1887
Anh muốn nàng. Anh muốn chạm vào nàng. Trên con tàu hơi nước Atlantic, anh thức dậy trong ham muốn, trên chuyến tàu lửa chạy về phía Tây anh chìm vào giấc ngủ với dục vọng và âm thanh của bánh xe nghiến trên đường ray, mơ được chạm vào nàng - trong những giấc mơ không có nỗi xấu hổ, và anh cũng chẳng làm tổn thương đến ai. Đi khỏi San Francisco, trong cabin riêng trên con tàu của mình, anh giữ mình tách biệt, chào đón những giấc mơ, không mong thức giấc mỗi bình minh và nhìn khuôn mặt mình trong gương.
Honolulu xanh mướt và đầy nắng, gió thổi rạp những bông hoa - và vắng vẻ. Anh sống ở một buồng nhỏ ngay tại văn phòng ngoài cảng chứ không về nhà, nơi có những cánh cửa chớp cao đóng chặt cùng những căn phòng mờ tối và vang vọng.
Trông thấy anh chống nạng, Dojun giới thiệu một thầy lang Trung quốc chuyên nắn xương. Thanh nẹp kiểu Tây được tháo ra, trụ đỡ kiểu phương Đông được thay vào. Sau quá trình dùng loại thảo được khó ngửi kết hợp giác hơi, và vài lần bí mật ghé qua một bác sĩ người Mỹ, chân anh chậm chạp hồi phục, nhưng đã bớt đau mỗi lần anh đi thử.
Trong lúc Samuel đi xa, Dojun đã tìm được một cậu bé giúp việc, con trai một gia đình người Nhật nhập cư. Cậu bé quét vỏ dăm bào và không nói nhiều, kể cả bằng tiếng Nhật. Cậu gọi Dojun và Oykata-sama với một cái cúi người thật thấp, trao cho ông một chức danh cao nhất và thái độ tôn kính nhất. Với Samuel, cậu bé cũng tôn trọng gần như vậy, gọi anh là meijin, một người ưu tú, và Samuel chẳng thể nào đoán nổi nguyên nhân là gì ngại trừ thứ lề lối khắt khe của người Nhật.
Trong hai năm gần đây, khi Nhật Bản đồng ý cho công nhân di cư sang Hawaii, Dojun đã không còn cô độc và tách biệt trong ngôi nhà giữa lưng chừng núi nữa. Những khi Samuel ghé qua luôn có dăm ba vị khách Nhật ngồi uống trà hay sake, và chơi cờ go. Những người này giữ thái độ dè dặt với Samuel, lịch sự nhưng đề phòng, coi anh như một con quái thú kỳ lạ không hợp với khuôn mẫu nào: tên haole giàu có sở hữu tàu thuyền, nói được ngôn ngữ của họ và đọc tốt kanji cùng chữ Nhật Bản.
Dojun càng hòa nhập với thế giới thì càng lỗ mãng với Samuel. Vài năm qua họ hiếm khi luyện tập cùng nhau. Samuel kiên trì tự mình rèn luyện thể chất nhưng anh vẫn lên núi gần như hằng ngày. Dojun đôi khi muốn nói về thuật của mình, đôi khi chỉ chào một tiếng rồi trở lại với cuộc trò chuyện và ván cờ go, nhưng thường ngồi yên lặng tập trung và chẳng tỏ thái độ gì. Hoặc tấn công đột ngột không có chu kỳ, không cho Samuel một giây ngơi nghỉ.
Chẳng có sự nương tay nào cho vết thương của anh, Samuel biết vậy. Con đường khổ luyện sẽ không đứt đoạn vì anh bị gãy một chân, không có gì dừng lại và chờ hạn chế đó biến mất. Bỏ đi, Dojun sẽ nói vậy. Bỏ những giới hạn đó đi. Hãy sống hết mình cho hôm nay. Mọi ngày. Sống như có một thanh kiếm lơ lửng trên đầu - vì sự thật là vậy.
Câu nói đó không hoàn toàn mang tính ẩn dụ. Thanh kiếm nghi lễ anh trộm được đang giấu ở một nơi mà Samuel cầu Chúa Dojun sẽ không vô tình tìm thấy. Về chuyện đó, anh không có ý định để sư phụ biết. Có những hôm anh không tới thăm ông - để hoàn toàn tránh nguy hiểm - và phải cảnh giác gấp đôi ở chỗ của mình, vì Dojun cũng chẳng ngại ngần gì mà không tấn công anh tại đó.
Mọi thứ nhẽ ra đã chẳng khó khăn đến vậy, nếu không có sự sao nhãng, số phận đã gọi đến tất cả những nguồn năng lượng hỗn độn, trôi nổi của shikijo và hợp nhất lại thành nàng. Samuel nghĩ đến nàng với cái váy ngủ trắng kéo lên để lộ đôi chân trần, đang uống trà và duỗi chân với cử chỉ tinh tế như một vũ công; anh nghĩ đến mái đầu nàng cúi xuống, làn tóc bóng mượt, bàn tay để trên cuốn sổ và làn da gáy mềm mại phía trên cổ áo bẻ trang nhã. Anh không thể giữ tâm tịnh, cứ thế trượt dài, đánh mất zhanshin - trạng thái luôn cảnh giác của đầu óc, cùng nhiều năm học tập và rèn giũa.
Để đối phó với điều này, hằng đêm anh bỏ ra nhiều giờ ngồi yên lặng, cố không ham muốn, cố ném đi mọi dục vọng, thế mà nàng vẫn lẻn vào tâm trí anh như một làn hơi ấm chầm chậm. Anh ngồi bình thản, đối mặt với bức tường, không nghĩ ngợi gì hết… và từ hư không nàng hiện ra, hình ảnh nàng đang ngồi, mái tóc xõa trên đôi vai trần, tấm lưng cong cong, cặp hông tròn trịa trắng mịn khi nàng nghiêng người xỏ chân vào váy.
Anh không thể tới chỗ Dojun với hình ảnh đó. Họ có thể thảo luận về tình hình chính trị, những hợp đồng làm ăn của anh, chiến lược, kế hoạch. Kể cả khi anh không biết chắc liệu Dojun đồng tình hay chống lại anh trong một mục tiêu đặc biệt nào đó, thì được nói chuyện và lắng nghe vẫn rất tuyệt, được mở rộng những khả năng, cân nhắc kết quả và mục đích như cờ go vậy, một sự kết hợp mạnh mẽ trong những quân đen và trắng trên bàn cờ.
Những tin đồn về cuộc phản cách mạng cứ dấy lên rồi lắng dần. Samuel có nguồn thông tin từ cả hai phe, anh theo dõi phe cải cách và những người trồng mía gây áp lực để nhượng Trân Châu Cảng cho nước Mỹ, trong khi nhà vua chống trả để giữ đại chủ quyền. Anh theo dõi cuộc bầu cử tháng Chín thông qua hiến pháp sửa đổi và vô hiệu hóa quyền lực của nhà vua. Anh theo dõi những người đàn ông làm bộ hò hét và đắm chìm trong hận thù nhỏ nhen, nhưng xu thế hiện tại đã hoàn toàn nghiêng về tiền bạc và quyền thế - Samuel không hề nghi ngờ việc phe cải cách và mối quan hệ của họ với người Mỹ sẽ chiếm ưu thế sau cùng.
Có vẻ đó là một điều tồi tệ, nhưng anh hiểu rõ quyền lực và cuộc chiến để duy trì nó. Anh cũng hiểu rõ nỗi sợ. Anh hiểu rõ sự thất vọng của một nhà vua khôn ngoan, chân thành, vui tính và hoang phí. Trong suốt quãng đời trưởng thành của mình, anh đã phải đối phó với nhiều tham vọng của các nhà kinh doanh, phương Tây và phương Đông, và thấy những người dân đảo ngây ngô dần bị cướp đi đất đai và của cải, bị đẩy vào một cuộc chơi do những kẻ máu lạnh hơn đặt ra luật lệ. Anh hiểu tất cả những điều đó - tán thành hay phản đối chẳng hề quan trọng, mà điều quan trọng là phải hiểu, phải dự đoán được và phải biết khi nào nên hành động, hành động bằng cách nào.
Anh thành lập hãng tàu riêng vì Kai, không phải vì tiền hay danh vọng, không phải để khiêu vũ trong cung điện hay lật đổ chính quyền. Anh không đứng về phe nào mà giữ vững mục đích trong sáng của mình. Một tương lai. Một nhiệm vụ. Để được bình an và không bị khinh rẻ. Để bản thân trở nên sắc bén hơn thanh kiếm trên giá, vượt qua sự thô lỗ bên trong vẻ ngoài đẹp đẽ. Để tách hẳn con người anh trước kia khỏi con người bây giờ, như một cái đe loại tạp chất khỏi sắt để tạo thành thứ thép tốt nhất.
Để xứng đáng với những gì anh muốn.
Để trở thành người cô yêu.
Trái tim anh là một thanh đao… và sứt mẻ… sứt mẻ…
Nhược điểm này kéo anh trở lại bóng tối, thứ đã choán lấy anh nhiều năm, chưa hề bị gột rửa. Giờ đây nó đã kết tinh và tự sụp đổ. Nó tạo nên một cực đối lập - bên này là Kai và danh dự và mọi thứ anh sẽ trở thành, bên kia là bóng tối ấm áp chào mời mà anh vẫn khinh miệt nhưng lại khát khao được đắm chìm trong đó.
Hai năm trước anh đã mua bốn mẫu đất trên cao cạnh thung cũng Nuuanu. Trong tình thế bất ổn hiện tại, anh đã có bản vẽ cho ngôi nhà sẽ xây ở đó. Anh đã hình dung ra Kai ở trong mỗi căn phòng: một để cây đàn dương cầm của cô, một để bàn ăn anh đích thân đóng cho cô, một cổng lanai rộng vì cô thích gió trời, một cái chuồng cho lũ ngựa của cô. Anh đã hỏi những người thợ xây và đặt mua gỗ tếch, muồng tím và cây hông. Ngay sau cuộc bầu cử tháng Chín, nền đất đã được dọn đẹp sạch sẽ và bắt đầu xây cất.
Đứng trên lớp bùn giữa phần móng mới, anh chỉ tì nhẹ vào một cây gậy. Anh đã có thể nhìn thẳng ra biển từ chỗ xưa kia có một bụi cây rậm rạp. Anh nghĩ đến những cái tên, đến việc đặt tên cho chỗ này bằng tiếng Hawaii là Hale Kai - Nhà Trên Biển - và nhận thấy nó quá bộ liễu.
Nàng đã khuyên anh không nên vội vã, và anh đã tin lời.
Anh nghĩ đến khuôn mặt nàng, cần cổ, đôi bàn tay mềm mại và đường cong của bộ ngực.
Anh nhìn về phía chân trời.
Gạt nó sang bên, anh nghĩ. Gạt nó sang bên.
Tít xa phía dưới, qua con dốc của hòn đảo, phía bên kia thành phố, bên kia những mái ngói và chóp nhọn nhà thờ lấp lánh giữa màu xanh mướt, con sóng ập vào bờ, tràn lên những rặng đá ngầm và cát biển.
Anh đã từng làm công việc đặt tên này một lần, nghĩ mình thật khôn khéo khi đăng ký hãng tàu riêng bằng cái tên Kaiea - ghép những từ Hawaii có ý nghĩa nước tràn bờ - giờ nghĩ lại mới thấy Dojun đã biến anh thành người có thiên hướng tinh tế đến vậy. Kai chưa bao giờ hiểu những ngụ ý của anh, chưa từng, theo anh biết, thậm chí còn không nhận ra tên mình trong đó.
Anh sẽ thành thật với cô hơn. Kai luôn thật thà và vô tư, chính cái kiểu che giấu bản thân mới gây trở ngại cho anh. Có lẽ anh nên đặt tên ngôi nhà là Hale Kai. Có lẽ anh chỉ cần đến hỏi Kai xem cô thích cái tên nào.
Anh nên gọi ngôi nhà xây cho em là gì đây, Kai? Và nhân tiện, em sẽ làm vợ anh chứ?
Anh không làm thế. Anh ngắm mặt trời lặn phía bên kia đại đương trong vầng hào quang màu cam và vàng. Anh thậm chí không thể giữ câu hỏi anh cho Kai trong đầu, anh lại thấy nàng, mái tóc mềm mại xõa xuống trong những đám mây, mùi hương cơ thể từ mặt đất sau cơn mưa - quỷ tha ma bắt nàng đi, quỷ tha ma bắt anh đi, vì đã mù và điếc trong ảo giác của mình. Dojun có thể giết anh cả chục lần nếu ông ở đây. Một đứa trẻ oán giận với một trái dừa xanh cũng làm được điều đó.
Cơn sóng ập đến, một sức mạnh chậm rãi và vững chắc, không thể ngăn cản.
Kai ea, nước làm ngập đất liền.
Anh đặt tên ngôi nhà bằng tiếng Anh. Biển Dâng Trào.
Anh không hiểu nổi chính mình, biết rằng đó là hành động điên rồ nhất trên đời.