Bóng Ma Ký Ức

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 67 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5. Libby Day

❊ ❊ ❊

Hiện tại

KHI CÒN NHỎ, tôi đã sống với người anh họ thứ hai của Runner ở Holcomb, Kansas khoảng năm tháng – trong khi bác Diane đáng thương đã phải vật lộn với tôi suốt mười hai năm cực kỳ kịch liệt. Tôi không nhớ gì nhiều về khoảng thời gian này ngoại trừ việc tham gia một chuyến đi của lớp tới Dodge để tìm hiểu về Wyatt Earp. Chúng tôi cứ tưởng sẽ được thấy những khẩu súng, những con trâu, hay các cô gái điếm. Nhưng thay vào đó, chúng tôi phải chen chúc nhau trong những căn phòng chứa hồ sơ nhỏ hẹp, tra tìm các tập tài liệu, cả một ngày dài đầy bụi bặm và những tiếng than vãn. Bản thân Earp chẳng gây ấn tượng gì với tôi cả, nhưng tôi thích những kẻ côn đồ miền Tây xưa với bộ ria ướt át, quần áo dài thườn thượt và mắt sáng như mạ kền. Một tên côn đồ sống ngoài vòng pháp luật luôn được miêu tả như “một kẻ bịp bợm và một tên trộm.” Ở đó, tại một trong những căn phòng bốc mùi, cô văn thư đang nói về nghệ thuật của việc lưu trữ với giọng đều đều tẻ nhạt, còn tôi phấn khởi với niềm vui gặp được người bạn đồng hành. Bởi tôi nghĩ, “Đó chính là mình.”

Tôi là một kẻ nói dối và một tên trộm. Đừng để tôi vào trong nhà bạn, và nếu đã làm vậy, thì đừng để tôi một mình. Tôi sẽ thó đi vài thứ. Bạn có thể bắt gặp tôi cùng chuỗi hạt ngọc trai tuyệt đẹp nằm gọn trong bàn tay nhỏ bé tham lam, và tôi sẽ phân trần rằng nó nhắc tôi nhớ đến chuỗi hạt của mẹ, rằng tôi chỉ muốn chạm vào nó chỉ một vài giây, và rất xin lỗi vì điều đó bởi tôi không biết mình đang làm gì nữa.

Mẹ tôi chưa bao giờ sở hữu một món đồ trang sức nào khác ngoài những vật biến da bà thành màu xanh lá cây, nhưng bạn đâu có biết điều đó. Và tôi sẽ vẫn khoắng những viên ngọc khi bạn không để ý tới.

Tôi trộm quần lót, nhẫn, đĩa nhạc, những quyển sách, giầy dép, iPod, và đồng hồ. Tôi sẽ tới một bữa tiệc nào đó – tuy không có nhiều bạn, nhưng tôi có quen một số người và họ sẽ mời tôi đến một vài nơi – rồi rời khỏi đó với những chiếc sơ-mi giấu bên trong áo len của tôi, một vài thỏi son môi xinh xắn trong túi quần, và cuỗm tất cả số tiền trong một, hoặc thậm chí là hai chiếc túi xách. Đôi khi, tôi còn lấy luôn cả túi, nếu đám đông đã quá say. Chỉ việc đeo nó lên vai và đi về. Những viên thuốc theo đơn, nước hoa, cúc áo, những cây bút. Đồ ăn. Tôi có cả chiếc bình đựng nước mà ông của một người nào đó đã mang về từ Thế chiến lần thứ hai, và còn sở hữu một chiếc móc khóa của Hội Phi Beta Kappa kiếm được từ ông chú yêu quý của một gã nào đó. Tôi có một chiếc cốc cổ bằng kẽm, có thể gập lại được mà không nhớ đã trộm nó từ đời tám hoánh nào, tôi vẫn vờ như nó đã có ở trong nhà từ khi mình được sinh ra.

Đồ đạc thực sự của gia đình tôi là những chiếc thùng ở gầm cầu thang mà tôi chẳng buồn nhìn. Tôi thích những món đồ của người khác hơn. Chúng thường gắn liền với quá khứ của họ.

Một thứ trong nhà không phải do tôi trộm về, đó là cuốn tiểu thuyết tội phạm có thật mang tựa đề Vụ Mùa của Ác Quỷ: Vật Hiến Tế của Quỷ Sa-tăng ở Kinnakee, Kansas. Cuốn sách xuất bản vào năm 1986, được viết bởi cựu phóng viên Barb Eichel, đó là tất cả những gì tôi biết. Đã có ít nhất ba gã bạn trai hờ đưa cho tôi cuốn sách này, một cách nghiêm túc, và cả ba đều lặn mất tăm sau đó. Nếu tôi nói không muốn đọc cuốn sách này nghĩa là tôi thực sự không muốn đọc nó. Cũng giống như nguyên tắc bật đèn khi đi ngủ của tôi. Trước khi lên giường với một gã đàn ông nào đó, tôi thường nói mình luôn bật đèn khi ngủ, và gã ta sẽ nói những câu đại loại như “Anh sẽ bảo vệ em, em yêu à” và cố gắng tắt hết đèn sau đó. Như kiểu, thế là xong. Vì một lý do nào đó, họ đều có vẻ ngạc nhiên khi biết tôi luôn bật đèn đi ngủ.

Tôi lôi cuốn Vụ Mùa của Ác Quỷ từ đống sách lộn xộn trong góc nhà ra – tôi giữ nó cũng giống như giữ những tờ báo và mớ giấy lộn của gia đình mình bởi có thể một ngày nào đó, tôi sẽ cần đến nó, và ngay cả khi không cần đến, tôi cũng không muốn ai khác có nó.

Trang mở đầu viết:

Kinnakee, Kansas – nằm giữa trung tâm nước Mỹ – là một vùng nông trại yên bình, cư dân quen biết lẫn nhau, họ cùng nhau đi nhà thờ và sống bên nhau gần trọn cuộc đời. Nhưng cuộc sống nơi đây đã không tránh khỏi sự xâm nhập của ma quỷ từ thế giới bên ngoài – và trong những giờ đầu tiên ngày 3 tháng 1 năm 1985, quỷ dữ đã tàn sát ba thành viên của gia đình Day trong cơn mưa máu và nỗi khiếp sợ kinh hoàng. Đây không chỉ là câu chuyện về một vụ giết người, mà còn liên quan đến sự tôn thờ ác quỷ, những nghi lễ tế máu, và sự truyền bá tín ngưỡng sùng bái Sa-tăng tới mọi ngóc ngách của nước Mỹ – thậm chí cả những nơi tưởng chừng như ấm cúng, bình yên nhất.

Hai tai tôi bắt đầu vo ve những âm thanh của đêm hôm đó: tiếng càu nhàu la lối, tiếng kêu gào hổn hển, khản đặc. Những tiếng rít thất thanh của mẹ tôi. Vùng tối. Tôi nhìn vào tấm hình của Barb Eichel in ở bìa sau cuốn sách. Cô ta có nụ cười ảm đạm mái tóc ngắn dựng đứng, và đeo khuyên tai lủng lẳng. Phần tiểu sử viết rằng cô ta sống ở Topeka, Kansas, nhưng đó là khoảng hai mươi năm về trước.

Tôi cần gọi điện cho Lyle Wirth về lời đề nghị đổi thông tin lấy tiền, nhưng vẫn chưa sẵn sàng nghe hắn giáo huấn một lần nữa về vụ án mạng của gia đình tôi. (Chị thực sự nghĩ rằng Ben phạm tội!) Tôi cần đưa ra những lập luận thay vì chỉ ngồi đó như một kẻ bị phớt lờ và chẳng có gì để nói. Về cơ bản, đó là tình trạng của tôi lúc này.

Tôi ngồi tựa lưng vào chiếc gối gấp đôi, lướt qua vài chi tiết của cuốn sách, Buck đang theo dõi tôi với đôi mắt đầy thận trọng mỗi khi có bất kỳ chuyển động nào. Barb Eichel miêu tả Ben là “kẻ cô độc mặc đồ đen, giận giữ và khó ưa,” “bị ám ảnh bởi thứ nhạc rock điên loạn – dòng nhạc black metal – những câu hát như lời trò chuyện với ác quỷ đang tồn tại trong chính con người cậu ta.” Tôi đọc lướt qua một cách ngẫu nhiên tới khi thấy có đoạn ám chỉ tới mình: “mang vẻ đẹp thiên thần nhưng mạnh mẽ,” “quyết đoán và buồn bã” với “dáng vẻ tự do mà chúng ta thường không tìm thấy ở những đứa trẻ gấp đôi tuổi cô bé.” Gia đình tôi đã từng “hạnh phúc và đông vui, hướng tới tương lai với cuộc sống yên lành.” Mmm-hmm. Tuy nhiên, cuốn sách vẫn được coi là đáng tin nhất về vụ án mạng, và, sau tất cả những gì được nghe ở câu lạc bộ Kill – rằng tôi là một con ngốc – thì giờ đây tôi rất hào hứng được nói chuyện với một kẻ ngoài cuộc khác cũng tin rằng Ben là hung thủ. Lý lẽ để tranh cãi với Lyle. Tôi hình dung ra mình đang đếm những luận giải, bằng chứng trên các đầu ngón tay: cái này, cái này, và cái này chứng minh rằng những con lừa ngu ngốc các người đã sai, và Lyle sẽ phải thôi bĩu môi và nhận ra rằng người đúng là tôi.

Tôi sẽ vẫn sẵn sàng lấy tiền của hắn nếu hắn muốn.

Không chắc nên bắt đầu từ đâu, tôi gọi đến danh bạ vùng Topeka và, chiến thắng đẹp nhất từ trước tới nay, tôi có được số của Barb Eichel. Vẫn ở Topeka và vẫn được niêm yết. Quá dễ dàng.

Bà ta nhấc máy sau hồi chuông thứ hai, giọng vui vẻ và the thé cho tới khi tôi nói cho bà ta biết tôi là ai.

“Ôi, Libby. Ta luôn tự hỏi liệu cháu có bao giờ liên lạc không,” bà ta nói sau khi hắng giọng với những tiếng eerhhhh trong cổ họng. “Hay liệu ta có nên tìm đến cháu không. Ta không biết nữa. Thực sự là ta không biết…” Tôi có thể hình dung ra bà ta đang nhìn quanh phòng, cắn móng tay và õng ẹo, kiểu phụ nữ đã nghiên cứu thực đơn hai mươi phút mà vẫn giật mình khi phục vụ bàn tới.

“Cháu đang hy vọng có thể nói chuyện với cô về… Ben,” tôi bắt đầu, dù vẫn chưa biết sẽ phải nói thế nào.

“Ta biết, ta biết, ta đã viết cho cậu ấy một vài bức thư tạ lỗi trong suốt những năm qua, Libby à. Ta không biết mình cần phải nói bao nhiêu lần xin lỗi vì cuốn sách chết dẫm ấy.”

Bất ngờ làm sao.

BARB EICHEL sẽ tiếp đón tôi vào bữa trưa. Bà ta muốn nói chuyện riêng với tôi. Bởi bà ta đã không còn lái xe nữa (ở đây tôi ngửi thấy mùi của sự thật – những viên thuốc, Barb Eichel có vẻ ngoài của người dùng rất nhiều thuốc), vậy nên tôi sẽ đến gặp và bà ta rất cảm kích vì điều đó. Rất may là Topeka cách thành phố Kansas không xa. Không phải tôi háo hức được đến Topeka – tôi đã chứng kiến nơi này quá đủ rồi. Ở đây từng có một bệnh viện tâm thần ghê rợn, thậm chí còn có một tấm biển chỉ dẫn trên đường cao tốc với những dòng chữ đại loại như, “Chào mừng quý khách đến với Topeka, thủ đô tâm thần của thế giới!” Cả thành phố lúc nhúc những kẻ tâm thần, bác sĩ trị liệu, và tôi từng thường xuyên được chở tới đó để hưởng đặc quyền tư vấn điều trị ngoại trú vô cùng vinh dự ấy. Hạnh phúc làm sao! Chúng tôi nói về những cơn ác mộng, những cú sốc hoảng loạn, những vấn đề liên quan đến sự nổi giận của tôi. Bước vào độ tuổi mới lớn, chúng tôi thảo luận về khuynh hướng của tôi đối với những xâm hại về mặt thể chất. Theo những gì tôi để ý thì toàn bộ thành phố, thủ phủ của bang Kansas, bốc lên mùi mũi dãi của nhà thương điên.

Tôi đã đọc sách của Barb trước khi tới gặp bà ta, chuẩn bị những chứng cứ và câu hỏi. Nhưng sự tự tin của tôi đã bay hơi đâu đó trong khoảng thời gian ba tiếng lái xe thay vì một tiếng cho cuộc hành trình như thế này. Rẽ sai quá nhiều chỗ, tôi tự rủa bản thân vì đã không lắp mạng ở nhà nên chẳng thể tải về những chỉ dẫn về đường đi. Không mạng, không truyền hình cáp. Tôi cũng không giỏi thực hiện những việc như: cắt tóc, thay dầu xe hoặc viếng thăm nha sĩ. Khi chuyển tới ngôi nhà gỗ, tôi đã dành cả ba tháng đầu chỉ quấn lấy những tấm chăn bởi tôi không thể bật được bếp ga. Trong suốt mấy năm qua, bếp chỉ thay ga vẻn vẹn đúng ba lần, bởi đôi khi tôi không thể buộc mình viết một tấm séc. Tôi gặp vấn đề về việc duy trì cuộc sống.

Rốt cuộc cũng tới nơi, ngôi nhà của Barb mang lại cảm giác quen thuộc một cách tẻ nhạt, được sơn màu xanh nhạt. Êm dịu. Rất nhiều chuông gió. Bà ta mở cửa và lùi lại, như thể tôi đã làm bà ta ngạc nhiên. Trông Barb Eichel khoảng ngoài 50 tuổi, đôi mắt đen, hoạt bát nổi bật trên khuôn mặt xương xẩu, bà ta vẫn giữ kiểu tóc giống trong tấm ảnh trên bìa sau cuốn sách, nhưng giờ mái tóc đã ngả màu xám, đeo cặp kính mắt cùng một chuỗi hạt cườm, phong cách mà những người phụ nữ lớn tuổi hơn vẫn gọi là “tân thời”.

“Ôi, chào cháu, Libby!” Barb Eichel há hốc miệng và bất ngờ ôm lấy tôi, một chiếc xương nào đó trên người bà ta chọc mạnh vào ngực trái tôi. Bà ta có mùi của len và tinh dầu hoắc hương. “Vào đi, vào đi.” Một con chó xù nhỏ chạy tới trước mặt tôi, mừng rỡ sủa. Một chiếc đồng hồ rung chuông điểm giờ.

“Ồ, ta hy vọng cháu không sợ chó, nó là một chú chó ngọt ngào,” bà ta nói và đứng nhìn nó nhảy lên người tôi. Tôi ghét chó, ngay cả những con chó nhỏ dễ thương. Tôi không vuốt ve nó mà giơ hai tay lên cao. “Lại đây nào, Weenie, hãy để cô bạn của chúng ta vào nhà nào,” bà ta gọi nó bằng giọng âu yếm. Tôi thậm chí càng ghét con chó hơn sau khi biết tên nó.

Bà ta mời tôi vào một phòng khách nhét đầy đồ đạc: những chiếc ghế tựa, sofa, thảm trải sàn, đệm gối, rèm cửa, mọi thứ đều căng tròn và thậm chí còn được phối theo lớp với những chất liệu khác nhau nữa. Bà ta chạy đi chạy lại một hồi, ngoái cổ lại thay vì đứng yên, hỏi hai lần xem tôi muốn uống gì. Bằng cách nào đó, tôi linh cảm bà ta sẽ làm cho tôi thứ trà làm từ rễ của một loại cây họ dâu hoặc cocktail hoa lài gì đó đựng trong chiếc cốc sứ có đính những viên đá may mắn và đầy mùi đất sét, vậy nên tôi chỉ gọi nước lọc. Tôi đảo mắt tìm những chai rượu nhưng không tia thấy chai nào. Dù vậy, tôi biết chắc có người uống thuốc ở đây. Mọi thứ rối tinh lên cùng những tiếng lanh canh loảng xoảng liên tiếp nhau – ping, pang! – như thể bà ta đang bị một trận đòn.

Bà ta mang những khay bánh mì ra để chúng tôi ăn tại phòng khách. Ly nước của tôi tràn đầy những viên đá. Tôi uống hết sạch chỉ với hai ngụm.

“Vậy, Ben thế nào, Libby?” Bà ta hỏi khi cuối cùng cũng ngồi xuống, đặt chiếc khay về phía mình.

“À, cháu không biết. Cháu không liên lạc với anh ấy.”

Có vẻ bà ta không thực sự lắng nghe, mà đang cao hứng với chiếc đài phát thanh nội địa của mình. Một giai điệu jazz nhẹ nhàng.

“Libby, dĩ nhiên ta cảm thấy vô cùng dằn vặt với những gì đã làm trong chuyện này, mặc dù cuốn sách được xuất bản sau khi có phán quyết của tòa và chẳng liên quan gì đến phán quyết ấy,” bà ta vội vàng phân bua. “Tuy nhiên, ta cũng là một phần nguyên nhân dẫn đến phán quyết vội vàng đó. Đó là giai đoạn thời cuộc. Lúc ấy cháu còn bé, ta biết cháu không nhớ việc này, nhưng ở thập niên 80 nó được gọi là Nỗi Hoảng Loạn mang tên quỷ Sa-tăng.”

“Là gì cơ?” Tôi tự hỏi bà ta sẽ nhắc tên tôi bao nhiêu lần trong cuộc trò chuyện.

“Toàn bộ các bác sỹ tâm thần, cảnh sát, những người thi hành luật, tất cả họ – hồi đó, họ đều nghĩ rằng ai cũng là một kẻ tôn thờ ác quỷ. Đó là… xu hướng.” Bà ta cúi người về phía tôi, đôi khuyên tai đung đưa, hai bàn tay xoa vào nhau. “Mọi người thực sự tin rằng có một mạng lưới khổng lồ những tín đồ của Sa-tăng, rằng điều đó đã trở nên quá phổ biến. Một đứa trẻ mới lớn bắt đầu cư xử kỳ lạ: cậu ta là kẻ tôn thờ Sa-tăng. Một đứa trẻ mẫu giáo trở về nhà từ trường học với một vết thâm tím kỳ quái hoặc nói những điều kỳ quặc về chuyện riêng tư của nó: giáo viên là những kẻ tôn thờ quỷ Sa-tăng. Ý ta là, cháu có nhớ phiên xét xử trường mầm non McMartin không? Những giáo viên tội nghiệp đó đã phải chịu đựng hàng năm trời trước khi được tha bổng. Nỗi hoảng loạn mang tên quỷ Sa-tăng. Đó là một câu chuyện hay. Ta đã bị cuốn vào nó, Libby à. Chúng ta đã không chất vấn cẩn thận.”

Con chó hít hít quanh chân, và tôi cảm thấy căng thẳng, hy vọng Barb sẽ gọi nó đi chỗ khác. Tuy nhiên bà ta không để ý tới, mắt dán vào tấm kính màu có hình bông hoa hướng dương đang chiếu những ánh sáng màu vàng từ cửa sổ phía trên đầu tôi.

“Và, ý ta là, câu chuyện đã phát huy tác dụng,” Barb tiếp tục. “Giờ thì ta thừa nhận, Libby à, rằng ta đã bỏ qua rất nhiều bằng chứng không ăn khớp với giả thuyết Ben là tín đồ của quỷ Sa-tăng, ta đã làm ngơ những tín hiệu cảnh báo rành rành trước mắt.”

“Ví dụ như?”

“À, như sự thật là cháu rõ ràng đã được mớm cung, rằng không đời nào cháu lại là một nhân chứng đáng tin cậy, rằng tay bác sĩ tâm thần mà họ chỉ định để ‘chuẩn bị tâm lý cho cháu’ cũng chỉ đang nhồi nhét vào đầu cháu những câu trả lời thôi.”

“Bác sĩ Brooner?” Tôi vẫn nhớ bác sĩ Brooner: một người đàn ông lập dị thích uống whiskey, có chiếc mũi to và đôi mắt nhỏ – trông ông ta giống một loài vật thân thiện trong truyện tranh. Ông là người duy nhất mà tôi quý mến ngoài bác Diane trong suốt năm đó, và là người duy nhất mà tôi kể về đêm hôm ấy khi bác Diane không sẵn sàng lắng nghe. Bác sĩ Brooner.

“Lang băm,” Barb nói và cười rộ lên. Tôi đang phòng thủ, muốn phản kháng – về cơ bản thì người phụ nữ này đã gọi thẳng tôi là một kẻ nói láo, và dù đúng là như vậy, tôi vẫn cảm thấy rất bực mình – nhưng bà ta lại tiếp tục nói. “Vậy còn chứng cứ ngoại phạm của cha cháu thì sao? Cô bạn gái của ông ta nữa chứ? Việc này lẽ ra không nên kéo dài thêm chút nào. Người đàn ông đó không hề có chứng cứ ngoại phạm thực sự, và ông ta nợ tiền của rất nhiều người.”

“Mẹ cháu chẳng có đồng nào hết.”

“Cô ấy có nhiều hơn cha cháu, tin ta đi.” Tôi biết chứ. Runner có lần đã gửi tôi sang nhà hàng xóm để ăn bữa trưa thương hại miễn phí, và bảo tôi mang về bất kỳ tờ tiền lẻ nào tìm được bên dưới những tấm đệm ghế.

“Rồi còn một dấu giày công sở nam dính đầy máu mà chưa ai từng tìm ra nguyên nhân. Thêm vào đó, toàn bộ hiện trường vụ án đã bị đảo lộn – đó là thiếu sót mà ta đã không ghi vào cuốn sách. Đã có nhiều người ra vào nơi đó cả ngày trời. Bác của cháu cũng đã vào trong nhà và lấy toàn bộ những thùng đồ tạp nham, quần áo, đồ đạc của cháu. Điều này hoàn toàn trái với nguyên tắc của quá trình điều tra. Nhưng chẳng ai quan tâm. Mọi người đang rất phẫn nộ. Và họ lại có một cậu thanh niên kỳ dị mà cả thị trấn chẳng mấy ai ưa, một kẻ không có tiền, không biết tự chăm sóc chính mình, và vô tình lại thích thứ nhạc rock điên loạn. Tất cả điều này thật đáng xấu hổ.” Bà ta tự trách bản thân. “Thật kinh khủng. Đúng là bi kịch.”

“Liệu có điều gì có thể giúp Ben thoát tội không ạ?” Tôi hỏi, bụng bỗng trở nên nôn nao. Việc bà ta thay đổi suy nghĩ trong quyết định cuối cùng về tội ác của Ben khiến tôi phát ốm. Cứ như tôi lại gặp một người nữa quả quyết rằng tôi đã khai man tại tòa.

“Ổ, vậy là cháu cũng đang cố làm điều này, đúng không? Ta nghĩ gần như không thể lật lại những chuyện này sau ngần ấy năm – về bản chất, thời gian kháng cáo của cậu ta đã hết. Cần có một lệnh đình quyền giam giữ cho cậu ta và… cháu phải có một bằng chứng mới quan trọng nào đó tại thời điểm này để có thể bắt đầu lại mọi việc. Thứ gì đó thật sự thuyết phục về bằng chứng ADN. Đáng tiếc là gia đình cháu đã bị hỏa táng, vậy nên…”

“Vâng, cám ơn cô,” tôi cắt ngang, cảm thấy mình cần phải về nhà, ngay lúc này.

“Một lần nữa ta muốn nói với cháu rằng ta viết cuốn sách sau khi phán quyết đã được đưa ra, nhưng nếu như có thể giúp được gì, thì cháu cứ nói cho ta biết, Libby. Dù sao thì ta cũng có lỗi một phần nào đó. Ta sẽ chịu trách nhiệm.”

“Vậy cô đã có tuyên bố nào chưa, như trình bày với cảnh sát rằng cô nghĩ Ben không phạm tội chẳng hạn?”

“Thật ra thì chưa. Có vẻ như đã từ lâu, hầu hết mọi người đều kết luận rằng Ben không giết người,” Barb the thé phân trần. “Ta đoán cháu đã chính thức thừa nhận những lời khai của mình là sai. Ta nghĩ điều này sẽ giúp ích được nhiều cho Ben.”

Bà ta đang chờ tôi nói thêm điều gì đó, giải thích tại sao tôi lại tìm đến bà ta lúc này. Chờ tôi nói với bà ta rằng, vâng, chắc chắn rồi, Ben vô tội và tôi sẽ giải quyết mọi chuyện. Bà ta ngồi đó, vừa nhìn tôi vừa ăn bữa trưa, nhai từng miếng bánh một cách thận trọng quá mức. Tôi nhấc đĩa của mình lên – bánh hummus và dưa chuột – rồi đặt nó trở lại bàn, để lại một dấu tay cái trên thứ bánh ướt át ấy. Căn phòng chất đầy những giá sách, nhưng chỉ toàn là những cuốn sách tự lực. Mở ra Ánh Sáng Mặt Trời!; Tiến Lên, Tiến Lên, Cô Bé; Hãy Thôi Trừng Phạt Bản Thân; Đứng dậy – Ngẩng Cao Đầu; Hãy Là Người Bạn Tốt Nhất của Chính Mình; Tiến Lên, Tiến Lên Phía Trước! Họ không ngừng nghĩ ra những tựa đề vui mắt. Càng đọc, tôi lại càng thấy khốn khổ hơn. Những phương thuốc thảo mộc, suy nghĩ tích cực, tha thứ cho bản thân, sống chung với những sai lầm. Thậm chí bà ta còn có một cuốn sách dạy cách đánh bại chứng đờ đẫn chậm chạp. Tôi không tin vào những người tự lực. Vài năm trước đây, tôi đã rời quán rượu cùng một gã hầu như không quen biết, một anh chàng bình thường, mặc áo cổ tròn, đẹp trai, dễ thương có một căn hộ gần đó. Sau khi làm tình, anh ta lăn ra ngủ, tôi bắt đầu thám thính quanh căn phòng và phát hiện ra bàn làm việc của anh ta dán đầy những mẩu ghi chú:

Đừng bận tâm đến những việc nhỏ nhặt, nó chỉ là những thứ vớ vẩn.

Đừng cố gắng tỏ ra hạnh phúc, chúng ta sẽ có một khoảng thời gian khá tuyệt vời.

Hãy tận hưởng cuộc sống – không có ai sống mãi.

Chớ lo lắng, hãy vui lên.

Với tôi, toàn bộ những mong mỏi giáo điều ấy còn đáng sợ hơn cả việc tôi tìm thấy một đống đầu lâu còn dính tóc. Tôi chạy ra ngoài, hoàn toàn hoảng loạn, áo còn mắc trong đồ lót.

Không nán lại lâu chỗ Barb, tôi ra về cùng lời hứa sẽ sớm gọi lại cho bà ta và cầm theo cái chặn giấy màu xanh da trời có hình trái tim mà tôi đã thó được từ một chiếc bàn.

nh Thám, Kỳ Bí ebook©MotSAch —★— Nhà xuất bản: NXB Lao Động TVE-4U
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.