Hawaii, 1871
Bé Kai thích bơi lội. Cô bé hét lên với những con sóng lớn vỗ ào ạt vào rặng đá ngầm ở Waikiki, và đập hai bàn tay bé xíu lên vai Samuel.
“Xa! Đi xa!” cô bé đòi. “To!”
Nên cậu vòng cánh tay quanh người cô bé và ngụp xuống con sóng êm ả, cách hơi xa hầu hết đám trẻ Hawaii khác. Khi nhấc cô bé lên trên lớp sóng, vạt váy dài của bộ đồ bơi cô bé đang mặc lại dập dềnh cùng con sóng quét qua bộ ngực trần của cậu. Cô bé cười vang, kêu to và đôi lúc cậu ấn cô bé xuống nước thay vì nâng lên, để rồi cùng nhau ngoi lên với những giọt nước lăn dài trên mặt và miệng thì mặn chát vị muối.
“Đi xuống!” Cô bé hét. “Đi xuống.”
Cả hai cùng hít một hơi dài, Kai tinh nghịch phồng má rồi chúm miệng. Samuel chìm xuống làn nước trong vắt, giữ chặt cô bé trong tay. Làn sóng mạnh mẽ cuốn lấy họ, đưa họ vào gần bờ thêm vài mét, và cát dưới chân cậu trượt đi. Cậu ôm siết cơ thể mũm mĩm của Kai để ám hiệu “đi lên”, và cô bé quẫy đạp dữ dội. Samuel bật khỏi lớp cát, vùng đứng dậy, nhấc bổng Kai trên đôi tay mình.
Cô bé thét lên phấn khích. Một đợt sóng khác tràn qua, mang theo những âm thanh ồn ào và tung bọt trắng xóa. Samuel giũ nước khỏi mái tóc. Khi tai đã hết ù, cậu nghe thấy những tiếng la hét át đi giọng của Kai. Cậu nhìn về phía bờ biển và thấy nhiều bóng người cấp tập lao lên bờ.
“He mano!” Giữa tiếng sóng ầm ì, tiếng la hét vẫn vang đến chỗ Samuel.
“He mano!He mano nui loa!”[1]
Cậu thấy nó, một phần của cái vây đen nhô lên khỏi con sóng, một cái bóng sẫm màu di chuyển rất nhanh, dài như tấm ván lướt sóng của người Hawaii. Con cá mập chặn đường vào bờ của cậu và Kai. Samuel dường như nhận ra đám đông đang tụ tập lại, la hét, chạy dọc theo bờ cát.
Sau đó, cậu nhớ rất rõ cảm giác bình tĩnh lan tỏa khắp cơ thể khi con cá mập quay lại và lao về phía họ.
Cậu nhấc Kai khỏi mặt nước, để cô bé ngồi lên vai. Cô bé nắm chặt tóc Samuel, vẫn cười, chân đập đập vào ngực cậu. Cậu dùng tay giữ chặt cổ chân Kai. Cô bé hét điều gì đó nhưng cậu không nghe thấy. Trên cả tiếng sóng, trên tiếng than van sợ hãi từ bờ biển và tiếng la của đám đàn ông đang mang xuồng ra, cậu nghe thấy một thứ khác nữa.
Cậu nghe thấy bài hát của mình, bài hát u ám của người anh em cá mập. Cậu đứng yên và lắng nghe.
Sóng che khuất cái vây trong khoảnh khắc, nhấc chân cậu khỏi lớp cát và nhẹ nhàng mang cậu xuống. Cậu nhìn bóng dáng khổng lồ vụt qua cách đó chỉ vài mét. Tiếng la hét gọi mẹ của Kai vang trong tai cậu, như tiếng còi xe lửa vẳng lại từ nơi xa xăm, nhưng bài hát vẫn ngập tràn trong tâm trí cậu.
Nó giữ cậu yên lặng, câm nín; như một rặng san hô cố định, một mảnh gỗ trôi dạt không có sự sống - một vật thể bất động, không sợ hãi. Con cá mập lượn qua, quay lại và đến gần, như cơn ác mộng khổng lồ. Samuel vẫn lắng nghe bài hát. Cậu cảm nhận được sự tò mò chậm rãi của con cá mập - bên trong sự tò mò đó là cơn đói cồn cào và vô tri, nhưng cậu hoàn toàn yên bình và là một phần của con sóng, nó không muốn thứ như vậy.
Kai đã ngừng la hét. Cô bé cũng ngồi yên trên vai cậu, những ngón tay vò mái tóc cậu. Trong không khí, cậu nghe thấy những tiếng la hét và tiếng va đập — đám đàn ông trên xuồng đang quạt mái chèo ràn rạt xuống nước, hối hả lao về phía trước.
Con cá mập xoay mình lướt đi, băng qua cậu sát sạt. Samuel nhìn nó bơi, thấy lớp da màu xám đen, vây lưng, đuôi, và bỗng nhiên nó rẽ ra phía biển cả, cách xa hẳn chiếc xuồng đang tiến tới.
Chiếc xuồng trông thật to lớn, lao xuống chỗ họ trên một ngọn sóng lớn. Những mái chèo khua nước mạnh mẽ. Samuel bắt đầu cảm nhận được nỗi sợ hãi ập tới - không phải từ con cá mập mà từ mối đe dọa của những vũ khí bằng gỗ và những tiếng la hét dữ dội. Chiếc xuồng dường như chuẩn bị đâm mạnh vào bên hông cậu nhưng với kỹ thuật điêu luyện, những người Hawaii ở phía đuôi đã xoay nó hướng thẳng vào con sóng và nhẹ nhàng trôi ra đằng sau Samuel. Ai đó lôi tuột cô bé Kai đang la hét khỏi vai cậu.
Những cánh tay mạnh mẽ thô bạo chụp lấy cậu. Samuel quay lại, nhảy dựng lên rồi đâm sầm vào mặt gỗ cứng và trơn láng, hai đùi và đầu gối bị va đập mạnh. Trong một thoáng rối loạn, mạn xuồng phía bên kia bị nhấc bổng khỏi mặt nước và cả chiếc xuồng suýt bị lật, nhưng rồi cậu được kéo mạnh lên, gục vào một lồng ngực mặc áo trắng, nhận ra những từ tiếng Anh dội trong tai.
Những lời cảm tạ thượng đế và cảm tạ cậu; Ngài Gryphon ghì chặt Samuel như không thể thả ra. Đối diện với họ trong xuồng, Kai ngọ ngậy trong cánh tay nâu bóng của một người Hawaii, hét to, “Cha, cha!” và cố giãy giụa thoát ra.
Tiếng chửi thề ở sát bên tai, đôi tay ôm chặt cậu đến đau đớn “Samuel, cảm ơn cháu, cảm ơn Thượng đế vì đã mang cháu đến, Thượng đế yêu cháu, cậu bé, cháu là một anh hùng giáng thế…” Giọng nói cứ tiếp tục mãi, lẩm bẩm không dứt, cuối cùng Kai cũng thoát ra được, loạng choạng đi đến ngã vào lòng Samuel, và cha cô bé ôm gọn cả hai, đến khi xuồng cập bờ rồi vẫn không chịu buông.
Phu nhân Tess đang đợi, lội xuống làn nước biển, gấu váy lòa xòa dạt theo những con sóng đánh vào bờ. Trên mặt bà có vệt nước mắt, mái tóc đen nhánh xổ tung khỏi những chiếc ghim kẹp. Bà giằng bấy Kai vào vòng tay, quỳ xuống dụi mặt vào đôi vai và mớ tóc ướt của Samuel. Nước biển rút dưới chân họ, cát cũng trôi theo. Cậu hơi loạng choạng để giữ thăng bằng.
“Đứng vững nào, con trai.” Bàn tay vững chãi vẫn đang ôm vai cậu. Samuel ngước nhìn khuôn mặt Ngài Gryphon. Ánh nắng chiếu lên mái tóc vàng của ông, ông thật to lớn, thân thiện và cao thượng, và trước đây ông chưa bao giờ gọi Samuel là “con trai”. Ông đang cười tươi. Samuel cảm thấy gương mặt mình thay đổi, cảm thấy nụ cười ngập ngừng, run rẩy nở trên môi. Đám đông vây quanh, người Hawaii cởi trần người ướt sũng, người haole[2] đáng kính da trắng, mặc đồ sẫm màu kín đến tận cằm, đầu đội mũ, có cả quản gia người phương Đông của Phu nhân Tess, người vẫn đi cùng họ để phục vụ cho buổi picnic ngày Chủ nhật ở Waikiki.
Ai đó bắt đầu reo hò. Ngài Gryphon nhấc bổng Samuel lên dễ dàng như khi cậu bế Kai. Vô số bàn tay nắm lấy tay chân cậu và quăng cậu lên cao theo nhịp điệu. Hoan hô! Hoan hô!
Họ tung cậu lên ba lần, rồi cho cậu ngồi thẳng lại và nhấc cậu lên vai Ngài Gryphon, bất chấp quần cậu còn đang ướt sũng. Kai cựa quậy và hét to trong lòng Phu nhân Tess, cũng muốn được nâng lên, khiến cậu Robert cũng khóc nhè cho đến khi quản gia Dojun nhấc bổng cậu chủ và đi về phía rặng dừa nhô ra trên bãi biển.
Phân nửa đám đông bắt đầu di chuyển theo hướng đó; nửa kia nán lại để tiếp tục tung hô những người Hawaii đã lấy xuồng đi tìm con cá mập. Từ đâu bỗng báo tin đức vua Hawaii đang nghỉ ngơi trong căn nhà ở Waikiki. Khi họ đến chỗ có những cây cọ cao vút, các cô gái đã chờ sẵn với những chiếc vòng tết từ hoa và lá cây maile. Ngài Gryphon đặt Samuel xuống. Khi mọi người lùi lại và giữ yên lặng, các cô gái bước tới và đeo những vòng hoa vào cổ Samuel, bao phủ cậu trong mùi hương ngọt ngào và những chiếc lá mát lạnh.
“Đức vua vinh danh lòng dũng cảm của cậu.” Cô gái đầu tiên hôn lên hai má cậu, và khi người thứ hai bắt đầu làm tương tự, cậu ngọ ngậy lùi lại, khiến cô ta cùng cả đám đông bật cười, và cô ta giữ lấy vai cậu rồi hôn.
Cậu lùi lại và va vào Ngài Gryphon, ông cúi xuống thì thầm, “Hãy nói điều gì đó để họ bẩm báo lại với đức vua.”
Samuel liếm môi. Cậu hít một hơi. “Xin nói với ngài… đức vua… rằng… thật sự, chẳng có gì nghiêm trọng cả. Xin nói với ngài, những bông hoa thơm lắm ạ.”
Câu nói đó dường như khiến tất cả bật cười, nhưng Ngài Gryphon đã choàng tay qua người Samuel và kéo cậu lại gần nên mọi chuyện thành ổn cả. Thật tuyệt vời. Samuel hơi run rẩy. Cậu quay lại nhìn làn nước màu ngọc lam sáng lấp lánh bên trong rặng đá ngầm, rồi đến nhưng đợt sóng cuồn cuộn, nơi con cá mập lớn đã lướt đi như một cái bóng trở lại lòng đại dương xanh sẫm, sâu thẳm.
❀ ❀ ❀
[1] Tiếng Hawaii, nghĩa là “Con cá mập khổng lồ”.
[2] Người không phải gốc trên đảo Hawaii.