Bóng Ma Ký Ức

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
14. Patty Day

❊ ❊ ❊

Ngày 2 tháng 1 năm 1985

1 giờ 50 phút chiều

PATTY TỰ HỎI CÔ và Diane đã trải qua bao nhiêu giờ đồng hồ cùng nhau trong những chiếc xe hơi: một nghìn? Hai nghìn? Nếu bạn cộng dồn tất cả lại, tổng số có thể lên tới hai năm – cách mà các hãng kinh doanh đệm mút vẫn làm: Bạn dành một phần ba cuộc đời để ngủ, vậy tại sao không ngủ trên một chiếc ComfortCush? Tám năm để xếp hàng. Sáu năm dành cho việc đi tiểu. Cứ cộng theo kiểu đấy, cuộc đời đúng là ác mộng. Hai năm đứng đợi trước phòng khám bác sĩ, nhưng tổng cộng chỉ có ba tiếng đồng hồ ngắm nhìn Debby cười sằng sặc trong bữa sáng cho tới khi chảy cả sữa xuống cằm. Hai tuần ăn bánh kếp nhão nhoét do những cô con gái làm, phần giữa vẫn còn chua mùi bột. Chỉ một tiếng đồng hồ ngạc nhiên nhìn Ben vô tình kéo vành mũ lưỡi trai ra phía sau giống ông ngoại y đúc, ông thằng bé đã mất khi nó còn rất nhỏ. Sáu năm chở phân, thế nhưng thời gian trốn những cuộc gọi từ nhân viên thu nợ lên đến ba năm. Có lẽ thời gian làm tình là một tháng, trong đó chỉ có một ngày là mây mưa tuyệt vời. Cô đã ngủ với ba người đàn ông trong đời. Cậu bạn trai lịch lãm thời trung học; Runner – anh chàng dẻo mỏ đã cướp cô từ cậu bạn trai kia và bỏ lại cô với bốn đứa trẻ (tuyệt vời); một gã cô đã hẹn hò trong vài tháng sau khi Runner bỏ đi. Họ đã ngủ với nhau ba lần trong khi bọn trẻ cùng ở nhà. Lần nào cũng kết thúc một cách ngượng ngùng khó xử. Ben – hay hờn dỗi và thích chiếm hữu ở tuổi 11 – sẽ ở lì trong bếp để có thể trừng mắt nhìn khi họ ra khỏi giường ngủ vào buổi sáng, Patty lo ngại về mùi tinh dịch của gã này trên người cô, và cảm thấy lúng túng trước những đứa trẻ trong bộ đồ ngủ. Ngay từ đầu, Patty đã biết việc này không ổn chút nào, và cô không còn dũng khí để thử thêm lần nữa. Mười một năm nữa, Libby sẽ tốt nghiệp trung học, có lẽ lúc đó cô sẽ thử lại. Khi đó Patty 43 tuổi, độ tuổi mà người ta cho rằng phụ nữ bước vào thời kỳ sung mãn về tình dục. Hoặc điều gì đó. Có thể là thời kỳ mãn kinh.

“Chúng ta đang tới trường học à?” Diane hỏi, và Patty bừng tỉnh sau ba giây ngẩn ngơ như người mất hồn và nhớ ra mục đích hết sức khó chịu của họ lúc này: tìm ra con trai cô, và gì nữa? Đưa thằng bé lánh đi chỗ khác cho đến khi chuyện này qua đi ư? Hay lái xe chở nó tới nhà cô bé kia và làm rõ mọi chuyện? Trong những bộ phim về chủ đề gia đình, bà mẹ luôn phát hiện ra con trai mình đã ăn trộm, và dẫn cậu ta quay trở lại cửa hàng, bắt nó đưa ra những viên kẹo trong lòng bàn tay run run và cầu xin tha thứ. Cô biết Ben cũng đã chôm một vài thứ từ cửa hàng. Trước khi thằng bé lắp khóa cửa, thỉnh thoảng cô vẫn tìm thấy những món đồ lạ hoắc trong phòng nó: một cây nến, những cục pin, một hộp nhựa đầy những chiến binh đồ chơi. Cô chưa bao giờ hỏi, và điều này thật tệ. Phần vì cô không muốn phải đối mặt với chuyện đó – lái xe cả chặng đường dài vào thành phố, dò hỏi vài đứa trẻ với vài đồng mà chúng chẳng thèm quan tâm. Phần nữa (còn tệ hơn) vì cô nghĩ rằng: Tại sao lại không chứ? Thằng bé chẳng có gì nhiều, tại sao không vờ rằng đó là món quà của bạn thằng bé tặng? Cứ để thằng bé giữ thứ đồ ăn trộm lặt vặt này, xét cho cùng, việc làm sai trái này cũng không có gì đáng nói.

“Không, nó sẽ không tới trường đâu. Nó chỉ làm việc vào chủ nhật.”

“Vậy đi đâu bây giờ?”

Họ dừng lại trước một cột đèn giao thông, chiếc xe rung rung nhẹ. Nếu đi thẳng, con đường sẽ dẫn tới cánh đồng cỏ của một gia đình sở hữu đất đai màu mỡ sống ở vùng Colorado. Rẽ phải và đi thẳng họ sẽ vào trung tâm Kinnakee – thị trấn, trường học. Nếu rẽ trái và đi sâu hơn vào Kansas là khu trang trại, nơi ở của hai đứa bạn Ben, những Nông Dân Tương Lai rụt rè của nước Mỹ – bọn trẻ không dám hỏi gặp Ben mỗi khi cô nghe máy.

“Rẽ trái đi, chúng ta sẽ đến gặp anh em nhà Muehler.”

“Thằng bé vẫn chơi với chúng à? Tốt đấy. Những đứa trẻ này sẽ chẳng bao giờ làm điều gì đó… quái gở.”

“À, vì Ben sẽ làm đúng không?”

Diane thở dài và rẽ trái.

“Chị đứng về phía em, P.”

Anh em nhà Muehler đã hóa trang thành nông dân vào lễ hội Halloween từ khi sinh ra, cha mẹ chúng lái xe tới Kinnakee trong chiếc xe tải thân to, thả chúng ở đại lộ Bulhardt để chơi trò “kẹo hay ghẹo” trong chiếc mũ lưỡi trai tí hon của hãng John Deere và mặc bộ quần áo lao động trong khi họ ngồi uống cà phê và ăn tối. Anh em nhà Muehler, cũng như bố mẹ chúng, chỉ nói chuyện về cỏ linh lăng, lúa mì, cùng thời tiết, và đi lễ nhà thờ vào chủ nhật để cầu nguyện cho những vụ mùa ở trang trại. Gia đình Muehler là những người tốt bụng không ảo tưởng, giản dị và gắn chặt với đất đai, ngay cả nếp nhăn trên da họ cũng từa tựa những dải đất của vùng Kansas.

“Em biết.” Patty với lấy tay Diane đúng lúc chị sang số, khiến tay cô lơ lửng hụt hẫng phía trên tay chị gái, sau đó cô đặt tay trở lại đùi.

“Mẹ cái xe phải gió!” Diane chửi chiếc xe phía trước đang bò với tốc độ 30kmh và cố tình chạy chậm hơn khi Diane tiến đến gần. Chị đánh xe sang bên để vượt lên trước nó, Patty nhìn chằm chằm về phía trước, dù vậy cô vẫn nhận thấy mặt tay lái xe kia đang tối sầm lại. Những người này là ai? Họ đã hay tin chưa? Liệu đó có phải là lý do họ nhìn chằm chằm vào bọn cô, thậm chí còn chỉ trỏ? Đó là người phụ nữ đã nuôi lớn thằng bé. Thằng bé nhà Day. Cả trăm cuộc điện thoại sẽ réo lên sáng nay, nếu Diane biết tin tối qua. Ở nhà, có lẽ ba cô con gái đang ngồi trước tivi, chuyển từ xem hoạt hình sang canh chừng chiếc điện thoại đổ chuông ầm ĩ và phải nhấc máy theo lời cô dặn để phòng khi Ben gọi về. Không chắc bọn trẻ có thể làm theo không, chúng đã bị căng thẳng bởi nỗi sợ hãi ban sáng. Nếu ai đó có ghé qua, họ sẽ thấy ba cô nhóc mắt ướt tèm lem không có ai trông, đứa lớn nhất mới 10 tuổi, đang ngồi túm tụm trên sàn phòng khách, co rúm người lại khi nghe thấy tiếng động.

“Lẽ ra, một trong hai chị em mình nên ở nhà… để phòng khi,” Patty nói.

“Em sẽ không đi đâu một mình hết trong khi chuyện này đang diễn ra, hơn nữa chị không biết phải đi đâu để tìm thằng bé. Đây là một quyết định đúng đắn. Michelle lớn rồi. Chị đã trông em khi còn nhỏ hơn cả con bé đấy.”

Nhưng đó là ngày xưa – thời mà người ta đi suốt đêm và để mặc bọn trẻ ở nhà một mình mà chẳng phải nghĩ ngợi gì hết – Patty nghĩ. Đó là những năm 50, 60 và chưa từng có điều gì xảy ra với thảo nguyên già cỗi này. Còn bây giờ, những cô bé không được phép đạp xe một mình ra đường, hoặc đi bất cứ đâu mà không có một nhóm ba người đi cùng. Patty đã từng tham gia một bữa tiệc do một trong những đồng nghiệp của Diane tổ chức, giống một bữa tiệc Tupperware, nhưng thay vào những bình nhựa là những tiếng hét kêu cứu và mớ vũ khí tự vệ. Cô đã nói đùa rằng có kẻ điên nào lại lái xe cả chặng đường tới Kinnakee để tấn công ai đó chứ. Một phụ nữ tóc vàng nhìn lên từ chiếc móc khóa bình xịt hơi cay mới mua và nói, “Một người bạn của tôi đã từng bị cưỡng hiếp.” Patty đã mua vài món đồ để không cảm thấy bứt rứt.

“Mọi người nghĩ em là một bà mẹ tồi, và đó là lý do chuyện này xảy ra.”

“Chẳng ai nghĩ em là một bà mẹ tồi hết. Những gì chị thấy ở em là một phụ nữ phi thường: em duy trì trang trại hoạt động, đưa bốn đứa nhỏ đi học mỗi ngày, và không phải uống cả lít rượu để làm những việc đó.”

Đột nhiên Patty nhớ tới một buổi sáng lạnh cóng cách đây hai tuần, khi cô gần như đã khóc đến kiệt sức. Lúc đó, việc thay quần áo và đưa bọn trẻ tới trường dường như là một điều không thể, nên cô đã để chúng ở nhà và xem tivi suốt mười tiếng đồng hồ với cô. Ben đáng thương phải đạp xe, cô tiễn thằng bé ra cửa với lời hứa sẽ lại viết đơn đề nghị xe buýt của trường ghé ngang qua nhà vào năm tới.

“Em không phải là một bà mẹ tốt.”

“Đừng nói nữa.”

GIA ĐÌNH MUEHLER sống trên một mảnh đất khá rộng, ít nhất cũng phải 160 hecta. Ngôi nhà bé nhỏ trông giống một cây mao lương hoa vàng, một đốm vàng tương phản với cánh đồng lúa mì xanh trải dài và tuyết trắng. Gió thổi mạnh hơn lúc trước; dự báo thời tiết nói rằng tuyết sẽ rơi suốt đêm, và sau đó nhiệt độ sẽ đột ngột tăng cao mang đến tiết trời của mùa xuân. Lời hứa hẹn ấy cứ ghim chặt trong đầu cô: nhiệt độ đột ngột tăng cao mang đến tiết trời mùa xuân.

Họ lái xe lên dải đất hẹp, mấp mô dẫn vào ngôi nhà, vượt qua một người nông dân đang ngồi lù lù trong chuồng gia súc. Những chiếc lá hình móc câu đổ bóng xuống mặt đất trông như những chiếc vuốt. Diane khịt mũi như chị vẫn thường làm khi cảm thấy khó chịu, hắng giọng để xua đi không gian tĩnh lặng. Hai chị em ra khỏi xe, chẳng ai nhìn ai. Mấy con sáo đen đậu trên cây kêu liên hồi – những con chim ồn ào và khó chịu. Một con bay qua, dải kim tuyến trang trí Giáng sinh màu bạc rung rung trên mỏ. Ngoài ra, nơi này hoàn toàn tĩnh mịch: không có tiếng động cơ của bất cứ loại máy móc nào, không có tiếng cửa lách cách, không có tiếng tivi, chỉ có sự im lìm của đất bên dưới lớp tuyết trắng.

“Không thấy xe đạp của Ben.” Đó là tất cả những gì Diane nói khi chị đập chiếc vòng sắt để gọi cửa.

“Có thể ở đâu đó đằng sau nhà.”

Ed chạy ra mở cửa. Jim, Ed, và Ben đều học chung một khối, nhưng anh em nhà Muehler không phải anh em sinh đôi, một đứa đã bị đúp ít nhất một năm, có lẽ là hai. Cô nghĩ đó là Ed. Nó tròn mắt nhìn cô một lúc, thằng bé cao chưa đầy mét rưỡi nhưng thân hình khá chắc khỏe. Nó đút tay vào túi và nhìn về phía đằng sau.

“Chào cô Day.”

“Chào cháu, Ed. Xin lỗi vì đã làm phiền cháu trong kỳ nghỉ Giáng sinh.”

“Không có gì đâu ạ.”

“Cô đang tìm Ben – thằng bé có ở đây không? Cháu có trông thấy nó không?”

“Be-en ạ?” Nó ngập ngừng nói thành hai âm tiết, như thể bị chọc cười trước câu hỏi của Patty. “À, không ạ, chúng cháu không nhìn thấy Ben ở… mà thật ra, bọn cháu đã không gặp Ben cả năm nay rồi. Trừ khi ở trường. Giờ cậu ấy tụ tập với một nhóm khác rồi.”

“Nhóm nào?” Diane hỏi, và đến giờ Ed mới ngẩng lên nhìn chị.

“À, vâ-âng…”

Cô trông thấy bóng Jim xuất hiện phía cửa, ngược sáng do dãy cửa sổ bếp đằng sau. Nó lề mề bước về phía họ, trông cao to hơn cậu anh trai.

“Bọn cháu giúp được gì không, cô Day?” Nó ló mặt vào, rồi len cả thân mình vào giữa cửa, từ từ đẩy anh nó sang một bên. Giờ thì hai đứa nó đã chắn toàn bộ lối vào, điều này khiến Patty muốn vươn cổ lên và ngó vào trong.

“Cô chỉ đang hỏi Ed là các cháu có gặp Ben hôm nay không, và cậu ấy nói các cháu không gặp Ben cả năm nay rồi.”

“Mmm, đúng vậy. Giá như cô gọi điện thì đỡ phải mất thời gian tới đây.”

“Bọn cô muốn tìm Ben ngay lúc này, cháu có biết phải tìm nó ở đâu không, gia đình cô đang có chuyện gấp,” Diane chen ngang.

“Mmm, cháu không biết ạ,” Jim nói. “Ước gì bọn cháu có thể giúp được cô.”

“Cháu thậm chí không thể cho cô biết Ben hay chơi với ai sao? Chắc cháu phải biết điều gì chứ?”

Lúc này, Ed đã vào trong nhà và gọi với ra từ cửa phòng khách.

“Bảo cô ấy hãy gọi tới 1-800-Quỷ Dữ-Là-Tôi!” Thằng nhóc lảm nhảm.

“Gì cơ?”

“Không có gì ạ.” Jim nhìn tay nắm cửa, ngập ngừng không biết khi nào thì nên đóng.

“Jim, cháu hãy giúp cô được chứ?” Patty nài nỉ. “Làm ơn đi?”

Thằng bé cau mày, chạm mũi giày xuống sàn như một diễn viên múa ba-lê. “Cậu ấy đàn đúm với một nhóm người, giống như quỷ dữ ấy.”

“Nghĩa là thế nào?”

“Một tên lớn hơn cầm đầu, cháu không biết tên nó. Chúng dùng rất nhiều ma túy, thuốc gây ảo giác hoặc thứ quái quỷ gì đó, và giết những con bò. Đó là những gì cháu nghe được. Những đứa trong đám ấy không học trường cháu. Trừ Ben, cháu đoán thế.”

“Cháu phải biết tên của đứa nào đó chứ,” Patty nhẹ nhàng nói.

“Cháu thực sự không biết, cô Day ạ. Chúng cháu luôn tránh xa đám người ấy. Cháu rất tiếc, chúng cháu đã cố chơi với Ben, nhưng... Chúng cháu theo đạo thiên chúa. Bố mẹ cháu quản rất chặt. Ừm… cháu rất tiếc.”

Nó nhìn xuống đất, không nói gì nữa, và Patty không thể nghĩ được bất cứ điều gì để hỏi.

“Được rồi, Jim, cảm ơn cháu.”

Thằng bé đóng cửa và trước khi quay người bước đi, họ nghe thấy một tiếng hét vọng ra từ trong nhà: Chết tiệt, tại sao mày lại nói thế! Kèm theo những tiếng thụi mạnh vào tường.

nh Thám, Kỳ Bí ebook©MotSAch —★— Nhà xuất bản: NXB Lao Động TVE-4U
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.