Bóng Tối Và Ánh Sao

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

❊ ❊ ❊

Hawaii, 1869

Phía đằng này của ván cầu kêu cồm cộp và cọt kẹt dưới gót giày của khách bộ hành qua lại, còn cậu đứng lặng yên trên cầu tàu. Người ta đi qua cậu, chạy đến với những người khác, quây quần trong cuộc đoàn tụ có cả nước mắt và tiếng cười. Cậu xê dịch hai chân, cảm thấy đau đớn trong đôi giày mới được để dành từ hồi còn ở London cho dịp này. Cậu rất muốn cắn ngón tay và phải nắm chặt thành quả đấm sau lưng để ngăn mình lại.

Cậu thấy đám phụ nữ mặc váy dài màu đỏ và vàng rực rỡ, đeo vòng lá sẫm màu quanh cổ, đám đàn ông chỉ mặc quần cộc với áo gi lê hoặc đội mũ rơm. Giữa đám đông có những cô bé cưỡi ngựa: da sậm, tươi cười, mái tóc đen dài xõa xuống bờ vai, trên đầu là vòng hoa tết, những cẳng chân nâu bóng đung đưa, í ới gọi và vẫy tay với những quý ông ngồi trong xe và những quý bà cầm dù. Đằng sau tất cả là những ngọn núi xanh vươn cao tới tận màn sương mù và cầu vồng kép vắt ngang qua bầu trời.

Trên tàu, cậu đã rất sợ phải rời khỏi cabin. Trong suốt cuộc hành trình, cậu ở lì trong không gian chật hẹp của mình, nơi chiếc đầu máy hơi nước nồng nặc mùi than cứ kêu rền rĩ và phục vụ mang tới đủ thứ cậu có thể ăn được. Cậu giấu mình ở đó đến tận sáng nay, khi người ta đến và bảo cậu nên mặc bộ quần áo đẹp nhất, bởi vì con tàu đã vòng qua vịnh Kim Cương và đậu ở cảng Honolulu.

Không khí ở đây thật trong lành với mùi hương lạ lắm, tươi mới, sạch sẽ như bầu trời và những ngọn cây. Đó là những giống cây kỳ quái cậu chưa từng thấy bao giờ, có phần ngọn màu mận chín lấp lánh, đung đưa trên những cành cao, trơ trụi. Cả đời này cậu chưa từng được ngửi thứ không khí sạch đến vậy, chưa từng cảm nhận ánh nắng chói chang và ấm áp đến thế trên hai vai.

Cậu đơn độc đứng đó, cố tỏ ra vừa kín đáo vừa dễ gây chú ý, sợ rằng mình đã bị bỏ quên. “Sammy?”

Giọng nói đó êm ái, như ngọn gió lùa qua mái tóc và thổi những sợi vàng óng vào mắt. Cậu quay lại, nhanh nhẹn thấm nước vào lòng bàn tay và gạt lọn tóc bướng bỉnh về vị trí cũ.

Bà đứng đó, chỉ cách vài thước, tay ôm một cuộn hoa rực rỡ. Cậu nhìn lên gương mặt bà. Những tiếng hò la khó hiểu và tiếng nói chuyện của đám trẻ địa phương vang trong không gian. Ai đó quệt nhẹ vào cậu từ phía sau, đẩy cậu hơi nhích về phía bà.

Bà quỳ xuống trong chiếc váy xòe màu oải hương, dang rộng hai tay. “Cháu nhớ ta không, Sammy?”

Cậu ngơ ngác nhìn bà. Nhớ bà ư? Trong suốt chuỗi ngày cô đơn và những đêm uất ức, trong những căn phòng tối tăm, nơi bọn chúng trói tay cậu và làm những gì chúng thích, trong tất cả những ngày, những tuần và những năm của sự thống khổ câm lặng, cậu vẫn nhớ bà. Gương mặt rạng rỡ duy nhất trong cuộc đời cậu. Lời nói tử tế duy nhất. Cánh tay duy nhất đã vươn ra che chở cậu.

“Có thưa bà,” cậu thì thầm. “Cháu vẫn nhớ.”

“Ta bà Tess,” bà nói, như thể cậu không nhớ rõ. “Phu nhân Ashland.”

Cậu gật đầu, và thấy nắm tay mình đang ấn vào miệng. Với một cử động vụng về nhưng nhanh nhẹn, cậu bắt mình phải hạ bàn tay bất tuân xuống, dùng tay kia khóa nó sau lưng.

“Rất vui được gặp lại cháu, Sammy.” Vòng tay rộng mở của bà vẫn mời gọi một cái ôm. Bà nhìn cậu bằng đôi mắt xanh lơ đẹp dẽ. Một cục nấc to tướng mắc ở cổ làm cậu thấy khó thở. “Cháu sẽ để ta ôm cháu chứ?”

Không biết vì sao cặp chân trong đôi giày chật chội đưa cậu tiến về phía trước, một bước đi, rồi một bước chạy, và cậu đổ ầm vào vòng tay bà, mạnh mẽ vụng về khiến cậu cảm thấy mình thật ngốc nghếch, và đỏ bừng mặt vì xấu hổ. Nhưng bà đang kéo cậu lại gần với tiếng kêu mừng rỡ, tròng vòng hoa qua đầu cậu, áp gò má mịn màng vào má cậu. Mặt bà có vết ướt. Cậu nhận ra nó khi bà ôm chặt cậu, cục nghẹn trong cổ không cậu đau nhói như thể có thứ gì đó đang cố bật ra nhưng không thể.

“Ôi, Sammy,” bà nói. “Ôi, Sammy. Mất bao lâu chúng ta mới tìm ra cháu.”

“Cháu xin lỗi, thưa bà.” Câu nói bị chặn lại bởi những bông hoa và vải lụa mềm mại trên cổ áo bà.

Bà khẽ đẩy cậu ra. “Không phải lỗi của cháu!” Giọng bà như cười như khóc. Rồi lay nhẹ cậu. “Cháu xứng với từng phút tìm kiếm đó. Ta chỉ ước gì đám thám tử đáng ghét kia có thể tìm ra cháu sớm hơn. Khi ta nghĩ đến nơi cháu từng sống…”

Cậu chỉ nhìn bà, không hay biết gì về đám thám tử hay cuộc tìm kiếm và ước rằng bà hoàn toàn không nắm được chút thông tin gì về nơi cậu từng ở. Samuel cúi đầu. “Cháu xin lỗi,” cậu nhắc lại. “Cháu không biết… cháu không còn chỗ nào để đi cả.”

Bà nhắm mắt. Trong một khoảnh khắc thống khổ cậu đã nghĩ đó là sự ghê tởm, và cậu đáng phải nhận nó. Cậu biết chắc như vậy. Lẽ ra cậu không nên để những chuyện đó xảy ra với mình; lẽ ra cậu phải làm gì đó; lẽ ra cậu không được tuyệt vọng và sợ hãi.

Nhưng bà không ngoảnh mặt đi. Thay vào đó, bà lại kéo cậu đến gần, trao cho cậu một cái ôm chặt ấm áp thoảng mùi gió và hoa. “Không bao giờ như thế nữa,” bà nói quyết liệt. Giọng bà nghẹn lại, và cậu biết bà đang khóc. “Hãy quên tất cả, Sammy. Quên tất cả mọi thứ trước ngày hôm nay đi. Cháu đã về nhà rồi.”

Nhà. Cậu để bà ôm cậu và giấu mặt và những bông hoa mát dịu, nghe thấy những âm thanh khe khẽ ngớ ngẩn thoát ra khỏi cổ họng, những tiếng thút thít nho nhỏ sẽ khiến ngay cả một đứa bé cũng cảm thấy xấu hổ. Cậu cố ghìm chúng lại, cố nói điều gì đó như một người trưởng thành, như cậu nên làm - tám tuổi, thậm chí là chín, có lẽ thế, và cậu phải nói được điều gì đó chín chắn. Nước mắt của bà làm ướt má cả hai người, cậu cũng muốn khóc nhưng đôi mắt lại khô khốc và cổ họng tiếp tục phát ra những âm thanh ngớ ngẩn đó… Nhà, cậu muốn thốt lên, và… Cám ơn bà, ôi, cảm ơn bà. Ôi, nhà…

ông thể nhắm mắt viết giấy giới thiệu cho Leda làm một chân đánh máy. Dù rất lấy làm tiếc, thực sự lấy làm tiếc, nhưng bà ta không biết gì về cô Leda Etoile ngoại trừ mẹ cô là người Pháp, và viết một điều như thế trong giấy giới thiệu phỏng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.