Bóng Tối Và Ánh Sao

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 30 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25

❊ ❊ ❊

Ước gì ông làm vậy lần nữa.

Samuel đứng câm lặng, bất động, cám dỗ xung quanh anh như một thứ áp lực hữu hình. Anh nhìn trong bóng tối bằng tâm nhãn, có thể nhắm mắt lại và cảm nhận được nước mắt của nàng.

Anh không biết vì sao nàng khóc. Anh nghĩ, ngay lúc đó, mình không biết bất cứ điều gì khác ngoài khát khao đáp lời nàng. Uớc gì… nàng đã nói vậy, và mặt đất vừng chãi như phản bội lại anh, sàn nhà dưới chân anh chợt tan rã.

Nàng chợt nhỏm dậy, giật mình, tiếng khăn trải giường sột soạt vội vàng. “Quý ông Gerard?”

Anh ngửa đầu ra sau. Làm sao anh có thể nghĩ rằng nàng không cảm thấy anh ở đây. Dục vọng phát ra từ anh. Nó thiêu đốt anh như ngọn lửa sáng rực rỡ, một cây đuốc vô hình trong căn phòng lúc nửa đêm.

Nàng nhanh chóng khịt mũi, một âm thanh nhỏ khi nàng cố gắng che đậy nó. “Tôi biết ông ở đây.”

“Đúng vậy,” anh nói.

Nàng bật ra tiếng kêu khẽ, cuối cùng vẫn ngạc nhiên vì giọng anh. Anh nghe thấy hơi thở của nàng, nhanh và nhẹ.

Một khoảng lặng dài trôi qua. Không có gì nhúc nhích.

“Tại sao?” nàng nói rất khẽ. Câu hỏi lửng lơ, thì thầm trong bầu không khí lắng đọng.

Samuel nhắm mắt. “Tôi không biết.” Nhưng anh biết.

“Ôi trời.” Giọng nàng có chút run rẩy. “Tôi nghĩ ông đã ở đây một lúc rồi.

Ông đã nghe tôi nói. Thật mất thể diện quá.”

Ở đó, trong bóng tối, nàng làm anh suýt mỉm cười.

Nàng khiến anh khao khát được chìa tay ra chạm vào nàng, quấn mái tóc nàng vào tay mình.

À, không… nhưng anh sẽ không làm vậy. Anh sẽ kiềm chế ngọn lửa đen chạy trong huyết quản, ngọn lửa làm anh tủi hổ và thiêu đốt anh.

Có tiếng di chuyển từ cái giường. Chân nàng chạm sàn, một sự rung động anh cảm nhận hơn là nghe thấy. “Tôi thực sự nên tìm áo khoác, nếu ngài muốn tiếp tục nói chuyện.”

Nàng đứng lên, mái tóc rối tung và hương thơm ngái ngủ mời gọi, hơi ấm của thân thể thiếu nữ bên dưới tấm chăn. Anh đã có thể tránh đường cho nàng. Nhưng ý chí và hành động của anh không nhất quán. Nên anh đứng đó như trời trồng, với một đời đớn đau rạn nứt, và để nàng va thẳng vào người.

Mặc cho bàn tay đã giơ ra để dò đường trong bóng tối, nàng vẫn tới sát lồng ngực anh như đụng phải bức tường. Anh nắm cánh tay nàng giúp lấy lại thăng bằng. “Tôi không muốn tiếp tục trò chuyện.”

Giọng anh trầm và cục cằn. Trong anh chỉ còn sự hỗn loạn. “Ồ.” Nàng đứng yên. “Vậy thì sao?”

“Điều cô ao ước. Điều cô nói.” Nàng ngẩng mặt lên. “Cá vàng?”

“Ồ, lạy Chúa.” Anh khum má nàng trong lòng bàn tay, nghiêng đầu về phía miệng nàng. “Cái này. Tôi muốn cái này.”

Môi anh sượt nhẹ qua môi nàng. Sức nặng đè lên anh, một áp lực không thể cưỡng lại. Kai - còn Kai, còn những thứ anh đã rèn giũa cho tâm trí và cơ thể. Anh không thể làm chuyện này. Đó là sự hủy diệt.

Anh không biết cách hôn phụ nữ. Anh nghĩ mình nên ép sát khuôn miệng mím chặt vào miệng nàng, nhưng sự tiếp xúc đó như tước hết sức mạnh của anh, sự mềm mại của má nàng truyền những cơn rùng mình khoái lạc câm lặng dọc cơ thể anh. Anh mở miệng, hít một hơi, hấp thụ mùi hương của nàng vào sâu bên trong trong khi vẫn nếm vị của khóe môi nàng bằng lưỡi.

Cả người nàng run rẩy. Anh nhận thấy nàng đang e thẹn, luồng hơi ấm vượt khỏi tầm quan sát của thị giác trong bóng tối. Nàng giơ hai bàn tay lên giữa hai người. “Tôi cho là… tôi cho là ông rất buồn bã vì cách sợi dây chuyền được đón nhận?”

Anh chẳng buồn quan tâm đến sợi dây chuyền nữa. Dường như anh đã bị xô đẩy quá xa, chỉ còn cách mục tiêu một bước chân.

“Tôi dám nói… đó là lý do ông ở đây.” Giọng nàng mong manh, đứt đoạn. “Tôi đã mong… ông không quá hồ hởi trao tặng món quà này. Tôi đã khuyên… rằng… ồ, trời ơi. Quý ông Gerard.”

Sao nàng có thể hình dung đó là lý do anh ở đây. Anh đứng ôm nàng, nếm nàng, cảm nhận những rung động của nàng, biết mình là một phần của bóng tối trong bộ trang phục màu xám đen. Anh ngờ rằng nàng có thể thấy anh - và bỗng nhiên anh buông nàng ra, chà một tay lên tay kia trong màn ảo thuật quen thuộc, và tạo ra ánh sáng trong lòng bàn tay mở rộng, màu xanh không có sức nóng, như lân tinh đại dương thắp lên vẻ hoảng hốt trên mặt nàng, hai ống tay áo phồng và những chỗ đăng ten xếp nếp trên chiếc váy ngủ trắng.

Anh cảm thấy lơ lửng, hoàn toàn dâng hiến bản thân, không cần bóng tối để che giấu.

Nàng ngó sững hòn đá tròn trong tay anh một lát rồi ngước nhìn anh. Trong ánh sáng siêu nhiên, nàng có vẻ ngơ ngác, đáng yêu hơn anh hình dung, vẻ lộng lẫy của mái tóc buông xõa và những đường cong mềm mại của khuôn mặt, hà tất cả những ảo mộng bị cấm đoán của anh hóa thành đời thực. Anh hơi tiếc nuối vì đã thắp sáng, anh sẽ làm nàng sợ, một chiến binh bóng tối được triệu hồi từ đêm đen: những gì anh khao khát quá rõ ràng, không ngụy trang, không êm dịu.

“Ồ,” nàng nhẹ nhàng than vãn. “Ông không nên ở đây. Tôi e chuyện này vô cùng dại dột, thưa quý ông Gerard. Đây là hành động cực kỳ thiếu suy nghĩ.”

Anh nhắm mắt, nắm tay siết chặt hòn đá. “Hãy cho tôi ngủ với cô,” anh thì thầm.

“Tôi không tin… điều đó có vẻ không… nó thật sự sẽ không…” Giọng nàng có vẻ bàng hoàng. “Với tôi ư?”

Anh đưa tay lên, vuốt ve gò má nàng bằng mu bàn tay vẫn đang nắm chặt, ánh sáng le lói giữa các kẽ ngón tay. “Tại đây. Ngay bây giờ.”

Nàng lưỡng lự, như thể không nắm bắt được ý đồ của anh. “Tôi dám nói ông đang rất mệt mỏi vì thức khuya, nhưng…”

Anh sờ cằm nàng và nâng nó lên. “Tôi không mệt.”

“Ồ.” Nàng nhìn vào mắt anh. “Ồ… thưa ông, có phải ông đang rất cô đơn không? Nếu lúc này không phải quãng thời gian bất tiện thì tôi đã gọi người mang trà lên.”

Cô đơn. Lạy Chúa. Quá nóng, mãnh liệt và cô đơn.

Anh xòe tay, và thứ ánh sáng ma quái đó như trang điểm cho nàng trong thoáng chốc, khi anh rà môi lên cổ nàng. Mùi hương trên người nàng đầy thuần khiết và nữ tính, của phấn và hoa, hơi ấm bên trong cơ thể nàng: sâu hơn, khêu gợi, một ngọn lửa nhỏ nhen nhóm và bùng cháy trong anh.

“Ồ… Ông không nên làm thế.” Giọng nàng văng vẳng điều anh đã biết, đôi tay nàng khẽ run khi cố gắng đẩy vai anh một cách vô ích. “Thế này là… trái với lễ giáo.”

Trái với lễ giáo. Điên rồ. Nhưng anh không buông tha cho nàng. Anh vòng cánh tay quanh eo nàng, kéo nàng sát vào anh. Cổ áo đăng ten quét qua thái dương anh. Anh thả viên đá phát sáng xuống sàn khi tóc nàng xõa ra phía sau như tấm màn nặng trĩu trên tay anh. Sự kích động nhấn chìm anh. Anh đã tưởng tượng điều này khi lần đầu thấy nàng dưới ánh sáng ban ngày trong tiệm váy, khi anh cúi xuống nhặt bức thư có trang trí vòng hoa gửi cho nàng và nhận ra nó có ý nghĩa thế nào.

Anh tăng áp lực, đẩy nàng lùi về giường. Nàng phục tùng, do dự và dễ điều khiển, việc buông lỏng kháng cự cho anh biết nàng thậm chí còn không cảm nhận được anh đang đẩy nàng.

Tới mép giường, sự thành thạo của anh kết thúc. Không phải nỗi thèm khát của anh, không phải thị giác của anh, không phải cảm giác người nàng áp sát vào người anh và cái giường khi chân anh chạm vào khung gỗ. Anh thở sâu, không đều, cử động thiếu kiềm chế, như ở ngay rìa của một khoảng không dữ tợn có thể nuốt chửng tất cả. Anh mạnh mẽ kiểm soát lại chính mình, để trán tì lên đường cong ở cổ nàng.

“Tôi sẽ không làm cô đau,” anh thì thầm.

Tuyệt đối thành thực, Dojun từng nói.

“Vâng,” nàng nói. “Dĩ nhiên ông sẽ không làm vậy.”

Niềm tin ngây thơ của nàng phá tan sức lực của anh. Nàng không thể tin anh được; anh đang nói dối, anh biết vậy, nhưng anh vẫn không thể buông bỏ. Anh đã từ bỏ mười sáu năm bầm giập cùng mồ hôi và những ước mơ, từ từ quỳ gối khi kéo nàng vào sát người. Anh áp khuôn miệng lên cơ thể nàng, chạm vào đường cong của bộ ngực nàng. Lớp vải dệt còn vương vấn hương thơm và hơi ấm của nàng, trượt khỏi làn da nàng bên dưới lưỡi anh, như hứa hẹn sự mượt mà đằng sau.

“Ôi… Quý ông Gerard.” Sự phản kháng không hơn một hơi ấm trong màn đêm.

“Cô đã nói cô muốn.” Anh trượt đôi bàn tay xuống, siết chặt eo nàng. Anh đã mơ về chuyện này, mơ về nó cả ngàn năm.

Có chút ngạc nhiên muộn phiền trong giọng nói của nàng. “Tôi nghĩ… vì mẹ tôi là… người Pháp…”

Bàn tay nàng đặt trên tóc anh. Anh ngẩng đầu lên và hôn lòng bàn tay nàng.

Nàng nắm lại, và anh hôn lên mặt sau của những ngón tay.

Anh cảm nhận được sự yên lặng của nàng. Và rồi: nhẹ nhàng… êm dịu, nàng kéo một mớ tóc của anh qua kẽ ngón tay.

Anh phải cố hết sức để kìm nén sức mạnh bên trong mình. Anh chạm vào nàng như thể nàng sẽ biến mất khỏi tay anh, một sự tiếp xúc thoáng qua trong khi anh muốn siết chặt lấy nàng, những ngón tay anh thăm dò thân thể nàng, những đường cong bên dưới vòm ngực, chỗ nở nang ở hông. Anh cảm thấy mình nóng và cứng rắn đến độ e sợ sẽ làm nàng kinh hãi nếu không dằn lại những cử động đó.

Trong ký ức đã trưởng thành, anh chưa bao giờ chạm vào một phụ nữ lâu đến vậy. Cả đời anh chỉ có những cái ôm chầm nhanh nhảu rồi buông ra của Kai, hay ngắn ngủi, yên lặng mà nồng nhiệt của Phu nhân Tess. Sự ngọt ngào của lần ôm ấp này khiến anh ngạc nhiên, anh gần như rơi nước mắt vì hơi ấm của nàng áp vào mặt và dưới hai bàn tay anh.

Anh muốn nói với nàng nhưng không có ngôn từ nào để diễn đạt. Anh muốn nói ấm áp mềm mại, dịu dàng, tóc em, mái tóc đẹp của em xõa xuống, đôi tay em, vòng eo của em… em có hiểu không. Anh không làm em đau. Anh không muốn làm đau em. Anh không còn sức lực nữa.

Tay nàng ôm vòng ra sau cổ anh. Anh cảm nhận được hơi thở của nàng, bộ ngực phập phồng bên gò má anh.

“Tôi e chúng ta đang làm một việc rất tồi tệ.” Bàn tay nàng hơi siết lại. Nàng nâng một lọn tóc của anh, để nó trượt qua kẽ tay rồi vuốt ra sau. “Nhưng… thưa ông… tôi cũng hơi cô đơn.”

“Leda.” Chỉ có tiếng thì thầm khản đặc đáp lại nàng. Chậm rãi, rất chậm rãi, không để nàng sợ, anh đứng dậy. Một sợi dây trên chiếc váy ngủ buộc ở cổ nàng, anh quấn nó vào ngón trỏ và kéo ra. Bàn tay anh lại trượt xuống - anh vẫn nghĩ có những cái khuy áo như sơ mi của đàn ông, nhưng không hề: ngón tay anh bắt gặp những cái móc lỏng lẻo bằng xa tanh bung ra khỏi hột gài ngọc trai bé xíu không gặp bất cứ trở ngại nào, mở ra đến gần eo nàng.

Người nàng cứng đờ khi anh làm chuyện đó. Phần cuối đường xẻ của chiếc váy ngăn bàn tay anh lại, anh nắm chặt tay vào lớp vải.

“Đừng sợ tôi,” anh nói mạnh bạo. Cơ bắp anh căng ra, cơ thể anh không còn quen thuộc nữa, cứ như anh đang cử động trong bộ áo giáp nặng nề.

Nàng nhìn lên anh chăm chú. Anh có thể thấy nàng đang dần mất hết dũng khí - Chúa ơi - cho tới tận khoảnh khắc đó nàng vẫn không thực sự hiểu anh - rằng không hiểu sao nàng lại không ngờ đến điều đó, nàng sẽ bảo anh dừng lại; lời từ chối anh đã ở sẵn trên môi.

Anh không để nàng làm vậy. Anh bao phủ miệng nàng bằng miệng anh, một nụ hôn dài không nghỉ để chặn lại những lời nói đó, kéo nàng vào anh bằng bàn tay xòe rộng trong tóc nàng. Anh phá bỏ lời thề nhanh vậy đó, nụ hôn làm đau nàng - anh biết nhất định phải thế, vì sự dữ dội của nó cũng làm môi anh tím lại. Anh biến mình thành chất xúc tác, tạo ra ảnh hưởng, một sức mạnh được điều khiển để làm nàng mất thăng bằng và khiến nàng nằm dài ra giường cùng anh.

Mái tóc nàng xõa khắp mặt. Nàng đẩy vai anh bằng cả hai tay. Anh lơ lửng phía trên nàng, thở dốc, bản năng và ký ức và dục vọng thôi thúc anh. Cơ thể anh áp vào nàng, cảm giác thật tinh tế, thật gần, gần tới bùng nổ, đôi chân nàng nằm dọc theo chân anh, chỉ cách hai lớp vải.

Hòn đá hắt ánh sáng mờ mờ lên những đường nét chính của căn phòng.

Nàng nằm đó, đôi mắt mở to trong cái bóng của anh, ngăn anh lại.

Anh có thể chinh phục sức mạnh của nàng chỉ trong giây lát, cả hai đều biết điều này. Nhưng nàng nhìn anh với vẻ nghiêm nghị tuyệt vọng, xộc xệch nhưng đúng mực. “Tôi tin chắc… quý ông Gerard… ông sẽ hối tiếc vì đã cư xử một cách đáng hổ thẹn.”

Anh có thể cười to vào lời cầu xin danh dự của anh lúc này. Nhưng khuôn mặt nàng… trên mặt nàng anh thấy vẻ hoài nghi, tin tưởng và cả sự tha thiết, toàn tâm toàn ý trông cậy vào anh… và sự can đảm thuần khiết đến khó tin: đó là thái độ anh hùng của những sinh vật bé nhỏ vô phương chống đỡ trước hiểm nguy.

Ở vào thế yếu, nàng bị anh khuất phục. Anh không thể tiếp tục, nhưng cũng không thể buông nàng ra.

Anh hạ người xuống với đôi tay vòng quanh người nàng, run rẩy, mặt vùi bên tai nàng.

***

Leda nằm không phản kháng trong vòng tay anh. Anh rất nặng và ôm nàng khá chặt, nhưng không hiểu sao lại có vẻ an ủi nhiều hơn là gây khó chịu. Sau quãng thời gian dài, nàng cảm thấy sự căng thẳng trên hai cánh tay anh từ từ giảm bớt, anh di chuyển, nằm sang bên nàng, vẫn ôm nàng nhưng không quá chặt nữa. Cả hai người đều không nói gì.

Cuối cùng nàng cũng trôi vào một giấc ngủ kỳ quặc, giật mình liên tục khi thấy anh ở đó, liên tục mãn nguyện và cũng liên tục bối rối. Có vẻ khác thường. Thực ra thì khá tuyệt vời.

Theo một cách mơ hồ, nàng hiểu: anh đã yêu cầu được ngủ với nàng, và ai lại nghĩ điều này còn hơn cả một tưởng tượng lạ lùng? Ai lại nghĩ nó tuyệt vời đến vậy? Nàng nằm ở một góc không quen thuộc, ngang qua giường và không có gối - thức dậy để thấy mình chìm trong hơi ấm, rùng mình vì sự cứng rắn của cánh tay anh dưới đầu nàng. Mỗi khi giật mình tỉnh giấc theo cách đó, anh lại cử động bàn tay, vuốt tóc nàng ra sau theo kiểu dỗ dành, và điều tự nhiên nhất có thể làm dường như là rúc sâu hơn nữa vào vòng tay và cơ thể anh để ngủ tiếp.

Ánh sáng từ viên đá lạ lùng tắt đã lâu - tất cả như một giấc mơ vào lúc tia nắng yếu ớt nhất của bình minh rọi vào phòng.

Thức giấc sau tiếng chuông báo thức, ấn tượng đầu tiên của nàng trong cơn ngái ngủ là bóng đen bên cạnh, không nhận thức được chi tiết hay hình hài vì quá tối. Rồi nàng cũng nhận ra đó là dáng hình của anh, đôi chân thẳng, độ dài của lồng ngực, đôi tay vẫn vòng qua người nàng. Nàng chớp chớp mắt rồi mở hẳn.

Anh nhìn nàng. Từ khoảng cách hơn mười phân, nàng có thể thấy cặp lông mi đen của anh hơi rối ở phía đuôi. Đôi mắt anh màu xám mờ, mang màu sắc như vành đai xa nhất của bình minh mùa đông, nơi những ánh sao chuyển sang ban ngày.

Từ sự tỉnh táo của anh, cách nàng được chở che khỏi cơn lạnh giá bởi cơ thể anh - nàng biết, bằng cách nào đó, anh không hề chợp mắt dù chỉ một khoảnh khắc.

Và bỗng nhiên nàng bị sự kinh hoàng làm choáng ngợp. Nàng nhớ lại chuyện đã xảy ra từ rất lâu, thời nàng còn cắp sách đến trường - một cô hầu và người tình vụng trộm - câu chuyện mà anh đầu bếp đã thì thầm với người đưa than. Cô ta ngủ với hắn. Anh đầu bếp lầm bầm. Đừng nghĩ cô ta không dám làm, cô ả lăn loàn đó. Và chẳng bao lâu sau, cô hầu bị đuổi đi trong tình thế rắc rối mà quý cô Myrtle không bao giờ chịu giải thích.

Leda nhìn chăm chú vào đôi mắt màu xám mờ của anh. Nàng đã ngủ với anh.

Chúa ơi.

Trong bóng đêm, nàng đã cảm thấy mình được cứu rỗi - đến rạng sáng nàng biết mình mất nhiều hơn những gì quý cô Myrtle đã dặn dò phải cảnh giác. Anh đã ở trong phòng nàng. Anh đã chạm vào nàng. Cởi váy nàng. Anh đã hôn nàng theo cách không người đàn ông nào dùng để hôn một phụ nữ đáng tôn trọng. Nàng đã ngủ với anh.

Nàng run lên dữ dội. Cánh tay anh đặt trên vai nàng, anh hơi siết bàn tay lên cổ nàng một khắc ngắn ngủi, rồi xòe những ngón tay ra và lùa vào tóc nàng. Những lọn tóc màu gỗ gụ rời khỏi tay anh. Anh chống một tay nhỏm dậy.

Trời đất ơi. Thế mà xong - thật quá ít ỏi. Nàng đã ngủ với anh. Và nàng chẳng cảm nhận được sự khác biệt, không tệ hơn, không tốt hơn, thậm chí cũng không xấu hổ vì chuyện đó, trong trái tim mình.

Muộn màng, khi anh dịch xa khỏi người nàng, nàng nhận ra anh định rời đi. Chẳng có lý do gì, chẳng có ý nghĩ thực tế nào trong tâm trí, nàng đưa tay ra và nắm cổ tay anh.

Anh ngoái lại nhìn nàng với vẻ chăm chú đến giật mình, bất động trong ánh sáng ban mai yếu ớt. Nàng lại nghĩ đến các á thần, những thượng đế cô đơn sinh ra từ núi non, trời cao và biển cả.

Nàng ngồi lên, bàn tay đặt trên cánh tay rắn chắc của anh, không biết nói gì. “Nhẽ ra tôi không nên ở lại.” Giọng anh cứng nhắc. “Tôi xin lỗi. Cô đã ngủ quên.”

Dây thắt trên áo khoác đen của anh lỏng ra. Nàng thấy phần dưới của cổ anh và lồng ngực vạm vỡ. Có thứ gì đó lấp lánh bên trong những nếp gấp của lớp vải đen. Một thứ vũ khí bạo lực và tao nhã, anh là cao thủ ở cả hai khía cạnh này và không hiểu sao nàng muốn với ra, kéo anh vào vòng tay và ôm anh thật sát trái tim mình.

“Ông không hề ngủ,” nàng nói.

Anh bật cười chua chát và nhìn đi chỗ khác. “Đúng vậy.”

Nàng không muốn anh rời đi. Ngày mới đang đến, nàng không muốn nó đến. Thứ nàng sẽ làm, điều nàng sẽ nói, cuộc đời sẽ đổi thay biết nhường nào… dường như nó vẫn là chuyện bất khả thi. Nàng đã ngủ với một người đàn ông. Anh đã hôn nàng.

Nàng không cảm thấy tội lỗi chút nào. Mà cảm thấy… thật nữ tính. Một chút e lệ và bối rối. “Ông phải rời đi sao?”

Anh ngước mắt lên nhìn nàng. “Tại sao tôi nên ở lại?”

Giọng anh hơi gắt gỏng làm nàng lúng túng. Như thể anh đang buộc tội nàng vì một điều gì đó. Nàng mím môi, xòe bàn tay trên cánh tay anh, trượt những ngón tay trên mặt vai, cảm nhận sức mạnh bên dưới.

Cơ bắp anh căng lên dưới lòng bàn tay nàng. “Hãy nói có hay không.”

“Có,” nàng nói. “Hãy ở lại.”

Anh không dịch lại gần nàng, cũng không lùi ra xa. “Đêm qua… cô nói có.

Cô nói cô muốn thế. Và rồi… Lạy Chúa.” Anh thở ra một hơi gay gắt.

Nàng đỏ bừng mặt vì lời đề cập đến đêm qua lại được thốt ra một cách trần trụi đến vậy. Tay anh trên người nàng, rồi miệng anh. Nàng nên cảm thấy xấu hổ, nhưng thay vào đó nàng lại… thỏa mãn. Kích thích.

Ồ, đây có phải là một phụ nữ lẳng lơ? Một người đàn bà buông thả? Vui sướng đầy ích kỷ vì khi cô đơn anh đã đến với nàng chứ không phải tiểu thư Kai?

Nàng không thể bắt mình táo bạo theo kiểu trơ trẽn được, kể cả khi đã bị coi là hư hỏng. Thực sự, nàng không thể nghĩ về bản thân theo cách đó, như một trong những cô bán hàng luộm thuộm nháy mắt với đám đánh xe và hò hét, “Không có nụ hôn nào cho em sao, các anh giai?”

Hai thứ đó dường như không phải là một, như ước nguyện quý ông Gerard sẽ hôn mình thêm lần nữa.

Cái lạnh trong phòng thấm qua váy ngủ, giờ nàng đã không còn được bao bọc trong sự gần gũi với anh. Nàng khẽ dịch người, kéo tấm khăn phủ giường nhồi lông đắp qua vai, nhìn sang anh với vẻ hy vọng. “Trời khá lạnh, ông có thấy vậy không?”

Nàng che miệng bằng cái khăn, hé mắt xem liệu anh có hiểu gợi ý của mình.

Anh ngồi bất động, một tay chống xuống giường. Nhưng anh không nhích sang bên.

Nàng trở nên dạn dĩ, liều lĩnh hơn trước sự khuyến khích qua loa đó. Ngập ngừng, nàng đưa tay ra chạm vào tóc anh.

Nàng vuốt những ngón tay xuống gò má anh, bị quyến rũ bởi những sợi râu lún phún. Đêm qua - đêm qua liệu có cảm giác như vậy không? Thật kỳ diệu, đàn ông hóa ra có thể trở nên gợi cảm đến thế. Nàng nhớ quý bà Wrotham đã giữ gìn rất cẩn thận đao và chổi cạo râu của ông chồng quá cố trong cái hộp gỗ hồng sắc. Với Leda, những vật dụng cá nhân trước giờ không có ý nghĩa đặc biệt nào, không có chút thực tế rõ ràng nào, cho tới lúc này.

Nàng đã luôn thắc mắc vì sao quý bà luống tuổi dịu dàng đó lại quý trọng con dao cạo đến vậy, trong khi cùng lúc vẫn sử dụng cuốn sách về các mẫu tự được đánh giá cao do chính quý ông Wrotham viết làm cái chặn cửa. Hóa ra là vậy nàng nghĩ. Bởi vì chỉ trong vài giờ ngắn ngủi, khuôn mặt một người đàn ông lúc chạm vào có thể khác biệt đến vậy.

Nàng cắn môi, cảm xúc bỗng nhiên trào dâng: thấu hiểu quý bà Wrotham dịu dàng hay yếu lòng đã hết sức trân quý con dao cạo của chồng, một tình cảm âu yếm khó giải thích dành cho người đàn ông ngồi yên trước cái vuốt ve còn e ngại của mình, phản ứng duy nhất của anh là một cơn run rẩy từ sâu thẳm, mặt chuyển động trong thinh lặng.

Nàng hơi ngả người ra phía trước, chạm môi lên khóe miệng anh, như anh đã làm với nàng. Nam tính: lưỡi nàng nhận ra cả sự mềm mại và thô ráp, cùng mùi thơm ấm áp. Nàng mở miệng ra để trải nghiệm nhiều hơn, và đưa cả hai bàn tay lên thám hiểm mái tóc anh.

Rung động trong anh lớn dần thành cứng rắn. Anh bóp chặt đôi vai nàng với một âm thanh khô khốc. Anh xoay mặt về phía nàng, chiếm đoạt đôi môi nàng.

Trong một khoảnh khắc nàng không cảm nhận được gì ngoài cơn hưng phấn đang lan tỏa. Rồi sức mạnh của anh chế ngự nàng, buộc nàng ngả ra sau và nằm xuống gối. Anh sục sạo trong mớ chăn đến lộn xộn, kéo váy nàng lên, vùi tay vào mái tóc xõa tung của nàng, siết chặt và hôn lên mặt nàng, mọi chỗ trên khuôn mặt đó, xuống cổ họng, rồi dọc theo chiếc váy ngủ.

Anh làm nàng ngạc nhiên. Nàng không có thời gian để phản kháng trước khi cả sức nặng của anh đè lên người, khiến nàng lún sâu vào giường. Chân anh ấn vào giữa hai chân nàng, cơ thể anh ép sát vào đùi và bụng nàng, bàn tay anh kéo và giật mạnh lớp vải ở giữa họ - rồi hơi ấm của da thịt với da thịt trần trụi chạm vào nhau ở nơi riêng tư kinh hoàng nhất - và một thứ gì đó - còn thứ gì khác - thứ gì vậy?

Anh hành xử như thể sẽ chèn ép nàng bằng cả cơ thể mình, nhịp thở của anh hoang dại và gấp gáp trong tai nàng, cử động của anh làm dấy lên những cơn sóng kích thích trêu ngươi, từ chỗ đáng xấu hổ mà anh ấn vào nàng. Cảm giác tê rần ào ạt chạy qua người nàng: cơn khoái lạc dày đặc dâng trào, cơ bắp nàng căng ra, khiến nàng cong người rướn về phía anh, thay vì hướng ngược lại.

Anh chống tay và nhấc người lên. Ngay lúc đó nàng nhìn anh, cặp môi khẽ hé ra thất vọng - và việc anh làm sau đó khiến nàng kinh hãi. Cơn khoái lạc khác thường từ những cú ép người của anh bắt đầu gây đau đớn, nàng cố ấn người xuống giường theo bản năng để lẩn tránh, nhưng dường như anh chẳng nhận ra, mắt anh nhắm nghiền, anh đẩy mạnh về phía nàng - vào trong nàng! - bằng một chuyển động mạnh mẽ, một cú thúc mãnh liệt vào nơi nàng thậm chí còn không biết gọi thế nào.

Và đau đớn. Nó làm cả hai đều đau, vì khi nàng buông ra một hơi thở gấp dữ dội, anh ngửa hẳn đầu ra sau, cả cơ thể giật mạnh và run lên. Một âm thanh như tiếng rên rỉ đau khổ rung trong cổ anh. Anh vẫn nằm trên nàng, tiếp tục đẩy vào trong nàng, cơ bắp trên vai, cánh tay và lồng ngực căng cứng.

Leda nhận ra mình đang bật ra những âm thanh đau đớn khe khẽ theo từng nhịp thở, những tiếng rên rỉ sợ hãi, cố nén lại nỗi hoang mang. Khoảnh khắc của sự thô bạo lạnh lùng như kéo dài đến vô tận.

Anh thở ra một hơi tựa như được giải thoát. Cơ thể anh dịu lại khỏi sự căng cứng trước đó. Anh hít vào như đang trong cuộc chạy nước rút, hạ người lên nàng với những cơn run rẩy nàng cảm nhận được chúng đang chạy qua cánh tay, với những cái rùng mình ép anh vào sát nàng hơn nữa.

Nó vẫn đau. Vô cùng khó chịu, bỏng rát ở nơi bí mật đó, nơi tiếp nối với anh. Anh không nhìn mặt nàng, cũng không rời khỏi người nàng. Nhưng anh đặt đầu xuống cái gối bên cạnh tai nàng, liên tục vuốt tóc nàng. “Leda,” anh thì thầm. “Lạy Chúa… Leda.”

Và nàng hoảng loạn nghĩ: Mình thật quá ngu xuẩn.

Đây là chuyện đó. Chính nó

Bây giờ… bây giờ mình đúng là người đàn bà hư hỏng.

***

Anh biết nàng đang khóc. Qua tiếng tim đập thình thịch, anh cảm thấy hơn là nghe thấy những tiếng nấc khẽ theo từng nhịp thổn thức.

Nỗi xấu hổ và đam mê đã chiếm trọn lấy anh. Trong tâm trí, anh đứng dậy và bỏ nàng lại, chấm dứt sự xúc phạm này - ít nhất cũng phải chấm dứt, nếu anh không thay đổi được gì nữa. Nhưng người anh chỉ sát vào nàng hơn nữa, đôi tay anh ôm lấy nàng, lại muốn đi vào trong nàng lần nữa.

Thay vào đó, anh hôn nàng và nói với nàng, cố gắng dỗ dành khi thậm chí còn chẳng biết mình đang nói gì. Anh hôn lên mắt nàng và những giọt nước. mắt trên má, anh hôn lên bờ vai trần, nơi cái váy bị kéo xuống vẫn còn vướng chặt ở cánh tay. Anh gọi tên nàng, cố nói anh xin lỗi, cố giải thích khi chẳng có gì để giải thích ngoài chính bản thân mình. Anh không thể kiểm soát bản thân, anh không thể.

Cảm giác về nàng… thật ngọt ngào. Thanh tân và gợi cảm bên dưới anh. Qua dòng nước mắt, anh biết mình đã làm đau nàng, hoang mang vì cảm thấy khoái lạc tuyệt diệu đến thế.

“Ồ!” nàng thì thầm, có vẻ ngạc nhiên khi anh ấn vào nàng lần nữa.

Anh nâng người dậy bằng hai khuỷu tay, áp môi vào má nàng, lau khô những giọt nước mắt mằn mặn bằng lưỡi mình. Nàng nhắm mắt lại khi anh hôn lông mi và lông mày nàng.

Hình ảnh nàng với cái cổ để trần, làn da trắng xanh và mái tóc xõa tung trên gối… thật gợi cảm, kích thích, hưng phấn, nhen lại ngọn lửa chạy khắp huyết quản. Anh cố vỗ về nàng, nhưng nó cứ trượt dần về phía nhục cảm, nụ hôn của anh sâu hơn và mạnh bạo hơn, vào những chỗ anh thèm khát được nếm thử.

Anh luồn tay xuống ngực nàng, đẩy nó lên, cúi đầu thưởng thức sự tròn trịa mềm mại bên dưới lớp váy ngủ. Thoáng ký ức mạnh mẽ về cách nàng cảm nhận dưới lưỡi anh đêm qua khiến anh mở miệng lần nữa, liếm lớp vải trên da thịt nàng.

Nàng kêu khẽ, nửa như tiếng phản đối yếu ớt, khẽ nhích người. Và rồi - anh thấy một phần cứng nhắc trôi khỏi nàng, thay vào đó là chút căng thẳng mới mẻ và mềm mại.

Lưỡi anh tìm thấy phần nhô lên trên ngực nàng, xoay tròn, thấm ướt lớp vải. Nàng có một hành động rõ ràng hơn, tiếng thút thít ngắn ngủi và run rẩy bên dưới anh. Cái váy mở hẳn ra, phô bày nụ hoa của nàng trước mắt anh: tròn trịa, lộng lẫy, màu hồng đậm nổi bật trên nền trắng.

Ngọn lửa âm ỉ trong anh bùng bên. Anh áp môi xuống ngực nàng trong khi vẫn ấn mạnh hơn vào trong nàng. Miệng anh mở, lưỡi anh hăng hái đưa đẩy qua nụ hoa đang căng cứng. Anh cuốn nó vào răng mình và nàng bật ra âm thanh ngọt ngào nhất anh từng được nghe trong đời - một tiếng hổn hển nhưng không phải vì đau đớn.

Bàn tay kia của anh đưa lên để ôm lấy bên ngực còn lại, để mơn trớn và nếm cả hai, trong khi nàng vẫn nhắm mắt và bật ra những tiếng kêu nghẹn ngào khe khẽ.

Anh biết thứ gì làm nàng đau, đó và sự thâm nhập của anh bên trong nàng - ở một phần sâu kín và trụy lạc của anh, anh hiểu việc mơn trớn có thể làm dịu bớt cơn đau. Những bài học cũ, nửa quên nửa nhớ, từ một chỗ anh căm ghét bên trong.

Nhưng nàng đang cong người bên dưới anh, đẹp đẽ, ấm áp, hồng hào đến mức nỗi xấu hổ và giận dữ bị thiêu cháy hoàn toàn, tan thành tro bụi khi so với thực tế là nàng trong ánh sáng màu bạc. Anh ôm nàng và thúc sâu lần nữa, với khoái lạc và thèm khát ập đến trong anh, đưa anh bên đỉnh điểm.

Anh bắt đầu chuyển động mạnh hơn, nhắm mắt lại, bị giữ chặt trong cảm giác càng xúc càng dữ dội. Lần này sâu hơn, nồng nhiệt hơn, mỗi cú thúc lại có thêm một chút cao trào và sức nóng của lạc thú, cho đến lúc anh quên thở… quên cả nhìn hay nghe hay nghĩ… quên mọi thứ, ngoại trừ đam mê đang nhấn chìm anh và bùng nổ trong nàng như thuốc súng gặp lửa.

Khi kết thúc, hương thơm và cảm xúc như đưa anh vào giấc ngủ mê kỳ lạ. Anh thấy nàng nhìn anh bằng cặp mắt xanh mờ ảo đáng yêu đó, như không tìm được ngôn từ để giãi bày.

Những cảm xúc hỗn độn cứ quay cuồng trong anh, sự khuây khỏa và khoái lạc và mối quan hệ bạn bè và những thứ không thể mô tả nổi. Những tư duy mạch lạc rời xa anh. Anh không muốn gì hơn là được ngủ trong vòng tay nàng.

Không đâu. Anh không được ở lại sâu. Một ý nghĩ thoáng qua về. Khi vụt bên trong đầu anh, nhưng anh không thể bấu víu vào nó. Anh thấy rã rời vì hạnh phúc, vì viên mãn.

“Cô có sao không?” Câu nói bật ra khá uể oải lúc anh cúi đầu trên mặt nàng, môi anh gần chạm vào môi nàng.

“Tôi không biết.” Giọng nàng có chút não nùng, như một đứa trẻ.

Anh cố nghĩ đến thứ mình có thể làm để an ủi nàng, và hiểu rõ mình nên dừng lại cảm giác say mê này. Anh nhấc người dậy. Nàng hơi nhăn mặt khi cơ thể vẫn còn căng cứng của anh trượt khỏi người mình.

Anh hôn nàng, thật nhẹ, đi từ niềm vui sang hối hận rồi ngược lại. Anh cảm thấy thực sự thèm ngủ, và phải ôm nàng sát vào người. Tấm khăn phủ giường nàng cuộn quanh người giờ đã nhàu nhĩ quanh chân họ; khi dịch sang bên, anh kéo nó lên người nàng và nửa người mình để chống lại cái lạnh se sắt của buổi bình minh.

Anh nằm nghiêng, ôm nàng, một cánh tay gác qua eo nàng, bàn tay đặt giữa ngực, tay kia để dưới gối. Nàng im lặng trong vòng tay anh một lát rồi nắm tay anh. “Quý ông thân mến,” nàng nói, rồi dừng lại.

Đó là tất cả. Cảm giác mê muội từ từ xâm chiếm anh. Anh chìm vào bóng tối êm ái mà không có câu trả lời, không biết đó là lời âu yếm hay kết tội.

***

Anh mơ ai đó đang gõ cửa. Mắt anh choàng mở.

Ánh sáng ban ngày đã tràn ngập căn phòng, chiếu sáng mọi thứ: cái giường, cô Etoile, mái tóc dày màu nâu đỏ và gấu tay áo anh phủ lên khăn trải giường màu kem, như một mảnh đêm tối bị bỏ lại phía sau.

Qua mái tóc xõa của nàng, anh thấy cánh cửa. Anh thấy Phu nhân Tess đứng đó. Bà cầm một hộp quà bọc giấy màu trắng - xanh lục, thắt nơ đỏ.

Và anh biết cả đời này anh sẽ nhớ chiếc nơ đó. Màu đỏ đặc biệt đó, sắc xanh đó, kích thước đặc biệt và hình thù cái hộp trong tay bà.

Cảm giác choáng váng muộn màng chạy qua người anh, từ bụng tới các đầu ngón tay, một cú sốc tĩnh lặng, bất động được kìm nén bằng mười sáu năm khổ luyện. Anh không cử động. Phía trên dáng người cô Etoile đang ngủ say, mắt anh bắt gặp cái nhìn của bà.

Bà đứng yên trong thoáng chốc, tay đặt trên quả đấm cánh cửa mở nửa chừng. Từ nơi nào đó xa xa ở hành lang bên ngoài, có tiếng đàn ông trầm bổng trong một cuộc trò chuyện thân mật.

Phu nhân Tess nhìn xuống món quà, như thể không biết phải làm gì với nó, rồi ngước nhìn anh.

Bà cắn môi, đỏ mặt như một cô gái ngây thơ, lặng lẽ lùi ra khỏi phòng, rồi đống cửa lại.

ông thể nhắm mắt viết giấy giới thiệu cho Leda làm một chân đánh máy. Dù rất lấy làm tiếc, thực sự lấy làm tiếc, nhưng bà ta không biết gì về cô Leda Etoile ngoại trừ mẹ cô là người Pháp, và viết một điều như thế trong giấy giới thiệu phỏng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.