Hiện tại
CÔ BÉ NHÀ DAY có thân hình mảnh khảnh, khá cao và bước vào phòng với khuôn mặt gần như giống hệt tôi. Tóc cô bé cũng có màu đỏ, nhưng đã được nhuộm nâu, chân tóc đỏ lộ ra ngoài giống tôi cách đây vài ngày. Chiều cao chắc chắn là thừa hưởng từ Diondra nhưng khuôn mặt thì hoàn toàn giống đằng nội, giống tôi, giống Ben, và mẹ tôi. Cô bé tròn mắt nhìn tôi sau đó lắc lắc đầu.
“Xin lỗi, điều này thật kỳ cục,” cô bé đỏ mặt nói, da lấm tấm những vết tàn nhang di truyền từ gia đình chúng tôi. “Cháu đã không biết. Ý cháu là, cháu đoán chắc thế nào cũng có nét giống cô, nhưng... Ôi!” Cô bé nhìn Diondra, sau đó lại quay sang nhìn tôi, nhìn tay tôi, nhìn xuống tay mình, rồi lại nhìn ngón tay cụt của tôi. “Cháu là Crystal, cháu gái của cô.”
Có lẽ tôi nên ôm cô bé, và cũng muốn làm vậy, nhưng chúng tôi chỉ bắt tay.
Crystal lừng khừng bước tới gần chúng tôi, hai tay xoắn vào nhau, nghiêng đầu nhìn tôi, giống như bạn liếc nhìn mình trong tấm kính khi đi ngang qua cửa hàng nào đó, cố gắng soi gương mà không bị ai để ý.
“Mẹ đã nói với con rồi, nếu đã là định mệnh, điều gì đến sẽ phải đến thôi, con yêu à,” Diondra nói. “Giờ cô ấy đã tới. Lại đây, ngồi xuống nào.”
Cô bé từ từ ngồi xuống ghế, ngả người vào vòng tay Diondra, kề má lên vai mẹ, và Diondra bắt đầu nghịch một lọn tóc màu nâu-đỏ của con gái. Crystal nhìn tôi từ vị trí thoải mái đó. Được bao bọc bảo vệ.
“Không thể tin nổi rốt cuộc cháu cũng được gặp cô,” Crystal nói. “Cháu chưa từng nghĩ sẽ gặp được cô. Cháu là một bí mật, cô biết đấy.” Cô bé nhìn lên Diondra. “Đứa con của một cuộc tình bí mật, phải không mẹ?”
“Đúng vậy,” Diondra đáp.
Vậy cô bé biết mình là ai, biết cả những người nhà Day và biết cha nó là Ben Day. Tôi thấy kinh ngạc khi Diondra cho cô bé biết chuyện này, tin tưởng Crystal sẽ giữ bí mật và không đi tìm tôi. Không rõ cô bé đã biết chuyện này bao lâu rồi, liệu có khi nào nó đã lái xe qua nhà chỉ để nhìn tôi mà thôi. Tại sao Diondra lại nói cho con gái cô ta sự thật kinh khủng này trong khi không cần thiết phải nói ra.
Hẳn Diondra đã bắt được dòng suy nghĩ của tôi. “Không sao đâu,” cô ta nói. “Crystal biết toàn bộ câu chuyện. Chị kể cho con bé mọi thứ, coi con bé như người bạn thân nhất.”
Krissi gật đầu. “Thậm chí cháu còn có một cuốn ảnh của tất cả mọi người, cháu đã cắt chúng từ các cuốn tạp chí và tư liệu khác. Nó giống như một cuốn album gia đình. Cháu luôn mong được gặp cô. Cháu có thể gọi là Cô Libby được không ạ? Vậy có kỳ cục lắm không?”
Tôi không nghĩ ra điều gì để nói, chỉ cảm thấy nhẹ nhõm. Nhà Day vẫn chưa tuyệt tự, thậm chí còn có dấu hiệu khả quan với cô bé cao ráo xinh xắn này, một cô bé có khuôn mặt giống tôi, nhưng chân tay đầy đủ lành lặn và không có bộ não đầy những cơn ác mộng như tôi. Tôi muốn hỏi hàng tá những câu như: Liệu cô bé có bị cận giống Michelle không? Có dị ứng với dâu tây như mẹ tôi không? Cô bé có máu ngọt giống chị Debby, hay bị lũ muỗi bu lấy và trải qua cả mùa hè với mùi thuốc Campho-Phenique không? Có nóng tính như tôi, có khó gần như Ben không? Cô bé có khôn vặt và ngu ngốc như Runner không? Crystal là người như thế nào nhỉ?
“Cháu cũng đọc sách của cô rồi,” Crystal nói thêm. “Day Của Ngày Mới. Nó hay tuyệt. Cháu muốn khoe với ai đó rằng cháu biết cô vì, cô biết đấy, cháu rất tự hào về cô.” Giọng cô bé du dương như tiếng sáo, như thể lúc nào cũng sắp bật cười.
“Ồ, cảm ơn.”
“Em ổn chứ, Libby?” Diondra hỏi.
“Em đoán, em đoán… Em vẫn không hiểu tại sao hai mẹ con chị lại sống ẩn dật tới tận bây giờ. Tại sao chị lại bắt Ben vờ như không hề biết mình. Em đoán thậm chí anh ấy còn chưa được gặp con gái mình bao giờ.”
Crystal lắc đầu. “Cháu muốn gặp ông lắm. Ông ấy là người hùng của cháu, đã bảo vệ mẹ con cháu suốt những năm qua.”
“Bọn chị cần em giữ bí mật này, Libby ạ,” Diondra nói. “Hai mẹ con chị rất hy vọng em có thể làm vậy. Chị không thể mạo hiểm được, họ sẽ nghĩ chị là tòng phạm hoặc có liên quan gì đó. Chị không thể mạo hiểm được. Vì Crystal.”
“Em nghĩ không cần thiết phải...”
“Cháu xin cô,” Crystal nói. Giọng cô bé nhẹ nhàng, nhưng khẩn thiết. “Cháu xin cô đấy. Cháu thực sự không thể chịu đựng được khi nghĩ họ có thể tới đây bất cứ lúc nào và đưa mẹ rời xa khỏi cháu. Mẹ thực sự là người bạn tốt nhất của cháu.”
Vậy là cả hai mẹ con họ đều nài nỉ. Tôi định đảo mắt thì thấy cô bé đã chực trào nước mắt. Crystal thực sự sợ nỗi ám ảnh mà Diondra đã tạo ra: những tay cảnh sát như đám ba bị có thể xông vào và bắt mẹ đi mất. Tôi cá Diondra là người bạn thân nhất của cô bé. Suốt những năm qua, hai người họ đã sống trong một tổ kén. Bí mật. Phải giữ bí mật cho mẹ yêu quý.
“Vậy chị đã bỏ đi mà không nói gì cho người nhà biết?”
“Chị đã bỏ đi ngay khi sắp lộ bụng,” Diondra nói. “Ông bà già chị rất gàn dở và dữ dằn. Chị thấy vui khi thoát khỏi họ. Đó là bí mật của bọn chị − con bé, Ben và chị.”
Một bí mật trong nhà Day. Kỳ lạ làm sao. Rốt cuộc Michelle cũng bỏ lỡ một món hời.
“Cô đang cười kìa,” Crystal nói, cũng nở một nụ cười tương tự.
“Ha, cô chỉ đang nghĩ chị Michelle của cô sẽ rất thích nhúng tay vào chuyện này. Chị ấy yêu những gì kịch tính.”
Họ nhìn như thể tôi vừa tát vào mặt họ.
“Em không có ý xem thường chuyện này, xin lỗi hai người,” tôi nói.
“À không, đừng ngại việc đó,” Diondra nói. Chúng tôi nhìn nhau, chân tay ngọ nguậy không yên. Diondra cất tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng. “Em có muốn ở lại ăn tối không, Libby?”
CÔ TA ĐÃI TÔI một nồi thịt rang muối mà tôi phải cố nuốt và rất nhiều rượu từ chiếc thùng to đùng như thể không đáy. Chúng tôi uống rượu, chứ không nhấm nháp, ba hoa về những điều ngớ ngẩn, những câu chuyện về anh trai tôi, và Crystal liên tục hỏi những câu khiến tôi phát ngượng vì không thể trả lời: Ben thích rock hay nhạc cổ điển? Có hay đọc sách không? Ben có bị tiểu đường không, bởi cô bé có vấn đề về lượng đường trong máu. Và bà nội Patty của cô bé là người như thế nào?”
“Cháu muốn biết về họ, như một… cô biết đấy, người bình thường. Không phải là những nạn nhân,” Crystal nói với vẻ hiếu thảo của một cô bé ngoài 20 tuổi.
Tôi viện cớ vào nhà vệ sinh, cần vài phút tránh xa khỏi những ký ức này, cô bé, và Diondra. Điều mà tôi nhận ra và không nói với ai chính là, tôi đã đi tới đích, và giờ phải vòng lại và nghĩ về Runner. Nhà vệ sinh cũng bốc mùi khó chịu như những nơi còn lại của ngôi nhà, bám đầy rêu mốc, bồn cầu rỉ nước không ngừng, vài mẩu giấy vệ sinh dính son vương vãi gần chiếc sọt rác dưới sàn. Lần đầu tiên được ở một mình trong ngôi nhà này, tôi không thể rời mắt khỏi việc tìm kiếm một món đồ lưu niệm. Một chiếc bình tráng men đỏ nằm sau bình xả nước, nhưng tôi lại không mang theo ví lúc này. Phải là thứ gì đó nhỏ xinh. Tôi mở tủ thuốc và tìm thấy vài lọ thuốc kê theo đơn có ghi tên Polly Palm trên nhãn. Thuốc ngủ, thuốc an thần và thuốc dị ứng. Tôi lấy vài viên Vicodin, và đút túi một thỏi son màu hồng nhạt cùng chiếc nhiệt kế. Thật may mắn, bởi tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc mua nhiệt kế nhưng lại luôn muốn có một chiếc. Tôi sẽ để nó trên giường, rất hữu ích cho việc xác định xem liệu tôi có bị ốm không hay chỉ là bệnh lười.
Tôi trở lại bàn, Crystal đang ngồi co một chân lên ghế, tựa cằm vào đầu gối. “Cháu vẫn còn nhiều câu hỏi nữa,” cô bé nói, giọng lên xuống du dương.
“Có lẽ cô không còn câu trả lời nào đâu,” tôi nói, cố gạt đi ý định của cô bé. “Chuyện đó xảy ra khi cô còn quá nhỏ. Ý cô là, cô đã quên rất nhiều chuyện về gia đình mình cho tới khi bắt đầu nói chuyện lại với cha Ben của cháu.”
“Cô có album ảnh không ạ?” Crystal hỏi.
“Cô có. Nhưng cô đã sửa soạn và đóng thùng hết rồi.”
“Chán thật,” cô bé lặng lẽ nói.
“Cô có thể lục lại đống thùng lần nữa – album ảnh, các cuốn kỷ yếu và những thứ đồ vớ vẩn lặt vặt khác.”
“Có những gì vậy?” Diondra nói, giằm những hạt đậu bằng dĩa như một cô bé mới lớn chán ăn.
“Hầu như một nửa số đó là đồ tạp nham của chị Michelle,” tôi đáp, hào hứng vì có thể trả lời vài câu một cách dứt khoát.
“Đồ chơi ạ?” Crystal nói, vân vê góc váy.
“Không, là những mẩu ghi chú và giấy vụn. Những cuốn nhật ký. Với Michelle, mọi thứ cần phải được viết ra. Nếu bắt gặp giáo viên làm chuyện kỳ cục, điều đó sẽ được ghi lại trong nhật ký, nếu chị ấy cãi nhau với cô bạn thân vì một cậu bé mà cả hai cùng thích, việc này cũng được ghi lại trong…”
“…odd Delhunt,” Crystal lẩm bẩm, và gật đầu. Cô bé uống thêm một ngụm rượu.
“…nhật ký,” tôi nói tiếp, không thực sự để ý. Sau đó, tôi chợt nghĩ ra. Có phải con bé vừa nói Todd Delhunt không nhỉ? Đó là Todd Delhunt, lẽ ra tôi đã không bao giờ nhớ ra cái tên đó, nhớ ra Michelle đã có một cuộc cãi lộn nghiêm trọng vì Todd Delhunt. Chuyện xảy ra trong lễ Giáng sinh, trước khi xảy ra vụ án mạng, tôi nhớ chị ấy đã hậm hực cả buổi sáng ngày Giáng sinh, viết nguệch ngoạc vào cuốn nhật ký. Nhưng. Todd Delhunt, làm sao…?
“Chị có biết Michelle không?” Tôi hỏi Diondra, trong đầu vẫn đang suy nghĩ.
“Cũng sơ sơ,” Diondra nói. “Thực ra cũng chẳng biết gì,” cô ta nói thêm và điều này khiến tôi nhớ đến việc Ben đã vờ như không biết Diondra.
“Giờ đến lượt cháu đi vệ sinh đây,” Crystal nói và uống nốt ngụm rượu cuối cùng.
“Vậy…” tôi bắt đầu nói, và sau đó im lặng. Không đời nào Crystal lại biết về vụ cãi lộn của chị Michelle về Todd Delhunt trừ phi... Trừ phi cô bé đã đọc nhật ký của chị Michelle. Những dòng chị đã viết vào sáng ngày Giáng sinh, để mở đầu cho năm 1985. Tôi đã đinh ninh rằng chẳng có cuốn nhật ký nào bị mất cả, bởi những quyển sổ năm 1984 vẫn còn nguyên, nhưng tôi đã không nghĩ tới cuốn năm 1985. Cuốn nhật ký mới của chị Michelle, ghi lại những việc xảy ra trong chín ngày – những gì Crystal đã nói được lấy ra từ đó. Cô bé đã đọc cuốn nhật ký của người chị đã mất…
Tôi thoáng thấy ánh kim loại lóe lên phía bên phải, đúng lúc Crystal giáng mạnh chiếc bàn là cũ vào thái dương tôi, miệng con bé há to trong một tiếng hét không thành tiếng.