Bóng Ma Ký Ức

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
37. Libby Day

❊ ❊ ❊

Hiện tại

“MẸ, CON XIN LỖI,” Crystal đang nói. Mắt tôi mờ đi, chỉ còn nhìn thấy một màu vàng cháy, giống màu nắng chói lóa khiến bạn phải nheo mắt lại. Hình ảnh căn bếp lóe lên trước mắt tôi rồi vụt mất ngay lập tức. Má đau điếng, tôi cảm thấy cơn đau đang rần rật lan xuống xương sống, xuống hai chân tôi. Tôi cúi mặt xuống sàn nhà còn Diondra đang cưỡi lên người tôi. Tôi có thể ngửi thấy cô ta – qua mùi thuốc xịt côn trùng ấy – đang giữ thăng bằng trên người tôi.

“Ôi Chúa ơi, con bị điên rồi.”

“Không sao đâu, con yêu, đi lấy cho mẹ khẩu súng.”

Tôi nghe thấy tiếng chân Crystal chạy lên cầu thang, sau đó Diondra lật người tôi lại và bóp cổ. Tôi muốn cô ta chửi rủa hay hét lên điều gì đó nhưng Diondra chỉ im lặng, hơi thở sâu và bình tĩnh. Cô ta dùng hai tay siết chặt cổ tôi. Tĩnh mạch cổ giật lên, sau đó bắt đầu đập mạnh dưới ngón tay cô ta. Tôi vẫn không nhìn thấy gì hết, và biết rằng mình sắp chết. Mạch tôi đập nhanh hơn, sau đó chuyển sang cực kỳ chậm. Cô ta ghì chặt hai tay tôi xuống bằng đầu gối khiến tôi không thể cử động, tất cả những gì tôi có thể làm là đạp chân vào sàn nhà, hai chân đang trượt đi. Cô ta thở vào mặt tôi, tôi có thể cảm nhận được hơi thở ấm nóng, hình dung mồm cô ta đang há ra. Đúng vậy, tôi có thể hình dung ra mồm Diondra đang ở đâu. Tôi vặn người và đẩy thật mạnh, vung hai tay ra và giáng một nắm đấm vào mặt cô ta.

Tôi đấm trúng một chỗ nào đó, vừa đủ để đẩy văng cô ta ra khỏi người tôi trong chốc lát, chỉ một chiếc xương nhỏ kêu răng rắc nhưng cũng đủ làm nắm đấm tôi đau nhói. Tôi lê qua sàn nhà, cố tìm một chiếc ghế và gắng hết sức để có thể nhìn thấy thì Diondra túm được mắt cá chân tôi. Không phải lúc này, em yêu ạ, sau đó nắm lấy bàn chân đi tất của tôi, nhưng đó là chân phải – bàn chân bị cụt ngón, và chiếc tất chưa bao giờ vừa vặn – nên chẳng dễ gì để cô ta có thể giữ chặt. Tôi thình lình đứng dậy và để lại cô ta với chiếc tất trong tay, vẫn chưa thấy Crystal − chưa có súng. Tôi chạy về phía sau nhà, hai mắt vẫn tối mù nên không thể chạy thẳng một mạch, thay vào đó, tôi rẽ ngoặt sang phải, chạy qua cánh cửa đang mở và ngã chúi về phía trước từ trên cầu thang xuống tầng hầm lạnh ngắt – tôi thả lỏng người, không kháng cự, một cách ngã hợp lý. Ngay khi chạm xuống sàn tầng hầm, tôi gượng đứng ngay dậy, không khí sặc mùi ẩm mốc. Mắt tôi chập chờn như một chiếc tivi cũ – lóe lên rồi lại tịt ngóm – rồi tôi nhận thấy bóng Diondra đang lảng vảng trong ô sáng hình chữ nhật trên đầu cầu thang. Sau đó cô ta đóng cánh cửa, nhốt tôi lại bên trong.

Tôi nghe bập bõm tiếng nói chuyện ở tầng trên, Crystal đã quay trở lại. “Liệu chúng ta có phải…”

“Xem nào… bây giờ chúng ta...”

“Không thể tin được, chỉ là con… đột nhiên lại buột miệng, thật ngu ngốc…”

Tôi đang chạy vòng quanh tầng hầm, cố tìm ra một lối thoát: ba bức tường bê tông và một bức tường mành phía sau xếp đủ thứ rác rưởi che kín tới tận trần. Diondra và Crystal không vội để ý đến tôi, chúng đang huyên thuyên với nhau sau cánh cửa ở tầng trên, tôi tìm một nơi để nấp, cố kiếm một vật gì đó có thể làm vũ khí.

“…thực sự không biết chuyện gì đã xảy ra nữa, không chắc…”

Tôi mở ra một chiếc hòm có thể nấp vào đó, và chết ở bên trong.

“…biết, cô ta không hề ngu…”

Tôi ném một chiếc giá treo mũ, hai bánh xe đạp, bức tường mành dịch chuyển sau mỗi lần tôi bới ra một món đồ.

“…con sẽ giải quyết chuyện này, đó là lỗi của con…”

Tôi đụng phải một đống hộp cũ, cũng méo mó như những chiếc hộp dưới cầu thang nhà tôi. Tôi đẩy chúng ra và một chiếc gậy nhún cũ rơi xuống, nó quá nặng để có thể làm vũ khí.

“…con sẽ giải quyết, không sao…”

Những giọng nói đan xen tức giận – tội lỗi – tức giận – tội lỗi – quả quyết.

Tầng hầm còn rộng hơn cả ngôi nhà, được xây theo kiểu miền trung tây để tránh bão và tích trữ rau quả, sâu hun hút và bẩn thỉu. Tôi kéo bức tường mành ra rồi đi về phía trước, và khi đang loạng choạng phía sau một chiếc tủ lớn, tôi tìm thấy một cánh cửa cũ. Sau đó có hẳn một căn phòng nhỏ, phần chính của căn hầm tránh bão, và phải, một đường cụt. Nhưng không còn thời gian để suy nghĩ, phải tiếp tục tiến lên. Lúc này ánh đèn đã chiếu xuống tầng hầm, Diondra và Crystal đang đi tới, tôi đóng cánh cửa phía sau lưng và bước vào căn phòng hẹp chất nhiều đồ đạc hơn nữa – những chiếc máy hát cũ, một cái giường cũi, một chiếc tủ lạnh mini, tất cả được xếp về một bên, chỉ còn chưa đầy sáu mét khoảng trống nữa. Tôi nghe thấy nhiều cột mành đang đổ sập xuống bên ngoài cánh cửa, nhưng điều đó cũng chẳng giúp gì nhiều, họ sẽ chui qua đó chỉ trong vài giây.

“Bắn vào phía đó đi mẹ, chắc chắn cô ta đang ở hướng đó,” Crystal nói và Diondra bảo con bé im lặng, họ từ từ bước những bước nặng trịch trên các bậc thang cuối cùng, Diondra đá mọi thứ ra khỏi lối đi khi họ tiến về phía cánh cửa, nhốt tôi ở phía trong như một con thú mắc bệnh dại cần phải tiêu diệt. Diondra thậm chí còn không tập trung nhiều đến vậy, cô ta thình lình nói, “Món thịt đó quá mặn.” Trong căn phòng nhỏ, tôi nhìn thấy một ánh sáng yếu ớt ở trong góc, phát ra từ nơi nào đó trên trần hầm.

Tôi lao về phía đó, vấp phải một chiếc xe goòng màu đỏ, chúng phá lên cười khi nghe thấy tiếng tôi ngã, Crystal hét lên, “Giờ cô sẽ có một vết thâm tím trên người đấy.” Diondra đang đá mọi thứ đi, còn tôi đã đứng bên dưới luồng sáng. Đó là lỗ hổng của một chiếc tuốc-bin gió, lỗ thông hơi dành cho người tránh bão và nó quá nhỏ, không thể đủ to để một người lớn chui qua nhưng với tôi thì khác. Tôi bắt đầu xếp chồng mọi thứ lên nhau để có thể với tới đó, chạm ngón tay lên lỗ để có thể kéo người lên. Diondra và Crystal gần như đã đi qua đống đổ nát. Tôi cố gắng đứng lên chiếc xe đẩy cũ dành cho trẻ con, nhưng phần đế bị bung ra khiến tôi ngã xuống, một vết rách dài ở cẳng chân. Tôi lại bắt đầu xếp chồng một chiếc bàn hình thoi cong vênh, và vài cuốn bách khoa toàn thư, rồi trèo lên, cảm thấy như chúng nghiêng về một bên, nhưng tôi đã thò được tay qua lỗ thông hơi, gạt ra chiếc tuốc-bin gỉ sét. Tôi đẩy một cú thật mạnh và hít vào không khí lạnh lẽo ban đêm, sẵn sàng đẩy thêm một cú nữa để thoát ra hoàn toàn thì Crystal nắm lấy chân tôi, cố kéo xuống. Tôi đạp con bé và nhoài người lên trên. Những thiếng la hét vọng lên phía dưới tôi, Bắn cô ta đi! và Crystal gào lên con túm được cô ta rồi. Sức nặng của con bé đang kéo tôi xuống, tôi đang mất dần điểm tựa, nửa người bên trong nửa người bên ngoài căn hầm, sau đó tôi dùng bàn chân bị tật đạp một phát thật mạnh, thọc gót chân vào giữa mặt con bé, trúng mũi. Một tiếng rú vọng lên từ phía dưới, Diondra hét lên Ôi con yêu và tôi thoát ra ngoài. Tôi chui lên, hai cánh tay tì vào miệng ống để lại những vết xước sâu đỏ lòm, nhưng tôi đã trèo lên trên, thoát khỏi tuốc-bin gió và đứng trên mặt đất. Khi đang hổn hển hít thở không khí, tôi nghe thấy Diondra nói tiếp, Đi lên trên, lên trên thôi.

Chìa khóa xe của tôi đã biến mất ở đâu đó bên trong, vậy nên tôi quay người chạy vào rừng, bước đi khập khiễng giống một con vật ba chân, một chân đi tất một chân không lội qua bùn đất bốc mùi phân bón dưới ánh trăng. Sau đó tôi đổi hướng, và nhìn thấy chúng ở bên ngoài ngôi nhà, đang đuổi theo phía sau tôi – những gương mặt trắng bệch đang rỉ máu – nhưng tôi đã chạy tới khu rừng. Đầu óc tôi quay cuồng, hai mắt không thể tập trung vào bất cứ thứ gì: cái cây, bầu trời, một con thỏ hoảng sợ chạy vụt đi. Libby! Tiếng gọi vang lên phía sau. Tôi đi sâu vào rừng, chuẩn bị ngất đi, khi hai mắt bắt đầu tối sầm lại thì tôi nhìn thấy một cây sồi khổng lồ, đám rễ cây xù xì đâm ra nhiều mấu, và tôi trèo xuống, chui vào trong một hang thú bỏ không, bên dưới một rễ cây to bằng một người trưởng thành. Tôi trườn sâu vào lòng đất ẩm ướt và lạnh lẽo, run lẩy bẩy nhưng cố gắng giữ im lặng. Ẩn nấp, đó là điều duy nhất tôi có thể làm.

Ánh đèn pin mỗi lúc một gần, chiếu vào thân cây, bọn chúng đang trèo lên gốc cây phía trên đầu tôi, một chiếc váy vụt qua, tôi thoáng thấy một cẳng chân lấm tấm tàn nhang màu đỏ. Chắc chắn cô ta chỉ ở quanh đây, cô ta không thể đi xa như vậy được. Tôi nín thở khi cảm thấy những rễ cây rung lên dưới chân họ, biết rằng nếu mình thở, đó sẽ là một hơi thở hổn hển khiến tôi nhận ngay một viên đạn vào mặt, rồi giọng Crystal hoài nghi, Có khi nào chị ta quay lại nhà không mẹ? Diondra đáp, Tìm tiếp đi, cô ta lẩn nhanh lắm, và họ quay đi, chạy sâu vào trong rừng. Tôi thở mạnh, hít vào thứ không khí tanh tưởi của bùn, mặt tôi lấm lem phủ đầy đất. Nhiều tiếng đồng hồ sau đó, cả khu rừng vang vọng những tiếng gào thét giận giữ, thất vọng của bọn chúng – quá tệ, chuyện này không hay chút nào – và một lúc sau, những tiếng la hét dừng lại hẳn và tôi đợi thêm vài tiếng cho tới khi rạng sáng, sau đó chui ra và tập tễnh lết qua khu rừng để tìm đường về nhà.

nh Thám, Kỳ Bí ebook©MotSAch —★— Nhà xuất bản: NXB Lao Động TVE-4U
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.