Bóng Tối Và Ánh Sao

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 31

❊ ❊ ❊

Leda

Giọng nói dịu dàng gọi tên nàng, và trong giấc mơ nàng cảm nhận được một đợt sóng phấn khích và thư giãn - anh đã quay lại, mọi thứ sẽ đâu vào đó.

Anh lại gọi tên nàng. Nàng mở mắt, tỉnh giấc trong con tàu đang liên tục tròng trành. Một luồng gió mát lạnh tăm tối thổi qua nàng, làm giảm bớt cảm giác ấm áp đến ngột ngạt của cái váy ngủ. Nàng có thể thấy dáng anh đứng bên giường, mặc đồ trắng, như bóng ma chập chờn trong đêm.

“Đi với tôi,” anh thì thầm, và nàng nhớ ra Dickie đang ở giường trên, nhớ ra đã bảy ngày Samuel không lại gần nàng, nhớ ra thứ nào là thật và vì sao giọng nói của anh lại xoa dịu được nàng trong giấc mơ nhiều đến vậy.

Nàng nhận ra tiếng ồn không ngớt của động cơ đã ngừng hẳn. Tiếng gió gào thét cũng chẳng còn. Cabin có vẻ yên ắng, chỉ vẳng lại tiếng con tàu vượt qua những đợt sóng đánh dấu một quãng thời gian ngưng trệ.

“Samuel.” Nàng ngồi dậy, đưa tay ra.

“Đi với tôi,” anh thì thầm. “Tôi muốn em xem thứ này.”

Anh lùi khỏi tầm với. Căng mắt, Leda đẩy cái chăn sang bên và thò chân xuống thảm, lần tìm đôi dép lẫn trong đống vải màn rủ xuống phía cuối giường. Nàng đứng lên và mò mẫm qua bóng tối ra phòng khách, khẽ khàng đóng cửa để không đánh thức Dickie tội nghiệp, giờ đã ngủ ngon sau bảy ngày lê thê vất vả vì thời tiết xấu và chứng say sóng hành hạ.

Samuel là một hình bóng mờ mịt trong ánh sáng nhập nhoạng từ khung cửa mở. Cơn gió nhẹ đến từ đó, mang theo mùi hương tươi mát. Anh đã cầm sẵn áo khoác cho nàng. Nàng không thấy rõ nét mặt anh, nhưng đôi bàn tay anh có vẻ xa cách khi choàng áo qua vai nàng.

Nàng cúi đầu và bước ra vòng bán nguyệt của boong riêng. Ở đó gió lớn hơn, khiến tóc nàng xõa tung quanh mặt. Phía trên đầu, những cột trống giờ đã căng buồm. Ở nơi cao nhất trên vòm trời mênh mang, đêm đen chuyển dần sang xanh dương, màu sắc nàng chưa thấy bao giờ, vừa rực rỡ vừa trong suốt, đổ xuống thành màu ngọc bích pha với trắng ngà phía Đông.

Nàng quấn chặt áo choàng vào người và dựa vào lan can gỗ tếch. Trước mắt họ, làn nước đen thẫm ánh lên màu bầu trời, như những tấm gương vô tận hình thành rồi vỡ vụn rồi tụ lại lần nữa, trong khi lằn tàu tan dần trong làn lân quang mờ ảo.

Boong riêng ở trên cao, cộng thêm chỗ cong của cánh buồm nhỏ đã che khuất mọi thứ, trừ vòm tàu. Nàng thấy như hai người đang trôi dạt trong thế giới thuỷ tinh, nơi mặt dưới màu bạc của những đám mây ở đường chân trời dồn thành những ngọn tháp cao vợi màu hồng - hồng đến mức gần giống sắc cam, nhẹ nhàng và ấm áp như cơn gió đang vờn trên tóc và váy nàng.

“Nhìn kìa.” Anh hơi đứng ra sau nàng, mái tóc vàng rối tung trong gió. Anh hất đầu về cảnh tượng trước mặt.

Leda nhìn theo. Ở cuối những đám mây, ánh sáng lung linh chiếu vào một hình bóng mờ ảo trên biển, một hình thù sẫm màu, vững vàng phía chân trời.

“Oahu,” anh nói. Rồi chỉ tay về phía xa bên trái, nơi Leda nhìn mãi mới thấy một gò đất xám bên dưới cuộn mây hình xoắn ốc lấm tấm những vệt vàng. “Đó là Molokai.”

Nàng quan sát kỹ hơn. Và cắn môi. “Bé quá.”

“Sẽ lớn dần lên. Từ đây đến đấy còn hai mươi dặm.”

Leda cứ nghĩ những hòn đảo này chỉ ở cách họ vài dặm, vì nàng đã thấy những chỗ lồi lõm khi bình minh ló dạng. Nàng nắm chặt lan can, chờ anh nói tiếp, sợ phá vỡ khoảnh khắc kết nối giản dị này. Nhưng một lúc lâu sau anh vẫn không cất tiếng, như đã ở bên ngoài phạm vi giao tiếp, bàn tay đặt hờ hững ngay chỗ ngoặt của lan can trên boong tàu.

“Tôi cứ nghĩ em sẽ thích xem,” cuối cùng anh nói, giọng có vẻ cứng nhắc. “Nó đẹp mà.”

Anh không trả lời, nhưng cũng không rời đi.

Leda muốn nói nhiều điều với anh, nhưng tất cả đều khó diễn tả bằng lời. Kể cả khi mọi thứ đều suôn sẻ, nàng cũng không tìm được ngôn từ thích hợp để cho anh biết nàng coi trọng sự bầu bạn thầm lặng của anh như thế nào, trân quý cách anh ôm nàng ngủ hằng đêm ra sao. Và cảm xúc của nàng về những thứ đến trước giấc ngủ - nàng không thể nói về điều đó, cũng như không thể chắp cánh bay từ đây tới những mỏm đá xa xăm ở phía chân trời.

Nàng nhớ anh. Dickie say sóng tội nghiệp có vẻ được chuyển hẳn sang cabin lớn nhờ một sự ưng thuận ngầm, gối và quần áo cũng được chuyển vào cabin ngủ và cậu nhóc đã có chỗ ở giường tầng trên. Cậu nhóc quá đáng thương, cả tin và hoàn toàn trông cậy vào sự chăm sóc của nàng đến mức nàng không thể ước mình đã làm khác đi, nhưng cũng mong chuyện đó không đồng nghĩa với việc sẽ không được thấy Samuel trong suốt hành trình.

Nàng nhớ khuôn mặt anh lúc anh nhận ra sai lầm với người phục vụ - và nghĩ, có chút mơ màng, có thể Samuel cũng cần nàng, dù chỉ một chút thôi.

“Em đã không nhận ra bầu trời cao đến vậy.” Nàng nhìn lên những tháp mây vời vợi. “Nó chưa từng như thế ở…” Nàng suýt nữa thì nói từ “nhà”. Nhưng nơi này sẽ là nhà nàng, tại những gờ đá mờ mịt phía xa kia. “Ở London,” nàng dừng lại, vén tóc khỏi mắt.

Anh vẫn không nói gì, cũng chưa đi khỏi. Nàng ngắm một đám mây nhỏ như miếng vải ren bồng bềnh trôi qua, rực rỡ như mang trong mình thứ ánh sáng hồng đẹp đẽ.

“Theo anh hôm nay thời tiết có tốt không?” nàng hỏi.

“Cũng khó nói.” Giọng anh hơi chiếu lệ, như thể nàng là người vừa được giới thiệu với anh trong một bữa dạ tiệc.

“Nhưng anh có dự đoán nào không?”

“Hằng năm cứ vào quãng thời gian này, mưa xong rồi lại tạnh.”

Leda bắt đầu thấy mất can đảm vì sự cứng nhắc của anh. “Tại sao lại căng buồm lên?”

“Chúng ta có gió mạnh. Nên đi bằng buồm.”

“Ồ. Vậy mà em cứ tưởng động cơ bị hỏng.”

“Nó không hỏng.”

Hạt mầm lo lắng lớn dần lên. Anh thật lạnh lùng, cứ như nàng đã làm chuyện gì mà anh không thích. Ngập ngừng, chỉ để tiếp tục cuộc trò chuyện, nàng bình luận, “Em nghĩ đi bằng cả buồm và động cơ chắc sẽ nhanh hơn.”

“Em vội lắm sao?” anh hỏi với vẻ châm biếm.

“Không. Không hẳn. Nhưng có vẻ những người khác đang vội. Em cứ tưởng tốc độ là điều tuyệt vời nhất của tàu hơi nước.”

Anh dừng lại. “Tôi đã bảo họ tắt lò đốt. Chỉ một lát thôi. Tôi nghĩ… em có thể thích phong cảnh ở đây.”

Lúc nói câu này, anh vẫn đứng phía sau, nên nàng không thể thấy mặt anh. Nàng hơi xấu hổ, và bối rối, và ước mình có thể nghĩ ra điều gì đó hay ho để nói và làm thay vì nhìn xuống đôi tay và thì thầm, “Cảm ơn anh. Anh chu đáo quá.”

Nàng thấy những ngón tay rám nắng cha anh gõ nhanh lên tay vịn. Rồi buông ra.

“Tôi có vài giấy tờ cần giải quyết,” anh đột ngột nói. “Chúc em buổi sáng tốt lành.”

Leda quay lại nhưng anh đã rời khỏi, biến mất vào trong cửa cabin mở ra rồi khép lại theo những đợt sóng dập dềnh.

***

Không hiểu sao Leda cứ có ấn tượng Hawaii sẽ giống Scotland. Nàng chưa từng đến Scotland nhưng cũng biết đó là vùng đất hoang vắng với những ngọn núi cằn cỗi và những ngôi làng bé xíu - và những bức ảnh đen trắng về Honolulu, với dãy cột buồm đen ảm đạm trên những con tàu ở cảng, những ngôi nhà xám xịt và những ngọn núi mù sương phía xa, dường như rất phù hợp với mô tả đó. Nàng không hình dung được ở đó cũng có màu sắc.

Thậm chí sặc sỡ hơn cả tưởng tượng. Cứ như ai đó đã đổ một hộp màu khổng lồ lên biển, màu chàm chuyển sang xanh cô ban, đến xanh da trời, xanh lam, xanh ngọc, trộn lẫn với nhau thành những dải ánh sáng rực rỡ đến tận bờ. Đằng sau những con dốc đen và đỏ của Mũi Kim Cương, mây cuộn trên sườn núi xanh biếc, mỹ lệ và tan biến khi họ đi qua. Một miệng núi lửa khác khoác trên mình màu đỏ của nham thạch và màu son, cân đối tới hoàn hảo ở chân của dãy núi, nhô lên từ bìa rừng và những hàng cọ.

Ngay cả không khí cũng có vẻ sống động, bình yên và đầy ngọt ngào. Khi họ đi dọc theo con kênh hẹp và quanh co vào cảng Honolulu, nơi có thể thấy rõ phần rìa của rặng san hô, tiếng sóng vỗ ầm ì lắng xuống hòa lẫn vào tiếng nhạc. Trên cầu tàu, giữa hàng trăm - hàng ngàn - người, một nhóm nhạc kèn đồng mặc áo khoác đỏ với cầu vai vàng đang chơi những giai điệu vui nhộn.

Leda đứng cùng Dickie, cũng ngạc nhiên và bị mê hoặc như cậu bé mười hai tuổi trước mảnh đất kỳ diệu này, trong khi đám đông từ cầu tàu tràn lên boong chiếc Kaiea theo từng nhóm mười hai người, nhiều màu da, mặc những bộ váy rộng lòe xòe, màu đỏ và vàng, xanh lá, trắng, hồng - và tất cả, từng người một, nam và nữ, đều đeo vòng hoa lá.

Leda phải cố hết sức để giữ Dickie, không cho cậu nhóc chạy thẳng xuống thang và hòa vào đám đông nhộn nhịp kia, hay nhảy qua lan can để tham gia cùng những tiên nữ da nâu đang bơi và chơi trò tạt nước bên dưới. Ông Vidal đã bảo họ chờ trên boong riêng trong khi ông đi tìm cha mẹ cậu nhóc. Leda có thể hiểu lý do vì sao. Dickie kéo tay nàng và nài nỉ “chỉ xuống xem thôi”, hứng thú với bất cứ thứ gì lọt vào tầm mắt, cho đến khi nhảy cẫng lên và hét lớn, “Họ đây rồi! Cha! Mẹ!”

Cậu nhóc vùng khỏi tay nàng và lao xuống cầu thang, vấp chân rồi nhào luôn vào vòng tay đầy hoa của đôi vợ chồng mặc toàn đồ trắng. Chỉ một khoảnh khắc sau, Dickie đã được phủ trong hoa, rồi biến mất giữa đám đông vẫn đang tràn lên boong tàu bên dưới.

Leda quan sát những cuộc chào đón. Nàng thực sự không có lý do để buồn bã, nàng nghĩ. Nàng có mọi lý do để thấy vui vẻ. Thành phố không hơn gì một thị trấn đang ngái ngủ, những con phố bụi bặm, dăm chóp nhọn và mái nhà thờ mọc lên giữa những căn nhà kính, nhưng đó là một diện mạo tươi vui. Nàng thấy mình đang tìm kiếm giữa vô số đàn ông mặc đồ trắng đội mũ rơm và nghĩ: Giá mà…

Nghĩ đến điều đó đúng là cực kỳ ngớ ngẩn. Nhất định là dấu hiệu của sự mềm yếu và cần bình tĩnh lại. Cả tháng vừa rồi nàng đã xây lâu đài trên cát, sống trong đó chẳng có kết quả gì. Quý cô Myrtle luôn nói, những thứ đạt được quá dễ dàng thì không đáng tin.

Đây sẽ là tổ ấm mới của nàng. Nàng là vợ của chủ nhân con tàu xuất sắc này. Nàng sẽ không bật khóc vì hoang mang, lo sợ anh bắt đầu hối hận về cuộc hôn nhân, hay vì anh không đến với nàng - vì anh tránh mặt nàng - trong những vấn đề làm anh thấy phiền toái thực sự. Ta phải chứng tỏ mình xứng đáng với lòng tin. Ngay lúc này, ta phải ngẩng cao đầu, mỉm cười nhìn con tàu và sẵn sàng, thật lòng tự hào và mãn nguyện được làm quý bà Samuel Gerard.

Nàng thấy ông Vidal ở chân cầu thang và nhấc váy lên đi theo ông ta. Nhưng trước khi nàng kịp làm việc đó, ông Vidal đã leo đến nửa đường, dẫn theo một nhóm quý bà quý ông kéo vào boong riêng và cabin lớn.

“Aloha!” Một vòng hoa thơm được quàng qua đầu và đáp xuống vai nàng. Thêm một câu “Aloha! Chào mừng đến Hawaii, quý bà Gerard!” và vòng hoa tiếp theo, rồi vòng hoa nửa, trong khi những người xa lạ chào hỏi, trao những dải hoa và nắm tay nàng, xưng tên họ và cười to át cả tiếng ồn ào. Những bông hoa nhiệt đới với hình dáng và mùi hương lạ chồng lên cao tới cổ áo, rồi đến cằm nàng. Chí ít thì nàng cũng đang đứng nhón chân, cố đáp lại những lời thăm hỏi qua những cánh hoa tươi mát lạnh phớt lên môi. Một phu nhân đang cười khúc khích, không quá già, nhưng cũng đến tuổi phải nghiêm trang hơn, cuộn dải hoa dài quanh mũ Leda, và mắt quý ông trẻ với bộ râu quai nón dúi bó cẩm chướng đỏ vào tay nàng.

“Aloha! Chúc mọi điều tốt lành, thưa phu nhân! Tôi là Walter Richards, quản lý cho bà. Tôi đã gọi điện đặt phòng nhà vua cho bà ở khách sạn. Bà Richards và tôi sẽ thu xếp mọi thứ.”

Bà Richards chính là người đã cười khúc khích. Những người khác tụ tập lại, đưa Leda xuống cầu thang ngập hoa như thể nàng là người bị bịt mắt trong trò bịt mắt bắt dê. Xuống đến ván cầu dẫn lên bờ, cả đám đông đã xếp hàng dọc trên boong. Thuyền trưởng đang đợi nàng. Ông ta bỏ mũ, Leda bắt tay và cảm ơn ông ta một cách nồng nhiệt vì chuyến đi an toàn và thú vị. Khi nàng bước xuống, thủy thủ đoàn vẫy mũ và hò reo, những tiếng hoan hô được đáp lại bởi đám đông bên dưới.

Samuel đứng ở cuối ván cầu. Giữa những gương mặt thân thiện tươi cười, chỉ có anh không để lộ bất kỳ cảm xúc này. Trên tay anh là một vòng hoa với ba màu tím, đỏ và trắng.

Leda do dự, hơi có chút nản lòng vì vẻ xa cách của anh. Rồi nàng nghĩ: mình sẽ không làm anh mất mặt. Sẽ không ai ở đây nghĩ mình không hạnh phúc.

Nàng mỉm cười, giơ tay vẫy đám đông, cảm giác như mình là nữ hoàng khi bước xuống và lần đầu đặt chân lên đất Hawaii. Nàng chớp mắt và nuốt khan, ngạc nhiên khi thấy đất liền không vững chân như tưởng tượng.

Samuel nắm lấy cánh tay nàng. Nàng thấy anh cau mày với mình, nhưng khi ảo giác tròng trành qua đi, anh nới lỏng tay ra. “Run chân à?” anh hỏi.

Nàng đã quên; cảm giác này cũng giống lúc nàng bị cơn chóng mặt hành hạ khi cập bến New York. Nàng vịn tay anh. “Ồ, quý ông thân mến. Em không muốn bị ngã trước mặt bạn bè anh.”

Anh choàng vòng hoa của mình lên trên những vòng hoa nàng đã đeo trên cổ, đến nỗi nàng chẳng thể thấy gì ngoài hoa. Những người đứng xem lại reo hò, cứ như đây là dịp lễ hội.

“Mọi người sôi động quá,” nàng nhận xét.

Anh ôm hai vai nàng. Dù chỉ thấy anh qua những kẽ hở giữa lá và hoa, nàng vẫn cảm giác được anh đang nghiêng tới gần tai nàng. “Aloha, Leda.” Anh dịu dàng nói. “Chào mừng…” Anh dừng lại, như thể quên mất phần tiếp theo. Rồi anh lùi bước. “Chào mừng tới Hawaii.”

Leda không thể kiềm chế trong khoảnh khắc. Nàng cầm vòng hoa quanh mũ, kéo nó ra giơ bên. Rồi cứ thế, tung vòng hoa màu hồng và tím lên đầu anh. Nó kẹt trên mũ anh rồi rơi xuống vai.

Những người đứng xung quanh thấy đó là hành động khá vui vẻ, đám đàn ông cuồng nhiệt hò hét và huýt sáo, còn phụ nữ cười ồ lên. Samuel tím người bên dưới lớp cổ màu vàng của bộ đồ vải lanh.

“Aloha, quý ông thân mến,” nàng nói, hơi nghi ngờ có người nghe thấy được dù nàng như đang bị ngập giữa những vòng hoa.

***

Bà Richards và Leda ngồi trong hai chiếc ghế đu làm từ cây liễu gai dưới mái hiên rộng, nơi màu đỏ rực của giàn hoa giấy che khuất họ khỏi khu thượng lưu của khách sạn Hawaii. Đây là mặt nơi nhộn nhịp, sầm uất, rất thoáng đãng nhờ những hành lang lớn, nhìn ra bãi cỏ phủ bóng mát và bầu trời xanh ngắt cùng những dãy núi phía xa.

Rất đông nhân viên hàng hải Anh và Mỹ trong bộ đồng phục mùa hè chỉnh tề, cùng khách du lịch, chủ đồn điền và các thuyền trưởng, thấy chuyện gì cũng hứng thú, giống hầu hết mọi người ở đây. Thật vậy, không thể nào phiền lòng với cuộc sống ở một chỗ như thế này, khó mà cảm thấy lo lắng, nàng không thể cứ ủ dột mãi được. Nàng cũng chẳng muốn như vậy, nhưng nàng đã không trông thấy Samuel kể từ hôm qua, khi ông bà Richards đưa nàng từ tàu về khách sạn.

Anh đã gọi điện nhắn nàng mình bị kẹt ở văn phòng ngoài cảng. Kẹt đến độ không buồn ghé qua chỗ nàng.

Leda tự nhủ mình đã lo nghĩ quá nhiều. Anh đã bỏ dở công việc nhiều tháng, chắc chắn sẽ rất bận bịu. Và anh cũng không hề bỏ bê nàng, anh đã dặn dò ông bà Richards tiếp đón nàng và họ đã rất chu đáo. Khi nàng thấy mình đang nhìn vào những thân cọ to lớn, lớp lớp cây ông lão và lạc tiên, những gương mặt tươi cười xung quanh, và lại nghĩ: Giá mà… Nàng buộc mình phải giữ đầu óc tỉnh táo.

Bà Richards nhấm nháp kem trái cây. “Tôi biết mình đã nói đến cả trăm lần, nhưng bà không thể hình dung nổi chúng tôi kinh ngạc đến mức nào - một bất ngờ đáng mừng! - khi quý ông Gerard kết hôn. Bà không biết những cô gái ở đây rầu rĩ đến chết vì ngài ấy, và ngài ấy còn chả buồn nhìn họ đến lần thứ hai!”

Đúng và bà ta đã nói cả trăm lần. Leda không biết trả lời sao, đành chỉ mỉm cười và gật đầu với thái độ lịch sự nhất có thể, vào mỗi lần kỳ tích không bao giờ chấm dứt này được nhắc đến.

“Thật ngọt ngào, khi bà trao lei cho ngài ấy. Mọi người đều nói dòng máu Hawaii đang chảy trong bà. Và như bà nói thì tiểu thư Kai đã đính hôn. Với một quý ngài! Cô ấy còn quá trẻ, phải không. Chưa tới hai mươi nữa. Dĩ nhiên, tôi đã lấy ông Richards lúc vừa mười bảy, nhưng chuyện đó khác hẳn.”

Bà ta không giải thích sao lại khác. Sự hiếu kỳ đầy hảo ý dường như là sức mạnh dẫn lối cho những phụ nữ Mỹ và châu Âu và các quý ông - ở Hawaii, khi chuyện của mọi người đều được nghiên cứu cẩn thận, được truyền miệng và tự do bình luận. Leda đã được sáu phụ nữ và bay quý ông ghé thăm, bao gồm cả cha mẹ Dickie, họ muốn cảm ơn nàng vì đã chăm lo cho cậu nhóc.

Ngay lúc này, nàng không bị hỏi han mọi thông tin mình có thể nắm được về bất cứ đề tài nào vì Samuel gọi tới. Anh đang trên đường tới đưa nàng đi xem ngôi nhà mới của họ, và trong lúc chờ đợi, bà Richards đã tìm được chỗ ẩn náu lý tưởng sau giàn hoa giấy này.

“Chỗ này,” bà ta nói, “bà sẽ rút lui nhanh hon khi ngài ấy đến, vì nếu có ai ghé thăm, bà sẽ chẳng đi đâu nổi trong một, hai tiếng đâu, bà biết đấy, và tôi biết bà nóng lòng muốn thăm căn nhà đến mức nào. Nó nằm trên sườn đồi - sau ba trận mưa, chúng tôi gọi vậy, vì nhất định trời sẽ mưa chừng đó lần trước khi bà tới nơi. Nhưng bà chẳng cần quan tâm đâu - bà sẽ khô ráo trước khi kịp nhận ra chuyện đó. À. Ngài ấy đến rồi!” Bà ta thở dài dựa về phía sau khi Samuel bước ra từ tiền sảnh, mũ rơm kẹp dưới cánh tay. “Ngài ấy là người đàn ông lãng mạn bảnh bao nhất! Không ai đổ lỗi cho ngài ấy, ngài ấy cũng chưa hề tỏ thái độ với bất kỳ cô gái nào, tôi xin đảm bảo, nhưng bà không tưởng tượng nổi đã bao nhiêu trái tim tan nát vì ngài ấy đâu, quý bà Gerard.”

Leda bán tín bán nghi rằng trái tim bà Richards cũng nằm trong số đó, nhưng nàng chỉ mỉm cười và gật đầu.

Anh chào nàng thật vui vẻ khiến tinh thần nàng lập tức trở nên hứng khởi. Khí hậu nhiệt đới nên không ai đi găng, và cảm giác thật lạ lùng cũng thật quen thuộc khi bàn tay trần của anh đặt dưới tay nàng lúc đứng dậy. Trong lúc cùng anh xuống cầu thang uốn cong tới bãi cỏ, nơi có chiếc xe đính viền tua quanh nóc đang đợi, được giữ bởi một người Hawaii chân đất mặc bộ đồ không chê vào đâu được, Leda cứ như đang bước trên mây.

Nhưng khi Samuel đánh xe ra khỏi khuôn viên khách sạn, giữa hai người xuất hiện sự im lặng thật tế nhị. Leda ngắm lâu đài của nhà vua phía bên kia đường, một tòa kiến trúc tráng lệ, hiện đại với tháp cao ở bốn góc và những hàng hiên bằng đá. Họ tiến vào bóng râm của những thân cây cong, ánh nắng rọi xuống qua tán lá.

“Đó là cây gì?” Leda hỏi, nhìn vào cái cây trông như có hàng tá kèn trumpet màu trắng treo lơ lửng trên cành.

“Cây trumpet,” anh trả lời.

“Ồ.” Nàng nghịch cái dù xếp, rồi lại chỉ sang cái cây được bao bọc trong những chùm hoa vàng rực rỡ. “Thế còn cây đó?”

“Nó được gọi là cây vàng.”

“Ồ.” Không hiểu vì sao, những cái tên quá hiển nhiên khiến nàng thấy mình thật khờ khạo vì đã hỏi anh. Anh cũng chẳng đưa thêm thông tin nào. Rõ ràng, vẻ thân mật lúc nãy là do sự có mặt của bà Richards - dĩ nhiên anh không muốn cho vợ viên quản lý biết cuộc hôn nhân của mình có điều gì bất thường.

Hẳn lúc này anh đang nghĩ, tiểu thư Kai mới là người anh nên đưa đi thăm ngôi nhà mới của cô ấy. Anh sẽ nghĩ về những kế hoạch và ước mơ. Anh sẽ mong người ngồi chung xe với mình không phải Leda.

Không gian tràn ngập mùi hương của cây dành dành, hoa ly và hoa hồng. Bên kia những hàng rào trắng hơi xiêu vẹo, những ngôi nhà nằm khuất trong bóng râm, dưới những chùm dây leo. Nàng chợt thấy những căn phòng để ngỏ sau hàng hiên rộng có ở khắp nơi trên hòn đảo này.

“Mọi thứ đều vừa ý chứ?” anh bỗng hỏi. “Khách sạn ổn không?”

“Ồ, có.”

“Em có một gian phòng đàng hoàng chứ?”

“Căn phòng thật tuyệt. Nó hoàn hảo.”

“Bà Richards đã chăm sóc em chu đáo.”

“Vâng, bà ấy tử tế vô cùng. Mọi thứ đều rất dễ chịu.”

Anh tặc lưỡi với con ngựa. Nó chuyển sang phi nước kiệu, băng ào qua một vững bùn. Leda vờ như đang ngắm những hạt mưa bất chợt rơi xuống từ một nơi nào đó trên bầu trời xanh ngắt, những giọt mưa lấp lánh với ánh nắng chiếu xuyên qua.

Dễ chịu, nàng buồn rầu nghĩ. Hoàn hảo.

Chính cơn mưa làm cho tầm nhìn của nàng bị nhòe đi. Nàng không hề thiếu tự chủ. Không phải nàng đang khóc.

***

“Đây là phòng khách tầng trên,” Samuel nói. Anh liếc ra sau và thấy Leda đã lên tới đầu cầu thang. Tiếng bước chân anh vang trên mặt gỗ nhẵn bóng của sảnh chính.

“Ồ, không.” Nàng lắc đầu bước ngang qua khi anh đang dừng lại trên ngưỡng cửa. Ánh sáng hắt qua hai cánh cửa chớp kiểu Pháp, để lại những thanh sáng trắng trên sàn. “Không, trong bản vẽ, anh đã nói đây là phòng làm việc. Anh nhớ không, chúng ta đã đo cái bàn để nó không bị vướng vào cửa mà.”

“Tôi có thể để cái bàn đó ở văn phòng trong khu buôn bán.”

Anh nhìn nàng dừng lại, bộ váy xanh nhạt quệt trên mặt gỗ phía sau nàng. Nàng đã bỏ khung váy. Ở đây chẳng mấy người đeo thêm thứ đó vào, vì trời nóng quá, anh đoán vậy. Nàng chống dù xuống sàn. Với cái mũ rộng vành và ánh mắt tư lự nhìn xuống, nàng như bước ra từ một bức tranh thật tao nhã.

Anh thấy phải lên giọng dứt khoát, để nàng không thể nhận ra quyết định đó khó khăn đến mức nào. “Cái bàn là tất cả những gì em đặt cho tôi, phải không? Cứ trang trí nơi này thành phòng khách. Tôi sẽ không… cần nó. Em không việc gì phải biến chỗ này thành phòng làm việc.”

Nàng vẫn nhìn xa xăm vào một điểm nào đó trên sàn, rồi nhấc cây dù lên và chậm rãi bước tới cánh cửa đối diện. Anh không biết nàng đang nghĩ gì, liệu có hiểu điều anh cố dành cho nàng hay không?

“Tôi không cần ở lại chỗ này quá lâu,” anh nói.

Nàng bước sang phòng kế bên. Anh nghe thấy tiếng bước chân nhịp nhàng của nàng.

Anh đi theo, thấy nàng dừng trước cánh cửa, những ô cửa chớp mở ra phần sân lanai trên tầng hai. Nàng nhìn ra khung cảnh bên ngoài.

Anh bước đến sau lưng nàng, dừng ở giữa căn phòng trống trơn. Qua dáng vóc nàng, anh thấy những ngọn cây ở con dốc bên dưới, rồi thấy khoảng không mênh mông của hòn đảo và biển cả. Chiếc Kaiea nằm im ở bến cảng, boong tàu màu trắng trông như món đồ chơi từ khoảng cách xa thế này. Một nửa cầu vồng treo lửng lơ trên những con dốc thấp và miệng núi lửa đỏ quạch ở Punchbowl.

“Em thích nó không?” anh hỏi.

Trong một lúc lâu nàng không trả lời. Rồi cất tiếng mà không quay lại. “Đây là nơi đẹp nhất em từng thấy trong đời.”

Anh nhẹ cả người - và cảm nhận được nỗi đau, chậm chạp và sâu thăm bên trong. Anh không thể nhìn nàng mà không nghĩ đến việc chạm vào nàng.

Căn phòng này, ở góc này, với cơn gió thổi xuống từ những vách núi xanh ngắt và thác nước phía sau tòa nhà, được đánh dấu trên bản vẽ là phòng ngủ của Kai. Khi căn nhà còn đang xây dở, anh không hề hình dung mình sẽ sống trong đó, chỉ nghĩ sao để Kai thấy thoải mái nhất.

Nhưng hiện tại - hiện tại, tất cả những gì anh nghĩ là sẽ ra sao nếu anh ngủ ở đây với Leda trên một chiếc giường rộng, với không khí mát lạnh của rặng núi trên lưng và cơ thể ấm áp của nàng ở bên dưới.

“Có lẽ em sẽ thích trồng cây ăn quả,” anh nói. “Xoài hay thứ gì đó.”

“Tối qua em vừa ăn xoài.” Nàng bật ra một âm thanh nhỏ gần như là tiếng cười. “Nó rắc rối quá.”

“Vậy thì đu đủ. Hoặc một loại cây có hoa.” Anh mong nàng quan tâm đến cây cối, như một dấu hiệu nàng thấy ở nơi này có tương lai. “Cây sứ mọc rất nhanh.”

“Anh có thích chúng không?”

“Chúng rất dễ nở hoa. Và hoa lại thơm.”

Nàng hơi ngoái lại. “Vâng, nhưng anh thích chúng không?”

Anh chẳng buồn quan tâm đến những thứ đó. Anh thắc mắc - nếu đến gần nàng, nàng có tránh đi không? Chỉ có hai người ở đây, chẳng thêm ai để phải giữ thể diện. Nhưng cũng chẳng có gì ngăn được việc nàng sẽ lảng tránh anh.

Anh cảm thấy cơn tê liệt bắt đầu từ bàn chân và lan khắp cả người: đôi cánh tay và bàn tay, cổ họng.

Kèm theo khao khát dữ dội.

Nàng vẫn hơi ngoái lại nhìn anh, dò hỏi về một chủ đề anh đã quên mất. Màu vôi xanh và trắng, màu trời xanh thẳm phía sau nàng. Mờ mịt, mờ mịt đến độ anh không biết có phải mình tưởng tượng hay không, anh thấy đường nét mềm mại của đôi chân nàng đằng sau lớp vai muslin. Và bộ ngực nàng, hai nụ hoa hồng hồng - anh biết đó chỉ và ảo giác…

“Anh?” nàng thì thầm.

Anh không cử động. Anh thấy nàng với mái tóc xõa, cổ và đôi vai để trần. Nàng quay về phía anh - một cử động tinh tế đầy nữ tính của hông nàng bên dưới lần váy.

Anh không thể cử động. Anh không thể, sẽ không thể. Cơ thể anh đã cứng như đá.

Và rồi anh di chuyển, siết vai nàng, đẩy nàng vào bức tường quét vôi trắng. Nàng không kịp từ chối anh, anh không cho nàng thời gian làm chuyện đó. Cái mũ, với những dải ruy băng và lông vũ, rơi xuống, kẹt giữa bờ vai nàng và bức tường.

Anh hôn nàng. Anh cầm tù nàng giữa anh và bức tường. Anh không thể nhìn nàng khi đang hôn. Anh vùi mặt vào cổ nàng, kéo váy nàng lên, căm ghét bản thân, yêu nàng, yêu cảm giác về nàng, yêu sự dịu dàng đó.

Bị dúi vào bức tường vì sự gấp gáp của anh, nàng bật ra một tiếng thở nhẹ nhưng dồn dập, như tiếng nức nở không thành lời. Những lớp váy lót, đăng ten, những bí ẩn, nàng và mọi thứ với anh: vải muslin mát mẻ, làn da trần ngọt ngào bên dưới, đôi tay anh tìm thấy hình tròn duyên dáng của mông nàng, cái móc nhỏ để tháo tung thứ trang phục rắc rối của phụ nữ. Ngọn lửa choán lấy anh như dòng suối khi anh chạm vào hai bên hông mềm mại, rồi vòng eo, lớp vải mỏng bị những ngón tay anh vò nát.

Anh không ngừng ve vuốt nàng. Anh sợ, sợ nàng sẽ xòe tay trên vai anh và đẩy anh ra. Anh hôn nàng thô bạo: không một lời, anh sẽ không để nàng nói điều gì. Anh tóm tay nàng, đẩy chúng ra. Giữa những sợi vải bông, anh giật mạnh những chiếc cúc áo bị kéo căng, anh nhấc nàng lên khỏi mặt gỗ, chìm vào giữa hai đùi nàng, hai bàn tay ghì chặt nàng, miệng và lưỡi anh mơn man trên cổ nàng. Nàng hít sâu khi anh đi vào trong nàng

Anh không thể mở mắt ra. Anh chỉ làm điều đó, áp sát vào người nàng trong khi hông nàng ép chặt vào bức tường, cả người như đổ vào người anh. Tư thế này khiến anh đi vào thật sâu. Anh chiếm đoạt nàng bằng những cú thúc mạnh. Không hề có tiếng động nào từ phía nàng, chỉ có tiếng thở hổn hển của anh, tiếng va chạm với bức tường cứng và sự kích động đang dâng cao.

Anh lên đỉnh với một tiếng rên rỉ bản năng vang vọng trong căn phòng trống. Khoái cảm và tội lỗi, giải thoát.

Hủy hoại.

Anh biết điều đó ngay khi nhận thức mọi chuyện. Lần này cảm giác thư thái đến tê dại của khoái lạc không xâm chiếm cơ thể anh. Thay vào đó là sự ghê tởm đến tột độ.

Anh dựa vào nàng, trán tì vào tường, hớp vào không khí và mùi vôi mới cùng vị mằn mặn của mồ hôi bên dưới tai nàng. Chậm chạp, anh thả lỏng hai bàn tay đang siết chặt nàng, cùng lúc nhận ra nàng cũng siết chặt vai anh, như sợ bị ngã.

Chân nàng chạm sàn. Những nếp váy và váy lót vẫn ở giữa những ngón tay anh, lớp đăng ten nhàu nhĩ tuột khỏi tay anh.

Anh quay vội đi. Anh không nhìn khuôn mặt nàng. Cây dù trắng mở ra thành hình tam giác nằm trên sàn.

Anh nhặt nó lên, dùng nó và áo khoác để che người rồi chỉnh trang lại y phục, che đậy luôn bản thân, quay lưng lại với nàng.

Anh nhìn chăm chú ra khung cảnh bên ngoài.

Một thoáng sau, anh nghe thấy tiếng sột soạt khe khẽ phía sau. Anh tưởng tượng ra nàng đang chỉnh trang lại váy và váy lót, vuốt và phủi, cố xóa đi những dấu vết anh đã để lại. Anh nhắm mắt, thở ra một hơi dài.

“Tôi xin lỗi.” Câu nói bật ra khá gay gắt, không phải những gì anh cảm nhận, nỗi tuyệt vọng, sợ hãi phải quay lại và nhìn vẻ mặt nàng.

Nàng không đáp lời. Anh nghe thấy tiếng bước chân. Anh nghĩ nàng bỏ đi; cuối cùng anh cũng phải quay lại, nhưng nàng chỉ đứng dựa vào tường, giữ mũ trên nếp váy thẳng như một cô gái nhỏ, cúi mặt xuống. Nàng bứt bứt vành mũ.

“Để tôi đưa em về khách sạn.” Anh cúi xuống nhặt mũ của mình. “Em có lẽ muốn biết - chiều mai tàu Kaiea sẽ trở về San Francisco.”

Nàng ngước lên, trên mặt hiện rõ vẻ kinh ngạc.

Anh nhún vai. “Tàu chạy rất nhanh. Chuyến đi này chỉ mất khoảng năm mươi hai tiếng.”

Nàng vẫn nhìn anh, như thể ý nghĩ đó làm nàng nhụt chí.

“Tôi hứa là em vẫn nhận được sự chu cấp của tôi. Nếu em muốn rời đi, em vẫn có nó. Tài khoản của em được mở tại London. Ngoài cái đó ra, cứ báo với tôi những gì em cần.”

Cái mũ tuột khỏi những ngón tay nàng. Nó dừng lại ở gấu váy, những chiếc lông vũ phất phơ. “Anh muốn em quay lại đó sao?”

“Tôi không muốn gì hết.” Anh bước tới cánh cửa khác, mở then, đẩy nó ra. Một ngọn gió trong lành mang theo mùi biển cả thổi qua khuôn mặt nóng bừng của anh. Quanh rìa sân lanai, sườn núi để rộ ra một dải sương mù trên nền xanh. “Hoàn toàn do em quyết định. Nếu em muốn ở lại, sống trong căn nhà này, và… tỏ ra bình thường, tôi hứa sẽ không… đòi hỏi gì ở em.” Môi anh cong lên. “Tôi đang cố nói điều đó, nhưng…” Anh bật ra tiếng cười cộc cằn. “Lạy Chúa! Tôi cho là rất khó thuyết phục được em vào lúc này.”

“Anh không nên báng bổ,” nàng nói nhỏ.

“Tôi xin lỗi.” Anh tì tay lên khung cửa. Rồi ngước mặt về phía những dãy núi. “Xin lỗi cái chết tiệt,” anh nói qua kẽ răng.

Khi anh nhìn nàng lần nữa, nàng đã đứng thẳng dậy, nhặt cái mũ lên. Nàng bước hai bước đến giữa phòng.

“Tùy vào quyết định của em?”

Anh có thể nghe thấy cơn nghẹn ngào đằng sau câu nói run run của nàng. Nước mắt. Cổ họng anh khô khốc, lồng ngực dường như nghẹn lại. “Đúng vậy,” anh nói bằng giọng sin sít.

“Vậy em muốn ở lại đây,” nàng nói. “Và sống trong căn nhà này. Và tỏ ra bình thường.”

ông thể nhắm mắt viết giấy giới thiệu cho Leda làm một chân đánh máy. Dù rất lấy làm tiếc, thực sự lấy làm tiếc, nhưng bà ta không biết gì về cô Leda Etoile ngoại trừ mẹ cô là người Pháp, và viết một điều như thế trong giấy giới thiệu phỏng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.