Bóng Tối Và Ánh Sao

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 28

❊ ❊ ❊

Anh đến với nàng, vì nếu không đó sẽ là một thất bại. Là lời thú nhận anh không có chút kiểm soát nào với bản thân.

Khi anh bước vào, nàng đang cuộn tròn trong ghế, tay bó gối, như một bức tranh anh từng xem về một cô gái trẻ trầm tư nép mình trong góc tường, mái tóc buông xõa cùng những dải nơ trên váy. Quả đấm cửa kêu “tách” một tiếng khi anh buông nó ra. Nàng quay về phía anh và lập tức đứng dậy, vơ vội cái áo choàng vắt trên lưng ghế.

Bàn chân trần của nàng, những sợi tóc đung đưa khi nàng vuốt qua cổ áo, đường cong của gò má khi nàng thẹn thùng nhìn đi chỗ khác. Anh chỉ đứng đó, im lặng với những phản ứng mạnh mẽ từ bên trong.

Anh không nói nổi những điều muốn nói. Anh định thề thốt, hứa sẽ không chạm vào nàng, nhưng không thể.

Không phải bây giờ - chưa phải bây giờ.

“Cô để cái này dưới lầu.” Anh chìa ra tấm mạng che mặt trong tay phải, miếng vải ren gập lại giữa các ngón tay.

“Ồ! Ông không nên cầm như vậy.” Nàng nhận lấy nó và cẩn thận vuốt phẳng. “Sẽ bị rách mất. Đây là mạng che mặt kiểu Ailen… các bà xơ đã đặc biệt làm từ hàng trăm cuộn chỉ. Tôi có công thức giặt bằng sữa và cà phê để giữ được màu tự nhiên. Không được hồ bột, ông biết không, cũng không được đem là.” Nàng liếc anh thật nhanh rồi mang nó đến tủ gương. Áo choàng màu xanh ngọc của nàng sột soạt trên tấm thảm theo bước chân đi. Khi quảnh lại, nàng nhìn chăm chú vào chỗ nào đó gần khuỷu tay anh, hơi rụt rè. “Bộ váy hoang phí quá! Chưa kể khoản phụ để may gấp trong đợt Giáng sinh… chắc phải đắt lắm. Tôi chưa bao giờ kinh ngạc như lúc rương đồ được chuyển tới. E là Ngài Ashland và phu nhân đã quá tử tế. Làm cách nào để cảm ơn họ đây, tôi cũng không biết nữa.”

“Cô thích nó chứ?”

Nàng hít vào, vẫn không nhìn anh. “Tôi không hình dung được thứ gì đáng yêu hơn thế.”

“Vậy là đủ,” anh nói. “Cô không phải cảm ơn ai hết.”

Anh thấy nàng đã lờ mờ nhận ra. Nàng nhìn thẳng vào mắt anh. “Ồ, thưa ông, có phải ông đặt nó không?”

Anh cho hai tay ra sau lưng, dựa lên cánh cửa. “Madame Elise báo với tôi cô cần một tủ quần áo chưa ước lượng được chính xác con số. Tôi đã mở tài khoản ngân hàng cho cô… cứ nói bất kỳ lúc nào cô cần ngân phiếu. Số dư ban đầu là mười ngàn bảng.”

“Mười ngàn!” Nàng há hốc miệng. “Thật điên rồ!”

“Cô không cần tiêu hết ngay lập tức đâu.”

“Cả đời này tôi cũng không thể tiêu hết chỗ tiền đó! Thưa ông!”

“Cô là vợ tôi.” Anh bắt đầu bài diễn văn đã chuẩn bị sẵn. “Cô có quyền hợp pháp đòi hỏi sự chu cấp của tôi. Những thứ tôi sở hữu cũng thuộc về cô.”

Nàng không nói gì mà đi vài bước, hoang mang lướt những ngón tay lên bàn trang điểm và lớp màn trướng tua rua, cuối cùng ngồi xuống cái ghế băng. “Chà! Tôi hơi bực mình.” Nàng kéo cái áo choàng màu xanh ngọc vào sát người hơn nữa. “Ông tìm bộ trang điểm của quý cô Myrtle về cho tôi, lại còn tử tế đưa tôi đến mười ngàn bảng, mà tôi chẳng có gì tặng lại cho ông.”

Anh cố không nhìn vào những đường nét cơ thể nàng đằng sau lớp vải mềm. “Không sao cả.”

Nàng ấn hai ngón cái vào nhau, nhìn chăm chú xuống đôi tay mình. “Tôi đã nghĩ đến dao cạo râu, nhưng tôi không rõ nữa. Nghe nói các quý ông đặc biệt cầu kỳ về những thứ như vậy.”

“Tôi có dao cạo rồi,” anh nói.

“Vậy tôi có thể may một chiếc áo sơ mi, hoặc tặng ông cái mũ lụa mới.”

“Tôi cũng có thợ may riêng rồi.”

Nàng nhìn xuống lòng mình, vuốt nhẹ lòng bàn tay lên lớp vải xanh ngọc sang trọng. “Có thể,” nàng nói nhỏ, “ông sẽ muốn tôi xoa bóp lưng cho ông?”

Samuel dựa nhiều hơn vào cánh cửa. Anh nhìn chằm chằm vào mái đầu đang cúi thấp của nàng. Với cảm giác như đang trượt khỏi con dốc cao, anh thấy hình ảnh đó thật mê hoặc.

“Tôi không có nhiều kinh nghiệm về xoa bóp.” Nàng cài rồi lại tháo một cái khuy trên áo choàng. “Trên thực tế, tôi chưa bao giờ được yêu cầu làm công việc này. Nhưng hồi mười hai tuổi, lúc bị cúm đến đau nhức khắp người, quý cô Myrtle đã xoa dầu long não cho tôi, giúp tôi cảm thấy dễ chịu hơn hẳn. Phu nhân Tess bảo các quý ông đã lập gia đình cũng thích được xoa bóp… dĩ nhiên là không có dầu long não. Tôi sẽ rất vinh hạnh được làm thử cho ông.”

“Không.” Anh dồn cả trọng lượng bên cánh cửa, ép sát vào nó. “Tôi không nghĩ làm thế là khôn ngoan.”

“Ông sẽ không thích sao?” Nàng ngước nhìn anh.

Cơ thể anh đã căng cứng và trở nên hưng phấn: anh say mê khuôn mặt ngẩng lên của nàng, giọng Anh, cái áo choàng màu xanh ngọc, những ngón chân lấp ló bên dưới gấu váy trắng. Nàng thật đẹp. Trong trắng. Sự tươi tắn của nàng kích thích anh, triệu hồi ác quỷ bên trong anh.

Anh đứng thẳng khỏi cánh cửa, quay người về phía lò sưởi để che giấu bản thân. “Tôi muốn nói chuyện với cô về mối quan hệ này. Tôi đã nghĩ hoàn cảnh hiện tại khiến cô e sợ tôi sẽ không xem cuộc hôn nhân như một nghĩa vụ quan trọng. Nhưng tôi hoàn toàn nghiêm túc. Bất cứ thứ gì cô muốn, cứ trông cậy vào tôi.”

Anh nghe thấy tiếng áo choàng sột soạt lúc nàng đứng dậy. “Cảm ơn ông. Tôi cũng nên nhân dịp này để nói… như ông đề cập, hoàn cảnh hiện tại khá bất tiện… và hôn nhân là một việc nghiêm túc, không thể xem nhẹ… và tôi… ngoài cảm giác bối rối theo lẽ thường, còn về những chuyện tôi phải làm… nhưng trong trường hợp thiếu chắc chắn này… ý tôi là, với những gì đàn ông đòi hỏi và thích thú… những gì tôi buộc phải nói rằng tôi không muốn… mặc dù tôi biết đàn ông chính là rắc rối trong gia đình…” Nàng hít một hơi dài giữa một mớ rối rắm những câu nói kiểu cách. “Tôi không muốn ông tin tôi không hạnh phúc khi trở thành vợ ông!”

Anh nhìn đăm đăm vào bức tranh vẽ những phu nhân mặt bự phấn và những gã nịnh đầm ẻo lả trên bệ lò sưởi. Vợ mình, anh nghĩ. Vợ mình, vợ mình.

Anh thấy mình di chuyển về phía nàng thay vì tránh xa, nắm lấy hai cổ tay nàng thật chặt. Nhìn xuống khuôn mặt hoảng hốt, vào đôi mắt xanh mở to và dễ tổn thương kia, anh thấy mình to lớn hơn nàng biết nhường nào, anh có thể làm tổn thương nàng ra sao, chỉ bằng một động tác đơn gian anh đã nghiền nát được nàng, vậy mà ngay lập tức anh tại muốn bảo vệ nàng, làm nàng vui lòng và tôn thờ nàng bằng cơ thể mình.

Anh muốn nói gì đó, nhưng lại không biết cất lời thế nào. Ngay cả khi đã đầu hàng, anh vẫn muốn hứa với nàng rằng anh sẽ không bao giờ quy phục thứ đang bùng cháy trong tim anh, trong cơ thể anh. Anh từ từ đẩy hai tay Leda ra phía sau lưng nàng - như thể anh đang cùng lúc đẩy nàng ra và kéo nàng lại gần.

Cử động đó khiến ngực nàng ưỡn về phía anh. Anh không thể cảm nhận được nó qua áo khoác của mình, anh chỉ có thể thấy áo choàng của nàng mở rộng và bộ váy bên trong căng ra, ôm sát vào những đường cong nhô lên thật rõ ràng. Ngực anh thắt lại.

Anh giữ nàng đứng yên như vậy, nắm cả hai tay nàng bằng một bàn tay. Anh đã muốn làm khác đi. Chỉ định ghé qua thăm nàng, thông báo nàng an toàn khỏi bất cứ đòi hỏi nào của mình, hiện tại và tương lai, rồi bỏ đi.

Nhưng anh nghĩ: Lạy Chúa, chỉ xin Người cho con…

Nàng không hề chống cự, chỉ thẹn thùng cụp mắt xuống, nhìn vào cổ áo và chiếc nơ trắng trên bộ lễ phục của anh. Anh nhìn chăm chú vào cặp lông mày của nàng, đường cong mịn màng của khuôn mặt, anh cảm thấy sự chấp thuận của nàng và biết mình đã lạc lối.

“Leda,” anh thì thầm. Anh cúi đầu và chậm rãi hôn nhẹ lên tai nàng, làn da dưới tai, dùng bàn tay kia vuốt tóc nàng ra sau. “Tôi sẽ không làm đau em nữa. Không bao giờ làm đau em nữa.” Anh muốn cho nàng biết cảm nhận của mình nhưng thật khó, khó đến đau đớn để kìm nén cảm xúc mạnh mẽ đang trào dâng trong anh.

Cơ thể nàng vẫn giữ nguyên tư thế nghiêng. Anh trượt những ngón tay dọc theo đường cong trên cơ nàng, tôn thờ sự mềm mại của nó, nếm làn da nàng ở những nơi các ngón tay lướt qua. Đôi tay anh biết làm thế nào, như nghệ thuật thư pháp, như khắc gỗ bằng tinh thần: di chuyển cùng sức sống trong nàng, chuyển nó vào trong anh và trao lại cho nàng.

Nàng vẫn mang hương thơm tuyệt vời đó, hơi nóng đầy nữ tính, còn khêu gợi hơn những gì anh hằng nhớ, không trinh nguyên, không thơ ngây nữa… một cú sốc của dục vọng đơn thuần đánh thẳng vào anh khi nhận ra thứ anh đã cảm thấy: cơ thể nàng đáp lại ham muốn của anh.

Giá mà anh có thể cho nàng thấy anh không định tổn thương nàng, rằng tất cả những gì anh cảm thấy là sự âu yếm nồng nàn này, anh chỉ muốn chạm vào mọi chỗ trên người nàng, nếm sức sống rực rỡ, đáng yêu ướp hương trên da nàng với hơi ấm của khoái lạc. Bàn tay anh xoa nắn bầu ngực nàng, lướt ngón cái trên nụ hoa của nàng.

Nàng bật ra một tiếng kêu nhỏ, chống lại tay anh, đẩy anh ra để giải phóng hai cổ tay mình.

“Không… xin đừng ngăn tôi lại.” Giọng anh nhẹ như gió thoảng, run rẩy vì những gì anh đang cố nén xuống. Những động chạm của anh đầy tôn kính khi anh ve vuốt nàng. “Tôi muốn em thấy với tôi em đẹp biết nhường nào. Tôi sẽ không làm hại em. Tôi thề.”

“Em không sợ,” nàng thì thầm. “Quý ông thân mến, em chỉ cảm thấy… như mình đang uống brandy anh đào.”

Anh cảm nhận được sự rung động của lời thì thầm dưới môi mình. Nàng đang run rẩy trong vòng tay anh. Nơi anh nắm cổ tay nàng đẩy hông nàng ép vào anh, phần bị khuấy động của anh ép chặt vào nàng.

Anh hạ thấp bàn tay còn lại, trượt dọc theo tấm lưng nàng đang ưỡn cong. Những ngón tay anh xòe ra trên đường cong bên dưới, cảm nhận sự mềm mại chân thật của dáng hình phụ nữ, không có váy xòe hay đệm lót hay thứ gì che chắn, chỉ có lớp vải váy ngủ mỏng manh và áo choàng giữa bàn tay anh và cơ thể trần trụi của nàng.

Anh buông cổ tay nàng và ôm nàng sát và người anh một lát - chỉ một lát thôi - đó là tất cả thời gian anh có thể chịu đựng cảm giác bùng nổ của cặp mông nàng trong tay mình, nơi cương cứng của anh bị đè nén dữ dội. Anh thở ra một hơi mạnh bạo, đẩy nàng dựa vào mép bàn trang điểm đằng sau, giạng hai chân ra để kiểm soát nàng.

Anh âu yếm nàng, vuốt ve mơn trớn rồi hôn nàng, vào mọi chỗ anh có thể với tới, hai má và lông mi, đôi bờ vai, bộ ngực. Nàng bắt đầu thở những tiếng khe khẽ trong cổ họng, đầu ngửa ra sau, hai bàn tay bấu chặt vào mép bàn mạ vàng. Có sự thay đổi nơi đầu ngực nàng, nó căng cứng, anh cảm nhận được điều đó qua lớp vải.

“Leda. Hãy cho tôi được nhìn em.” Anh đưa môi đến môi nàng, dùng lưỡi nếm nàng, giữ nụ hoa căng cứng bằng đường cong giữa ngón cái và những ngón tay khác. “Tôi phải nhìn em.”

Nàng nhướng mi bên. Anh không đợi câu trả lời, thả bàn tay xuống và thật chậm rãi, thật cẩn thận, mở những khuy áo ngọc trai từ eo tới cổ nàng. Nước da trắng sáng lên trong bong tối, những đường cong quyến rũ, những nơi căng phồng đầy mời gọi.

Nhẹ nhàng, anh kéo cái váy mở ra. Bộ ngực trần của nàng tròn và trắng, trên đó là hai hạt nhỏ màu hồng sẫm, phập phồng theo nhịp thở. Anh tuột cả váy ngủ và áo choàng khỏi vai nàng, để chúng rơi xuống bàn trang điểm ngang hàng nàng.

Leda nhìn anh đắm đuối. Cảm giác mơ màng bao trùm lấy nàng. Nàng đã không còn là chính mình, cô Leda Etoile đang đứng rất khiếm nhã, trần trụi trước một người đàn ông… nàng và người khác. Nàng Leda trong thần thoại, người đàn bà có tình nhân là một vị thần - câu chuyện quý cô Myrtle chưa hề kể cho nàng nghe, nhưng Leda đã bí mật đọc được, và giấu quyển sách dưới gầm giường, không hiểu toàn bộ, nhưng biết đó là một thứ ngoại đạo và bí mật bị cấm kỵ.

Một tình nhân. Không phải Zeus, không phải con thiên nga to lớn và đẹp đẽ, mà là người đàn ông đang nhìn nàng như thể nàng là nữ thần, nhìn cơ thể nàng như thể nó là báu vật.

Thật dịu dàng, anh chạm vào ngực nàng, êm ái và dịu dàng đến mức nàng phải nhắm mắt để che giấu nỗi hổ thẹn và cả khoái lạc. Anh nhích lại gần nàng hơn nữa, nàng cảm thấy anh đã trượt xuống, quỳ gối, hai chân mở ra giữa nàng, cơ thể anh giữ nàng dựa vào mép bàn cứng.

Hai ngón tay cái của anh chà xát nụ hoa của nàng. Nàng ngửa đầu ra sau. Và rời anh chạm vào nàng bằng miệng, nàng thấy như mặt trời tỏa sáng trong mình. Hơi thở của anh ấm áp, anh đùa với nàng, tìm kiếm và trêu chọc, răng và lưỡi anh khép lại cùng một cái giật nhẹ, truyền luồng xúc cảm xuống bụng nàng.

“Ôi!” Nàng chống hai tay xuống, rướn người về phía anh.

Anh mút mạnh hơn, kéo cái váy khi nàng dịch hông, giật nó xuống dưới vùng eo.

Anh áp má vào nàng, hai bàn tay phiêu lưu khắp thân mình nàng. “Em thật đáng yêu.” Anh quay mặt vào nàng và cười, nụ cười khẽ đầy hoài nghi, phả hơi thở lên da nàng. “Ngực em đáng yêu, vóc dáng em cũng đáng yêu, da em rất đẹp.”

Leda choàng tay qua đầu anh, nâng niu anh, vừa xấu hổ vừa vui thích khi cảm giác buồn buồn dễ chịu của mái tóc anh chạm vào làn da trần, gò má và thái dương anh ép chặt vào nàng. Anh lại nắm hai cổ tay nàng, dang rộng hai cánh tay nàng, khóa nàng bằng hai bàn tay đặt trên mép bàn. Anh âu yếm khe ngực nàng rồi lần xuống dưới.

Đôi tay nàng đã bị giữ chặt trên bàn, Samuel mơn trớn nàng bằng lưỡi. Anh muốn cho nàng thấy với anh nàng đẹp đến mức nào, anh muốn hôn nàng ở khắp mọi nơi. Anh có thể nếm được mùi vị của khoái lạc trên người nàng, anh thưởng thức mùi hương nữ tính nóng bỏng khi xuống đến bụng nàng. Hai bắp chân nàng nhúc nhích rồi co giật giữa hai đùi anh đang giạng rộng.

Nàng khẽ rên rỉ. Anh áp mặt vào chốn mềm mại của nàng, hít sâu mùi cơ thể nàng. Cánh tay nàng đang cưỡng lại sức mạnh của anh, run rẩy vì cố sức, nhưng anh không chịu buông ra. Không điều gì trong đời thôi thúc anh đến vậy. Không điều gì có cảm giác như thế. Chân nàng ép vào nơi tập trung mọi xúc cảm. Mùi hương của nàng thắp lên ngọn lửa.

Anh hôn nàng. Nhẹ nhàng. Rất nhẹ nhàng. Anh hé môi ở chốn bí mật êm ái đó.

Nàng giật nẩy người với một câu phản đối không thành lời.

“Suỵt.” Anh thốt ra một tiếng thì thầm. Anh sẽ không dừng lại. Không quyền năng nào trên đời đủ sức bắt anh kìm nén khát khao được mơn trớn nàng. Anh hôn vào chỗ bí mật đó. Cả người nàng run bần bật mỗi khi lưỡi anh chuyển động, nàng rùng mình và thở gấp, hai bàn tay ngọ ngậy dưới tay anh.

Anh tận hưởng những âm thanh từ cơn cuồng nhiệt của nàng. Anh tìm thấy nơi khiến nàng kích động mãnh liệt nhất và hôn cho đến khi nàng chủ động đẩy đưa phần dưới cơ thể, như cái cách anh muốn đẩy mình vào bên trong nàng.

Anh bỗng nhiên giải phóng đôi tay nàng. Cùng một chuyển động đó, anh nhỏm dậy, hôn lên đùi, bụng và ngực nàng. Nàng choàng tay qua vai anh và tựa đầu vào ngực anh khi anh thẳng người lên.

Anh giữ nàng ở đó, cảm nhận tấm lưng trần của nàng qua tay áo, với dáng mong manh của nàng trong vòng tay mình.

Một lát sau, anh lần tay xuống hông nàng. Anh xòe ngón tay ra, chạm vào nơi anh vừa hôn. Nó cực kỳ ẩm ướt, anh cúi đầu và khẽ cắn lên cổ nàng khi đẩy ngón tay vào trong.

Nàng lại rên rỉ, người cứng lại trước sự xâm nhập của anh. Anh rút tay về và cởi khuy quần. Chốn bí mật giữa hai chân nàng chạm vào anh, khiêu khích, trêu chọc, anh nhắm mắt lại trong cơn hưng phấn, chầm chậm đẩy vào.

Sự ẩm ướt cực độ chào đón anh. Chân nàng giạng rộng. Nàng nóng bỏng và rất khít khao. Đầu nàng ngửa ra, anh mở mắt để thấy một cảnh tượng mê người với bộ ngực nàng ưỡn cong, mái tóc xõa ra sau qua bờ vai trần.

Anh dùng một tay ôm nàng, những ngón tay bên kia tìm tới nụ hoa hồng rực. Nàng kêu to, âm thanh của nữ tính, thẹn thùng và ngạc nhiên khi hông nàng áp vào anh, những ngón tay nàng bấu mạnh, cơ thể dán chặt quanh anh trong một cơn rùng mình kéo dài dữ dội và run lên vì khoái cảm.

Nó đẩy anh lên đỉnh mà không phải cử động - các giác quan của anh nổ tung đáp lại, cơ bắp anh co giật, khoái cảm vượt ngoài sức chịu đựng tràn vào khi anh ôm nàng, run rẩy, thở dốc và ghì sát nàng vào ngực.

Những thứ Phu nhân Tess kể không giúp được nàng chuẩn bị cho chuyện này.

Leda thấy mình được ôm ấp thật trọn vẹn, từng phân trên người nàng được bảo bọc bởi đôi tay và cơ thể anh.

Nàng đã liệu trước khái niệm “dễ chịu” - sự ấm áp thích thú của một viên gạch nóng trên giường, có lẽ đó là điều Phu nhân Tess muốn nàng tin tưởng. Leda không nhớ nổi một từ cảnh báo nào. Không lời nào đề cập đến sự thăng hoa hoang dại, những cảm xúc ào ạt xâm chiếm lấy nàng.

Nhưng nàng nhớ ánh mắt trêu chọc của Phu nhân Tess và nghĩ: Bà biết chuyện này.

Bà đã không cố mô tả nó, ai có thể làm được cơ chứ? Làm sao người ta có thể nói cảm giác thế nào khi được ôm như vậy, làn da trần trụi áp vào lớp lụa đen-trắng, e thẹn và không e thẹn, vẫn còn cảm nhận được sự rung động của những đam mê tuôn trào trong anh.

Nàng thấy anh hít vào một hơi dài. Rồi thở ra nặng nề, như thể không khí bị nén lại và cuối cùng bùng lên. Anh nghiêng đầu bên cạnh đầu nàng. “Tôi không kiềm chế nổi,” anh thì thầm với vẻ cộc cằn. “Tôi không thể… ngăn nổi bản thân.”

Leda cắn môi dưới, giấu mặt vào áo khoác của anh. Nàng vuốt ngón tay dọc theo ve áo. “Quý ông thân mến. Chuyện đó không phải là tội lỗi. Không phải vào lúc này.”

Cơn rùng mình dữ dội chạy dọc cơ thể anh. Nhịp thở của anh trở nên sâu hơn. Chậm hơn. Đầu anh gục về phía tai nàng, rồi anh co rúm lại và bật thẳng dậy, như người ngủ gật khi đang đứng.

Leda không thấy buồn ngủ chút nào. Giờ đây, khi nhịp tim đã chậm lại, nàng thấy người nhẹ bẫng và đầu óc tỉnh táo lần đầu tiên sau nhiều tuần lễ. “Chúng ta nên đưa anh vào giường thôi,” nàng nói, rồi khẽ giật cổ áo của anh.

Anh ngước mắt lên. Leda nhìn chăm chú vào sức mạnh màu xám uể oải đó và mỉm cười, vỗ lên phần vải màu đen trên vai anh.

“Anh chỉ cần đứng lùi lại, và nếu không phiền, cứ để chuyện này cho em.”

Anh không làm theo ngay, mà chống tay nên bàn và hôn môi nàng. Trên người anh có mùi vị nàng chưa được nếm bao giờ, như mùi của đất trong một ngày ẩm ướt, thủy triều trên sông Thames, đậm đà và mằn mặn nhưng không khó chịu. Theo một cách kỳ lạ nào đó, nó thậm chí còn khá quyến rũ, nàng vẫn muốn gí sát mũi vào da thịt anh và hít hà cái mùi đậm đà đó vào phổi.

Bỗng nhiên anh di chuyển, ôm sát nàng vào người, nhấc nàng lên như thể nàng chẳng có chút trọng lượng nào. Nàng cất tiếng, “Ôi!” khi phần xâm nhập của anh trượt ra và anh để nàng đứng xuống. Nàng liếc nhanh và lại nói, “Ôi!”

Dường như đó là tất cả những gì cần nói. Nàng cảm nhận được sự ẩm ướt giữa hai chân mình, nhưng lần này không phải máu. Và anh… nhưng anh đã che tay lên chỗ quần bị mở tung và quay đi, khiến nàng khá bực bội. Phu nhân Tess đã giải thích mọi thứ, bằng lời nói, nhưng người ta cũng không ngần ngại được thấy tận mắt để xem những việc như thế có hoàn toàn đúng hay không.

Nàng quỳ xuống nhặt áo choàng lên và khoác vào người. Khi đã mặc áo, dù ít hay nhiều, nàng cũng thấy tự tin hơn trong tình huống này và bắt đầu đưa ra những đề nghị xác đáng.

“Quý ông thân mến, em tin chắc khi nghĩ lại, anh sẽ nhận ra hôm nay là một ngày vô cùng mệt mỏi. Em thì không mệt lắm, thậm chí còn thấy tỉnh táo nữa. Anh sẽ cho em giúp anh chuyện trang phục, sẽ lấy áo khoác của anh và chải nó trước khi cất đi.”

Anh vẫn đứng yên. Bước chân trần trên thảm, nàng tới chỗ anh, đưa tay ra tìm chỗ cài cái nơ và tháo nó ra. Nàng để sợi dây vải bông đó lên ghế và vuốt bàn tay xuống ngực anh, tìm khuy áo gi lê.

“Em không phải làm những việc này,” anh nói.

“Vậy thì ai sẽ làm đây? Em dám nói anh nghĩ em chẳng biết gì về trang phục của các quý ông - điều đó hoàn toàn đúng, theo nghĩa khắt khe nhất, nhưng em đảm bảo mình hiểu mức độ quan trọng của việc giữ gìn đúng cách những loại vải đắt tiền.” Nàng dừng lại. “Nhưng em không… em sợ mình không biết cách cởi nó khỏi người anh. Hãy đưa em áo khoác, nhé?”

Trong giây lát, nàng không rõ anh có đồng ý hợp tác không. Rồi anh tuột nó khỏi vai bằng một cử động dễ dàng. Nàng nhận nó từ tay anh và mang đến tủ quần áo, cẩn thận để nó vào ngăn dưới.

Khi nàng trở lại, anh đã cởi gi lê và đang đứng ở bàn trang điểm tháo cái khuy trên cùng ở cổ áo. Leda dừng lại một chốc, say mê ngắm nhìn anh. Thực sự, anh là người phong độ nhất nàng từng tiếp xúc, không chỉ ở khuôn mặt mà còn ở dáng đi uyển chuyển, sự cân đối đáng ngưỡng mộ của đôi vai và tứ chi.

Anh thả những chiếc nút áo ngực trai tháo ra từ sơ mi vào cái bát thủy tinh trên bàn trang điểm làm vang lên tiếng lanh canh. Quý cô Myrtle sẽ chê nước da rám nắng của anh là bình dân nhưng Leda lại thấy nó ưa nhìn, nhất là khi anh tháo cổ tay áo, kéo dải dây đai trắng khỏi vai và cởi sơ mi.

Anh không thấy nàng đang quan sát mình. Anh gác chân lên góc nhọn của băng ghế - đàn ông là vậy đó - để tháo dây giày. Cả lưng và ngực anh đều rám nắng, đường nét cơ thể anh như một bức tượng cổ điển, chỉ khác ở chỗ đầy sức sống và cử động, vô cùng mê hoặc khi ngắm nhìn.

Anh ngoái nhìn nàng qua vai. Leda hấp tấp đưa ra một lý do cho sự hào hứng của mình. Nàng gật đầu về những sợi dây đai rũ thành cuộn trắng bên hông anh. “Đó là gì thế ạ?”

Anh dừng tay. “Cái gì cơ?” anh hỏi cộc lốc.

“Những sợi đai trắng đó. Em nên bắt đầu học cách gọi tên vật dụng trên y phục của các quý ông.”

Nét căng thẳng rất mờ nhạt trên lưng anh giãn ra. Nếu Leda không chú ý đến từng đường cong của xương và cơ bắp thì đã không thể nhận thấy. “Những cái này ư?” Anh búng nhẹ một cái và tiếp tục tháo giày. “Là dây đeo quần.”

“Ồ.” Nàng cầm lấy áo gi lê bị quẳng trên ghế và cất đi, sau đó đến sơ mi. Mùi cơ thể anh vẫn còn phảng phất ở đó. Nàng kín đáo đưa nó lên mũi, hít sâu một thoáng trước khi đặt nó sang bên để mang đi giặt.

Một khoảnh khắc lúng túng trôi qua, cả hai người dường như không biết phải nói gì. Anh vẫn mặc quần dài và đi tất, Leda không nhận ra dấu hiệu này về việc anh được chuẩn bị sẵn một chiếc áo ngủ - ai sẽ phải làm việc này? Anh không có áo ngủ sao? Các quý ông phải có áo ngủ mới đúng.

“Em có muốn tôi đi đâu đó không anh bỗng hỏi. Rồi bước tới cánh cửa bên cạnh tủ quần áo và mở ra, nhìn vào trong. “Trong này cũng có giường ngủ.”

Dĩ nhiên là có. Leda thậm chí còn không để ý có phòng thay quần áo, chắc hẳn đó là nơi để áo ngủ cũng như toàn bộ trang phục của anh. Khi vợ chồng người họ hàng của Ngài Cove quá cố đến thăm Phu nhân Cove, Leda nhớ họ đã sắp xếp như thế - một công việc mệt mỏi và cầu kỳ, cuộc trò chuyện không ngừng nghỉ, những câu hỏi và sự bối rối khi chuẩn bị lược chải áo khoác, dép đi trong nhà ở phòng thay đồ, và cả một cái giường tạm cho quý ông này, mà ông ta thì không dùng đến một thứ nào.

Kể cả cái giường tạm, nàng nghĩ.

Ký ức này khiến Leda rút ra một suy luận. Có thể các quý ông đã kết hôn không thực sự muốn ngủ trong những căn phòng thay đồ bé xíu. Có thể những ông chồng thiếu may mắn buộc phần đưa ra yêu cầu hằng đêm, hy vọng rằng những bà vợ sẽ rộng lượng mà cho phép họ ngủ trên chiếc giường thoải mái, nhưng cũng đành chấp nhận cái giường tạm đó nếu bị từ chối.

“Chắc chắn em không muốn anh đi đâu hết.” Leda nở một nụ cười tươi tắn và độ lượng. “Anh cứ tự nhiên ngủ trong này và không cần hỏi em chuyện đó mỗi đêm đâu, quý ông Gerard.”

“Samuel.” Anh có vẻ bực bội khi nhấc cái chụp đèn bằng bạc lên. “Chúng ta đã kết hôn rồi, lạy Chúa. Tên tôi là Samuel.” Anh đi tới bệ lò sưởi, đưa tay đập cây nến ở cái đế trên tường gắn gương. Ánh sáng phản chiếu trong gương soi rõ bàn tay anh.

Nàng mở miệng để trách móc anh về cách ăn nói, rồi lại khép vào.

Nếu Phu nhân Tess không kể cho nàng nghe, Leda sẽ không lập tức nhận ra vết sẹo mờ trên cổ tay anh. Nàng thậm chí còn không để mắt tới nó. Nhưng ánh sáng của ngọn nến làm nổi bật sự tương phản, rọi vào một mảng da trắng hơn không thể lầm lẫn trên cườm tay anh. Nhìn sang tay kia, nàng cũng thấy vết sẹo tương tự, chỉ vừa đủ để có thể phân biệt được.

“Anh không nên báng bổ như vậy, Samuel,” nàng cất tiếng, bằng tông giọng nhẹ nhàng hơn dự định. Nàng chẳng muốn nói gì, nhung thế có vẻ không được hay ho cắm - như thể, giống một sinh vật lớn lên trong rừng, người ta không thể trông chờ anh sẽ hành xử văn minh.

“Xin thứ lỗi.” Anh ném cho nàng ánh mắt giễu cợt.

Để bày tỏ thái độ giảng hòa, Leda mỉm cười. “Em rất vinh dự vì anh thích cách xưng hô thân mật đó. Em cũng rất vui lòng nếu anh…” Nàng bỗng trở nên e lệ. “Nếu anh thấy thoải mái để… để làm điều tương tự… và gọi em là Leda.”

Anh tắt ngọn nến cuối cùng. Căn phòng chìm vào bóng tối và ngọn lửa bập bùng, thoang thoảng mùi hắc của khói. “Tôi đã gọi rồi, phải vậy không? Vào những khoảnh khắc tôi quên mất bản thân mình.” Giọng nói xa vắng của anh vẫn mang vẻ tức giận kỳ lạ.

Leda kéo áo choàng vào người và đến bên giường, cảm nhận bục lên xuống bằng những ngón chân trần trong bóng tối lạnh lẽo. Cổ áo choàng thít vào khi nàng cố nằm xuống, nhưng nàng không có ý định cởi nó ra. Nàng kéo chăn lên, vỗ vỗ rồi chỉnh cho gọn gàng và thận trọng nằm sát mép giường.

Nàng nhìn chằm chằm vào ánh lửa màu cam trên mặt dưới của tấm màn. Rồi nhắm mắt lại.

Dường như phải rất lâu sau đó anh mới vào giường. Những chuyển động trên giường làm nàng ngạc nhiên, sự đụng chạm của anh còn làm nàng ngạc nhiên hơn nữa. Anh kéo nàng vào vòng tay mình, ép sát cả người anh vào người nàng. Anh chẳng mặc gì, nàng nhấc tay lên - nhưng chẳng có chỗ nào để đặt xuống.

Anh vùi mặt vào chỗ hõm giữa cổ và vai nàng. Nàng chớp mắt nhìn lên tấm màn.

“Ngủ ngon, quý ông thân mến.” Nàng thì thầm chỉ vừa đủ nghe.

“Leda,” anh lẩm bẩm. Anh nắm tay lại trong tóc nàng. Cánh tay anh vắt qua người nàng, lúc đầu rất chặt, rồi từ từ, từ từ nới lỏng. Nàng cảm nhận được sự căng thẳng trên cơ thể anh lắng dần và cả hơi thở dịu lại khi anh chìm vào giấc ngủ.

“Quý ông thân mến,” nàng lại thì thầm, và đặt tay lên cánh tay anh. “Chúc anh có những giấc mơ đẹp.”

ông thể nhắm mắt viết giấy giới thiệu cho Leda làm một chân đánh máy. Dù rất lấy làm tiếc, thực sự lấy làm tiếc, nhưng bà ta không biết gì về cô Leda Etoile ngoại trừ mẹ cô là người Pháp, và viết một điều như thế trong giấy giới thiệu phỏng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.