Bóng Ma Ký Ức

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
38. Ben Day

❊ ❊ ❊

Ngày 3 tháng 1 năm 1985

2 giờ 12 phútsáng

DIONDRA VẪN ĐANG NGỒI trên người Michelle. Lắng nghe. Ben ngồi co ro một đống, cả người rung lên khi nghe thấy những tiếng hét và chửi thề vọng vào từ hành lang, rồi tiếng rìu bổ vào da thịt, tiếng súng nổ và lặng thinh, sau đó mẹ cậu lại hét lên – không đau đâu, có lẽ mẹ không thấy đau đâu – nhưng cậu biết rằng không phải vậy, bà đang lắp bắp whhlala gì đó và geeeee, rồi bị đập mạnh vào tường. Tiếng giày ống nặng nề bước xuống hành lang về phía phòng ngủ của mẹ cậu, sau đó là âm thanh ghê rợn phát ra từ những móng tay đang cố bám vào thứ gì đó – tay Debby đang cào lên mặt sàn gỗ – sau đó lại là tiếng rìu và một tiếng thở hắt lớn, rồi một tiếng súng khác nổ lên, Diondra ngồi sững trên người Michelle.

Sự bối rối của Diondra chỉ thể hiện ra ngoài qua mái tóc của cô, những lọn tóc xoăn dày cụp lại xung quanh đầu. Ngoài ra, cô không hề nhúc nhích. Tiếng bước chân dừng lại bên ngoài cánh cửa – cánh cửa mà Ben đã đóng lại ngay khi nghe thấy những tiếng hét, cánh cửa mà cậu đang ẩn nấp phía sau trong lúc gia đình cậu đang hấp hối bên ngoài, chết dần. Họ nghe thấy một tiếng thét – Mẹeeeee kiếp – và sau đó là tiếng bước chân nặng nề chạy ra khỏi ngôi nhà.

Ben thì thầm về phía Diondra, chỉ tay vào Michelle. “Con bé ổn chứ?” Diondra cau mày nhìn như thể vừa bị xúc phạm. “Không, con bé chết rồi.”

Ben không thể đứng dậy nổi. “Chắc chứ?”

“Như đinh đóng cột,” Diondra nói và buông Michelle ra, đầu con bé ngoẹo sang một bên, hai mắt trừng trừng nhìn Ben, cặp kính vỡ nằm ngay bên cạnh.

Diondra bước tới chỗ Ben, đứng trước mặt cậu và đưa một tay ra. “Thôi nào, đứng dậy đi.”

Họ mở cánh cửa, Diondra trợn tròn mắt như thể đang nhìn thấy tuyết đầu mùa. Máu vương vãi khắp nơi, Debby và mẹ cậu đang nằm trong vũng máu, chiếc rìu và khẩu súng bị bỏ lại dưới hành lang cùng một con dao ở phía xa. Diondra bước tới để nhìn rõ hơn, hắt bóng đen sì lên vũng máu vẫn đang chảy về phía Ben.

“Chết tiệt,” cô thì thào. “Có lẽ chúng ta đã thực sự khiến quỷ dữ nổi giận.”

Ben chạy vào trong bếp, muốn nôn vào bồn rửa, cảm giác nặng nề thôi thúc, ra đi, ra hết đi, theo cách mẹ vẫn thường nói khi đỡ trán cậu phía trên bồn cầu lúc Ben còn nhỏ. Nôn hết những thứ khó chịu ấy ra ngoài. Nhưng không nôn ra được, cậu lảo đảo bước về phía chiếc điện thoại, và Diondra xuất hiện, ngăn cậu lại.

“Anh định tố giác tôi à? Tố giác tôi đã giết Michelle hay sao?”

“Anh cần phải báo cảnh sát,” cậu nói, mắt dán vào chiếc cốc cà phê ố vàng của mẹ, một ít bột cà phê Folgers vẫn còn đọng ở đáy cốc.

“Đứa út đâu?” Diondra hỏi. “Con bé đâu rồi?”

“Ôi chúa ơi! Libby!” Cậu chạy ngược lại phía hành lang, cố không nhìn vào những xác chết, vờ rằng đó chỉ là những chướng ngại vật cậu cần vượt qua, và nhìn vào phòng ngủ của mẹ rồi cảm thấy ớn lạnh khi trông thấy tấm rèm đang phất phơ trước khung cửa sổ mở. Cậu quay trở lại bếp.

“Con bé biến mất rồi,” cậu nói. “Con bé đã trốn ra ngoài và chạy đi rồi.”

“Hãy đi tìm con bé về đi.”

Ben quay về phía cửa, định chạy ra ngoài nhưng chợt dừng lại. “Tìm con bé về ư, tại sao?”

Diondra bước lại gần, nắm lấy hai tay cậu và đặt lên bụng mình. “Ben, anh không thấy toàn bộ chuyện này có ý nghĩa gì sao? Anh nghĩ việc chúng ta tổ chức lễ tế đêm nay, việc chúng ta cần tiền, và – bùm! – một gã giết chết gia đình anh chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên hay sao? Giờ anh sẽ thừa hưởng toàn bộ số tiền bảo hiểm của mẹ anh và có thể làm bất cứ điều gì anh muốn. Nếu anh muốn sống ở bờ biển California, hay muốn sống ở Florida, chúng ta đều có thể làm được.”

Ben chưa bao giờ nói cậu muốn sống ở California hay Florida. Đó chỉ là những điều Diondra đã từng nói.

“Giờ chúng ta là một gia đình, chúng ta có thể là một gia đình thực sự. Nhưng Libby sẽ là một rắc rối nếu con bé trông thấy điều gì đó.”

“Nếu con bé không trông thấy gì thì sao?”

Nhưng Diondra đã lắc đầu quầy quậy. “Phải làm cho gọn thôi, anh yêu. Như vậy quá nguy hiểm. Giờ là lúc anh phải tỏ ra dũng cảm.”

“Nhưng nếu chúng ta cần ra khỏi thành phố trong đêm nay, anh không thể đợi để lấy tiền bảo hiểm được.”

“Dĩ nhiên chúng ta không thể đi trong đêm nay. Chúng ta cần phải ở lại đây, cảnh sát sẽ sinh nghi nếu anh bỏ đi bây giờ. Nhưng chuyện này cũng mang lại một điều may mắn cho anh – người ta sẽ quên đi tất cả những chuyện vớ vẩn về Krissi Cates, bởi giờ đây anh đang là nạn nhân. Mọi người sẽ muốn đối tốt với anh. Em sẽ cố giấu thứ này,” Diondra sờ vào bụng, “trong một tháng tới, bằng cách nào đó. Em sẽ mặc áo khoác suốt ngày hoặc đại loại như vậy. Và sau đó chúng ta sẽ có tiền rồi chắc chắn sẽ cao chạy xa bay. Tự do. Anh sẽ không bao giờ phải chịu đựng những thứ chết tiệt này thêm nữa.”

“Vậy còn Michelle thì sao?”

“Em đã lấy cuốn nhật ký của con bé rồi,” Diondra nói và chìa cho cậu xem cuốn nhật ký mới có ảnh chuột Minnie.

“Nhưng chúng ta sẽ phải giải thích thế nào về Michelle?”

“Cứ đổ hết cho gã đàn ông điên loạn kia đã làm, như hắn đã giết những người còn lại. Và với Libby cũng vậy.”

“Nhưng còn…”

“Và Ben, đừng bao giờ nói rằng anh biết em, không được nói gì cho tới khi chúng ta rời khỏi nơi này. Bằng mọi giá, em không thể dính líu đến chuyện này. Anh hiểu không? Nếu em sinh con trong nhà tù thì anh biết chuyện gì sẽ xảy ra rồi đấy, nó sẽ được nhận nuôi, và anh sẽ không bao giờ được thấy nó nữa. Anh có muốn làm vậy với con, với em không? Anh vẫn còn một cơ hội để trở thành một chàng trai dũng cảm, một người đàn ông. Giờ thì hãy đi tìm Libby về đây cho em.”

Cậu cầm lấy chiếc đèn pin cỡ lớn và đi ra ngoài trong tiết trời lạnh cóng, gọi tên Libby. Con bé là một đứa lanh lợi, chạy khá cừ, lúc này có thể Libby đã chạy hết con đường và ra tới đường cao tốc rồi cũng nên. Hoặc có thể đang ẩn nấp ở nơi nào đó quen thuộc gần đầm lầy. Cậu bước đi lạo xạo trên tuyết, tự hỏi liệu tất cả chuyện này có phải một cơn ác mộng hay không. Cậu sẽ quay lại nhà và mọi thứ sẽ giống như trước đấy một lúc, khi cậu lạch cạch mở khóa và bước vào nhà, mọi thứ đều bình thường, cả nhà đang say ngủ như bao đêm bình thường khác.

Sau đó cậu trông thấy Diondra cúi mình trên người Michelle như một con chim ăn xác thối, cả hai rung lên trong màn đêm, và cậu biết rằng chẳng có chuyện gì ổn thỏa hết và cũng biết mình sẽ không đưa Libby trở về nhà. Ben rà đèn pin qua những ngọn sậy và thoáng thấy mái tóc đỏ của cô bé xen lẫn trong màu vàng nhạt và cậu hét lên, “Libby, ở nguyên chỗ đó, bé yêu!” sau đó quay đi và chạy về nhà.

Diondra đang chém lên những bức tường, chém lên chiếc ghế sofa và nhe răng rít lên. Cô đã bôi máu lên tường, viết lên đó mọi thứ. Diondra đã đi lại và dây khắp nhà những vết máu từ đôi giày nam của cô, đã ăn bánh Rice Krispies trong bếp và để lại vụn bánh ở phía sau, dấu vân tay hẳn cũng đã in lên khắp nơi, và tiếp tục la hét, “Hãy làm chuyện này trông hoàn chỉnh hơn, hãy làm nó thực sự hoàn hảo.” Nhưng Ben biết đó là cơn khát máu, cảm giác tương tự mà cậu đã từng có, sự bùng nổ của năng lượng và cơn thịnh nộ khiến bạn cảm thấy vô cùng mạnh mẽ.

Ben lau sạch những vết giày, cậu nghĩ vậy, mặc dù không dễ để phân biệt đâu là dấu giày Diondra và đâu là dấu giày của gã kia – thằng chó chết ấy là ai vậy? Cậu lau sạch mọi thứ mà Diondra đã chạm vào – công tắc đèn, cây rìu, khay đựng thức ăn và mọi thứ trong phòng cậu. Diondra xuất hiện ở cửa ra vào, nói với cậu, “Em đã lau sạch cổ Michelle rồi,” Ben đang cố gắng không suy nghĩ điều gì hết. Cậu để nguyên những gì Diondra viết lên tường vì không biết phải lau chúng như thế nào. Diondra đã bổ rìu lên mẹ cậu, trên người bà xuất hiện những vết thương mới và sâu. Ben tự hỏi sao cậu có thể bình tĩnh được, và khi nào thì xương trong người cậu sẽ tan chảy và sụp xuống, sau đó cậu tự nhủ để lấy lại can đảm, làm một thằng đàn ông khốn kiếp, làm điều này để trở thành một người đàn ông, làm điều cần phải làm để trở thành một người đàn ông. Rồi cậu dẫn Diondra ra khỏi nhà, toàn bộ nơi này đã bốc mùi hôi tanh của đất và xác chết. Khi nhắm mắt lại, cậu nhìn thấy một mặt trời đỏ rực và ý nghĩ đó lại tới.

Sự hủy diệt.

nh Thám, Kỳ Bí ebook©MotSAch —★— Nhà xuất bản: NXB Lao Động TVE-4U
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.