Đoàn tàu chạy qua lúc bình minh, làm những bức tường rung lên và bình nước kêu lanh canh. Leda nằm ngửa, toàn thân cứng đờ, hông và vai ê ẩm vì tựa lâu vào mặt gỗ cứng. Nàng mở mắt, thấy mặt sàn bên dưới giường, và bật dậy.
Anh vẫn còn ở đây.
Samuel ngồi lặng thinh trên giường của nàng trong bộ quần áo màu tối, mềm mại, những ngón tay đan vào nhau giống hình ngọn tháp trong trò chơi của trẻ con.
Nàng vẫn đến nhớ đôi bàn tay anh khi ở cửa hàng: anh đã nhặt chiếc kéo bạc, cuộn những súc vải, đưa cho nàng chiếc phong bì còn dấu niêm phong nàng thả rơi. Đôi bàn tay của một quý ngài, mạnh mẽ và đẹp đẽ.
Nàng lấy tay che mắt. Khi bỏ tay ra, anh vẫn ở đó.
Trời đất ơi.
Không phải một giấc mơ. Người đàn ông này đang ở đây, trong phòng nàng, trên giường của nàng, còn nàng thì ngủ lăn lóc dưới đất, bên cạnh thanh kiếm bị đánh cắp, như thể nàng chẳng bận tâm.
Hai bàn tay anh thả bỏng. Anh nghiêng đầu, khẽ nhìn nàng dưới hàng mi rậm, lặng lẽ, đẹp rạng ngời trong ánh bình minh rực rỡ phía sau lưng.
“Chào buổi sáng, cô Etoile.”
Nàng sẽ không nói “chào buổi sáng” với tên trộm trong phòng. Đơn giản là nàng không làm vậy, như thế thật quá thể. Phải luôn giữ tỉnh táo.
Mặt khác, nàng cũng không rõ người ta sẽ nói những gì khi thức dậy trong một tình huống kỳ cục như vậy, với tên tội phạm cùng tang vật của hắn.
“Cô thấy khỏe hơn chưa?” anh hỏi.
Hai bàn chân trần của nàng thò ra bên dưới gấu váy. Leda lồm cồm đứng dậy, túm lấy áo khoác trên mắc và choàng qua người. Trong lúc đó, nàng chợt nhận ra điều mình nên làm chính là xô cửa ra ngoài, chạy xuống dưới và báo động cho cả căn nhà. Nàng thực sự ngạc nhiên vì mình đã ngủ ngon lành, sao nàng có thể ngủ được cơ chứ? Và anh thì ở ngay bên cạnh, sẵn sàng làm mọi thứ anh muốn, trong khi nàng trôi vào giấc ngủ không mộng mị trên sàn gỗ, chẳng khác nào bị đánh thuốc mê.
Nàng bắt đầu cảm thấy lo lắng trở lại. Khung cảnh thác nước tự động xuất hiện trong đầu nàng, và nàng thở hắt ra.
“Làm tốt đấy,” anh nói. “Sao cơ?”
“Cô đã nhớ cách thở rồi, cô Etoile.”
“Ông ở yên đó!” Nàng nói với giọng run rẩy. “Tôi sẽ… sẽ đi lấy nước!” Ngay lập tức, nàng giật thanh chắn, mở cửa và đóng sầm nó lại phía sau. Rồi nàng khóa cửa ngoài và đứng đó, thở dốc. Thêm một khung cảnh thác nước nữa hiện ra để kiểm soát tình trạng hoảng loạn.
Vậy là ổn. Giờ nàng đã an toàn, đã thoát khỏi vòng kiểm soát của anh. Nàng đang ở hành lang của tầng áp mái. Tiếp theo nên làm gì? Báo cảnh sát. Nàng kéo áo khoác vào sát người, chợt nhận ra mình đã quên đôi giày, quên luôn cả thay đồ. Nàng sẽ tạo nên một hình ảnh thật hoàn hảo khi mặc váy ngủ và chạy chân trần trên con phố bẩn thỉu.
Leda đứng tần ngần trong hành lang mờ tối. Những ngón chân nàng quặp vào mặt thảm xác xơ.
Nếu nàng đến đồn cảnh sát lúc này, Hạ sĩ MacDonald hay Thanh tra Ruby sẽ không phải người thực hiện công tác bắt giữ. Phải chiều muộn họ mới đi làm. Mà lúc đó thì mọi thứ đã xong xuôi, công lao sẽ thuộc về người khác.
Nàng lấy tay bụm miệng, nghĩ ngợi mông lung. Chân anh bị gãy. Anh không thể rời đi. Nếu nàng có thể giữ anh lại đến khi trời tối…
Nàng không nghĩ mình đủ can đảm làm việc đó.
Nhưng chân anh bị gãy. Anh vô hại. Anh sẽ đi đâu với một cái chân gãy?
Trước khi lý trí thắng thế, nàng quay lại và mở khóa. Rồi nàng thận trọng mở cửa, trong đầu soạn sẵn lý do về việc quá lú lẫn mà quên mang theo xô và bình đựng nước.
Căn phòng trống trơn.
Nàng vịn vào cánh cửa và lén nhìn vào trong. Thanh kiếm biến mất. Anh biến mất. Nàng nhìn cửa sổ mở toang và chạy lại, trèo lên giường, nhoài người ra đến độ suốt làm đổ cả cây phong lữ.
Từ đây nàng có thể nhìn rõ những mái nhà bên bờ kênh, chẳng có bóng dáng nào đang thấp thoáng trên những tấm ván lợp hay khuất sau một chóp mái.
Nàng ngồi hẳn lên khung cửa, hơi chênh vênh, rướn người ra thêm, ngửa cổ lên nhìn xem liệu anh có trốn ở phía trên hay không, nhưng tấm đan rêu phong cũng trống trơn.
“Gãy chân ư,” nàng lẩm bẩm, thận trọng hạ người vào trong phòng. “Đúng là đồ lươn lẹo! Người đâu mà kinh khủng!” Nàng ngồi lên giường và đặt hai tay lên ngực, thở dài. “Ôi, tạ ơn Thượng đế, anh ta đi rồi.”
Rồi nàng cứ thế ngồi đó nghỉ ngơi trong chốc lát, nghĩ về thác nước, nhớ rằng mình phải điều hòa hơi thở. Cảm giác nhẹ nhõm vì anh đã bỏ đi và rũ bỏ được trách nhiệm cấp báo cho cảnh sát còn lớn hơn nhiều so với việc đã thoát khỏi nguy hiểm. Hóa ra nàng không thực sự sợ anh.
Nhưng nàng vẫn đứng lên để đóng hai cánh cửa sổ lại, cài chốt, rồi khóa cửa phòng.
Trong đầu nàng xuất hiện một suy nghĩ khó chịu trong giây lát, rằng đúng là nàng nên thay quần áo và đến đồn cảnh sát, để cho họ biết tên trộm đã xuất hiện trong khu này. Nhưng ngay cả khi còn đang phân vân về chuyện đó, nàng cũng nhận ra sẽ thật vô lý khi đến khai báo. Quý ông Gerard! Một kẻ trộm! Bạn của Phu nhân Ashland và Nữ hoàng đảo Hawaii! Ồ, đúng rồi, cảnh sát sẽ tin lời nàng. Nếu không bị đưa vào nhà thương điên ngay lập tức thì nàng quả là may mắn.
Tối nay nàng sẽ nói riêng với Thanh tra Ruby và Hạ sĩ MacDonald. Họ sẽ tin, nàng nghĩ vậy. Chí ít thì họ cũng sẵn lòng lắng nghe.
Bình thường nàng sẽ rời nhà vào giờ này, nhưng sáng nay việc ra ngoài chỉ để qua mặt bà Dawkins đúng là quá sức. Nếu bà ta gặng hỏi, Leda chốt lại, sẽ trả lời mình không khỏe và ngủ quên. Thực ra, mọi cơ bắp trên người nàng cũng vẫn còn run rẩy. Răng nàng va vào nhau lập cập khi nàng dựng lại cái bàn đổ, nhấc chiếc máy may lên và xem xét nó đầy lo lắng. Có một vết xước trên lớp tráng men nhưng dường như không thêm hư hại nào khác. Nhà tắm công cộng phải một lúc nữa mới mở cửa nên nàng đốt vỉ lò rồi pha trà, kéo váy tới đầu gối, ngồi khoanh chân trên giường và ăn những chiếc bánh nướng cũ để dành từ hôm qua.
Tâm trí nàng cứ nghĩ đến quý ông Gerard. Không thể tin nổi. Nhất định nàng đã nằm mơ. Nàng duỗi đôi chân trần ra, xoay các ngón chân từ bên nọ sang bên kia. Nàng nghĩ mình có hai cổ chân khá ưa nhìn, mảnh mai, trắng như tuyết và tao nhã. Anh chắc đã thấy chúng rồi. Nàng đặt ngón tay lên môi, đỏ mặt, thu chân vào dưới váy với vẻ e dè của một thiếu nữ.
Hai bàn tay nàng vẫn run rẩy, tiếng bình nước kêu lanh canh. Nàng kéo rèm lại rồi gỡ kẹp ghim ra khỏi mái tóc. Căn phòng sáng lên đủ màu sắc khi ánh nắng chiếu qua tấm rèm sặc sỡ được may từ nhiều mảnh vải chắp vá mang về từ phòng đo cắt.
Bằng những cử chỉ lo lắng, nàng với tay lấy coóc xê và quần trong, chúng còn ẩm vì nàng đã mặc để cọ rửa phòng đêm qua. Sau khi xem kỹ vết bẩn chỗ đầu gối, nàng cuộn chúng lại để mang đi giặt luôn khi tắm rửa, cởi nửa thân trên của chiếc váy dài rồi mặc coóc xê vào trong. Lúc trước nàng đã quá kích động nên chẳng còn nhớ ra phải mặc sao cho đúng thứ tự nữa. Ngồi xuống với chiếc váy nhàu nát quanh eo, tóc xõa dài trên đôi vai trần khi nàng chải bằng chiếc lược của quý cô Myrtle, mỗi bên đúng một trăm lần, cố gắng tìm lấy chút an tĩnh trong công việc quen thuộc.
Nhưng đầu óc nàng vẫn cứ rối bời một cách ngớ ngẩn, không thể tập trung vào chuyện trước mắt. Nàng lơ đãng cuộn tóc lên và kẹp lại trước khi mặc áo, xỏ chân vào cái váy trắng in hoa, cài khuy áo choàng, dùng chiếc gương nhỏ của quý cô Myrtle để xem liệu có ai biết nàng chẳng mặc gì bên dưới.
Sau khi đánh rơi cái kẹp đến bốn lần thì nàng cũng búi được tóc lên, và khi nàng xong xuôi thì cũng còn đến hơn hai tiếng nữa nhà tắm công cộng mới mở cửa. Thế là nàng ngồi lại trên giường, lôi hộp tiền ra đếm lại dù biết thừa mình đang ở trong hoàn cảnh thế nào.
Nàng xếp tiền giấy và tiền xu thành chồng, theo giá trị, cho đến khi tất cả bày ra trước mắt. Một tờ một bảng, ba đồng silinh, hai mươi xu, chưa trừ tiền phòng tuần này và tiền thuê máy may. Tám silinh và hai xu để ăn uống, tắm táp và giặt giũ. Cho dù có tìm được việc làm đi chăng nữa, nàng cũng không đủ tiền để sống tới ngày nhận lương, nhất là khi văn phòng môi giới việc làm thu phí ngay vào tháng lương đầu.
Vẫn còn chiếc lược và gương cán bạc của quý cô Myrtle. Nhưng chưa. Nàng vẫn chưa muốn chia tay chúng. Nàng thích thú cầm gương lên, xoay đi xoay lại trên tay.
Nàng ngừng lại, xoay nó đúng nửa vòng, nhìn chằm chằm vào hình ảnh phần chiếu trong gương.
Cố kìm nén để không bật ra tiếng kêu, nàng thả chiếc gương xuống, cứ thế lùi lại cho đến khi dựa lưng vào tường, ngó trân trân lên trần nhà. Trong thứ ánh sáng mờ ảo của buổi bình minh, tít trên cao, anh nằm dọc theo cây xà như một con báo, hoàn toàn bất động và đang quan sát nàng.
Leda bắt đầu hổn hển giật cục. Anh chuyển động, trượt xuống như làn khói hóa thành một thực thể. Với vẻ lịch thiệp đúng mực, anh hạ thấp người bằng hai tay, đáp xuống mặt sàn bằng một chân rất nhẹ nhàng.
“Thác nước,” anh nhắc nàng… và Leda nhắm mắt, điều hòa hơi thở. Trong một khoảnh khắc.
“Đồ tồi!” Nàng rít lên khi lấy lại được nhịp thở đều đặn. “Đồ… đồ nhìn lén! Ông làm gì trên đó? Trong phòng tôi! Ông theo dõi tôi! Còn tôi thì… ôi, lạy Chúa, tôi thì…”
Nhận thức kinh khủng về những gì anh đã thấy khiến nàng lại khó thở, và có vẻ hơi thở đang dần vượt ra khỏi tầm kiểm soát của hai lá phổi, khiến nàng phải ngừng nói để điều chỉnh. Rồi nàng cầm cái lược và ném về phía anh. Chỉ hơi né người anh đã tránh được, và Leda đưa tay nhặt que cời trên sàn nhà.
“Kẻ côn đồ!” Nàng hét. “Khốn nạn! Cút khỏi đây ngay!” Nàng vung que cời vào anh một cách hung hãn; nó vụt qua mũi anh và nàng vung thêm lần nữa, nhưng anh chỉ chuyển thế đứng chứ không lùi lại. “Cút đi!” Nàng hét. “Cút đi, cút đi, cút đi!” Khi đã đến đủ gần để vụt que cời trúng anh, nàng giơ nó qua đầu và lấy hết sức bổ xuống.
Anh còn không buồn chớp mắt, chỉ nhấc đôi tay lên, bằng một động tác chậm rãi đến quái dị, chắp hai lòng bàn tay lại và kẹp lấy nó, dừng nó lại khi đã ở ngay sát đầu. Anh nhìn nàng trong một thoáng giữa hai cánh tay giơ cao, như đang hỏi xem nàng đã xong chưa.
“Cút khỏi đây ngay!” Leda vội vàng giật que cời khỏi tay anh, dùng cả cơ thể để chống lại sự phản kháng của anh. Nhưng anh vẫn giữ chặt nó. Nàng giận dữ kêu lên, cố lấy lại tự chủ, rút được khoảng vài phân và quyết phải nổ lực gấp đôi.
Bỗng nhiên, anh buông tay. Nàng loạng choạng lùi lại do mất đà, ngã phịch xuống, đau điếng ở ngay chỗ hông bị bầm. Không hiểu sao que cời vẫn ở trong tay anh chứ không phải tay nàng. Nàng ngước lên nhìn anh đang đứng yên lặng, rồi cuộn tròn lại như quả bóng trên sàn, thổn thức vì tủi nhục và giận dữ.
“Sao ông dám? Ôi, sao ông dám? Ông là đồ quái vật - ông không xứng được gọi là một quý ngài! Ông là đồ hạ lưu, độc ác, đê tiện. Có giết tôi thì tôi cũng phải gọi cảnh sát bắt ông lại! Tôi sẽ làm đấy! Đừng có nghĩ tôi không dám? Đồ súc sinh!” Nàng vùi mặt vào hai đầu gối. “Cút đi! Cút…”
Giữa bài rủa sả, nàng nhận ra tiếng bà Dawkins bên ngoài. Cánh cửa bị giật rầm rầm. Leda ngẩng đầu lên, người cứng đờ.
“Chuyện gì thế?” Bà chủ nhà quát tháo qua cánh cửa. “Ai ở trong đó với cô?”
Quý ông Gerard chống tay lên bàn máy may và nhúc nhích. Rồi anh ngồi xuống giường của Leda, bỏ chiếc áo khoác đen thùng thình ra, để lộ chiếc sơ mi trắng bình thường cửa một quý ông. Anh phủ nó lên hai chân thành một khối nhàu nhĩ, che đi đôi giày kỳ lạ.
“Mở cửa!” Ổ khóa rung lên. “Cô không được tiếp đàn ông, cô Etoile! Với mười bốn silinh một tuần thì không! Mở cửa ngay!” Trước khi Leda kịp hoàn hồn, nàng nghe tiếng chìa khóa xoay trong ổ. Cánh cửa bật ra.
Vẫn mặc bộ váy ngủ đỏ lòe loẹt, đầu đội mũ, bà Dawkins dừng lại và liếc nhìn quý ông Gerard đang để tay lên cổ áo sơ mi, như thể vừa kịp cài xong chiếc khuy cuối cùng. Rồi bà ta quay sang Leda, đôi mắt búp bê chớp liên tục.
“Tôi không bao giờ à,” bà ta thốt lên. “Đồ điếm, làm ra vẻ đoan trang à? Đáng kính à, cô nói đấy. Một quý cô à, cô nói đấy. Không bồ bịch à, cô nói đấy. Lén lút đi về không mang theo giỏ đồ, tôi đã thấy có mùi dối trá rồi. Bao lâu nay vẫn bí mật dắt díu họ lên đây chứ gì. Tôi sẽ không để yên đâu!” Bà ta vơ lấy chiếc coóc xê nhàu nhĩ trên chậu rửa mặt và đung đưa nó, cúi người về phía Leda. “Tôi sẽ không bị một con điếm quỵt tiền nghe chưa - nếu cô có đàn ông và đưa họ đến đây thì phải chia phần cho tôi. Công việc tốt đấy, Quý Cô Làm Điếm ạ…” Vứt chiếc coóc xê về phía Leda, bà ta bước qua, vơ lấy đống tiền trên giường. “Chúng ta sẽ bàn đến việc tôi có nên ném cô ra đường vì tội lừa bịp hay không!”
“Ôi, không! Xin bà làm ơn!” Leda nhặt chiếc coóc xê, cuộn lại và giữ nó ngang ngực. “Bà Dawkins, không phải…”
Nhưng bà chủ nhà không thèm nhìn nàng nữa, cũng không đếm số tiền trong tay. Ánh mắt bà ta dán chặt vào tay quý ông Gerard khi anh úp nó xuống và tuồn ra một tờ tiền gấp lại bên dưới ngón cái.
Bà Dawkins chồm về phía trước, giật lấy tờ tiền giữa những ngón tay anh đang khép chặt. Bà ta liếc nhìn xuống, đôi gò má núc ních ửng hồng. “Vâng, thưa ngài!” Thái độ ngay lập tức đổi thành khúm núm. “Ngài thật hào phóng, thưa ngài. Vô cùng hào phóng. Ngài có muốn gọi đồ uống không, thưa ngài. Một chút gì đó cho bữa sáng chẳng hạn. Để tôi cho người mang thịt xông khói lên ngay…”
“Không cần,” anh nói.
“Không trà? Không cả bánh mì nướng sao?” Bà ta nhét tờ giấy bạc vào ngực áo. “Tốt rồi? Tôi ở ngay dưới lầu nếu ngài cần gì đó.” Bà ta rụt rè bước ra cửa. “Cô đây lên tiếng bà có ngay.”
“Hãy trả cô Etoile số tiền của cô ấy,” anh nói lạnh lùng.
“Ồ, chắc chắn rồi.” Bà Dawkins đặt những đồng tiền lên chậu rửa mặt. “Nhưng tiền thuê phòng của cô ấy là hai mươi silinh, ngài biết đấy; hai mươi silinh với các quý cô mua vui cho người tình tại phòng, trả vào thứ Sáu. Là hôm nay, thưa ngài. Hôm nay.” Bà ta gập tờ bảng vào tay, ngoan ngoãn gật đầu và mở cửa.
Leda không nói gì, nàng biết sẽ vô ích thôi, cũng chẳng buồn nhắc tới việc đi báo cảnh sát. Giờ thì bà Dawkins sẽ không tin lời nàng nữa. Khi cánh cửa khép lại, Leda vùi mặt vào hai đầu gối.
“Hãy xem ông đã làm những gì,” nàng rên rỉ. “Ôi, hãy xem ông đã làm những gì!”
“Tôi lẽ ra còn có thể làm điều tệ hơn nữa,” anh nói. “Đúng là một bà già khó chịu.”
Leda ngước lên. Bằng một động tác nhanh như chớp, anh vung hai tay chéo nhau, cùng lúc đó một tiếng “phập” vang lên nơi cánh cửa. Nàng nhìn quanh, tưởng bà Dawkins quay lại nhưng chỉ thấy một vật sáng loáng hình tròn cắm sâu vào lớp gỗ. Một cái nữa xuất hiện với âm thanh rắn đanh, rồi cái thứ ba, cái thứ tư. Chúng được tạo theo hình ngôi sao, nhiều đầu nhọn, hai cánh sắc bén của từng ngôi sao găm vào cửa.
Phải một lúc sau nàng mới nhận ra anh đã phóng chúng vào cánh cửa bằng những cái phẩy tay nhẹ nhàng. Anh đang kẹp cái thứ năm giữa các ngón tay, xoay xoay nó và thứ ánh sáng nhiều màu chiếu qua tấm rèm phản chiếu thành sắc cầu vồng rực rỡ, rồi chợt nắm tay lại. Khi anh xòe tay ra, nó đã biến mất, không cắm phập vào cửa như những cái khác, đơn giản là biến mất.
Những ngôi sao nhọn hoắt đó có thể móc mắt người ta. Leda đẩy mình đứng dậy, dựa lưng vào tường, một cánh tay giấu sau người, tay kia giữ chặt chiếc coóc xê trước ngực. “Ông muốn gì?” Nàng hét lên. “Sao ông còn chưa đi?”
“Cô có bao nhiêu tiền?” anh hỏi, điềm tĩnh như thể cô chưa hề nói gì.
“Ôi, ông định cướp luôn hả? Đây!” Nàng vơ đống tiền xu trên chậu rửa mặt và ném vào anh làm vang lên những tiếng rào rạo. “Lấy hết đi… ông mà cút khỏi đây thì tôi mất đến đồng xu cuối cùng cũng đáng!”
Anh bắt lấy một silinh giữa không trung, chỗ còn lại rơi xuống giường và sàn nhà, một đồng lăn tròn trước khi dừng lại, tạo nên tiếng leng keng. Anh thả đồng silinh bắt được lên giường.
“Cô đã không báo cảnh sát,” anh nói. “Cảm ơn cô.”
Leda nhìn anh, bỗng nhiên cảnh giác. Nàng không trả lời.
“Tôi không chắc lúc ra khỏi đây cô định làm những gì,” anh nói thêm. “Nên tôi cứ nấp đi là cách tốt nhất.” Anh nhặt chiếc gương lên, xoay nó, giữ nó theo cách Leda đã làm khi nàng thấy anh. Một nụ cười nhạt nở trên môi khi anh quan sát hình ảnh phản chiếu của xà nhà.
Nàng ghì chặt hơn chiếc coóc xê, chỉnh lại một chỗ đã bị sổ ra.
“Tôi không phải kẻ trộm,” anh nói, vẫn nhìn vào gương. Rồi anh đặt nó xuống và với tay lấy áo choàng. “Một kẻ đột nhập phi pháp, có lẽ vậy. Một kẻ thay đổi những thứ không chịu thay đổi.” Anh nhìn thẳng vào nàng. “Đó là lý do cảnh sát thực sự muốn bắt tôi, đúng không? Không phải vì tôi làm hại bất cứ ai, hay lấy những thứ không thuộc về mình. Họ muốn bắt tôi vì tôi gây rối loạn cái khuôn mẫu họ vốn quen thuộc, và điều đó đã đánh động tất cả mọi người.”
“Nó đánh động tôi,” nàng kêu lên.
Anh xỏ tay vào áo choàng đen và thắt dây lưng. “Mong rằng cô sẽ tin tôi.”
“Tin ông!” nàng lặp hại. “Ông điên rồi.”
“Cô Etoile, hơn một tuần qua, đêm nào tôi cũng ở trong căn phòng này. Tôi đã làm hại gì đến cô chưa? Tôi đã chạm đến bất cứ thứ gì thuộc sở hữu của cô chưa?”
“Gì cơ?” Nàng cao giọng một cách thiếu nhã nhặn. “Ông đã đến phòng tôi suốt một tuần sao?”
“Và cô chẳng biết gì hết, đúng không? Cho đến khi cô kê dọn đồ đạc, tắm rửa và lau cả căn phòng bằng thứ xà phòng bốc mùi kỳ quặc đó.”
“Ông điên rồi! Xà phòng thì có liên quan gì?”
“Nó hôi hám. Nó cản trở tôi.”
“Nó không hôi hám,” nàng phản bác với vẻ phẫn nộ. “Xà phòng Hudson không có mùi.”
“Nó hôi hám,” anh bướng bỉnh. “Nhưng đó là trách nhiệm của tôi - sai lầm của tôi - tôi quá vội vàng; tôi đã để nhận thức của mình bị hỗn loạn.”
“Chắc chắn đó là trách nhiệm của ông. Không phải của tôi. Tôi hoàn toàn có quyền lau nhà và dọn dẹp đồ đạc nếu thích mà không cần một tên đột nhập kêu ca về chuyện đó. Và… và còn đu người trên xà nhà như loài dơi hút máu.” Nàng thấy nóng hết cả mặt. “Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông về việc này, thưa ông! Không bao giờ. Nhẽ ra ông có thể lên tiếng khi thấy tôi không đi báo cảnh sát. Nhẽ ra ông nên ra mặt ngay từ lúc đó.”
Ánh mắt anh rời khỏi nàng. Lần đầu tiên, trông anh có vẻ áy náy.
“Ông đã mất quyền được gọi là quý ngài cho đến mãn kiếp,” nàng ngạo mạn kết luận. “Sao ông không rời đi theo cái cách mà ông đã đến?”
“Vì tôi bị gãy chân.”
“Tôi không tin ông nữa. Ông không trèo ra ngài cửa sổ, thế mà lại leo được lên xà nhà?”
Anh thò tay xuống và tháo nút thắt trên chân mình. Lớp vải đen lỏng ra, rủ xuống như một cái váy.
“Thế là được rồi,” Leda nói hấp tấp. “Ông không cần phải chứng minh đâu.”
Anh cúi xuống, di những ngón tay lên bắp chân bên dưới lớp vải. “Nếu cô giúp tôi, tôi có thể nắn nó lại. Rồi tìm giúp tôi một cái nẹp và tôi sẽ rời đi.”
“Nhưng…” Nàng đặt ngón tay lên miệng và nhìn chằm chằm vào cái chân gãy. “Gọi bác sĩ có phải hơn không?”
“Không,” anh nói đơn giản. “Cô giúp được mà.”
“Tôi thực sự nghĩ mình không đủ khả năng,” nàng đáp lại. “Cô giữ bàn chân giúp tôi nhé?”
“Thực sự là, tôi nghĩ ông nên gọi bác sĩ,” nàng nói, lùi lại một bước.
Anh ngước nhìn nàng. “Cứ thở đều, cô Etoile. Chúng ta còn chưa bắt đầu mà.”
Leda nhận ra nhịp thở của mình đang rối loạn. Nàng hít một hơi dài và thở ra.
“Chỗ báo kia thì sao?” anh hỏi, hất đầu về chồng báo trên ghế đẩu Leda đã sưu tầm cả tuần qua với đầy đủ chi tiết về các vụ trộm. “Tôi nghĩ có thể dùng chúng làm nẹp được nếu cô có thứ gì đó buộc chúng lại.”
Nàng nhìn đống báo dày với vẻ ngờ vực. “Liệu có tác dụng không?”
“Có, nếu chúng ta xé váy lót của cô để làm dây. Tôi sẽ mua cho cô cái mới.”
“Chắc chắn không! Tôi không để một người đàn ông xa lạ mua váy…” Nàng hắng giọng, tránh thảo luận về chuyện thiếu tế nhị này. “Dùng khăn thì được.”
“Tốt.” Anh nhoài người ra kéo chồng báo về phía mình, gấp và xếp chúng thành một tập dày khoảng hơn hai phân. Hơi lưỡng lự, Leda lấy khăn, cắt bỏ phần mép và xé thành những miếng dài. Rồi nàng đứng ôm chúng, dựa lưng vào tường.
“Thế này quá vô lý,” nàng nói. “Ông không thể tự nắn chân được. Ông sẽ bị ngất.”
“Tôi lại không nghĩ vậy.”
“Có, ông sẽ bị ngất,” nàng khăng khăng, cao giọng hơn. “Hoặc ông sẽ kêu toáng lên. Lúc đó thì tôi phải làm gì? Bà Dawkins sẽ nghĩ sao?”
Miệng anh mím lại thành một cái nhếch môi chế nhạo. “Vậy sao cô không chuyển khỏi đây nếu cứ lo lắng chuyện bà Dawkins nghĩ gì?”
“Tôi không có tiền, không hy vọng tìm được việc làm, mà ông cũng chẳng cần quan tâm làm gì, thưa quý ông Gerard.”
Anh lắc đầu rồi liếc về phía nàng. “Báo tin về kẻ đã thực hiện các vụ trộm sẽ được nhận thưởng,” anh nói.
“Vậy sao?” nàng hỏi, mặt rạng rỡ. “Hai trăm năm mươi bảng.”
“Vâng, tôi nghĩ mình đã đọc tin này.”
“Cô có thể chuyển nhà và sống thoải mái với số tiền đó.”
Leda thẳng người lên, nhìn anh lạnh lùng. “Tôi tin chắc một công dân không cần tiền thưởng mới biết lúc nào cần thực hiện nghĩa vụ của mình. Sống khá khẩm hơn nhờ tiền thưởng tố giác ư, tôi khinh.”
“Và cô không nghĩ nghĩa vụ của mình chính là tố giác tôi?”
“Tôi biết rõ đó là nghĩa vụ của mình, thưa ông.” Nàng hít một hơi dài. “Tôi cũng dám nói rằng nếu tôi ra khỏi phòng - nếu ông để tôi đi mà không ném mấy ngôi sao kỳ quái kia và móc mắt tôi - thì ông cũng chẳng còn ở đây khi tôi trở lại. Tôi cũng chả trông mong gì bà Dawkins sẽ tin lời mình hay đi gọi hộ cảnh sát, nhất là sau khi ông đã thuyết phục bà ta bằng hai mươi bảng, rằng tôi mua vui cho các quý ông trong phòng mình. Và ông đã tống khứ thanh kiếm Nhật rất gọn gàng còn gì, chắc là ném nó xuống dòng kênh, thật đáng xấu hổ, một sự phí phạm tồi tệ, khinh suất, dã man, thật tiếc cho một vật rõ ràng đã được những người thợ hành nghề tốn bao thời gian và công sức làm ra, nhưng nó là bằng chứng duy nhất khẳng định tôi nói đúng, không có nó, tôi chả khác gì một con ngốc đi vào đồn cảnh sát, phải không?”
“Tôi e đó là sự thật.”
Leda dựa sát hơn vào bức tường. “Và mọi thứ thực sự quá tệ,” nàng ủ rũ nói thêm. “Tôi cũng hy vọng Hạ sĩ MacDonald sẽ được thăng chức nhờ chuyện này.”
“Một người bạn đặc biệt của cô chăng?”
Nàng trừng mắt nhìn anh, giống kiểu của quý cô Myrtle. “Bạn tôi, đặc biệt hay không thì liên quan gì đến ông, quý ông Gerard?”
Anh mỉm cười. “Sáng nay không phải ca trực của Hạ sĩ MacDonald phải không?”
“Tôi không rõ,” nàng quả quyết nói.
“Thế còn anh chàng với dấu niêm phong lòe loẹt trên lá thư?”
“Tôi không hiểu ông đang nói gì,” Leda thấy hai má mình nóng bừng lên.
Cũng may, anh không bám riết lấy chuyện đó nữa mà chỉ nhìn nàng thêm một lúc rồi cúi xuống chân mình. “Nhờ cô mang khăn lại đây.”
Leda xoắn chiếc khăn giữa các ngón tay, sực nhớ đến chuyện phải làm ngay lúc này. Bụng nàng chợt có cảm giác nhộn nhạo.
“Lại đây,” anh nói dịu dàng. “Hay giữ chặt chân tôi.”
Nàng nuốt khan và bước tới rồi quỳ trước mặt anh. “Tôi sẽ làm ông đau đấy,” nàng rầu rĩ nói.
“Tôi đám bảo là mình đã đau rồi. Đau khủng khiếp. Chỉ cần giữ chặt cổ chân tôi, và khi tôi bảo, hãy kéo nó ra. Không giật, chỉ kéo chậm, mạnh tay. Có thể cô sẽ phải dùng toàn bộ sức lực đấy.” Anh ngước lên nhìn nàng. “Và dù thế nào đi chăng nữa, cô Etoile, đừng buông tay.”
“Sẽ rất đau đấy.”
“Chỉ đau nếu cô buông tay.”
“Ôi không,” nàng nói. “Tôi không nghĩ mình có thể làm được.”
“Hãy đặt tay lên cổ chân tôi, cô Etoile.” Nàng cắn môi, hít sâu một hơi và đặt hai tay nên đôi giày vải đen anh đang đi. Rồi thận trọng dịch đôi bàn tay lên phía trên, dưới ống quần vải sẫm màu. Lớp vải thật có ích, nó khiến việc nàng đang làm có vẻ đứng đắn hơn. Nàng tưởng tượng mình là một y tá, đã quen việc động chạm những người đàn ông chưa được giới thiệu. Những người đã được giới thiệu. Bất kỳ hạng đàn ông nào. Đôi giày chỉ cao hơn cổ chân một chút và nàng có thể cảm thấy làn da anh dưới những đầu ngón tay mình, nóng và sưng vù. Nàng liếc anh, lần đầu tiên hiểu rõ vết thương nghiêm trọng đến mức nào và cơn đau anh đang phải gánh chịu.
Anh không nhìn nàng nữa. Hai mí mắt cụp xuống, gương mặt trở nên yên lặng và xa cách như được tạc từ cẩm thạch. Nhịp thở của anh dần thay đổi, trở nên sâu hơn, chậm hơn, nàng chỉ cảm nhận chứ không thể nghe được. Khi nó thay đổi, anh thay đổi, anh vẫn rất mạnh mẽ và cứng cỏi, vẻ đẹp thuần khiết trên nét mặt khiến nó như không thực, như chỉ có trong giấc mơ tuyệt đối hoàn hảo của người nghệ sĩ. Dưới ánh sáng nhiều màu, tóc anh mang hai sắc vàng, đỏ và hàng ngàn sắc thái huyền ảo, cơ thể bên trong bộ quần áo đen như đang chuyển hóa đêm đen thành sự sống.
“Nào,” anh thì thầm, nhướng mi nên. “Kéo nào.” Leda nắm chặt cổ chân anh và bắt đầu nhẹ nhàng dùng lực.
“Mạnh lên.” Anh nhìn vào mắt nàng, và nàng cắn môi, nắm chặt hơn. Khuôn mặt anh không thay đổi nhưng nàng vẫn cảm nhận được sự kiên định, sự chủ động chấp nhận cơn đau mà việc này gây ra. Nàng cảm thấy anh đang dùng sức chống lại, và nàng phải kéo mạnh, mạnh hơn nữa, cho tới khi toàn bộ trọng lượng cơ thể dồn hết nên hai cánh tay. Nàng nghe thấy một âm thanh rợn người.
“Đừng buông tay,” anh nói nhẹ nhàng, ngay khoảnh khắc ngạc nhiên đáng sợ trước khi lòng can đảm tuột khỏi đôi tay nàng.
Nàng gật đầu, cầm thấy hơi buồn nôn, nhả môi dưới, vẫn nắm chặt và chắc tay khi anh cúi người về phía trước. Nàng vội nhắm mắt trước khi thấy chân anh và không dám mở ra nữa.
“Được rồi,” giọng anh rất điềm đạm. “Cô thả lỏng thật từ tốn nhé. Thế là đủ… giữ lại một chút lực là được.” Nàng nghe thấy tiếng tờ báo sột soạt. Không thể kiềm chế nổi, nàng mở mắt. Anh cử động với vẻ chắc chắn thận trọng, bọc tấm nẹp làm từ đống báo dày gần ba phân quanh chân, dùng các mảnh khăn buộc phía trên đầu gối và quấn hai gần quanh bắp chân. Anh đưa mảnh cuối cùng cho nàng. “Cô buộc phía cổ chân giúp tôi nhé?”
Thái độ thản nhiên của anh giúp nàng tự tin hơn. Hết sức cẩn thận không để chân anh chạm xuống sàn, nàng buộc miếng nẹp chặt lại. Phải dùng lực mạnh vì tờ báo thòi ra một đoạn dưới gót, phải thắt nút chặt để miếng nẹp dày trên bàn chân anh không bị xê dịch. Nhưng nàng cũng ngạc nhiên vì không ngờ chúng lại cứng và chắc đến vậy.
“Ông bà bác sĩ à?” nàng hỏi. “Không.”
Giọng anh có chút lạ lẫm khiến nàng phải ngước lên. Bây giờ, sau khi cái chân đã được cố định, giai đoạn khó khăn nhất đã qua, anh ngồi yên lặng, trong một khoảnh khắc đáng sợ, mắt anh hơi đờ đẫn và mất tập trung, khép lại quá nửa. Nàng chồm tới nắm cổ tay anh, nghĩ bụng sẽ giữ anh lại trước khi anh đổ ập xuống vì ngất xỉu, nhưng anh không cử động cũng chẳng gục xuống - anh có vẻ nhượng bộ nhưng cũng đồng thời kiểm soát nàng, để nàng dừng lại nửa chừng bằng cử chỉ khiến nàng cảm giác như bị ấn vào bức tường, dù đó chỉ là bắp tay anh dưới những ngón tay nàng.
Nàng dò dẫm giữ thăng bằng và nhận ra thay vì nàng đỡ anh, chính anh mới là người đang giữ để nàng không đổ gục xuống vai anh. “Tôi xin lỗi,” nàng hổn hển, rồi đứng lên, sau đó buông tay ra và lùi lại. “Tôi có làm ông bị đau không?”
Anh ngước lên nhìn nàng. Nụ cười tế nhị, tôi cuốn kỳ lạ, như dồn tất cả năng lượng trong anh thành tia sáng chiếu vào tim nàng. “Không hề. Cô làm tốt lắm. Tôi muốn hỏi cô một việc quan trọng.”
“Việc gì thế,” nàng hỏi, có ý cảnh giác, chợt nhớ lại sự thật phũ phàng là mình đang nói chuyện thoải mái với một tên trộm.
“Cô biết viết không?” anh hỏi.
“Dĩ nhiên là có.”
“Thế còn đánh máy.”
Nàng gần như do dự và mất một lúc mới trả lời. Anh đang rất tập trung, rất tinh ý, nhưng lời nói dối bất chợt của nàng đã tuôn ra thật trơn tru trong cơn liều lĩnh tuyệt vọng. “Bốn mươi từ một phút,” nàng trả lời, lặp lại những thứ đọc được trong tờ quảng cáo tìm một người thạo nghề đánh máy. “Vô cùng chính xác.”
Anh dường như chấp nhận sự khoa trương nay với vẻ tin tưởng thực sự. “Tôi rất cần một người như cô, cô Etoile. Cô có muốn làm việc cho tôi không, cô Etoile?”
“Làm kẻ trộm ư?” nàng kêu lên.
Anh nở một nụ cười yếu ớt nhưng tươi tắn và lắc đầu. “Tôi ngừng việc trộm cắp rồi. Ở bên cạnh những người có tinh thần cộng đồng tốt như cô đã giúp tôi cải tà quy chính.”
Leda khịt mũi với về ngờ vực.
“Tôi thấy mình cần một thư ký. Một anh chàng Thứ Sáu[1], cô có thể gọi như vậy. Chuyện này chắc làm cô ngạc nhiên đôi chút, nhưng tôi có những khoản lợi nhuận lớn và hợp pháp từ kinh doanh.” Anh cúi xuống, bắt đầu buộc lại ống quần đen trên bắp chân và thanh nẹp. “Có lẽ cái chân này sẽ giam hãm tôi trong quãng thời gian còn lại ở Anh. Tôi cần người giúp đỡ trong công việc. Ở Hawaii tôi trả một trăm năm mươi đô la một tháng. Quy đổi sang tiền Anh quốc là…” Anh thẳng người lên. “Nào, mươi bảng một tuần thì phải.”
“Mười… bảng… một tuần?” Leda nhắc lại. “Như vậy đã thỏa đáng chưa?”
Nàng lùi lại, dựa lưng vào bàn. “Thỏa đáng,” nàng nói yếu ớt vì quá kinh ngạc. “Thỏa đáng!”
“Cho cái bốn mươi từ một phút.”
Nàng đứng lên, sống lưng cứng đờ. “Tôi không thể. Tôi chắc chắn không thể. Ông bà tên tội phạm.”
“Tôi ư?” Anh bình thản nhìn nàng. “Cô phải tự nhận biết đâu là sự thật. Tôi không thừa lời để thuyết phục cô.”
Nàng úp hai bàn tay lên mặt. Anh là tội phạm. Làm sao khác được, khi đeo mặt nạ lúc nửa đêm, lén lút với đống đồ ăn trộm? Mười bảng một tuần. Chỉ những kẻ làm ăn phi pháp mới trả mức lương vô lý như vậy cho một thư ký. Anh có thể giết nàng trong bóng tối - đã suýt giết rồi, anh cũng thú nhận như vậy. Và ở lại cùng nàng, giúp nàng điều hòa hơi thở. Trốn trên xà nhà, không phải một quý ông, một phường côn đồ hiểm độc, và giờ trông lại có vẻ hối lỗi vì những chuyện đó.
Nàng hạ tay xuống. “Nếu không phải tội phạm thì ông trộm thanh kiếm và những thứ khác làm gì?”
Anh thoáng yên lặng trong một khoảnh khắc. Rồi xoa cằm và nói, “Không có từ nào diễn tả trong tiếng Anh hết.”
“Ồ, không có ư? ‘Trộm cắp’ cũng đủ rồi nhỉ.”
“Kyojitsu.” Anh nhìn thẳng vào mắt nàng, không hề nao núng. “Đúng - sai.”
“Đúng - sai?,” nàng nghi ngờ nhắc lại.
Anh nắm tay tại rồi xòe ra, như thể một lời định nghĩa rõ ràng hơn sẽ xuất hiện từ đó. “Dối trá và chân thực. Tài xử trí. Cách lẩn tránh. Yếu và mạnh. Xấu và tốt. Mưu mẹo. Nó gồm tất cả những thứ đó.”
“Tôi không hiểu ông đang nói chuyện gì.”
Anh kiên nhẫn nhìn nàng, như thể nàng là một bé con chậm hiểu. “Mục đích của tôi. Cô hỏi tại sao tôi lại lấy những thứ đó khỏi chỗ của chúng.”
Không ngạc nhiên khi quý cô Myrtle thường xuyên cảnh báo nàng về đám đàn ông. Những sinh vật chuyên chọc tức.
“Vâng, tôi e là mình không có năng khiếu với những bí ẩn phương Đông,” nàng gắt gỏng. “Có lẽ ông nên nói xem việc kinh doanh ‘hợp pháp’ của mình là những gì.”
“Vận chuyển đường thủy là chủ yếu. Tôi điều hành Hãng tàu Arcturus cho Quý ngài và Phu nhân Ashland, và tôi có công ty riêng - Hãng đóng tàu và vận chuyển Kaiea. Tôi có một xưởng gỗ ở vùng bờ biển Bắc Mỹ. Cổ phần ở thị trường bông và đường. Một vài nhà băng. Bảo hiểm đường thuỷ.” Anh mỉm cười. “Cô tin tôi chứ?”
“Tôi cũng không biết.”
“Cũng có khả năng tôi dựng chuyện. Kai ea trong tiếng Hawaii nghĩa là ‘biển dâng trào’. Arcturus là tên con tàu chở trà mà chú của Ngài Ashland đóng năm 1849. Ngài Ashland đổi tên nó thành Arcanum. Nhưng cũng có thể chẳng có sự thật nào ở đây. Tôi chỉ là kẻ mưu mẹo và nói dối tài ba mà thôi.”
“Tôi tin là có những người như vậy,” nàng nghiêm nghị nói.
“Vậy tôi có thể trả lời các câu hỏi của cô đến ngàn năm nữa, và cô cũng không thể nào đoán định nổi tôi thực sự là ai.”
“Điều tôi biết chắc, thưa quý ông Gerard, ông là người kỳ quái nhất mà tôi đen đủi gặp phải.”
Anh quan sát nàng, cặp mắt màu xám bạc như ánh trăng trong đêm đầy mây gió. Chậm rãi, anh lắc đầu. “Điều cô biết ở đây,” anh dịu dàng nói, đặt nắm tay vào giữa ngực, “chính là sự thật.”
❀ ❀ ❀
[1] Nhân vật trong tiểu thuyết nổi tiếng Robinson Crusoe nhà văn Anh Daniel Defoe.