Bóng Tối Và Ánh Sao

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 12 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 37

❊ ❊ ❊

Leda cảm thấy khá ngượng nghịu, và Samuel lại chẳng giúp được gì. Ông Dojun cũng không có mặt để giải quyết tình cảnh khó xử này bằng một cuộc trò chuyện vu vơ. Những người làm vườn đều không ở đó. Biển Dâng Trào hoàn toàn vắng vẻ, với những cột trụ cao màu trắng đón ánh nắng chiều và đổ bóng xuống sân lanai.

Nàng vặn vẹo những ngón chân trần trên sàn gỗ láng bóng, đã học được việc phải bỏ giày và tất ngoài cửa sau khi ông Dojun khuyên rằng đi giày vào nhà là bất lịch sự. Nàng chờ trong đại sảnh, ngay sau những cánh cửa trước để ngỏ, trong khi Samuel dắt ngựa ra chuồng ở phía sau.

Căn nhà có vẻ lạnh lẽo, trang nghiêm và hiu quạnh, những bức tường trắng làm nổi bật màu đỏ-vàng của khung cửa gỗ kia và cửa chớp cao. Trong đại sanh hay bất cứ nơi nào khác đều không có đồ đạc, trừ phòng ngủ và phòng khách trên lầu, nơi nàng đã dốc toàn bộ nổ lực để trang hoàng.

Nàng hy vọng anh sẽ thích nó. Hy vọng đó lớn đến mức nàng không thể nghe thấy gì ngoài nhịp tim mình. Anh làm nàng giật bắn người khi xuất hiện, lặng lẽ di chuyển trên đôi chân trần. Nàng đã gợi ý anh để áo khoác và sơ mi bẩn ở tàu ngựa tới khi thợ giặt tới lấy đi; rõ ràng anh đã rửa mặt, vì tóc anh còn ướt và những vệt máu đã được gột sạch, chỉ để lại một vết tấy đỏ từ quai hàm lên đến thái dương.

Nàng cau mày. “Khuôn mặt đáng thương của anh! Em vẫn tin chúng ta nên báo cảnh sát.”

“Có thể nó sẽ thành một vết sẹo ngang tàng.” Khóe môi anh cong lên. “Chuyện đó chưa từng xảy ra.”

“Nên tới gặp bác sĩ để kiểm tra.”

“Không phải tối nay.” Anh dựa vào khung cửa, khoanh tay trước ngực. Chân trần, quần lấm lem bùn đất, không mặc sơ mi, trong anh rám nắng và bất hảo như Manalo, chỉ khác ở chỗ không đeo vòng hoa.

Nàng chắp tay lại, cảm thấy lúng túng. Anh không nói nhiều trên đường về, chỉ cho biết cảnh sát sẽ không trợ giúp được bao nhiêu, rằng đây không phải vụ bắt cóc tống tiền, chỉ là chuyện làm ăn gặp chút rắc rối nho nhỏ. Nàng nhủ thầm, sắp tới nhất định phải nhắc nhở anh về việc lựa chọn đối tác phù hợp một cách khôn ngoan.

Nhưng không phải lúc này. Đàn ông thường có xu hướng bực bội khi bị ám chỉ họ không hoàn toàn làm chủ việc kinh doanh của mình. Nàng không muốn thảo luận chuyện đó với anh ngay bây giờ.

“Chà!” Nàng nở nụ cười an ủi tươi tắn. “Em muốn mời anh ngồi trong phòng khách, nhưng e là chẳng có đồ đạc gì hết.”

“Tôi cứ ngỡ em chẳng làm gì khác ngoài việc kê dọn đồ đạc ở đây suốt tuần qua.”

“Em đã làm. Em đã bắt đầu với dãy phòng trên lầu.” Nàng thấy mặt mình đỏ ửng. “Em nghĩ…”

Samuel ngắm nàng.

“Manalo… anh ta và ông Dojun khuyên rằng…”

Anh hơi ngả vai ra sau, dấu hiệu của tính hiếu thắng bộc lộ trong tư thế thoải mái. “Em hãy nghe lời tôi, không phải hai người đó.”

“Em sẽ rất hạnh phúc được làm vậy. Nhưng gần đây chuyện đó hơi khó, vì anh không có mặt ở đây để chỉ bảo em.”

Anh im lặng một lát. “Giờ tôi ở đây rồi.”

Có vẻ hơi sỗ sàng nếu mời anh lên thẳng phòng ngủ. Nàng cân nhắc những cách khác nhau để đưa nó vào cuộc trò chuyện, nhưng vốn chẳng có cuộc trò chuyện nào hoặc họ đã trò chuyện rất ít, lại rất nhã nhặn, nên nàng cảm thấy khá vô vọng và còn có chút bất công. Anh đúng là quý ông khó chịu nhất trong số những người nàng quen biết.

“Em có yêu tôi không, Leda?” anh hỏi gặng. “Rõ ràng là có.”

“Tôi muốn…” Anh thở ra và xoay đầu. Vết cắt trên mặt anh chuyển thành trắng bệch.

Đã muộn, nàng hiểu ý anh, và chuyện đang xảy đến với anh. Anh lẩm bẩm điều gì đó quá nhỏ nàng không thể nghe rõ. Nàng cắn môi, khóe miệng cong lên, nhưng cái cách anh đột ngột đứng thẳng dậy khỏi khung cửa và bước đến chỗ nàng khiến nàng quay người và dán lưng vào tường.

Anh ngừng phắt lại. Gương mặt rắn đanh.

Rồi anh quay đi, bước qua nàng tới cầu thang. “Tôi muốn lên xem đống đồ nội thất chết tiệt của em.”

Anh bước hai bậc một, qua khúc uốn tao nhã và dừng ở đó. Nàng không thấy mặt anh nhưng thấy anh nắm chặt tay vịn.

“Leda!” Tiếng gọi của anh vang vọng trong căn nhà trống.

“Chết tiệt! Em nói yêu tôi. Và đó là tôi! Tôi không kiềm chế được, tôi không dừng lại được, tôi muốn chạm và em, muốn nằm xuống cùng em, muốn ở bên trong em. Chúa ơi, ngay khi tôi giải thoát em khỏi tay tên khốn kia tôi đã muốn nó. Trên boong tàu, trên xe ngựa, bên bức tường. Tôi không quan tâm! Chúng không có bất kỳ khác biệt chết tiệt nào với tôi hết!”

Nàng nhìn xuống ngón chân mình ló ra khỏi gấu váy dính cát. “Em thích một cái giường hơn.”

“Tốt rồi! Tôi hiểu là có một cái ở trên này.”

“À, vâng… em đang tự hỏi làm sao để có thể ám chỉ tới chủ đề nhạy cảm đó một cách tế nhị.”

Giọng nàng trở thành một tiếng thì thầm khẽ khàng rồi tan biến. Bàn tay anh không đi chuyển trên thanh vịn.

“Thật không?” anh hỏi chậm rãi. “Vâng.”

Một sự im lặng kéo dài trôi qua. Cơn gió nhẹ thổi qua đại sảnh làm dịu khuôn mặt và cái cổ nóng bừng của nàng.

“Vậy tại sao em còn ở dưới đó?” anh hỏi bằng giọng khổ sở.

Nàng chà những ngớn chân vào nhau. “Bởi vì… em không muốn có mặt ở đó khi anh thấy… mọi thứ đã được kê dọn xong xuôi. Nhỡ anh không thích.”

“Lạy Chúa. Cũng chỉ là đồ đạc thôi.”

“Còn… vài thứ khác nữa.”

Anh không nói gì. Leda gõ ngón tay lên tường với vẻ căng thẳng. Một lát sau, bàn tay trên thanh vịn đã không còn ở đó.

Nàng biết anh di chuyển không một tiếng động. Nàng nghĩ nhẽ ra mình phải bắt đầu quen với chuyện đó. Nhưng cái cách anh biến mất, rồi việc không có âm thanh nào vang lên ở tầng trên trong quãng thời gian dài lại khiến nàng lo lắng.

Cuối cùng nàng cũng lên cầu thang và đi thật khẽ. Hành lang tầng hai chẳng có người hay tiếng động nào. Nàng chậm rãi đi qua phòng làm việc tới phòng ngủ.

Anh đứng đó, giữa mười ngàn con hạc giấy đỏ cầu sự trường thọ và hạnh phúc.

Chúng treo lơ lửng từ những thanh tre uốn cong thành từng lớp, những dãy hai mươi, ba mươi và năm mươi con, chậm rãi rủ xuống từ trần nhà cao bốn mét. Một số dài tới gần chạm sàn nhà, chỉ cách khoảng năm, sáu phân, đu đưa trong cơn gió từ khung cửa mở. Hầu hết đều đủ cao để Leda và ông Dojun thoải mái đi lại bên dưới. Nàng đã quên Samuel cao hơn hai người đến mức nào, chúng phớt qua mặt anh, đậu trên tóc anh, ngập ngừng trên đôi vai trần của anh, di chuyển cùng hơi thở của anh, như tấm mành liễu gai màu đỏ.

Anh giơ tay lên cao và với ra phía trước, kéo một dải hạc về phía mình trong tiếng sột soạt. Anh nhắm mắt lại, để chúng lướt trên khuôn mặt đang ngước lên.

Leda chần chừ ở khung cửa. Nàng không biết liệu anh có nhận ra nàng đã ở đó hay không.

“Em làm đấy à?”

Anh hỏi mà không mở mắt, mặt vẫn ngửa lên trần.

“Đó là… ý tưởng của em. Phu nhân… bà Obasan đã làm tất cả. Ông Dojun nói theo phong tục là một ngàn con hạc giấy, nhưng em nghĩ có lẽ, vì bà ấy làm sẵn hết, nên mười ngàn con sẽ là một vụ đầu tư có lời.”

“Một vụ đầu tư có lời,” anh lặp lại.

“Chúc may mắn và hạnh phúc. Theo cách tính vốn, lợi tức ngân hàng, đại loại thế. Em tin mua hạc giấy cũng theo nguyên tắc như vậy. Em không hiểu tại sao lại không. Và còn được giảm giá khi mua số lượng lớn nữa. Anh đã thấy con rùa chưa?”

“Chưa,” anh nói bằng giọng lạ lẫm. “Tôi chưa thấy.”

“Nó ở trong phòng làm việc. Trên bàn viết, trong cái bát sơn mài màu đen rất đẹp, với vài hòn đá trắng và chút nước. Chỉ là một con rùa trong hồ thôi. Dickie đã cho chúng ta mượn, cho tới khi con rùa của chúng ta được nhập về đây.”

“Em nhập một con rùa sao?”

“Ông Richards sẽ sắp xếp vụ đó. Ông ấy nghĩ nó sẽ được giao đến tháng tháng này.”

“Tại sao?”

“Đó là một món quà. Món quà cưới em tặng anh. Ông Dojun nói anh sẽ hiểu.”

Anh chỉ nhìn nàng.

“Và em còn chuẩn bị một thứ khác nữa. Nhưng em… em sẽ chỉ anh xem sau. Đầu tiên, em phải cho anh biết ông Dojun đã tặng chúng ta cái giường này, với hình con hạc chạm trên đó. Và cái tủ có ngăn kéo phát ra tiếng nhạc khi mở. Ông ấy đã làm nó.”

Samuel sờ vào một trong hai cây tre ở cuối giường.

“Và tre là loại cây may mắn,” nàng nói thêm. “Kiên định, tận tụy, linh hoạt.”

Anh kéo một cái lá xuống rồi buông tay. “Hãy như lá tre bị uốn cong bởi giọt sương.” Anh lắc đầu. “Dojun toàn nói những câu như thế.”

“Thật sao? Vậy em phải lắng nghe ông ấy nhiều hơn nữa.”

“Đừng nghe lời ông ấy. Đừng đụng vào bất cứ cái bàn cô dâu nào nữa.”

“Em rất lấy làm tiếc về chuyện cái bàn!”

“Quên nó đi. Nó chẳng là gì hết. Hoàn toàn vô nghĩa. Ông ấy đã dựng chuyện về cái bàn cô dâu vớ vẩn đó.” Anh ngước mặt lên. “Nhưng cái này…” Anh lắc đầu lần nữa, với nụ cười mơ màng. “Không thể tin em đã làm việc này. Và con rùa nữa, vì Chúa. Em làm anh bất ngờ đấy. Anh… thực sự bất ngờ.”

“Thật sao?”

Anh nâng bàn tay lên và để một dải hạc giấy trượt qua, rồi toét miệng. “Ồ, em vui quá. Vậy có lẽ anh cũng sẽ thích con cá.”

Anh bật cười. “Lạy Chúa… không phải cá khô đấy chứ Leda!”

“Không, không. Em nghĩ cá khô sẽ có mùi, phải không? Anh qua đây.” Nàng nắm tay anh, dắt anh qua ngưỡng cửa dẫn vào phòng tắm. Nó được thiết kế theo phong cách hiện đại nhất, có vòi nước nóng lạnh và bồn tắm bằng đá hoa cương trắng, sâu hơn nửa mét dài hai mét, với các cư dân hiện thời là hai con cá màu vàng và trắng ngà, chậm rãi bơi vòng quanh với khí khái vương giả, vây và đuôi trong vắt lả lướt. “Đây mới là món quà thực sự của em. Đây là thứ em đã lên kế hoạch từ…” Nàng khẽ liếm môi trên. “Đó là, từ… đêm đầu tiên… khi anh đến… đến… đó là khi chúng ta…” Giọng nói ngượng ngùng của nàng chuyển thành lí nhí. “Anh có nhớ không?”

Anh rút tay khỏi tay nàng.

“Chúng phải ở tạm đây cho tới khi xây được một chỗ trong vườn. Ông Dojun bảo chúng phải phơi nắng mỗi ngày một giờ để giữ màu. Mong là anh không thấy phiền. Em hy vọng…”

Anh trượt ngón tay lên cổ nàng, buộc nàng quay lại, ngẩng mặt nàng lên. Anh hôn nàng mãnh liệt. Lưỡi anh tìm kiếm miệng nàng. Anh ôm nàng sát vào người.

“Em hy vọng anh thích chúng!” Nàng nói như hết hơi, ngay khi có cơ hội. “Ngày mai…” Anh nếm khóe môi nàng. “Ngày mai anh sẽ thích chúng. Còn đêm nay… Leda…”

Anh tháo khuy váy nàng.

Nàng duyên dáng ưng thuận. Một sự thật ai cũng biết là các quý ông phải được khuyến khích trong những tình huống thế này, để không làm họ bị tổn thương. Khi chiếc váy rơi xuống, Leda nhắm mắt lại, quàng tay qua vai anh, hiến dâng đôi môi cho anh, và bắt đầu khuyến khích anh bằng thái độ chân thành và nồng nhiệt nhất…

HẾT

ông thể nhắm mắt viết giấy giới thiệu cho Leda làm một chân đánh máy. Dù rất lấy làm tiếc, thực sự lấy làm tiếc, nhưng bà ta không biết gì về cô Leda Etoile ngoại trừ mẹ cô là người Pháp, và viết một điều như thế trong giấy giới thiệu phỏng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.