Hiện tại
LYLE ĐÃ ĐỂ LẠI CHÍN TIN NHẮN trong những ngày tôi đi Oklahoma, với những giọng điệu có sắc thái hết sức khác nhau: Hắn mở đầu bằng giọng nôn nóng như bị nghẹt mũi, hỏi thăm tình hình sức khỏe, cuộc sống của tôi, kể vài câu chuyện cười, sau đó giọng hắn chuyển sang bực tức, cứng rắn, khẩn thiết, và hoảng sợ rồi quay trở lại giọng điệu ngu ngốc ở tin nhắn cuối cùng. “Nếu không gọi lại, em sẽ đến… và địa ngục sẽ đến cùng em đấy!” Hắn hét lên, sau đó nói thêm. “Không biết chị đã xem phim Tombstone chưa.”
Tôi đã xem rồi, nhưng đó là gã tài tử Kurt Russell xấu xa. Tôi gọi lại, cho Lyle địa chỉ nhà tôi (một quyết định bất thường) và bảo hắn có thể ghé qua nếu muốn. Ở bên kia đầu dây, tôi nghe thấy một giọng phụ nữ đang hỏi xem ai gọi, rồi giục Lyle hỏi tôi điều gì đó – hãy hỏi cô ấy đi, đừng ngốc nghếch như thế, hỏi đi – và Lyle cố để ống nghe ra xa. Có lẽ là Magda. Cô ta đang muốn biết tin về Runner ư? Tôi sẽ cho cô ta biết. Thực ra tôi cũng muốn kể, nếu không tôi sẽ trèo lên giường và không ra khỏi đó trong mười năm trời.
Trong lúc chờ đợi, tôi sửa lại tóc. Trên đường về nhà sau khi tới gặp Ben, tôi đã mua thuốc nhuộm tóc ở một cửa hàng tạp hóa. Tôi đã định lấy màu vàng mình thường nhuộm – Platinum Pizazz – nhưng cuối cùng đã chọn Scarlet Sass, trên vỏ hộp một cô gái tóc đỏ đang nở nụ cười thanh nhã. Ít phải dưỡng tóc, phải, tôi luôn thích loại đó. Tôi đã nghĩ về việc sẽ để lại màu tóc gốc kể từ khi Ben nói rằng trông tôi rất giống mẹ. Ý nghĩ đó khiến tôi không thể cưỡng lại được. Thỉnh thoảng tôi nghĩ tới việc mình xuất hiện bên ngoài chiếc xe lưu động của bác Diane, như thể Patty Day sống lại, và có lẽ điều đó đủ để bác cho phép tôi vào trong nhà. Chết tiệt, bác Diane đã không gọi lại cho tôi.
Tôi bôi một vốc hóa chất màu đỏ thẫm, có mùi hơi khen khét lên tóc. Phải chờ mười bốn phút nữa. Bỗng, chuông cửa reo. Lyle. Đương nhiên là hắn sốt ruột đến sớm. Lyle bước vội vào trong, ba hoa về việc hắn thấy nhẹ nhõm thế nào khi biết tin tôi, sau đó lùi lại.
“Cái gì đây, chị uốn tóc à?”
“Tôi đang nhuộm lại màu tóc đỏ.”
“Ôi. Chúa ơi! Ý em là, đẹp đấy. Sẽ tự nhiên hơn.”
Trong mười ba phút còn lại, tôi kể cho Lyle về Runner, và về Diondra.
“Được rồi,” Lyle nói, nhìn sang bên trái và hướng tai về phía tôi – dáng điệu vừa nghe vừa suy nghĩ của hắn. “Vậy theo lời Ben kể thì anh ấy đã quay về nhà vào đêm đó – chỉ một lát – cãi nhau với mẹ chị, sau đó lại bỏ đi, và anh ấy không hề biết chuyện gì đã xảy ra sau đó.”
“Đấy là theo lời Ben nói,” tôi gật đầu.
“Vậy Runner nói gì? Hoặc Trey đã giết gia đình chị vì Runner đã nợ tiền hắn, hoặc Trey và Ben đã giết chết cả nhà chị và Diondra trong một nghi lễ hiến tế quỷ dữ nào đó. Thế Runner nói gì về việc cô bạn gái đã thừa nhận khai man chứng cứ ngoại phạm của ông ta?”
“Ông ta nói cô ả cũng chỉ là một con điếm. Tôi phải đi gội đầu đây.”
Hắn đi theo tôi tới phòng tắm, đứng ở ngoài đặt hai tay lên hai bên khung cửa và suy nghĩ.
“Có gì đó chi tiết hơn về tối hôm đó không, Libby?”
Tôi cúi đầu xuống bồn rửa, nước đang chảy ra từ đầu vòi – ở Đâu Đó Đằng Kia chẳng có cái vòi hoa sen nào – nhưng tôi ngừng lại.
“Ý em là, chẳng phải có thể hung thủ là hai người sao? Có thể lắm chứ? Kẻ giết Michelle đúng là… Mẹ chị và Debby thì giống như… ừ, gần như bị săn đuổi và dồn vào đường cùng. Nhưng Michelle lại nằm chết trên giường và được chăn phủ kín. Em cho rằng chúng có những cảm nhận khác nhau về họ.”
Tôi khẽ nhún vai − những hình ảnh trong Vùng tối lại cuộn lên − tôi cúi đầu xuống dưới vòi nước, để không phải nghe thấy gì nữa. Nước bắt đầu chảy xuống ống thoát, đỏ như rượu vang. Trong lúc vẫn đang cúi đầu, tôi thấy Lyle nắm lấy đầu vòi từ tay tôi và vỗ nhẹ lên sau gáy. Lóng ngóng, chẳng lãng mạn chút nào, chỉ cố gắng làm cho xong chuyện.
“Đầu chị vẫn còn hơi nhờn,” hắn nói lớn qua làn nước, sau đó đưa đầu vòi cho tôi. Tôi đứng thẳng người lên, Lyle với tới, quệt quệt một bên dái tai tôi. “Thuốc nhuộm vẫn dính trên tai này. Đeo khuyên sẽ không đẹp đâu.”
“Tôi không bấm lỗ tai,” tôi nói và chải tóc, cố hình dung xem liệu màu tóc có đúng ý không, cố không nghĩ về thi thể những người thân trong gia đình, chỉ tập trung vào mái tóc.
“Thật chứ? Em vẫn nghĩ phụ nữ ai cũng bấm lỗ tai cơ.”
“Chẳng ai giúp tôi làm chuyện đó cả.”
Lyle nhìn tôi chải đầu, cười vẻ buồn bã.
“Màu tóc thế nào?” Hắn hỏi.
“Khi nào tóc khô mới biết được.”
Chúng tôi quay lại chiếc ghế ẩm thấp trong phòng khách, mỗi người ngồi một đầu, lắng nghe tiếng mưa lại bắt đầu rơi.
“Trey Teepano có chứng cứ ngoại phạm,” rốt cuộc hắn cũng lên tiếng.
“Chà, Runner cũng có chứng cứ ngoại phạm, rõ ràng là kiếm chúng không hề khó.”
“Có lẽ chị nên tiếp tục điều tra và chính thức rút lại lời khai của mình.”
“Tôi sẽ không rút lại bất cứ điều gì cho tới khi chắc chắn mọi việc,” tôi nói. “Tôi sẽ không làm vậy.”
Mưa ngày càng nặng hạt khiến tôi thèm một chiếc lò sưởi.
“Chị biết trang trại của gia đình mình sẽ bị tịch thu để thế nợ trong ngày xảy ra vụ án, đúng không?” Lyle nói.
Tôi gật đầu. Đó là một trong bốn mươi nghìn thông tin mà tôi mới biết được nhờ Lyle và các tập tài liệu của hắn.
“Chẳng phải điều đó cũng có ý nghĩa gì đó sao?” Hắn nói. “Chị có thấy tất cả mọi chuyện có vẻ kỳ lạ quá không, hẳn chúng ta đang bỏ qua một sự thật hiển nhiên nào đó? Một cô bé nói dối về việc bị xâm phạm, một trang trại bị phá sản, một con bạc bị tay đánh cá ngựa tôn thờ quỷ dữ đòi nợ. Tất cả đều diễn ra trong cùng một ngày.”
“Và tất cả mọi người trong vụ này đều nói dối, đã và đang nói dối.”
“Chúng ta nên làm gì bây giờ?” Lyle hỏi.
“Xem tivi một lúc,” tôi nói và bật tivi lên, kéo một lọn tóc ẩm ra để kiểm tra màu. Trông nó đỏ chói phát sợ, nhưng đó đúng là màu tóc của tôi.
“Chị biết không Libby, em tự hào về chị, về tất cả những việc chị đã làm,” Lyle gượng gạo nói.
“Ôi, đừng nói thế, nghe kẻ cả lắm, tôi sẽ thấy khó chịu khi cậu nói vậy đấy.”
“Không phải em làm ra vẻ đâu,” hắn lên giọng.
“Thật ngớ ngẩn.”
“Không đâu. Ý em là, thật tuyệt khi được biết chị.”
“Phải, xúc động làm sao. Tôi được coi trọng quá nhỉ.”
“Chị đáng được như thế.”
“Lyle, đừng nói nữa, được chứ?” Tôi nhấc một chân lên chống cằm, và chúng tôi đều làm bộ đang xem một chương trình nấu ăn, người dẫn chương trình có chất giọng quá sáng.
“Libby này?”
Tôi từ từ đảo mắt nhìn hắn, như thể điều đó khiến tôi đau.
“Em kể với chị chuyện này nhé?”
“Chuyện gì?”
“Chị đã bao giờ nghe đến vụ hỏa hoạn gần San Bernardino năm 1999 chưa? Nó đã thiêu rụi gần tám mươi ngôi nhà và chín mươi nghìn mẫu đất.”
Tôi nhún vai. Dường như California lúc nào cũng có hỏa hoạn.
“Em chính là đứa trẻ đã gây ra vụ hỏa hoạn đó. Không phải cố ý. Hoặc ít nhất, em cũng không có ý định làm nó cháy to đến mức không kiểm soát được như thế.”
“Gì cơ?”
“Lúc đó em chỉ là một thằng bé 12 tuổi, không phải kẻ chuyên đốt phá hay gì đó, nhưng em đã làm chuyện đó với chiếc bật lửa trong tay. Em cũng không nhớ tại sao mình có nó, nhưng em thích bấm bật lửa. Cảm thấy buồn chán, em đã đi bộ lên những quả đồi phía sau nhà, dọc theo con đường mòn phủ đầy cỏ già. Vừa đi vừa bấm bật lửa để xem liệu mình có thể khiến những ngọn cỏ dại bắt lửa hay không, chúng có lông xù...”
“Cỏ đuôi cáo.”
“Rồi em quay người lại, và… và tất cả chúng đều bắt lửa cháy phừng phừng. Có khoảng hai mươi đốm lửa sau lưng em, như những ngọn đuốc. Và lúc đó đang mùa gió Satan Ana nên những ngọn cỏ bắt đầu bay đi, chúng rơi xuống và châm mồi cho một đám cháy khác, rồi bay lan ra khoảng ba mươi mét. Không còn là những đốm lửa nhỏ nữa. Nó đã trở thành một đám cháy khổng lồ.”
“Nhanh vậy sao?”
“Đúng vậy, chỉ vài giây, nó đã thành một trận hỏa hoạn. Em vẫn còn nhớ cảm giác lúc đó, như thể trong một khoảnh khắc nào đó em đã có thể dập tắt được ngọn lửa. Nhưng không. Lúc đó, mọi thứ đã nằm ngoài tầm kiểm soát. Và ngọn lửa ngày một to hơn. Em đã nghĩ rằng mình đang mắc kẹt trong một mớ bòng bong và sẽ không bao giờ thoát ra được. Em đã không thể làm được. Quá khó để một đứa bé ở độ tuổi đó có thể nhận thức rõ một việc như thế.”
Tôi sẽ phải nói gì đó ngay lúc này.
“Cậu không cố ý gây ra nó, Lyle. Cậu chỉ là đứa bé chẳng may vướng phải vận đen quái gở ấy thôi.”
“Vâng, em biết, đó là lý do tại sao em đồng cảm với chị. Cách đây không lâu, em bắt đầu tìm hiểu chuyện của chị, và nghĩ rằng, Có thể chị ấy cũng giống mình. Chị ấy có thể hiểu được cảm giác đó, cảm giác một việc hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của mình. Chị biết đấy, với lời khai của chị, và những gì xảy ra sau đó...”
“Tôi biết.”
“Em chưa từng kể cho ai chuyện này cả. Ý em là tự nguyện kể. Chị là người đầu tiên em tả lại...”
“Tôi biết mà, cảm ơn cậu.”
Nếu tử tế hơn, có lẽ tôi đã siết nhẹ vai Lyle, để hắn biết rằng tôi rất hiểu và thông cảm. Nhưng tôi không làm vậy, để thốt ra lời cám ơn tôi đã cố gắng lắm rồi. Buck nhảy lên sofa ngồi giữa tôi và Lyle, đòi cho ăn.
“Vậy, chị có dự định gì cuối tuần này chưa?” Lyle hỏi và đặt tay vào thành ghế, chỗ Krissi đã từng úp mặt vào lòng bàn tay và khóc.
“Chẳng có việc gì cả.”
“À, mẹ em muốn em hỏi xem liệu chị có muốn đến dự bữa tiệc sinh nhật sắp tới mà bà tổ chức cho em không,” hắn dài dòng nói. “Chỉ là ăn tối gì đó, toàn bạn bè thôi.”
Ai cũng có những bữa tiệc sinh nhật, những người lớn cũng có, nhưng cách Lyle nói khiến tôi nghĩ đến những anh hề, những quả bóng bay và còn có thể được cưỡi ngựa.
“Ồ, có lẽ cậu chỉ muốn tận hưởng niềm vui đó cùng những người bạn,” tôi nói, đưa mắt quanh phòng tìm chiếc điều khiển tivi.
“Đúng vậy, đó là lý do em muốn mời chị tham dự.”
“Vậy à, được thôi.”
Tôi cố gắng không cười, bởi điều đó sẽ rất khiếm nhã, và cố nghĩ ra điều gì đó để nói, hỏi xem Lyle bao nhiêu tuổi – 12 tuổi năm 1999 nghĩa là, Chúa ơi, giờ hắn 22 tuổi phải không nhỉ? – nhưng một bản tin mới đã rộn lên. Sáng nay, người ta phát hiện ra Lisette Stephens đã chết, thi thể cô ta được tìm thấy ở dưới một khe núi. Cô ta đã chết cách đây hàng tháng trời.