Bóng Tối Và Ánh Sao

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 12 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 30

❊ ❊ ❊

Anh chỉ muốn cho Leda thấy châu Mỹ với tất cả vẻ lộng lẫy nguyên sơ của những rặng núi và bầu trời - thay vào đó, nàng chỉ toàn thấy sự nguyên sơ và rất ít lộng lẫy, và anh hình dung nước Mỹ phải trông như một vùng đất mênh mông khắc nghiệt của mưa và tuyết và lại mưa; một nửa đóng băng, những trụ băng nhỏ nước từ mái hiên của những trạm dừng chân bằng gỗ tồi tàn, bé xíu, chỉ có hai con ngựa và một chú chó vàng xấu xí là khách trọ.

Thậm chí anh với nàng còn không ở cùng khoang trên tàu hơi nước. Số lượng chuyến đi đã giảm hẳn do mùa đông, trừ phi chịu chờ thêm ba tuần, không thì chẳng có cabin riêng tử tế cho hai người - ít nhất cũng không phải trên bất cứ con tàu nào anh định lên. Thế nên anh đặt cho nàng một cabin hạng nhất dành cho các quý bà, bí mật tự hào về nàng, về cái cách nàng không chịu thừa nhận mình đã sợ hãi trước những rung lắc dữ dội của con tàu. Thật may là nàng không bị say sóng và đã rất gắng gượng để tỏ ra bình tĩnh, nhưng thời tiết xấu đến mức Samuel cuối cùng cũng phải khuyên nàng nên ăn trong phòng khách của các quý bà thay vì cố đi tới phòng ăn chung.

Anh rất ít gặp nàng cho tới khi họ đến được New York, ở đó anh cũng ít thấy nàng, vì nàng đã bị cuốn vào Hội Phụ nữ Broadway với những phu nhân và con gái của đám đàn ông ngồi đối diện anh, nói chuyện về vàng, những khoản vay, kho gỗ và dự trữ dầu hỏa, và luôn luôn là đường. Anh để họ nói, và lắng nghe, chỉ đưa ra những nhận xét vừa đủ để giữ mạch cuộc trò chuyện. Anh không hề nhắc đến kỹ sư Parsons ở Newcastle định chế tạo động cơ hơi nước và phát triển một thiết kế cho phép lái tàu với vận tốc ba mươi hải lý một giờ.

Samuel dễ dàng trở lại với nhịp sống thường lệ của anh, nhưng điều kỳ diệu chính là nụ cười dường như trở nên thật tự nhiên khi anh đi cùng một doanh nhân đến ăn tối ở một tòa nhà trên Đại lộ 5, nghe một giọng Anh nhẹ nhàng giữa tiếng phụ nữ giọng Mỹ ồn ào. Leda nói vừa đủ nghe - với anh là vậy, nhưng nàng không bao giờ quá đà. Giọng nàng không chói tai, cũng không the thé ngay cả lúc hưng phấn. Đó là giọng nói giúp người ta dễ đi vào giấc ngủ, và chính ý nghĩ này khiến anh mỉm cười.

Buổi tối, anh nghe tất cả những chủ đề tầm thường đến thảm hại về hàng hóa Pháp, đồ khảm và mạ vàng, có những vòng xoắn trang trí thô kệch mà đám bạn Mỹ giới thiệu cho nàng. Mọi người đều tốt bụng, nhưng thật đáng buồn khi họ được dạy cách đánh giá đồ vật qua giá cả hơn là giá trị và chất lượng, dù nàng phải thừa nhận ở New York, mọi thứ nói chung đều đáng tiền cả. Khách sạn này phải đốt đến hàng trăm cân than, nàng nghĩ vậy, thì những căn phòng mới ấm áp đến thế. Và cả những đồ hàn chì trong phòng tắm nữa!

Và tệ hơn, họ gọi chúng là gì nhỉ? Ống nhổ. Một từ nghe rất khó chịu, nhẽ ra nên dùng khái niệm gì đó khó hình dung hơn mới phải. Nàng chắc rằng anh cũng có thói quen đó, thuốc lá là thứ chướng mắt nhất đối với một người cao quý thực thụ, và còn đặc biệt khó chịu.

Đến Denver thì nàng đề cập đến ống nhổ. Nàng nhìn anh với một chút lo lắng, xoay đầu trên gối. Anh cuốn một lọn tóc nàng quanh ngón tay và hứa sẽ không nhai thuốc lá - không phải lời hứa khó khăn nhất trong đời, nhưng đáng giá, theo một kiểu riêng tư nho nhỏ. Đêm đó anh ngủ rất ngon.

Ở San Francisco, anh nổi hứng đưa nàng đến khu phố Tàu vào buổi tối mù sương, đúng ngay dịp Tết Nguyên đán. Anh đã không báo trước với nàng, biểu hiện trên mặt nàng lúc họ bước vào miền đất tràn ngập sắc đỏ và vàng xứng đáng với điều đó. Nàng im lặng bước bên anh qua những dải lụa Trung Hoa rực rỡ, bám chặt cánh tay anh và khẽ giật mình vì những tràng pháo nổ giòn giã.

Những tờ giấy đỏ và cam phấp phới mọi nơi, đượm mùi thuốc pháo và đồ ăn. Những dãy đèn lồng đẹp đẽ đung đưa trên các ban công. Mọi cửa hàng đều dán những biểu tượng may mắn trên nền giấy đỏ tươi vui, viết chữ màu vàng và phủ vải đỏ sẫm.

Anh dừng lại trước một cái bàn bày đầy ruy băng và đĩa bày hoa thủy tiên đang nở, xung quanh là những giỏ trái cây. Người bán hàng đội cái mũ chỏm màu đen, tóc tết đuôi sam dài đến thắt lưng lịch sự cúi chào. Samuel đáp lễ với một câu chúc năm mới bằng tiếng Quảng Đông bồi, khiến sự háo hức tăng lên thành nồng nhiệt. Bằng những động tác nhanh nhẹn và đầy sinh lực, ông ta nhảy lên cái ghế đẩu và lấy xuống hai cuộn giấy màu Samuel chọn ra từ những món hàng mẫu.

“Chúng ta sẽ treo lên cửa.” Samuel giơ cao cả hai tờ trước ánh sáng vàng nghệ của đèn lồng và chỉ vào ký tự trên một tờ. “Đây là ngũ phúc. Sức khỏe, giàu có, tuổi thọ, đức hạnh và ra đi thanh thản.”

“Anh đọc được à?” Nàng nhìn anh bằng cặp mắt nể phục.

Người bán hàng đưa một quả cam về phía nàng. “Cung hỷ phát tài!”

Samuel thấy đôi lông mày của nàng nhướng cao đầy ngạc nhiên. “Đó là món quà năm mới,” anh nói. “Quả cam hàm ý sự may mắn.”

“Ồ!” Với nụ cười vui sướng bất ngờ, nàng cảm ơn người bán hàng. Ông ta lại đưa cho nàng một cái đĩa hoa thủy tiên, chắp đôi tay giấu trong ống tay áo và cúi mình lần nữa, thấp hơn. Nàng cầm quả cam và đĩa hoa, khẽ nhún gối. “Cảm ơn ông. Cảm ơn ông rất nhiều. Chúc mừng năm mới.”

Ông ta giơ lên một dây buộc đầy những vật màu đỏ lúc lỉu về phía Samuel. “Đốt pháo không, thưa ông? Một phần tư đô la thôi.”

Anh lắc đầu. “Không đốt. Chỉ xem thôi.”

“À! Xem thôi, tốt. Nổ to à! Quý cô sẽ thích.”

“Thế tờ còn lại viết gì?” Leda gật đầu về cuộn giấy thứ hai.

Anh lưỡng lự, bất chợt ngại ngần không muốn nói với nàng. Nàng áp mũi vào đóa hơn và nhìn anh với vẻ trông đợi, đôi môi hé mở, khẽ cong lên thành nụ cười. Người bán hàng đọc bằng tiếng Trung, gục gặc đầu.

Samuel biết một chút tiếng Quảng, đủ để hiểu ý ông ta. Anh cũng hiểu cả chữ viết trên tờ giấy. Nhưng đọc to nó lên thì thật ngớ ngẩn. Thà cứ để nàng không hiểu gì, treo nó lên sau một cánh cửa nào đó trong nhà nơi chỉ anh nhìn thấy còn hơn.

“Anh không đọc được tờ này à?” nàng hỏi. “Chỉ là câu chúc năm mới thôi.”

Nàng nhìn tờ giấy được trang trí bằng lớp nhũ vàng và nâu. “Đẹp quá. Ước gì em hiểu ý nghĩa của nó.”

Anh cuộn lại. “Chỉ là ‘hãy yêu thương nhau’.” Đôi mi nàng ngước lên.

“Một câu nói, không hơn.” Anh nhìn những tờ giấy khác và đọc. “Thọ, Lộc, Phúc và Hậu đãi. Mong chúng ta luôn có những khách hàng giàu có. Đại khái như vậy.”

“Ồ.” Nàng lại gí mũi vào đóa thuỷ tiên và lén nhìn anh, đôi mắt long lanh. “Em hiểu rồi.”

Anh thấy như bị bịt mắt và đi trên dây. Trượt chân khỏi vách núi… và không hiểu sao, vẫn bước đi giữa không trung, vực sâu không đáy ở ngay bên dưới.

***

Thời tiết vẫn cứ tồi tệ như vậy, Leda viết thư gửi đến phố South, nhưng cháu không thấy phiền về chuyện đó, khi thấy cảnh đón tiếp vô cùng náo nhiệt ở điểm đến cuối cùng là đảo quốc Sandwich. Ngay lúc này, chúng cháu đã ra khơi trên con tàu đô đốc danh dự của chồng cháu. Tàu Kaiea. Con tàu đáng ca ngợi này có - Leda phải xem lại tin nhắn Samuel đã viết riêng cho nàng - tải trọng đăng ký tám ngàn sáu trăm tấn, đóng bằng thép với chân vịt kép và động cơ 17.000 mã lực giản nở đến ba lần, có đầy đủ những tính năng hiện đại nhất của tàu hơi nước. Các cô sẽ rất vui nếu biết những yếu tố này cho phép nó chạy với vận tốc hai mươi mốt hải lý một giờ, vượt qua cả tàu Oregon hiện đang nắm giữ Nẹp Xanh Đại Tây Dương - một sự tôn vinh hành trình nhanh nhất giữa Liverpool và New York. Dường như không có Nẹp Xanh cho Thái Bình Dương, thật thiếu công bằng, cháu thấy như vậy, vì chắc Kaiea sẽ giành được tước Phong đó. Cháu có thể viết nhiều hơn về những đặc trưng của con tàu hơi nước đáng ngưỡng mộ này, tuy nhiên quý ông Gerard đã nhắc nhở không nên để lá thư dày đặc những thuật ngữ hàng hải.

Cháu phải dừng bút đã, vì tàu liên lạc đang chuẩn bị rời đi, nó sẽ mang những bức thư này về lại San Francisco, còn chúng cháu sẽ sớm vượt qua Golden Gate, một trải nghiệm, như cháu được thông báo, sẽ không bị hủy ngay cả trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt nhất.

Luôn là người bạn kính cẩn và tận tâm của các cô… Leda Gerard.

Nàng ngắm nghía tên mình rồi dán phong bì, để nó vào đống thư trả lời phút chót những thư từ gửi đến chỗ họ ở San Francisco, một từ Phu nhân Tess, một từ tiểu thư Kai và cuối cùng là từ quý cô Lovatt, đại diện cho các quý bà quý cô ở phố South. Nàng nhấn nút gọi phục vụ, người luôn lập tức xuất hiện, với vóc dáng cao, mảnh khảnh, có tên Vidal, rất nhã nhặn và kính cẩn. Ông ta nhận bức thư và giúp nàng mặc áo mưa, đội mũ mềm - những thứ nàng nhận được khi lên tàu Kaiea trong một cơn mưa như trút nước.

Ngay cạnh cánh cửa dẫn vào lối đi, phòng khách mở ra ban công riêng nhìn về đuôi tàu, nhưng vì nó không có chỗ che mưa nắng, ông Vidal đã gợi ý - bằng cách cao giọng thành một tiếng hét to dưới cơn mưa xối xả - rằng nàng nên đi xuống từ ban công để gặp quý ông Gerard trong boong thuyền trưởng. Nàng rất vui vì có bàn tay vững chãi của người phục vụ giúp mình xuống cầu thang ngoài trời dẫn đến khu điều khiển ở boong dưới.

Cơn mưa không ngớt và khung cảnh Golden Gate trở nên mờ ảo. Không hiểu sao, nàng vẫn thấy an toàn tuyệt đối trên con tàu chồng mình đã đóng, không như lần vượt Đại Tây Dương, dù nàng nghĩ có lẽ sự bình tĩnh này đến từ việc nàng đã trở thành một thuỷ thủ gan dạ hơn. Thành thật mà nói, nàng cảm giác mình có thể nhận danh hiệu “tinh nhuệ” chỉ với một chút nỗ lực.

Thực sự thú vị khi ngồi co ro trong bộ đồ đi mưa ở một góc cabin của boong tránh bão có kính chắn phía trước, hai tay ôm cốc ca cao nóng, còn thuyền trưởng ra lệnh, thợ máy quát vào loa phóng thanh, con tàu đối diện với những đợt sóng khủng khiếp của Thái Bình Đương… “Thái Bình” hẳn là cách gọi sai do lạc quan, như nàng nói với Samuel lúc một con sóng khiến nàng bị bật khỏi chỗ ngồi và lao thẳng vào anh.

Anh cười toe toét và vòng tay ôm nàng, dựa lưng vào vách ngăn. Nàng nghĩ đó là một tư thế kém lịch sự nhưng rõ là chẳng ai buồn quan tâm đến họ, tất cả đều đang bận rộn với chuyến hải hành.

Khi con tàu kéo được hạ xuống và việc cài đặt quy trình đã xong, boong tàu trở nên yên ắng hơn. Vì Samuel còn có công chuyện với thuyền trưởng, Leda quyết định tận dụng đề nghị của ông Vidal tháp tùng nàng đến phòng khách hạng nhất. Từ nơi ẩn náu là vòng tay vững vàng của Samuel, nàng bắt tay thuyền trưởng và ca ngợi công việc của ông ta, và nhận được câu trả lời, “Chà, bà là một thủy thủ, thưa phu nhân! Một thủy thủ đích thực.”

Đỏ mặt trước lời khen, nàng tự mình đi xuống cái cầu thang lỏng lẻo bên ngoài và khi ở trong phòng khách rồi nàng mới thấy câu nói đó đúng đến mức nào. Cả trăm hành khách đều tự nhốt mình trong cabin. Chẳng ai ở đó ngoài một chú nhóc bị say sóng, ngồi trong chiếc ghế bọc nhung với đôi vai thõng và miệng mím lại thành một đường thẳng.

Ông Vidal hỏi chú nhóc xem nó có muốn về cabin với cha mẹ không, và được nghe một lời thì thầm đáng thương rằng nó đi một mình, đã nôn vào bồn rửa mặt trong cabin, ở đó bốc mùi hôi không thể chịu nổi. Và chú nhóc bắt đầu mếu máo.

Leda nắm tay nó. “Lên phòng cô nhé,” nàng nói. “Trên đó đỡ lắc hơn. Cháu có thể nằm nghỉ và sẽ nhanh hồi phục thôi.”

Những ngón tay chú nhóc nắm tay nàng ra vẻ biết ơn. Được ông Vidal dẫn đường, họ vào đến cầu thang phía bên trong dẫn lên cabin lớn, tay chú nhóc nắm tay nàng càng lúc càng chặt, khuôn mặt đầy nước mắt càng lúc càng nhợt nhạt. Khi họ lên đến phòng khách, Leda đỡ chú nhóc ngồi vào xô pha, nó cúi xuống và nôn luôn vào quần.

“Ôi trời!” Leda nhăn mũi. “Chúng ta sẽ cởi nó ra và cháu có thể nằm nghỉ.” Nhưng chú nhóc khóc to và đẩy tay nàng ra. “Cháu không thể… không thể… cô là một quý cô.”

“Được rồi, cháu thân mến. Đừng lo gì hết. Ông Vidal!” Nàng đứng dậy và quay lại. “Phiền ông lo giúp việc này. Tôi sẽ chờ ngoài hành lang… đưa cái quần cho tôi và tôi sẽ mang nó đi.”

“Vâng, thưa bà. Cứ để cái quần ở cầu thang đã. Tôi sẽ lấy cho thằng bé cái chăn.”

Leda bước vào hành lang và nhận lấy cái quần được đưa qua khe cửa. Nàng bấu chặt vào lan can và đi xuống cầu thang. Nhưng không thể đi xa thế chỉ để vứt cái quần bẩn nên nàng cuộn nó lại và nhét vào bậc thang đầu tiên rồi quay lại cabin.

Từ bên ngoài, nàng đã nghe thấy giọng Samuel gay gắt bên trong - không rõ anh đang nói gì - với sự hung tợn khiến nàng giật thót. Nàng định mở cửa đúng lúc một vật gì đó va đánh rầm ở phía bên kia. Leda nắm lấy lan can, cánh cửa bung ra, ông Vidal đang dựa vào đó. Ông ta trượt chân về phía sau, túm vội lấy quả đấm cửa để giữ thăng bằng.

Samuel đứng sững trong cái áo mưa vẫn còn sững nước, bên ngoài khung cửa, nhìn chằm chằm vào người phục vụ. “Bỏ bàn tay thối tha khỏi thằng bé.” Giọng anh chói tai, như một con thú đang gầm gừ dọa nạt. Gió lạnh từ khung cửa mở thổi qua anh. “Biến khỏi đây. Trước khi tôi giết ông.”

Một cơn gió mạnh sập cửa lại. Leda chớp mắt nhìn anh, rồi nhìn ông Vidal. Phần cổ chiếc áo khoác xanh của người phục vụ đã bị xé rách. Cậu nhóc nằm lọt thỏm trong ghế, cặp mắt mở to, miệng há ra, tay nắm chặt cái chăn đắp hờ trên hai đầu gối trần. Nó nhìn Samuel như một thứ quái đản bất thường đến từ vực sâu.

“Samuel! Chuyện gì…” Leda bám vào khung cửa khi con tàu tròng trành. Vẻ mặt của Samuel và phần cổ áo rách của người phục vụ làm nàng sợ hãi.

“Tôi đã làm gì? Ông Vidal đứng xoa vai, cực kỳ hoang mang. “Thưa ông, tôi, tôi… đã làm gì?”

Samuel không cử động. Từ chỗ của mình, nàng có thể thấy mạch máu phập phồng trên cổ anh.

Và nàng chợt hiểu ra, với một sự kết nối chậm chạp giữa các suy nghĩ đến liên tiếp - cậu nhóc không mặc quần và đang khóc, người đàn ông kia, khuôn mặt sắt lại của Samuel…

“Ồ Samuel! Không phải như anh nghĩ đâu,” nàng thốt lên. “Em đã bảo cả hai người vào đây. Thằng bé bị say sóng, nó nôn ra quần. Ông Vidal đang giúp em.”

Con tàu lắc lư. Trên xô pha, cậu nhóc đã ngồi thẳng dậy, kéo cái chăn che hẳn hai đầu gối đang co lại. Nàng thấy lý trí đang tập trung trở lại trong đôi mắt

Samuel: khoảnh khắc của sự thấu hiểu, và màu đỏ lan nhanh trên cổ anh. Anh liếc cậu nhóc rồi liếc sang ông Vidal.

Anh nhìn Leda. Và rồi: xa cách. Mọi dấu vết cảm xúc đã rời khỏi anh.

Bằng một cử chỉ thong thả, anh bắt đầu cởi áo mưa. Như chưa có chuyện gì xảy ra, anh đưa nó cho ông Vidal. Người phục vụ hơi ngập ngừng.

“Ông có bị thương không?” Samuel hỏi, giọng khẽ khàng. Quai hàm ông Vidal giật giật. “Không, thưa ông.”

“Ông chấp nhận lời xin lỗi của tôi chứ?”

“Thưa ông.” Người đàn ông mảnh khảnh đứng thẳng dậy. “Tôi đã làm gì?”

“Không gì hết.” Khuôn mặt Samuel cứng như đá. “Tôi sẽ bảo thuyền trưởng bồi thường cho ông, nếu ông muốn.”

“Chà, nếu tôi đã làm gì đáng bị…”

“Cảm ơn ông, ông Vidal,” Leda ngắt lời. “Mọi thứ đã xong xuôi, trừ việc ông có thể mang lên cho thằng bé mặt cái quần sạch. Cháu tên là gì, ở ca bin số mấy?”

“Dickie, thưa cô. Cabin B-5.” Cậu nhóc nói nhỏ, giọng khàn khàn. “Thưa cô? Cháu có thể lấy cái gối của mình được không? Nó ở ngay trên giường.”

“Và cái gối nữa,” Leda nói. Nàng quay lại với cậu nhóc. “Cháu thấy khá hơn chưa?”

Cậu nhóc co ro dưới cái chăn, vẫn nhìn chằm chằm Samuel với vẻ khó hiểu. “Cũng đỡ ạ. Nhưng miệng cháu có vị khiếp quá. Mũi thì ngạt rồi. Cháu khát. Làm sao ngài ấy lại ném ông này ra cửa, nếu ông này không làm gì sai?”

“Chỉ là hiểu lầm thôi,” Leda nói.

“Tôi sẽ mang bình nước chanh lên, thưa bà,” ông Vidal nói. Rồi cúi người với điệu bộ cứng nhắc, chỉ hơn một cái gật đầu, và rời khỏi cabin.

“Một cú ra đòn ghê gớm,” cậu nhóc nói. “Ông ấy bay từ đây ra tới kia.”

Leda hít một hơi dài. “Cô rất tiếc vì cháu bị hoảng sợ, nhưng đó chỉ là chuyện chẳng may thôi.”

“Cháu không nghĩ thế đâu, thưa cô. Ngài ấy xông vào túm lấy ông kia và ông kia bay cái vèo! Và ngài ấy nói sẽ giết ông kia. Cô nghe thấy không?”

Nàng bặm môi.

Samuel không nói gì. Anh mở tung cửa trong cơn gió. Và rồi cánh cửa đóng sập sau lưng, để anh ở bên ngoài, còn Leda và Dickie vẫn trong phòng khách.

***

Cơn mưa làm áo khoác dính chặt vào cổ anh. Anh chỉ nghĩ đến cầu thang dưới chân, cơn gió sau lưng, con tàu lắc lư khi vượt qua những đợt sóng tiếp theo. Boong tàu trống trơn trải dài phía trước anh khi cơn mưa tràn qua, màu trắng tí tách rơi trên mặt gỗ đã ngả màu bạc phếch.

Tại một ô cửa, anh đứng trú mưa. Dựa vào mặt thép, siết chặt tay vịn ở cả hai bên cánh cửa, những ngón tay anh tê dại trong cái giá lạnh ẩm ướt.

Do trời lạnh, anh tự nhủ mình đang run rẩy vì lạnh. “Ồ, chết tiệt,” anh lẩm bẩm. “Ồ, chết tiệt.”

Anh đập mạnh đầu ra sau cửa, chấp nhận cơn đau. Anh nghiến răng và đập đầu ra sau lần nữa. Đau thật, đau đến tận lồng ngực, tay và chân.

Làm sao nàng biết?

Anh đã nhìn thẳng vào mắt nàng và thấy điều đó. Không người bình thường nào cư xử như anh đã làm khi đó, không ai cả. Chúa ơi, Vidal thậm chí còn không biết, Samuel đã túm cổ áo ném ông ta sang đầu bên kia căn phòng mà viên phục vụ vẫn không hiểu lý do vì sao.

Nhưng Leda biết.

Chikusho. Súc sinh. Súc sinh. Anh thậm chí không còn chút lý trí nào. Sao anh không dừng lại dù chỉ một khoảnh khắc để nhận ra chẳng có gì sai trái ở đây? Sao anh có thể để lộ bản thân như vậy?

Ôi, Leda, ồ, Leda, em không nên biết, em không thể biết, không thể.

Con tàu tròng trành, chậm rãi dao động theo những đợt sóng dập dềnh. Ba phần tư của một triệu đô la tiền động cơ và sắt thép, anh sở hữu từng tấc của nó, tên anh được ghi trên giấy tờ. Sáu trăm người được trả lương hằng tháng bằng séc rút từ tài khoản của anh, lợi nhuận bốn trăm ngàn đô la một năm chuyển thẳng vào ngân hàng với tên anh trên cánh cửa văn phòng lớn nhất.

Tên anh - anh đã chọn từ một cuốn sách.

Nguồn gốc các dòng họ xứ Norman. Anh vẫn nhớ, đó là tất cả những gì có thể tìm thấy trong thư viện nhà trường. Thế là anh biến mình thành một người Norman, nhìn vào gương và quyết định mình có cái mũi của dân tộc Đức, cặp mắt xám của người Bắc Âu, anh đã tưởng tượng ra một dòng họ và một quá khứ, tổ tiên anh đã đến trong cuộc Chinh phục ra sao, ông anh, bị giết trong cuộc tấn công của Lữ đoàn Khinh kỵ binh, đã sống trong một lâu dài sang trọng và cổ kính, nhưng bị một gã quản lý đất đai lừa gạt hết tiền của và đến một ngày kia, một lá thư sẽ được gửi đến nói mọi thứ chỉ là lầm lẫn; tất cả ký ức của Samuel chỉ là tưởng tượng, không có chuyện gì trong số đó từng xảy ra, Phu nhân Tess và Ngài Gryphon chỉ trông nom anh đến khi cha mẹ ruột anh có thể tìm lại được anh.

Ảo tưởng. Mơ mộng hão huyền. Leda! Trong tim anh cảm giác như đang lửng lơ giữa không trung, sau lưng anh mới là mảnh đất an toàn. Cũng như lúc mới mười bốn, hoặc mười lăm, hoặc mười ba - ai mà biết chính xác cơ chứ - chẳng gia đình nào tìm kiếm anh cả.

Hai cánh tay anh run rẩy, cơ bắp gồng cứng lại. Đôi bàn tay anh và tay vịn bằng đồng như đã hòa làm một.

Nàng không nên biết.

Nàng không nên! Anh nhìn chằm chằm xuống mặt nước, cái ẩm ướt lạnh lẽo nhỏ giọt trong cổ áo. Nàng không thể biết, không thể nhận ra chỉ bằng kinh nghiệm bản thân. Nàng đã cưới anh, đã thề gắn bó với anh, đã để anh chạm vào người. Nàng không thể biết.

Thượng đế ơi - trên đài chỉ huy của thuyền trưởng, anh đã cảm nhận được điều này mà không hiểu - cách nàng cứng người, chống lại vòng ôm của anh.

Ồ, lạy Chúa. Anh ngửa đầu về phía sau, quai hàm bạnh ra.

Và anh hiểu ra bằng trực giác. Suy đoán trở thành linh tính… rồi một cảm giác chắc chắn khủng khiếp đến mức anh muốn gào lên đau đớn. Nàng không biết.

Mà nàng nghe kể.

Những lá thư đó. Tess đã viết cho nàng và kể nàng biết.

Trong một khoảnh khắc, dường như đó là sự phản bội tàn nhẫn. Nhưng sau đó anh nhận ra. Là do anh, lỗi của anh. Phu nhân Tess sẽ không bao giờ bán đứng anh nếu anh không ngã lòng với chính mình. Nếu anh không quên những thứ Dojun đã chỉ dạy và đến với Leda để ngủ với nàng, để bóng tối chiếm hữu bản thân.

Lỗi của anh.

Chính anh đã làm việc đó, như anh để mất Kai, và mất mọi thứ đã dày công xây đắp.

Cái cách thằng bé nhìn anh trong cabin. Nhìn anh, như thể anh là một kẻ đáng sợ.

Anh đập mạnh đầu vào tấm thép. Đau đến nổ đom đóm mắt.

Anh phải gom góp lại những mảnh vỡ của tâm hồn. Anh đã không thừa nhận với bản thân mình đã ngã lòng đến mức nào, đã chới với trong đại dương cảm xúc biết bao. Dojun sẽ nhận ra điều này ngay. Samuel không thể đến Hawaii trong hoàn cảnh này.

Ngươi là một chiến binh, anh nghĩ. Tim của ngươi là thanh đao.

Anh ấn đầu vào cánh cửa phía sau, lạnh đến đông cứng cả người, thở khò khè, run rẩy và cười lớn.

Dojun. Samuel phải tìm thấy sự cân bằng. Cơn gió lạnh cắt vào da thịt anh - trong sạch, đơn giản và thanh khiết. Trong cơn gió lớn và những ngọn sóng cao là công lý của vũ trụ. Dojun đã cho anh cặp mắt để nhìn thấy điều đó, cho anh quyết tâm để chịu đựng, cho anh sức mạnh để chế ngự nó. Nhẫn nại, bền bỉ, kiên trì - và cả ngàn cách ẩn mình trong bóng tối.

ông thể nhắm mắt viết giấy giới thiệu cho Leda làm một chân đánh máy. Dù rất lấy làm tiếc, thực sự lấy làm tiếc, nhưng bà ta không biết gì về cô Leda Etoile ngoại trừ mẹ cô là người Pháp, và viết một điều như thế trong giấy giới thiệu phỏng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.