Bóng Ma Ký Ức

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 67 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
27. Libby Day

❊ ❊ ❊

Hiện tại

TÔI LÁI XE QUA NHỮNG KHU RỪNG CẰN CỖI để về nhà. Đâu đó gần những con đường ngoằn ngoèo có một bãi rác thải. Dù không nhìn thấy bãi rác đó nhưng tôi đã lái xe hơn 30 cây số trên những con đường rác bay tứ tung. Dọc hai bên đường, mặt đất phủ cả nghìn chiếc túi nhựa đựng đồ tạp hóa, dập dờn bay là là trên cỏ như những bóng ma bé nhỏ.

Mưa bắt đầu rơi lộp độp, sau đó mau hơn, trời lạnh cóng. Mọi thứ bên ngoài xe đều có vẻ tiêu điều. Mỗi khi trông ra nơi nào đó cô quạnh như chỗ trũng trên mặt đất, một rặng liễu, tôi lại hình dung ra Diondra được chôn bên dưới, một đống xương cùng vài món đồ nhựa: một chiếc đồng hồ, đế giày, có thể là đôi khuyên tai lủng lẳng màu đỏ mà cô ta đeo trong bức ảnh ở cuốn kỷ yếu.

Ai thèm quan tâm đến Diondra chứ? Tôi nghĩ, giọng điệu của bác Diane lại vang lên trong đầu tôi. Ai thèm quan tâm liệu Ben có giết cô ta hay không, bởi anh ấy đã giết cả gia đình, và đằng nào cũng kết thúc trong tù với tội danh giết người thôi.

Tôi đã rất mong Runner sẽ nói ra điều gì đó khiến tôi tin ông ta đã làm việc này, nhưng cuộc gặp gỡ chỉ càng khiến tôi tin rằng Runner không thể là hung thủ giết người, ông ta chỉ là một kẻ ngớ ngẩn. Ngớ ngẩn, đó là từ bạn thường dùng khi còn nhỏ, nhưng cũng là từ đúng nhất để miêu tả Runner. Vừa xảo quyệt vừa ngớ ngẩn. Magda và câu lạc bộ Kill sẽ rất thất vọng, dù vậy tôi rất sẵn lòng tiết lộ địa chỉ của Runner nếu họ vẫn muốn nói chuyện với ông ta. Còn tôi, tôi chỉ mong ông ta sớm quy tiên.

Tôi lái xe qua một cánh đồng đất bằng phẳng, một cậu thiếu niên đứng tựa vào hàng rào giữa màn mưa tối mịt, vẻ mặt giận dữ hoặc chán nản, nhìn ra đường cao tốc. Tôi lại nghĩ tới Ben. Diondra và Ben. Và cái thai. Tất cả những điều Ben nói với tôi về đêm đó có vẻ chuẩn xác và đáng tin, nhưng lời nói dối về Diondra lại rất đáng ngại.

Tôi tăng tốc trở về nhà, cảm giác cơ thể bị nhiễm bẩn. Về đến nơi, tôi đi thẳng vào nhà tắm và kỳ cọ thật lâu dưới vòi bằng chiếc bàn chải lông cứng, sau khi tắm xong, da tôi ửng lên chẳng khác nào bị một đám mèo cào cấu. Tôi lên giường nằm và vẫn cảm thấy khó chịu, xoay trở trong chăn cả tiếng đồng hồ, sau đó đi tắm lại một lần nữa. Chừng 2 giờ sáng, tôi chìm vào giấc ngủ nặng nề và ướt đẫm mồ hôi, chập chờn hình ảnh một ông già có ánh mắt ranh mãnh mà tôi nghĩ là Runner, tới khi lại gần để nhìn cho rõ thì khuôn mặt đó tan thành hư ảo. Rồi những cơn ác mộng dữ dội ập tới: chị Michelle đang làm bánh kếp, đám châu chấu lổn nhổn trong bát bột, tiếng càng gãy tanh tách khi chị trộn bột. Chúng bị rán chín bên trong bánh, và mẹ bắt mấy đứa tôi phải ăn hết, giàu protein, lách tách, giòn tan. Sau đó chúng tôi bắt đầu giãy giụa chết dần – nghẹt thở, sùi bọt mép, hai mắt lún sâu vào trong – bởi đám châu chấu đã bị nhiễm độc. Tôi nuốt một con to và cảm thấy nó đang giãy giụa trong cổ họng, cơ thể dính dớp đó ngoi lên trong mồm, phun thuốc lá ra đầy lưỡi và húc đầu vào răng tôi để thoát ra ngoài.

Hừng đông ló dạng với gam màu xám ảm đạm. Tôi tắm thêm lần nữa – vẫn có cảm giác gờn gợn ở da – sau đó lái xe tới thư viện công cộng trong thành phố, tòa nhà có nhiều cột chống được sơn màu trắng trước kia từng là ngân hàng. Tôi ngồi cạnh một người đàn ông nặng mùi có bộ râu xồm xoàm mặc áo khoác quân đội bạc màu, sau đó truy cập vào mạng. Tôi tìm thấy một cơ sở dữ liệu khổng lồ về những người mất tích và nhập tên cô ta.

Màn hình phát ra tiếng rì rì, và tôi toát mồ hôi trong lúc hy vọng dòng chữ Không Tìm Thấy Dữ Liệu hiện lên màn hình. Nhưng chẳng may mắn đến thế. Một tấm ảnh hiện lên, không khác nhiều so với tấm ảnh trong cuốn kỷ yếu: Diondra với những lọn tóc vuốt gel cứng đờ, cắt mái bằng, kẻ mắt nước và đánh son bóng màu hồng. Cô ta chỉ hơi nhếch miệng cười, môi bĩu ra.

DIONDRA SUE WERTZNER

NGÀY SINH: 28/10/1967

NGÀY MẤT TÍCH: 21/01/1985

BEN LẠI ĐANG ĐỢI TÔI, lần này anh ngồi khoanh tay tựa người vào lưng ghế, vẻ mặt nóng nảy. Sau khi chiến tranh lạnh với tôi một tuần, Ben đã chấp nhận yêu cầu gặp mặt của tôi. Giờ anh đang lắc đầu khi tôi ngồi xuống phía đối diện.

Tim tôi chùng xuống.

“Em biết không, Libby, anh đã suy nghĩ từ lần gặp trước tới bây giờ,” cuối cùng Ben cũng lên tiếng. “Anh nghĩ mình không cần nỗi đau này. Ý anh là, dù sao anh cũng ở trong này rồi, anh thực sự không cần em gái mình xuất hiện, nửa tin nửa ngờ, hỏi anh những câu kỳ quái, muốn bảo vệ anh sau hai mươi tư năm khốn nạn này. Anh không muốn mua căng thẳng vào người. Vì vậy, nếu em đến đây để ‘cố gắng làm rõ mọi chuyện’,” Ben giận dữ đưa tay làm dấu trích dẫn, “hãy tới một nơi khác. Bởi anh không cần điều đó.”

“Em đã tìm ra Runner.”

Ben không đứng dậy, anh vẫn ngồi yên trên ghế. Sau đó thở dài, một cái thở dài miễn cưỡng bằng lòng.

“Chà, Libby, lẽ ra em phải làm thám tử mới đúng. Runner đã nói gì? Ông ta vẫn ở Oklahoma à?”

Tôi nhận thấy khóe miệng Ben co rúm gần giống một nụ cười. “Ông ta sống ở bãi rác Superfund ngoại ô Lingerwood sau khi bị đuổi ra khỏi khu nhà tình thương.”

Ben cười ngạo. “Ông ta sống ở bãi rác nhiễm độc. Ha.”

“Runner nói Diondra Wertzner là bạn gái anh, rằng anh đã làm cô ấy mang thai, và hai người đã ở cùng nhau trong đêm xảy ra vụ thảm sát.”

Ben đặt một bàn tay ngang mặt. Qua kẽ ngón tay, tôi thấy mắt anh chớp chớp. Tay vẫn che mặt, Ben nói gì đó nhưng tôi không thể nghe thấy. Anh nhắc lại lần thứ hai nhưng tôi vẫn phải hỏi lại, và lần thứ ba, Ben bỏ tay ra khỏi đầu và ngẩng lên, nhay nhay phần má trong, và cúi người về phía trước.

“Anh nói là, điều chết tiệt gì khiến em bị ám ảnh bởi Diondra đến thế? Em có một nỗi ám ảnh về chuyện này trong đầu, và biết chuyện gì xảy ra không, em đang làm mọi thứ rối tung lên. Em có cơ hội tin vào anh, làm những điều đúng đắn và tin tưởng anh trai em. Người mà em biết. Đừng nói không bởi anh biết đó là nói dối. Ý anh là, em hiểu điều này chứ, Libby? Đây là cơ hội cuối cùng cho chúng ta. Cả thế giới có thể mặc sức tin anh có tội hoặc vô tội, chúng ta đều biết chuyện này chẳng thay đổi được gì cả. Chẳng có thứ DNA nào có thể giải thoát cho anh – chẳng có ngôi nhà chết tiệt nào ngoài kia nữa. Vậy nên. Anh sẽ không ra ngoài. Vậy nên. Người duy nhất anh quan tâm, để họ biết anh không thể sát hại gia đình mình, chính là em.”

“Anh không thể trách em vì em muốn biết…”

“Dĩ nhiên là anh có thể. Chắc chắn anh có thể. Anh có thể trách em vì đã không tin ở anh. Anh có thể bỏ qua cho em vì đã nói dối, đã hoảng loạn khi còn là một đứa trẻ. Anh có thể tha thứ cho em. Nhưng chết tiệt, Libby, còn giờ thì sao? Em là ai nào, một phụ nữ ngoài 30 tuổi, vậy mà em vẫn tin rằng anh trai mình, máu mủ của mình có thể làm những chuyện như vậy hay sao?”

“Ồ, em hoàn toàn tin rằng chuyện đó có thể xảy ra,” tôi nói, cơn giận dữ dâng trào khiến ngực tôi nhói lên. “Hoàn toàn tin rằng dòng máu chảy trong chúng ta chẳng tốt đẹp gì. Em cảm nhận được điều đó trong con người mình. Em đã khiến nhiều người sợ mất vía, Ben ạ. Em. Em đã đập nát bao cửa ra vào và cửa sổ và… Em đã phá hoại rất nhiều thứ. Phân nửa số lần nhìn xuống, em thấy mình đang lăm lăm hai quả đấm.”

“Em tin chúng ta xấu xa như thế sao?”

“Đúng vậy.”

“Thậm chí cả khi mang dòng máu của mẹ?”

“Thậm chí như vậy.”

“Chà, anh thấy buồn thay cho em, cô bé ạ.”

“Diondra đang ở đâu?”

“Hãy quên chuyện đó đi, Libby.”

“Anh đã làm gì với đứa bé?”

Tôi cảm thấy choáng váng, nôn nao. Nếu đứa bé vẫn còn sống, giờ nó (cậu bécô bé) đã 24 tuổi rồi. Đứa bé đã không còn là một đứa bé nữa. Tôi cố gắng hình dung một người trưởng thành, nhưng đầu tôi vẫn nảy ra hình ảnh một đứa bé quấn tã ẵm ngửa. Có hề gì, tôi còn hầu như không hình dung nổi chính mình như một người trưởng thành. Sắp tới sẽ là sinh nhật lần thứ 32 của tôi, bằng với tuổi mẹ lúc bà mất. Bà dường như đã rất trưởng thành. Trưởng thành hơn tôi lúc này rất nhiều.

Vậy nếu đứa bé còn sống, nó đã 24 tuổi. Tôi có một suy nghĩ lạ lùng. Một sự ảo tưởng lẽ ra đã thành hiện thực. Nếu mọi người còn sống, chúng tôi sẽ sống trong ngôi nhà ở Kinnakee. Chị Michelle đang ở trong phòng khách, vẫn mân mê cặp kính to đùng, chỉ huy một đám trẻ con đang đảo mắt nhưng vẫn răm rắp làm theo những gì chị nói. Chị Debby, tròn trĩnh, huyên thuyên luôn mồm với anh chồng nông dân vạm vỡ tóc vàng trong căn phòng đặc biệt ở ngôi nhà nông trại của riêng chị, dành cho các món đồ thủ công được gói bằng ruy-băng, những miếng vải và súng bắn keo. Mẹ tôi, đã ngoại ngũ tuần, làn da rám nắng nhăn nheo, tóc bà gần như đã bạc trắng, vẫn tranh cãi một cách vui vẻ với bác Diane. Và trong phòng là con của Ben, một cô gái tuổi đôi mươi, tóc đỏ, mảnh khảnh và tự tin, những chiếc vòng lủng lẳng trên hai cổ tay nhỏ nhắn của nó, một cử nhân đại học chẳng xem trọng ai trong số chúng tôi. Một cô gái nhà Day.

Tôi bị sặc và bắt đầu ho, cổ tắc nghẹn lại. Người phụ nữ ngồi cách đó hai buồng ngả người quay sang nhìn, thấy rằng tôi sẽ chẳng chết được, bà ta quay trở lại với con trai.

“Chuyện gì đã xảy ra vào đêm hôm đó, Ben? Em cần phải biết. Em thực sự muốn biết.”

“Libby, em không thể thắng cuộc chơi này đâu. Anh đã nói với em rằng anh vô tội, điều này có nghĩa là em đã mắc tội, đã hủy hoại cuộc đời anh. Nếu anh nói rằng mình đã làm chuyện đó… anh không nghĩ em sẽ cảm thấy khá hơn, phải vậy không?”

Ben nói đúng. Đó là lý do tôi vẫn dậm chân tại chỗ trong suốt những năm qua. Tôi hỏi chuyện khác: “Vậy còn Trey Teepano thì sao?”

“Trey Teepano.”

“Em biết hắn là tay đánh cá ngựa thuê, và có liên quan tới quỷ dữ gì đó. Hắn là bạn anh, và đã đi cùng anh vào đêm hôm ấy. Cùng với Diondra. Dường như toàn bộ việc này mới làm mọi chuyện rối tung lên.”

“Từ đâu mà em biết những chuyện đó?” Ben nhìn vào mắt tôi, sau đó rời mắt nhìn chằm chằm vào những chân tóc đỏ ở hai bên tai tôi.

“Cha đã nói cho em biết. Ông ấy nói đã nợ tiền Trey Teepano và…”

“Cha ư? Giờ ông ấy vẫn còn là cha sao?”

“Runner đã nói…”

“Runner toàn nói những chuyện rác rưởi. Em cần phải chín chắn lên, Libby. Cần phải có lập trường của mình. Em có thể dành cả phần đời còn lại để cố gắng tìm ra chân tướng sự việc, cố gắng thuyết phục người khác. Hoặc em có thể tin vào bản thân. Giữ lập trường. Tin tưởng vào anh. Điều đó sẽ tốt hơn.”

nh Thám, Kỳ Bí ebook©MotSAch —★— Nhà xuất bản: NXB Lao Động TVE-4U
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.