Bóng Ma Ký Ức

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
24. Ben Day

❊ ❊ ❊

Ngày 2 tháng 1 năm 1985

8 giờ 38 phút tối

HỌ LÁI XE VỀ PHÍA THÀNH PHỐ, tuyết bắt đầu rơi. Ben nhớ rằng cậu đã bỏ lại chiếc xe đạp ở khu nhà kho và giờ có lẽ nó đã biến mất. “Này,” cậu hét lên phía trước – Trey và Diondra đang nói chuyện nhưng cậu không thể nghe qua những tiếng rè rè ken két phát ra từ đài, như tiếng kim loại cọ xát vào nhau, Weeeeeer-weeer-weeer. “Chúng ta dừng lại một chút ở nhà kho để tôi lấy xe đạp được không?”

Trey và Diondra trao đổi một cái nhìn.

“Không,” Diondra nhăn mặt và họ bắt đầu phá lên cười. Ben ngả về chỗ cũ một giây, sau đó lại rướn người lên. “Nói nghiêm túc đấy, tôi cần lấy lại chiếc xe.”

“Quên việc đó đi, đồ ngốc, giờ nó đã mất rồi,” Trey nói. “Không nên vứt thứ chết tiệt gì ở khu ấy hết.”

Họ lái xe tới đại lộ Bulhardt, như thường lệ, chẳng có gì diễn ra ở đây cả. Tấm biển cửa hàng hamburger hiện lên như một bức tranh màu vàng. Các cửa hàng đều tối đen, thậm chí cả quán rượu cũng có vẻ chẳng mở cửa bao giờ – chỉ một tia sáng lờ mờ chiếu ra từ một góc cửa sổ phía trước. Cửa quán được sơn màu xanh hải quân và chẳng để lộ thứ gì bên trong.

Họ đỗ xe ngay trước cửa, Diondra vẫn đang uống bia, Trey nắm lấy lon bia từ tay cô và uống nốt – đứa bé trong bụng sẽ chẳng bận tâm đâu. Trên vỉa hè, một ông lão mặt đầy nếp nhăn, mũi và miệng như thể được nặn bằng đất sét, cau có nhìn họ sau đó đi vào quán.

“Đi thôi,” Trey nói và bắt đầu ra khỏi xe. Khi thấy Ben đang lưỡng lự, vẫn ngồi ở ghế sau, hai tay đặt lên đầu gối, hắn liền ngó vào trong xe và cười dứt khoát. “Đừng lo anh bạn, cậu đi với tôi cơ mà. Tôi uống ở đây nhiều lắm rồi. Và – heh! – nhiều khả năng là cậu sẽ gặp cha mình ở trong đấy.”

Diondra đưa tay vuốt những lọn tóc xoăn xơ cứng của cô và cả hai đi theo Trey vào bên trong: Diondra với đôi môi khép hờ và đôi mắt ngái ngủ quyến rũ – vẻ mặt trong hầu hết các tấm ảnh của cô, như thể vừa thức dậy từ một giấc mơ. Kế bên cô, Ben cảm thấy lóng ngóng ủ rũ như mọi khi, chỉ lê chân bước theo.

Quán rượu nồng nặc mùi thuốc lá khiến Ben thấy ngạt thở, Diondra đã châm sẵn một điếu thuốc, đi lừ lừ bên cạnh cậu như thể vậy sẽ khiến cô trông già hơn. Một gã đầu tóc lởm chởm chẳng khác một con chim đang thay lông, hấp tấp chạy tới chỗ Trey và cúi đầu thì thầm vào tai hắn. Trey gật đầu, tặc lưỡi, vẻ mặt lo lắng và nghiêm trọng. Ben nghĩ có thể tên này là quản lý ở đây, gã sẽ đá đít họ ra khỏi quán vì có thể Diondra đã qua mặt được với lớp trang điểm dày bự khiến cô già hơn nhưng Ben thì không. Song Trey chỉ vỗ nhẹ vào lưng gã và nói câu gì đó nghe như, “Đừng bắt tôi chơi trò săn tìm, anh bạn.” Gã này nhe răng cười nhăn nhở rồi nói, “Không không không, đừng lo, cậu không phải lo gì hết,” và Trey chỉ nói, “Chủ nhật,” sau đó đi qua gã này tới chỗ quầy rượu, gọi ba chai bia và một ly SoCo, rồi tọng cạn ly rượu.

Nhân viên pha chế là một ông già khác, có thân hình to béo và mái tóc hoa râm. Cứ như đùa vậy, những gã ở đây trông đều giống nhau, như thể cuộc sống khó khăn đã làm phai đi những nét đặc trưng, xóa sạch bất cứ điều gì riêng biệt. Tay pha chế ném về phía Ben và Diondra một cái nhìn ngạo mạn, và đưa cho họ hai chai bia. Ben quay lưng lại uống, tựa một chân vào ghế đẩu thoải mái như thể vẫn thường làm việc này, cậu biết Trey đang nhìn, cố moi móc ra thứ gì đó để làm trò cười.

“Thấy rồi, em thấy Runner rồi,” Diondra nói, và trước khi Ben kịp hỏi sao cô lại gọi tên ông ấy dễ dàng đến thế thì Trey đã lại réo lên, “Này Runner, lại đây đi!” Runner cũng mang vẻ rụt rè và lén lút như gã ban nãy.

Hắn đi tới, dáng điệu lắc lư, hai tay đút túi, đôi mắt to và vàng vọt.

“Tôi không có tiền đâu, anh bạn, chưa có. Tôi đã cố gắng thoát khỏi tình trạng khó khăn này nhưng không được. Tạm thời, tôi chỉ có thể đưa cậu nốt số thuốc mình có…”

“Ông có muốn chào Diondra không?” Trey cắt ngang.

Runner giật mình sau đó mỉm cười. “Ô, chào cô, Diondra, chà, chắc tôi say lắm rồi đây, không nhận ra cô nữa!” Ông ta vờ nhắm một mắt để nhìn rõ hơn và khẽ nhún chân. “Phải, tôi đã uống đến mờ cả mắt vì tôi thực sự phát điên về tình cảnh này.”

“Runner, ông có muốn nhìn xem ai đang đứng cạnh Diondra không?” Ben quay sang và gần như đứng đối diện ông ta, cậu đang cố nghĩ xem phải nói gì ngoài câu Chào cha nhưng cuối cùng cũng chẳng nghĩ ra, nên cậu chỉ đứng đó, chờ đợi những điều chết tiệt không thể tránh khỏi sắp xảy ra.

Runner chăm chú nhìn trong ánh sáng lờ mờ của quán rượu nhưng không nhận ra Ben.

“Chào… cậu,” ông ta nói rồi quay sang Trey. “Em họ cậu hả? Tôi không nhìn rõ, tối quá, tôi muốn làm quen nhưng…”

“Ôi Chúa ơi,” Trey nói và ngả người ra sau như thể sẽ cười, nhưng lại tỏ vẻ giận dữ. “Nhìn lại đi, ông già.” Ben không biết liệu có nên lộ rõ bản thân hơn không, nhưng cậu chỉ đứng im đó, nhìn chằm chằm vào mái tóc bù xù của mình qua chiếc gương Schlitz cũ trên bức tường đằng xa khi Runner bước tới, đưa một tay về phía cậu, như thể Runner là một chú lùn ranh mãnh còn Ben là cả một kho báu khổng lồ. Ông ta tiếp tục bước tới gần hơn, vấp phải chân Ben, sau đó hai người nhìn vào mắt nhau và Runner thốt lên, “Ốiiii!” dường như lộ vẻ lo lắng hơn. “Không còn tóc đỏ nữa.”

“Ông nhớ con trai mình chứ, đây là con trai ông, đúng không Runner?”

“Cậu ta là con trai tôi. Này Ben, đừng đổ lỗi cho ta vì chuyện này, con đã nhuộm tóc. Ta thậm chí còn không biết con quen Trey.”

Ben nhún vai, nhìn vào gương và thấy Runner đang lùi lại. Cậu tự hỏi Runner đang nợ Trey bao nhiêu tiền và tại sao cậu lại cảm thấy mình như một nạn nhân của vụ đòi tiền chuộc. Cậu cũng phân vân về sự tình cờ của cuộc viếng thăm này, dường như đó là một bất ngờ không dự tính trước, nhưng rốt cuộc họ cũng đã gặp nhau ở đây.

“Tôi không hiểu, Runner,” Trey nói tiếp, giọng to hơn một tông so tiếng nhạc đồng quê trong quán. “Ông nói không có tiền, Ben cũng nói ông không có tiền, khi chỉ mới vài tuần trước ông còn đang nắm giữ cả đống cần sa.”

“Không phải hàng xịn đâu.” Ông ta quay người về phía Trey, gạt Ben ra khỏi cuộc trò chuyện, rồi ngoái lại nhìn cậu trong lúc tiến sát từng bước về phía Trey, cố đẩy hắn vào giữa phòng, nhưng Trey không di chuyển, gằn giọng nói, “Lùi ra đi, ông bạn,” và Runner lùi lại vài bước.

“Phải, phải,” Trey nói tiếp. “Nhưng ông đã bán với giá của hàng tốt.”

“Tôi chưa bao giờ lấy tiền của cậu, cậu biết điều đó còn gì.”

“Ông không lấy tiền vì ông đang nợ tôi, đồ khốn. Nhưng tôi biết ông đã bóp nặn người ta với giá 20 đô-la một tép, giờ thì số tiền bẩn thỉu đó biến đâu hết rồi, ông đưa cho vợ giữ hả?”

“Vợ cũ, là vợ cũ,” Runner hét lên sau đó nói tiếp. “Tôi đang cố moi tiền từ cô ta thì có. Tôi biết cô ta có tiền ở nhà, thậm chí khi còn là vợ chồng, cô ta đã có quỹ đen, giấu hàng trăm cuộn tiền thu được từ các vụ thu hoạch và nhét chúng vào một nơi ngớ ngẩn nào đó. Có lần tôi đã tìm thấy 200 đô-la trong quần tất của cô ta. Có lẽ tôi nên quay về nhà.” Hắn nhìn về phía Ben trong khi cậu vẫn đang nghe nhưng vờ trêu đùa với Diondra, xoắn một lọn tóc của cô.

“Tôi và cậu có thể ra đằng kia nói chuyện riêng được không?” Runner chỉ về góc có ba gã to béo đang chơi bi-a. Gã cao nhất, một tay trung niên tóc trắng, da tái xanh xăm hình lính thủy, chống gậy lên và cao ngạo ưỡn ngực về phía họ.

“Được thôi,” Trey nói.

“Hai người có thể nói trước mặt tôi, Ben nói, cố tỏ ra không quan tâm.

“Con trai ông cũng như tôi, đều cần tiền từ ông đấy,” Trey nói. “Có thể còn cần nhiều hơn cả tôi.”

Runner – đang khép nép dưới hai mắt đen xì của Trey – quay sang nhìn Ben, rồi đứng thẳng người. Ben đã lớn phổng lên từ mùa hè. Giờ cậu đã cao to hơn cả Runner, khoảng 1m68 hoặc 1m70 gì đó.

“Mày nợ tiền Trey à? Mẹ mày nói mày đang gặp rắc rối. Có phải mày nợ tiền Trey không?” Hắn đùng đùng hỏi Ben, hơi thở vàng khè – mùi của bia và thuốc lá và có lẽ cả salad cá ngừ đầy mù tạc. Bụng Ben sôi lên.

“Không! Không!” Cậu thấy giọng mình có vẻ bồn chồn. Bên cạnh, Diondra chuyển chân trụ. “Con không nợ tiền ai cả.”

“Vậy tại sao tao phải đưa mày số tiền phải rất vất vả mới kiếm được, hả?” Runner nói với giọng chua xót. “Tao chưa bao giờ hiểu được tại sao mình phải bỏ ra những khoản trời ơi đất hỡi như thế: tiền trợ cấp cho vợ, tiền nuôi con và tiền thuế. Tao gần như còn chẳng nuôi nổi mình, không hiểu sao người ta lại nghĩ tao cần phải làm thêm ba việc khác nhau để đưa tiền cho vợ trong khi cô ta có hẳn một trang trại. Một căn nhà riêng ở trang trại, và có bốn đứa con giúp đỡ. Tao chưa từng nghĩ rằng cha tao nợ nần gì tao, hay ông ấy nên đưa tao tiền để mua giày Nike, đóng tiền học, hay mua áo sống và…”

“Đồ ăn,” Ben nói và nhìn xuống đôi giày rách nát dính nước xốt của cậu.

“Cái gì? Mày vừa nói gì?” Giờ thì Runner đang đứng trước cậu, mắt ông ta đảo liên hồi, giống như con cá nổi trên mặt hồ đầy váng bẩn.

“Không có gì,” Ben lẩm bẩm.

“Mày muốn xin tiền thuốc nhuộm tóc phải không? Muốn tiền trả cho hàng cắt tóc hả?”

“Cậu ấy muốn tiền để lo cho cô bé của cậu ta…” Trey bắt đầu, nhưng Diondra đưa tay ngang cổ để ra hiệu, không không không.

“Chà, chắc chắn là tôi không có trách nhiệm mua đồ cho bạn gái nó,” Runner nói. “Giờ cô là bạn gái nó hả, Diondra? Thế giới này nhỏ bé thật. Nhưng chắc chắn đó không phải phận sự của ta.”

Mấy gã ở bàn bi-a đã ngừng chơi và nhếch mép cười khẩy trước cảnh tượng này, sau đó gã tóc trắng cà nhắc bước tới, đặt bàn tay rắn chắc lên vai Trey.

“Có vấn đề hả Trey? Runner đang ở đây, hãy cho ông ta thêm 24 giờ nữa. Có ta làm chứng. Được rồi chứ?” Hai chân gã này choãi ra, như thể trọng lực đang kéo ông ta xuống, nhưng cánh tay gã đầy cơ bắp, gân guốc, và đang ghì chặt vai Trey.

Runner mỉm cười, nhíu nhíu mày với Ben, ra hiệu rằng cả hai nên tỏ ra bằng lòng. “Đừng lo, chàng trai, ổn rồi,” hắn nói với Ben. “Giờ thì ổn rồi.”

Trey gồng lên dưới bàn tay của gã đàn ông, vẻ như sắp hất tay ông ta ra, sau đó nhìn chằm chằm vào khoảng trống ở giữa.

“Được rồi, 24 giờ nữa, Whitey. Ông làm chứng đấy.”

“Tôi rất cảm kích, chàng Ấn gốc Mỹ.” Gã ta nháy mắt, huýt sáo đầy phấn khích như thể đang gọi một con ngựa, rồi quay trở lại với đám bạn, một tràng cười phá lên theo sau là tiếng bóng bi-a va vào nhau lách cách.

“Chó chết,” Trey nói với Runner. “Tối mai, tại đây. Nếu không thì đừng trách tôi, Runner.”

Runner cười nhăn nhở, gật đầu hai lần và quay lại phía quầy rượu lầm bầm, “Tốt thôi, nhưng sau đó thì tránh xa tao ra.”

“Chúa ơi, tôi cũng muốn ông biến đi khuất mắt lắm chứ.”

Khi họ chuẩn bị rời đi, Ben nán lại để chờ Runner nói gì đó với cậu – xin lỗi, tạm biệt con, hoặc gì cũng được. Nhưng Runner chỉ chăm chăm đôi co với tay pha chế lấy cho hắn một chai miễn phí hoặc tính tiền cho Whitey, và quên luôn cả Ben đang đứng đó. Trey và Diondra cũng đã sầm sầm đi ra, chỉ còn Ben đứng đó, hai tay đút túi quần trước, và nhìn mình trong ngương – trông quá lạ lẫm – và cậu thấy mình quay lại chỗ Runner.

“Uhm… cha,” Ben gọi, và Runner ngước lên, tỏ ra khó chịu khi cậu vẫn chưa đi. Chính điều đó khiến Ben muốn Runner tôn trọng cậu. Cậu đã cảm nhận được chút xíu rung động của sự thân thiết trước kia – anh bạn, chính là từ ấy – cậu muốn điều đó quay lại trong mối quan hệ này. Ben đã hình dung ra, chỉ một hình ảnh lóe lên trong đầu, cậu và Runner trong quán rượu, cùng uống với nhau vài vại bia. Đó là tất cả những gì cậu muốn từ người đàn ông này, chỉ cần ngồi uống bia với nhau thôi. “Con chỉ muốn nói với cha một điều, có thể nó sẽ khiến cha cảm thấy khá hơn, không chắc nữa,” và Ben bắt đầu cười không dừng lại được.

Runner chỉ ngồi đó, hai mắt lờ đờ, vô cảm.

“Con… Diondra đã mang thai. Con… chúng con, Diondra và con đang có em bé.” Lần đầu tiên, nụ cười Ben trở nên rạng rỡ. Lần đầu tiên, cậu cảm thấy thực sự vui sướng và nói ra điều này dõng dạc đến thế. Cậu sắp làm cha. Một người cha – để đứa con bé nhỏ có thể nương tựa.

Runner nghiêng đầu về một bên, nhấc chai bia lên và nói, “Hãy đảm bảo rằng đó là con của mày. Tao nghi cái thai không phải của mày đâu.” Sau đó ông ta quay lưng về phía Ben.

BÊN NGOÀI, Trey đang đá vào xe và rít lên. “Mấy lão già khốn kiếp ấy nên chết sớm đi, anh đã phát ốm với kiểu bảo vệ nhau đó – em lại nói với anh rằng đó là danh dự đi, đó không phải là danh dự, đó là những lão già da trắng cần phải gắn thẻ tên lên người để biết rằng chúng là ai. Tên khốn Whitey ấy!” Hắn chỉ tay về phía Ben, tuyết rơi dày, bám trên áo cậu và tan chảy xuống cổ. “Cả ông già cậu cũng là một kẻ ngu ngốc nếu nghĩ tôi tin vào những lời vớ vẩn của ông ta. Hy vọng cậu không quá gần gũi với Runner bởi tôi sẽ cho ông ta một trận.”

“Đi thôi, Trey,” Diondra nói và mở cửa xe, đẩy Ben vào ghế sau. “Bố em sẽ về nhà vào tuần tới, thể nào em cũng toi.”

Ben cảm thấy như vừa tự tát chính mình. Điều duy nhất không định tiết lộ với ai thì cậu lại tin tưởng thốt lên với Runner. Ben vô cùng giận giữ, khi trèo vào ghế sau, cậu bắt đầu điên cuồng thụi vào ghế, phun nước bọt phì phì, chết tiệt chết tiệt chết tiệt, đá vào đệm ghế, thúc khuỷu tay lên trần xe, và đập đầu vào cửa sổ cho tới khi trán cậu lại bắt đầu chảy máu. Diondra kêu lên, anh yêu, anh yêu có chuyện gì vậy?

“Anh thề có Chúa, anh thề, Diondra à, mẹ kiếp.”

Sự hủy diệt.

“Ai đó nên chết quách đi thì hơn,” Ben làu bàu. Cậu ôm đầu, nhận thấy Trey và Diondra đang lặng lẽ trao đổi với nhau. Cuối cùng Trey cũng lên tiếng, “Ông già cậu là một tên khốn bẩn thỉu, anh bạn ạ.” Hắn lùi xe và phóng vọt ra đường khiến đầu Ben đập vào cửa sổ. Diondra thò một tay ra sau và vuốt tóc Ben cho tới khi cậu ngồi thẳng dậy. Mặt Diondra xanh lè dưới ánh đèn, và đột nhiên Ben thấy hình ảnh của cô hai mươi năm tới, ủy mị và mềm yếu như mẹ cô, làn da thô ráp và nhăn nheo, nhưng vẫn đi một đôi giày da thuộc thời thượng.

“Có hàng trong ngăn chứa đồ đấy,” Trey nói và Diondra bắt đầu lục lọi bên trong, lôi ra một chiếc tẩu to nhồi đầy thuốc lá. Cô châm lửa và hút một hơi, rồi chuyển qua cho Trey. Ben với một tay về phía trước, lúc này cậu chẳng khác gì người ốm, run lên vì đói và hoa mắt trước ánh đèn đường loang loáng, nhưng cậu sẽ không để mình bị gạt ra ngoài. Trey vẫn giữ tẩu thuốc. “Anh bạn, không biết liệu cậu có muốn hút thứ này không. Đây là thứ dành cho tôi và Diondra. Cần sa liều cao. Anh nghiêm túc đấy, Diondra, có thể là tối nay, anh cần năng lượng cháy trong cơ thể, lâu lắm rồi anh chưa được cảm nhận nó. Có lẽ phải làm thôi.”

Diondra vẫn nhìn thẳng về phía trước, tuyết rơi dày xoay tít.

“Có thể Ben cũng cần đến nó,” hắn giục.

“Được, vậy thì chúng ta sẽ làm luôn, rẽ trái đi,” Diondra nói.

Khi Ben hỏi chuyện gì đang diễn ra thì bọn họ chỉ mỉm cười.

nh Thám, Kỳ Bí ebook©MotSAch —★— Nhà xuất bản: NXB Lao Động TVE-4U
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.