Hiện tại
LÁI XE TRÊN ĐOẠN ĐƯỜNG CAO TỐC I-70 giữa thành phố Kansas và St. Louis là một hành trình tẻ nhạt kéo dài hàng giờ. Con đường bằng phẳng, đầy những biển quảng cáo ở hai bên: một thai nhi cuộn tròn như mèo con (Nạo Phá Thai Khiến Một Trái Tim Ngừng Nhịp Đập); một phòng khách nhuộm ánh đèn đỏ của xe cứu thương (Cẩn Thận Với Những Chuyên Gia Xóa Dấu Vết Hiện Trường); một phụ nữ khá giản dị liếc ánh mắt gợi tình về phía những anh chàng lái mô tô trên đường (Câu Lạc Bộ Quý Ông của Jimmy Nóng Bỏng). Những tấm biển khuyên răn tình yêu của Chúa chẳng nhiều hơn là mấy so với những tấm biển quảng cáo phim khiêu dâm, và biển chỉ dẫn của các nhà hàng địa phương lạm dụng các dấu trích dẫn vô cùng hợp lý: Herb’s Highway Diner – Bữa Ăn “Ngon Nhất” Thành Phố; Jolene’s Rib House – Những Miếng Sườn Non “Thơm Ngon”.
Lyle đang ngồi ở cạnh ghế lái. Hắn đã cân nhắc về những gì được và mất khi đi cùng tôi (có thể mình tôi bắt chuyện với Krissi thì tốt hơn bởi chúng tôi đều là phụ nữ; đổi lại, hắn hiểu rõ vấn đề trong vụ này hơn tôi; tuy nhiên, hắn có thể sẽ trở nên phấn khích, hỏi cô ta quá nhiều câu hỏi và làm hỏng cả buổi nói chuyện. Đôi khi Lyle cầm đèn chạy trước ô tô – nếu hắn mắc sai lầm thì chính là bởi thói nhanh nhảu đoảng này; nhưng xét cho cùng, không có ý làm mếch lòng, nhưng 500 đô-la là một khoản tiền lớn và hắn cảm thấy có quyền đi cùng.) Cuối cùng tôi càu nhàu trong điện thoại rằng tôi sẽ rẽ vào Sarah’s Pub trong ba mươi phút nữa, và nếu như thật lòng muốn thì hắn có thể đi cùng. Dập máy. Giờ thì hắn đang ồn ào bên cạnh tôi, bấm khóa cửa lên xuống, dò các kênh trên đài, đọc to từng biển báo – như thể đang cố trấn an bản thân trước một điều gì đó. Chúng tôi đi qua một kho chứa pháo hoa lớn bằng cả thánh đường. Có ít nhất ba bó pháo sáng tưởng nhớ người chết: những cây thánh giá nhỏ màu trắng và đám hoa nhựa bám đầy bụi túm tụm bên lề đường. Những trạm xăng có biển báo nhỏ và cao hơn so với chong chóng xem hướng gió của những nông trại gần đó.
Trên một bãi đất là tấm biển quảng cáo in hình một gương mặt quen thuộc: Lisette Stephens, với nụ cười hân hoan kèm theo số điện thoại nóng bên dưới để nhận thông tin về sự mất tích của cô ta. Tôi tự hỏi: Bao giờ thì họ sẽ dỡ nó xuống? Đến khi hết hy vọng hay cạn tiền?
“Ôi Chúa ơi, là cô ấy!” Lyle thốt lên khi chúng tôi đi ngang qua tấm biển. Tôi thấy cáu tiết mặc dù cũng có cảm giác tương tự như hắn ta. Gần như thô lỗ khi yêu cầu bạn phải để tâm lo lắng cho một người rõ ràng là đã chết. Trừ phi đó là gia đình tôi.
“Lyle, tôi hỏi cậu một câu được không, điều gì khiến cậu bị ám ảnh với… vụ này đến thế?” Lúc này trời đã sâm sẩm tối, đủ để bật sáng những ngọn đèn đường. Và khi tôi vừa dứt lời, cả một dãy dài những cột đèn bật sáng nối đuôi nhau tới đường chân trời, như thể câu hỏi của tôi đã kích hoạt chúng.
Lyle đang nhìn xuống chân hắn, nghiêng đầu sang một bên lắng nghe như thường lệ. Hắn có thói quen chỉ hướng một tai về phía người nói, và sau đó chờ đợi một vài giây, như thể đang dịch tất cả những gì vừa nghe sang một ngôn ngữ khác.
“Đó đúng là một câu chuyện trinh thám kinh điển. Có vô vàn những giả thuyết khác nhau, do đó bàn tán về vụ này rất thú vị,” hắn nói, vẫn không thèm nhìn tôi. “Rồi có chị. Và Krissi. Những đứa trẻ… đã gây ra chuyện. Em rất quan tâm đến những điều như vậy.”
“Những đứa trẻ đã gây ra chuyện?”
“Vài chuyện đã xảy ra, khiến mọi việc trở nên nghiêm trọng hơn so với bản chất của nó, những chuyện vô tình gây ra hậu quả to lớn. Điều đó khiến em bị thu hút.”
“Tại sao?”
Hắn ngập ngừng. “Tự nhiên vậy thôi.”
Chúng tôi là hai kẻ lạ đời nhất trong việc dụ dẫn thông tin từ người khác. Hai con người luôn vụng về mỗi khi muốn diễn đạt một điều gì đó. Tôi không thực sự quan tâm đến việc có moi được nhiều thông tin từ Krissi hay không, dù vậy, càng nghĩ về giả thuyết của Lyle, tôi lại càng thấy nó nhảm nhí.
Sau bốn mươi phút lái xe, những câu lạc bộ thoát y đã dần hiện ra trước mắt: những dãy nhà xi-măng chui rúc, ảm đạm, hầu hết đều không có tên tuổi gì cả, chỉ có những biển quảng cáo bằng đèn neon với dòng chữ Những Cô Gái Biểu Diễn Trực Tiếp! mà tôi nghĩ sẽ có sức hấp dẫn hơn Những Cô Gái Đã Chết. Tôi hình dung Krissi Cates đánh xe vào bãi đỗ lạo xạo đầy sỏi, sẵn sàng cởi bỏ quần áo tại một câu lạc bộ thoát y tạp nham. Thật khó chịu khi ngay cả một cái tên người ta cũng không thèm đặt. Bất cứ khi nào tôi đọc được mẩu tin tức viết về những đứa trẻ bị cha mẹ chúng giết hại, tôi lại nghĩ: Làm sao có thể như thế được? Ít nhất họ cũng đã đặt cho đứa trẻ một cái tên, họ đã dành chút thời gian – ít nhất là như vậy – để sàng lọc trong vô vàn những cái tên rồi chọn ra một tên riêng cho con họ. Làm sao có thể giết chết thứ gì đó mà bạn đã yêu quý đến mức đặt tên cho nó chứ?
“Đây là lần đầu tiên em vào một câu lạc bộ thoát y,” Lyle nói và tủm tỉm cười.
Tôi quành xe ra khỏi đường cao tốc, rẽ trái theo lời chỉ dẫn của mẹ Krissi – khi tôi gọi tới câu lạc bộ duy nhất còn niên giám, một gã đàn ông giọng ngọt xớt nói rằng Krissi có thể “ở đâu đó quanh đây” – và đánh xe vào bãi đỗ rộng dành cho ba câu lạc bộ thoát y liền sát nhau. Một trạm xăng và một bãi đỗ xe tải nằm ở phía đằng xa: Trong ánh sáng trắng rực rỡ, tôi nhìn thấy bóng những người phụ nữ hấp tấp lượn qua lượn lại như những con mèo giữa đám taxi, những cánh cửa mở rồi đóng, những đôi chân trần đá về phía sau mỗi khi họ cúi xuống cửa sổ xe gạ gẫm. Tôi đoán những vũ nữ thoát y ở đây sẽ khai thác bãi đỗ xe tải sau khi kết thúc công việc ở câu lạc bộ.
Tôi ra khỏi xe và lần sờ mẩu giấy ghi chú Lyle đã đưa cho tôi, một danh sách những câu hỏi được đánh số thứ tự để hỏi Krissi nếu chúng tôi tìm thấy cô ta. (Câu số 1: Cô vẫn giữ ý kiến cho rằng Ben Day đã quấy rối cô khi còn nhỏ? Nếu đúng vậy, hãy giải thích cho chúng tôi được chứ?) Tôi bắt đầu đọc những câu hỏi còn lại thì một chuyển động phía bên phải khiến tôi chú ý. Phía dưới bãi đỗ xe tải, một bóng người nhỏ nhắn bước xuống taxi và bắt đầu tiến thẳng về phía tôi – với kiểu bước đi khi đã mệt lử và chẳng còn muốn nhìn đường. Cái bóng đi chúi về phía trước như thể không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiếp tục tiến về phía tôi. Đó là một cô gái, tôi nhận ra khi cô ta tới gần và đứng ở phía bên kia chiếc xe của tôi. Cô ta có khuôn mặt búp bê tròn trĩnh, rạng rỡ trong ánh đèn đường, mái tóc đuôi gà màu nâu nhạt và trán dô.
“Chị có thuốc lá không, cho em xin một điếu thuốc được chứ?” Cô ta nói, đầu giật giật như người mắc bệnh Parkinson.
“Cô ổn chứ?” Tôi hỏi, cố nhìn kỹ hơn để đoán xem cô ta bao nhiêu tuổi. Mười lăm, hoặc mười sáu. Cô bé đang run rẩy trong chiếc áo len mỏng cùng váy ngắn và đôi giày ống để tạo vẻ gợi cảm nhưng thật ra lại khiến cô bé trông giống trẻ con – một đứa trẻ mẫu giáo đóng vai cô gái chăn bò.
“Chị có thuốc lá không?” Cô bé hỏi thêm lần nữa – khuôn mặt rạng rỡ, đôi mắt ươn ướt. Cô bé nhún chân một cái thật nhanh, ngó từ tôi sang Lyle trong khi hắn vẫn đang ngắm nhìn vỉa hè.
Có một bao thuốc nằm đâu đó phía sau xe, nên tôi cúi người vào trong và lục tìm giữa đống túi đựng thức ăn nhanh, một bộ sưu tập những túi trà mà tôi chôm được từ một nhà hàng (thêm một thứ nữa bạn đừng bao giờ mua: trà túi nhúng), và một đống thìa kim loại rẻ tiền (cũng không nên mua). Bao thuốc lá còn lại ba điếu nhưng một điếu đã gãy. Tôi lôi ra hai điếu nguyên, bấm bật lửa, cô bé nghiêng người sang và làm tắt ngọn lửa. Xin lỗi, em không nhìn thấy gì khi không đeo kính. Tôi châm lại cho mình một điếu khác, rít một hơi và để sóng nhiệt nhảy múa trong đầu.
“Em là Colleen,” cô bé nói. Nhiệt độ giảm xuống khá nhanh khi trời tối, chúng tôi đứng đối diện nhau, nhún nhún chân cho đỡ lạnh.
Colleen. Một cái tên quá đỗi ngọt ngào dành cho một cô gái điếm. Chắc hẳn cha mẹ Colleen đã từng có những dự định khác cho tương lai của cô bé.
“Em bao nhiêu tuổi, Colleen?”
Cô bé liếc mắt về phía bãi đỗ xe tải và cười – khom hai vai lại. “À, chị đừng lo, em không làm ở đó. Chỗ của em ở đằng kia cơ.” Cô bé dùng ngón tay giữa chỉ về câu lạc bộ thoát y ở giữa. “Em làm việc hợp pháp, không cần phải…” Cô bé hất đầu về phía dãy xe tải nằm bất động, bất chấp những gì đang diễn ra bên trong. “Bọn em chỉ gắng không để mắt tới những cô gái làm việc ấy. Chỗ chị em với nhau mà. Chị là người mới à?”
Tôi mặc một chiếc áo cổ trễ, không phải dấu hiệu của một phụ nữ đoan chính, nghĩ rằng như vậy sẽ khiến Krissi thoải mái hơn khi gặp tôi. Colleen đang nhìn xuống tôi với đôi mắt của người thợ kim hoàn, cố gắng xếp ngực tôi vào một câu lạc bộ phù hợp.
“À không. Bọn chị chỉ đang tìm một người bạn. Cô ấy là Krissi Cates. Em có biết không?”
“Giờ cô ấy có thể đã mang họ khác rồi,” Lyle nói, sau đó nhìn ra phía đường cao tốc.
“Em biết một chị Krissi. Luống tuổi rồi phải không?”
“Khoảng ba nhăm, ba sáu gì đó.” Người Colleen run lên. Tôi đoán cô bé quá đói. Hoặc có thể là do lạnh quá.
“Phải,” cô bé nói, rít một hơi cuối thật dài trước khi vứt điếu thuốc. “Thỉnh thoảng chị ấy vớ được vài ca sáng ở chỗ của Mike.” Cô bé chỉ tay về câu lạc bộ xa nhất, nơi chỉ có ba chữ G-R-S bằng đèn neon.
“Nghe có vẻ tệ.”
“Không hẳn. Nghề nào thì cũng có lúc phải nghỉ hưu, đúng không? Nhưng với chị ấy thì quá tệ, vì em đoán chị ấy đã bỏ rất nhiều tiền để bơm ngực, tuy nhiên Mike vẫn nghĩ rằng chị ấy không còn ở thời kỳ đỉnh cao nữa. Nhưng ít nhất thì việc làm ngực cũng được khấu trừ thuế.”
Colleen nói tất cả những lời này với thái độ ngạo mạn dửng dưng của một cô gái mới lớn, biết rằng mình có cả chục năm nữa trước khi điều nhục nhã tương tự xảy đến với chính mình.
“Vậy chúng ta có nên quay lại vào ca sáng không?” Lyle hỏi.
“Mmm. Anh chị có thể đợi ở đây,” cô bé nói với giọng thỏ thẻ. “Chị ấy sắp xong việc rồi đấy.” Cô bé quay đầu về phía dãy xe tải. “Em cần chuẩn bị để làm việc, cảm ơn vì điếu thuốc.”
Cô bé đi lững thững, vẫn dáng vẻ so vai đó, hướng về phía khu nhà tối mờ ở giữa, đẩy cánh cửa mở rộng, và biến vào trong.
“Em nghĩ chúng ta nên đi, có vẻ như hết cách rồi,” Lyle nói. Tôi đang định nổi khùng trước những câu vớ vẩn của hắn và bảo hắn cứ ngồi đợi trong xe, thì có bóng người bước ra từ một trong những chiếc xe tải đằng xa, và bắt đầu tiến thẳng về phía bãi đỗ xe nơi chúng tôi đang đứng. Tất cả phụ nữ ở đây đều có dáng đi lầm lũi như thể đang đối đầu với một cơn cuồng phong. Chợt, dạ dày tôi cuộn lên khi nghĩ đến cảnh một mình tôi bị kẹt lại đây hoặc một nơi nào đó tương tự. Điều này hoàn toàn có thể xảy ra với một phụ nữ không có gia đình, không có tiền và cũng chẳng có kỹ năng gì như tôi. Một phụ nữ với tính thực dụng chẳng mấy lành mạnh. Tôi dạng hai chân để chiều những gã đàn ông mà tôi biết họ sẽ đối xử tử tế và bao mình trong vài tháng. Tôi đã làm điều đó và chưa bao giờ cảm thấy tội lỗi, vậy có khó gì để tìm thấy tôi ở đây? Tôi cảm thấy cổ họng nghẹn lại trong một giây, rồi sau đó trở lại bình thường. Tôi sắp có tiền rồi.
Cái bóng vẫn lầm lũi: Tôi có thể nhìn ra một mái tóc xõa xượi, những đường mép tua rua của chiếc quần đùi ngắn củn, một chiếc ví quá khổ, và đôi chân to đầy cơ bắp. Cô ta bước ra khỏi bóng tối, để lộ khuôn mặt rám nắng với phần mũi phía trên khá nhỏ khiến hai mắt gần như sát lại. Xinh nhưng quái. Lyle huých nhẹ, nhìn tôi với vẻ mặt dò xét xem liệu tôi có nhận ra cô ta. Mặc dù không biết là ai nhưng tôi vẫn vẫy tay vì biết đâu lại đúng, cô ta ngập ngừng rồi dừng lại. Tôi hỏi liệu cô ta có phải Krissi Cates không.
“Tôi đây,” cô ta nói, khuôn mặt cáo già trở nên hồ hởi và nhiệt tình một cách đáng ngạc nhiên, như thể cô ta nghĩ rằng điều gì đó tốt đẹp sắp xảy ra. Xét đến nơi lem luốc cô ta vừa bước ra khỏi thì chuyện này khá kỳ lạ.
“Tôi đang mong được nói chuyện với cô.”
“Được thôi,” cô ta nhún vai. “Có chuyện gì?” Cô ta không thể nhận ra tôi: không phải cớm, không phải người làm công tác xã hội, không phải vũ nữ thoát y, cũng không phải giáo viên của con cô ta – nếu cô ta có con. Cô ta chỉ thoáng nhìn Lyle, bởi hắn hết há hốc mồm nhìn chằm chằm vào cô ta rồi lại quay ngoắt đi chỗ khác. “Về công việc ở đây? Cô là phóng viên à?”
“Thẳng thắn mà nói thì đó là chuyện về Ben Day.”
“À, được thôi. Chúng ta có thể vào chỗ của Mike, cô có thể mời tôi một ly không?”
“Cô lập gia đình chưa? Cô vẫn mang họ Cates phải không?” Lyle thốt lên.
Krissi cau mày nhìn hắn, sau đó quay sang tôi và chờ đợi một lời giải thích. Tôi đảo mắt, vẻ mặt nhăn nhó: cách mà những người phụ nữ vẫn nhìn nhau khi thấy xấu hổ vì người đàn ông đi cùng họ. “Tôi đã từng kết hôn một lần. Giờ tôi vẫn mang họ Quanto, chỉ vì quá lười đi đổi họ tên trở lại. Cô có biết cảm giác chết tiệt đó không?”
Tôi cười ra vẻ hiểu đời, và sau đó đi theo Krissi, băng qua bãi đỗ xe, cố gắng không đụng phải chiếc ví da khổng lồ đang nẩy đi nẩy lại bên hông cô ta, rồi nhìn Lyle ra hiệu cho hắn đi cùng. Ngay trước khi vào cửa, cô ta tựa vào vách tường bên cạnh rồi lẩm bẩm, không phiền chứ? và hít thứ gì đó từ mẩu giấy bạc cô ta lấy ra từ túi sau. Sau đó cô ta quay lưng về phía tôi và nấc lên một tiếng nghe có vẻ đau đớn.
Krissi quay lại, nụ cười nở rộng trên môi. “Bất kỳ điều gì giúp bạn vượt qua màn đêm…” Cô ta hát, ve vẩy mẩu giấy bạc, nhưng sau đó gần như chuyển sang đọc thơ vì có vẻ như đã quên mất giai điệu. Cô ta khịt mũi, chiếc mũi bé tí đó làm tôi nhớ đến cái rốn lồi mà một người phụ nữ mang thai thường có. “Mike cực kỳ ghét thứ này,” cô ta nói rồi mở tung cánh cửa.
Trước kia tôi đã từng đến các câu lạc bộ thoát y – trở lại những năm 90, thời kỳ được cho là dở dở ương ương, khi đám phụ nữ ngớ ngẩn cho rằng cánh đàn ông chỉ tin rằng họ gợi cảm khi họ hấp dẫn được cả phụ nữ. Dù vậy, tôi đoán mình chưa bao giờ vào một nơi rẻ tiền như thế này. Câu lạc bộ khá nhỏ và tối, tường và sàn nhà dường như được phủ một lớp sáp khá dày. Một cô gái trẻ đang nhảy múa đầy khêu gợi trên một sân khấu thấp. Cô ta đứng tại chỗ uốn éo trong chiếc quần lọt khe tí hon, miếng dán che đầu ngực lập lờ quanh những núm vú căng phồng, lồ lộ. Cứ sau vài nhịp, cô ta lại xoay lưng về đám đàn ông, sau đó cúi người nhìn họ qua hai chân, mặt cô ta nhanh chóng đỏ lên khi máu dồn xuống. Để đáp lại, những gã đàn ông – chỉ có ba trong số họ, đều mặc áo sơ-mi làm bằng vải flannel, đang ngồi khom lưng uống bia ở những bàn khác nhau – sẽ ậm ừ hoặc gật đầu. Một gã bảo kê lực lưỡng đang ngắm mình trong chiếc gương treo tường, ngán ngẩm. Chúng tôi ngồi thành một hàng ở quầy rượu, tôi ở giữa. Lyle khoanh tay, hai bàn tay kẹp dưới nách, cố gắng không chạm vào bất cứ thứ gì, làm ra vẻ đang ngắm cô vũ nữ nhưng lại không thực sự nhìn cô ta. Tôi quay lưng về phía sân khấu và nhăn mũi.
“Tôi biết.” Krissi nói. “Cái nơi chết tiệt này. Chầu này cô mời đúng không? Vì tôi không có tiền.” Trước khi tôi kịp gật đầu, cô ta đã gọi cho mình ly vodka và quả nam việt quất, tôi cũng gọi theo như vậy. Lyle bị kiểm tra độ tuổi, và khi xòe chứng minh thư cho tay pha chế, hắn bắt đầu tỏ ra khó chịu, giọng nói trở nên the thé, gương mặt hiện lên một nụ cười quái đản. Hắn không nhìn vào mắt, cũng chẳng tỏ thái độ rõ ràng nào với những người xung quanh. Tay pha chế nhìn chằm chằm vào hắn, rồi Lyle nói, Đã tốt nghiệp đại học. Anh nhìn thấy chưa? Và sau đó tay kia quay người đi.
Tôi cũng làm theo.
“Vậy, cô muốn biết điều gì?” Krissi cười, cúi người về phía tôi. Tôi cân nhắc xem có nên nói cho cô ta biết tôi là ai không, nhưng cô ta dường như chẳng hề tha thiết, nên tôi quyết định chẳng dại mà ôm rơm rặm bụng. Người phụ nữ này chỉ cần người bầu bạn. Tôi liếc nhìn bộ ngực đồ sộ của cô ta – thậm chí còn to hơn cả ngực tôi – bị bó chặt và căng phồng chực xô ra khỏi áo. Tôi hình dung ra chúng bên dưới lớp áo: căng bóng và tròn như gà bọc giấy bóng kính.
“Cô thích chứ?” Krissi thỏ thẻ, nảy ngực lên cho tôi xem. “Cũng khá mới. Xem nào, tôi đoán mới được khoảng một năm, có lẽ nên tổ chức sinh nhật cho chúng. Không phải vì chúng giúp tôi có mặt ở đây. Thằng cha Mike khốn kiếp vẫn luôn xỉ vả tôi trong lúc làm việc. Tuy nhiên, cũng chẳng có gì to tát, tôi luôn muốn một bộ ngực to hơn. Và giờ thì tôi đã toại nguyện. Giá tôi có thể tống khứ được thứ này đi thì chẳng có gì phải hối tiếc.” Vừa nói cô ta vừa tóm lấy phần mỡ bụng bé tí, vờ như nó tệ hơn rất nhiều so với trước kia. Ngay bên dưới, vết sẹo đẻ mổ màu trắng ngoằn ngoèo lộ ra.
“Ben Day,” cô ta nói tiếp. “Gã con hoang tóc đỏ. Hắn ta thực sự đã làm hỏng cuộc đời tôi.”
“Vậy cô vẫn cho rằng anh ấy đã gạ gẫm cô?” Lyle hỏi, ngửa người ngó qua tôi như một con sóc.
Tôi quay lại để lườm hắn, nhưng Krissi dường như không quan tâm – cô ta có vẻ thờ ơ của một kẻ nghiện ngập. Cô ta tiếp tục nói chuyện với mình tôi.
“Phải, phải. Tất cả đều do thứ quỷ quái gì đó của hắn. Tôi nghĩ hắn đã lên kế hoạch hiến tế tôi. Lẽ ra hắn đã giết chết tôi nếu không bị bắt, cô biết đấy, vì những gì đã làm với gia đình hắn.”
Người ta luôn muốn có phần dính líu tới những vụ án mạng. Cũng giống như những người ở Kinnakee đều có một người quen nào đó đã ngủ với mẹ tôi, hay ai cũng nói đã từng phải chịu đựng Ben. Anh dọa giết họ, đá những con chó của họ, hay đã nhìn họ một cách đáng sợ. Rồi kể Ben đã chảy máu khi nghe một bài hát Giáng sinh, đã chỉ cho họ những dấu ấn của Sa-tăng nằm ở phía sau tai và dụ dỗ họ tham gia lễ tế. Krissi cũng có vẻ háo hức như vậy, cô ta hít một hơi trước khi bắt đầu nói.
“Vậy chính xác chuyện gì đã xảy ra?” Tôi hỏi.
“Cô muốn nghe phiên bản cấm trẻ em hay bản có sự hướng dẫn của phụ huynh?” Cô ta gọi một lượt vodka và nam việt quất nữa rồi kêu thêm ba ly cocktail Slippery Nipple. Gã pha chế rót chúng ra từ một chiếc bình nhựa, nhướn lông mày nhìn tôi và hỏi liệu chúng tôi có muốn thanh toán luôn không.
“Được rồi, Kevin, bạn tôi có tiền mà,” Krissi nói, sau đó cười phá lên. “Mà tên cô là gì nhỉ?”
Để tránh câu hỏi của cô ta, tôi hỏi tay pha chế về tiền rượu và xòe ra một tập 20 đô-la để Krissi biết rằng tôi có nhiều hơn thế. Thực ra chỉ là của thiên trả địa mà thôi.
“Cô sẽ thích thứ này, như đang uống bánh quy vậy,” cô ta nói. “Chúc sức khỏe!” Krissi nâng ly và đánh mắt lẳng lơ về phía cửa sổ tối mờ đằng sau mà tôi đoán là Mike đang ngồi ở đó. Chúng tôi uống, rượu sền sệt trôi qua trong cổ họng, Lyle khà một tiếng như thể đó là rượu whiskey.
Một lát sau, Krissi chỉnh lại một bên ngực và hít một hơi dài. “Đúng. Lúc đó tôi 11 tuổi, còn Ben 15. Hắn bắt đầu bằng việc tán tỉnh tôi sau giờ học, lúc nào cũng nhìn tôi. Ý tôi là, lúc nào tôi cũng được chú ý. Tôi là một cô bé dễ thương mà, không phải khoe đâu, nhưng sự thực đúng là như vậy. Và nhà tôi rất giàu. Cha tôi…” Nói đến đây cô ta thoáng nhếch mép, có phần chua chát. “Ông ấy là một người thành đạt. Bắt đầu từ ngành công nghiệp băng hình, ông là nhà nhà buôn lớn nhất ở Midwest.”
“Là những cuốn phim à?”
“Không, đó là những cuộn băng trắng để mọi người ghi hình lên. Cô còn nhớ không? Chà, có vẻ như lúc đó cô còn
quá nhỏ.”
Không phải vậy.
“Dù sao tôi cũng là một mục tiêu dễ dàng, tôi không hẳn là tuýp trẻ em biết tự xoay xở, mẹ tôi thì không phải lúc nào cũng để mắt tới, tôi đoán vậy.” Lúc này, vẻ chua xót hiện rõ trên mặt cô ta.
“Mà khoan đã, tại sao cô lại đến đây tìm tôi?” Krissi hỏi lại.
“Tôi đang xem xét lại vụ này.”
Khóe miệng cô ta căng ra. “Ồ. Đã có lúc tôi nghĩ là mẹ tôi cử cô đến. Chắc chắn bà ấy biết tôi đang ở đây.”
Cô ta gõ những đầu móng tay dài sơn màu san hô xuống mặt bàn, tôi giấu bàn tay trái với ngón cụt bên dưới ly rượu của mình. Tôi biết mình nên tỏ ra quan tâm đến đời sống gia đình của Krissi một chút nhưng tôi mặc kệ. Chà, dù sao tôi cũng quan tâm vừa đủ để không nói rằng mẹ cô ta sẽ không bao giờ để ý xem cô ta đang làm gì đâu.
Một gã khách ngồi bên chiếc bàn nhựa đang liếc nhìn chúng tôi với ánh mắt say xỉn điên dại. Tôi muốn rời khỏi chỗ này, để mặc Krissi với những vấn đề của cô ta lại phía sau.
“Vậy đấy,” Krissi nói tiếp. “Ben thực sự đã vụng trộm với tôi. Hắn ta thích… Cô có muốn thử một ít khoai tây chiên không? Khoai ở đây rất ngon đấy.”
Những gói khoai tây chiên rẻ tiền được treo bên trong quầy rượu. Khoai tây chiên ở đây rất ngon. Tôi đến phục người phụ nữ này về khả năng làm khó dễ tôi. Tôi gật đầu đồng ý và ngay lập tức cô ta xé một túi ra. Mùi kem chua và hành khiến tôi thèm chảy nước dãi cho dù nó không được ngon như quảng cáo. Chất phụ gia màu vàng dính trên lớp son bóng mùi kẹo cao su của cô ta.
“Dù sao Ben cũng chiếm được lòng tin của tôi và sau đó bắt đầu giở trò quấy rối.”
“Làm thế nào anh ta chiếm được lòng tin của cô?”
“Cô biết đấy, kẹo cao su, những viên kẹo ngọt ngào, và những lời có cánh rót vào tai tôi.”
“Vậy anh ta đã quấy rối cô như thế nào?”
“Hắn đưa tôi tới căn buồng để đồ cọ rửa sàn, lúc đó Ben đang làm tạp vụ ở trường để kiếm thêm. Tôi còn nhớ người hắn lúc nào cũng bốc mùi kinh tởm, giống như mùi thuốc tẩy. Sau giờ học, hắn đưa tôi đến đó và bắt tôi quan hệ bằng miệng, rồi sau đó đến lượt hắn làm tương tự và bắt tôi phải thề trung thành với quỷ Sa-tăng. Tôi đã vô cùng sợ hãi. Cô biết không, hắn nói nếu tôi để lộ ra chuyện này, hắn sẽ làm hại cha mẹ tôi.”
“Làm thế nào anh ta đưa được cô vào căn buồng ấy?” Lyle hỏi. “Nếu như cả hai người đang ở trường?”
Krissi rướn cổ tỏ vẻ khó chịu trước câu hỏi của Lyle – cử chỉ tức giận tôi cũng luôn làm khi ai đó chất vấn những lời khai của tôi về Ben.
“Chỉ là, cô biết đấy, hắn đã đe dọa tôi. Ben có một bàn thờ ở đó, hắn đã bê nó xuống, có một cây thánh giá ngược. Tôi nghĩ một số động vật bị hắn giết chết cũng được cất ở đó. Vật hiến tế. Đó là lý do tôi nghĩ hắn đã lên kế hoạch để giết tôi. Nhưng thay vì làm vậy, Ben đã giết chết gia đình hắn. Cả gia đình đã chết dưới tay hắn, tôi nghe người ta nói vậy. Cả nhà đó tôn thờ quỷ dữ và những thứ rác rưởi.” Cô ta liếm vụn khoai tây chiên trên những móng tay bằng nhựa.
“Tôi nghi ngờ điều đó,” tôi lẩm bẩm.
“Làm sao cô biết được?” Krissi cắn cảu. “Tôi đã trải qua những điều đó. Cô hiểu không?”
Tôi vẫn chờ xem liệu cô ta có lờ mờ nhận ra tôi, mường tượng ra khuôn mặt tôi – chẳng khác mặt Ben là mấy – trong trí nhớ, có để ý đến những chân tóc đỏ đang lộ ra trên đầu tôi không.
“Vậy Ben đã cưỡng bức cô bao nhiêu lần?”
“Nhiều lắm. Không đếm hết được.” Cô ta ủ rũ gật đầu.
“Cha cô đã phản ứng thế nào khi cô nói rằng Ben làm chuyện đó với cô?” Lyle hỏi.
“Chúa ơi, ông ấy quá bao bọc tôi, ông đã vô cùng tức giận, gần như phát khùng lên và lái xe quanh thành phố cả ngày hôm ấy – cùng ngày xảy ra vụ án mạng – để lùng sục Ben. Tôi luôn nghĩ rằng chỉ cần tìm thấy Ben thôi là ông ấy sẽ giết chết hắn, và nếu như vậy cả gia đình hắn sẽ sống sót. Có buồn không cơ chứ?”
Bụng tôi quặn lại trước câu nói của Krissi, sau đó nhường chỗ cho cơn giận bùng lên.
“Gia đình Ben – những tín đồ tôn thờ quỷ dữ xấu xa sao?”
“Thật ra, có thể tôi đã hơi phóng đại.” Krissi gật đầu theo kiểu người lớn vẫn làm khi cố gắng dỗ dành một đứa trẻ. “Tôi chắc rằng họ là những tín đồ Cơ Đốc tốt bụng. Dù vậy, cứ thử nghĩ xem, nếu như cha tôi tìm thấy Ben…”
Thử nghĩ xem, nếu cha cô không tìm thấy Ben mà thấy những người trong gia đình tôi. Thấy khẩu súng, thấy cái rìu, thanh toán chúng tôi. Gần như cả nhà.
“Cha cô có quay về nhà vào tối hôm ấy không?” Lyle hỏi. “Cô có trông thấy ông ấy ở nhà sau 12 giờ đêm không?”
Krissi lại tỏ ra khó chịu, nhướn mày nhìn tôi, tôi vội vuốt đuôi, “Ý tôi là, làm sao cô biết ông ấy đã không gặp bất cứ ai trong nhà Day?”
“Vì tôi hoàn toàn nghiêm túc, cha tôi hoàn toàn có thể gây ra một vài tổn hại nghiêm trọng. Tôi là cô con gái cưng của ông ấy. Những gì xảy ra với tôi khiến ông vô cùng đau đớn, trái tim ông tan nát.”
“Ông ấy có sống ở gần đây không?” Lyle đang khiến cô ta phát hoảng với những câu hỏi dồn dập.
“Ờ, chúng tôi đã mất liên lạc với nhau,” Krissi nói, đã lại nhìn quanh quầy rượu để chuẩn bị gọi thứ gì đó. “Tôi nghĩ thế là quá đủ với ông ấy rồi.”
“Gia đình cô đã kiện sở giáo dục địa phương, phải không?” Lyle hỏi, cúi người về phía trước chờ đợi câu trả lời. Tôi dịch chiếc ghế để che lấp hắn một phần, hy vọng hắn sẽ hiểu ý.
“Đúng vậy. Họ phải bị kiện vì đã để một kẻ như hắn làm việc ở đó, để một cô bé bị cưỡng bức ngay trước mũi họ. Gia đình tôi thực sự là những người tử tế…”
Lyle cắt ngang. “Cô không phiền nếu tôi hỏi câu này chứ? Sau khi đã dàn xếp với sở giáo dục… điều gì đã khiến cuộc sống của cô, uhm, thành ra thế này?” Gã khách lúc này đã quay hẳn ghế sang nhìn chúng tôi đầy vẻ hiếu chiến.
“Công việc kinh doanh của gia đình tôi gặp khó khăn. Tiền lần lượt đội nón ra đi. Thực ra công việc ở đây cũng chẳng xấu xa như người ta vẫn nghĩ. Nó tràn đầy năng lượng, hài hước và khiến mọi người vui vẻ. Bao nhiêu người có thể nói tất cả những điều như thế về công việc của họ? Tôi không hẳn là một con điếm.”
Không kìm lại được, tôi bất giác cau mày nhìn về phía bãi đỗ xe tải.
“Chỗ đó hả?” Krissi thì thào. “Tối nay tôi có chút việc. Tôi không phải… Chúa ơi. Không. Vài cô ả làm chuyện đó, nhưng tôi thì không. Có một cô bé đáng thương 16 tuổi đang trốn mẹ. Tôi đang cố đi tìm nó. Tên con bé là Colleen. Tôi đang nghĩ liệu có nên gọi cho dịch vụ hỗ trợ trẻ em không. Nếu gặp trường hợp thế này thì cô gọi cho ai?”
Krissi hỏi với giọng lo lắng như thể cô ta đang muốn tìm một bác sĩ phụ khoa mới.
“Chúng tôi có thể xin địa chỉ của cha cô không?” Lyle hỏi.
Krissi đứng dậy, nếu là tôi thì đã đứng dậy từ hai mươi phút trước. “Tôi đã nói rồi, chúng tôi không liên lạc với nhau,” cô ta nói.
Lyle định nói tiếp điều gì đó thì tôi quay sang, chỉ một ngón tay vào ngực hắn và nói to, “Ngậm miệng lại.” Hắn há hốc mồm, sau đó ngậm lại, nhìn cô vũ nữ trên sân khấu đang diễn cảnh làm tình trên sàn, sau đó đi về phía cửa.
Dù vậy, đã quá muộn, Krissi vừa nói rằng cô ta phải gặp một người. Khi tôi thanh toán cho tay pha chế, cô ta hỏi mượn tôi 20 đô-la.
“Tôi sẽ dùng nó để mua bữa tối cho Colleen,” cô ta nói dối. Sau đó, nhanh chóng tăng lên 50. “Tôi vẫn chưa lĩnh lương. Chắc chắn tôi sẽ trả lại cô.” Krissi cẩn thận lấy ra một mẩu giấy và chiếc bút, bảo tôi ghi lại địa chỉ của mình để cô ta có thể trả tiền.
Tôi lặng lẽ đặt số tiền lên hóa đơn của Lyle, chuyển nó cho Krissi. Cô ta đếm tiền ngay trước mặt tôi như thể sợ tôi đưa thiếu tiền. Khi Krissi mở chiếc ví to đùng ra, một chiếc cốc nhỏ dành cho trẻ sơ sinh rơi xuống sàn nhà.
“Thôi vứt đi,” tôi định nhặt lên thì cô ta vẫy tay ra hiệu nên tôi không nhặt nữa.
Tôi cầm lấy mẩu giấy trơn bóng đầy mỡ, viết tên và địa chỉ của mình lên đó. Libby Day. Tôi chính là Libby Day, cô điếm bịp bợm ạ.