Khi cậu cúi chào, Dojun đã dạy anh, không được làm một cách thiếu trang trọng, như thể đó là một cử chỉ không mục đích. Vẻ đẹp của nó phải được hoàn tất, hành động phải trọn vẹn: hai bàn tay, lòng bàn tay để mở, đặt sát nhau nhẹ nhàng và từ tốn, các đầu ngón tay phải duỗi thật thẳng. Toàn bộ cơ thể cúi gập ở eo, dứt khoát: đúng tư thế và mạnh mẽ - tâm tĩnh, lưng thẳng, trọng lượng cân bằng và vững vàng trên mặt đất rồi thẳng người với hai bàn tay vẫn ép sát vào nhau, đứng thật tự nhiên.
Bằng cách đó, Dojun nói, cậu thể hiện sự tôn trọng. Với sư phụ, với đối thủ, với cuộc đời.
Dưới ánh sáng từ một ngọn đèn dầu trong phòng làm việc, vào lúc ba giờ sáng, Samuel cúi chào Dojun. Anh tránh không để bóng mình hắt lên cửa sổ. Cuộc gặp gỡ này trái với lệ thường ở cả thời gian và địa điểm - Dojun tìm anh, thu xếp gặp mặt ở địa bàn của anh, xưa nay chưa hề xảy ra.
Dojun đến trong bộ quần áo cũ kỹ như bất kỳ công nhân đồn điền nào, không mang theo thứ gì dễ nhận ra với một kẻ non kinh nghiệm. Ông đáp lại hành động cúi chào của Samuel với một cái gật nhẹ và nói bằng tiếng Nhật, “Cậu đã ngủ với phụ nữ.”
Thế là bao nhiêu công tắm rửa, kì cọ bản thân đều vô nghĩa. “Tôi đã kết hôn,” anh nói.
Tĩnh lặng trầm mặc, chỉ có âm thanh mơ hồ vô tận của sóng biển vỗ vào những rặng đá ngầm phía xa ngoài cảng. Samuel thậm chí không dám tiếp nhận ánh mắt đen chăm chú của Dojun, chỉ nhìn vào những cái bóng trơ trọi trong góc phòng, phía bên kia bàn làm việc.
“À. Vậy tiểu thư Kai đã bằng lòng lấy cậu sao?”
Dĩ nhiên. Dĩ nhiên Dojun biết kế hoạch anh đã lập ra từ nhiều năm trước, dù Samuel chưa một lần nhắc tới. Cái cảm giác mơ hồ về vẻ ngạc nhiên không tán thành ở Dojun, cái nhướng mày khó nhận biết về việc Kai chấp nhận lời cầu hôn của anh đã khiến máu dồn lên mặt anh.
“Tôi chưa hề ngỏ lời với Kai.” Anh thấy mình bị vạch trần một cách phũ phàng, không thể giữ đầu óc tỉnh táo và tập trung nếu bị Dojun tấn công. “Tôi cưới một người thuộc tầng lớp bình dân. Cô ấy là người Anh.” Anh cử động để thay đổi bầu không khí, gật đầu về cái bình thơm trên bệ lò sưởi. “Tôi đã hâm nóng sake cho ông. Nó không có gì đặc biệt nhưng xin ông chấp nhận.”
Anh nói theo phép lịch sự, ngay cả khi đó là loại sake tokubetsuna thượng đẳng, và cả anh lẫn Dojun đều biết điều này.
“Itadakimasu.” Dojun nhận rượu khi Samuel rót cho ông từ cái bình sứ nhỏ. Họ cùng ngồi trên sàn, nhấp rượu từ hai cái hộp gỗ nhỏ mà anh đã chuẩn bị bằng cách bôi muối lên phần miệng.
“Cậu biết có nhiều người nghi ngờ cậu,” Dojun nói.
“Vâng.” Samuel đã nghe báo cáo về việc này. Vài tuần qua, rõ ràng đã có những cuộc điều tra đặc biệt về thân phận và địa vị của anh ở cả Honolulu lẫn San Francisco. Nguồn thông tin khá mơ hồ, chẳng có bất kỳ đầu mối nào ngoài những chuyện đàm tiếu ở khu phố Tàu. “Tôi không biết ai đang làm việc đó.”
“Nihonjin desu,” Dojun nói, nhìn anh qua làn hơi nước bốc bên từ rượu của mình.
Người Nhật. Người Nhật đang điều tra anh. Samuel lập tức nghĩ đến thanh kiếm đang bị khóa chặt bên dưới lò sưởi.
“Tại sao họ phải thăm dò cậu, Samua-san?” Vẻ lãnh đạm thể hiện rõ trong giọng nói của Dojun. Samuel biết việc mình có liên quan đã bị dò ra - Dojun giỏi thế đó, ông có thể đọc tâm trí Samuel nếu anh để chuyện đó diễn ra. Quá muộn để nói không hiểu vì sao người Nhật lại quan tâm đến mình. Quá muộn để thể hiện mình chẳng có gì phải giấu giếm.
Anh đứng dậy, mang bình rượu nhỏ đến chỗ Dojun, cúi mình thật thấp lần nữa. Sau khi Dojun giơ cốc lên để anh rót đầy, Samuel nói bằng tiếng Anh, “Xin thứ lỗi, Dojun -San. Đó là vấn đề của tôi.”
Dojun nhìn anh. Ông từ tốn nhấp sake. “Cậu nghĩ quá nhiều. Ta chỉ là một lão già, và cậu vẫn tìm cách làm vừa ý ta. Nhưng chúng ta sẽ cùng chia sẻ vấn đề này, ne?” Ông vẫn nói tiếng Nhật với nhiều ngụ ý riêng, bất chấp việc Samuel chuyển sang tiếng Anh - địa vị của ông, rằng ông đang điều khiển cuộc trò chuyện, rằng những gì ông muốn nói rất tinh tế và không được hiểu nhầm. “Hãy cho ta biết lý do vì sao đám người đó dò la cậu.”
“Tôi đánh cắp một món đồ.” Samuel giữ thẳng lưng khi ngồi khoanh chân vòng tròn. “Từ tòa đại sứ Nhật ở London. Có lẽ họ vẫn đang tìm nó.”
Dojun nhìn anh chằm chằm. Ánh mắt khó đoán định. “Tôi sẽ thu xếp để họ lấy được nó về,” Samuel nói thêm.
Thoáng thay đổi trên khuôn mặt Dojun. Mắt ông đen và đầy quyền uy. “Cậu đang giữ cái gì thế, thằng nhóc baka này?”
Samuel không để người cứng lại vì bị gọi là kẻ ngốc. “Một thanh kazaritachi.”
Dojun phát ra tiếng động như cơn cuồng phong bị kìm nén lại. Không phải giận dữ, là âm thanh của năng lượng thuần túy. Ông ngó sững Samuel. “Nó đâu?”
Không phải nói ra. Samuel vừa nghĩ đến nó, và Dojun đã liếc ngay đến cái dấu niêm phong lông ngựa còn nguyên vẹn ở chỗ giấu bí mật dưới lò sưởi.
“Cậu có thể đã làm mọi chuyện tồi tệ hơn.” Dojun lắc đầu, cười một cách lạ lùng. “Cậu không biết mình đang đối đầu với thứ gì đâu.”
Samuel đợi. Dojun sẽ không giải thích nếu anh hỏi. Hoặc không. Trừ phi ông muốn làm như vậy.
“Cho ta biết tên của năm thanh bảo kiếm,” Dojun ra lệnh.
“Juzu-maru,” Samuel nói. ”Dojigiri, Doji - Chặt chém. Mikazuki, Trăng khuyết. O-Tenta, Kiệt tác của Mitsuyo. Ichigo Hitofuri, được gọi là Một lần trong đời.”
“Theo truyền thống, năm là con số tối cao. Trong sách Meibutsucho có ghi còn một thanh kiếm nữa, tên của nó là sự kết hợp của năm thanh kia.”
“Không thể thế được. Chỉ năm cái tên và năm thanh kiếm.”
“Nhưng cậu đã đọc rồi, đúng không Rằng trong meito có năm thanh bảo kiếm, và thêm một thanh nữa nằm giữa năm thanh kia.”
“Tôi đã đọc. Tôi không hiểu nổi. Tôi vẫn thường như vậy khi cố giải mã lối hành văn của người Nhật.”
Dojun cười khẽ. “Chà, chỉ là một trò đố chữ ngớ ngẩn. Đám hòa thượng có thể hơi triết lý một chút, nhưng sự thật là có sáu thanh bảo kiếm, và những người thẩm định viết nên cuốn Meibutsucho e sợ không dám viết ra tên của nó.”
Ông nhấc bình sake, giơ nó tên trên masu bằng gỗ của Samuel, rót rượu thật tao nhã rồi lại đặt xuống.
“Sẽ tốt hơn,” ông nói, “nếu họ cứ để việc này lặng lẽ trôi qua, thay vì chẳng nói gì với người không biết và chẳng giấu giếm với những kẻ đã biết.”
Samuel nhấp một ngụm rượu ấm.
Dojun quan sát anh. Trên môi ông vẫn còn chút dấu vết của sự hài hước. “Hãy kiên nhẫn!” ông nói. “Cậu hỏi quá nhiều.”
Samuel chờ. Những cảm giác của việc tập trung giữ bình tĩnh trước kia tràn về khi anh lắng nghe, không chỉ lời nói của Dojun mà cả sự chắc chắn của ông. Samuel cảm nhận được ý nghĩa của bản thân trong sự chắc chắn đó, biết rằng mọi thứ Dojun nói với anh đều có mục đích cả.
“Gokuakuma. Đó là tên của thanh kiếm này, nếu nó tồn tại trên đời. Chúa Quỷ Tối Cao. Có người kể họ đến trường Thiên Chúa giáo và được nghe về những thiên thần biến thành quỷ dữ. Đó chính là hồn của thanh kiếm này.”
“Nếu nó tồn tại.”
“Phần lưỡi của nó dài hai shaku và năm sun. Khoảng mười lăm xăng ti mét. Đó là dạng lưỡi to bản để cân bằng với độ dài, có đường rãnh trên hai mặt kiếm. Bên dưới chuôi kiếm khắc hình con quỷ gọi là tengu với bộ vuốt dài, có cánh và một cái mỏ kinh khủng. Không có ấn ký của thợ rèn trên chuôi kiếm. Nó chỉ được đánh dấu bằng những chữ - Goku, aku, ma. Trong lịch sử chẳng có thợ rèn kiếm nào tên như vậy.”
Samuel nhận ra những lời khái quát các đặc điểm này điển hình cho kiểu miêu tả trong cuốn Meibutsucho, danh mục những thanh kiếm lừng lẫy của Nhật Bản. Nó chỉ cần có thêm phần lịch sử sở hữu và những chiến tích vĩ đại là hoàn thành, mặc dù chẳng có ghi chép nào như vậy, chẳng có thanh kiếm nào như vậy trong tất cả những gì anh đã đọc được. “Phải chăng nó bị thất lạc?”
“Không. Nó không hề thất lạc. Nó… ở dạng tiềm năng.”
Dưới ánh đèn, khuôn mặt Dojun trông như không mang dấu vết của thời gian, không già hơn cũng không trẻ hơn trong mắt Samuel. Chỉ có mái tóc đen của ông là khác đi, bởi nó đã được cắt ngắn theo lối Tây phương nhiều năm trước. Trong khi con người và sự vật xung quanh thay đổi, Dojun vẫn như xưa.
Ông giơ tay lên, bàn tay nắm chặt. “Không có chuôi, một lưỡi kiếm tốt chỉ nguy hiểm thôi. Cậu sẽ bị đứt tay nếu dùng nó không cẩn thận. Nếu may mắn, cậu có thể giết người bằng một lưỡi kiếm không chuôi. Cậu cũng có thể dễ dàng giết chết bản thân mình. Nhưng nếu được gắn vào một chuôi kiếm vừa vặn, vật bảo hộ cho người sử dụng, thêm vỏ kiếm nữa - tiềm năng sẽ trở thành thực tế. Tinh thần trong lưỡi kiếm sẽ trở thành tinh thần của người dùng kiếm.”
Samuel nghĩ đến thanh kiếm nghi lễ mình đã trộm về, lưỡi thép cùn cắm trên phần chuôi lộng lẫy. Anh bắt đầu cảm nhận được chuyện gì sắp xảy đến.
“Gokuakuma là một thanh kiếm đẹp, và đáng sợ. Không ai biết nó xuất hiện từ khi nào. Ghi chép đáng tin cậy đầu tiên có từ bảy trăm năm trước, khi một thanh kiếm chuôi vàng xuất hiện trong tay Minamoto Yoritomo khi ông ta xóa sổ gia tộc Taira và tiêu diệt tiểu hoàng đế. Nhưng chỉ nắm giữ quyền lực là chưa đủ - thanh Gokuakuma còn thèm khát nhiều hơn thế. Yoritomo giết cả em trai và tàn sát những người trong gia tộc muốn cản đường ông ta. Khi ông ta chết, gia đình bên vợ, gia tộc Ho-jo, đã sở hữu thanh kiếm này và bị kiểm soát bởi quỷ dữ trong nó. Họ giết những người kế vị của Yoritomo, ám sát cả gia tộc cho đến lúc chỉ còn lại một dòng chính, rồi chiếm luôn quyền hành. Cho đến lúc đó, sự nguy hiểm của lưỡi kiếm vẫn chưa bị phát hiện, người ta chỉ quan tâm đến quyền lực mà thôi. Một samurai vô chủ lên kế hoạch chiếm đoạt nó, đã đánh cắp phần lưỡi kiếm và thay bằng một thứ rất tầm thường. Ronin này, tên tuổi đã bị xóa khỏi lịch sử, ban đầu có vẻ thành công, thu phục được khá đông ronin, lại dụ dỗ những chư hầu của gia tộc Ho-jo theo phe mình, nhưng khi ông ta thử dùng thanh kiếm để chiến đấu thì bị lưỡi kiếm làm phản, nó bay khỏi cái chuôi mới khiến ông ta ngã ngựa và tự đâm chính mình.”
Dojun dừng lại. Samuel chăm chú nhìn ông.
“Thanh Gokuakuma chỉ vừa với một chuôi kiếm và một vỏ kiếm, chỉ có lưỡi kiếm thực sự mới vừa với cái chuôi nạm vàng.” Giọng Dojun có vẻ mơ màng, ca tụng. “Chính Ashikaga Takauji là người đã hợp nhất lưỡi kiếm với chuôi kiếm khi tấn công gia tộc Ho-jo, buộc họ rạch bụng tự sát theo nghi thức seppuku. Từ đó mới kéo theo sáu mươi năm chiến tranh ròng rã, cho tới khi cháu của Tatauji sở hữu thanh Gokuakuma cùng sức mạnh của nó. Nhưng ông ta khá khôn ngoan, nên đã tách rời lưỡi kiếm và chuôi kiếm lần nữa. Phần chuôi kiếm để ở Đền Vàng, nơi người ta có thể chiêm ngưỡng vẻ đẹp tinh xảo của nó, còn lưỡi kiếm giao cho các tăng lữ ở núi Iga bảo quản. Đất nước tận hưởng hòa bình chừng nào chuyện đó còn tiếp diễn, đó là giai đoạn vàng son của Ashikaga, nhưng thanh Gokuakuma cũng có lý lẽ riêng của nó. Nó muốn được trả về nguyên trạng, và nó sẽ phát huy hết sức mạnh với những người… ‘chưa đủ’ - những người nắm đại quyền nhưng chưa đạt tới đỉnh cao. Em trai của shogun Yoshimasa đã hỏa thiêu ngôi chùa để chiếm được lưỡi kiếm, hợp nhất với chuôi kiếm và khơi mào cuộc nội chiến. Qua hàng thế kỷ, thanh kiếm chuyển giao từ người này sang người kia, giữa chiến tranh và hỗn loạn, cho tới khi Nobunaga sở hữu nó, vậy là thanh kiếm rơi vào tay một thiên tài quân sự.”
“Nobunaga đã chinh phục miền Trung nước Nhật, nhưng lại bị sát hại ở đúng giai đoạn hoàng kim bởi một chư hầu nhiều tham vọng. Tướng quân Hideyoshi, với tài năng cùng thanh Gokuakuma, tiêu diệt tất cả kẻ thù, thống nhất đất nước, tuyên chiến với Trung quốc và Triều Tiên. Ông ban hành lệnh tịch thu kiếm hoặc kiếm phải được đăng ký và chỉ tầng lớp samurai mới được phép mang kiếm. Người kế vị Ieyasu chiếm được thanh Gokuakuma và tiêu diệt những người còn sót lại của gia đình Hideyoshi. Nhưng ông ta cũng rút ra bài học từ số phận những người thừa kế của Nobunaga và Hideyoshi nên quyết định phải tách rời thanh kiếm một lần nữa. Ieyasu giao vinh dự bảo vệ phần lưỡi kiếm cho một gia tộc với nhiệm vụ chính là che giấu và gìn giữ nó. Suốt hai trăm bảy mươi ba năm, thanh Gokuakuma đã không thể hợp nhất.”
“Tôi có phần chuôi kiếm của Gokuakuma.” Đó thậm chí không còn là vấn đề phải thắc mắc. Samuel biết rõ mà không cần nghe mô tả, cũng không giải thích vì sao chuyện đó lại xảy ra.
“Cậu có chuôi kiếm.” Dojun nghiêng cả đầu và hai vai. “Còn ta có lưỡi kiếm.”
Vẻ châm biếm trong thái độ của ông dần chìm vào nhận thức của Samuel. “Ông!”
“Ta đã bảo vệ nó suốt hai mươi mốt năm. Ta đã giấu nó, giữ nó tránh xa chuôi kiếm. Khi ta lìa trần, nhiệm vụ này sẽ giao lại cho cậu.”
Samuel nhìn ông chằm chằm, niềm tin vững vàng đang dần trượt đi. “Cậu được huấn luyện để làm việc đó,” Dojun nói đơn giản.
Cốc matsu trống không nằm giữa hai tay Samuel, một khối vuông nhỏ. Yên lặng, yên lặng… anh cảm thấy hoang mang.
“Tri thức chẳng khác nào dòng suối chảy từ đời này qua đời khác. Trách nhiệm ta phải gánh vác đến từ gia tộc chung một dòng máu, khi còn là một đứa trẻ ta cũng phải tu dưỡng như cậu, theo những bí kíp ta đã dạy cậu, và còn hơn thế nữa. Và thời bình, chúng ta luôn tỉnh táo và sẵn sàng, nhưng đến những lúc chuyển giao, thanh Gokuakuma sẽ trở nên cực kỳ đáng sợ, khi đó, sở hữu nó đồng nghĩa với việc tâm trí sẽ bị chi phối; nó sẽ bị săn lùng ráo riết vì quyền lực nó mang lại. Ta đã được giao nhiệm vụ này, khi giới samurai nổi dậy chống lại shogun - ta phải bỏ trốn cùng thanh Gokuakuma, giấu nó và chờ đợi. Nhưng ngày đó Nhật Bản bế quan tỏa cảng, rời bỏ đất nước khi không được phép là phạm vào tử tội, và đám người lùng sục thanh Gokuakuma là những người chất chứa nhiều thù hận với bọn phương Tây man rợ. Giữa cơn biến loạn đó, ta chỉ là một cá thể trên con tàu đưa người sang đây làm lao dịch. Chúng ta đã yên vị trên tàu lúc chính phủ sụp đổ dưới tay đám phản loạn, và họ kiểm soát đất nước còn ngặt nghèo hơn nưa. Giấy thông hành của bọn ta bị hủy. Nhưng người Mỹ vẫn tôn trọng hợp đồng…” Ông chợt mỉm cười đột nhiên trong lời kể bình thản của ông có cả sự hài hước, “… và người Mỹ thực sự chẳng thèm quan tâm đến hoàng đế hay shogun hay những thanh kiếm quỷ. Họ trả hậu hĩnh cho con tàu và công nhân, và họ rời khỏi vịnh Yokohama cùng chúng ta trước lúc bình minh, khi chưa một tia sáng nào xuất hiện.” Ông nhìn xuống đôi bàn tay chắp lại, khóe môi cong lên, như thể ký ức vẫn khiến ông cảm thấy thú vị.
Samuel không cử động. Anh ngồi nhìn chằm chằm người đàn ông có ảnh hưởng lớn đến ba phần tư cuộc đời mình, cảm giác như cái chân ghế cuối cùng đã bị đá bay ra bên dưới mình.
“Vì thanh kiếm này?” anh nói. “Mọi thứ ông dạy tôi… tất cả… chỉ vì một lưỡi kiếm?”
Dojun quan sát anh. Samuel nghe thấy sự hoài nghi trong giọng nói của mình.
“Trong gia tộc ta,” Dojun nói, “một người thực thi nhiệm vụ giống như ta được gọi là katsura-man. Ta như cây katsura trồng trên mặt trăng, bị chia lìa khỏi những người đã giao nhiệm vụ. Ở đây, ta phải gieo hạt giống của riêng mình, chăm sóc nó, để nó tồn tại sau khi ta rời đi. Ta đã chọn cậu từ khi ta mới đến. Shoji, thằng bé làm việc nhà - là đứa tiếp theo.”
Điều đó, không hiểu sao, lại là cú sức nặng nề nhất - rằng Dojun bắt đầu huấn luyện một người khác để thế chỗ Samuel và anh thậm chí còn không biết gì. Không hoài nghi. Không nhìn Shoji là ai khác ngoài một thằng bé học việc nhút nhát.
Sau một khoảnh khắc yên lặng, Dojun nói, “Gần đây, ta nhận được tin chuôi kiếm đã được chuyển tới Nữ hoàng Anh, trong một nỗ lực để vĩnh viễn loại bỏ nó khỏi tầm với của những kẻ muốn quân phiệt hóa Nhật Bản vì những tham vọng của chúng.” Ông bắt gặp ánh mắt của Samuel. “Định mệnh dường như đã không chịu hợp tác.”
Samuel hít một hơi và đứng dậy, đến lò sưởi để hâm thêm rượu. Trong hành động mang tính nghi lễ này, anh tìm kiếm sự bình tâm. Cân bằng. Ngay lúc này, anh chẳng thể nghĩ gì khác ngoài chuyện đó.
Dojun ngồi yên lặng.
“Thứ lỗi cho tôi!” Samuel phá vỡ nghi thức, nói bằng giọng cực kỳ kiềm chế. “Tôi rất ngu dốt, Dojun - San. Tôi không phải người Nhật. Tôi không tin vào ma quỷ.” Anh vẫn đứng bên lò sưởi, quay lại đối diện với Dojun.
“Không à?”
“Không.”
“À. Vậy hẳn là các thiên thần đang ám ảnh cậu. Thiên thần khiến cậu nỗ lực cả đời để trở nên mạnh mẽ, khôn ngoan và an toàn.”
Samuel cụp mắt xuống. Anh rót sake ấm vào bình.
“Cậu đang cố gắng giữ mình an toàn khỏi thứ gì vậy, Samua-san, nếu cậu không tin vào ma quỷ?”
Anh không trả lời. Anh đã nghĩ… Thượng đế ơi, điều anh nghĩ đến khiến anh thấy xấu hổ.
Những cố gắng, những cam kết… và Samuel chưa hề hỏi vì sao.
Cậu muốn qua nhiều. Dojun đã nói thế với anh, liên tục cảnh cáo anh. Và anh không nghe.
Không muốn nghe. Chỉ bắt bản thân đi tới giới hạn tận cùng của sức mạnh và tinh thần để có được sự thừa nhận của Dojun, sự quan tâm của Dojun, tình bạn của Dojun.
“Cũng có những lúc ta thắc mắc về thanh Gokuakuma,” Dojun nói. “Ta nghi ngờ. Ta nghĩ… mình sống cuộc đời tha hương này, vì cái gì? Vì trò đùa cợt của ai đó, vì hắn chạm chữ ‘quỷ’ lên chuôi một thanh bảo kiếm. Nếu ta sống cả đời ở Nhật, thì ý nghĩ kiểu thế sẽ chẳng bao giờ xuất hiện, nhưng ở đây lại khác.” Ông nâng cốc masu để Samuel rót rượu vào. Ở phương Tây này, người ta đặt câu hỏi về mọi thứ. Và chuyện đó chẳng đi đến đâu, Samua-san. Cậu có thể nghĩ đến lúc đầu óc quay mòng mòng mà vẫn không tìm thấy câu trả lời. Cuối cùng, con quỷ có ở trong thanh kiếm hay không cũng chẳng có gì khác biệt. Sách sử viết có một đế chế sẽ nổi lên dưới sức mạnh của thanh Gokuakuma. Con người đọc sử và chém giết nhau vì quyền lực đó. Ta biết chuyện đó có thật, vì ta đã chứng kiến gia đình mình bỏ mạng để ngăn cản lưỡi kiếm hợp nhất với chuôi kiếm.” Ông từ tốn uống rượu. “Có thể bản chất của quỷ đang ngủ say trọng tâm trí con người, cho tới ngày thứ ánh sáng phản chiếu từ lưỡi kiếm đánh thức chúng.”
Samuel cau mày nhìn xuống đôi tay mình. “Vậy thì hãy phá hủy thanh kiếm.”
“Cậu có biết loài sao biển giết chết những rặng đá của lũ hàu bằng cách nào không? Ngày xưa, khi ngư dân bắt được một con sao biển, ông ta cắt nó làm đôi và ném lại xuống nước.”
Dojun đặt cái cốc xuống sàn. “Và ở dưới những rặng đá, không ai để ý đến, hai nữa đó phát triển thành hai con sao biển.”
Samuel đứng dậy, cả người cứng đờ. “Vậy thì sao? Đây là lý do ông dạy mọi thứ cho tôi sao? Tất cả thời gian qua… lạy Chúa… quá lâu rồi.” Đôi bàn tay nắm chặt của anh tê nhức, anh xòe chúng ra. “Hãy cho tôi biết vì sao ông chưa bao giờ nhắc đến chuyện này.”
Thanh phi đao lưỡi mỏng xuất hiện trên tay Dojun. Samuel khẽ tránh sang bên, cơ thể anh nhận ra hướng đòn tấn công trước cả tâm trí, cây bo shurukin cắm phập vào vách gỗ.
“Khi thể và lực đã hoàn thiện, cử động cũng theo đó hoàn thiện.” Cái nhìn của Dojun không dao động, ông không hề chớp mắt. “Kéo dây cung, nghĩ mà không nghĩ, nhắm chính xác, buông dây.” Ông dùng hai tay nhấc ly rượu và gật đầu. “Đó là những gì ta đã làm. Cậu là mũi tên của ta. Ta đã buông dây.”
Cơn giận bốc bên, Samuel quay lại. Anh quỳ xuống và phá vỡ dấu niêm phong, đẩy bếp lò sang bên, mặc cho hơi nóng thấm vào lòng bàn tay, để lộ ra không không tối đen.
Anh thò tay xuống sâu bên trong.
Nó trống rỗng. Trống rỗng. Phần chuôi của thanh Gokuakuma đã biến mất.
***
Leda nhận ra một số quý bà đáng kính đang dùng bữa trong phòng ăn của khách sạn, không giang phòng ăn mà như một hàng hiên với những khung cửa sổ mở nhìn ra một bên là núi và bên kia là cây nhiệt đới. Mọi người trông có vẻ thư giãn, nàng quyết định không thể bất lịch sự khi ăn sáng tại đó, và đúng vậy, viên quản lý người Hawaii nồng nhiệt chào đón nàng, đám phục vụ Trung Hoa tóc thắt bím và đeo tạp dề trắng luôn mỉm cười và tỏ vẻ niềm nở, dù không nói tiếng Anh trôi chảy nhưng vẫn làm nàng quên đi cảm giác lúng túng. Không ai nhìn nàng, nhưng vài sĩ quan hải quân và khách trọ nàng gặp hôm qua cũng dừng lại nói chuyện phiếm trước khi tới bàn mình, nơi được trang trí bằng những chồng chuối, chanh, cam và ổi.
Ngoài kia, chim hót líu lo trên cây. Cơn gió nhẹ thổi vào cửa sổ ngay cạnh chỗ nàng ngồi. Nàng nghi ngại nhìn món cá chiên - có vẻ là một con cá vàng lớn, loại thường được nuôi trong các hồ cá gia đình - anh bồi người Hoa đã mang đến thay vì bánh mì nướng nàng đã gọi. Trong lúc nàng cố gắng giải thích nhầm lẫn đó với anh bồi sốt sắng nhưng bối rối, Samuel đã bước đến phía sau.
Trông anh thật cao lớn bên người Hoa bé nhỏ. “Mang cái đĩa này đi,” anh nói cộc lốc với bồi bàn. “Kêu đầu bếp nướng kỹ bánh mì ‘ula ‘ula mang luôn cà phê cho tôi.”
“À!” Anh bồi dọn đĩa cá vàng đi cùng một cái cúi người xin lỗi.
Tim Leda đập nhanh vì nghi ngại. Anh ngồi đối diện nàng, không nhìn nàng, chỉ ngó sững qua khung cửa sổ mà chẳng nói gì. Nàng cuộn khăn ăn trong lòng, xoắn nó quanh ngón tay dưới gầm bàn.
“Chào buổi sáng,” cuối cùng nàng đánh bạo lên tiếng.
Cà phê của anh được mang ra. Họ cùng nhìn anh bồi rót vào tách. Hương thơm dễ chịu lan tới chỗ Leda khi nàng ngước mắt khỏi ống tay áo trắng tinh của anh bồi để nhìn mặt Samuel.
Anh đang nhìn chăm chú xuống thứ chất lỏng màu đen, miệng mím lại thành một đường thẳng ủ dột. Khi anh bồi quay đi, anh nhìn thẳng vào mắt nàng với vẻ lạnh lùng sắt đá.
“Tôi muốn em rời khỏi đây,” anh nói.
Đó không phải gợi ý như hôm qua, thứ đã cứa vào trái tim nàng. Đây là mệnh lệnh.
“Tôi sẽ cho người đến đây nhận đồ đạc của em lúc mười hai giờ.” Anh lại nhìn đi chỗ khác, vào hàng cây trổ hoa rực rỡ bên ngoài. “Tàu rời bến lúc hai giờ sáng.”
Một chú chim nhỏ bay vào khung cửa sổ và đậu trên mép bàn của họ. Anh bồi mang bánh mì nướng của nàng đến, để nó xuống và phẩy tay. “Đi! Đi ngay, con chim kia!”
Chú chim vô tư trộm một mẩu bánh vụn từ đĩa của Leda, rồi nhảy qua khăn bàn và bay lên, băng qua cửa sổ.
Leda chẳng còn bụng dạ nào mà ăn bánh mì nướng. Nàng thấy buồn nôn. Nàng thậm chí không còn hơi sức nói chuyện. Nàng ngồi đó, nhìn lớp bơ trên bánh mì đông lại.
Nàng muốn hỏi mình đã làm sai việc gì. Nhưng nếu có đi chăng nữa, nàng cũng không muốn nghe, vì nó quá khủng khiếp đến nỗi nàng bị đuổi đi. Sâu trong tim, nàng biết mình chẳng làm gì sai cả. Anh không muốn nàng ở đây. Hôm qua anh đã thể hiện rõ điều này. Anh chạm vào nàng thật thô bạo, như nàng làm anh thấy ghê tởm, như anh có thể xua đuổi nàng bằng cách biến một chuyện thật riêng tư và đặc biệt thành hành động bất nhã.
Trong căn phòng trống. Ngay chỗ bức tường.
Nàng cắn môi, ấn khăn và những ngón tay quanh miệng. Lần này còn tồi tệ hơn nhiều - bị báo tin ở một nơi công cộng, nơi nàng sẽ vô cùng mất mặt nếu bật khóc.
Giọng anh hoàn toàn vô cảm. “Thuyền trưởng sẽ thu xếp mọi thứ em cần. Ông ta sẽ rút séc cho em ở San Francisco cho cả chuyến đi. Cứ tự nhiên đi bất cứ nơi nào em thích, nhưng tôi muốn… được thông tin em ở đâu. Cứ đánh điện về văn phòng của tôi ở San Francisco tuần một lần, để tôi yên tâm rằng em…” Anh cau mày nhìn ra cửa sổ. “Rằng em bình an và khỏe mạnh.”
Chú chim đã quay lại. Nó có bộ lông màu nâu pha cam và quầng trắng quanh một bên mắt. Nó có vẻ đã được thuần hóa, đủ bạo dạn để nhảy lên rỉa bánh mì của Leda.
“Em sẽ làm điều đó vì tôi chứ?” anh hỏi. “Vâng.”
Đó là tất cả những gì nàng có thể nói, chỉ một âm tiết.
“Giờ thì tôi sẽ chúc em thuận buồm xuôi gió. Tôi không nghĩ… mình có thể ra tàu tiễn em.”
Nàng cố gắng nuốt khan và vội vã đứng dậy. “Dĩ nhiên. Chuyện đó không cần thiết.”
Anh cũng đứng dậy. Trong một khoảnh khắc, nàng cho phép mình nhìn anh, để in vào trí nhớ những gì đã vượt ra khỏi ký ức. Một khi anh đã rời đi, nàng sẽ chẳng thể nào tạo ra những hình ảnh đủ tươi sáng, đủ hoàn hảo, vì khi nhìn anh, nàng sẽ không thể thấy được người đàn ông mà bà Richards đã gọi là bảnh bao một cách bất nhã. Bà ta không thể thấy vẻ quyến rũ của thiên thần Gabriel quyền uy hoàn hảo, người khiến các quý cô ngồi ở bàn phía xa bên kia cũng phải liếc sang qua những tờ thực đơn. Nàng biết nó ở đó, trước mắt mình, nhưng trong tim nàng lại chỉ thấy Samuel - thấy nỗi bất hạnh trong anh, thấy vẻ bình tĩnh của anh chỉ là tấm mặt nạ.
“Tôi có thể làm gì thêm nữa không?” anh hỏi. Nàng cúi xuống và lắc đầu, không cất nên lời. “Tạm biệt, Leda,” anh nói. “Tạm biệt.”
Nàng thì không nói nổi từ đó. Cổ họng nàng nghẹn lại nên không thể thốt nên lời. Không ngẩng nên, nàng vội quay người và băng qua những dãy bàn, bước ra khỏi phòng.