Hawaii, 1879
“Võ sĩ lúc cải trang sẽ tránh những món mặn, những món nêm nhiều gia vị, thức ăn dậy mùi dầu, tỏi và những thứ tương tự,” Dojun nói. “Anh ta không để bị lộ trước kẻ thù bởi những gì anh ta chạm vào hay những nơi anh ta đã đến — những cảm xúc mạnh mẽ sẽ không phản bội anh ta. Shinobi là một người thành thạo việc ẩn nấp. Một cách diễn đạt khác là nin, mang ý nghĩa kiên nhẫn, bền bỉ, giỏi chịu đựng.”
Samuel lắng nghe từng chữ, được nhắc đi nhắc lại cả mười ngàn lần. Những việc làm bí mật của cậu cũng khá dễ dàng, như cứu vãn một thương vụ của hang Arcturus bằng việc tặng khoản tiền lớn cho người mua con tàu hơi nước đầu tiên ở Honolulu, và cũng mạo hiểm như dính vào tổ chức Hoong Moon của người Trung quốc khi bảo vệ các khoản tiền thanh toán, cúi người thắp bếp gas trong văn phòng ở cảng một sáng nọ… và ngửi thấy mùi thuốc súng ngay trước lúc định quẹt diêm.
“Để ý xem,” Dojun nói, “chữ nin được tạo thành bởi chữ ‘đao’ bên trên chữ ‘tâm’. Shinobideru là bí mật đi ra, shinobikomu là đột nhập, shinobiwarai là cười trong yên lặng, jihi no kokoru là trái tim nhân ái. Tất cả những điều đó là của cậu. Đừng cố đạt được. Đừng ham muốn. Hãy như chiếc lá tre bị uốn cong bởi giọt sương - chiếc lá không hề say giọt sương nhưng giọt sương vẫn sẽ có lúc rơi xuống và chiếc lá bật lên, giải phóng sức mạnh.”
Samuel ngẫm nghĩ về chiếc lá. Cậu không nghĩ theo khuôn khổ gò bó, mà bỏ đi ranh giới giữa bản thân với cây tre và giọt sương. Có chuyển động ở cuối góc nhìn. Giọt sương rơi. Cơ thể Samuel trượt về phía sau lúc Dojun tấn công, dựa vào lực đánh và trượt khỏi tầm khống chế.
Cậu vẫn giữ nguyên tư thế quỳ gối. Hiện tại không còn ai ở khu phố Tàu, pake phương Đông hay kanaka bản địa dám động thủ với cậu, Samuel biết vậy. Cậu có thể đứng ở một con đường trong khu phố Tàu và cảm nhận được điều đó, cũng như có thể cảm nhận được mùi nồng khó chịu của nha phiến lởn vởn trên những cây xoài, trên lưng cá, lẫn trong mùi bùn đất. Không ai nhìn kỹ cậu, cũng không ai tránh đường như thể cậu xứng đáng được tôn kính, nhưng một người Hawaii lực lưỡng gác cửa sòng bạc gần đó sẽ quan sát cậu với một nụ cười đồng cảm lười nhác.
Với mái tóc vàng và chiều cao của mình, Samuel không phải người fan kwai duy nhất làm ăn ở khu phố Tàu, nhưng là kẻ đứng đầu của những hung thần ngoại quốc, cũng như Arcturus là cơ sở kinh doanh không-phải-Trung-Quốc nổi bật nhất khu vực, bởi vì Samuel giao dịch với bất cứ ai cũng đều công bằng và giữ uy tín, sẵn sàng ăn miếng trả miếng khi cần thiết.
Dojun vẫn đòi hỏi điểm cực hạn trong năng lực tiềm tang của Samuel. Đã từ lâu chuyện đó trở thành cuộc tranh đua kỳ quặc giữa hai người, không hề vô bổ như vào quán rượu và đánh nhau với đám thuỷ thủ say khướt để rèn luyện. Samuel đã một hai cần đối phó với những tên say rượu thích gây sự và thật quá dễ dàng khi chỉ cần xoay người tránh đòn rồi để chúng tự nhận lấy thất bại bằng cú ngã đập mặt xuống đất. Không, chính Dojun mới là người thách thức cậu, người giật những sợi dây vô hình, tìm thấy những điều bất hợp lý, những khuyết điểm khó nhận ra trong các thương vụ nhẽ ra rất trơn tru của hãng Arcturus. Chính Dojun là người châm ngòi để Samuel và Arcturus đối đầu tất cả các băng đảng và phe phái trong khu phố Tàu, từng nhóm một, rồi để cậu tự tìm cách giải quyết, dùng sức hoặc dùng mưu.
Đến lúc này cậu đã biết thế nào là thực chiến. “Họ sẽ bẻ gãy đầu kotsun của cậu, nếu cậu không tránh ra…”
Thế nên cậu tránh ra, rồi quay trở lại - xoay người, tấn công thật dữ dội, rồi chìm vào sự tĩnh lặng.
Gió. Lửa. Nước.
Và Dojun lúc nào cũng ở đó, giảng giải về sự an tĩnh, chỉ dẫn cậu về bạo lực, bảo cậu phải nắm lấy cốt lõi của sự tàn bạo bên trong mình và biến nó thành yên ả, bình lặng.
Dojun có thể đánh cậu cả ngàn lần. Và cả ngàn lần đó, ông đều dừng lại vào thời khắc cuối cùng, không chạm vào người Samuel, không vi phạm lời thề của mình.
“Một chiến binh shinobi luôn phải mang theo sự chân thật.” Giọng Dojun bình tĩnh, vững vàng. “Anh ta không chiến đấu vì tiền hay ham muốn hủy diệt. Sức mạnh và quyền lực chẳng là gì hết. Anh ta duy trì mục đích cụ thể. Anh ta là ảo ảnh trong thế giới thực, anh ta tạo ra cho mình lớp vỏ ngụy trang, như con bọ ngựa giả làm một cành cây. Nó không trở thành cành cây. Nó vẫn không quên nó là bọ ngựa. Cậu phải để tâm chuyện này.”
Samuel cúi gập người lĩnh hội, hai bàn tay úp lên đùi. “Cậu hành xử thế nào với phụ nữ, Samua-san?”
Câu hỏi đến thật nhẹ nhàng nhưng nó bùng nổ như cú tập kích bất ngờ của Dojun. Samuel thấy mặt nóng bừng, nỗi hổ thẹn dâng lên trong cơ thể.
“À,” giọng Dojun có vẻ thích thú. “Họ làm cậu bị mất cân bằng.”
Samuel không biết phải nói gì. Chân tay cậu bỗng trở nên vụng về, chỉ ngồi như một cơn thú ngu ngốc, đợi Dojun tiến vào và xé cái phần đó trong cậu thành những mảnh nhỏ.
“Cậu không qua lại với phụ nữ?” Vẫn là một câu hỏi nhưng Dojun nói như thể ông đã biết hết cả.
“Vâng,” Samuel thì thầm, nhìn thẳng về phía trước.
Dojun im lặng một lát. Rồi ông cất giọng trầm tư, “Phụ nữ chi phối mọi giác quan. Nói chung tốt nhất là nên tránh xa họ. Tốt nhất nên sống trên núi và ăn đồ nhạt - như thế các giác quan mới nhanh nhạy, một chiến binh có thể cảm nhận một phụ nữ từ xa, biết được cô ta định làm gì mà không cần nhìn hay nghe thấy. Nhưng phụ nữ thật đáng khao khát, phải không? Một chiến binh phải biết rõ nhược điểm của mình. Cơ thể phụ nữ thật đẹp, họ di chuyển duyên dáng, bộ ngực của họ thật tròn, làn da ngọt ngào và mềm mại. Cậu có nghĩ thế không?”
Samuel câm nín. Cậu không có lời nào để mô tả những gì mình cố không nghĩ đến. Cậu chỉ có nhưng hình ảnh bao vây cậu đến mức tuyệt vọng, và bỗng nhiên - thật kinh khủng - cậu không có cách nào che giấu những gì hình ảnh đó đã gây ra cho mình trước Dojun. Samuel sợ hãi. Cảm giác bẽ mặt bao trùm khi cậu để lộ bản thân như cái thời còn cắp sách đến trường.
“Cơ thể cậu đáp lại cơn thèm khát ngay cả khi ta nói về nó, Samua-san.”
Samuel thấy máu nặng trĩu trong huyết quản. Cậu cố giữ đôi mắt mở to, nhìn chằm chằm vào khoảng không. Hít vào. Thở ra. Cảm giác như đang chìm xuống.
Giọng Dojun nhẹ nhàng vang trong không gian tĩnh lặng. “Đây là shi-kijo, là là ham muốn, là đổi sắc vì phụ nữ. Phụ nữ làm cậu quẫn trí. Nhưng nhờ sự khát khao của đàn ông với phụ nữ mà nguồn sinh lực của vũ trụ, gọi là ki, mới hình thành, một sinh mạng mới được tạo ra. Đó là câu hỏi nhạy cảm. Một chiến binh ăn nằm với phụ nữ chẳng có gì sai trái, nhưng theo nhiều khía cạnh thì không làm vậy vẫn tốt hơn.
Cậu không được nuông chiều sự nhu nhược của bản thân. Cậu phải giữ những nguyên tắc cơ bản: ngay thẳng, can đảm, trắc ẩn, lịch thiệp, thật thà, danh dự, trung thành. Rổi cậu sẽ hiểu.”
Như mọi thứ Dojun từng dạy, nó đơn giản nhưng cũng vô cùng phức tạp. Nhưng trong vấn đề này, Samuel phải che giấu bản thân, che giấu lòng khát khao mạnh mẽ đến kinh hoàng ngay cả với sư phụ. Cậu không sở hữu sự ngay thẳng nào đủ khả năng kiềm chế nó, không lịch thiệp, không danh dự, không cả trắc ẩn. Chỉ có nỗi sợ hãi đến tận xương tủy rằng cậu sẽ đánh mất chính mình, hoặc rơi, rơi mãi, rơi mãi xuống giếng sâu không đáy.
“Thay vào đó, hãy dùng năng lượng của shikijo và dung nó theo cách ta đã dạy,” Dojun khuyên nhủ. “Đó là sinh lực của người đàn ông trẻ. Hãy tập trung ki của cậu.”
Samuel cúi người biểu thị lòng biết ơn vì bài học, như thể nó cũng giống những bài học khác.
“Đừng phung phí sinh lực của cậu vào phụ nữ.”
“Vâng, Dojun-san,” Samuel nói.
“Hay nhớ đây là nhược điểm chí mạng của cậu. Phải rèn luyện tính kỷ luật trong mọi chuyện.”
“Vâng, Dojun-san.”
“Cậu là một võ sĩ. Tim cậu là một lưỡi đao.” Samuel lại cúi người và nhắm mắt lại.