Bóng Tối Và Ánh Sao

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 30 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

❊ ❊ ❊

Leda thấy mình cứ nghi ngờ nhìn từng người nhếch nhác lang thang giữa đám đông trên phố, tưởng rằng sẽ thấy đôi mắt xám tinh anh của quý ông Gerard bên dưới chiếc mũ nhàu nát của một người khuân vác, vai rụt, với muội than bám đầy trên tay và tóc. Sau khi từ chối lời mời làm công cho anh - thư ký cho kẻ trộm ư, không thể được, dáng vẻ của anh thay đổi thật làm người khác chưng hửng: vầy vò áo choàng tới không còn ra hình thù rồi dùng muội than trên vỉ lò bôi lên mặt và tay. Đứng trong phòng quan sát, nàng thấy chỉ vậy thôi thì chưa tạo ra quá nhiều khác biệt nhưng sau khi trở lại từ chuyến đi bí mật vào phòng bà Dawkins để lấy trộm cây gậy, nàng leo lên bậc thang cuối cùng và đã há hốc miệng kinh ngạc trước một người lạ mặt, rách rưới, một thân hình liêu xiêu dựa vào tay vịn như đang say khướt.

Phải mất một lúc nàng mới nhận ra đó là ai, bị thuyết phục hoàn toàn bởi cái khung người dặt dẻo, như gã lang thang rũ rượi bước ra từ trại tế bần. Chiếc mũ mềm kéo sụp xuống che đi khuôn mặt chỉ để lộ phần rìa quai hàm cáu bẩn, áo khoác ngoài bung ra không che nổi chiếc sơ mi đã mất hai khuy và một chỗ rách trên cổ; anh đã xé phần bọc ngón chân trên đôi giày kỳ lạ và nhét giấy báo vào mấy lỗ thủng - cùng loại với những tờ báo họ đã thiết kế thanh nẹp, đó là dấu hiệu duy nhất để nhận ra anh.

Anh nhìn nàng từ bên dưới chiếc mũ. Trong ánh sáng lờ mờ của hành lang và màu đen của muội than trên mặt, mắt anh phản chiếu màu xám thuần khiết, như dấu hiệu bất ngờ của trí thông minh trong một hình ảnh khắc khổ và thảm hại.

Nàng đưa cây gậy ra. “Tốt nhất ông nên cụp mắt xuống,” nàng khuyên, “nếu muốn tránh bị dò xét.”

Anh lẩm bẩm, tay sờ mũ, làm một cử chỉ tán thành đầy chán nản. “Vâng, thưa cô.”

Nếu Leda không biết rõ đôi bàn tay anh rất hoàn hảo, nàng đã tưởng chúng mất ngón cái và ngón giữa. Nàng lùi lại trên đầu cầu thang, dựa vào tường, mím môi. “Ông chắc mình có thể đi được chứ?”

Anh ngước mắt nhìn nàng lần nữa. Leda chắc nghĩ đây chính là khoảnh khắc cuối cùng - nàng sẽ không bao giờ thấy anh nữa. Quá đủ rồi.

“Có danh thiếp của tôi chưa?” anh hỏi khẽ.

Thực tế, tấm danh thiếp đó như đang cháy thành một lỗ to trong túi váy nàng. Nàng gật đầu.

“Có thể cô sẽ cân nhắc lại,” anh nói.

Giọng anh không có chút gì đe dọa. Cũng chẳng có cảm xúc. Có thể sau khi anh đi, nàng sẽ đến đồn cảnh sát, nhưng khi anh còn đứng trước mặt nàng, chăm chú nhìn nàng…

Bỗng nhiên nàng nhớ hồi còn bé, quý cô Myrtle không cho phép nàng ngồi trên ghế đá công viên bởi rất có thể sau đấy, một người đàn ông xa lạ sẽ ngồi vào đó. Và không được đi những đôi giày da kiểu cách, bởi đàn ông cũng có thể thấy hình ảnh phản chiếu của váy lót trên mặt da bóng lộn.

Anh tì cả người lên cây gậy và nàng thấy một vùng trống tối đen quanh miệng anh.

“Ông không nên đi bộ,” nàng nói. “Tôi sẽ gọi xe ngựa thuê.”

Anh bước ba bậc cuối xuống đầu cầu thang một cách chậm rãi và thoải mái, vẫn lịch lãm ngay cả khi chống gậy, như thể sự vụng về hoàn toàn xa lạ với bản thân, kể cả lúc gãy chân thì đó vẫn là chuyện không thể xảy ra.

“Bà chủ nhà có rảnh không?”

“Khi tôi lên đây thì bà ấy đang trong phòng khách.”

“Cửa phòng đóng chứ?”

Leda gật đầu. “Nhưng cứ có tiếng động, dù nhỏ nhất, là bà ấy sẽ ra ngay. Tôi gần như không thể… à… mượn được cây gậy. Ông muốn âm thầm rời đi sao?”

“Tôi e là niềm hy vọng đó đã vỡ vụn rồi. Nhưng cũng mong bà ta sẽ không nhìn thấy tôi thêm lần nữa. Cô sẽ tự chuốc rắc rối vào người nếu để bà ta nghĩ rằng cây gậy bị ăn trộm.”

“Tôi tin nó sẽ bị ăn trộm, theo đúng định nghĩa của tôi về từ này,” Leda chua chát nói.

Anh cười nhếch mép. “Tôi đã trả đủ cho bà ta. Hãy nhắc chuyện đó nếu bà ta nghi tôi là thủ phạm. Chúc một ngày tốt lành, cô Etoile.” Anh tì người lên cây gậy và chìa bàn tay còn lại ra.

Theo phản xạ, Leda nắm lấy nó và đứng đó với những ngón tay trần trong lòng bàn tay anh, lần đầu tiên trong đời nàng bắt tay một người đàn ông mà không đi găng. Một quý ông luôn tháo găng, dĩ nhiên, trước khi chìa tay ra - và quý ông Gerard đã mắc phải sai lầm vì quên nàng chưa ăn mặc tề chỉnh.

“Hy vọng tôi đã không quấy rầy cô quá mức cho phép,” anh thì thầm, nắm chặt tay cô, như thể chẳng vội điều chỉnh lại hành vi không phù hợp của mình.

“Ồ, không hề,” Leda nói bằng giọng thẹn thùng.

Bàn tay anh ấm và vô cùng dễ chịu. Anh lại trao cho nàng ánh mắt giống hệt cách anh nhìn nàng ngay giây phút đầu tiên nàng thấy anh, như thể nàng đang giữ câu trả lời cho một vấn đề anh cần giải quyết.

Đúng thế thật. Vấn đề báo cảnh sát hay không.

Ánh mắt anh cụp xuống tránh ánh mắt nàng. Anh buông tay nàng và khẽ cúi người.

Rồi anh để nàng đứng trên đầu cầu thang, bắt đầu chậm rãi bước xuống, tránh chỗ kêu cót két ở bậc thứ năm như thể đã biết từ lâu vậy.

Lúc này, một ngày một đêm đã trôi qua từ khi anh rời khỏi Jacob’s Island, thế mà nàng vẫn tìm kiếm anh, thật buồn cười, khi để mình bị cuốn đi cùng dòng xe cộ ồ ạt ở Whitehall. Người ta mong đợi Nữ hoàng sẽ đến London vào thứ Hai, tình trạng ùn tắc như đã tăng lên gấp ba - ầm ĩ, nháo nhác, kẹt cứng trên các con phố. Leda vẫn tìm anh - như thể anh còn quanh quẩn đâu đây, ngay tại khu vực này, với một chân gãy và ngụy trang theo kiểu gã lang thang chính hiệu. Thật ngớ ngẩn. Anh hẳn đang nằm thoải mái trên giường. Trên giường và được chăm sóc đặc biệt tại Dinh thự Morrow. Trong khu Park Lane.

Anh viết nguệch ngoạc dòng hướng dẫn lên mặt sau tấm danh thiếp - cứ như nàng sẽ thực sự quên mất nó.

Tổ trang trí đang làm những công đoạn chuẩn bị giờ chót cho cuộc ghé thăm của Nữ hoàng đến London thêm vào đám đông hỗn loạn những giàn giáo cùng hàng nghìn mét cờ đỏ vàng. Không khí lễ hội rộn ràng khắp nơi, bầu trời xanh ngắt, những tấm biểu ngữ sặc sỡ, những đám đông chen lấn dài đến vô tận. Leda bước đi trong tâm trạng vô cùng buồn bã, kẹt giữa niềm vui của Lễ Jubilee và thực tế phũ phàng chỉ còn đúng hai silinh cuối cùng.

Hôm qua nàng đã tiêu một phần số tiền tiết kiệm để tắm và qua thăm các quý bà quý cô ở phố South, cuối cùng họ cũng đồng ý viết một lá thư giới thiệu, nhưng khăng khăng nó phải được chép đúng từng chữ từ một cuốn sách đặc biệt, được xuất bản kín bởi chồng quá cố của quý bà Wrotham, trong đó có thể tìm thấy mọi kiểu viết riêng cho từng loại thư khác nhau. Cuốn sách này, quý bà Wrotham vô cùng tự tin cho biết, mới được dùng làm trụ chống cho cánh cửa phòng ăn sáng. Nó không còn ở đó nữa, nhưng bà vẫn khá chắc chắn có thể tìm thấy trong đống đồ đạc nếu có thời gian. Viết thư giới thiệu cho Leda mà không có mẫu là không được. Quý bà Wrotham nói như đinh đóng cột rằng nàng sẽ thấy lá thư nào cũng thua xa văn phong nổi bật và lối biểu cảm xuất sắc của quý ông Wrotham quá cố. Mọi lá thư kém hơn sẽ trở thành một thất bại rõ rệt và nàng chắc chắn mất đi bất kỳ công việc nào nàng hy vọng có được.

Quá lo lắng, Leda đã tính đến chuyện tự viết một lá thư khi rời khỏi phố South. Nhưng việc đó cũng chẳng tạo ra khác biệt nào vì khi quyết định đến Văn phòng Môi giới Việc làm của bà Gernsheim trước hẹn, nàng thấy một tấm biển lớn trước cửa.

Đóng cửa nhân Lễ Jubilee kỷ niệm 50 năm trị vì của Nữ hoàng Victoria, Nữ hoàng Anh quốc và Ấn Độ. Trở lại làm việc từ thứ Hai, 27 tháng Sáu.

Cứ làm như không ai biết Lễ Jubilee kỷ niệm cái gì ấy, Leda cay đắng nghĩ thầm.

Thứ Hai. Hôm nay mới là thứ Bảy, ngày kia Nữ hoàng mới tới, và cao điểm của lễ kỷ niệm sẽ rơi vào thứ Ba, theo sau là một tuần lễ hội. Ít nhất tám hôm nữa Leda mới biết mình có tìm được việc làm hay không. Tám ngày khốn khổ, và hai silinh.

Nàng nghĩ đến cảnh sát và phần thưởng hai trăm năm mươi bảng. Nàng thấy khuôn mặt mình rõ ràng đỏ bừng lên vì bối rối giữa đám đông.

Nhưng dù thế nào họ cũng không tin nàng. Nàng chắc chắn như vậy.

Nàng bước đi mà không có mục đích, để mặc mình bị cuốn theo dòng người trên đường. Trên báo hôm nay chẳng còn tin tuyển dụng nữa, toàn bộ đều về Lễ Jubilee, Jubilee. Mọi thứ cũng thật sôi động và ngoạn mục, dân tình ai cũng vui vẻ háo hức, nói rằng nhất định sẽ đến từ tối Chủ nhật và đứng suốt đêm để được nhìn thấy Nữ hoàng khi xe ngựa của bà tiến vào thành phố ngày thứ Hai. Cả thế giới ở đó chào đón và tung hô bà cùng nước Anh mến thương, và trong tim Leda cũng tràn ngập niềm vui đến nỗi trong một cơn bốc đồng, nàng đã tiêu luôn hai silinh còn lại vào một chiếc huy hiệu hoa hồng với hình ảnh Nữ hoàng gắn trên dải ruy băng dài màu tím, xanh dương và vàng, cùng với Cốc kỷ niệm Jubilee, một bản sao giống hệt những cái cốc Hoàng tử xứ Wales đặt mua từ công ty Doulton, theo lời người bán hàng, để tặng ba mươi ngàn đứa trẻ Anh quốc đang tuổi đi học sẽ chào đón Nữ hoàng hôm thứ Tư ở công viên Hyde.

Chuyện đó thật ngu xuẩn. Ngu xuẩn đến độ khi ra khỏi gian hàng, mắt nàng đã mọng nước và nàng phải vờ như rất thích thú với khung cửa sổ của một gian hàng khác.

Giờ thì nàng sẽ phải bán bộ váy nhung đen đang mặc, luôn cả đôi găng, hẳn như vậy, để có tiền ăn đến cuối tuần. Sau đó nàng sẽ mặc gì cho buổi phỏng vấn xin việc? Trông nàng lúc nào cũng có vẻ lố bịch khi mặc cái váy trắng in hoa. Như một cô gái bán hàng… có vẻ như đó chính là vị trí của nàng trong tương lai.

Nàng vẫn còn chiếc lược và gương bạc của quý cô Myrtle. Có lẽ đã đến lúc phải bán chúng đi. Hoặc là… một ý tưởng nản lòng hơn: Hạ sĩ MacDonald có khả năng thực sự thích nàng và sẽ khắc phục được tính nhút nhát của anh ta. Anh ta chưa bao giờ thấy nàng mặc váy lụa đen với cái mũ mà nàng đang đội, bởi nàng luôn thay váy trước khi rời khỏi tiệm may của Madame Elise. Phản chiếu từ cửa sổ gian hàng, chiếc huy hiệu hoa hồng với dải ruy băng nhiều màu sắc trông rất dễ thương trên ngực áo màu đen thanh lịch của nàng. Nàng quay người bước đi. Những bước chân lang thang giờ đã hướng về một nơi có mục đích rõ ràng hơn.

Thứ Bảy nào Hạ sĩ MacDonald và Thanh tra Ruby cũng đi làm từ buổi xế chiều chứ không phải lúc tối. Khi Leda đến Bermondsey, họ đã ở đó, nhấm nháp ly trà được rót bởi một quý cô trẻ tuổi mặc váy gabardine thắt eo với phần khung váy rộng. Cô ta ngước lên và đặt ấm trà sang bên khi Leda bước vào.

“Nhất định là cô ta rồi,” cô ta nói bằng giọng thiếu thiện cảm, còn hai viên cảnh sát đứng bật dậy.

Mặt Hạ sĩ MacDonald đỏ bừng, anh cứng nhắc cúi người, mỉm cười không vui với Leda. “Vâng, đây là cô Etoile,” anh ta nói. “Thưa cô… đây là chị gái tôi.” Anh ta nhìn sang người phụ nữ kia và ngượng ngùng giơ tay ra. “Cô Mary MacDonald.”

Leda lập tức hiểu rõ ngọn ngành. Cô MacDonald nhìn nàng theo kiểu hạ cố của tầng lớp trung lưu. “Cô Etoile,” cô ta nói, phát âm chữ “Etoile” theo giọng Pháp quá đỗi giả tạo. Và không chìa tay ra. “Em trai tôi thường hay nói về cô nên tôi thấy mình phải đích thân đến xem cô thế nào.”

Cách nói này rõ ràng quá bất nhã nên Leda chỉ mặc kệ và nở nụ cười xã giao. “Rất vui được làm quen với cô, cô MacDonald. Hôm nay đúng là một ngày tốt lành để cô đến nơi này.” Nàng nói như thể Bermondsey là điểm đến lôi cuốn giống khu Mayfair vậy. “Ngày mai cô sẽ đi xem Nữ hoàng vào thành phố cùng tất cả chúng tôi chứ?”

“Em trai tôi nói đó sẽ là buổi chen lấn tồi tệ. Tất cả tầng lớp dưới cùng đám dân đen sẽ đổ ra phố. Tôi tin mình nên ở nhà trong những dịp như vậy. Nhưng tôi nghĩ cô thì không ngại gì, cô Etoile nhỉ. Tôi dám nói cô khá quen thuộc với chuyện này.”

“Cô dùng trà chứ, thưa cô?” Hạ sĩ MacDonald vội vã đề nghị, còn Thanh tra Ruby cười với nàng một cách cứng nhắc.

“Cảm ơn anh,” Leda nói và chìa cái cốc của mình ra. “Anh thấy đấy, tôi có đúng thứ để đựng trà rồi nhé. Tôi đề nghị nâng ly chúc mừng Nữ hoàng.”

Cái cốc giúp Hạ sĩ MacDonald và Thanh tra Ruby có thứ để quan sát và chân thành ngợi ca, rồi viên thanh tra tuyên bố ông sẽ mua tặng vợ một cái.

“Ồ,” cô MacDonald nói, “ngài sẽ không muốn mang món đồ sứ rẻ tiền như thế về nhà đâu. Tôi đã thấy một cái chén khá giá trị khắc những câu chào mừng hợp cách, nếu vợ ngài muốn có thứ gì đó kỷ niệm dịp này.”

“Không, nào, tôi sao đủ tiền mua đồ giá trị, thưa cô MacDonald,” ông phản đối. Khi Leda rót trà xong, ông giơ ly của mình nên, “Uống mừng Nữ hoàng” ông hô hào.

“Vì triều đại vinh quang và đáng kính của người,” Leda nói thêm, cũng nâng cốc nên.

“Uống mừng bằng trà thì thật ngớ ngẩn,” cô MacDonald nói và Hạ sĩ MacDonald hạ cái ly xuống, khép miệng lại khi vừa định tham gia.

Leda và viên thanh tra chạm ly. Ông khẽ nháy mắt với nàng.

Leda mỉm cười đáp lại, nhưng đã mất hết tinh thần. Rõ ràng cô MacDonald không định cho một đứa vô danh ở Bermondsey cướp mất em trai mình.

Sau một lúc im lặng nhấp trà, Hạ sĩ MacDonald liều lĩnh nói, “Bộ váy khá đẹp đấy, thưa cô.”

“Cảm ơn anh,” Leda trả lời. Nàng nhấp thêm một ngụm trà và hỏi với vẻ tò mò không cố ý. “Có tiến triển gì về tên trộm khét tiếng từ phía cảnh sát không?”

“Không, không một chút nào,” Thanh tra Ruby tự xúc cho mình một thìa đường. Leda biết cách pha trà thế nào cho đúng sở thích của ông nhưng rõ ràng cô MacDonald không nghĩ đến chuyện phải hỏi cho rõ. “Thanh kiếm Nhật biến mất như những thứ khác, đúng là xấu hổ thật, cũng có mẩu tin nhắn và… à… một vật bất thường để lại, nhưng khi họ đến nơi hắn đã chỉ thì thanh kiếm không có ở đó. Cho đến giờ vẫn chưa tìm ra. Có ý kiến cho rằng đó là một vụ trộm ăn theo, không phải do tên lúc trước thực hiện.”

“Có khi nào… chuyện gì đó xảy ra, khiến hắn không thể hoàn thành kế hoạch,” Leda đánh liều nói.

Viên thanh tra nhún vai. “Cũng có thể. Sếp cũng nghĩ… rằng những cận vệ bố trí ở tất cả…” Ông hắng giọng và liếc cô MacDonald. “Ừ, những nơi chúng tôi nghĩ hắn sẽ mang thanh kiếm đến… họ khiến hắn phải chuồn mất.”

“Ông vẫn không đoán được hắn là ai sao?” Leda hỏi. Nàng nghĩ câu nói bật ra khá bình thường, nhất là khi nhịp tim nàng đang đập nặng nề đến chừng nào.

“Chẳng ai cung cấp thông tin gì, và đó là sự thật. Tôi không thể hình dung được người dân ở khu Yard lại kín miệng đến vậy.”

“Hắn đáng bị treo cổ,” cô MacDonald tuyên bố. “Hắn đáng bị phanh thây khi người ta tóm được hắn. Thật đáng kinh tởm.”

“Ừ, tôi không biết nữa,” Thanh tra Ruby nói. “Tôi không chắc đến cuối cùng đây có phải chuyện xấu hay không. Có lẽ cô không hiểu đâu, cô MacDonald ạ, nhưng từ một khía cạnh nào đó thì những vụ trộm này đã làm được vài điều tốt lành cho thành phố.”

“Chuyện đó thật đê hèn và ti tiện. Nó không nên xuất hiện trên mặt báo. Chỉ nghĩ đến nó thôi đã đủ làm tôi phát sốt rồi.”

“Vậy có lẽ cô không nên nghĩ đến nó, cô MacDonald ạ,” viên thanh tra đáp lại.

“Tôi không hề. Tôi chỉ thắc mắc vì sao cô Etoile lại hứng thú với những thứ ghê tởm như vậy.”

Hạ sĩ MacDonald chỉ ngồi đó, cắm mặt nhìn xuống bàn chân. Cơn giận dâng lên trong lòng Leda. Chẳng có cơ hội nào để nàng nhận được sự chấp thuận của cô MacDonald. Sự ương ngạnh quái ác mà chính nàng cũng không biết đã khiến nàng đáp lại. “Ồ, tôi lại rất hứng thú với chuyện này. Sở thích của tôi mà. Đó là lý do vì sao tôi rất vui được quen biết em trai của cô… anh ấy có thể kể tôi nghe mọi chi tiết gớm ghiếc của mọi kiểu tội ác ghê tởm nhất!”

Hạ sĩ MacDonald ngước mắt lên nhìn nàng với vẻ kinh ngạc.

“Chuyện đó chẳng làm tôi ngạc nhiên, cô Etoile,” chị gái anh ta nói. “Tôi đã nói với nó rằng cô chẳng tốt đẹp gì hơn danh phận của mình, ngày nào cô cũng đến đây theo cái kiểu quỷ quyệt đó, hy vọng lừa gạt được một người tốt bụng tin cô đúng là một quý cô.”

Hạ sĩ MacDonald bật dậy lầm bầm phản đối với vẻ ngượng ngùng, nhưng cô ta giật khuỷu tay khỏi tay anh ta.

“Chị không để em bị xỏ mũi đâu, Michael. Chị biết chắc người đàn bà này là một ả điếm ranh ma… thậm chí còn tệ hơn là những gì chị đã dự đoán.”

“Đúng vậy,” Leda nói, đứng lên. “Tôi chắc chuyện còn tệ hơn nhiều.” Nàng chỉ liếc nhìn Hạ sĩ MacDonald một lần, nhưng anh ta tránh ánh mắt nàng. Hành động đó đã nói cho nàng biết tất cả mọi điều cần biết. “Chúc một ngày tốt lành, thanh tra. Ngày tốt lành, hạ sĩ. Cô MacDonald.” Nàng cầm cốc của mình và xoay người trong tiếng sột soạt của lụa cứng, thậm chí không gật đầu với viên hạ sĩ khi anh ta luýnh quýnh giữ cửa mở.

“Thưa cô…,” anh ta nói khi nàng đi qua nhưng nàng mặc kệ, bước xuống bậc thềm, nắm chặt cái cốc, cố sức ngăn lại những giọt nước mắt tủi nhục và giận dữ.

Nàng chẳng còn tâm trạng nào để tiếp bà Dawkins khi về đến con phố mình ở, nhưng khi mới vào phòng còn chưa được mười phút, chưa điều hòa nhịp thở gấp gáp để kịp suy nghĩ thì bà chủ nhà đã gõ ầm ầm lên cánh cửa.

“Có một quý ông đến gặp cô, cô à,” bà Dawkins gọi.

Leda nhìn quanh căn phòng nhỏ nghèo nàn, cơn giận dâng lên nghẹn cổ. Đến đây để van xin và năn nỉ hay sao? Sau khi đã không nói một lời phản bác cô chị gái, không một lời kêu ca mạch lạc bênh vực cho Leda…

Nàng mở toang cửa và bước qua bà Dawkins.

“Trong phòng khách của tôi,” bà chủ nhà nói, vội vã theo sau nàng.

Đến cuối cầu thang, bà ta vượt lên trước và mở cửa. “Cô ấy đây, thưa ông, đẹp như đồng năm xu, ông thấy đấy. Một cô gái ngon nghẻ, đủ từng trải để biết cách chiều lòng ông, đủ trẻ để tươi tắn như đóa hoa cúc.”

Leda đứng phắt lại giữa hành lang. Nàng cứ tưởng là Hạ sĩ MacDonald. Thay vào đó là một người đàn ông xa lạ, khoảng năm mươi tuổi, dụi điếu xì gà vào tách trà trên bàn. Ông ta nhìn Leda rồi gật đầu và cười toe toét. “Rất tốt,” ông ta nói nhã nhặn.

Trong một khoảnh khắc, nàng bị sao nhãng bởi vẻ nhã nhặn đó. Cơn giận tan thành lúng túng - và rồi nàng chợt bừng tỉnh.

Ông ta bước tới chỗ nàng, hướng ra hành lang. Leda ngửi thấy mùi xì gà và buồn nôn: buồn nôn và nhục nhã, kinh hãi và phát điên. Căn phòng là chốn nương thân cuối cùng của nàng, dù có tồi tàn thì cũng đã được trả đến hết tuần với ổ khóa trên cửa để ngăn hiện thực phũ phàng ngoài kia.

Ông ta định nắm tay nàng. Nàng hất cánh tay ông ta ra, chạy về phía cửa, lao thẳng ra phố trong khi bà Dawkins tức tối hò hét và xin lỗi ở phía sau.

Leda đi bộ. Nàng bước và bước, cho tới khi những đám đông dần trở nên thưa thớt vào giờ cơm chiều, những quán rượu, quán trà bắt đầu tấp nập và ồn ã. Nàng nghĩ đến việc tới ở nhờ nhà quý bà Wrotham, nơi vẫn còn một phòng ngủ trống, đó chính là cách duy nhất. Nàng phải thú nhận hết về hoàn cảnh kinh khủng này - chỉ không biết giải thích làm sao với quý bà Wrotham, người có đôi bàn tay run rẩy và những lọn tóc màu bạc khẽ đung đưa, rằng mình không thể về nhà vì bà chủ trọ bắt phải mua vui cho một người lạ mặt?

Leda thực sự đã tới phố South và dừng lại dưới bóng râm trải dài của buổi hoàng hôn, nhìn ngôi nhà cũ kỹ của quý bà Wrotham không có ánh sáng, ánh đèn hay thậm chí ánh nến trên cửa sổ, bởi vì từ lâu rồi phần tài sản ít ỏi bà nhận được đã không đủ chi trả cho những thứ nho nhỏ xa xỉ như vậy nữa. Dù chẳng ai nhắc đến chuyện này nhưng nó vẫn tiếp diễn như minh chứng cho khí chất riêng của một quý tộc mẫu mực, buộc quý bà Wrotham, quý cô Lovatt và Phu nhân Cove phải dè sẻn đến từng xu, kể cả việc dùng chung một phụ nữ vừa làm hầu gái vừa nấu ăn ở cả hai nhà. Leda biết khá tường tận về tài chính của họ dù chuyện đó chưa bao giờ được mang ra thảo luận công khai. Nàng biết việc chu cấp quần áo và đồ ăn cho một vị khách sẽ khiến quý bà Wrotham cảm thấy lo lắng về khoản đóng góp để chi trả cho cô hầu gái-đầu bếp; Leda cũng biết một khi nàng tiết lộ hoàn cảnh của mình cho các quý bà quý cô, không gì ngăn được họ dùng số tiền bé mọn đó nuôi thêm một người thứ tư dù họ không đủ khả năng, nhưng sẽ rất đau khổ và dằn vặt nếu không làm thế.

Chân nàng đâu mỏi nhừ. Nàng mệt và đói, cố vắt óc nghĩ ra một cách giải quyết đúng đắn và hợp lý: quý cô Myrtle sẽ làm gì nếu chẳng may rơi vào tình cảnh như vậy, Leda tự hỏi. Nàng bước tới góc đường - chỉ vài bước nữa thôi - khoảng cách sát sạt đầy cám dỗ đối với đôi chân rã rời, để rẽ sang khu Park Lane tới công viên Hyde…

Trong bóng chiều nhập nhoạng, Dinh thự Morrow rực rỡ ánh đèn. Một dãy đèn treo màu hồng và vàng lấp lánh sau bức tường thủy tinh của căn phòng kính dài và hẹp nằm phía trước căn nhà trên tầng trệt, che đi gần hết mặt tiền trang trí theo phong cách Georgia đơn giản đằng sau bộ khung bằng sắt uốn. Trên lan can chạy dọc theo mái nhà treo cờ đủ màu sắc chào mừng Lễ Jubilee, mỗi khung cửa sổ ở các tầng cao cũng treo cờ của Vương quốc Anh và Bắc Ailen hoặc bản sao thu nhỏ của nó ở bên trên tấm biểu ngữ với sọc đỏ, trắng và xanh dương.

Leda biết Dinh thự Morrow từ thuở nhỏ. Nàng đã đi qua đó cả ngàn lần, một biệt thự nằm trên con phố toàn biệt thự hướng ra mặt đường và công viên. Nàng và quý cô Myrtle đã đến đây một lần, hồi Phu nhân Wynthrop còn sống và có thói quen ngụ tại đó trong mùa lễ hội thay vì căn nhà nhỏ và lạc hậu trên phố King.

Nó không có nhiều khác biệt như Leda tưởng. Nàng chỉ không tìm thấy mối liên hệ giữa lời hướng dẫn viết nguệch ngoạc trong túi với hiện thực vững vàng ngay trước mặt.

Nàng không thể nào bước lên bậc thềm, gõ cửa và hỏi xem liệu quý ông Gerard có nhà hay không.

Không chỉ những thứ xảy ra với nàng trong bốn mươi tám tiếng vừa qua vô cùng khó tin, mà giữa lúc muộn màng thế này, chuyện một phụ nữ đơn độc đến chờ một quý ông chưa vợ cũng không thể chấp nhận được - nếu không nói là cực kỳ quá đáng.

Nhưng nàng không thể về nhà, và cũng sợ phần quay lại chỗ quý bà Wrotham, nên nàng đứng do dự trên bậc thềm, bàn tay đeo găng đặt trên tay vịn bằng sắt. Những tiếng nói cười mơ hồ vọng đến, và đúng lúc nàng rụt tay để quay đi, cánh cửa mở ra và ánh đèn vàng rọi tới. Tiểu thư Catherine, mặc bộ váy mà Leda nhận ra ngay là bộ váy lụa hồng viền vải tuyn nàng đã gợi ý ở tiệm Madame Elise, bước xuống.

Cô quàng chiếc khăn len màu trắng qua vai, vốn chẳng ăn nhập gì với lớp vải tuyn, nhưng thật may lại có chiếc quạt xinh xắn màu kem hồng phe phẩy dưới cằm, ra chiều rất thích thú. Giữa lúc quay lại cánh cửa, cô trông thấy Leda.

“Ôi, rốt cuộc cô cũng tới, cô Etoile!” cô kêu to, khiến Leda hết sức kinh ngạc. “Đúng lúc lắm, chúng tôi đang lo lắng đây. Mẹ… ồ, xin chú ý tới con một chút nào, mẹ yêu!” Cô dựa lưng vào khung cửa, cười to. “Đừng chọc mấy đóa hoa lan nữa… Cô Etoile đã đến rồi đây.”

Có tiếng reo phát ra từ trong nhà. Phu nhân Ashland xuất hiện trên ngưỡng cửa. Khi thấy Leda, gương mặt bà bừng sáng vì vui mừng. “Cô Etoile! Mời cô vào. Chúng tôi rất biết ơn cô.” Bà bước vội xuống thềm, kéo vạt váy lụa tím thanh lịch sang bên và nắm tay Leda. “Aloha. Và đây. Aloha null!”

“Trong tiếng Hawaii, câu đó nghĩa là ‘chào mừng’.” Tiểu thư Catherine chào Leda bằng một cái ôm còn Phu nhân Ashland kéo nàng lên bậc thềm. “Và ‘chúng tôi yêu cô’. Cảm ơn cô nhiều lắm!”

Leda lùi lại, ngơ ngác. “Ồ, nhưng… tôi chắc hai người không phải cảm ơn tôi vì bất cứ điều gì.”

Tiểu thư Catherine siết chặt tay nàng. “Có thể chỉ là chuyện nhỏ với cô nhưng với chúng tôi, Samuel là cả thế giới này. Chúng tôi đã vô cùng lo lắng khi anh ấy vắng mặt trong bữa sáng… chúng tôi biết có chuyện không hay đã xảy ra, vì không ai nhớ đã thấy anh ấy về nhà đêm hôm trước, và anh ấy đã hẹn đưa chúng tôi đi ăn tại tiệm Roseberry, mà anh ấy thì không bao giờ sai hẹn.”

Người hầu vẫn giữ cửa mở, và Leda thấy mình được đưa vào giữa nhóm người rõ ràng đang chuẩn bị đến một cuộc hẹn tối. Bỗng nhiên nàng được giới thiệu trực tiếp với Ngài Ashland, một quý ông cung cách vương giả, mà bộ lễ phục đen cùng cà vạt và đôi găng tay trắng làm nổi bật mái tóc vàng cùng khuôn mặt quý tộc nghiêm nghị, và tiếp theo là cậu chủ tòa biệt thự, Ngài Robert, lớn hơn tiểu thư Catherine vài tuổi, có lẽ vừa qua ngưỡng hai mươi, với nụ cười toe toét như em gái, lôi cuốn và cởi mở. Khi Leda nhìn lại Ngài Ashland, nàng biết ngay họ thừa hưởng nụ cười đó từ ai.

Ông ôm eo vợ trong khi bà đưa tay ra nắm tay Leda lần nữa. “Bác sĩ đến lúc chiều,” bà nói. “Ông ấy bảo vết thương đã bớt sưng nên có thể thấy cái chân đã được nẹp đúng cách. Ngày mai ông ấy sẽ bó bột. Ông ấy cũng khen cô rất tháo vát, vì ông ấy chưa bao giờ nhận ra báo cuộn bại có thể chắc chắn đến vậy.”

“À, cũng không hẳn là tôi…”

“Anh ấy ngủ rồi,” tiểu thư Catherine nói. “Tôi biết anh ấy đang đau, dù anh ấy không chịu thú nhận đau, nên tôi đã bảo đầu bếp lén bỏ cồn thuốc phiện vào bữa tối của anh ấy.”

“Kai!” Phu nhân Ashland nói với vẻ tức giận. “Con không làm vậy chứ!”

“Anh ấy không phiền đâu,” cô con gái trả lời. “Nếu là con làm thì chắc chắn không.”

Phu nhân Ashland có vẻ phật ý. “Đúng vậy,” bà nói. “Nhưng nếu Samuel không muốn uống cồn thuốc phiện thì con không được phép lừa cậu ấy uống.”

Tiểu thư Catherine cắn môi. “Chà… con cũng lỡ làm rồi, giờ anh ấy đã ngủ, và có thể anh ấy sẽ cảm ơn con vào sáng mai.”

Chuyện đó dường như không làm mẹ cô hài lòng, bà khẽ nhíu mày và quay mặt đi. Leda thấy Ngài Ashland nhìn vợ, nhưng ông không nói gì ngoài câu, “Có lẽ cô Etoile cũng muốn về phòng rồi.”

“Phòng tôi ạ?” Leda yếu ớt nhắc lại.

“Ồ đúng rồi, để con dẫn đường cho cô ấy!” Tiểu thư Catherine nói. “Chúng ta chỉ phải đi bộ qua nưa dãy nhà thôi, sẽ không bị muộn bữa tối đâu.”

“Bữa tối ư!” Leda rút tay khỏi bàn tay đang nắm rất chặt của tiểu thư Catherine. Vậy thì không được đến muộn dù chỉ một phút, thưa tiểu thư. Không, khi được nhận một lời mời ăn tối.”

“Vậy sao? Nhưng có người hôm trước lại bảo tôi rằng ở đây, đến đúng giờ mới là điều ngớ ngẩn nhất đấy.”

“Ồ, không, nhưng với bữa tối thì không. Có thể họ nói về vũ hội. Còn với cuộc hẹn ăn tối, cô phải ở đó sớm hơn giờ hẹn trong thiệp khoảng mười lăm phút, thưa tiểu thư Catherine, và lý tưởng nhất là đến sớm hơn thế.” Leda như nghe thấy tiếng vọng mạnh mẽ của quý cô Myrtle trong giọng mình, nhưng thật sự là cô gái vui vẻ tội nghiệp này cần một vài hướng dẫn về giao tiếp xã hội.

“Tôi đã không biết đấy,” tiểu thư Catherine nói, tiếp nhận lời khuyên một cách cởi mở. “Tôi nghĩ rằng chúng tôi nên đi nhanh thôi.”

Ngài Ashland bắt tay Leda mà không tháo chiếc găng trắng ra. “Sheppard sẽ đưa cô lên phòng, cô Etoile. Hãy tự nhiên như ở nhà.”

“Vậy gặp cô sau nhé, thưa cô,” cậu con trai nói, tặng cô nụ cười toe toét hớn hở và chìa bàn tay đeo găng ra như cha mình.

Ra đến cửa, Phu nhân Ashland quay lại chỗ Leda, nắm tay nàng và nói, “Cảm ơn cô. Một lần nữa. Tôi rất mừng là cô đã quyết định tới đây.”

Leda mỉm cười, vẫn không hề chắc chắn về mọi chuyện, đứng nhìn họ đi ra khỏi cửa. Ngài Ashland đứng lại chờ mọi người ra trước. Khi con trai ông đã bước ra ngoài, Leda chợt thấy mình nhón chân và ghé tai Ngài Ashland.

“Xin lỗi. Xin thứ lỗi, thưa ngài… nhưng… có thể ngài không nhận ra… một quý ông sẽ tháo găng khi chìa tay ra với một phụ nữ.”

Ông giật mình nhìn nàng, khuôn mặt rám nắng bỗng đỏ ửng trước khi cười thật tươi với nàng. “Lạy Chúa, họ lôi đâu ra nhiều tiểu tiết kiểu này thế?” Ông lịch sự nhấc mũ lên. “Cảm ơn cô. Tôi cũng sẽ nhắc nhở Robert.”

Nàng lưỡng lự, rồi nói thêm, “Đến chỗ ăn, ngài có thể tháo găng bên ngoài hành lang, gửi lại cùng mũ và gậy.”

“Cho người quản gia.”

“Vâng, người quản gia. Ông ấy sẽ đưa lại cho người giữ cửa.”

Ông lắc đầu, cười cười rồi bước đi, hình ảnh về một quý ông mặc lễ phục thanh lịch nhất Leda từng thấy. Trên ngưỡng cửa, ông dừng lại và nhìn ra sau. “Còn thứ gì tôi nên biết thêm nữa không?”

“Không, thưa ngài,” Leda nói, đáp lại cái nháy mắt của ông bằng một nụ cười e thẹn. “Trông ngài rất tuyệt.”

Leda đứng giữa căn phòng ngủ lộng lẫy, buộc mình không được ngước lên trần nhà mạ vàng hay nhìn chằm chằm và đồ nội thất, tất cả đều có hai màu trắng và xanh dương, thảm trải sàn màu xanh và hồng, nhưng chiếc ghế đệm trang nhã bọc vải hình hoa bìm bìm tím. Hoa ở mọi chỗ, những nhánh lan trắng vân hồng không cắm trong bình mà mọc ra từ những cành lá còn tươi tốt.

“Không,” nàng trả lời bà quản gia. “Tôi không có va li.”

Nàng cay đắng nhận ra người phụ này hiểu rất rõ hoàn cảnh của nàng kỳ quặc đến thế nào, nhưng bà ta chỉ nói, “Tốt rồi, thưa cô. Ngôi nhà chỉ vừa được bật điện, nếu nhấn vào nút này, cô sẽ có đủ ánh sáng cần thiết. Tôi sẽ cho người chuẩn bị bữa tối nếu cô muốn.”

“Vâng, vậy thì tuyệt quá.”

Leda nhìn công tắc đèn với vẻ nghi ngờ và quyết định mình không đủ dũng khí để thử nó. Nàng bỏ mũ và găng ra, đi tới ô cửa sổ để ngỏ và nhìn xuống con phở ở phía trước. Khung cảnh buổi tối thật nhộn nhịp: những cỗ xe ngựa bóng bẩy ngược xuôi qua góc cua ở Park Lane, những quý ông đi bộ theo cặp, mũ lụa của họ được ánh đèn đường soi rọi, âm nhạc sớm cất lên từ một bữa tiệc ở gần đó.

Hoa lan không có hương thơm nhưng khi nàng đứng ở cửa sổ, nhưng cánh hoa mềm mại quét nhẹ qua má nàng, sạch và mát. Tình huống trớ trêu của nàng hóa ra cũng rất dễ quên. Rõ ràng quý ông Gerard đã tôn nàng lên thành một nữ anh hùng nào đó với bạn bè, hoặc với gia đình, hay với bất kỳ mối liên hệ nào anh có với Quý ngài và Phu nhân Ashland. Và dường như họ luôn sẵn lòng tin những gì anh nói. Căn phòng này đã được dọn sẵn để đợi nàng, như thể anh biết chắc nàng sẽ cần đến nó. Và cần anh.

Giờ đây, nàng nhận ra tiếc nuối duy nhất là nàng đã bỏ cây lược và gương bạc ở Bermondsey. Chẳng còn cách nào lấy lại nữa, chắc chắn bà Dawkins sẽ bán ngay khi có cơ hội.

Đích thân bà quản gia chứ không phải một cô hầu gái mang khay đồ ăn lên. Bà ta sắp khay cho Leda và nói trước khi rời đi, “Tôi sẽ mang một bộ váy và váy ngủ cùng với nước nóng tới, thưa cô, sau khi cô ăn tối xong.”

“Ồ, vâng,” Leda nói, cứ như váy và váy ngủ là những món đồ quen thuộc dành cho các vị khách đặc biệt vậy. Nàng thấy một mẩu giấy nhỏ trên khay, và cắn môi. “Hiện giờ tôi không có yêu cầu nào nữa.”

Bà quản gia gật đầu và ra ngoài. Leda nhặt mẩu giấy lên.

Tôi rất mong gặp cô vào tối này. Bất cứ lúc nào cũng đều tiện cho tôi, bởi cô biết đấy, tôi không thể đi đâu hết.

Trân trọng, Samuel Gerard

Dù rất đói bụng, Leda cũng chỉ cố ăn được hết món cá hồi xông khói ngon tuyệt và tôm hùm lạnh. Khi bà quản gia quay lại lấy khay, Leda buộc phải hỏi liệu nàng có thể tìm quý ông Gerard ở đâu, ra vẻ tình cờ phẩy phẩy mẩu giấy để chứng tỏ nàng không chịu trách nhiệm cho cách cư xử trái lễ giáo này.

“Mời cô theo tôi, thưa cô,” bà quản gia nói, vẫn không tỏ thái độ gì. Bà ta dẫn Leda qua cầu thang chính xuống tầng một, đi dọc theo hành lang sáng đèn trải thảm Thổ Nhĩ Kỳ và gõ một cánh cửa. Giọng đàn ông vang lên và Leda thấy bụng mình nhộn nhạo.

Không hiểu sao nàng cứ nghĩ đó sẽ là phòng đọc sách hoặc phòng khách, hoặc một khu vực không phải riêng tư nào đó. Nhưng sự thật đây lại là phòng ngủ, có giường, và quý ông Gerard đang nằm trên đó, điều đó khiến nàng đông cứng trước ngưỡng cửa.

“Mời vào, cô Etoile,” anh nói vọng ra từ đống gối, mái tóc vàng xõa tung trên tấm khăn trải giường.

Bà quản gia định kéo cánh cửa sau lưng nàng. Leda vội nắm lấy mép cửa. “Không sao đâu,” anh nói. “Đóng cửa lại đi, bà Martin. Cảm ơn bà.”

“Ồ, tôi không nghĩ… nên làm… như thế,” Leda phản đối, giữ cửa mở. “Sáng mai… khi ông thấy khỏe hơn, và mọi người đã về nhà… có thể chúng ta nói chuyện vào lúc đó!”

“Ngay bây giờ tôi cũng thấy khỏe như sáng mai vậy, tôi đảm bảo với cô.”

“Tiểu thư Catherine bảo ông đã ngủ rồi mà,” Leda tuyệt vọng nói.

“À. Ừ. Nhưng tôi chưa ngủ, phải không?” Anh liếc mắt đầy ẩn ý với bà quản gia.

Bà ta đỏ mặt và gật đầu lia lịa. “Chuyện đó sẽ không xảy ra nữa, thưa quý ông Gerard. Tôi xin hứa với ông. Tôi đã nói chuyện với đầu bếp.”

“Cảm ơn bà. Tiểu thư Catherine có lẽ không cần biết chuyện này.”

“Vâng, thưa ông,” bà quản gia trả lời.

“Phiền bà đóng cửa giúp.”

“Vâng, thưa ông.” Với một cú giật dứt khoát, cánh cửa gỗ trượt khỏi tay Leda và đóng sập lại.

Nàng dựa vào cửa, những ngón tay cầm chắc quả đấm. Thực sự ngượng nghịu vì khuôn mặt của anh đẹp đến kinh ngạc, rất khó để không nhìn chằm chằm mê mẩn vào nó. “Thế này thật bất tiện quá. Tôi không nên ở đây.”

“Chính tôi mời cô đến mà.”

“Việc đó chỉ làm mọi thứ tệ hơn thôi!”

Anh cử động chân bên dưới tấm chăn, dựng đầu gối bên chân lành lặn lên và ngồi thẳng dậy. “Chúng tôi đã không chào đón cô à?” anh hỏi.

Leda cười khẽ. “Rất nồng nhiệt. Tôi thực sự cảm động!”

“Tốt.” Anh mỉm cười, đưa tay vuốt vu vơ tấm chăn đắp trên chân, rồi chăm chú hơn, như thể vuốt thẳng mấy nếp nhăn là việc thật thú vị và hấp dẫn. “Tôi mong chuyện cô đến đây đồng nghĩa với chấp nhận làm việc cho tôi?”

“Tôi… cho là vậy.”

Anh im lặng một lúc, vẫn vuốt chăn, không nhìn nàng. “Tôi đã bảo họ là tôi bị một thùng rượu rơi khỏi xe hàng đè lên chân. Tôi đau quá nên ngất đi, khi tỉnh lại, cô đã tình cờ đi ngang qua và lo liệu mọi thứ. Một sự tình cờ hợp lý. Tôi đã nói nhiều về sự nhiệt tình của cô, đồng thời bỏ qua một số chi tiết khác. Nói chung là suôn sẻ.” Anh ngước nhìn nàng dưới hàng mi. “Họ thích cô từ lúc ở tiệm váy, cô biết đấy.”

Leda đứng cạnh cửa một cách thiếu thoải mái. “Tôi tự hỏi tại sao mình lại không đưa ông về nhà nếu tôi là người tử tế đến vậy.”

“Cô từ chối mọi sự trả ơn. Cô đã gọi người ta mang cáng đến đưa tôi đi bác sĩ, rồi biến mất. Như một thiên thần. Nhưng tôi đã kịp đưa cô danh thiếp và đề nghị một công việc hãng tàu.”

Nàng thở hắt ra, vẫn còn hoài nghi. “Nhưng thật lạ nếu ông vẫn đủ tỉnh táo để nghĩ đến chuyện đó, trong cơn đau khủng khiếp như vậy.”

“Ồ, lúc đó cô đã nắn chân cho tôi rất chuẩn. Đỡ đau nhiều rồi.”

Leda hít một hơi dài. “Tôi e là ông đã sống với những người vô cùng cả tin, thưa quý ông Gerard.”

“Họ là những người bạn tuyệt vời nhất trên trái đất này.” Anh nhìn nàng trực diện với vẻ lạnh lùng thách thức, như muốn mời nàng phản bác lời nói của mình.

Nàng cụp mắt xuống. “Vậy thì ông quá may mắn. Tôi thực sự phải đi rồi.”

“Với tư cách là ông chủ mới của cô, cô Etoile, tôi phải yêu cầu cô ở lại.”

Lưng nàng cứng nhắc. “Thưa quý ông Gerard, thời gian và địa điểm này rất không phù hợp để nói chuyện công việc. Tôi phải yêu cầu ông thứ lỗi cho tôi.”

“Tôi có thể hiểu lý do cô bị đuổi việc, cô Etoile, nếu như tranh cãi ngay từ chỉ đạo đầu tiên là những gì cho thấy cách cô sẽ làm việc sau này.”

“Tôi không bị đuổi việc. Tự tôi xin nghỉ.”

“Vì sao?”

“Không phải chuyện của ông.”

“Tôi vừa mới thuê cô. Rõ ràng đó là chuyện của tôi.”

“Được thôi. Madame Elise muốn tôi đảm đương những công việc… tôi không đủ khả năng thực hiện.”

“Những công việc gì vậy?” Leda im lặng nhìn anh.

Anh nhìn vào ánh mắt ương ngạnh của nàng, nhưng sau một khoảnh khắc cảm thông, anh lại nhìn xuống và vuốt cái chăn. Leda thấy mặt mình ửng đỏ.

“Tôi đã đi được chưa, quý ông Gerard?”

Anh dùng ngón cái và ngón trỏ vuốt một nếp nhăn. “Cô sợ tôi à?” anh thấp giọng hỏi.

Leda không rõ cảm giác của mình. Những ngón tay nàng như chẳng thể làm được việc gì khác ngoài bám chặt lấy tay nắm cửa. “Có lý do nào để tôi phải sợ không?” nàng run run hỏi.

“Cô rất muốn rời đi.” Giọng anh khô khan, nhưng anh vẫn không ngẩng đầu lên.

“Đây là tình cảnh rất không phải phép. Tôi không biết người ta xử sự ra sao ở nơi ông sống, nhưng chỗ này… một cô gái ở trong phòng ngủ… của một quý ông…” Nàng liếm môi. “Là không đúng với khuôn phép. Những người hầu sẽ đàm tiếu.”

Anh ảo não cười nhẹ. “Chắc chắn người hầu không nghĩ tôi đủ khả năng xâm phạm tiết hạnh của cô trong tình trạng thế này.”

“Rõ ràng là họ còn chưa hết về ông, đúng không?” nàng nói khá cứng nhắc. “Thông tin của tôi tốt hơn họ.”

Tay nàng nắm chặt hơn vào quả đấm cửa khi chờ một lời đáp trả giễu cợt, nhưng thay vào đó, nàng thấy mặt anh chuyển sang màu đỏ tía khi anh chăm chú nhìn xuống nắm tay mình. “Xin cô thứ lỗi về chuyện đó,” anh nói. “Và vì đã giữ cô lại trong một hoàn cảnh bất tiện, nếu đúng là như vậy. Cô có thể đi.”

Anh ngước lên nhìn thẳng vào nàng, và trong một khắc, lửng lơ giữa họ là cảnh anh theo dõi nàng mặc váy trong phòng trọ. Leda cảm thấy da mình nóng bừng lên vì xấu hổ. Miệng anh cứng lại với thứ cảm xúc không lời, và nàng chợt cảm thấy mình đang đứng quá gần với anh.

“Chúc ngủ ngon,” nàng nói, và kéo cửa ra.

“Chúc ngủ ngon. Chín giờ sáng mai tôi muốn gặp cô trong thư viện, cô Etoile, nếu cuộc gặp đó phù hợp với lối hành xử tiêu chuẩn của cô.”

“Mai là Chủ nhật,” Leda chỉ ra.

Anh hơi nhếch miệng. “Tất nhiên. Và tôi cho rằng cô muốn có một tuần nghỉ ngơi nhân địp lễ hội phải không?”

“Tất nhiên là không,” nàng nói. “Chín giờ sáng thứ Hai là phù hợp nhất.

Chúc ngủ ngon, thưa ông.” Không đợi câu trả lời, nàng đóng sầm cửa lại.

ông thể nhắm mắt viết giấy giới thiệu cho Leda làm một chân đánh máy. Dù rất lấy làm tiếc, thực sự lấy làm tiếc, nhưng bà ta không biết gì về cô Leda Etoile ngoại trừ mẹ cô là người Pháp, và viết một điều như thế trong giấy giới thiệu phỏng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.