Hawaii, 1871
Đó là một căn nhà rộng lớn, nhưng cậu đang quen dần với những căn nhà như vậy. Cậu thích chúng, nhưng căn phòng trống thoáng đãng với thảm len lauhala trải dưới đôi chân trần, những cột trụ màu trắng và cổng vòm rộng được gọi là lanat[1], thích cái cách mà những giọng nói vọng lại từ trần nhà cao tít và âm thanh của biển cả luôn văng vẳng bên tai.
Hôm nay cậu đi giày rồi ra ngoài cùng Phu nhân Tess, mặc đồ thủy thủ màu trắng có đai viền màu xanh hải quân và đỏ. Nó sạch đến mức khiến cậu thấy miễn cưỡng mỗi khi cử động vì không muốn làm bẩn nó. Dù có rất nhiều quần áo nhưng cậu lại thích chúng ở yên không ai đụng đến và hoàn hảo trong tủ treo hoặc rương. Thật tuyệt khi nhìn vào bên trong và thấy chúng được gấp gọn gàng, trắng tinh và thẳng thớm.
Cậu ngồi trong ghế, mắt nhìn xuống đường dệt chéo đẹp đẽ của tấm thảm trải sàn trong khi Phu nhân Tess nói chuyện với một phu nhân Hawaii - quý bà Dominis. Câu chuyện của họ không lọt vào tai cậu vì toàn việc của người lớn, chẳng có gì hấp dẫn cả. Phu nhân Tess đã hỏi cậu có muốn ở nhà chơi hay không, nhưng cậu không muốn. Cậu muốn đi với bà. Đó mới là điều cậu luôn mong chờ. Tuyệt nhất là lúc bà kéo cậu vào vòng tay và ôm cậu, nhưng cậu cũng thích lúc bà cầm tay cậu, hoặc khi cậu có thể đi theo túm một nếp váy của bà.
Hôm nay Phu nhân Tess còn đem theo cậu Robert và bé Kai. Vị phu nhân Hawaii thích gặp hai đứa bé, Samuel dám chắc như vậy. Cậu tự hỏi liệu quý bà Dominis có một tên khác bằng tiếng Hawaii hay không, thay vì tên mà những người ngoại quốc hay gọi - được đặt theo tên người chồng râu quai nón người Italia. Khi cậu hỏi Phu nhân Tess, bà đã trả lời tên thánh của quý bà Dominis là Lydia. Thế cũng ổn thôi, nhưng cậu vẫn muốn biết tên thật của bà. Người Hawaii nào cũng có mặt cái tên lạ và dễ thương. Quý bà Dominis cũng rất hiền hậu, có giọng nói trầm trầm ấm áp và làn da nâu vàng của dân xứ đảo. Khi bà cúi xuống ôm gọn Robert và Kai vào lòng, hai đứa bé có vẻ trở nên trắng hồng và bé xíu. Riêng Samuel đứng nép sau lưng Phu nhân Tess khi quý bà Dominis muốn ôm cậu. Cậu thực sự không rõ lý do bởi cậu dám chắc là mình cũng sẽ thích được bà ôm. Nhưng Robert và Kai bà con ruột của Phu nhân Tess. Còn Samuel không có nổi một cái họ đàng hoàng. Cậu cảm thấy mình như một kẻ giả mạo trong bộ quần áo đẹp đẽ.
Bé Kai rúc vào lòng quý bà Dominis và áp má vào vòm ngực rộng của bà. Robert kêu ầm lên vì bị chầu rìa cho đến khi bà cho cậu một chiếc kukui-nut lei[2]. Cậu bé bốn tuổi ngồi bên chân bà, loay hoay gỡ các nút thắt giữa các hạt cây kukui được bôi dầu đen bóng.
“Cháu đã đi câu đấy à, Samuel?” Quý bà Dominis hỏi.
Cậu gật đầu. Các phu nhân Anh và Mỹ chẳng bao giờ trò chuyện với trẻ con trong phòng khách, nhưng những quý bà Hawaii lại luôn muốn biết chúng làm gì, hào hứng như thể họ cũng là trẻ con vậy. Cậu nói, “Cháu bắt được một con mano, thưa bà.”
“Cá mập à! Nó to chứ?”
Cậu đu đưa người từ bên này sang bên kia trong chiếc ghế. “Cũng khá to, thưa bà.”
“Dài bằng cánh tay ta không?”
Cậu ngước lên khi bà xòe ngón tay ra. Cánh tay bà tròn trịa và mềm mại, không mảnh mai như của Phu nhân Tess.
“Dài hơn một chút ạ.”
“Cháu có giết và ăn thịt nó không?”
“Có, thưa bà. Cháu dùng mái chèo đập nó. Kuke-wahine giúp cháu xẻ thịt.”
“Chúng tôi đã ướp nó cho bữa tối qua,” Phu nhân Tess nói.
“Tốt.” Quý bà Dominis mỉm cười với Samuel. “Giết rồi ăn thịt nó sẽ giúp cháu can đảm hơn.”
Cậu nhìn bà đầy hứng thú. “Thế ạ?”
“Chắc chắn. Mano kane. Một người-cá mập, không sợ hãi bất cứ thứ gì nơi biển cả.”
Samuel khẽ nhổm dậy, cậu mê mẩn ý tưởng đó. Rồi cậu xem xét nó, hình dung mình là một con cá mập lướt đi trong những vùng nước sâu tối tăm dưới đại dương. Dũng mãnh. Cắn xé bất cứ thứ gì đe dọa đến mình bằng hàm răng sắc đáng sợ.
“Ta sẽ hát một bài về cá mập cho cháu nghe,” quý bà Dominis nói, và bắt đầu cất giọng bằng thứ ngôn ngữ phong phú của mình. Nó không hẳn là một bài hát bởi không hề có giai điệu, thật vậy, và bà gõ ngón tay trong lòng để tạo nhịp. Cậu mải mê lắng nghe những câu chữ có vần cứ thế tuôn ra.
Khi bà hát xong, Phu nhân Tess yêu cầu thêm một bài nữa. Quý bà Dominis bế Kai đứng dậy rồi ra ngồi trước đàn piano. Từ lúc đó cho đến cuối buổi thăm viếng, bà thể hiện những ca khúc tiếng Anh thông thường, có Phu nhân Tess và cậu Robert cùng hát theo, và Kai thì vỗ hai bàn tay bụ bẫm nhưng lạc nhịp.
Samuel vẫn ngồi yên trong ghế. Cậu không tham gia với họ. Mặc kệ mọi giai điệu du dương trầm bổng, cậu chỉ thầm lắng nghe bài hát nhịp nhàng và sâu sắc về cá mập.
❀ ❀ ❀
[1] Hàng hiên dùng như phòng khách ngoài trời.
[2] Chuỗi vòng làm bằng hạt lấy từ cây kukui - một loại cây trên đảo Hawaii.