Bóng Tối Và Ánh Sao

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 12 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27

❊ ❊ ❊

Phu nhân Tess dặn nàng đợi một mình trong căn phòng bên cạnh phòng trẻ. Leda không thể ngồi yên, nàng đi tha thẩn trong mùi hương cũ kỹ của những đóa hồng để lâu và những bông hoa phai màu trên bộ xô pha bọc vải. Nơi này từng là khuê phòng của một tiểu thư, ở trên tầng lầu nhìn xuống con đường và khu vườn trước nhà, lúc này những tấm rèm hoa ở khung cửa sổ rộng đã được kéo lên cao.

Nàng dừng lại một thoáng khi nghe thấy tiếng người bên phòng trẻ - nhưng đó chỉ là bà vú mới và cô hầu, thì thầm về Tommy khi họ cho thằng bé đi ngủ. Bà vú đến chỗ cánh cửa khép hờ và nhìn vào, mỉm cười khi thấy Leda rồi chúc nàng ngủ ngon, sau đó đóng hẳn cửa lại.

Sự tĩnh lặng buông xuống. Leda thấy mình như bóng ma trong khuê phòng đầy những chiếc gối êm ái và những cái ghế cũ kỹ. Nàng nghĩ căn phòng này hẳn đã kinh qua nhiều hạnh phúc, gia đình bên nhau và cười đùa trên những chỗ ngồi ấm cúng, trẻ em chơi trên tấm thảm mềm, người bà khâu lại chỗ rách bên dưới cái ghế xích đu. Leda chỉ là vị khách bất chợt, một sự hiện diện xa lạ đến rồi đi và nhanh chóng bị quên lãng.

Quý ông Gerard lặng lẽ bước vào, nàng quay khỏi giá sách, khỏi những quyển Alice lạc vào xứ sở diệu kỳ, Truyện cổ Grimm để thấy anh ở đó, một thiên thần quyền uy và băng giá mặc trang phục của con người.

Nàng đã chuẩn bị một bài tuyên bố ngắn nhưng lại quên sạch. Sự thân mật thông thường - dường như bất khả - với một người đã có cuộc chuyện trò gần nhất với nàng trong phòng ngủ - trên giường - trong một cử chỉ ôm ấp rất không đàng hoàng. Nàng đỏ mặt và đứng yên, nhìn anh, cố tin những gì nàng nhớ là sự thật. Người đàn ông tóc vàng và lạnh nhạt này đã hôn và ôm nàng, đã đi vào trong nàng, đã ngủ với đôi tay choàng qua người nàng.

“Cô Etoile.” Anh cũng chả buồn để ý đến lễ nghĩa. “Chúng ta sẽ kết hôn sau Giáng sinh, nếu cô thấy vừa lòng.”

Trước câu nói thờ ơ như vậy, nàng nhìn đi chỗ khác. Rồi nàng nắm hai tay vào nhau, ngồi xuống cái ghế đu, ngó chăm chăm xuống những ngón tay mình. “Quý ông Gerard… xin ông đừng cảm thấy… mình phải đưa ra… một quyết định không thể sửa đổi như vậy. Có lẽ… ông sẽ cần thêm thời gian để cân nhắc.”

“Tôi còn cân nhắc gì nữa?” Sau vẻ dửng dưng của anh lộ ra sự cay đắng. “Nó đã được quyết định tối qua. Và không thể thay đổi được, cô Etoile ạ.”

“Nhưng… tiểu thư Kai…”

“Tôi không còn nhận được sự đồng ý của cha mẹ cô ấy nữa. Hay… cảm xúc của cô ấy.”

Leda vặn vẹo hai bàn tay. “Tôi xin lỗi,” nàng thì thầm. “Tôi rất lấy làm tiếc.”

“Hãy cho tôi biết một chuyện. Hãy nói sự thật.” Khuôn mặt anh trở nên căng thẳng. “Có phải tôi là người đầu tiên?”

Trong giây lát, nàng không hiểu ý anh. Rồi nàng thấy sắc đỏ dâng lên ngực, lên cổ và lên mặt. Nàng ấn chân xuống sàn, dựa hẳn vào thành ghế, một nỗ lực vô vọng náu mình trong đó. “Vâng.”

Anh chớp mắt nhìn nàng. Mặt nàng đã đỏ bừng. Người đầu tiên. Anh còn nghĩ sẽ có người thứ hai sao? Anh nghĩ nàng có thể chịu được việc bị một người không phải anh chạm vào sao?

“Tôi đã không biết.” Anh quay đi. Những lời nói sống sượng của anh mang vẻ tức giận và chán nản. “Tôi không… thạo lắm về chuyện này.”

Leda đứng bật dậy, thẳng người đến cứng nhắc. “Quý ông Gerard, tôi sẽ không bao giờ dính dáng đến các quý ông theo cái kiểu thân mật thô lỗ như vậy.”

“Không à?” Anh ném cho nàng một cái nhìn giễu cợt.

Leda chợt hồi tưởng lại rõ ràng về cơ thể anh đè trên nàng, đôi tay anh trong tóc nàng, cảm giác làn da trần trụi áp vào da nàng. “Tôi không nên như vậy!” nàng thốt lên. “Tôi đã quá sai lầm!”

“Tôi ước gì đêm qua cô đã nhớ mình cần cẩn trọng.”

“Tôi nghĩ ông đang cô đơn! Tôi không biết… ông định… làm việc đó.” Anh quét ánh mắt qua nàng. Nàng nắm chặt hai bàn tay.

“Tôi dám bảo đảm, thưa ông, rằng tôi chẳng bao giờ biết chuyện như thế có thể xảy ra. Chắc chắn không ai nói gì với tôi về điều đó!” Nàng hất cằm lên với vẻ phẫn nộ. “Nếu có nói vậy thì tôi cũng chẳng tin.”

Nụ cười kỳ lạ mơ hồ xuất hiện trên miệng anh. “Tôi đã nghe nói thấy cô khóc lóc, nhợt nhạt vì mất máu.”

“Tôi khẳng định ai cũng sẽ khóc cả thôi. Nếu không vì những lý do khác thì cũng vì quá ngạc nhiên. Đó là trải nghiệm đặc biệt nhất trong đời tôi.”

“Đúng,” anh nói. “Tôi cũng vậy.”

Nàng ngồi xuống và không ngừng đu đưa chiếc ghế. “Và giờ họ đều nghĩ…” Nàng cắn môi. “Thật mất mặt. Tất cả đều nhìn tôi! Chúng ta có phải cưới nhau hay không khi ông đang rất ghét tôi vì chuyện này? Phu nhân Tess đã nói đó là cách… đó là những đứa trẻ, ông hiểu mà. Và tôi phải đợi vài tuần mới biết chắc được.” Nàng bật ra khỏi cái ghế và quay đi, vòng hai tay ôm lấy mình, mắt nhắm nghiền. “Tôi sợ lắm!”

Anh không trả lời. Khi nàng mở mắt, anh đã ở bên cạnh, gần đến kinh ngạc. “Ồ!” Nàng buông ra một tiếng thở gấp. “Ông làm cách nào vậy, khi sàn nhà chỗ nào cũng kêu cọt kẹt?”

Anh đỡ cằm nàng, giữ lấy nàng trong khi nhìn vào cặp mắt nàng. “Cô đang hoảng sợ.”

“Không, tôi không phải như vậy. Tôi không được dạy dỗ để thể hiện những cảm xúc tầm thường. Nhưng nếu có, tôi chắc sẽ bị nhìn chằm chằm, bị xì xào sau lưng, bị chỉ trỏ, và phải lấy một quý ông ghét bỏ mình, nói tôi này nọ! Và không cần nhắc tôi hít thở đâu, quý ông Gerard. Tôi tin chắc ông sẽ rất vui nếu tôi không thở nổi, rồi ông có thể nhanh chóng dứt bỏ được tôi.”

“Không. Cô sẽ chỉ tái nhợt rồi ngất đi, nhưng cô vẫn sống như thường. Và tôi vẫn phải làm đám cưới với cô.”

“Ông không cần làm thế nếu không muốn! Tôi đã cố nói với Phu nhân Tess, nếu tôi có được một lá thư giới thiệu…”

Những ngón tay anh bóp cằm nàng chặt hơn. “Cô không cần thư,” anh nói. “Ba tuần nữa chúng ta sẽ kết hôn. Tôi sẽ chăm lo cho cô.”

Nàng nuốt khan. “Phu nhân Tess nói ông sẽ chăm sóc tôi.”

“Vậy ư? Anh buông nàng ra. “Bà quá hiểu tôi.” Môi anh cong lên thành vẻ hài hước sầu não. “Bà biết tôi sẽ không làm bà thất vọng.”

***

Lễ cưới diễn ra vào một ngày trời trở gió, nhiều mây trong tháng Một, tại nhà thờ riêng ở Westpark, tiểu thư Kai làm phù dâu cho Leda. Tất cả trông có vẻ hư ảo và giả dối, như bộ váy xa tanh trắng và tấm mạng che mặt tinh khôi của Leda, được Madame Elise may vội vã và gửi đến hôm qua từ London, cùng mẩu tin nhắn chúc mừng từ người đàn bà có máu kinh doanh này, người mong rằng cô Etoile sẽ vui lòng cho bà ta cái vinh dự được cung cấp những bộ váy áo thời trang theo gu thẩm mỹ của cô dâu.

Leda không rõ ai đã trả tiền cho bộ váy của nàng, cũng như bộ váy vải lụa ni lông màu mơ với cái nơ lớn sau lưng của tiểu thư Kai, và cả những bông hoa cam trái mùa tỏa hương thơm dịu mát. Nàng e đó là Ngài Gryphon, trông đặc biệt nổi bật khi đứng đợi nàng ở góc giáo đường, đã bóp nhẹ tay nàng để trấn an khi họ bước dọc theo lối đi giữa hai hàng ghế. Nếu ông không ở đó và nâng đỡ nàng, Leda biết hai đầu gối mình sẽ khuỵu xuống và nàng sẽ gục trên nền đá trong đớn đau và sợ hãi.

Nhà thờ nhỏ quét vôi trắng và tươi sáng, kể cả trong một ngày âm u thế này, một hình ảnh đầy mê hoặc của nghệ thuật điêu khắc và sự hài hòa theo phong cách thế kỷ 18. Leda biết mình không thuộc về nơi này - chẳng có vị tổ tiên quý tộc nào của nàng có thể tạo ra một chốn cổ tích như vậy.

Quý ông Gerard, tuy vậy, còn hợp với khung cảnh tao nhã hơn cả phù rể và Ngài Robert, người vẫn đang lúng túng với mấy cái lỗ khuy khi âm nhạc đã vang lên trong thánh đường. Quý ông Gerard đừng bất động, mặc chiếc áo khoác buổi sáng màu đen, vừa khít, quan sát những người đến tham dự thưa thớt đứng dậy, từng hàng từng hàng khi Leda đi qua - và nàng nghĩ không có ai, trong tưởng tượng hay ngoài đời thực, có thể tái tạo lại chính xác cái dáng vẻ lạnh lùng, rực rỡ và tàn nhẫn đến hoàn hảo đó.

Rồi qua tấm mạng che mặt, nàng loáng thoáng thấy Phu nhân Cove - Phu nhân Cove! Đôi mắt cay cay, nàng phải cắn môi để ngăn dòng cảm xúc trào dâng. Họ từ phố South đến: Phu nhân Cove đứng dậy với khuôn mặt chăm chú và đã cầm sẵn khăn tay, đội chiếc mũ nặng trĩu bởi một thứ trông tựa như con gà gô nhồi bông - mới lạ và thời trang tới mức hơi thiếu lịch sự - và kia là quý bà Wrotham, đội chiếc mũ đẹp nhất của mình, mua từ hai mươi năm trước ở Paris. Nhưng chính quý cô Lovatt cao quý, người luôn cho rằng nước mắt và nhược điểm của tầng lớp bình dân, đeo vẻ mặt nghiêm nghị rồi lại giật khăn tay của Phu nhân Cove để chấm chấm lên mắt với vẻ cau có bực bội và cái miệng mếu máo, mới là người phá tan sự điềm tĩnh mong manh của Leda. Mọi thứ trở nên hoàn toàn mờ mịt. Nàng bám chặt vào cánh tay Ngài Gryphon, mò mẫm đi về phía trước, những giọt lệ nóng tuôn rơi đằng sau tấm mạng.

Họ tưởng chuyện này là thật. Họ đã từ London đến tận đây, chắc hẳn là đi tàu, dù quý bà Wrotham bị say khá nặng vì không chịu nổi sự rung lắc của các toa tàu. Họ là bạn của nàng, họ mừng cho nàng - và tất cả chỉ là giả dối, kể cả chiếc váy trắng tượng trưng cho sự trong sạch.

Ngài Gryphon thả cánh tay Leda ra. Tiểu thư Kai nhận bó hoa từ nàng, mỉm cười hào hứng. Chẳng còn cách nào khác Leda phải quay sang đối mặt với anh.

Qua tấm mạng che mặt và làn nước mắt nhòe nhoẹt, nàng chỉ thấy vóc dáng của anh, màu đen và vàng. Nàng nghe thấy giọng anh, đều đều, vô cảm. Tình yêu, nương tựa, tôn trọng. Làm sao anh có thể nói điều đó. Nàng không nghĩ mình có thể thốt lên tiếng nào.

Vậy mà, khi đến lượt nàng, những từ ngữ cứ thế tuôn ra, rõ ràng và kiên quyết. Nàng yêu anh. Yêu thật lòng. Đó là khoảnh khắc chân thực nhất trong suốt nghi lễ giả tạo này.

Khi đau ốm cũng như khi khỏe mạnh, miễn là chúng ta còn sống bên nhau.

Anh vén tấm mạng che mặt của nàng lên. Nàng chớp mắt và thấy anh thật rõ ràng. Đôi mắt, cặp mi đen, màu xám của tia sáng đầu tiên, khuôn mặt anh hoàn hảo đến siêu thực, khuôn miệng đã từng nếm môi nàng. Nàng thấy anh nhận ra những giọt nước mắt. Một sự cẳng thẳng mơ hồ nhất khiến quai hàm anh nghiến lại khi anh cúi xuống và hôn phớt lên gò má ẩm ướt của nàng.

***

Phu nhân Tess đi lại quanh phòng. Bà lật khăn trải giường lên, kéo mấy cái gối, mở những tấm rèm đã đóng rồi vuốt bộ váy trắng cô hầu treo trong ngăn tủ trống. “Đây là phòng của bà nội ta. Cháu có thể trang trí lại nếu muốn. Ta e nó đã quá lạc hậu rồi.”

“Nó rất đáng yêu, thưa phu nhân,” Leda nói.

“Hãy gọi ta là Tess.” Bà chỉnh lại cho ngay ngắn cái khung hình bầu dục treo trên tường, một bức tranh về cậu bé đang câu cá. Cử chỉ bồn chồn của bà khiến Leda thậm chí còn lo lắng hơn.

“Ồ, cháu không thể…”

“Cứ gọi thế đi mà.” Bà ngước lên. “Tess. Là Terese gọi ngắn lại, mà ta phải thừa nhận mình rất không thích cái tên đó.”

“Vâng, thưa Phu nhân… Tess.”

Một cái hộp sứ nằm trên bàn trang điểm trắng và vàng. “Samuel gửi cái này, nhờ ta mang đến cho cháu.”

Leda nhận lấy món quà không được trang trí cầu kỳ. Nàng hơi lưỡng lự, nhưng Phu nhân Tess - Tess thì đúng hơn, dù Leda không nghĩ mình có thể gọi bà theo cái cách vô lễ đến vậy - đang quan sát với vẻ háo hức, nên nàng ngồi xuống ghế bành và mở nắp hộp. Bên trong, trên lớp xa tanh hồng là cái lược và gương, vô cùng quen thuộc, đến tận cái đốm nhỏ trên mặt gương cũ kỹ mà Leda vẫn nghĩ trông như mặt con yêu tinh tí hon ló ra khỏi mép gương.

“Quý ông Gerard tìm thấy ạ?” Nàng thấy cơn nghẹn ngào đã dâng lên đến cổ họng.

“Leda!” Giọng Phu nhân Tess có vẻ trêu chọc. “Ta mong cháu sẽ không khóc nhè nữa.”

“Vâng, thưa phu nhân.” Leda sụt sịt và cúi đầu. Rồi nàng nhìn lên và cười nghẹn ngào. “Đây chính xác là điều quý cô Myrtle sẽ nói với cháu.” Nàng chạm vào cái gương, lần ngón tay theo những hoa văn trên khung bạc. “Cháu không nghĩ mình lại được thấy nó lần nữa.”

“Cháu có muốn ta chải đầu cho không?” Không đợi nàng đồng ý, Phu nhân Tess đã cầm cái lược lên, bắt đầu gỡ kẹp và ghim khỏi tóc Leda.

Tóc nàng xõa xuống, uốn cong quanh vai. Phu nhân Tess lặng lẽ làm việc, không quá nhẹ nhàng, trong một lúc. Leda cố không nhăn mặt.

“Chà, ta sẽ lại xen vào việc này thêm lần nữa.” Giọng Phu nhân Tess có chút nặng nề, và Leda hiểu như thế nghĩa là bà đang bối rối, hoặc không chắc chắn. “Lúc kết hôn ta cũng không còn mẹ, nhưng ta có mặt người bạn. Ta muốn làm bạn cháu, Leda. Cháu có phiền lắm không nếu ta ngồi xuống và kể cháu nghe vài điều ta nghĩ cháu nên biết?”

“Không hề, thưa phu nhân. Dĩ nhiên là không.”

“Gọi ta là Tess, làm ơn.”

“Ồ, thưa phu nhân… cháu không thể. Cháu xin lỗi. Như thế là quá vô phép.”

Phu nhân Tess ngồi xuống mép chiếc giường cao, bàn chân gác nên cái ghế nhỏ cạnh đó, vẫn cầm lược của quý cô Myrtle trên tay. “Chà, Samuel cững chưa bao giờ gọi ta như thế, nên ta cho là cũng không sao hết. Dù điều đó khiến ta thấy mình già nua và cổ lỗ quá rồi. Không ai gọi ta là ‘phu nhân’ trong suốt hai mươi năm đầu đời, và ta nghĩ sẽ vừa khó chịu vừa chẳng hay ho gì khi mọi người cứ ‘phu nhân, phu nhân’ cho đến ngày ta nhắm mắt.”

Leda lập tức quay sang bà. “Phu nhân không già chút nào. Ý cháu là Tess! Cháu sẽ cố!”

“Cảm ơn cháu. Ta thấy trẻ ra rồi đấy.” Bà nghiêng đầu. “Bây giờ, ta sẽ kẻ cháu nghe những gì ta học được từ người bạn đó, và cháu đừng kinh ngạc đấy.” Bà mỉm cười. “Chà, cháu có thể kinh ngạc nếu muốn… ta nghĩ hy vọng mình không làm cháu bị sốc đúng là hơi quá… nhưng sau đó, cháu phải hứa sẽ quên quý cô Myrtle cùng các loại phép tắc đi, và nghĩ về những gì ta nói.”

Leda thấy người mình nóng bừng. “Về chuyện…”

“Ừ, về chuyện đó. Cháu và Samuel. Không hề gì, Leda… đừng nhìn đi chỗ khác. Cháu hiện là người phụ nữ đã có gia đình. Cháu nắm trong tay năng lực mang đến khoái cảm cho chồng, hoặc khiến nó phải khổ sở. Đó là lựa chọn của cháu, nhưng ta không muốn cháu lựa chọn mà lại chẳng biết gì cả.”

“Không, thưa phu nhân. Tess, ý cháu là thế.”

“Người bạn của ta tên là Mahina Fraser. Bà ấy là người Tahiti. Ta đảm bảo, Leda, không ai có thể trò chuyện về tình yêu thể xác giữa nam và nữ thoải mái hơn một người Tahiti đâu.”

“Ồ,” Leda thốt lên với vẻ ngờ vực.

“Cháu đã nghe nói đến Tahiti chưa? Nó là một hòn đảo. Mahina kể những chuyện đó cho ta nghe trên bãi biển. Với cát nóng giữa các ngón chân, tóc xõa tung, như cháu bây giờ. Đàn ông hơi khác một chút, nhưng ta nghĩ một phụ nữ cần phải thư giãn mới có thể làm tình cho ra trò được. Tóc chúng ta không buộc, và chúng ta không sợ hãi.” Bà nheo nheo đôi mắt đẹp như trêu chọc. “Đó… ta đã làm cháu kinh ngạc rồi, mà chúng ta vẫn còn chưa bắt đầu. Cháu có sợ Samuel không, Leda?”

Câu hỏi quá bất ngờ làm Leda chỉ biết chớp mắt. “Nó có làm đau cháu không?” Tess hỏi nhẹ nhàng.

Leda nhìn xuống lòng, chà mạnh ngón cái lên cán bạc của chiếc gương. “Có ạ.”

“Tin ta nhé, làm ơn tin ta nhé… đó chỉ là nhất thời thôi. Sẽ hết đau chỉ sau một thời gian ngắn, mà nếu có, tức là có gì không ổn. Đừng quên chuyện này. Và không được… không được để Samuel tin điều ngược lại. Vì ta sợ là nó đã như thế rồi. Ta sẽ kể chuyện Samuel cho cháu nghe luôn đây, nhưng về điểm này thì ta đúng. Ta già rồi, ta lạc hậu và ta biết về chuyện này nhiều hơn hai đứa. Cơ thể phụ nữ cần chút thời gian để thích nghi, và đau hay chảy máu chính là phản ứng tự nhiên. Cháu hiểu không?”

Leda nuốt khan. Nàng gật đầu.

“Cười lên xem nào. Không ghê gớm lắm đâu. Rất dễ chịu. Cháu đã bao giờ để cát ấm lọt vào kẽ ngón chân chưa?”

“Chưa, thưa phu nhân.”

“Hãy nghĩ đến thứ gì đó ấm áp và khoan khoái. Một cái chăn nhồi lông. Một cái khăn choàng vải ca sơ mia chẳng hạn.”

Ánh mắt Leda thơ thẩn đến cái giường phủ màn trướng. Tess liếc nhanh về phía nàng. Leda mặt mũi đỏ bừng.

“Cháu đang nghĩ đến Samuel sao?” Tess nhún nhảy như một đứa trẻ đang vui và ngả về phía trước. “Tuyệt. Giờ thì, ta sẽ cho cháu biết Mahina nói gì về đàn ông… và tất cả đều đúng.”

***

Tới khi Tess kết thúc, Leda đã biết những cái tên bằng tiếng Tahiti cho những thứ nàng không bao giờ hình dung được chúng có tồn tại, và cho những chỗ nàng chỉ ngờ ngợ là “ở đó”. Quý cô Myrtle hẳn đã chết ngất từ lâu trước khi Tess ném cho Leda một cái nhìn trêu chọc và nói, lần thứ hai mươi. “Giờ ta đã làm cháu bị sốc rồi nhé. Đừng cười, làm ơn. Nó có vẻ ngớ ngẩn hơn sự thật nhỉ.”

“Ôi,” Leda nói qua các kẽ ngón tay. “Chỉ ngớ ngẩn bằng một nửa như thế thôi là cháu đã không biết người ta có thể xoay xở thế nào rồi.”

“Cháu sẽ làm được. Và đừng cười vào những lúc không phù hợp, vì như thế sẽ làm tổn thương thằng bé. Đàn ông nhạy cảm lắm. Và Samuel…” Bà trở nên tư lự, xoay xoay cái lược trong tay. “Ta nghĩ phải kể về nó cho cháu nghe. Nó không muốn ta làm việc đó, nhưng…” Bà mím môi kiên quyết. “Nhưng ta là một bà già lắm chuyện, người tự cho mình biết điều gì là tốt nhất.”

Có gì đó trong thái độ thận trọng khi bà đặt cái lược xuống giường và đứng dậy, tay vịn thành giường, làm tim Leda đập nhanh hơn.

“Tất cả những gì ta vừa nói với cháu…” Tess nói “… ta tin là tốt đẹp và đúng đắn cho những người quan tâm đến nhau. Trong hôn nhân. Ta cũng nên cho cháu biết, trước đây ta từng kết hôn một lần, lâu lắm rồi, khi ta còn rất trẻ và cực kỳ ngốc nghếch. Nó bị hủy bỏ chỉ sau một thời gian ngắn.”

Leda cố kìm nén sự ngạc nhiên, không biết phải nói sao.

“Người đó và… ông Eliot. Ông ta… rất đáng sợ. Ta thỉnh thoảng vẫn còn lo lắng về chuyện đó, vì không bao giờ hiểu lý do tại sao ông ta lại như vậy. Vì sao ông ta làm thế với ta… những chuyện ông ta đã làm.” Những ngón tay bám trên thành giường trắng bệch. “Có những người chuyên làm mọi việc rối loạn, Leda, rồi đổi trắng thay đen, và biến tình yêu thành một thứ rất kinh khủng. Và ta không biết vì sao… ta thực sự không thể giải thích được phần đó, ngay cả khi ta đã già dặn và khôn ngoan hơn.” Bà mỉm cười giễu cợt và hít một hơi dài, như để thêm dũng khí mà tiếp tục. “Có những người đàn ông sẵn sàng trả tiền cho phụ nữ để làm điều ta vừa nói, và hầu hết bọn họ nên được thương hại, vì chẳng có chút tình yêu nào trong đó. Có những người đàn ông lại trả tiền cho những đàn ông khác. Cũng có những người đàn ông bỏ tiền ra để mua cả trẻ con.”

Leda dựng thẳng sống lưng. Nàng nhìn về phía người phụ nữ mảnh dẻ đang dựa vào trụ giường.

“Đêm đầu tiên trong nhà ông Eliot, một đứa trẻ đến phòng ta. Thằng bé lên năm - hoặc sáu tuổi. Ta không rõ. Đó là Samuel.” Bà nói đều đều, nhưng giọng vẫn hơi run run. “Nó rất ngoan ngoãn. Không bao giờ lên tiếng. Ông Eliot trói tay và đánh đập thằng bé. Và đánh rất đau… ta không thể… hiểu được điều đó, không thể giải thích, thậm chí không thể nhắc đến… nhưng đó là một phần trong cách đạt được khoái cảm của ông ta. Và khi ta phản đối… mạnh mẽ… ông ta nhốt ta trong phòng, không cho ra ngoài gần một năm trời.”

Thoáng run rẩy trong giọng bà đã biến thành âm thanh rõ ràng. Bà đứng lặng lẽ, nhìn vô định vào một góc phòng.

“Khi cháu nghĩ mình an toàn,” bà nói, khi cháu nghĩ mọi thứ đều dễ hiểu và hợp lý và mọi người đều có vẻ như họ thể hiện bề ngoài, và một chuyện như vậy xảy ra với cháu… cháu sẽ không bao giờ quên được. Không bao giờ. Ta cũng không bao giờ…”

Cuối cùng giọng bà cũng vỡ òa ra. Leda đứng dậy, chẳng biết phải làm gì hay giúp đỡ thế nào. Tess quay lại và bắt gặp cái nhìn rụt rè của nàng. Bà mỉm cười, nhưng không có chút vui vẻ nào trong đôi mắt.

“Nó thay đổi ta. Thế giới đã không còn như trước kia nữa. Và ta vẫn còn may mắn… ta có những người bạn đã cứu vớt ta, đưa ta đi và thu xếp vụ hủy hôn, và rồi ta có Gryf… nhưng ta không thể quên cậu bé đó. Chúng ta đã thuê thám tử tìm kiếm gần ba năm trời. Nó được tìm ra ở cái nơi mà trẻ con bị bán cho đám đàn ông.”

Leda vẫn đứng. Nàng nặng nề ngồi xuống ghế.

“Ta không… ta không muốn làm cháu lo lắng, Leda. Ta chỉ muốn cháu có thể hiểu nó một chút. Cháu nói nó làm cháu đau đớn trong lần đầu tiên đó… và cũng khiến cháu sợ hãi, ta nghĩ vậy. Thử tưởng tượng xem sẽ ra sao, khi chưa đến tám tuổi và phải ở một mình trong một nơi như vậy.”

Leda co đầu gối lên ghế và úp mặt vào đó. Nàng nghĩ đến những món quà nhỏ xinh đáng yêu của anh dành cho Tess, được cân nhắc kỹ càng, đến đồng tiền trên sợi dây nàng đeo trên cổ, đến cái gương và lược bạc. Và nàng nghĩ, với sự chắc chắn bất chợt, về những vụ trộm kỳ lạ của anh trong thành phố.

Nàng nghĩ: anh định đánh sập những nơi nó.

Thay vì diễu hành, những lời tụng ca và những cuộc vận động của các quý bà quý cô, anh chỉ một mình và lặng lẽ, làm cho những chỗ đó không thể tồn tại trước búa rìu dư luận.

“Anh ấy thật đáng khâm phục,” nàng nói, giọng chìm trong chiếc váy ngủ. “Cháu nghĩ vậy sao?” Tess hỏi, giọng đầy hy vọng.

Leda gật vào đầu gối.

“Tạ ơn Thượng đế.” Tess thở ra một tiếng dài và sâu. “Ta đã rất lo lắng khi phải kể cháu nghe. Ta sợ… ta biết mình nên kể nhưng ta vẫn sợ cháu sẽ không muốn lấy nó nữa.”

“Cháu luôn muốn điều này,” Leda thú nhận, không ngẩng mặt lên. “Cháu chỉ sợ… anh ấy không muốn.”

“Nhưng nó đã làm rồi.”

Leda quấn ngón tay vào váy ngủ. “Vì anh ấy chẳng còn lựa chọn nào khác.”

“Không còn lựa chọn ư?” Giọng Tess thể hiện nỗi hoài nghi rõ rệt. “Nếu như vậy, ta e nó xứng đáng nhận được nhiều sự thông cảm hơn. Không ai bắt nó phải làm tình với cháu. Không ai ép nó phải ở lại với cháu qua đêm, khi nó thừa biết gia nhân bắt đầu công việc lúc sáu giờ, như cháu và ta. Không ai thuyết phục nó rằng việc đó chẳng để lại hậu quả gì. Nó là người trưởng thành, sẽ chẳng làm việc gì theo ý định của người khác đâu.”

Leda vẫn không thể ngước lên. “Cháu vẫn sợ,” nàng thì thầm.

Tess đến bên nàng, chạm vào mái tóc nàng. “Ừ, dĩ nhiên là vậy. Ai cũng sợ, khi phải nhìn vào tương lai và tự hỏi chuyện gì sẽ xảy ra. Nhưng để ta cho cháu biết một điều đã mang đến cho ta nhiều hy vọng. Cháu nói… Samuel rất đáng khâm phục. Nếu ta kể chuyện đó cho Kai nghe, con bé sẽ không thấy Samuel đáng khâm phục đâu. Con bé sẽ lo lắng, và thương hại Samuel, rồi thằng bé sẽ chết trước khi có thể chịu đựng điều này. Samuel rất tự trọng, nên cũng rất sợ mất mặt.”

“Anh ấy không nên như vậy.” Leda ngẩng đầu. “Chuyện xảy ra không phải lỗi của anh ấy.”

“Ôi, Leda.” Tess mỉm cười. “Hóa ra ta đúng là bà già khôn ngoan, vì đã tin cháu sẽ hiểu điều đó.”

“Tất nhiên cháu hiểu, thưa phu nhân. Ai lại không cơ chứ?”

“Samuel,” Tess trả lời đơn giản. Bà nắm cả hai tay Leda. “Và bây giờ ta đã xáo trộn cháu và cuộc đời cháu đủ rồi. Ngay cả những bà già nhiễu sự như ta cuối cùng cũng phải biết kiềm chế lại. Ta sẽ bảo Samuel là nó có thể lên đây. Hãy hạnh phúc nhé, Leda.” Bà siết tay nàng rồi đi ra cửa. “Cháu cũng rất đáng khâm phục đấy, biết không.”

Cánh cửa khép lại sau lưng bà. Leda ngồi bó gối. Nàng cầm cái gương của quý cô Myrtle lên và nhìn mình trong đó. Mái tóc nàng uốn cong quanh đôi vai và gò má. Nàng đã nghĩ đó là khuôn mặt không đáng khâm phục chút nào - chẳng thông minh, chẳng tự tin mà cũng chẳng hề khôn ngoan.

***

Samuel đã thể hiện tốt vai diễn dành cho anh. Anh nhận những lời chúc tụng, mỉm cười khi được trông đợi phải mỉm cười, ngồi xuống và đứng lên và làm những gì phải làm suốt một ngày dài tưởng như vô tận. Hầu hết khách khứa — đoàn lãnh sự Hawaii, vài người bạn làm ăn, ba phu nhân lớn tuổi bên cô Etoile — đều không hay biết về hoàn cảnh tai tiếng của hai người, và anh cũng cho là còn lâu họ mới phát hiện ra. Viễn cảnh đó lại làm anh khó chịu, anh không muốn nàng là chủ đề của những ánh mắt, những lời thì thầm làm nàng đau khổ thêm nữa.

Nên anh bảo đảm mình tỏ ra thật vinh dự khi được ban cho cô Etoile làm vợ, như một quý bà nhỏ nhắn có giọng nói dịu dàng và con chim chết gắn trên mũ đã nói. Nụ cười của anh không hoàn toàn giả dối, những phu nhân sắc vóc đã tàn tạ này, cùng mùi nồng nồng của xà phòng và violet trên người họ, hứng thú mạnh mẽ với những thứ được phục vụ trong bữa tiệc cưới, những mưu mẹo tinh vi để thỏa mãn tính hiếu kỳ về khâu chuẩn bị của mọi người trong nhà - mọi thứ, từ gia nhân đến lượng than dùng sưởi ấm những căn phòng lớn đến vậy mà không hề bộc lộ sự tò mò thiếu lễ độ, niềm tự hào vững chắc về cô Etoile “của họ” và sự quan tâm thành thật đến hạnh phúc của nàng - anh thấy họ thật kỳ lạ. Họ chỉ đưa ra những yêu cầu đơn giản: một thông tin ước lượng về số nến cắm trong phòng ăn cũng đủ làm họ khuây khỏa, một lời hứa cho đầu bếp gửi công thức làm nước chanh cũng giúp họ vui lòng, một tách trà do chú rể mang tới đưa họ vào tình thế cuống quít duyên dáng của sự phấn khích thẹn thùng.

Anh dành gần hết buổi chiều ở bên họ, tránh né những câu chuyện có ý hỏi han sâu xa, như anh đã làm vậy kể từ Giáng sinh bằng cách đi London và Newcastle, nghiên cứu tiềm năng tua bin hơi nước của Charles Parsons. Trong lúc Samuel vắng nhà, Ngài Haye đã trở lại Westpark - với động cơ rõ ràng đến nổi anh phải tự hỏi với một chút coi thường tại sao lễ đính hôn vẫn còn chưa được công bố.

Anh sẽ không ở đây để thấy chuyện đó diễn ra. Chứng kiến vẻ hào hứng của Kai trong lễ cưới, nghe Phu nhân Tess nói về những thứ có thể trồng được trong vườn và mùa xuân, anh nghĩ: Mình sẽ không ở đây.

Nó như một cái hang bất ngờ dưới chân anh. Anh thấy sửng sốt vì nó.

Nhưng anh đã luôn là người ngoài. Anh chỉ đơn giản chứng minh điều đó khi cuối cùng cũng đầu hàng mặt tối chưa bao giờ rời khỏi anh.

Anh đã cố, đã ngoảnh mặt, đã quay lưng đi. Nhưng nó vẫn ở đó. Giờ nó cũng ở đó, bên trong anh, bùng lên thành sự sống mạnh mẽ khi Phu nhân Tess đưa cô Etoile - vợ anh, lạy Chúa… vợ anh - lên lầu cùng bà.

Robert nhe răng cười và nháy mắt với anh. Anh đáp lại bằng ánh mắt khổ sở. Những người khác vẫn tiếp tục chuyện trò, như thể đây là chuyện bình thường nhất. Nhưng anh cảm nhận được những dấu hiệu mới của sự bối rối ẩn sau vẻ ngoài điềm tĩnh. Không ai nhìn thẳng vào anh. Họ mỉm cười với thứ gì đó đằng sau hoặc ở quanh anh, như thể anh làm họ xấu hổ khi anh đứng ở đó.

Anh thấy mình như chết lặng. Nó rõ ràng đến vậy sao, điều mà anh muốn? Ngay cả lúc này, khi nó đã hủy hoại anh, khi nó khiến anh ra nông nỗi này, anh vẫn thèm muốn được nằm xuống bên nàng và được bao trùm trong ngọn lửa bí mật đầy cám dỗ đó?

Ngay cả Kai cũng né tránh anh, lấy cớ bỗng dưng mệt mỏi, làm một cử chỉ như muốn nắm tay anh, để rồi, hai má hồng hào, rụt tay lại mà không chạm vào anh. “Buổi tối tốt lành, Mana. Chúc mừng anh.”

Như thể đó là một tín hiệu, tất cả mọi người bắt đầu giải tán. Vì Phu nhân Tess vắng mặt, Kai đưa nhóm khách ở lại qua đêm về phòng, còn Robert và Haye cùng nhau ra ngoài tản bộ. Samuel bị bỏ lại trơ trọi trong phòng khách, giữa những bông hoa Kai đã buộc lại bằng dây xa tanh trắng, bàn để quà, tấm mạng che mặt nằm trên tấm nệm thêu ở chỗ ngồi bên cửa sổ.

Vợ mình, anh nghĩ thầm.

Ngay cả từ này cũng có vẻ xa lạ. Nhưng sự thiêu đốt từ từ của dục vọng - thì anh biết: đó là cái bóng thuộc về nửa còn lại của anh, kẻ thù bên trong anh.

ông thể nhắm mắt viết giấy giới thiệu cho Leda làm một chân đánh máy. Dù rất lấy làm tiếc, thực sự lấy làm tiếc, nhưng bà ta không biết gì về cô Leda Etoile ngoại trừ mẹ cô là người Pháp, và viết một điều như thế trong giấy giới thiệu phỏng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.