồ sẽ không có ai. Bên ngoài hành lang, cậu nghe thấy một tiếng hét dài – Coooooper! Cướp lấy! – vọng xuống sàn đá hoa nghe như một tiếng hô xung trận. Tiếng giày thể thao dưới hành lang, một cánh cửa sắt mở đánh sầm, và rồi mọi thứ trở nên khá yên tĩnh. Chỉ còn tiếng ồn phát ra từ phòng tập tạ và phòng thể hình: thình thịch, loảng xoảng, thịch thịch.
Những gã vận động viên ở trường tin tưởng nhau, một dấu hiệu của tinh thần đồng đội, nên họ không bao giờ lắp khóa trên tủ đồ. Thay vì thế, tất cả đều buộc những sợi dây giày qua các móc mà lẽ ra để lắp những chốt khóa. Ít nhất mười hai sợi dây màu trắng buộc trên các tủ đồ và như thường lệ, Ben lưỡng lự muốn mở một chiếc để xem bên trong có gì. Những gã này cần cái quái gì nhỉ? Nếu bạn có tủ đồ ở trường để cất những quyển sách, thì tủ đồ ở phòng tập sẽ đựng những gì? Xịt khử mùi hay nước dưỡng da, hay vài loại đồ lót mà cậu không có? Có phải tất cả họ đều mặc một loại quần đeo đặc biệt dành cho vận động viên không? Thịch thịch, loảng xoảng, thịch. Có một sợi dây được vắt lỏng lẻo không thắt nút, chỉ một cú giật mạnh thôi là cánh tủ sẽ mở ra. Trước khi Ben có thể tự nhủ mình không nên làm chuyện này thì cậu đã kịp kéo sợi dây giày ra và nhẹ nhàng nâng then gài lên. Bên trong chiếc tủ chẳng có gì thú vị: vài chiếc quần soóc thể thao nhàu nhĩ nằm dưới đáy ngăn tủ, một cuốn tạp chí thể thao cuộn tròn, chiếc túi thể thao treo hờ hững trên móc. Dường như trong túi có vài thứ nên Ben cúi đầu vào và kéo khóa ra.
“Này!”
Cậu quay người lại, chiếc túi quay trên móc và rơi xuống đáy tủ. Thầy Gruger, huấn luyện viên đội vật đang đứng đó, tay cầm một tờ báo, khuôn mặt lem vài vết bẩn của ông ta đang nhăn nhó.
“Cậu nghĩ mình đang làm cái quái gì ở tủ đồ đó vậy?”
“Em, dạ, nó đã mở từ trước.”
“Cái gì?”
“Đúng thế, em thấy nó đã mở từ trước,” Ben nói. Cậu đóng cánh tủ vào nhẹ nhàng hết mức có thể. Mẹ kiếp, làm ơn đừng để bất kỳ gã nào trong đội quay trở lại đây lúc này, Ben nghĩ. Cậu có thể hình dung những khuôn mặt giận giữ đang hướng về phía mình, và những biệt danh sẽ xuất hiện.
“Tủ đã mở sao? Vậy tại sao cậu lại thò đầu vào đó? Gruger hỏi trong khi vẫn đứng yên, không tỏ dấu hiệu muốn làm điều gì khác, cho thấy mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Ben nhìn chằm chằm xuống sàn nhà, chờ đợi hình phạt.
“Tôi hỏi, tại sao cậu lại thò đầu vào tủ?” Gruger đập tờ báo vào bàn tay to của ông.
“Em không biết.”
Vị huấn luyện viên lớn tuổi vẫn đứng yên đó, tất cả những gì Ben đang nghĩ lúc này là, hãy hét lên và kết thúc việc này đi.
“Cậu đang lấy thứ gì đó phải không?”
“Không ạ.”
“Vậy tại sao cậu lại ở đó?”
“Em chỉ…” Ben lại ngập ngừng. “Em nghĩ là mình đã nhìn thấy thứ gì đó.”
“Cậu nhìn thấy thứ gì đó sao? Cái gì vậy?”
Ben chợt nghĩ đến những thứ bị cấm: thú cưng, ma túy, tạp chí khiêu dâm. Cậu hình dung ra những quả pháo và trong giây lát cậu nghĩ rằng mình sẽ nói tủ đồ bị cháy, rồi trở thành một anh hùng.
“À, là diêm ạ.”
“Cậu nghĩ là cậu trông thấy diêm?” Máu trên mặt Gruger dồn từ hai má thẳng lên phần trán ngay dưới mái tóc húi cua xù xì của ông ta.
“Em muốn một điếu thuốc lá.”
“Cậu là thằng nhóc lau dọn, đúng không? Cái gì Day nhỉ?”
Gruger khiến cho tên cậu nghe có vẻ ngớ ngẩn và ủy mị. Ông ta xem xét vết thương trên trán cậu, sau đó chỉ tay.
“Cậu đã nhuộm tóc.”
Ben đứng đó dưới mái tóc đen bờm xờm và cảm thấy mình đang bị phân loại và ném bỏ, bị liệt vào nhóm những kẻ xấu xa, nghiện ngập, nhu nhược, đồng tính. Cậu chắc chắn đã nghe thấy những từ ấy đang gầm gừ trong đầu Gruger, môi trên của ông ta giật giật.
“Biến ra khỏi đây. Hãy đi lau dọn nơi khác đi. Đừng có quay trở lại đây cho tới khi chúng tôi đã đi khỏi. Cậu không được chào đón ở đây. Hiểu chưa?”
Ben gật đầu.
“Sao cậu không nói to lên để mọi chuyện giữa hai ta rõ ràng hơn.”
“Em không được chào đón ở đây,” Ben lầm bầm.
“Giờ thì đi đi.” Ông ta nói như thể Ben là một cậu bé 5 tuổi đang được trao trả lại cho mẹ. Ben rời khỏi đó.
Lên cầu thang về phía căn buồng dành cho nhân viên tạp vụ, một giọt mồ hôi lăn xuống lưng cậu. Ben đang nín thở. Cậu quên cả thở khi rơi vào cơn giận giữ thế này. Cậu lấy chiếc xô lớn ra và quẳng nó vào thùng rửa, xả nước nóng, đổ hóa chất cọ rửa có màu nước tiểu vào đó, hơi a-mô-ni-ắc bốc lên cay xè. Sau đó cố xách nó đặt lên xe đẩy. Chiếc xô quá nặng, và nó bị nghiêng khi cậu cố bê qua thành thùng rửa, làm đổ cả đống nước lên người. Đũng quần và chân cậu ướt sũng trông hệt như vừa đái dầm vậy, Ngày Tồi Tệ của Cậu Bé Lau Dọn. Chiếc quần jeans dính chặt vào đùi cậu, cứng đờ. Ben sẽ có ba tiếng đồng hồ với công việc bẩn thỉu này cùng với đũng quần ướt nhẹp và quần jeans bám vào người như bìa cứng.
“Mẹ kiếp, chó chết,” cậu lẩm bẩm, đá chiếc ủng vào tường, phun chất tẩy rửa lên lớp thạch cao và đập tay vào tường. “Mẹ kiếpppp!” Cậu cao giọng thét lên. Ben chờ đợi trong căn buồng như một kẻ hèn nhát, sợ rằng Gruger sẽ lần ra tiếng hét và quyết định nổi nóng với cậu thêm nữa.
Chẳng có điều gì xảy ra. Chẳng ai thực sự quan tâm điều gì đang diễn ra trong căn buồng của kẻ lau dọn.
ĐÁNG RA CẬU phải dọn sạch từ cách đây một tuần, nhưng Diondra đã than vãn rằng đang là kỳ nghỉ Giáng sinh, hãy gác việc đó lại. Vậy nên rác trong căng-tin giờ đã chồng chất với những lon soda chảy tung tóe, những mẩu giấy gói bánh mì phủ lẫn trong salad gà, đống thức ăn thừa mốc meo từ bữa trưa đặc biệt cuối cùng của năm 1984, một miếng bánh hamburger thịt hầm với nước xốt cà chua ngọt. Tất cả đều thối rữa. Hầu như thứ gì cũng dính lên áo len và quần jeans của Ben một ít, nên ngoài mùi a-mô-ni-ắc và mồ hôi ra thì người cậu bốc lên cả mùi như thức ăn thiu. Cậu không thể đi gặp Diondra trong bộ dạng thế này được, thật ngu ngốc khi lại lên kế hoạch như thế này từ đầu. Cậu sẽ phải đạp xe về nhà, đối phó với mẹ cậu – một bài thuyết giảng kéo dài 30 phút – tắm rửa, và đạp xe quay lại nhà cô. Nếu mẹ không giữ chân cậu. Mẹ kiếp, dù gì cậu sẽ vẫn đi. Đó là cơ thể cậu, tóc của cậu. Mái tóc đen đồng tính rối bời của cậu.
Ben bắt đầu lau sàn, sau đó đổ toàn bộ rác trong các phòng giáo viên vào trong bao – công việc ưa thích của cậu bởi nghe thì có vẻ to tát nhưng chỉ là nhặt những bọc giấy nhàu nát và nhẹ như lá cây mà thôi. Nhiệm vụ cuối cùng của cậu là lau đoạn hành lang nối giữa trường trung học và trường tiểu học (nơi cũng có những cậu học sinh lau dọn ngượng ngùng giống cậu). Hành lang dày đặc những tờ thông báo về các câu lạc bộ bóng đá, đua xe, diễn kịch của trường trung học, rồi tới khu vực trường tiểu học, tường dán đầy những bảng chữ cái và bài luận về tổng thống George Washington. Những cánh cửa màu xanh nhạt dẫn lối vào trường tiểu học, nhưng chỉ cho có lệ mà thôi, chúng thậm chí còn không có khóa. Cậu lau từ khu Highschooland tới Kiddieville rồi đặt cây lau nhà vào xô, đá mọi thứ ra xa. Chiếc xe đẩy xô lau sàn lăn trên sàn bê tông và đập vào tường, một chút nước bắn ra ngoài.
Từ khi học mẫu giáo cho tới lớp 8, cậu đều học ở trường Kinnakee; gắn bó với phía bên kia tòa nhà hơn là phía trường trung học mà cậu đang học.
Ben nghĩ về việc mở cửa, lặng lẽ lang thang qua phía bên kia, và rồi cậu làm chính xác như vậy. Chỉ để ghé qua chốn cũ. Ben nghe tiếng cửa đóng lại sau lưng cậu và cảm thấy thư thái. Những bức tường ở đây sơn màu vàng chanh và được trang trí nhiều hơn ở bên ngoài mỗi lớp học. Kinnakee rất nhỏ nên mỗi khối chỉ có một lớp. Trường trung học thì khác, to gấp đôi bởi học sinh từ các vùng khác cũng đổ về đây. Trường tiểu học lúc nào cũng đẹp và ấm cúng. Trên tường, cậu thấy một hình mặt cười rạng rỡ như tỏa nắng, cùng dòng chữ Michelle D., 10 tuổi ở bên cạnh. Và đây là bức tranh vẽ một con mèo trong chiếc áo gi-lê và đôi giày có khóa – hoặc có thể là giày cao gót – dù sao đi nữa nó cũng đang cười và cầm một món quà, tặng cho con chuột đang bê chiếc bánh sinh nhật. Libby D., lớp 1. Ben nhìn quanh nhưng không thấy bức nào của Debby, cậu không chắc là con bé biết vẽ, và bắt đầu nghĩ về điều đó. Có lần, khi đang giúp mẹ làm bánh quy, con bé đã hắt hơi và làm hỏng bát bột, sau đó còn ăn nhiều hơn cả số bánh mà nó nướng. Debby không phải là đứa trẻ có thứ gì đó để treo lên tường.
Dọc hành lang là dãy thùng đựng bằng vải bạt màu vàng nơi bọn trẻ bỏ đồ dùng cá nhân của chúng vào đó, tên của mỗi đứa được viết lên tấm băng che trên túi. Cậu nhìn vào túi của Libby và tìm thấy một chiếc kẹo bạc hà cay đã mút dở và một chiếc kẹp giấy. Túi của Debby có một hộp cơm trưa màu nâu bốc mùi xúc xích; túi của Michelle có một gói những bút đánh dấu đã hết mực. Cậu nhìn thêm một vài chiếc túi chỉ để cho vui, và nhận ra những đứa trẻ khác có quá nhiều đồ trong đó. Những hộp bút chì màu 64 cây Crayola, xe đồ chơi và búp bê chạy bằng pin, hàng tập giấy màu thủ công, những xâu chìa khóa, hình dán và kẹo. Buồn. Đó là những gì bạn nhận được khi có nhiều con hơn khả năng bạn có thể chăm sóc chúng, cậu nghĩ. Diondra cũng luôn nói vậy khi cậu đề cập đến khoảng thời gian gò bó ở nhà: Chà, mẹ anh lẽ ra không nên sinh nhiều con đến vậy. Diondra là con độc nhất trong gia đình.
Ben bắt đầu quay trở lại phía trường trung học, ngó qua những chiếc thùng đựng của lớp 5. Đây rồi, Krissi bé nhỏ đã phải lòng cậu. Cô bé đã viết tên mình bằng những chữ cái màu xanh lá và vẽ một bông cúc bên cạnh. Thật đáng yêu. Cô bé chính là định nghĩa cho sự đáng yêu, giống như chương trình quảng cáo trên tivi – tóc vàng, mắt xanh và được chăm sóc tốt. Không như mấy cô em gái của cậu, quần jeans của cô bé luôn vừa vặn, sạch sẽ và phẳng phiu, những chiếc áo sơ-mi được phối màu để hợp với tất, kẹp tóc hay bất kỳ thứ nào khác. Cô bé không có mùi thức ăn như Debby hay những vết xước ở khắp cánh tay như Libby. Móng tay cô bé luôn được sơn màu hồng nhạt, hẳn mẹ cô bé đã giúp việc này. Cậu cá rằng trong thùng đồ của Krissi là những con búp bê Strawberry Shortcake và những món đồ chơi khác có mùi dễ chịu.
Thậm chí tên cô bé cũng rất hay – Krissi Cates. Khi lên trung học, cô sẽ là thành viên của đội cổ động với mái tóc vàng ngang lưng, và có lẽ sẽ chẳng còn nhớ đã từng chết mê chết mệt một anh chàng Ben lớn tuổi hơn mình. Năm 20 tuổi cậu sẽ ra sao? Có thể đang lái xe đi chơi cùng Diondra từ Wichita và cô bé sẽ nhìn thấy cậu qua kính cửa xe, nở một nụ cười rạng rỡ khoe hàng răng trắng ngà, vẫy vẫy tay mừng rỡ, rồi Diondra sẽ cười rú lên và nói, “Một nửa số phụ nữ ở Wichita phải lòng anh còn chưa đủ sao, anh còn để mắt đến cả những cô gái trung học bé nhỏ tội nghiệp nữa à?”
Ben có thể đã không bao giờ gặp Krissi – cô bé học trên Michelle một lớp – nhưng cậu được gọi đến hỗ trợ vào một ngày đầu năm học. Cô Nagel, người vẫn luôn yêu quý Ben, đã giữ cậu lại để giúp cô quản lý lớp mỹ thuật sau giờ học. Chỉ hôm ấy thôi. Trợ lý thường ngày của cô Nagel hôm ấy không tới. Đã đến lúc phải về nhà, nhưng Ben biết mẹ sẽ không tức giận khi biết cậu đã giúp những đứa nhỏ – bà luôn khuyến khích cậu giúp những đứa em ở nhà – và việc pha màu vẽ chắc chắn là hấp dẫn hơn tỉ lần so với việc thồ phân. Krissi nằm trong nhóm những cô bé do cậu quản lý, nhưng dường như cô bé không thích vẽ mà chỉ đưa đi đưa lại cây bút cho tới khi toàn bộ tờ giấy chuyển sang màu nâu đất.
“Em có biết nó trông giống gì không?” Cậu hỏi.
“Anh chàng ngốc,” cô bé nói và bắt đầu cười.
Krissi đang tán tỉnh, dù là trẻ con đi nữa, nhưng ngay từ khi sinh ra cô bé đã dễ thương và cho rằng mọi người sẽ thích mình. Chà, cậu cũng thấy mến cô bé. Chúng nói chuyện với những đoạn ngắt quãng.
Vậy nhà em ở đâu?
Đổ màu, bôi bôi, quệt quệt. Nhúng bút vào trong nước, và lặp lại.
Gần Salina.
Và em đi cả đoạn đường dài từ đó đến đây để tới trường ư?
Họ chưa xây xong trường ở chỗ em. Năm tới, em sẽ học ở gần nhà.
Đó là cả một đoạn đường dài.
Tiếng ghế kêu cọt kẹt và một bên vai thụt xuống.
Đúng vậy. Em ghét điều này. Sau giờ học, em phải đợi hàng giờ trước khi bố tới đón.
Chà, học vẽ hay đấy.
Chắc vậy. Em thích ba-lê hơn, đó là môn em học vào cuối tuần.
Lớp học ba-lê được nhắc đến rất nhiều. Có lẽ cô bé là một trong những đứa sống trong các ngôi nhà có bể bơi ở sân sau, hoặc nếu không phải bể bơi thì cũng là tấm bạt lò xo. Ben nghĩ đến việc sẽ kể với cô bé về những con bò ở nông trại nhà cậu – xem liệu cô bé có thích động vật không – nhưng dường như cậu đã quá cởi mở với cô bé. Bởi Krissi vẫn còn là trẻ con, cô bé nên là người cố gắng tạo ấn tượng mới phải.
Ben tình nguyện ở lại lớp mỹ thuật trong những ngày còn lại của tháng, trêu chọc Krissi về những bức vẽ xấu òm (em đang vẽ gì thế, một con rùa à?) và để cho cô bé tiếp tục nói về ba-lê (không, cái anh ngốc này, đó là chiếc BMW của bố em!) Một hôm, cô bé dũng cảm lẻn ra phía tòa nhà trường trung học và đợi ở tủ đồ của cậu trong chiếc quần jeans có gắn những con bướm lấp lánh ở túi quần và áo sơ-mi màu hồng có hình những viên kẹo cao su ở trước ngực. Không ai để ý tới Krissi, trừ một người họ hàng với mẹ cô bé đã cố gắng dẫn cô về khu trường tiểu học.
“Cháu ổn mà,” Krissi nói với cô ta, hất tóc, và quay sang Ben. “Em chỉ muốn đưa cho anh thứ này.”
Cô bé đưa cho cậu một mẩu giấy được gấp thành hình tam giác, mặt trước ghi tên cậu với những chữ cái kiểu bong bóng. Sau đó cô bé chạy đi, gần như nửa số học sinh trong trường đang đứng xung quanh, nhưng cô bé không hề để ý đến.
Khi gặp anh chàng tên Ben trong lớp mỹ thuật.
Em đã biết rằng trái tim anh – em cần chinh phục.
Anh có mái tóc đỏ và làn da rất đẹp.
Anh có “chấp nhận”?
Ở cuối là một chữ L rất to, với những từ -onger -etter -ater viết dọc bên cạnh. Ben đã từng thấy chúng bạn có những mẩu giấy tương tự, nhưng với cậu thì đây là lần đầu tiên. Tháng hai năm ngoái, Ben nhận được ba tấm thiệp trong ngày lễ tình nhân, một từ cô giáo của cậu vì đó là điều cô phải làm, cái khác từ một cô gái tốt bụng đã tặng thiệp cho cả lớp, và cái còn lại từ đứa con gái béo phì trông lúc nào cũng như sắp khóc đến nơi.
Thỉnh thoảng Diondra cũng viết thư cho cậu, nhưng những mẩu thư không dễ thương tẹo nào, chúng lem bẩn hoặc chứa đầy giận giữ, những thứ cô nguệch ngoạc viết trong lúc bị phạt. Chưa cô gái nào từng làm thơ tặng cậu, và còn thú vị hơn khi Krissi dường như không nghĩ đến việc cậu quá lớn tuổi để làm bạn trai cô bé. Đó là một bài thơ tình được viết bởi một cô bé chẳng biết gì về những nụ hôn hoặc tình dục. (Hoặc cô bé biết rồi chăng? Ở độ tuổi nào thì những đứa trẻ bắt đầu biết hôn?)
Ngày hôm sau cô bé đợi cậu ở cửa lớp mỹ thuật và hỏi cậu có muốn ngồi nói chuyện ở cầu thang không, Ben đồng ý trong vòng một giây, và chúng đã cười đùa và tán gẫu cả tiếng đồng hồ trên bậc cầu thang tối mờ. Rồi cô bé nắm tay và tựa vào người cậu và Ben biết rằng mình nên bảo cô bé đừng làm vậy, nhưng cảm giác đó quá đỗi ngọt ngào, không hề kỳ quặc chút nào và rất thoải mái, không giống với những lời kêu rên cùng các vết cào cấu điên cuồng vì tình dục của Diondra hay những tiếng ồn ào quấy rầy của các cô em gái, mà ngọt ngào theo cách một cô gái nên như vậy. Krissi dùng son bóng có mùi kẹo cao su, và từ đó Ben dành hết tiền để mua kẹo cao su – điều này thật kinh khủng – nó luôn khiến cậu thèm chảy dãi.
Mọi việc đã diễn ra như vậy trong vài tháng gần đây, khi ngồi ở cầu thang trong lúc đợi cha cô bé đến đón. Chúng không bao giờ nói chuyện vào cuối tuần, và đôi khi, cô bé còn không nhớ phải đợi cậu, những lúc đó, Ben vẫn đứng trên cầu thang như một tên ngốc, tay cầm một gói kẹo Skittles âm ấm mà cậu tìm thấy trong lúc lau dọn căng-tin. Krissi thích những thứ ngọt ngào. Mấy cô em gái của cậu cũng thế, bọn trẻ nhìn thấy kẹo như mèo thấy mỡ, một lần cậu đã về nhà đúng lúc trông thấy Libby đang ngồi ăn mứt thẳng từ bình.
Diondra không biết chuyện của cậu với Krissi. Ở trường, cô lúc nào cũng chỉ vội biến về nhà lúc 3 giờ 16 phút để xem chương trình của Donahue. (Cô thường vừa xem vừa ăn bột bánh ngay từ tô trộn, có chuyện gì với những cô gái và đống đường vậy?) Thậm chí nếu Diondra biết được thì cũng sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra. Ở một phương diện nào đó, cậu giống như một trợ giảng. Một anh chàng lớn tuổi hơn chỉ bảo một cô bé làm bài tập về nhà và giúp đỡ cô bé khi ở trường. Có lẽ, cậu nên nghiên cứu môn tâm lý học hoặc trở thành một giáo viên. Cha cậu cũng hơn mẹ cậu năm tuổi.
Điều không kiểm soát duy nhất giữa cậu và Krissi đã xảy ra ngay trước Giáng sinh và sẽ điều đó sẽ không lặp lại lần nữa. Hai đứa đang ngồi ở cầu thang, mút những viên kẹo táo xanh Jolly Ranchers và tranh giành nhau thì bỗng nhiên cô bé ngồi sát vào cậu hơn so với mức bình thường, cánh tay cậu vô tình chạm nhẹ vào đầu ngực cô bé. Mùi táo xanh nóng bỏng trên cổ cậu, và cô bé vẫn ngồi nguyên như thế không nói câu gì, chỉ hít thở, Ben thấy nhịp tim cô bé đang đập dồn dập và những ngón tay quơ quơ sát nách cậu. Môi cô bé bất giác đặt ngay trên tai cậu, hơi thở ấm nóng làm chúng ươn ướt, nướu răng cậu giật giật vì vị chua của kẹo, sau đó đôi môi quệt dài trên má Ben, hai tay cậu run lên vì ớn lạnh và không ai trong hai đứa ý thức được chuyện chúng đang làm. Rồi cô bé ở ngay trước mặt cậu, đẩy đôi môi nhỏ bé gắn vào môi cậu, gần như không hề nhúc nhích, và cả hai chỉ ngồi đó với hai trái tim cùng nhịp đập. Cả người cô bé giờ đã nằm gọn giữa hai chân Ben trong khi hai tay cậu cứng đờ ép sát bên sườn và ướt đẫm mồ hôi, rồi sau đó môi cậu khẽ cử động, chỉ hơi hé ra và lưỡi cô bé đã đẩy vào bên trong, ẩm ướt và đang liếm láp, rồi cả hai cùng tận hưởng hương vị của táo xanh, thằng bé của Ben cương cứng đến nỗi cậu nghĩ rằng nó có thể nổ tung trong quần, cậu đặt hai tay lên eo Krissi, giữ lại trong giây lát rồi đẩy cô bé ra và chạy xuống cầu thang, lao về phía nhà vệ sinh nam – tiếng hét vang lên phía sau cậu, em xin lỗi, xin lỗi – cậu chỉ kịp vào buồng vệ sinh để thủ dâm hai lần và xuất hết ra tay.