Hiện tại
TÔI SẼ LẠI MẤT NHỮNG NGÓN CHÂN. Tôi ngồi cả tiếng đồng hồ bên ngoài một trạm xăng đang đóng cửa, xoa những ngón chân run rẩy trong lúc chờ Lyle tới đón. Mỗi lần có xe chạy qua tôi lại nấp phía sau khu nhà đề phòng đó là Crystal và Diondra đang ra ngoài lùng sục tôi. Nếu chúng tìm thấy tôi lúc này thì tôi chết chắc. Chúng sẽ túm được tôi và rồi xong chuyện. Nhiều năm qua tôi vẫn luôn có ý định tự tử, nhưng sau này thì không và chắc chắn là chẳng muốn chết dưới tay những con chó cái này.
Tôi đã gọi Lyle tới đón từ một bốt điện thoại ngoài trạm xăng mà mới đầu tôi đã nghĩ rằng không còn hoạt động, và hắn đã bắt đầu nói chuyện ngay trước khi nhân viên tổng đài gác máy. Chị có nghe thấy em không? Chị nghe rõ chứ? Tôi không nghe thấy. Tôi không muốn nghe gì cả. Hãy tới đón tôi. Tôi cúp máy trước khi Lyle bắt đầu với những câu hỏi của hắn.
“Chuyện gì đã xảy ra vậy?” Lyle nói khi rốt cuộc cũng tới nơi, toàn thân tôi đang run lên cầm cập, ngoài trời lạnh cóng. Tôi chui vào trong xe, hai cánh tay cứng đờ như xác ướp vì lạnh.
“Diondra khốn kiếp vẫn còn sống sờ sờ ra đó. Đưa tôi về nhà, tôi cần phải về nhà.”
“Chị cần tới bệnh viện, mặt chị... Chị đã nhìn mặt mình chưa?” Hắn kéo tôi lại gần ánh đèn trong xe để nhìn rõ hơn.
“Mặt tôi vẫn còn cảm giác.”
“Hay là tới đồn cảnh sát? Chuyện gì đã xảy ra vậy? Em biết em nên đi với chị. Libby. Libby, chuyện gì đã xảy ra?”
Tôi kể cho hắn nghe toàn bộ, để hắn tự sắp xếp lại câu chuyện giữa những tiếng nấc của tôi. Và sau đó chúng, chúng đã cố giết tôi… từng lời được thốt lên với cảm giác đau đớn, giống một cô bé bị bắt nạt đang mách mẹ.
“Vậy ra Diondra đã giết Michelle,” Lyle nói. “Chúng ta sẽ tới đồn cảnh sát.”
“Không, chúng ta sẽ không đi đâu cả. Tôi chỉ muốn về nhà thôi.” Tôi nói, giọng đặc quánh đầy nước mắt nước mũi.
“Chúng ta phải đi báo cảnh sát, Libby.”
Tôi bắt đầu hét lên những câu tục tĩu, đập tay vào cửa sổ xe, gào thét cho tới khi nước dãi văng ra khỏi mồm, và điều này chỉ càng khiến Lyle quyết tâm đưa tôi tới đồn cảnh sát.
“Chị sẽ muốn tới đó thôi, Libby. Khi em kể lại cho chị những điều cần nói, chị sẽ muốn gặp cảnh sát hơn bất cứ điều gì khác.”
Tôi biết đó là điều cần làm, nhưng đầu óc tôi vẫn bị ám ảnh bởi những chuyện đã xảy ra sau khi gia đình tôi bị sát hại: hàng giờ nói chuyện với cảnh sát sẽ khiến tôi mệt lử, hai chân buông thõng trên những chiếc ghế to đùng, những cốc sô cô la nóng chẳng thể làm cơ thể ấm lên, tôi chỉ muốn đi ngủ. Và họ có thể nói tất cả những gì họ muốn, bởi dù sao mọi người cũng đã chết hết.
Lyle mở máy sưởi to hết cỡ, hướng tất cả lỗ khí về phía tôi. “Được rồi, Libby, em có vài tin mới đây. Em nghĩ… được rồi em sẽ nói, được chứ?”
“Cậu đang làm tôi bực mình đấy, Lyle. Nói nhanh đi.” Ánh đèn trong xe không đủ sáng, tôi vẫn nhìn ngó xung quanh bãi đỗ xe để đảm bảo không có ai đang tới.
“Chị còn nhớ Thiên Thần của Con Nợ chứ?” Lyle bắt đầu. “Gã mà câu lạc bộ Kill điều tra ấy? Hắn đã bị tóm ở ngoại ô Chicago, trong lúc đang giúp một người chơi cổ phiếu bần cùng dàn dựng cái chết. Nó sẽ được dựng sao cho giống một tai nạn khi đang cưỡi ngựa. Thiên Thần đã bị bắt quả tang khi đang tiến sát vào gã kia cùng một hòn đá, và đập mạnh vào đầu ông ta. Tên hắn là Calvin Diehl. Trước kia đã từng là nông dân.”
“Được rồi,” tôi nói, nhưng biết hắn sẽ lại tiếp tục.
“Vâng, hóa ra hắn đã giúp người khác dàn dựng những cái chết từ thập niên 80. Calvin rất thông minh. Hắn có các mẩu thư viết tay từ tất cả những người mà hắn đã giết – ba mươi hai người cả thảy – và thề rằng họ đã thuê hắn.
“Được rồi.”
“Một trong những mẩu thư đó là của mẹ chị.”
Tôi cúi lưng xuống, nhưng vẫn nhìn Lyle.
“Mẹ chị đã thuê hắn giết bà. Nhưng ý định ban đầu là chỉ giết mình bà để có tiền bảo hiểm, giữ lại trang trại, cứu bọn chị, cứu Ben. Họ đã có được bức thư đó.”
“Vậy thì sao? Không, điều này chẳng có ý nghĩa gì hết. Diondra đã giết Michelle, cô ta có cuốn nhật ký của chị ấy. Chúng ta vừa mới nói rằng đó là Diondra…”
“Đó chính là vấn đề. Tên Calvin Diehl đã tự biến hắn thành người anh hùng của công chúng – em thề, những ngày vừa qua có cả đống người đứng ngoài trại giam với những khẩu hiệu như, Diehl Là Người Hùng. Họ sẽ sớm sáng tác những bài hát về hắn: giúp những con nợ tìm đến cái chết để ngân hàng không lấy được tài sản của họ và làm điêu đứng các công ty bảo hiểm. Hắn nói sẽ không khai nhận bất kỳ tội giết người nào trong số ba mươi hai vụ hắn đã gây ra, nói rằng toàn bộ họ chỉ được giúp đỡ để tự tử. Chết một cách đàng hoàng. Nhưng hắn sẽ nhận tội giết Debby. Hắn nói sẽ nhận tội đó, bởi chị ấy đã lảng vảng đúng lúc sự việc xảy ra khiến mọi chuyện kết thúc một cách tồi tệ. Hắn nói đó là người duy nhất hắn thấy hối hận.”
“Vậy còn Michelle thì sao?”
“Diehl nói thậm chí hắn còn chưa từng nhìn thấy Michelle bao giờ. Em không thể nghĩ ra lý do hắn phải nói dối.”
“Vậy là đã có hai hung thủ giết người,” tôi nói. “Hai kẻ sát nhân trong cùng một đêm.”
GIỮA KHOẢNG THỜI GIAN tôi lẩn trốn trong rừng, rồi ngồi khóc thút thít ở trạm xăng, sau đó gào thét trong xe của Lyle, và cuối cùng là thuyết phục một gã cảnh sát khu vực ngái ngủ rằng tôi không bị điên (Cô là em gái của ai?) tôi đã tiêu tốn bảy tiếng đồng hồ. Sáng hôm sau, Diondra và Crystal đã trốn sạch, ý tôi là sạch sành sanh. Chúng đã tưới xăng vào ngôi nhà và thiêu cháy rụi hoàn toàn trước khi xe cứu hỏa ra khỏi trạm.
Tôi đã kể câu chuyện của mình thêm nhiều lần nữa, câu chuyện được đón nhận trong sự hoang mang, nghi ngờ, rồi sau đó chiếm được chút lòng tin.
“Vâng, chúng tôi chỉ cần thêm chút bằng chứng nữa, cô biết đấy, để chứng minh cô ta có liên quan đến vụ sát hại chị cô,” một tay cảnh sát nói, ấn một cốc cà phê nguội ngắt vào tay tôi.
Hai ngày sau, những tay thám tử đã xuất hiện trước bậc cửa nhà tôi. Họ mang theo bản sao những bức thư mà mẹ tôi đã viết, muốn xác minh liệu tôi có nhận ra chữ viết của bà không, liệu tôi có muốn đọc chúng không.
Bức thư đầu tiên khá đơn giản, chỉ là một trang giấy, tuyên bố miễn trách nhiệm cho Calvin Diehl trong cái chết của bà.
Bức thứ hai bà viết cho chúng tôi.
Ben, Michelle, Debby và Libby yêu quý,
Mẹ không biết liệu bức thư này có đến tay các con không, nhưng ông Diehl nói rằng sẽ giúp mẹ giữ nó và điều này khiến mẹ phần nào an tâm. Mẹ cũng không rõ nữa. Ông ngoại các con luôn nói với mẹ rằng, “Hãy sống một cuộc đời có nghĩa.” Mẹ không nghĩ rằng mình đã làm được điều đó, nhưng mẹ có thể chết một cách có ích. Mẹ hy vọng các con có thể tha thứ cho mẹ. Ben, dù chuyện gì đã xảy ra đi nữa, con cũng đừng tự trách mình. Mọi thứ đã nằm ngoài tầm kiểm soát của chúng ta, và điều này chỉ là một kết quả tất yếu. Với mẹ, dường như điều này quá rõ ràng. Ở một khía cạnh nào đó, mẹ cảm thấy tự hào. Cuộc đời mẹ được quyết định quá nhiều bởi những tai nạn, có vẻ khá thú vị khi giờ đây một “tai nạn có mục đích” sẽ đưa mọi thứ trở lại bình thường. Một tai nạn may mắn. Các con hãy tự chăm sóc bản thân, mẹ biết bác Diane sẽ luôn ở bên và đối xử tốt với các con. Mẹ chỉ buồn vì không có cơ hội chứng kiến các con khôn lớn, trở thành những người tốt. Mặc dù điều đó không cần thiết. Đó là những gì mẹ tin tưởng ở các con.
Yêu các con,
Mẹ.
Tôi cảm thấy trống rỗng. Cái chết của mẹ tôi không hề đáng. Tôi thấy giận bà và hình dung những thời khắc đẫm máu ấy trong ngôi nhà, khi bà nhận ra chuyện này là một sai lầm, khi Debby nằm chết, và tất cả đã kết thúc, cuộc đời vô nghĩa của bà. Sự tức giận trong người tôi chuyển thành cảm giác xúc động khó tả, một người mẹ sẽ cảm thấy xót xa cho con họ đến mức nào, và tôi nghĩ, ít nhất thì bà đã cố gắng. Bà đã cố gắng, nỗ lực hơn bất cứ ai, trong ngày cuối cùng đó.
Và tôi sẽ cố gắng tìm sự thanh thản trong chuyện này.