Ngày 2 tháng 1 năm 1985
3 giờ 10 phút chiều
XE CỦA TREY CÓ MÙI CẦN SA, mồ hôi chân, và cả mùi rượu ngọt mà có lẽ Diondra đã làm đổ ra xe. Ngay cả khi đang say ngất ngơ, Diondra vẫn cầm chai rượu trên tay. Đó là phong cách uống rượu ưa thích của cô – uống đến khi nào gục, nhưng vẫn giữ một ít bên mình để nhấm nháp. Chiếc xe bừa bãi đầy giấy gói đồ ăn nhanh, móc câu, một cuốn tạp chí Penthouse, và trên tấm thảm sờn dưới chân Ben là một chiếc thùng đựng những hộp các-tông dán nhãn Đậu Nhảy Mexico, mỗi hộp có hình một hạt đậu đội chiếc mũ rơm rộng vành của người Mexico, và những dấu ngoắc phẩy ở chân khiến chúng trông như đang nhảy.
“Thử đi,” Trey nhìn vào chiếc hộp và nói.
“Không, có những con bọ hay thứ gì đó tương tự trong đấy phải không?”
“Đúng vậy, chúng giống như ấu trùng của bọ cánh cứng,” Trey nói, sau đó cười sằng sặc.
“Tuyệt đấy, cảm ơn.”
“Ồ chết tiệt, chàng trai, tôi chỉ đang giỡn với cậu thôi, tươi lên đi.”
Họ đánh xe vào một cửa hàng 7-Eleven, Trey vẫy tay gọi một gã người Mexico phía sau quầy hàng, ném cho Ben một lon Beast, vài chiếc bánh khoai tây Diondra thích, và một mớ thịt bò khô Trey đang nắm trong tay như một bó hoa.
Gã kia cười với Trey, và hú lên một hồi như cách người Ấn Độ làm trong chiến tranh. Trey đặt một tay lên ngực và vờ làm động tác múa mũ. “Tính tiền cho tôi, José.” Anh ta không nói thêm gì, và Trey để lại 3 đô-la tiền thừa. Ben vẫn nghĩ về điều đó trên đường tới nhà Diondra. Thế giới của những người như Trey – những người bỏ lại 3 đô-la mà không hề mảy may suy nghĩ. Giống Diondra. Cuối tháng 9 nóng nực năm ngoái, Diondra phải trông chừng hai người em họ hay em họ cùng cha khác mẹ gì đó của cô, cô và Ben đã lái xe đưa chúng tới một công viên nước gần biên giới Nebraska. Diondra đã lái chiếc Mustang của mẹ cả tháng nay (cô đã chán ngấy chiếc xe riêng của mình), ghế sau xe chất đầy những thứ họ vừa mua, những thứ Ben chưa bao giờ có: ba loại kem chống nắng khác nhau, khăn tắm, những chai cam ép, thuyền cao su, phao hình tròn, bóng, xô đựng nước. Bọn nhóc chỉ khoảng sáu, bảy tuổi và chúng bị giữ chân cùng những thứ vớ vẩn đó. Những chiếc thuyền cao su phát ra tiếng ụp ụp mỗi khi chúng di chuyển, và đâu đó gần Lebanon, bọn trẻ mở cửa sổ xe và khúc khích cười, những chiếc thuyền ngày càng phát ra nhiều tiếng ồn hơn, như thể đang có một cuộc mây mưa trên chiếc đệm hơi vậy, và Ben nhận ra điều khiến bọn nhóc cười khúc khích. Chúng đang gom tất cả tiền lẻ mà Diondra để trong ghế sau, trên sàn xe, trong những khe hở – cô thường nhét bất cứ đồng lẻ nào mình có vào những chỗ đó – và ném từng nắm tiền ra ngoài cửa sổ để chúng có thể nhìn chúng lấp lánh dưới ánh nắng. Và đâu chỉ một vài xu, có rất nhiều những đồng 25 xu.
Ben nghĩ đó chính là sự khác biệt. Không nhất thiết phải nói Tôi là ông nọ, tôi là bà kia, tôi hâm mộ đội Chiefs hay tôi là thành viên của đội Broncos. Điều mấu chốt nằm ở chỗ bạn có quan tâm đến những đồng 25 xu hay không. Với cậu, bốn đồng 25 xu là một đô-la. Một nắm 25 xu là được một bữa trưa. Một núi 25 xu bọn nhóc chết tiệt đã ném ra ngoài cửa sổ hôm đó có thể mua được một chiếc quần jeans. Cậu liên tục bảo những đứa trẻ phải dừng trò này lại, làm vậy rất nguy hiểm, phạm pháp và có thể bị phạt, chúng nên ngồi xuống và nhìn thẳng về phía trước. Những đứa trẻ bật cười và Diondra rú lên – Ben sẽ không có tiền tiêu vặt tuần này nếu các em tiếp tục lấy số tiền lẻ của anh ấy – và cậu nhận ra Diondra đã nói trúng tim đen mình. Ben không giỏi chèo chống như cậu nghĩ: Diondra đã biết cậu nhặt những xu lẻ của cô. Cậu cảm thấy ngượng ngùng, giống cảm giác của một cô gái vô tình bị cơn gió làm tốc váy. Và cậu tự hỏi điều đó nói gì về Diondra khi cô biết bạn trai mình cóp nhặt từng đồng lẻ mà chẳng nói năng gì. Điều đó cho thấy cô tốt bụng? Hay xấu tính?
Trey tăng ga hết cỡ trên đường về nhà Diondra, một hàng rào mắt xích bao quanh chiếc hộp màu be khổng lồ để ngăn những con chó sục của Diondra không tấn công người đưa thư. Cô có ba con chó sục, một con màu trắng có thân mình đầy cơ bắp và hai quả bóng khổng lồ cùng đôi mắt dữ tợn khiến Ben ghét nó hơn hai con còn lại. Cô để lũ chó vào nhà những lúc bố mẹ đi vắng và chúng sẽ nhảy lên bàn và ị ra khắp sàn. Diondra không dọn, chỉ xịt nước thơm lên những chỗ thảm bẩn. Tấm thảm tuyệt đẹp màu xanh trong phòng giải trí – Diondra gọi nó là một bông violet vấy bẩn – giờ đã biến thành một quả bom rác. Ben cố tỏ ra không quan tâm vì Diondra sẽ vui vẻ nhắc rằng đó không phải là việc của cậu.
Cánh cửa sau vẫn mở mặc dù trời lạnh cóng, và lũ chó đang chạy ra chạy vào như đang biểu diễn ảo thuật – không có con nào, một con, hai con ở trong sân! Ba! Ba con ở trong sân, chúng nhảy lên những chiếc vòng cứng, sau đó lại chạy vụt vào trong giống như những chú chim đang bay, trêu đùa và mổ nhau theo đội hình.
“Tôi ghét mấy con chó chết tiệt này,” Trey kêu ca trong lúc xe dừng hẳn.
“Cô ấy làm hư chúng.”
Lũ chó đua nhau sủa khi Ben và Trey đi về phía cửa trước, chúng chạy dọc hàng rào bám theo họ một cách đầy ám ảnh, thò mõm và chân qua những mắt xích và sủa liên hồi.
Cửa trước cũng đang mở, hơi ấm từ bên trong tỏa ra. Họ đi qua lối vào dán giấy màu hồng – Ben lập tức đóng cửa để tiết kiệm năng lượng – và đi xuống cầu thang tới tầng của Diondra. Cô đang nhảy nhót trong phòng giải trí, bán khỏa thân trong đôi tất hồng cỡ lớn, không mặc quần mà chỉ mặc chiếc áo len rộng thùng thình với những sợi dây to đùng khiến Ben liên tưởng tới một ngư dân chứ không phải một cô gái. Thời gian này, đám nữ sinh ở trường đều mặc những chiếc sơ-mi cỡ lớn. Họ gọi chúng là những chiếc sơ-mi bạn trai hoặc những chiếc áo len của bố. Dĩ nhiên, Diondra cũng phải mặc những chiếc siêu rộng và một đống áo bên trong: một chiếc áo hai dây, một chiếc áo phông, và một chiếc sơ-mi kẻ sọc sáng màu. Ben đã từng tặng một chiếc áo màu đen cỡ lớn của cậu cho Diondra để cô làm áo len bạn trai, nhưng cô nhăn mặt và tuyên bố, “Không phải loại này. Còn bị thủng lỗ nữa chứ,” như thể một lỗ thủng trên áo còn tệ hơn cả đống phân chó trên thảm trải sàn nhà cô không bằng. Ben chưa bao giờ chắc chắn liệu Diondra có biết tất cả những quy tắc ngầm, những giao tiếp tế nhị không, hay cô chỉ bịa ra những chuyện vớ vẩn để khiến cậu cảm thấy mình bị lợi dụng.
Cô đang nhảy nhót theo bài Highway to Hell. Phía sau lưng, lò sưởi bập bùng bắn ra những tia lửa, điếu thuốc lá được cầm cách xa những bộ quần áo mới của cô. Diondra mua cả tá đồ, tất cả được bọc trong túi nhựa hoặc treo trên móc áo, hay trong túi bóng với những tờ giấy ăn rủ ra ngoài tựa như ngọn lửa. Ngoài ra, còn có hai hộp đựng giày và những hộp nhỏ mà cậu biết bên trong toàn là đồ trang sức. Khi nhìn lên và thấy mái tóc đen của cậu, cô tặng cho Ben một nụ cười rạng rỡ và giơ lên ngón cái. “Tuyệt quá.” Ben cảm thấy vui hơn một chút. “Em đã nói là trông rất đẹp mà, Benji.” Và đó là tất cả những gì Diondra nói.
“Em mua gì vậy, Dio?” Trey hỏi và lục lọi những chiếc túi. Hắn ngậm điếu thuốc cô đang cầm trên tay và rít một hơi trong khi cô đang không mặc quần. Cô nhìn Ben, lật áo len lên để lộ chiếc quần lót boxer không phải của cậu.
“Được rồi, chàng ngố.” Cô bước tới và hôn cậu, mùi keo xịt tóc hương nho và mùi thuốc lá làm cậu bình tĩnh lại. Cậu nhẹ nhàng ôm Diondra, và khi lưỡi cô chạm vào cậu thì Ben giật phắt ra.
“Ôi Chúa ơi! Hãy vượt qua giai đoạn ‘Không thể chạm vào Diondra’, làm ơn đi,” cô càu nhàu. “Trừ phi em quá già với anh.”
Ben cười. “Em mới 17 tuổi thôi.”
“Giá anh nghe thấy những gì mà em đã nghe được,” Diondra hát theo giai điệu một bài hát Giáng sinh, tiếng chuông ngân đầy giận dữ, dội xuống một cách điên cuồng.
“Nghĩa là sao?”
“Nghĩa là 17 tuổi có thể quá già so với khẩu vị của anh.”
Ben không biết phải nói gì. Cứ tiếp tục tranh cãi với Diondra khi cô đang trong tâm trạng phấn khích chỉ mang đến những tràng dài không dứt các câu trả lời “Không, chẳng có gì hết,” và “Em sẽ nói chuyện với anh sau,” hoặc “Đừng lo, em giải quyết được.” Cô hất mái tóc xơ cứng ra đằng sau và nhảy xung quanh họ, một chai rượu lấp ló phía sau hộp giày. Cổ cô đầy những vết lằn màu tím mà Ben đã tạo ra vào chủ nhật – cậu hôn vào cổ Diondra trong khi cô yêu cầu nhiều hơn thế, “Mạnh nữa lên, mạnh nữa, sẽ chẳng để lại dấu vết nào đâu nếu anh cứ tiếp tục làm thế, đừng có mím môi như thế, không, dùng lưỡi đi, không, mạnh nữa lên… Làm! Mạnh! Lên! Sao đến một vết lằn mà anh cũng không thể làm được cơ chứ?” Rồi với vẻ mặt nhăn nhó giận dữ, cô túm lấy đầu Ben đè sang một bên, cuồng nhiệt và điên loạn hôn lên cổ cậu. Sau đó cô ngẩng lên, “Đó!” và bảo cậu nhìn vào trong gương. “Giờ hãy hôn em như thế.”
Và giờ những con đỉa xanh xanh tím tím đã xuất hiện quanh cổ Diondra, điều này khiến Ben cảm thấy lúng túng cho tới khi cậu thấy Trey đang nhìn chằm chằm vào họ.
“Ôi không, anh yêu, anh đang tức giận sao.” Diondra cười điệu, và cuối cùng cũng nhận ra vết thương trên trán cậu. Cô liếm đầu ngón tay và bắt đầu quẹt vết máu. “Ai đánh anh sao?”
“Bé con bị ngã xe đạp đấy,” Trey nhe răng cười. Ben không hề nói cậu bị ngã xe, và cậu cảm thấy điên tiết khi Trey đang cố tình cười nhạo và nói ra sự thật này.
“Câm đi, Trey.”
“Nàyyyyy,” Trey nói rồi giơ hai tay lên, mặt hắn lạnh tanh.
“Đứa nào đã đẩy anh ngã ư, anh yêu? Có đứa cố tình làm anh bị thương phải không?” Diondra hỏi với giọng trìu mến.
“Em có mua thứ gì cho bé Benny không, để cậu ta không phải mặc chiếc quần jeans lao động bẩn thỉu này thêm một tháng nữa?” Trey hỏi.
“Dĩ nhiên là có.” Cô cười và quên luôn vết thương của Ben, cậu cứ nghĩ nó sẽ giành nhiều thời gian của Diondra cơ đấy. Cô đi qua chỗ chiếc túi to màu đỏ và lôi ra một chiếc quần da màu đen, dày như da bò, một chiếc áo phông kẻ, và một chiếc áo bò màu đen tán đinh lấp lánh.
“Chà, quần da cơ đấy, em nghĩ mình đang hẹn hò với David Lee Roth hay sao?” Trey lải nhải.
“Anh ấy trông sẽ rất tuyệt. Mặc thử đi.” Diondra nhăn mũi khi Ben cố kéo cô lại gần. “Anh chưa từng biết nhà tắm là gì sao, Ben? Người anh bốc mùi như ở căng-tin vậy.” Cô dúi quần áo vào tay Ben và đẩy cậu về phía phòng ngủ. “Đó là một món quà, Ben à,” cô hét lên phía sau. “Một lúc nào đó anh sẽ muốn nói lời cảm ơn cho mà xem.”
“Cảm ơn!” Cậu nói với lại.
“Vì Chúa, hãy tắm trước khi mặc chúng.” Vậy ra cô thực sự nghiêm túc về việc người cậu bốc mùi. Ben cũng biết điều đó, nhưng vẫn hy vọng không ai ngửi thấy. Cậu đi vào phòng tắm đối diện phòng ngủ của Diondra – cô có một phòng tắm riêng, bố mẹ cô cũng có một phòng khác lớn hơn với hai bồn tắm – và cởi quần áo bẩn vứt thành một đống trên tấm thảm màu hồng nhạt. Đũng quần Ben vẫn còn ẩm do bị bắn nước ở trường. Thật thoải mái và dễ chịu khi tắm ở đây. Cậu và Diondra đã làm tình rất nhiều lần dưới vòi hoa sen – nước ấm và sủi bọt. Lúc nào phòng tắm của Diondra cũng sẵn xà phòng, cậu sẽ không phải tắm bằng dầu gội trẻ em chỉ vì mẹ cậu thậm chí không đủ tiền để tới một cửa hàng mua sắm.
Ben lau khô người, mặc chiếc quần boxer trở lại – cũng là chiếc quần Diondra đã mua cho cậu. Lần đầu tiên họ ngủ với nhau, cô đã phá lên cười vì chiếc quần lót màu trắng cổ điển của Ben cho tới khi sặc cả nước bọt. Cậu đang cố nhét mình vào trong chiếc quần da căng ních – loay hoay với những chiếc khuy bấm và khóa để kéo quần qua mông, phần Diondra cho là nổi bật nhất trên cơ thể cậu. Vấn đề là chiếc boxer bị kéo lên quá thắt lưng khi cậu kéo quần dài lên, khiến những quả bóng của cậu khó chịu. Ben cởi hết quần ra, ném quần lót vào đống quần áo bẩn, tóc cậu dựng lên khi nghe Trey và Diondra thì thà thì thụt và cười khúc khích trong phòng bên kia. Cậu mặc quần dài vào mà không mặc quần lót khiến nó bám chặt vào người như bộ đồ lặn. Quá nóng. Mông cậu đang đổ mồ hôi.
“Xoay một vòng cho bọn em xem nào, anh yêu,” Diondra gọi.
Cậu mặc chiếc áo phông và đi vào phòng ngủ của Diondra để soi gương. Những tay rocker điên loạn mà cô yêu thích đang chằm chằm nhìn cậu từ những tấm áp-phích dán trên tường, thậm chí cả trên trần nhà phía giường của cô, mái tóc mào gà và cơ thể bó chặt trong lớp da cùng với khóa và dây lưng khiến cậu trông như rô bốt ngoài hành tinh. Cậu nghĩ trông mình cũng không tệ, thực tế thì khá ổn. Khi cậu quay lại phòng khách, Diondra hét lớn và chạy tới đu lên người cậu.
“Em biết, em biết mà. Anh rất bảnh.” Cô gạt tóc ra đằng sau – kiểu tóc ngang vai, dày và rối. “Anh cần phải giữ phong cách này: chững chạc, nhưng vẫn trẻ trung sung mãn.”
Ben nhìn Trey và hắn nhún vai. “Tôi không phải là người ngủ với cậu đêm nay đâu, nên đừng có nhìn tôi kiểu ấy.”
Trên sàn nhà là một đống rác, vỏ xúc xích Slim Jim nhỏ và dài, một hộp nhựa hình vuông còn sót lại vụn khoai tây.
“Em đã ăn hết tất cả sao?” Ben hỏi.
“Giờ đến lượt anh đấy, Teep-beep,” Diondra nói, bỏ tay ra khỏi tóc Ben.
Trey cầm chiếc áo sơ-mi đính hạt kim loại mà Diondra đã mua cho hắn (tại sao Trey cũng có phần, Ben nghĩ), và lượn về phía phòng ngủ để bắt đầu màn trình diễn thời trang của mình. Phía hành lang trở nên im lặng, sau đó là tiếng mở bia, rồi những tràng cười ngặt nghẽo, chảy cả nước mắt.
“Diondra, tới đây mà xem!”
Diondra phì cười chạy tới chỗ Trey, Ben vẫn đứng đó, toát mồ hôi trong chiếc quần da bó chặt. Rồi Diondra cũng cười rú lên, và họ xuất hiện với vẻ mặt vô cùng thích thú, Trey đang cởi trần cầm chiếc quần lót của Ben.
“Chàng trai, cậu chỉ mặc mỗi cái quần da bó chật ních kia sao?” Trey nói giữa những tràng cười với vẻ mặt đầy ngạc nhiên. “Cậu có biết có bao nhiêu đứa đã giam của quý của chúng trong chiếc quần này trước khi cậu mua nó không? Giờ thì mồ hôi của tám đứa khác nhau đã dính trên người cậu. Mông cậu đang chạm vào mông bọn chúng đấy.” Họ lại tiếp tục cười, Diondra tỏ ra thương hại: Ôii-chaooo.
“Anh nghĩ nó còn dính cả phân nữa ấy, Diondra à,” Trey nói và liếc nhìn bên trong chiếc quần lót. “Em nên lo vụ này, cô em bé nhỏ à.”
Diondra cầm chiếc quần lót bằng hai ngón tay, đi ngang phòng khách và ném nó vào ngọn lửa, chiếc quần kêu xèo xèo nhưng không bắt lửa.
“Thậm chí lửa cũng không tiêu diệt được,” Trey khò khè nói. “Nó được làm bằng gì thế Ben, vải polyester à?” Họ ngồi phịch xuống ghế, Diondra cố ngồi im để dứt cười, Trey nằm gối đầu lên đùi cô. Diondra tựa lưng vào ghế, nhịn cười, sau đó chớp một bên mắt xanh to tròn chờ xem phản ứng của Ben. Cậu định quay vào phòng tắm mặc lại chiếc quần jeans thì Diondra đứng lên tóm lấy tay cậu.
“Thôi nào anh yêu, đừng giận mà. Trông anh tuyệt lắm. Đừng bận tâm những gì bọn em nói.”
“Tuyệt đấy, anh bạn. Và hơi của những gã khác có thể sẽ khiến cậu trở nên mạnh mẽ hơn, phải không?” Hắn lại bắt đầu cười, nhưng khi Diondra không hưởng ứng thì hắn tới chỗ tủ lạnh lấy một chai bia khác. Trey vẫn chưa mặc áo sơ-mi Diondra mới mua cho hắn – dường như hắn thích đi loanh quanh với bộ ngực trần, những sợi lông ngực màu đen và đầu vú to bằng đồng xu, những bắp thịt cuộn lên khắp cơ thể, và một dải lông chạy thẳng xuống bụng mà Ben sẽ không bao giờ có. Ben – một anh chàng trắng nhợt nhạt, tạng người nhỏ nhắn cùng mái tóc đỏ – sẽ không bao giờ có được thân hình như thế, dù là năm hay mười năm nữa. Cậu liếc mắt nhìn Trey và muốn nhìn hắn lâu hơn nhưng biết điều đó không hay chút nào.
“Thôi nào, Ben, đừng cãi nhau nữa,” Diondra nói và kéo cậu ngồi xuống ghế. “Sau tất cả những chuyện ngớ ngẩn mà em được nghe về anh hôm nay thì em là người phải cáu giận mới đúng.”
“Giờ thì em đang ám chỉ gì đây?” Ben nói. “Em như đang nói mật mã hay điều gì đó chẳng thể hiểu nổi. Anh đã có một ngày chó chết và đang rất bực mình!”
Đó là những gì Diondra làm, chọc ghẹo bạn, véo và cắn cho tới khi bạn sắp phát điên thì cô lại quay sang nói. “Sao anh lại khó chịu như vậy chứ?”
“Aaaaa,” Diondra thì thầm vào tai cậu. “Đừng cãi nhau nữa. Chúng ta là một cặp, đừng cãi nhau nữa được không? Vào phòng đi và em sẽ đền cho anh.” Cô phả hơi bia vào mặt Ben, đặt tay sát đũng quần cậu. Diondra kéo cậu đứng dậy.
“Nhưng Trey đang ở đây.”
“Trey không quan tâm đâu,” cô đáp lại và nói to hơn. “Xem tivi một chút nhé Trey.”
Trey ậm ừ, thậm chí còn không thèm nhìn họ, và nằm dài trên ghế sofa, bọt bia trào ra ngoài.
Lúc này Ben đang tức giận, dường như đó là điều Diondra muốn. Cậu muốn trút hết lên người cô, khiến cô phải rên rỉ. Ngay cả khi cửa phòng đóng lại, Trey vẫn có thể nghe rõ những âm thanh bên trong qua tấm gỗ ép ấy – tốt – Ben đưa tay ôm Diondra và cô quay người lại cào mạnh vào mặt cậu, những vết xước lấm tấm máu.
“Diondra, cái quái gì thế?” Giờ Trey đã có thêm vết xước khác trên mặt, và cậu chẳng bận tâm. Cứ làm đi, hãy để lại những vết sẹo trên khuôn mặt trẻ con ấy. Diondra lùi lại một chút, há hốc mồm, sau đó kéo Ben về phía mình cho tới khi hai người ngã lên giường, những con thú nhồi bông nảy lên ở hai bên. Diondra lại cào vào cổ Ben và cậu muốn làm tình với cô ngay lập tức. Cậu thấy mọi thứ qua màn sương đỏ – như họ thường vẽ trong phim hoạt hình – Diondra giúp cậu cởi quần dài, kéo xuống như lột những mẩu da cháy nắng, rồi lập tức cậu nhỏ dựng đứng lên như mọi khi. Diondra cởi áo len, ngực cô trắng xanh, đầy đặn và mềm mại. Ben kéo quần lót của cô xuống. Cậu đang định bắt đầu thì Diondra quay lưng lại và hướng dẫn cậu đi vào từ phía sau. Cô hét lên, Chỉ thế thôi sao? Đó là tất cả những gì anh có thể làm sao? Hãy làm mạnh hơn thế và sau đó cậu cố cho tới khi hai trái bóng tưng tức và mắt cậu nhòe đi. Cuộc mây mưa đã kết thúc, cậu nằm ngửa trên giường và tự hỏi có phải mình vừa trải qua một cơn đau tim. Ben thở hổn hển, cố đẩy lùi cơn thất vọng luôn ập đến bóp nghẹt cậu sau mỗi lần họ làm tình – nỗi buồn sau cực khoái.
Ben đã làm tình hai mươi hai lần, tất cả đều cùng Diondra. Cậu đã xem tivi đủ để biết rằng người ta thường lăn ra ngủ ngay sau khi làm tình. Nhưng cậu thì chưa bao giờ. Thực tế cậu thấy bồn chồn, giống như đã dùng quá nhiều cà phê khiến cậu dễ nổi cáu và bẳn gắt. Ben nghĩ rằng tình dục sẽ giúp cậu cảm thấy thư giãn – và sau quá trình vận động sung sướng đó là khoảng thời gian tuyệt vời. Nhưng chỉ khoảng mười phút sau, cậu lại cảm thấy muốn khóc. Chỉ vậy sao? Điều tuyệt vời nhất trên đời, điều mà cánh đàn ông luôn thèm khát là thế này sao, mọi thứ qua đi sau vài phút, để lại nỗi buồn chán và tuyệt vọng này? Cậu không biết Diondra có cảm thấy thỏa mãn hay không. Cô rên rỉ và la hét nhưng chưa bao giờ tỏ ra hạnh phúc sau đó. Giờ cô đang nằm cạnh Ben, không chạm vào cậu và gần như ngừng thở.
“Hôm nay em đã gặp vài cô gái ở siêu thị,” Diondra nói bên tai cậu. “Họ nói anh đã làm tình với những cô bé ở trường. Những cô bé chỉ mới 10 tuổi.”
“Em đang nói gì vậy?” Ben nói, vẫn đang choáng váng.
“Anh có biết Krissi Cates không?”
Ben cố gắng giữ mình bình tĩnh. Cậu vòng một tay ra sau đầu, sau đó đặt xuôi bên mình, rồi lại bắt chéo lên ngực.
“Ừ, anh nghĩ là có. Cô bé trong lớp mỹ thuật mà anh làm trợ giảng sau giờ học.”
“Anh chưa bao giờ nói với em về lớp học mỹ thuật nào hết,” Diondra nói.
“Chẳng có gì để nói cả, anh chỉ làm việc đó một vài lần.”
“Chỉ làm gì một vài lần?”
“Lớp mỹ thuật,” Ben nói. “Anh chỉ giúp bọn trẻ thôi. Một cô giáo cũ đã nhờ anh ở lại giúp.”
“Họ nói rằng cảnh sát muốn nói chuyện với anh, rằng anh thực sự đã làm điều sai trái với những cô bé chỉ bằng tuổi em gái mình. Anh đã vui vẻ với chúng. Bọn họ đang gọi anh là kẻ biến thái.”
Cậu ngồi bật dậy, hình dung ra đội bóng rổ đang chế nhạo mái tóc đen của cậu, gọi cậu là đồ biến thái, nhốt cậu trong phòng thay đồ và chế nhạo tới khi phát chán, rồi bỏ đi trên những chiếc xe tải chạy bằng xăng sinh học. “Em nghĩ anh là một kẻ biến thái sao?”
“Em không biết.”
“Em không biết sao? Vậy sao em lại làm tình với anh nếu nghĩ anh có thể là một kẻ biến thái?”
“Em muốn biết liệu anh còn có hứng với em, liệu có ra nhiều như bình thường không.” Cô quay mặt đi, co hai chân lên sát ngực.
“Chuyện này thật vớ vẩn, Diondra.” Cô vẫn im lặng. “Em muốn nghe anh nói hẳn ra phải không: Anh không làm gì với bất kỳ cô bé nào hết. Anh chưa từng làm bất kỳ điều gì với ai hết trừ em kể từ khi chúng ta bắt đầu hẹn hò. Anh yêu em. Anh không muốn làm tình với bất kỳ cô bé nào cả. Thế được chưa?” Im lặng. “Em hài lòng rồi chứ?”
Diondra hơi ngoảnh mặt nhìn Ben, đôi mắt xanh không cảm xúc gắn chặt vào cậu. “Suỵttt, đứa bé đang đạp.”