Ngày 3 tháng 1 năm 1985
1 giờ 11 phút sáng
BEN MỞ CỬA BƯỚC VÀO PHÒNG KHÁCH tối mò và nghĩ, về nhà rồi. Như một thủy thủ anh hùng trở về sau nhiều tháng ròng lênh đênh trên biển. Cậu gần như đã đóng cửa trước mặt Diondra – không thể tóm được tôi đâu – nhưng rồi lại để cô vào trong bởi cậu sợ không biết chuyện khủng khiếp gì sẽ xảy ra nếu cậu làm vậy. Ít nhất cậu cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi bỏ lại Trey ở nhà Diondra. Cậu không muốn Trey đi lại trong nhà mình, nói những lời nhận xét khốn kiếp về những thứ Ben thừa biết là đáng xấu hổ.
Mọi người đều đang ngủ. Cậu muốn đánh thức mẹ dậy, khiến bà đi vòng qua góc nhà, mắt nhắm mắt mở trong bộ đồ ngủ dày như tổ kén của bà và hỏi rằng cậu đã ở nơi quái quỷ nào, thứ quỷ quái gì đã giữ chân cậu lại đến giờ này?
Quỷ dữ. Quỷ dữ đã giữ chân con, mẹ ạ.
Cậu không muốn đi bất cứ đâu với Diondra, nhưng cô đã ở ngay sau lưng, cơn giận dữ bốc lên ngùn ngụt từ người cô, hai mắt trợn trừng – nhanh lên, nhanh lên – vì vậy cậu bắt đầu lặng lẽ lục lọi những ngăn tủ, tìm kiếm nơi mẹ cậu giấu tiền. Trong ngăn tủ đầu tiên, Ben tìm thấy một hộp lúa mì cũ, cậu mở nắp ra và nuốt lấy nuốt để những hạt ngũ cốc khô, những bông lúa mì dính đầy miệng và mắc ở cổ làm cậu khẽ ho. Sau đó Ben thò cả bàn tay vào trong bốc một nắm đầy nhét vào miệng, rồi mở tủ lạnh để tìm hộp nhựa đựng đậu và cà rốt thái hạt lựu, bên trên phủ một lớp bơ và xắn vào đó một chiếc thìa rồi và toàn bộ vào miệng, những hạt đậu rơi cả xuống ngực cậu, vương vãi trên sàn nhà.
“Nhanh lên!” Diondra rít lên. Ben vẫn đang mặc chiếc áo len màu tía của Diondra; còn cô đang mặc chiếc quần jeans mới, áo len đỏ và một đôi giày nam màu đen mà cô rất thích, trừ việc chân Diondra quá to nên trông chúng chẳng khác nào giày của một người đàn ông thực sự.
“Vào phòng anh đi,” cậu nói. “Chắc chắn là anh có tiền trong đó. Và một món quà cho em.” Diondra sáng mắt lên khi nghe cậu nói vậy – thậm chí ngay cả lúc này, khi đang quay cuồng trong men rượu và cần sa, mắt hấp háy lờ đờ, cô vẫn bị phân tâm bởi những món quà.
Ổ khóa phòng cậu đã bị gãy, Ben cảm thấy bực mình và sau đó lại lo lắng. Mẹ hay cảnh sát? Chẳng phải phòng cậu có quá nhiều thứ bí mật, nhưng dù gì vẫn có. Cậu mở cửa, mò công tắc bật đèn, Diondra đóng cánh cửa sau lưng và nằm đổ ập xuống giường. Cô đang nói liên tiếp, không ngừng nghỉ, nhưng Ben chẳng để tâm nghe, phải đến khi Diondra khóc nấc lên cậu mới ngừng sắp quần áo và nằm xuống bên cạnh cô. Ben vuốt lại tóc và xoa bụng cô, cố gắng giữ cô yên lặng, thì thầm những lời hứa hẹn về cuộc sống tuyệt vời của hai người trong tương lai và những lời nói dối tương tự. Phải mất nửa tiếng sau Diondra mới bình tĩnh trở lại. Và cô lại là người giục cậu phải khẩn trương lên.
Ben ngồi dậy nhìn đồng hồ, muốn ra khỏi nhà – nếu họ thực sự có ý định bỏ trốn. Cánh cửa đã mở hé ra một khe nhỏ nhưng cậu thậm chí còn không đóng chặt lại, cậu muốn để cửa mở bởi sự nguy hiểm khiến cậu nhanh nhẹn hơn. Ben ném những chiếc quần jeans và áo len vào túi thể thao cùng cuốn vở có ghi những cái tên mà cậu muốn đặt cho con gái mình – cậu vẫn nghĩ Krissi Day đứng đầu danh sách, đó là một cái tên hay, Krissi Day. Krissi Patricia Day hoặc đặt theo tên bác Diane, Krissi Diane Day. Cậu cũng thích cái tên này bởi về sau những đứa bạn có thể gọi con gái cậu là D-Day, sẽ rất tuyệt. Nhưng cậu sẽ phải đấu tranh với Diondra, cô ấy sẽ nghĩ tất cả những tên cậu đặt đều quá đơn giản. Cô muốn những cái tên như Ambrosia, Calliope hay Nightingale.
Khoác chiếc túi thể thao lên vai, Ben bước ra sau ngăn kéo bàn và lôi ra cuộn tiền cậu đã giấu. Mỗi lần cất đi khoảng 5 hoặc 10 đô-la, cậu cứ nghĩ mình sẽ có khoảng 300 đến 400 đô gì đó, nhưng giờ cậu thấy chỗ đó chẳng đến nổi 100 đô. Ben nhét số tiền vào túi, quỳ và chống tay xuống sàn để ngó vào gầm giường, và thấy bọc quần áo cậu giấu dưới đó đã biến mất.
“Quà của em đâu?” Diondra nói, bụng cô hướng lên trên đầy vẻ thách thức, giống như đang giơ ngón tay giữa lên vậy.
Ben ngẩng đầu lên nhìn Diondra – son môi và chì kẻ mắt lem nhem ra xung quanh – nghĩ rằng trông cô thật giống một con quái vật. “Anh không tìm thấy nó,” cậu nói.
“Ý anh là gì, không tìm thấy sao?”
“Đúng vậy, có người đã vào đây.”
Cả hai đứng dưới ánh sáng của bóng đèn duy nhất trong phòng cậu, không biết phải làm gì tiếp theo.
“Anh có nghĩ đó là một trong những đứa em gái của anh không?”
“Cũng có thể. Michelle luôn chĩa mũi đánh hơi quanh đây. Thêm nữa, số tiền cũng không được nhiều như anh nghĩ.”
Diondra ngồi dậy, ôm bụng – cô chưa bao giờ làm việc này với vẻ yêu thương và che chở, mà đặt tay lên bụng như thể đứa bé là một gánh nặng mà cô quá dại dột khi tình nguyện gánh lấy. Giờ cô đang ôm bụng và nói, “Anh là cha của đứa bé chết tiệt này, là người đã làm em mang thai nên tốt hơn hết hãy suy nghĩ nhanh lên, anh phải giải quyết chuyện này. Đã được gần bảy tháng rồi, em có thể sinh bất cứ lúc nào, và anh…”
Có gì đó vừa lướt qua sau cánh cửa, bóng một chiếc áo ngủ, rồi một bàn chân thò ra, cố gắng giữ thăng bằng nhưng đã đâm sầm vào cánh cửa khiến nó bật mở. Michelle đang lởn vởn ở hành lang, cố gắng nghe trộm cho tới khi con bé cúi người quá sát và toàn bộ gương mặt bầu bĩnh của nó lộ ra, cặp kính to đùng phản chiếu hai ô sáng hình vuông. Con bé đang cầm cuốn nhật ký mới của nó, một giọt mực chảy xuống từ miệng.
Michelle nhìn từ Ben sang Diondra, sau đó hướng thẳng ánh nhìn xuống bụng Diondra và nói, “Ben đã làm một cô gái mang thai. Em biết mà!”
Ben không thể nhìn thấy hai mắt con bé, chỉ thấy ánh sáng phản chiếu trên cặp kính và nụ cười của nó.
“Anh đã nói với mẹ chưa?” Michelle choáng váng hỏi, con bé lờ mờ ám chỉ. “Em có nên đi kể với mẹ không nhỉ?”
Ben đang định túm lấy con bé, ném nó vào giường và đe dọa thì Diondra đã xông lên. Michelle cố thoát ra khỏi cửa, nhưng Diondra đã túm được tóc con bé, mái tóc dài màu nâu, và đẩy mạnh con bé xuống sàn nhà, Michelle ngã dập mông và Diondra lầm bầm không được hé miệng, con nhãi ranh khốn kiếp mày không được hé miệng dù chỉ một từ nghe chưa, rồi Michelle xoay người chạy thoát với đôi chân đi dép, để lại Diondra với một nắm tóc mà cô đã ném xuống sàn ngay sau đó và đuổi theo Michelle. Nếu con bé chạy vào phòng của mẹ thì có lẽ mọi chuyện sẽ ổn, mẹ sẽ lo mọi chuyện, nhưng thay vì thế, Michelle lại chạy thẳng vào phòng của nó, phòng của những cô em gái, và Diondra bám theo, Ben cũng đuổi theo cô, thì thào Diondra, dừng lại đi, Diondra, hãy để con bé đi. Nhưng Diondra không để mọi chuyện diễn ra như thế, cô lao tới giường ngủ của Michelle trong khi con bé đang co rúm người sát tường khóc thút thít, và nắm lấy một chân con bé, kéo nó nằm thẳng trên giường và ngồi lên người Michelle. Mày muốn nói cho cả thế giới biết tao đang có thai, đó là kế hoạch của mày, một trong những toan tính nho nhỏ của mày, một bí mật khốn kiếp mà mày sẽ đổi lấy 50 xu. Kể với mẹ mày ư? Đoán xem nào? Tao không nghĩ vậy đâu, con nhãi chết tiệt. Sao cả cái nhà này lại toàn người ngu ngốc đến thế. Rồi Diondra bóp cổ Michelle, con bé vẫn đang đi dép, hai chân giãy giụa, Ben đờ đẫn nhìn chằm chằm vào chân nó không rời mắt. Bỗng Debby chầm chậm bước đi trong cơn mộng du như một thây ma, Ben đóng sập cửa phòng thay vì mở rộng cửa và gọi mẹ. Cậu muốn mọi thứ diễn ra trong im lặng, chẳng gì hơn là bám sát kế hoạch và không làm ai thức giấc, cậu cố gắng thuyết phục Diondra, nghĩ rằng mọi chuyện sẽ ổn. Diondra, Diondra, bình tĩnh lại đi, con bé sẽ không nói đâu, hãy để nó yên, nhưng Diondra cúi xuống gần cổ Michelle hơn. Mày nghĩ tao sẽ dành cả đời để lo lắng về mày sao con khốn? Michelle cào cấu, sau đó đâm cây bút mực vào tay Diondra, một tia máu bắn ra khiến Diondra buông tay một lúc, tỏ vẻ ngạc nhiên như thể cô không thể tin được điều này. Michelle nghiêng về một bên và hít thở hổn hển nhưng Diondra đã lại nắm lấy cổ con bé, Ben đặt hai tay lên vai Diondra như muốn kéo cô ra nhưng thay vào đó, cậu chỉ để yên như vậy.