Bóng Tối Và Ánh Sao

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 12 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18

❊ ❊ ❊

Hawaii, 1882

Họ nói Haleakala cách mặt biển mười ngàn bộ.

Mười ngàn con sông hợp thành biển cả.

Một mục đích chân chính sẽ đánh bại mười ngàn người.

Chỉ gió mới tới được nơi này, gió và mây cuộn lên qua những khe nứt khổng lồ toang hoác trên những vách đá viền quanh miệng núi lửa. Sương mù lặng lẽ dạt vào Ngôi nhà Mặt trời, làm nhạt sắc đỏ của những lớp sỏi và bọt đá, những sườn núi trơ trụi và không gian hoang vu. Những đám mây cuồn cuộn hạ xuống rồi biến mất. Samuel và Dojun đã đi bộ cả nửa ngày trời, vậy mà những vách đá phía trước vẫn vừa rõ ràng vừa mờ ảo - giống như nhiều thứ khác: không gần hơn cũng chẳng xa hơn so với lúc họ vừa khởi hành.

Hãy coi mười dặm vừa qua là nửa đường của một chuyến đi dài trăm dặm.

Samuel không hỏi gì. Cậu chưa đến đây bao giờ. Dojun cũng vậy, cậu biết thế. Chỗ này cách Honolulu hai ngày đường: một ngày đi tàu thủy từ đảo tới Maui, ngày còn lại leo lên triền núi qua cánh đồng lau và rừng mây rồi theo hàng cây tới vành đai miệng núi lửa. Không khí loãng khiến phổi khô khốc đến đau nhức. Một sự im lặng kỳ quái như đóng băng sự sống - cả những cây nằm rải rác cũng bị phủ một màu bạc lạnh lẽo xa lạ với ánh sáng mờ mờ hắt ra, như thể phiến lá bắt được những tia nắng ban ngày, và phản chiếu lại, tạo thành màu kim loại rực rỡ.

Không có người ở quanh đây, Dojun thoải mái xách theo thanh kiếm trong cái vỏ dài. Samuel lại quen dùng một con dao ít gây chú ý hơn, dù cậu đã luyện tập với kiếm các chiêu thức chặt, chém, hay sử dụng nó như một cây gậy leo núi. Cậu biết có những ô nhỏ bí mật trong vỏ kiếm rất bình thường kia, trên vỏ đao của cậu cũng vậy, chứa đầy bột cản trở tầm nhìn và thuốc độc.

“Nghỉ thơi,” Dojun nói, dừng lại dưới chân con dốc dài dẫn lên phần đỉnh tròn của một đồi bọt đá. Họ đã đi theo con đường mòn băng qua vùng hoang vu này nhưng Dojun bỗng nhiên rời khỏi đó để đi lên con đường sỏi chưa hề có dấu chân người về phía ngọn đồi.

Samuel đứng lên, quan sát. Nhiều phút trôi qua, thân hình Dojun đã trở nên bé xíu, đồi bọt đá lớn dần thành khổng lồ, trong khi Dojun chỉ còn là một chấm đen đi lên con dốc. Ông biến mất sau cái miệng hình lòng chảo.

Sự tĩnh lặng như một vật chất hiện hữu, kêu rền trong tai Samuel. Nếu cậu di chuyển bước chân, con đường đá rộng vang lên một tiếng rắc lớn. Vùng đất này như đang chơi trò ảo giác, khiến những thứ bé nhỏ lại có vẻ to lớn mà những thứ đồ sộ lại có kích thước chẳng là bao.

Cậu thưởng thức cảm giác hư vô này. Không gian trống trải, sự cô lập đáng sợ - cậu cảm thấy nó như một chỗ nghỉ ngơi, tránh xa những thứ cậu không biết đã khiến cậu lo lắng. Thậm chí cậu còn vui vì Dojun để mình ở lại. Cậu cực kỳ an toàn, không thứ vũ khí nào, không nỗi xấu hổ nào có thể chạm vào cậu.

Cậu quỳ xuống, chờ đợi. Khi những đám mây sà xuống, không khí trở nên lạnh cóng. Nhiều năm rồi cậu chưa cảm nhận được cái lạnh như vậy. Cậu vẫn nhớ, lần đầu tiên sau quãng thời gian dài, những căn phòng lạnh lẽo và nước như đóng băng, đôi tay cậu sưng húp vì ngâm trong nước quá lâu, hai cổ tay nóng ran vì cố sức kéo những sợi dây trói. Cậu không kéo dây để chạy trốn, cậu chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó, cậu chỉ sợ đến thót tim khi bị ai đó chạm vào người hoặc bị đánh, bởi vì cậu chẳng thể làm gì khác, nên cổ tay mới bị thương đến vậy.

Cậu nhớ có những đứa bé không thể sống sót, chúng bệnh nặng và cứ thế chết dần chết mòn, những đứa bé đã khóc cho tới khi ai đó phát ngấy lên vì cứ phải nghe suốt ngày. Cậu đã mạnh mẽ hơn chúng, nhưng không đủ mạnh hay đủ thông minh để hiểu rằng cuộc sống có thể khác đi.

Phu nhân Tess đã làm điều đó, giải phóng cho cậu, và giờ cậu ở đây, hít thở bầu không khí loãng, trong lành trên cao - sạch sẽ và không hề nhiễm bẩn, thậm chí bọt đá dưới chân cũng hoàn toàn tinh khiết. Cậu cầm một nắm bọt đá và vo những hình thù màu đen giữa hai lòng bàn tay. Những mảnh màu gỗ mun lấp lánh, vừa đẹp mà cũng vừa xấu, giống miệng núi lửa đã phun ra chúng.

Cậu trải một miếng vải đã được gấp cẩn thận và cho một vốc sỏi lấp lánh vào giữa để mang về làm quà cho Phu nhân Tess. Khi cậu đang buộc nó lại, một cảnh giác mơ hồ lướt qua cậu.

Cả thế giới dường như đổ sập xuống, cậu lăn vội sang một bên khi ánh thép bay vèo trên đầu, tiếng gió rít sát bên tai. Thanh kiếm bổ xuống ngay lúc cậu vừa né sang, giải phóng sức mạnh trong cú chém không khoan nhượng hình vòng cung chết chóc, mũi kiếm cắm vào mặt đất, lưu lại một vệt dài gần mười phân lẫn vào bọt đá đen.

Dojun buông cả hai tay khỏi chuôi kiếm, để nó đứng sững đơn độc trên mặt đất.

Samuel thủ thế, chìm trong mối đe dọa, khi Dojun bước về phía cậu, một cái bóng như lướt qua - Samuel nhảy khỏi bàn tay thò về phía cổ mình, giơ hai cánh tay bắt tréo lên cao và cúi thấp xuống để tránh cú đá tiếp theo có thể làm xương cậu vỡ vụn nếu trúng phải. Những đòn tấn công liên tục được tung ra, Samuel trôi nổi như một cái bóng, né tránh, bắt đòn, tâm trí hoàn toàn trống rỗng, choáng váng trước tình huống hiện tại - Dojun đang toàn lực tấn công cậu với những chiêu thức mạnh mẽ hiểm ác, tạo thành cái bóng mờ trước khi đến nơi.

Samuel không trả đòn, cuối cùng cậu chỉ vặn người, cúi xuống tránh cái bóng, hạ thấp vai xuống nhử mồi để Dojun đá vào vị trí cậu đã phòng thủ sẵn, ông hạ xuống đất bằng một chân và mất đà, cơ thể lao đến vị trí Samuel vừa đứng, bay qua vai cậu như thể ông bị quăng đi, dù Samuel chưa hề chạm vào người ông.

Dojun chống hai tay xuống đất lăn một vòng, đứng bật dậy trong một vầng sáng bụi mờ, cái bóng tan biến như chưa hề tồn tại.

Samuel đứng thở hổn hển, nhìn ông chằm chằm, cố tin rằng mặt đất vừa sụp đổ, mặt trời tan thành tro bụi và biển cả cạn trơ đáy: Dojun đã phá bỏ lời hứa.

So.” Dojun làu bàu, chống hai tay vào hông. “Đã hứa với cậu. Không đánh Samua-san, đúng không?”

Môi Samuel cong lên. Cậu có thể thấy thanh kiếm từ khóe mắt, mũi kiếm cắm vào lòng đất nơi cậu đã ngồi. Đồ khốn, cậu muốn thét lên. Tôi đã tin tưởng ông!

Dojun nhún vai như thể cậu đã nói to những câu đó. “Đã cố lắm rồi. Khó thật. Không làm nổi.”

Samuel hít vào phổi sự trong lành mỏng manh của bầu không khí, nhìn xuống thanh kiếm. Cậu nhớ lời thề của Dojun như thể nó được khắc lên bức tường trong đầu.

Ta hứa danh dự với cậu, ta sẽ không bao giờ cố ý đánh cậu vì bất cứ lý do gì.

Dojun đã cố đánh cậu.

Đã cố. Đã cố lắm rồi. Khó thật.

Và không thành công.

Samuel ngước mắt lên, với sự ngạc nhiên và sự thật ló dạng. “Ông không thể làm được.” Cậu nói từ tốn. “Ông biết mình không thể làm được.”

“Cậu trẻ hơn, đúng không?” Dojun cũng đang thở hổn hển. “Bản lĩnh khá đó.”

Samuel nghiến răng, rít không khí qua những kẽ hở. Rồi thấy mình bật cười.

Cậu ngửa mặt lên trời và cười không thành tiếng.

“Cậu điên à?” Dojun gắt gỏng. “Nghĩ mình là đệ nhất sao?”

Nhưng ông vừa nói vừa mỉm cười. Ông đi tới rút thanh kiếm khỏi mặt đất, nhìn về phía Samuel.

“Cậu nắm bắt bài hát tốt đó, Samua-san. Ta may mắn, nhỉ. Thanh kiếm này mà giết cậu, ta phải làm thế nào?”

Đúng là nó có thể giết chết cậu. Không có điểm dừng an toàn nào trong cú chém tàn khốc đó.

Dojun nói bằng tiếng mẹ đẻ, “Ở các võ đường sẽ có những bài khảo nghiệm. Họ dạy cậu các loại võ công khác nhau. Kyujustsu, là cung thuật. Jiujitsu, nhu thuật. Kenjutsu, kiếm thuật. Có dan thứ nhất, dan thứ hai, dan thứ ba, theo từng cấp bậc.” Ông tra kiếm vào vỏ. “Thuật ta dạy cậu không có cấp bậc gì hết. Cũng không có võ đường. Cậu sống. Hoặc chết. Đó là khảo nghiệm duy nhất.”

ông thể nhắm mắt viết giấy giới thiệu cho Leda làm một chân đánh máy. Dù rất lấy làm tiếc, thực sự lấy làm tiếc, nhưng bà ta không biết gì về cô Leda Etoile ngoại trừ mẹ cô là người Pháp, và viết một điều như thế trong giấy giới thiệu phỏng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.