Bóng Tối Và Ánh Sao

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 35

❊ ❊ ❊

Leda trở nên lo lắng, hồ nghi khi họ đến bến thuyền nhỏ trải dài như một dải ruy băng xiên xẹo chạy vào bến cảng vắng lặng. “Ông có chắc chúng ta đi đúng hướng không? Có vẻ xa quá. Xung quanh đây chẳng có nhà cửa gì hết.”

Ít nhất, đó cũng là lần thứ hai mươi nàng giả định rằng họ đã mắc sai lầm nào đó. Không khí ở đây bụi bặm hơn, nóng nực hơn, hàng cây xanh râm mát của thành phố đã nhường chỗ cho những ruộng lúa, bụi cây khô, thỉnh thoảng xuất hiện vài cây cọ uốn cong, tán lá như miếng giẻ lau tả tơi.

Người đàn ông bé nhỏ nhảy xuống và nhấc cái bàn ra từ phía sau ghế ngồi. “Ngay đây thôi, cô ơi! Chỉ cần lên thuyền, đến đó nhanh lắm.”

“Thuyền à?” Leda ngờ vực nhìn cái thuyền nhỏ buộc không xa cầu tàu, ngay ngoài khu đất bùn. Nàng xua một con muỗi. “Tôi thực sự không nghĩ mình muốn đi thuyền.”

“Lối duy nhất ra đó, thưa cô! Đi nào, Ikeno sửa bàn, cô muốn mà?”

“Không,” nàng nói, chớp lấy quyết định đã nhen nhóm từ nửa tiếng qua.

Nàng cầm cương ngựa lên. “Không, chắc chắn tôi không muốn đi xa hơn nữa.”

“Không muốn đi?” Ông ta lắc đầu rồi cười toe toét. “Tôi mang cái bàn đi, nhé. Sửa xong, tối nay mang về nhà cô, được không?”

Trước khi nàng kịp phản kháng, ông ta đã bê cái bàn gãy chân xuống cầu tàu và cẩn thận để nó vào thuyền. Leda cau mày. Nàng vừa đi đến kết luận mình bị bắt cóc và tình huống trước mắt đủ chín muồi để chạy trốn. Tuy nhiên, người đàn ông này có vẻ thực sự tử tế, theo kiểu chung của mọi cư dân trên đảo này, và có vẻ hứng thú với cái bàn hơn nàng, thì việc nghi ngờ bị bắt cóc có vẻ hơi thái quá. Cái bàn có ý nghĩa vô cùng lớn lao với nàng, dĩ nhiên, nhưng nàng cũng thấy nó không hứa hẹn một khoản tiền chuộc đáng kể nào.

Nàng cũng nhận ra, khi con ngựa nhất định di chuyển đến bụi cỏ gần nhất, rằng mình không thạo chuyện đánh xe. Trên thực tế, nàng còn chưa bao giờ chạm vào dây cương. Nàng kéo dây, cố ngăn con ngựa lại, và nhận ra cỗ xe đang lùi nhanh về phía mặt nước.

“Này!” nàng hét lớn. “Này, này… đứng lại! Đứng lại”

Người đàn ông nhảy lên cầu tàu. Ông ta túm lấy dây cương ngay lúc bánh xe sau ngập trong những gợn sóng nhỏ vồ vào lớp bùn. Sau khi Leda chắc rằng muốn ngăn ngựa đi lùi thì việc túm dây cương là hoàn toàn phản tác dụng, ông ta đã dỗ được con ngựa quay trở lại bờ.

“Cô tự đánh xe về phố sao, thưa cô?” ông ta hỏi với vẻ hoài nghi. “Có lẽ cô đợi ở đây là tốt nhất.”

Nàng túm váy. “Cột nó lại, phiền ông. Tôi đi với ông.”

“Thế mới tốt, cô ạ.” Ông ta nhanh chóng tháo ngựa khỏi càng xe và thả nó đi. Ngay lập tức, con ngựa phẩy đuôi và bắt đầu đi nước kiệu quay lại con đường họ đã đi.

“Nó không lạc chứ?” Leda hỏi với vẻ sợ hãi.

“Không, không. Không lạc. Ở đó… cỏ, cô thấy không. Ngựa nào chả thích cỏ. Lên thuyền thôi, cô ơi.”

Leda chẳng hề thấy cỏ. Một khoảnh khắc sau, nàng cũng không thấy bóng dáng con ngựa nữa. Chẳng còn gì trong tầm mắt ngoài những bụi rậm và đám mía cao nghều, cùng vệt chiếc xe hai bánh dừng lại ở cầu tàu. Mọi thứ đều tĩnh lặng, ngoại trừ tiếng lách cách lạc điệu kỳ quái, nghe như cả trăm đứa trẻ đang đập chảo ở phía xa. Nó đến theo cơn gió và xa dần, để lại bầu không khí lặng ngắt như tờ.

“Lên thuyền thôi, cô ơi. Để Ikeno sửa bàn.”

Nàng mím chặt môi. Nhưng người đàn ông bé nhỏ này không ép buộc nàng, không làm bất kỳ việc gì thô lỗ, như hình dung thường thấy về những kẻ bắt cóc. Ông ta chỉ nghiêng người qua cầu tàu, cố giữ cái thuyền thật sát, vừa cười toe toét khuyến khích vừa bảo nàng bước cẩn thận.

Thuyền rời bờ được khoảng trăm mét thì mới nghi ngờ của nàng tại bùng lên mạnh mẽ. Nàng đã mong ông ta chèo thuyền đến dải đất gần nhất, trong tầm nhìn, ở ngay bên trái. Thay vào đó, dường như ông ta hướng thẳng tới hòn đảo thấp, hoang vắng và tách biệt ở giữa hồ. “Chúng ta đi đâu vậy?” nàng gặng hỏi. “Ông nhất định phải cho tôi biết ông đang đưa tôi đi đâu?”

Ông ta vẫn cứ mải miết chèo thuyền, không trả lời nàng. Leda nghển cổ ra nhìn qua vai ông ta. Khi vượt qua một mũi đất, những cột buồm của con tàu đánh cá hiện ra và nàng kinh ngạc nhận thấy ông ta đang hướng về phía đó.

“Tôi sẽ nhảy khỏi thuyền!” nàng tuyên bố. “Trừ phi ông lập tức quay lại!”

“Cá mập,” ông ta nói ngắn gọn.

Leda hít một hơi và nhắm mắt. Nàng bám chặt vào mạn thuyền, rồi rụt các ngón tay tại và giấu chúng vào lòng. “Ông sẽ không lấy được tiền đâu. Chồng tôi sẽ không trả đồng nào hết.”

“Chỗ này có nữ thần cá mập,” ông ta nói như đang trò chuyện. “Tên bà ấy là Kaahupahau. Đám kanaka nói bà ấy sống ngay tại bến cảng.”

“Thật kỳ quặc,” nàng lẩm bẩm.

Hãy dũng cảm lên, nàng tự nhủ. Không được hoảng sợ. Nàng để cái bàn tì vào đầu gối và nghĩ, nếu ông ta cố tấn công, nàng sẽ dùng thanh kiếm để chống trả.

Nhưng ông ta vẫn tỏ ra bình thản, và khi đến con tàu lớn, ông ta gọi to, có vẻ quan tâm đến việc đưa cái bàn lên thật an toàn hơn là để ý đến nàng. Nàng ngồi trong con thuyền lắc lư khi ông ta giao đồ, quá gần với mặt nước xanh ngọc có cá mập, trong đến mức có thể nhìn xuống tận đáy.

Một tiếng la kinh ngạc và phấn chấn vang lên phía trên, rồi ngay lập tức một cuộc ẩu đả lẫn một tràng tiếng nước ngoài bật ra.

Khi con thuyền tròng trành, nàng lo lắng nhìn quanh xem có cái vây nào nhô lên khỏi mặt nước hay không.

“Ledal!”

Giọng Samuel vang tới, không rõ từ chỗ nào. Nàng ngửa đầu lên. Anh đang nghiêng người qua thanh chắn tàu, nhìn xuống nàng.

“Ồ, tạ ơn Thượng đế nhân từ!” Nàng gần như nhảy dựng lên trên con thuyền nhỏ, nhưng nó rung bần bật khiến nàng hấp tấp ngồi xuống. “Samuel!” Nàng để tay lên cổ vì nhẹ nhõm. “Ồ, Samuel… chuyện gì… có phải đây là một bữa tiệc bất ngờ không? Trời ạ, anh gần như…”

“Ở yên đó,” anh rít bên bằng giọng cực kỳ khó hiểu.

“Có cá mập,” nàng phản đối, nhưng anh đã biến mất. Nàng nghe anh nói bằng tiếng Nhật, giọng bén nhọn và gấp gáp, rồi có tiếng ai đó trả lời.

Hai người phương Đông đến bên thanh chắn tàu và thả thang dây xuống. Họ nhìn nàng chờ đợi. Khi còn đang lưỡng lự, một người cất tiếng với nàng và ra hiệu cho nàng leo bên.

“Samuel?” nàng do dự hỏi.

Một người thứ ba nhìn xuống chỗ nàng. “Vợ Jurada-san, mời bà lên đây.

Chúng tôi rất biết ơn bà.”

Leda cảm thấy khá bối rối. “Biết ơn?”

“Đây là Ikeno,” người đàn ông phương Đông nói, giữ con thuyền gần với thang dây. “Cô leo lên đi.”

“Tôi xin lỗi. Quý ông Gerard bảo tôi ở lại đây.”

Người đàn ông trên tàu nói qua vai. Được một lát, nàng nghe thấy tiếng Samuel. “Cứ làm theo lời ông ấy. Mọi việc đều ổn cả.”

Giọng anh không giống như mọi ngày. Nàng túm váy và nhẹ nhàng nắm lấy cái thang, đu người lên. Với sự trợ giúp của người đàn ông bé nhỏ và đám người phía trên, khoảnh khắc đáng sợ duy nhất là lúc chân nàng vướng vào váy và con thuyền tròng trành dữ dội, nàng cũng lên được trên boong và hít một hơi dài nhẹ nhõm. Người đàn ông ở dưới đập hai lần vào mạn tàu, hét lớn “Aloha”, rồi đẩy thuyền ra xa, chèo đi.

Samuel đứng chân trần, mặc đồ trắng, với một vết máu bất thường trên cổ áo. Nàng gần như vấp phải cái bàn vì nhẹ nhõm khi đi về phía anh. Một người phương Đông cầm lưỡi kiếm giấu bên trong chân bàn. Một người khác cầm thanh kiếm hoàn chỉnh, có chuôi. Dường như không có sự hiện diện của bất kỳ quý bà quý cô nào.

Nàng dừng lại, cắn môi, hỏi rất khẽ, “Có phải… chẳng lẽ đây là một bữa tiệc hóa trang?”

“Em làm rất tốt, Leda. Làm rất đúng. Cảm ơn em.” Giọng Samuel rất lạ, chậm rãi và dứt khoát. Rồi anh nói thêm, giọng vô cảm. “Đây là chuyện kinh doanh. Leda, hãy làm theo lời tôi. Ngay lập tức. Không được cãi. Người kia biết đôi chút tiếng Anh nhưng ông ta sẽ không hiểu những câu dài. Và Chúa, hãy làm theo những gì tôi bảo em.”

Cảm giác thật khác thường khi nghe anh nói rành mạch mình đã làm tốt, rồi thêm kiểu nhấn mạnh đầy vẻ lãnh đạm đó. Nàng nuốt khan và cúi đầu. “Ồ, vâng. Dĩ nhiên. Em đã khá lo lắng rằng đây không phải một bữa tiệc hóa trang.” Nàng ngước nhìn anh. “Anh có bị thương không?”

“Không.” Anh mỉm cười và gật đầu, như thể đang khen ngợi nàng. “Hãy cho tôi biết làm sao em đến được đây cùng lưỡi kiếm.”

“Ồ, thanh kiếm? Thanh kiếm này sao? Samuel, em vô cùng lấy làm tiếc vì đã làm gãy cái bàn cô dâu! Em chỉ muốn làm theo lời khuyên của ông Dojun, mang nó từ nhà Phu nhân Ashland về nhà mình như truyền thống của người

Nhật - để chúng ta có cuộc hôn nhân tốt đẹp, để anh biết em tôn kính và trân trọng anh, nhưng vợ Manalo đã bỏ anh ta, và anh ta uống rượu đến say bí tỉ, rồi lăn ra ngủ, và mọi thứ hỏng bét cả.”

“Bàn cô dâu?” anh nhắc lại với vẻ ngạc nhiên.

“Vâng, anh biết đấy - cái bàn này anh đã làm cho Phu nhân Tess, một cô dâu sẽ phải tự tay mang nó về nhà… anh quên rồi sao. Hano… hana gì đó. Nó bắt đầu bằng chữ ‘h’ trong tiếng Nhật. Nhưng nó bị gãy rồi! Như thế có phải là vận rủi không? Em định sửa nó… em đang định mang nó đi sửa. Thì người đàn ông bé nhỏ đó bất ngờ xuất hiện… ông ta có phải bạn anh không? Ông ta nói ông Ikeno có thể sửa được và chẳng ai phát hiện ra điều gì khác biệt. Ông Dojun bảo em anh sẽ rất vui khi thấy em mang cái bàn về Biển Dâng Trào, nên em đã làm. Đúng hơn là em đang cố…”

“Chúa ơi.” Chính xác là một tiếng càu nhàu. “Dojun lôi em vào chuyện này?”

Leda liếm môi, nhận ra không ai buồn nhúc nhích, tất cả đang nhìn nàng với vẻ căng thăng. “À, ông ấy gợi ý em đi lấy cái bàn về, nếu không làm sao em biết được.”

Samuel nhắm mắt tại. Trong một khoảnh khắc, cơn giận bùng nổ trong anh, nó như xuyên qua người nàng, giống đợt sóng mãnh liệt mang theo cả hơi nóng và sự lạnh giá. Anh mở mắt, khuôn mặt không có biểu hiện gì, và quay khỏi nàng. Cúi người với ông Ikeno, anh nói bằng tiếng Anh một cách từ tốn. “Tanabe Dojun lại biến tại hạ thành thằng ngốc lần nữa.” Mỗi từ đều thấm đẫm chua xót. “Vợ tại hạ là người khờ khạo và thấp kém, chỉ có giá trị với riêng tại hạ mà thôi. Về việc cô ấy đưa lưỡi kiếm đến đây, thật chẳng còn gì đáng ngạc nhiên hơn. Hành động đó đúng là không ra làm sao cả, nhưng xin ngài hãy chấp nhận lợi ích mà nó mang lại.”

Dù lời bôi nhọ của Samuel có vẻ hơi quá nhưng Leda cho rằng vì đã làm gãy chân bàn nên nàng không được đánh giá cao vào thời điểm này. Nàng liếc sang ông Ikeno và thấy ông ta đang nhìn mình.

Ông ta cúi người. “Vợ Jurada-san.”

Cặp mắt kỳ lạ của ông ta u tối và không hề chớp, khiến nàng cảm thấy không dễ chịu như khi tiếp xúc với ông Dojun. Nàng khẽ mỉm cười và gật đầu. “Xin chào, thưa ngài. Rất vui được gặp ngài.”

“Chúc mọi điều tốt lành,” ông ta nói, rồi đưa ra mệnh lệnh ngắn gọn, và một trong những tùy tùng cúi đầu chui vào ô cửa cong cong của căn phòng trên boong. Lát sau, anh ta trở lại với cái hộp đẹt tráng men và một cái túi có hình dáng cùng chiều dài mà Leda thấy vô cùng quen thuộc. Ông Ikeno cầm cái túi và lôi món vũ khí bên trong ra - thanh kiếm nghi lễ có chuôi hình chim vàng và ngọc trai khảm vào lớp sơn mài màu đỏ, thứ Leda sẽ nhận ra ngay dù nàng không nhìn thấy qua hàng thập kỷ.

Nàng nhìn Samuel nhưng anh chỉ quan sát ông Ikeno và thanh kiếm. Nỗi lo âu dấy lên trong tâm trí nàng: rằng anh đã ăn trộm món quà Lễ Jubilee để bán cho ông Ikeno, rằng anh là một tên gián điệp hoặc kẻ phản quốc hoặc một tên trộm đê tiện.

“Làm cách nào vợ Jurada-san lấy được?” Ông Ikeno gật đầu về lưỡi kiếm trong cái bàn gãy chân và nhìn nàng.

“Nó nằm trong… cái chi.” Nàng thấy mình không thể nói ra những thứ thô thiển như “chân”, dù với một người nước ngoài.

“Xin lỗi, vợ Jurada-san, cái gì cơ?”

“Chi. Chân! Là phần này. Nó ở bên trong phần này, như ông thấy đó.”

“Tôi thấy rồi. Bà có biết nó ở trong không, phu nhân-san?”

“Tôi không biết. Nó bị gãy và tôi thấy lưỡi kiếm.” Nàng cố cưỡng lại cảm giác muốn cắn môi. Với những người xa lạ trông có vẻ nguy hiểm này, nàng không biết nên nói gì là tốt nhất. “Nên… nó ở đây.”

Ông Ikeno liếc về phía Samuel. “Ngươi không ngu, hy vọng lừa gạt ta bằng một lưỡi kiếm giả, phải không?”

Samuel chỉ nhìn ông ta chằm chằm, không cử động.

Ông Ikeno phẩy tay về phía boong tàu, một cái chiếu dệt được trải ra dưới chân ông ta, chiếc hộp để ngay chính giữa, bên trong là miếng vải gấp lại, những cái bình có nắp, nhữngdđụng cụ nhỏ được sắp xếp ngay ngắn. Với điệu bộ nghiêm nghị, ông Ikeno quỳ xuống và đặt phần chuôi kiếm vàng lên chiếu. Chọn món đồ trông như cái cuốc gỗ từ trong hộp, ông ta gõ nhẹ bên một điểm trên chuôi kiếm và một cái ghim nhỏ rơi xuống miếng vải gấp.

Rồi ông ta rút thanh kiếm cùn ra khỏi vỏ, đấm nhẹ lên cánh tay kia. Lưỡi kiếm, vốn đã lỏng lẻo, dễ dàng tuột hẳn ra. Ông ta cầm nó ném thẳng qua thanh chắn.

Khi tiếng “ùm” tan đi, người đàn ông cầm lưỡi kiếm chạm trổ tinh vi bước tới, cúi người thật thấp và dâng nó lên. Ông Ikeno cầm thanh kiếm, giữ chặt phần lưỡi sắc. Ông ta dựng thẳng nó lên và ráp chuôi kiếm vào đó. Có vẻ không khớp nhau, lưỡi kiếm chỉ vào được có một nửa và mắc kẹt.

Ông Ikeno ngước nhìn Samuel.

Leda chưa bao giờ thấy khuôn mặt chồng mình trở nên bất động khó hiểu như lần này.

Người đàn ông Nhật Bản lại nhìn xuống thanh kiếm. Ông ta nắm chặt phần chuôi và gõ mạnh nó vào lòng bàn tay đang xòe ra. Lưỡi kiếm hơi rung rinh và tụt hẳn xuống, vừa khít.

“Iza!” Ông Ikeno bật ra tiếng kêu khẽ, như phá vỡ bầu không khí nặng nề. Những người đứng quanh cũng bắt đầu cử động và thì thầm, cười toe toét. Ông Ikeno nghiêng người trên chuôi kiếm và gắn lại cái ghim vào chỗ cũ. Ông ta giơ thanh kiếm lên cao trong ánh nắng. “Banzai!”

“Banzai!” Tiếng hô của những người khác vọng lại trên mặt nước yên tĩnh. “Giờ chúng ta có thể về nhà không?” Leda hỏi.

Samuel mỉm cười. “Hãy nghe tôi, Leda,” anh nói với vẻ hài lòng, bằng thứ tiếng Anh trôi chảy mà theo lời anh, ông Ikeno sẽ không hiểu, “dù bất cứ chuyện gì xảy ra, hay cứ làm theo lời tôi. Cúi chào người đàn ông này, rồi cúi chào tôi.”

Nàng lưỡng lự rồi cũng nghe lời anh, bắt chước động tác đã thấy anh và ông Dojun làm cả trăm lần.

Ông Ikeno không hề quan tâm đến nàng. Ông ta nhìn Samuel và gật đầu, thanh kiếm đưa lên ngang ngực, đôi vai gồng cứng lại. “Phu nhân Jurada đáng kính đây, cầu Kwannon phù hộ. Bà có thỉnh cầu gì, Ikeno sẽ đáp ứng. Tương lai, phu nhân-san đáng kính đây sẽ không đơn độc chừng nào Ikeno còn sống.”

“Sumimasen,” Samuel nói. “Vì điều này, món nợ của tại hạ với ngài sẽ không bao giờ chấm dứt.” Anh nhìn Leda, và nàng nhớ phải cúi chào anh. Dịu dàng, trước khi nàng ngẩng đầu lên, anh nói bằng giọng khẽ khàng và cẩn trọng. “Leda, khi tôi nói, ngay khi tôi nói, em phải rời tàu lập tức. Xuống nước.”

Nàng chợt thẳng người dậy. “Sao cơ ạ?”

“Làm như tôi nói. Dù chuyện gì xảy ra.” Quai hàm anh nghiến chặt. “Bất cứ chuyện gì xảy ra.”

“Nhưng…”

“Yên lặng!” Anh thình lình sải bước đến chỗ nàng, đẩy nàng dựa vai vào thanh chắn, lưng xoay về phía đám người kia.

“Hãy nghe đây,” anh nói với vẻ quyết liệt qua hai hàm răng nghiến chặt. “Tôi đang nói với em rằng nếu em không làm chính xác những gì tôi bảo, em sẽ không toàn mạng về nhà đâu, cả tôi cũng vậy. Đây không phải bữa tiệc hóa trang. Nếu tôi bảo em nhảy qua thanh chắn, em phải nhảy. Hiểu chưa?” Anh túm cổ áo và lắc nàng. “Giờ thì… bắt đầu khóc đi. Ngay lập tức.”

Leda đã chuẩn bị nức nở vì kinh ngạc. Nàng không hiểu, không hiểu mọi thứ. Nàng nhắm chặt mắt lại rồi mở ra.

“Samuel…”

“Bọn chúng không thể rời đi cho tới lúc thủy triều lên. Bốn tiếng. Dù có chuyện gì xảy ra, Leda, nhảy xuống nước khi tôi bảo. Làm theo lời tôi dù bất cứ chuyện gì xảy ra.”

Đôi mắt nàng đã đẫm lệ. “Chuyện gì sẽ xảy ra?”

Anh bật ra một âm thanh thô lỗ rồi quay đi, đối diện với ông Ikeno, lưng thẳng, vệt máu trên cổ áo đã thẫm lại trên nền vải lanh màu kem. “Yoi Shiyo.”

Người đàn ông Nhật Bản đáp lại bằng ngôn ngữ của mình, với một động tác hướng về thanh kiếm và về bản thân ông ta. Samuel do dự, rồi nghiêng đầu, như thể đó là một quyết định đồng tình.

Ông Ikeno ra lệnh cho thuộc hạ. Thái độ mọi người đều trở nên nghiêm túc, động tác trịnh trọng hẳn lên. Một cái chiếu khác được trải phía trước cái khi nãy, một thanh đoản kiếm với phần chuôi giản dị được đặt lên đó. Samuel quỳ xuống ngay mũi thanh đoản kiếm, gập người rất tao nhã. Anh chạm trán vào mu bàn tay trên chiếu rồi thẳng người dậy.

Ông Ikeno cũng quỳ, đối diện Samuel, cầm thanh đoản kiếm lên. Với sự chậm rãi theo nghi thức, ông ta rút kiếm khỏi vỏ, tháo lưỡi kiếm khỏi chuôi như thanh lúc nãy. Ông ta lau nó bằng một mảnh vải, từ tốn, lặng lẽ, âm thanh duy nhất nghe được là tiếng sóng ì oạp vỗ nhẹ vào bờ cát.

Leda không chắc mình thích cảnh này. Nàng quan sát ông Ikeno phủ lớp lót như bột lên lưỡi kiếm, để lại một chút bụi mờ. Ông ta lau lớp bột bằng một miếng vải khác, động tác thậm chí còn từ tốn hơn, cẩn trọng hơn.

Thanh thép đã được lau sạch, sáng loáng. Ông Ikeno lật nó trong tay, kiểm tra kỹ càng. Rồi ông ta đưa nó ra, phần chuôi hướng về phía Samuel.

Leda bám vào chỗ thanh chắn bằng sắt của con tàu đánh cá. Hai gò má nóng bừng. Chiếc mũ rơm mùa hè không mang đến chút bóng râm nào dưới ánh mặt trời giữa trưa. Samuel không đội mũ, tóc anh bắt lấy ánh sáng, tập trung chúng lại, khi thanh kiếm trong tay anh phản chiếu ánh mặt trời dọc theo chiều dài của nó. Anh ngắm nghía nó, xem xét phần lưỡi rồi đưa lại cho ông Ikeno.

Samuel ngồi bất động trong khi người đàn ông Nhật Bản đổ dầu vào mảnh vải và thấm lên lưỡi kiếm, cẩn trọng như lúc lau. Ông ta ráp nó vào lại phần chuôi, đặt lên chiếu, không tra vào vỏ, mũi kiếm chỉ thẳng vào người Samuel.

Rồi ông ta cầm thanh kiếm chuôi vàng lên, bắt đầu lặp lại nghi thức đó. Leda hít một hơi. Họ sẽ tiến hành một màn đọ kiếm.

Nàng có thể thấy đây là một dạng nghi thức chuẩn bị. Tim nàng như bắn khỏi lồng ngực. “Samuel,” nàng nói bằng giọng run rẩy. “Em muốn chúng ta về nhà.”

Ông Ikeno ngước nhìn nàng, như thể một con mòng biển vừa cất tiếng. Ông ta ngừng việc lau kiếm lại.

Trong một khoảnh khắc, Samuel chỉ yên lặng. Rồi anh nói với ông Ikeno,

“Gomen nasai”.

Ông Ikeno cầm thanh kiếm dài. Ông ta gật đầu. “So.

Samuel tra thanh đoản kiếm vào vỏ, để nó xuống, đứng dậy và đi tới chỗ nàng. Anh chạm vào cánh tay nàng và nghiêng vào sát tai nàng. “Chúng ta không thể về nhà. Hãy nghe tôi, hãy làm theo lời tôi, đó là tất cả những gì tôi yêu cầu.”

“Chuyện gì sẽ xảy ra?”

Anh đặt đầu ngón tay lên má nàng. “Xin em, Leda.”

“Chuyện gì sẽ xảy ra?”

Anh chỉ nhìn vào mắt nàng. Leda nuốt khan, cổ họng khô khốc, sợ hãi. Nàng túm áo khoác của anh.

“Samuel… em không chấp nhận được! Em không chấp nhận đâu.”

“Em có yêu tôi không?”

Môi nàng hé ra. “Có!”

“Vậy thì cứ tin ở tôi. Làm theo lời tôi nói. Cứ khóc nếu em muốn, cứ la hét nếu em muốn. Chỉ cần lắng nghe và làm theo lời tôi.”

“Đây là cơn ác mộng.”

Anh vuốt ngón tay xuống cằm nàng. “Tôi yêu em, Leda. Đừng quên điều đó.”

Nàng nhìn chằm chằm vào vệt máu trên cổ áo anh. Cổ họng nghẹn lại vì hoảng loạn. Miệng nàng mở ra muốn phản đối mà không thốt nên lời.

Anh thoáng nở nụ cười. “Và đừng quên hít thở.”

“Samuel! Nếu có chuyện gì xảy ra với anh…”

“Đừng quên,” anh thì thầm.

***

Samuel rời khỏi nàng. Anh đối diện với Ikeno và thanh harakiri-gatana ngắn, giản dị, với lưỡi đôi, chuôi kiếm như được làm bằng tay, bọc trong dải lụa đen. Anh quỳ xuống, cúi chào đúng nghi lễ, rồi tập trung sự chú ý vào thanh Gokuakuma.

Ikeno ban cho anh một vinh dự mập mờ: kaishaku - nhận làm người trợ giúp, một người thân cận, kết thúc nghi thức tự sát bằng thanh kiếm quỷ. Để Samuel không phải chịu nỗi đau đớn của nghi thức này, để bảo toàn nguyên tắc cao quý — khi anh cầm thanh kiếm và đâm thẳng vào người, Ikeno sẽ chặt đầu anh.

Đó là một hành động nhân đạo, sự thừa nhận ngấm ngầm rằng một người phương Tây sẽ không thể chịu đựng nổi, không đủ bản lĩnh để rạch bụng từ trái sang phải, từ trên xuống dưới, rồi rút lưỡi kiếm ra và đâm thẳng vào cổ họng mình, như một chiến binh thực thụ.

Samuel nhìn đôi bàn tay đang lau thanh Gokuakuma. Đôi bàn tay yêu thương, như người mẹ chăm sóc đứa con, vuốt miếng vải dọc theo chiều dài lưỡi kiếm để mang đến sự thanh khiết cho nó. Ikeno không vội. Một thanh kiếm Nhật được đánh giá bằng số lượng cơ thể bị nó chém gục chỉ sau một lần xuất chiêu. Lưỡi kiếm này, đã không được sử dụng qua hàng thế kỷ, sẽ được kiểm tra trên người Samuel.

Ikeno săm soi thanh Gukuakuma đến từng phân từng tấc. Ông ta giơ lưỡi kiếm trước mặt Samuel, cho anh nhìn nó mà không được chạm vào nó, để phán xét độ sắc bén và mặt thép không hề han gỉ, tỏa sáng không tì vết như vầng hào quang khiến hình tengu khắc trên đó như sống dậy, khiến cái mỏ và móng vuốt con quái vật quằn quại theo chuyển động của thanh kiếm.

Samuel cúi người với vẻ biết ơn. Ikeno lắp lưỡi kiếm vào chuôi và đặt cái ghim vào chỗ cũ. Ông ta tra thanh Gokuakuma vào vỏ và đứng dậy, bước ra đằng sau Samuel.

Trong đầu, Samuel thầm niệm kuji, kêu gọi sức mạnh của chính biểu tượng mà tay anh không thể ấn quyết. Anh lắng nghe mà không nhận thấy thanh âm gì, cảm nhận mà không thấy rung động gì, hít thở sự trống rỗng, cho tới khi chẳng còn thứ gì ngoài đất, nước, gió, lửa và thanh kiếm tầm thường trước mặt.

Thời gian, và thanh kiếm. Thời gian vô tận.

Trăng soi trên mặt nước, dòng nước trôi đi, trôi đi, trôi đi, trong khi bóng trăng ông hề di chuyển.

Con tàu nhấp nhô trên một làn sóng xô tới, rồi nó rẽ ngang, và đường chân trời lướt qua.

Anh nghĩ, và không nghĩ, về Leda. Về Dojun. Cứ như đang hấp hối, zanshin.

Bài hát cũ đến với anh, bài hát đầu tiên, bài hát của cá mập.

Và đôi khi, trong khoảng thời gian vô tận đó, anh nghe thấy tiếng chuông lạc điệu. Một hồi. Hai. Ba.

Leda, anh nghĩ. Leda!

Anh đưa tay ra và nhấc thanh kiếm lên.

ông thể nhắm mắt viết giấy giới thiệu cho Leda làm một chân đánh máy. Dù rất lấy làm tiếc, thực sự lấy làm tiếc, nhưng bà ta không biết gì về cô Leda Etoile ngoại trừ mẹ cô là người Pháp, và viết một điều như thế trong giấy giới thiệu phỏng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.