Bóng Ma Ký Ức

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
21. Libby Day

❊ ❊ ❊

Hiện tại

HỒI TIỂU HỌC, các bác sĩ tâm thần đã cố gắng giải tỏa sự xấu xa, hằn học bên trong tôi, và tôi đã chọn cách dùng kéo để cắt vụn mọi thứ. Bác Diane đã mua cả súc vải dày bịch, rẻ tiền và tôi cắt nó bằng cái kéo sắt cũ: tao ghét mày ghét mày ghét mày. Tấm vải phát ra tiếng lẹt xẹt nhẹ khi tôi cắt làm hai, và thời khắc cuối cùng tuyệt vời ấy, khi ngón tay cái trở nên đau đớn và hai vai mỏi nhừ vì phải gồng mình lên để cắt, cắt, cắt… cho tới khi đứt rời – miếng vải đã đứt thành hai mảnh trong tay tôi. Làm gì tiếp đây? Đó là cảm giác của tôi lúc này, như vừa vật lộn co kéo với một thứ gì đó, rồi nhận ra chỉ còn mình tôi nơi đây, trong ngôi nhà nhỏ, không nghề nghiệp, không gia đình, và cầm trên tay hai nửa của một mảnh vải, không biết phải làm gì tiếp theo.

Ben đang nói dối, tôi không hề muốn điều này nhưng đó là điều không thể phủ nhận. Tại sao phải nói dối về một cô gái trung học ngớ ngẩn cơ chứ? Đầu tôi cứ luẩn quẩn những ý nghĩ về họ, rối loạn như những con chim bị mắc kẹt trên gác mái. Có thể Ben đã nói sự thật, và lá thư của Diondra thực sự không phải viết cho anh, nó chỉ là một mẩu giấy vụn tình cờ lạc vào ngôi nhà đầy những đứa trẻ đang tuổi đến trường. Chết tiệt. Có thể chị Michelle đã lôi nó ra từ sọt rác sau khi một cậu học sinh khối trên quăng đi, một mẩu giấy vụn hữu ích cho bức tối hậu thư đe dọa tiếp theo của chị.

Hoặc cũng có thể Ben biết Diondra, yêu Diondra và đang cố che giấu bí mật này vì cô ta đã chết.

Có thể Ben đã giết chết cô ta ngay trong đêm anh giết hại gia đình chúng tôi, như một phần vật tế Sa-tăng, sau đó chôn xác cô ta ở một nơi nào đó tại vùng nông trại rộng lớn bằng phẳng ở Kansas. Một Ben đáng sợ lại xuất hiện trong đầu tôi: Bên một đống lửa trại, Diondra-trong-cuốn-kỷ-yếu, với những lọn tóc xoăn đung đưa khi cười, đang nhắm mắt hoặc hát, mặt cô ta đỏ hồng bên ánh lửa, và Ben đứng sau lưng, nhẹ nhàng nhấc chiếc xẻng lên và nện thẳng vào đỉnh đầu cô ta…

Những đứa trẻ sùng bái khác, những kẻ tôn thờ Sa-tăng còn lại đang ở đâu? Nếu đã có một đám thanh niên mắt đen, da trắng chiêu mộ Ben, vậy thì chúng đang ở đâu? Giờ tôi đã đọc hết toàn bộ thông tin trong hồ sơ vụ án của anh. Cảnh sát đã không tìm thấy bất kỳ kẻ đồng lõa nào cùng Ben có liên quan đến việc tôn thờ Sa-tăng. Tất cả những đứa tôn thờ quỷ dữ, đầu tóc dựng ngược và hút cần sa đã biến thành những cậu bé nông thôn mặt trái đào ngay sau khi Ben bị bắt giữ. Thật biết cách xoay xở làm sao! Hai tên “nghiện ma túy” khoảng 20 tuổi khai rằng Ben đã xuất hiện ở một nhà kho bỏ hoang – một nơi tụ tập ăn chơi – vào ngày xảy ra án mạng. Chúng nói rằng Ben đã rít lên như quỷ khi có người chơi một bài hát Giáng sinh, cáo buộc Ben đã nói rằng anh sẽ thực hiện lễ hiến tế. Chúng nói anh đã đi cùng một người tên là Trey Teepano, kẻ được cho là đã giết hại gia súc và tôn thờ quỷ dữ. Teepano đã khai rằng hắn chỉ biết sơ sơ về Ben, và có bằng chứng ngoại phạm trong thời gian xảy ra vụ giết người: bố hắn, Greg Teepano, làm chứng rằng Trey đã ở nhà cùng ông ta tại Wamego, cách nơi xảy ra vụ án gần một trăm cây số.

Vậy có thể Ben đã phát điên vì sự đơn độc của chính mình. Hoặc cũng có thể là anh vô tội. Một lần nữa, tôi lại trở nên rối bời. Những tiếng ầm ầm, thình thịch khiến đầu tôi muốn nổ tung. Có lẽ tôi đã ngồi trên ghế suốt bốn tiếng đồng hồ, phân vân không biết phải làm gì, xoay xở ra sao, thì có tiếng bước chân người đưa thư ở bậc cửa trước nhà. Mẹ tôi luôn dặn phải nướng bánh Giáng sinh mời người đưa thư của chúng tôi. Nhưng những người đưa thư cho tôi cứ vài tuần lại thay đổi một lần. Vậy nên chẳng có bánh trái gì hết.

Tôi nhận được ba bức thư đề nghị mở thẻ tín dụng, một hóa đơn gửi nhầm của tay Matt nào đó sống ở con phố gần nhà tôi, và một bức thư nhàu nhĩ cũ nát. Tên và địa chỉ của người gửi đã bị bôi đen bởi bút dấu, tên tôi được viết ở khoảng chật hẹp còn lại phía bên dưới. Cô Libby Day.

Đó là bức thư từ Runner.

Tôi đi lên tầng và ngồi ở mép giường để đọc bức thư. Sau đó – giống như những lần cảm thấy bồn chồn khác – tôi nép mình vào một góc nhỏ, lần này là khoảng trống giữa giường và chiếc bàn gần đó, ngồi bệt xuống sàn nhà, tựa lưng vào tường. Tôi mở chiếc phong bì bẩn thỉu và lôi ra một tờ giấy viết thư của con gái được viền hoa hồng. Chữ viết tay líu díu của cha tôi: nét nhỏ và gẫy rối rắm như hàng trăm con nhện đang bò qua tờ giấy.

Libby thân mến,

Chắc chắn chúng ta đã tìm thấy chính mình ở một nơi xa lạ sau ngần ấy năm. Ít nhất là ta đã như vậy. Ta chưa từng nghĩ rằng có lúc mình lại già nua, ốm yếu và cô độc như lúc này. Ta đã bị ung thư. Họ nói chỉ còn lại vài tháng nữa. Với ta thì chẳng hề gì, dẫu sao ta cũng sống quá đủ so với thời gian xứng đáng được sống. Vậy nên, ta chỉ mong được biết tin về con. Ta biết mình chưa bao giờ gần gũi với con. Lúc con chào đời, ta còn quá trẻ, và ta là một người cha tồi dù đã cố gắng chu cấp và gần gũi với con những lúc có thể. Mẹ con đã khiến mọi thứ rắc rối hơn. Lúc đó, ta vẫn chưa thực sự chín chắn, mẹ con lại càng bồng bột. Rồi vụ thảm sát đã khiến ta đau lòng khôn xiết. Sau đó, con rời xa ta, ta cần phải cho con biết – và xin đừng trách móc rằng tại sao trước kia ta lại không nói với con. Ta biết lẽ ra mình nên nói với con điều này từ trước, nhưng vì mắc kẹt giữa đống nợ nần và cơn nghiện rượu, nên những vấn đề ta phải đương đầu là một nỗi kinh hoàng. Ta biết hung thủ thực sự của vụ thảm sát đêm ấy, và ta biết đó không phải là Ben. Ta sẽ nói cho con biết sự thật trước khi chết. Nếu chuyển cho ta ít tiền, ta sẵn sàng tới chỗ con và kể thêm nhiều thông tin hơn về chuyện này. Có lẽ 500 đô-la là đủ. Chờ hồi âm từ con.

Runner “Dad” Day

Số 12 đường Donneran

Khu Nhà Tình Nghĩa dành cho Đàn Ông của Bert Nolan

Lidgerwood, OK

Tái bút: Hãy hỏi ai đó về mã bưu điện, ta không biết đâu.

Tôi túm lấy cây đèn bàn và ném thật mạnh về phía trước, nó văng lên cao khoảng một mét sau đó bị giật lại đột ngột bởi dây đèn và rơi xuống sàn nhà. Tôi lao tới chỗ cây đèn, giật nó ra khỏi ổ cắm và ném lại. Cây đèn lao vào tường, chụp đèn bung ra và lăn tít mù trên sàn nhà, bóng đèn bị nứt và nhô ra, chẳng khác nào một chiếc răng mẻ.

“Chó chết.” Tôi hét lên. Tại sao ông ta lại nhắm vào tôi nhiều đến thế! Bằng này tuổi rồi tôi vẫn thật ngu ngốc khi hy vọng rằng Runner sẽ cư xử một cách đúng đắn. Bức thư này là một bàn tay khổng lồ, vươn xa hàng dặm để xin xỏ của bố thí, và tôi chính là mục tiêu. Nếu chuyển 500 đô-la đó cho ông ta, tôi sẽ không bao giờ nhìn thấy Runner nữa, cho tới khi tôi cần giúp đỡ hay những câu trả lời, thì ông ta lại giáng cho tôi – con gái của ông ta – thêm một cú như thế nữa.

Tôi sẽ tới Oklahoma. Tôi đá mạnh hai phát vào tường, đập cánh cửa sổ, đang định đá thêm cú nữa thì tiếng chuông cửa reo lên ở tầng dưới. Tôi nhìn ra ngoài, nhưng từ tầng hai chỉ nhìn thấy ngọn cây ngô đồng và bầu trời xám xịt. Tôi đứng im, chờ cho vị khách rời đi, nhưng chuông cửa lại reo lên, cứ năm tiếng một hồi, hẳn người đó biết tôi có nhà bởi những tiếng động ầm ĩ nãy giờ.

Mùa đông, tôi thường mặc giống như mẹ: áo len dài tay cỡ lớn, quần dài rẻ tiền rộng thùng thình, và đôi tất dày bịch ngứa ngáy. Tôi quay sang tủ đồ một vài giây, quyết định không quan tâm thì chuông cửa lại lần nữa reo lên.

Cửa nhà tôi không lắp kính, nên không thể nhìn được người đang đứng bên ngoài. Tôi tháo xích cửa ra và mở he hé, chỉ đủ để nhìn thấy phần tóc gáy phía sau: một mớ tóc hung rối mù, rồi sau đó Krissi Cates quay người lại ngay trước mặt tôi.

“Mấy bà già đằng kia hình như rất thô lỗ thì phải,” cô ta nói sau đó vẫy tay đầy kiêu gạo, y như tôi đã làm với họ vào tuần trước, một cái vẫy tay khinh bỉ, thô thiển. “Ý tôi là xin chào? Chưa ai từng nói với họ rằng nhìn chằm chằm vào người khác là bất lịch sự lắm sao?”

Tôi vẫn nhìn cô ta qua khe cửa, cảm thấy mình chẳng khác nào một bà già yếu ớt.

“Tôi có địa chỉ nhà cô từ… khi cô ở câu lạc bộ,” cô ta nói và cúi xuống nhìn vào mắt tôi. “Tôi vẫn chưa có tiền trả đâu, nhưng tôi muốn nói chuyện với cô. Không thể tin được là tôi đã không nhận ra cô tối hôm ấy. Tôi uống quá, quá say.” Cô ta nói tỉnh bơ, như thể ai đó nói rằng họ bị dị ứng với lúa mì. “Nhà cô khó tìm thật đấy, không phải do uống rượu đâu mà vì tôi chẳng bao giờ giỏi việc xác định phương hướng. Mỗi khi đến một ngã rẽ, tôi không thể quyết định được nên rẽ trái hay rẽ phải, và lúc nào cũng rẽ sai đường. Giống như tôi chỉ nên nghe theo linh cảm của mình, rồi sau đó làm ngược lại. Tôi cũng chẳng biết vì sao lại vậy.”

Cô ta cứ thế liến thoắng, hết câu này đến câu khác mà quên luôn cả việc đề nghị vào nhà, có lẽ đó là lý do tôi quyết định để cô ta vào trong luôn.

Cô ta từ tốn bước vào, hai tay đan phía trước theo cách của một cô gái được nuôi dạy tử tế, cố gắng tìm ra thứ gì đó có thể khen trong ngôi nhà tồi tàn của tôi, cuối cùng hai mắt cô ta sáng lên khi nhìn thấy hộp đựng mỹ phẩm cạnh tivi.

“Này, tôi cũng mê mỹ phẩm lắm – tôi có chai nước hoa hương lê rất tuyệt, mà cô đã bao giờ thử kem bôi ngực chưa? Loại họ thường dùng để bôi cho bò sữa ấy? Bôi lên bầu sữa của chúng ấy. Mịn lắm, cô có thể mua ở hiệu thuốc.”

Tôi khẽ lắc đầu và mời cô ta uống cà phê, dù trong nhà chỉ còn chút cà phê hòa tan.

“Mmmm, tôi ghét phải nói ra điều này nhưng cô có đồ uống nào khác không? Tôi vừa đi cả đoạn đường dài.”

Cả hai chúng tôi đều vờ như đó là một chuyến đi dài, như thể hai tiếng đồng hồ lái xe sẽ khiến người ta cần nhấp một chút rượu. Tôi vào trong bếp, hy vọng cánh tủ lạnh có một lon Sprite.

“Tôi có rượu gin nhưng không có gì để pha,” tôi gọi với ra.

“Thế cũng được. Nguyên chất ngon đấy.”

Tôi cũng không có đá – do ngại đổ nước vào khay – nên chỉ rót ra hai ly gin ở nhiệt độ phòng, rồi quay trở ra và thấy cô ta đang đứng cạnh hộp mỹ phẩm của tôi, cá là cô ta đã kịp thó một vài lọ đút vào túi áo. Krissi mặc bộ vét đen và áo cổ lọ hồng nhạt bên trong, một dáng vẻ đầy tham vọng đối với một vũ nữ thoát y. Cứ để cô ta lấy số mỹ phẩm đó.

Tôi đưa Krissi ly rượu và nhận thấy móng tay cô ta cũng được sơn màu hồng để hợp tông với chiếc áo cổ lọ, sau đó thấy cô ta để ý ngón tay cụt của tôi.

“Đó là do…?” Cô ta gợi chuyện – lần đầu tiên tôi thấy Krissi ngắt mạch chuyện. Tôi gật đầu.

“Vậy cô tới đây có chuyện gì?” Tôi hỏi, cố gắng tỏ ra tử tế nhất có thể. Cô ta hít một hơi và ngồi xuống ghế sofa với vẻ thanh nhã của người thưởng thức tiệc trà. Tôi ngồi xuống bên cô ta, bắt chéo chân rồi sau đó lại bỏ xuống.

“Tôi không biết phải nói sao nữa,” cô ta rào đón, uống một chút rượu.

“Cô cứ nói đi.”

“Chuyện là thế này, khi tôi nhận ra cô… ý tôi là, cô đã tới nhà tôi hôm ấy.”

“Tôi chưa bao giờ tới nhà cô,” tôi nói, vẻ khó hiểu. “Thậm chí tôi còn không biết nơi ở của cô.”

“Không, không phải bây giờ, lùi lại nữa. Ngày gia đình cô bị giết hại – cô và mẹ cô đã tới nhà tôi.”

“Mmmm,” tôi nói, nheo mắt cố nhớ lại. Hôm đó thực sự không có gì nổi bật – tôi biết Ben đã gặp rắc rối gì đó, nhưng không biết nguyên nhân hay tính chất của sự việc. Mẹ đã không để chúng tôi thấy sự hoảng loạn của bà. Nhưng hôm đó, tôi nhớ đã cùng mẹ và bác Diane đi tìm Ben, tôi ngồi một mình yên vị ở ghế sau. Tôi nhớ mặt mình bị bỏng do chị Michelle rán xúc xích, nhớ đã ghé thăm một ngôi nhà ồn ào nhộn nhịp, một bữa tiệc sinh nhật mà mẹ tôi cho rằng có thể Ben đang tham gia. Hay đại loại là như vậy. Tôi còn nhớ là đã ăn một cái bánh rán, nhưng chúng tôi không tìm thấy Ben.

“Thôi bỏ đi,” Krissi cắt ngang. “Tôi chỉ – sau tất cả những chuyện đã xảy ra – quên mất cô. Cho tôi một ly nữa được không?” Cô ta nhanh nhẹn chìa ly rượu về phía tôi, như thể nó đã cạn nãy giờ. Tôi rót cho cô ta một ly thật đầy để có thể tiếp tục câu chuyện mà không bị cắt ngang.

Cô ta nhấp một gụm, rùng mình. “Hay chúng ta đi đâu đó nói chuyện?”

“Không, không, hãy nói xem có chuyện gì.”

“Tôi đã nói dối,” Krissi thốt lên.

“Nói dối cái gì?”

“Ben chưa bao giờ cưỡng hiếp tôi.”

“Tôi không nghĩ vậy,” tôi nói, một lần nữa cố gắng tỏ ra nhẹ nhàng.

“Và chắc chắn anh ấy cũng không cưỡng hiếp bất kỳ cô bé nào cả.”

“Không thể nào, tất cả mọi người đều bàn tán về chuyện của cô.”

Cô ta xoay người trên sofa, hai mắt nhìn lên, hướng về bên phải, tôi có thể thấy cô ta đang nhớ lại ngôi nhà và cuộc sống của mình trong quá khứ.

“Những chuyện khác thì đúng,” cô ta nói. “Tôi là một cô bé xinh đẹp, và gia đình tôi giàu có, ở trường tôi học khá giỏi, múa ba-lê cũng khá… Tôi lúc nào cũng dằn vặt rằng giá như tôi không dựng lên câu chuyện ngu ngốc đó. Nếu không có lời nói dối chết tiệt ấy, cuộc sống của tôi có thể đã hoàn toàn khác. Tôi sẽ trở thành một bà nội trợ, có phòng tập ba-lê riêng hoặc đại loại là như vậy.” Cô ta đưa một ngón tay ngang qua bụng, nơi có vết sẹo mổ tôi thấy từ lần gặp trước.

“Cô có con rồi đúng không?” Tôi hỏi.

“Gần như vậy,” cô ta đáp và đảo mắt nhìn lên. Tôi không hỏi thêm gì về chuyện đó nữa.

“Vậy chuyện gì đã xảy ra? Mọi chuyện bắt đầu thế nào?” Tôi hỏi, không nhận thấy điều gì quá nghiêm trọng trong lời nói dối của Krissi – hậu quả mà nó đã gây ra cho chúng tôi trong ngày hôm ấy. Nhưng có vẻ nó khá nghiêm trọng, phần nào đúng với những gì Lyle đã nói. Nếu hôm ấy cảnh sát muốn nói chuyện với Ben về những gì Krissi cáo buộc thì điều đó hoàn toàn có nghĩa. Chắc chắn là như vậy.

“Chà, tôi đã phải lòng Ben, chết mê chết mệt anh ấy. Và tôi biết Ben cũng thích tôi. Chúng tôi đã tán tỉnh nhau theo cách – tôi hoàn toàn nghiêm túc – không đúng lắm. Tôi biết anh ấy chỉ là một cậu bé, nhưng cũng đã đủ lớn để… không hùa theo tôi trong chuyện đó. Một ngày, chúng tôi đã hôn nhau, và nó đã thay đổi tất cả…”

“Cô đã hôn anh ấy.”

“Chúng tôi hôn nhau.”

“Như thế nào?”

“Không như thông thường mà theo kiểu của người lớn. Cách mà chắc chắn tôi sẽ không cho phép một cậu bé mới lớn hôn đứa con gái mới học lớp 5 của mình.”

Tôi không tin cô ta.

“Cô kể tiếp đi,” tôi giục.

“Khoảng một tuần sau, tôi tham dự một bữa tiệc ngủ trong kỳ nghỉ Giáng sinh và kể với đám bạn về anh bạn trai học trung học của tôi. Với tất cả niềm tự hào. Tôi nói quá lên về những việc chúng tôi đã làm, những chuyện người lớn. Và một cô bạn của tôi đã kể lại với mẹ, và bà ta đã gọi cho mẹ tôi. Tôi vẫn còn nhớ cuộc gọi ấy, nhớ mẹ đã tiếp điện thoại, còn tôi chỉ biết ngồi trong phòng, đợi bà tới và la mắng. Mẹ tôi lúc nào cũng nổi giận về việc gì đó. Rồi bà tới phòng tôi, và rất… nhẹ nhàng, gọi tôi là Con yêu và Con gái cưng, rồi nắm lấy tay tôi, cô biết bà nói gì không? ‘Con có thể tin ở mẹ, chúng ta sẽ cùng giải quyết chuyện này,’ và hỏi tôi liệu Ben có chạm vào chỗ nào cấm kỵ trên người tôi không.”

“Rồi cô nói sao?”

“Tôi bắt đầu kể về nụ hôn, và đó là tất cả những gì tôi định nói. Chỉ sự thật thôi. Và khi tôi nói ra, dường như bà đã định quay đi, như thể ‘Được rồi, chẳng có gì nghiêm trọng cả. Không vấn đề gì hết.’ Tôi nhớ rằng bà đã hỏi, Đó là tất cả mọi chuyện ư? như thể bà khá thất vọng, thì đột nhiên – tôi nhớ lúc đó bà đã đứng lên rồi – tôi thốt lên, ‘Anh ấy đã chạm vào chỗ này. Anh ấy bắt con làm nhiều chuyện.’ Và bà đã quay lại.”

“Chuyện gì đã xảy ra tiếp theo?”

“Mọi chuyện ngày càng trở nên nghiêm trọng hơn. Mẹ tôi đã kể với cha tôi khi ông ấy về nhà, và tất cả những gì ông nói là con yêu của cha, con gái bé bỏng đáng thương của cha, sau đó cha mẹ tôi gọi điện cho trường học và họ đã cử tới một gã nghiên cứu về tâm lý học trẻ em. Tôi vẫn còn nhớ đó là một gã ở trường đại học, ông ta đã khiến tôi không thể nói ra sự thật bởi ông ta muốn tin rằng tôi bị cưỡng hiếp.”

Tôi nhăn mặt nhìn cô ta.

“Tôi nói nghiêm túc đấy. Khi tôi định kể sự thật và nhờ ông ta nói lại với bố mẹ tôi, thì… ông ta hỏi rằng Ben có bắt tôi làm những chuyện người lớn hay không, và tôi trả lời là không, thì ông ta có vẻ tức giận về điều đó. Cháu có vẻ là một cô bé thông minh, dũng cảm, chú đang chờ nghe cháu kể lại những việc đã xảy ra đây. Ồ, không có gì hết sao? Lạ thật, chú cứ nghĩ cháu phải dũng cảm hơn thế cơ. Chú thực sự hy vọng cháu đủ dũng cảm để giúp chú làm sáng tỏ chuyện này. Chỉ cần cho chú biết cháu đã làm những việc này hay Ben đã bảo cháu làm vậy? Cháu có nhớ đã từng chơi trò gì như thế chưa, cháu có thể nói cho chú nếu cháu nhớ ra điều gì không? Ồ, giỏi lắm. Chú biết là cháu có thể làm được, cháu quả là một cô bé thông minh. Cũng trạc tuổi tôi cô biết đấy, nếu những người lớn cứ nói mãi một điều gì đó, hoặc khích lệ tôi thì câu chuyện… câu chuyện bắt đầu có vẻ giống thật. Ben đã cưỡng hiếp tôi, bởi nếu không phải vậy, tại sao những người lớn lại ra sức bảo tôi phải nói vậy? Và bố mẹ tôi đều tỏ ra nghiêm túc: Sẽ ổn nếu con nói sự thật. Ổn thôi, chỉ cần con nói sự thật. Vì vậy, tôi đã nói điều mà họ nghĩ là sự thật.”

Tôi đang nhớ lại ông bác sĩ tâm thần của tôi sau vụ thảm sát. Bác sĩ Brooner, người luôn mặc áo xanh da trời – màu yêu thích của tôi – trong các buổi trò chuyện, và đối xử rất tốt khi tôi nói những điều ông ta muốn nghe. Hãy kể cho chú về việc cháu đã nhìn thấy Ben cầm khẩu súng săn đó và bắn vào mẹ cháu. Chú biết điều này hơi khó khăn với cháu Libby à, nhưng nếu cháu nói ra điều này, nói lớn lên, cháu sẽ giúp được mẹ và các chị, cũng như tự giúp mình lành bệnh. Đừng giữ mãi chuyện này trong lòng, Libby, đừng che giấu sự thật nữa. Cháu có thể giúp chúng ta bắt Ben phải bị trừng phạt vì những gì cậu ta đã làm. Tôi sẽ là một cô bé dũng cảm và nói rằng đã thấy Ben chém nát người chị tôi, thấy Ben giết chết mẹ tôi. Sau đó tôi sẽ được ăn bơ lạc và thạch mơ, món ăn ưa thích mà bác sĩ Brooner luôn mang đến cho tôi. Hẳn ông ta thực sự tin rằng ông ta đang giúp tôi.

“Họ cố gắng khiến cô cảm thấy thoải mái, nghĩ rằng họ càng tin tưởng cô, thì cô sẽ càng cảm thấy mọi việc dễ dàng hơn,” tôi nói. “Họ cố gắng giúp cô, và cô cũng giúp lại họ.” Bác sĩ Brooner đã tặng tôi chiếc kẹp tóc hình ngôi sao in dòng chữ Siêu Thông Minh – Siêu Sao sau khi tôi chỉ điểm Ben với lời khai của mình.

“Đúng thế!” Krissi nói, hai mắt mở to. “Tay bác sĩ trị liệu này, ông ta đã giúp tôi, giống như, hình dung ra toàn bộ hiện trường. Chúng tôi đã diễn lại toàn bộ câu chuyện bằng những con búp bê. Sau đó ông ta bắt đầu nói chuyện với những cô bé khác, những cô bé chưa bao giờ hôn Ben, và chỉ trong vài ngày, chúng tôi đã tạo nên cả một thế giới tưởng tượng, ở đó Ben là kẻ tôn thờ quỷ dữ, giết chết những con thỏ và bắt chúng tôi ăn nội tạng của chúng trong lúc hắn cưỡng hiếp chúng tôi. Chuyện này thật điên rồ. Nhưng nó… khá vui. Tôi biết điều đó thật kinh khủng, nhưng khiến những cô bé đoàn kết lại với nhau, một tối khác, chúng tôi lại tổ chức tiệc ngủ và ngồi thành vòng tròn trên giường, thúc giục nhau dựng lên những câu chuyện, ngày càng nghiêm trọng và hấp dẫn hơn, và… cô đã từng chơi bảng Cầu Cơ chưa?”

“Tôi đã chơi lúc bé.”

“Đúng thế! Và cô biết đấy, chúng ta đều muốn đó là sự thật, vậy nên ai đó sẽ di chuyển cơ một chút, và mọi người đều biết rằng có ai đó đang di chuyển cơ, nhưng một phần trong ta lại nghĩ có thể nó là thật, thật sự có một linh hồn trong đó, và không ai nói gì cả, tất cả đều tin như vậy.”

“Nhưng cô chưa bao giờ nói ra sự thật.”

“Tôi đã nói sự thật cho bố mẹ tôi. Hôm ấy, chính là ngày mẹ con cô ghé qua nhà tôi, cảnh sát đã được gọi tới, tất cả những cô bé ấy đã ở nhà tôi – họ mang bánh đến cho chúng tôi, ý tôi là, Chúa ơi, thật lộn xộn. Bố mẹ tôi nói rằng họ sẽ mua một con chó để tôi cảm thấy khá hơn. Sau đó cảnh sát rời đi, những cô bé ra về, tay bác sĩ trị liệu cũng đi khỏi, tôi lên phòng mình và bắt đầu khóc, dường như, chỉ lúc đó tôi mới nhận ra toàn bộ sự việc, chỉ lúc đó tôi mới tỉnh táo suy nghĩ.”

“Nhưng cô nói rằng cha cô đã ra ngoài tìm Ben.”

“Không, đó chỉ là những gì tôi bịa ra.” Cô ta nói, và liếc ngang căn phòng thêm lần nữa. “Khi tôi nói sự thật với cha, ông ấy đã lắc tôi mạnh đến nỗi tôi tưởng đầu mình đã rời khỏi cổ. Và sau vụ thảm sát ấy, toàn bộ những cô bé kia đã trở nên hoảng loạn, ai cũng nói ra sự thật. Chúng tôi đều cảm thấy như thể mình đã thực sự gọi quỷ dữ đến, như thể đã biến một phần câu chuyện tồi tệ về Ben thành sự thật.”

“Nhưng gia đình cô đã nhận được một khoản kha khá từ nhà trường.”

“Không nhiều lắm đâu.” Cô ta nhìn vào đáy ly.

“Nhưng bố mẹ cô vẫn nhận khoản tiền đó, ngay cả sau khi biết sự thật.”

“Bố tôi là một doanh nhân. Ông ấy nghĩ chúng tôi có thể kiếm được chút tiền bồi thường.”

“Vậy là hôm ấy, rõ ràng cha cô đã biết rằng Ben không cưỡng hiếp cô.”

“Đúng thế, ông ấy biết,” cô ta nói, hướng chiếc cổ gà về phía tôi vẻ tự vệ. Con Buck chạy ra và cọ cọ vào ống quần cô ta, Krissi có vẻ bình tĩnh, vuốt ve con mèo bằng những móng tay dài ngoẵng. “Năm đó chúng tôi đã chuyển đi. Cha tôi nói rằng nơi này đã bị vấy bẩn. Nhưng số tiền đó thực sự không giúp được gì nhiều. Tôi nhớ ông ấy đã mua cho tôi một con chó, nhưng cứ mỗi lần tôi cố gắng kể chuyện về nó, ông ấy lại giơ tay lên, như thể chuyện con chó với ông đã quá đủ rồi. Mẹ tôi chưa bao giờ tha thứ cho tôi. Khi nghe tôi kể những chuyện ở trường bà chỉ nói, Vậy sao? như thể tôi đang nói dối, bất kể đó là chuyện gì. Tôi kể với bà rằng hôm nay tôi đã ăn trưa với khoai tây nghiền thì bà sẽ lại nói, Vậy sao? sau đó chẳng nói thêm gì hết. Khi tôi đi học về, bà sẽ đưa mắt nhìn rồi đi vào bếp mở một chai rượu, rót hết ly này đến ly khác, và đi quanh nhà không nói không rằng, lúc nào cũng chỉ lắc đầu. Có lần tôi đã nói với bà rằng tôi ước mình đã không khiến bà phải buồn như thế, và bà nói… bà đã nói rằng, Chà, Việc đã thế rồi.”

Giờ thì Krissi đang khóc, chầm chậm vuốt ve con mèo.

“Chuyện là như vậy đấy. Cuối năm đó, mẹ tôi đã bỏ đi. Một ngày, tôi đi học về, phòng bà đã trống trơn.” Krissi cúi mặt xuống đầu gối, một hành động rất kịch và trẻ con, tóc cô ta xõa xượi. Tôi biết mình nên vỗ về, an ủi cô ta, nhưng thay vì làm vậy, tôi chỉ ngồi chờ, cuối cùng cô ta cũng ngẩng lên nhìn tôi.

“Không một ai tha thứ cho tôi,” Krissi thút thít, cằm run lên. Tôi muốn nói rằng tôi đã tha thứ cho cô ta, nhưng không nói ra, mà chỉ rót thêm cho cô ta một ly rượu nữa.

nh Thám, Kỳ Bí ebook©MotSAch —★— Nhà xuất bản: NXB Lao Động TVE-4U
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.