Leda ngồi thẫn thờ trước gương. Từ một nơi có vẻ xa xăm, tiếng chuông báo bữa tối vọng đến.
Nàng nhận ra cánh cửa vẫn đang mở sau lưng. Những viên kim cương ở sợi dây chuyền lấp lánh trên cổ. Hình ảnh đó bắt đầu nhòe đi trong mắt nàng.
Nàng lần mò tìm cái chốt nhưng không thấy, và bắt đầu thổn thức.
Chỉ vì mẹ mình là người Pháp, nàng nghĩ. Mình thật nhẹ dạ. Mình là kẻ phóng đãng. Mình hạnh phúc.
Mình không thể hạnh phúc.
Nàng nhìn chính mình qua làn nước mắt. Cảm giác tủi nhục và niềm vui đau đớn đan xen trong lồng ngực.
Nàng không thể hạnh phúc. Cảm thấy như vậy vào lúc này không đúng lễ nghĩa chút nào. Nàng đã bị xúc phạm nặng nề. Anh đã cư xử vô cùng bất nhã. Làm mất thể diện của tiểu thư Kai, của gia đình, của cả mái nhà che chắn trên đầu họ.
Không thể tha thứ được.
Nàng cũng không được tha thứ. Vì đây không phải những giọt nước mắt hối hận.
Không tháo được sợi dây chuyền ra. Nàng loay hoay với nó, nghe thấy tiếng bước chân và nhưng giọng nói từ hành lang mái vòm bên ngoài, và trong cơn hốt hoảng nàng đã giật cái chốt ra. Nàng vớ lấy cái hộp trên bàn, chạy vội đến chỗ tối trong phòng. Chỉ một lát nữa thôi, tất cả khách khứa sẽ rời khỏi phòng khách lớn qua những cánh cửa đôi mở sẵn trên đầu cầu thang, các quý ông sẽ đưa các quý bà quý cô xuống dùng bữa tối theo thứ tự ưu tiên mà Leda, sau khi tra cứu cẩn thận quyển Danh sách quý tộc của Burke, đã xếp Ngài Ashland đi đầu tiên và Phu nhân Tess đi cuối cùng.
Giờ đây, sau nhiều tháng ăn tối vui vẻ với gia đình, ý nghĩ đó lại làm nàng hoảng sợ. Nàng đã thuộc lòng thứ tự các cặp đôi trong bữa tiệc này. Vì là người làm công và chỉ thuộc tầng lớp bình dân, nàng sẽ ngồi xuống gần cuối, ngay trước nữ chủ nhân, và khoác tay quý ông cũng có địa vị xã hội tương xứng với mình.
Quý ông Gerard.
Và nàng sẽ ngồi ngay bên phải anh cho tới cuối bữa, còn tiểu thư Kai ngồi đối diện anh, phía bên kia bàn.
Leda sợ hãi nhận ra chính mình đã sắp xếp như vậy.
Trong khuôn khổ cho phép, nàng cũng có thể ghép quý ông Gerard với một tiểu thư nhà nào đó, còn nàng đi cùng ông Sydney đứng tuổi, người chẳng có việc gì khác ngoài dùng bữa trong phòng ăn như nàng, nếu nàng thực sự quan tâm đến việc tuân thủ lề lối hơn gia đình Ashland.
Nhưng trong lúc viết ra bản sắp xếp chỗ ngồi, nàng đã nuông chiều bản thân, chỉ chút xíu thôi, trong tuần này, tận dụng ưu thế nhỏ nhoi của việc nàng và quý ông Gerard có chung hoàn cảnh: là những người vô danh trong giới thượng lưu, nếu không kể đến hãng tàu thủy và chức danh giám đốc, vài xưởng gỗ và ngân hàng, khoản bảo hiểm hàng hải và mười bảng mỗi tuần trả cho một thư ký hầu như chẳng làm việc gì.
Tiếng trò chuyện lớn dần lên, giọng Phu nhân Whitberry và âm thanh run rẩy vọng lại trong hành lang rộng lớn thật dễ nhận ra. Leda lấy khăn chấm vội đôi mắt ướt nhèm, thầm cầu nguyện nó không bị đỏ và sưng húp. Không thể nghĩ ra cách nào tốt hơn, nàng vội lôi cuốn sách đầu tiên trong tầm tay và nhét sợi dây chuyền ra phía sau. Với một tiếng ho khan, vuốt lại váy cho thẳng, một hơi thở sâu chẳng đủ giúp bình tĩnh trở lại, nàng bước ra hành lang và đi dọc theo ban công tới chỗ phát ra tiếng thì thầm nói chuyện.
Ngài Ashland và Phu nhân Whitberry đã bước xuống cầu thang. Các cặp đôi còn lại, mười lăm cả thảy, ghép cặp trong phòng khách và theo sau. Ngay khi Leda bước ra khỏi khung cửa hai cánh, nàng thấy Phu nhân Tess hơi nghiêng về phía người tháp tùng bà, Ngài Whitberry, và nói gì đó với quý ông Gerard đang đứng một mình.
Leda biết rõ Phu nhân Tess đang thông báo người sẽ cùng anh đi xuống, nàng đã hướng dẫn bà phải làm điều này với tất cả khách khứa. Nàng nghĩ màu đỏ trên khuôn mặt mình hẳn phải sưởi ấm được cả không khí xung quanh. Tệ hơn, khi anh ngước lên và gặp ánh mắt nàng, có một sự thay đổi rõ rệt: khoảng tối nơi quai hàm anh căng ra, anh có vẻ cứng nhắc đến độ không thể gật đầu nổi. Ngài Whitberry nhướng cặp lông mày trắng với anh và nói to, “Chúng ta đều may mắn cả, phải không, cậu Gerard? Được ghép với những cô nàng xinh đẹp nhất.”
Leda thấy màu đỏ tía lan dần lên từ cổ áo quý ông Gerard. Bất kể anh trả lời thế nào, nó cũng quá ngắn gọn nên nàng không nghe kịp. Tiểu thư Kai, cao hơn ông Sydney gần tám phân, chúm môi hôn gió Leda khi con người nhỏ bé nhanh nhẹn đó dìu cô đi vút qua - và sau đó chẳng còn lựa chọn nào khác dành cho cả hai: quý ông Gerard dừng trước mặt nàng và chìa cánh tay ra.
Anh không nói gì. Thậm chí còn không nhìn nàng. Nàng nghe thấy những cuộc trò chuyện phía trước và phía sau, Phu nhân Tess và con gái bà đã nhớ rất rõ bởi khẳng định của Leda, rằng các vị khách không được bước vào phòng ăn mà không trò chuyện, nên họ ngay lập tức phải vui vẻ trao đổi với người đi cùng.
Tuy nhiên, Leda và quý ông Gerard lại trở nên im lặng đến khó thở.
Nàng giữ những ngón tay mình không chạm vào cánh tay anh, nhìn xuống tay kia, giả vờ như đang rất tập trung vào việc nâng gấu váy khỏi mặt cầu thang. Đến gần cuối thì việc đó hoàn toàn phản tác dụng, nàng đã bước hụt ở bậc dưới cùng và mất thăng bằng, chúi về phía trước.
Nàng không có nguy cơ bị ngã nhưng theo phản xạ, bàn tay vẫn nắm chặt lại. Anh đỡ cả trọng lượng của nàng mà không hề dao động, giữ thăng bằng cho nàng. Và trong khoảnh khắc nhớ lại cảm giác về những ngón tay anh trên vai nàng, hai bàn tay anh ôm lấy khuôn mặt nàng, dường như vô cùng chân thực. Mọi chi tiết đều trở nên sống động: cái cách sợi dây chuyền ấm áp trên da thịt nàng, những đầu ngón tay anh xòe trên má nàng, cái chạm khẽ của ve áo viền xa tanh lên sống lưng nàng. Nàng bước vào phòng ăn trong sự thật kinh hoàng, rằng người đàn ông ở bên cạnh, hoàn hảo và lạnh lùng, đầy sức mạnh và khí chất tinh tế như một thần tượng đen-và-vàng mặc lễ phục, đã chạm vào nàng, cố ý, gần như đã ôm nàng.
Anh đã ôm nàng. Sẽ thật xét nét nếu nói anh chưa làm vậy, chỉ giả vờ đã chạm khẽ vào tay nàng. Dùng tay vuốt lên cần cổ để trần của nàng cũng đã là một việc tội lỗi. Vậy mà còn dám vuốt ve mặt nàng!
Nàng rút tay khỏi cánh tay anh theo kiểu cách lễ độ. Anh giữ ghế cho nàng, còn nàng tự hỏi có phải quý ông Curzon đã ném cho họ một cái nhìn có vẻ ranh mãnh không, hay chỉ là lưng anh ta bất chợt nhói đau. Bài thơ trêu chọc tinh quái một tiểu thư nhà Goldborough ngâm nga tuần trước vụt hiện trong đầu Leda một cách vô lý. Tên tôi la George Nathaniel Curzon; một kẻ xuất chúng. Má tôi hồng, tóc tôi mượt, tôi tới cung điện Blenheim tuần một lần.
Quý ông Curzon rõ ràng tỏ ra ngạo mạn và cha anh ta còn tệ hơn thế. Cả hai người không ai thèm nói gì với Leda hay ông Sydney khi họ được giới thiệu lúc chiều, và Ngài Scarsdale đã hoàn toàn ngó lơ họ, nhìn sang chỗ khác trong khi Phu nhân Tess còn chưa nói xong. Leda có thể hiểu được thói kiểu cách và câu nệ, nhưng do đã quen với không khí dễ chịu trong gia đình Ashland, nên nàng khó mà không cảm thấy nhà Curzon cứng nhắc một cách đáng ghét.
Nhưng nàng không thể để đầu óc mình tập trung vào chuyện đó. Quý ông Gerard đã chạm vào nàng. Quý ông Gerard, người đang yêu tiểu thư Kai. Người ngồi bên trái nàng. Người không nói lời nào, kể cả với Leda hay quý cô Goldborough ngồi cạnh.
Leda thấy quẫn trí đến mức không thể ăn nổi. Nàng nghịch món xúp trong khi Ngài Whitberry đang mạnh miệng về một câu chuyện dài dòng nào đó ngay bên phải.
“Mano!” Tiểu thư Kai nhắm vào sự yên lặng của quý ông Gerard bằng cách gõ thìa vào ly. Cô hoàn toàn bỏ qua bài học không được nói với sang bên kia bàn trong một bữa ăn đông người. “Bọn em đã quyết định Tommy lớn lên sẽ trở thành nhà thực vật học. Thằng bé đã cố ăn hai bông lan của mẹ. Nếu anh định chu cấp cho Tommy, như cô Leda nói, thì anh phải lo cho thằng bé vào Oxford đấy nhé.”
“Cambridge chứ, thưa cô?” ông Sydney nói to câu sửa lỗi với vẻ hiểu biết. “Cambridge mới là chỗ dành cho các nhà khoa học trẻ tuổi.”
“Vậy thì Cambridge. Tôi tin chắc ở Cambridge người ta tiêu thụ rất nhiều hoa lan.” Cô hướng khuôn mặt tươi cười về phía quý ông Gerard. “Anh nghĩ thế nào?”
“Anh sẽ cung cấp bất kỳ thứ gì cô Etoile thấy phù hợp cho đứa bé.” Anh nói mà không nhìn Leda.
“Cô Etoile chỉ là dân nghiệp dư trong lĩnh vực này, em e vậy.” Tiểu thư Kai lắc đầu. “Cô ấy nhìn Tommy cứ như thằng bé là một cỗ máy phức tạp không thể giải đáp nổi.”
Leda cố mỉm cười. “Tôi e là mình chẳng có chút kinh nghiệm nào với trẻ con.”
“Vậy hãy chuyển Tommy cho tôi. Thằng bé mới đáng yêu làm sao! Tôi có thể nựng thằng bé cả ngày được? Cô biết không, thằng bé có thể đu người vào nôi để đứng dậy. Mọc một cái răng rồi. Tommy có vẻ lanh lợi so với một đứa trẻ sáu tháng tuổi. Tôi rất mừng vì cô đã không để họ đưa thằng bé vào trại mồ côi, tôi không thể chịu đựng nổi khi nghĩ đến chuyện đó.” Cô bất chợt nghiêm túc hơn bất kỳ lúc nào Leda từng chứng kiến. “Mano Kane, anh phải hứa với em anh không bao giờ, không bao giờ đưa thằng bé đến đó.”
Cô nhìn quý ông Gerard chứ không nhìn Leda, mong mỏi một lời thề, như thể anh chịu nhiều trách nhiệm nhất về đứa trẻ. Và anh không phủ nhận. Anh chỉ điềm đạm nói, “Ừ, anh sẽ không làm vậy.”
Với đa số, lời nói đó không khác gì một hành động xoa dịu mà thôi. Nhưng quý ông Gerard lại có khả năng biểu đạt khiến người khác tin tưởng.
Món xúp đã được dọn đi. Khi món thứ hai được mang lên, anh nhìn sang tiểu thư Kai. “Em có muốn anh chính thức nhận nuôi thằng bé không?”
“Thật sao?” Hơi thở gấp gáp của cô hòa quyện vào tiếng mẹ cô ngạc nhiên thì thầm tên anh và tiếng đặng hắng nghi ngờ của Ngài Whitberry.
“Anh vẫn đang cân nhắc. Anh còn chưa biết được hết thủ tục pháp lý cho việc nhận con nuôi.”
Leda hạ thấp ánh mắt xuống, liếc anh. Ý kiến đó cũng làm nàng ngạc nhiên, thậm chí càng ngạc nhiên hơn vì nàng chắc chắn, vô cùng chắc chắn, rằng anh sẽ đề cập đến chuyện đó và nhất định sẽ thực hiện - chỉ để tiểu thư Kai được vui. Thấy phản ứng nhiệt tình của Kai, trên mặt anh lộ rõ vẻ thư thái, giảm hẳn căng thẳng.
“Nhưng chẳng phải kết hôn rồi mới được nhận con nuôi sao?” Tiểu thư Kai cau mày.
Anh nhấp một ngụm rượu vang và nhìn sang cô. “Có lẽ vậy.”
Phu nhân Tess liếc anh rồi lại liếc con gái mình, cuối cùng hướng ánh mắt lo lắng của mình xuống đĩa.
“Và đám báo con dạo này ra sao rồi?” Leda hỏi ông Sydney, chỉ hơi cao giọng chút xíu. “Có phải con lớn nhất vẫn đi quậy phá lung tung không?”
Người đàn ông bé nhỏ bình tĩnh xắn một miếng cá. “Tôi e là vậy. Và chúng ta còn có một bạo chúa khác là báo mẹ. Nó bảo vệ đàn con dữ dội - tôi sợ mình sẽ phải nhốt nó trong khu đất rào nhỏ hơn, cách xa các loài vật khác.”
Quý ông Curzon làm Leda ngạc nhiên khi trực tiếp đề cập đến chuyện mình dự định du lịch tới Samarkand và vùng Trung Á, và băn khoăn liệu ông Sydney có biết gì về những loài thú độc đáo anh ta có thể thấy ở đó. Cuộc trò chuyện trên bàn ăn quay trở lại nhưng đề tài phù hợp hơn, và Leda trở về với thực tại.
Quý ông Gerard muốn kết hôn với tiểu thư Kai. Mẹ Leda là người Pháp, và các quý ông thường khó kiểm soát được bản năng của mình khi ở bên phụ nữ Pháp. Quý cô Myrtle thường nói vậy, và lấy kẻ tồi tệ kia làm ví dụ điển hình.
Mọi chuyện thực ra cũng chỉ có vậy. Bản năng đàn ông của quý ông Gerard đã chiến thắng phép lịch sự trong giây lát.
Dĩ nhiên anh xấu hổ vì sai lầm tồi tệ đó và chắc chắn sẽ xin lỗi ngay khi có điều kiện.
Nàng có thể nghe thấy những gì quý cô Myrtle nói về chuyện này. Bỗng dưng nàng hiểu được lý do vì sao quý cô Myrtle cẩn thận đến vậy trong việc dạy dỗ nàng cư xử theo khuôn phép, và thường nhắc đến sự khờ dại của những cô gái trẻ, đặc biệt là các cô gái trẻ lai Pháp - vì Leda có cảm giác mơ hồ rằng mình đã yêu quý ông Gerard thật rồi.
Và tình yêu, quý cô Myrtle luôn nói, là chất kích thích liều cao lên những bộ óc kém thông minh, chỉ có thể được nuông chiều trong sự thận trọng tối đa, được nhấm nháp bằng những ngụm nhỏ chậm rãi, như loại rượu brandy anh đào đặc biệt của bà vậy.
***
Samuel cố gắng theo đuổi Kai. Anh đã hết sức nổ lực. Anh thấy Haye trêu chọc cô như anh từng làm hồi Kai bên bảy còn anh khi đó đã già dặn và khôn ngoan hơn. Hiện anh không có cảm giác trưởng thành hơn mà chỉ như một người lạ, không tài nào xác định được chỗ tiếp đất thông thường qua những hàng rào có hố phía sau, cũng như cách thích hợp để phi ngựa qua hàng rào quây bò và hào nước. Ngay cả với Tommy, Haye cũng qua mặt anh. Là chú và anh họ của một cơ số họ hàng nhỏ tuổi, anh ta hóa ra lại là kiểu đàn ông ngày nào cũng có thể nằm bò ra sàn và vác những đứa bé khóc nhè trên đầu trước mỗi bữa sáng.
Tiểu thư Kai cũng không hề lờ Samuel đi. Mối quan hệ của họ vẫn thân thiết như thường. Anh có thể nói chuyện với cô, khiêu vũ với cô, đưa ra những lời khuyên cô sẽ nghe theo. Anh mô tả căn nhà được đặt tên là Biển Dâng Trào và cô hào hứng lắng nghe, đưa ra nhiều gợi ý về cách trang trí, khen ngợi cái tên anh đã chọn. Nhưng anh không có cách nào phá vỡ sự thoải mái cũ kỹ quen thuộc của tình bạn, không thể bắt mình nói lời yêu cô, không thể bắt mình chạm vào cô theo kiểu có thể làm cô sợ hãi hay giận dữ.
Và anh thấy tên Haye có ý đồ. Nguy cơ cô có thể nhận lời người khác trước khi anh kịp bày tỏ khiến anh lo lắng và tức tối. Anh cố chống lại cảm giác đó, bởi vì tức tối không có chỗ trong mục đích của anh, nó chỉ làm anh thêm mù quáng và cản trở anh mà thôi. Nhưng dù có thể vứt bỏ hoàn toàn thái độ thù địch thì anh vẫn không thể xóa tan mối băn khoăn, cảm giác về sự chắc chắn chia rẽ anh, đẩy anh xa, xa mãi khỏi những người anh còn yêu thương hơn chính cuộc sống của mình.
Ngay cả Phu nhân Tess cũng có vẻ xa cách hơn. Cũng có lúc anh nhận ra bà đang lặng lẽ quan sát mình, nhưng khi anh quay lại, bà luôn tìm cách che giấu hoặc vờ như đang nói chuyện với người khác. Và điều đó, vược lên trên tất cả, kết tinh cảm giác bức bối trong anh thành biên giới mong manh của sợ hãi.
Anh phải hành động. Mọi thứ đang thay đổi. Anh biết cách giữ trạng thái cân bằng trong chính trị và kinh doanh, nhưng với việc này - anh cảm nhận được khả năng mắc sai lầm và sự vụng về của chính mình.
Cậu để tâm quá nhiều, Dojun nói. Cậu muốn quá nhiều. Ta phải làm gì với cậu đây, hả?
Cả tuần rồi anh tránh mặt cô Etoile - dù anh không nghĩ đến nàng là “cô Etoile” nữa, thậm chí khi nàng xuất hiện với chiếc váy đăng ten cổ bẻ kín đáo. Nàng, và điều anh nghĩ: nóng bỏng, mềm mại và ham muốn.
Nàng và Kai đi quanh nhà đầy bí ẩn chụm đầu, cười khúc khích và ra dấu im lặng khi anh bất ngờ đi ngang họ - lại thêm một lần có cảm giác của người ngoài cuộc, dù anh thừa biết nguyên nhân chỉ là ngày Giáng sinh, những món quà và hứng thú của Kai với những trò vui của dịp lễ. Căn nhà sực mùi tươi mới của những vòng hoa trang trí, đồ đạc kiểu Anh, cái lạnh kiểu Anh, trong khi nếu ở Hawaii sẽ là mùi thịt lợn quay và cỏ hoa, mùi cát trong bánh dừa tại tiệc Giáng sinh kiểu địa phương.
Anh ước họ ở đó thay vì ở đây. Cậu muốn quá nhiều.
Tầm gửi được treo ở các vị trí tiện lợi, gắn vào đèn chùm và một vài khung cửa, không ai thừa nhận mình là người ra lệnh, nhưng Robert là người bị nghi ngờ nhiều nhất, đặc biệt từ khi cậu ta và cô chị cả nhà Goldborough và những người đầu tiên bị bắt gặp ở cửa phòng khách.
Quý cô Goldborough đỏ mặt và giấu tay sau lưng, chìa má ra - nhưng bà mẹ thì đang ngủ trưa, và Robert nắm cả hai cánh tay cô rồi hôn thẳng vào môi cô. Hai cô em kêu ré lên và múa may trong tiếng cười sằng sặc. Curzon thì nhướng lông mày. Samuel thấy Kai hé mắt liếc sang Ngài Haye.
Haye khi đó đang đứng với cuốn sách mỏ trên tay và chăm chú quan sát động tác mở đường của Robert, có vẻ không nhận ra. Trong lúc Samuel nhìn Kai, cô ngước lên và bắt gặp ánh mắt anh. Cô khẽ mỉm cười, đôi gò má chuyển sang màu hồng nhạt.
Trong anh đông cứng lại. Đó là cái nhìn anh không biết dùng cách nào để đáp lại. Anh bỗng trở nên hèn nhát, hướng sự chú ý sang con chó Trung Quốc bằng sứ màu xanh pha trắng trên cái bàn bên cạnh. Khi anh nhấc nó lên và lật qua lật lại để kiểm tra nhãn hiệu thì Kai nhấc váy và lẩn ra cửa, quay người chào bằng một cái nhún gối và nụ cười ranh mãnh.
Bất động, nhìn chăm chú mà không hề tập trung, Samuel cảm giác hơn là thấy được thay đổi rất nhỏ trong thế đứng của Haye. Trong anh trào dâng cảm giác căng thẳng. Nhưng anh vẫn yên lặng, không thể đứng dậy: ngồi đó và nhìn cơ hội trôi qua, biết chắc Haye sẽ hành động.
Nhưng chính Robert mới là người túm lấy em gái và xoay tròn cô trên khung cửa, kết thúc bằng việc cúi người thật thấp trước bàn tay cô chìa ra và hôn lên những ngón tay.
“Ồ, thật vớ vẩn!” Kai giật tay lại. “Đồ phá đám!”
Cậu ta đẩy cô khỏi ngưỡng cửa. “Chỉ cố giữ cho chúng ta không bị đám đông giẫm đạp thôi. Em không thấy đàn voi đang tụ tập để xông tới sao?”
Curzon nhìn xuống cái mũi kiểu Anh của mình. Haye toét miệng cười và ngồi lên thành ghế, lật lật cuốn tiểu thuyết. “Sông có khúc, người có lúc, Orford à,” anh ta nói với Robert.
“Orford!” Kai khịt mũi một cách tế nhị. “Cứ như anh ấy là một quý ngài vậy.
Ở nhà chả ai gọi anh ấy như thế cả.”
Robert nhếch mép. “Một quý ngài chân chính, cũng như em là một tiểu thư thôi, em gái ạ.”
“Như anh chỉ là tước hiệu do ưu đãi thôi. Cô Leda đã nói vậy. Những quý ngài thực thụ có thể được ngồi trong Nghị viện. Như cha chẳng hạn, nếu cha muốn.”
Haye giơ cuốn sách lên. “Nghe tôi nói đây, các vị. Có ai đọc cuốn này chưa?
Có vẻ là một câu chuyện vô cùng hay.”
Hành động ngắt lời của anh ta đã ngăn chặn nguy cơ nổ ra một cuộc cãi cọ giữa hai anh em một cách êm xuôi. “Nghiên cứu về màu đỏ. Nghe nhé.” Anh ta hắng giọng và hạ giọng đầy kịch tính. “Trên khuôn mặt cứng nhắc của gã thể hiện rõ nỗi kinh hoàng, và, đối với tôi, có vẻ đó là sự thù hận… ngày càng tăng lên bởi dáng vẻ quằn quại, quái dị của gã. Tôi đã thấy cái chết dưới nhiều cách thức khác nhau, nhưng chưa bao giờ thấy nó ở khía cạnh đáng sợ hơn thế trong căn phòng tối tăm, bẩn thỉu nhìn ra những con đường huyết mạch ở vùng ngoại ô London.”
Đoạn văn đó lôi cuốn cả Kai và những người khác.
“Ôi, anh đọc từ đầu đi!” Cô ngồi thụp xuống ghế với cặp mắt mở to chờ đợi. Trong lúc Haye tiếp tục câu chuyện về bác sĩ Watson và ông Sherlock
Holmes, Samuel xoay xoay bức tượng Trung Quốc trong tay. Anh ngước lên, lắng nghe, quan sát mọi người hưởng ứng màn suy luận dựa theo tình tiết và phân tích. Anh đã đọc cuốn này, và nhân vật Holmes với anh dường như chỉ là cái bóng của Dojun - vụng về và thô thiển với cái kính lúp cùng thứ lý lẽ tàn nhẫn, quá tự tin khi phán đoán, quá ngạo mạn khi kết luận. “Chẳng còn gì để tìm hiểu ở đây nữa,” ông Holmes hư cấu thường nói vậy. “Tôi đã quyết định xong vụ này rồi.”
Một người có thể tự đưa bản thân vào chỗ chết nếu tin tưởng điều đó. Dojun có thể giết anh ta chỉ bằng một ý nghĩ. Samuel biết, vì anh cũng có khả năng làm được chuyện đó.
Sự tập trung là trực giác. Trực giác là hành động: giống cách anh suýt giết nàng bằng kiai, một tiếng thét trong tâm trí, vào khoảnh khắc nguy cấp trong căn phòng gác mái của nàng. Sức mạnh của đòn tấn công đó là quá lớn, bởi vì anh không thể xóa nàng khỏi tâm trí. Ngay cả lúc đó, đối diện với nàng, anh đã thèm khát nàng. Anh chỉ định đoạt vũ khí, làm nàng choáng váng một lúc, nhưng giữa anh và nàng còn tồn tại thứ hơn cả một mối liên kết tình cờ. Anh không phải một cao thủ giống Dojun, anh không hiểu rõ chính mình, anh đã mắc sai lầm. Anh không giữ nổi bình tĩnh. Tâm anh không tịnh. Anh thậm chí còn chẳng thể đứng dậy và trao một nụ hôn dưới nhánh tầm gửi.
Ngồi bất động, giữ bức tượng con chó màu trắng xanh bằng cả hai tay, anh biết mình đang hoang mang chạy trốn bản thân. Và anh cũng biết nếu không quay lại đối diện với thứ mình vẫn sợ hãi, những mục tiêu của anh mãi chỉ là khói bụi và hão huyền.
***
Ngọn lửa trong phòng nàng đã tàn, những tiếng nổ lép bép và quầng sáng màu cam phập phù giữa nền đen, không hắt được ra ngoài vỉ lò. Anh bước qua đó, dù biết nàng đang ngủ và sẽ không thấy được cơ thể anh chắn mất nguồn sáng.
Căn phòng như tràn ngập mùi hương và bóng hình phụ nữ. Nàng ngủ yên lành, nhịp thở rất khẽ, không bị xáo trộn bởi những giấc mơ. Vẻ yên bình trong giấc ngủ của nàng thỏa mãn thứ gì đó ở rất sâu trong anh. Nàng thấy an toàn khi ở nơi này, anh đã mang điều đó đến cho nàng; nàng có mối liên kết với anh theo một cách rất vi diệu, lúc bình yên cũng như khi gian khó.
Anh đứng ở góc tối nhất trong phòng. Anh quan sát, dù chẳng có gì để nhìn. Anh lắng nghe, dù chẳng có âm thanh nào lọt vào tai. Anh chờ đợi, dù chẳng có gì để trông ngóng - không cử động, không suy nghĩ, không cảm giác.
Vậy mà cảm giác vẫn ở đó. Anh cảm nhận được mọi đường cong trên cơ thể nàng. Ký ức làm bề mặt phẳng lặng của sự chú tâm phải nổi sóng, làn da nàng dưới những ngón tay anh hình dáng khuôn mặt nàng giữa đôi bàn tay anh.
Hãy buông bỏ. Anh đến đây để đương đầu và buông bỏ. Những mâu thuẫn và nghịch lý không hề biến mất, càng cố buông ra thì lại càng giữ chặt. Dojun đã dạy anh như vậy. Nỗi thèm khát anh muốn nhổ bật ra đã ăn quá sâu vào thâm tâm đến nỗi nó dường như là chính anh. Tách nó ra, loại bỏ nó - nghĩa là chẳng còn gì tồn tại nữa.
Anh tưởng tượng mình nằm bên cạnh nàng, trên người nàng, những thứ anh đã biết và còn chưa biết, không hề chắc chắn đâu và sự thật là đâu và ảo tưởng méo mó. Anh đã mơ và nhớ, không phân biệt được cả hai, ghê sợ phải hỏi những câu có thể làm rộ ra thứ anh đã che giấu bấy lâu.
Anh không thể hôn Kai. Kể cả một nụ hôn nhẹ, đùa cợt như cách Robert hôn quý cô Goldborough. Anh không phải Robert. Có quá nhiều đau đớn và nghiệt ngã trong những giấc mơ và ký ức đó, cuộn vào nhau và lẫn lộn cùng khoái cảm. Chỉ chạm vào một lần thôi - và anh cũng không biết chuyện gì sẽ xảy ra.
Nhưng Kai muốn có con. Của cô. Của anh. Trong khi anh lại không thể bắt mình chạm vào cô.
Anh không hề khao khát Kai.
Anh nhìn chằm chằm vào bóng tối. Anh siết chặt hai tay theo kiểu kuji, các ngón tay đan vào nhau rất phức tạp để dẫn dắt và tập trung ý chí, biến thành hành động, rèn sức mạnh và tâm trí anh đến với mục tiêu cuộc đời. Nhưng chẳng hề có tập trung, sự đồng nhất, hay kiềm chế. Cơ thể anh thèm muốn thứ mà tâm trí anh khinh miệt. Ngoài nó ra, anh chẳng còn sức lực cho bất cứ thứ gì khác.
Anh để nàng ngủ yên và lui vào màn đêm mênh mông, lạnh lẽo. Bước đi trong lúc cả ngôi nhà say ngủ, anh thấy mình như cách biệt khỏi sự ấm áp mãn nguyện của tất cả, sau bao năm vẫn là người xa lạ, một bóng ma hắc ám dưới ánh trăng tĩnh lặng.
***
“Tôi đã mua hộp đựng thiếp cho Mano.” Tiểu thư Kai để Tommy nhún nhảy trong lòng, còn thằng bé thầm thì “a… a… a” theo từng cú nhún, tỏ ra vô cùng húng chí. Cô tra danh sách bằng bàn tay còn lại. “Tôi mua ở London nên nó rất hợp thời - mà anh ấy cũng chẳng quan tâm chuyện đó. Năm ngoái tôi tặng anh ấy một cái chén và gương để cạo râu, anh ấy thích lắm.”
Leda nghĩ đến sợi dây chuyền anh mua cho tiểu thư Kai, cả một dòng thác kim cương cấp lánh.
“Cô cũng tặng anh ấy món quà gì chứ?” Tiểu thư Kai ngước nhìn nàng. “Có lẽ cô nên cân nhắc chuyện đó… anh ấy chắc chắn sẽ có quà cho cô.”
“Ồ, không. Tôi không nghĩ vậy.” Leda cúi đầu xuống đôi găng hở ngón bằng đăng ten cô đang đan cho Phu nhân Tess. “Tôi là thư ký của ngài ấy.”
“Chà, anh ấy sẽ tặng. Tôi sẽ rất ngạc nhiên nếu anh ấy không mua cho mỗi người một món quà gì đó từ quê nhà, có thể còn là thứ anh ấy tự tay làm nữa cơ. Anh ấy đóng được những món đồ gồ đáng yêu nhất trên đời, nếu cô thích phong cách Nhật Bản. Ông quản gia cũ của chúng tôi đã dạy anh ấy. Tôi lại thích những thứ chạm khắc phức tạp hơn. Có vẻ giàu tính thẩm mỹ hơn. Nhưng đồ do Mano làm đẹp lắm, kể cả những thứ giản dị. Anh ấy chẳng bao giờ chạm khắc hình chim hay hoa hay những thứ tương tự lên đó.”
Leda im lặng đan một hàng. Nàng đang làm một số món quà cho từng người trong nhà Ashland, vì muốn bày tỏ lòng biết ơn việc họ đã đối xử tốt với mình. Bên cạnh đó, Phu nhân Tess còn nhờ nàng giấu trong phòng những món quà bí mật bà đang gom góp cho gia đình. Đống giấy kim tuyến và hộp ngày càng nhiều bên dưới gầm giường khiến Leda háo hức và thấy mình cũng là một phần của cuộc vui.
Nàng đã nghĩ đến việc tặng quà cho quý ông Gerard nhưng lại không dám. Nàng đặt đồ đan vào lòng và cuộn một vòng sợi chỉ màu bạc quanh ngón trỏ, kéo mạnh rồi quấn vài vòng. “Theo cô thì ngài ấy sẽ thích thứ gì?”
“Quà hả? Này, bé con, xuống nào. Không, cháu không được ăn váy của cô Kai. Ngậm cái thìa này vào, cháu yêu. Để tôi nghĩ xem. Đi sắm sửa ngoài làng chắc không đủ thời gian nữa rồi. Nếu chuẩn bị sớm hơn thì cô đã có thể đặt mua một cái bút máy. Có lẽ thêu chữ cái đầu của tên anh ấy trên khăn tay cũng được.”
Không hiểu sao, gợi ý của tiểu thư Kai khiến Leda cảm thấy u sầu. Chén cạo râu, hộp đựng danh thiếp, bút máy, khăn tay.
Tim nàng đau nhói vì anh.
Nàng nhớ đến khuôn mặt anh trong ánh đèn đường nhập nhoạng ngoài cửa sổ, cái động chạm ngắn ngủi khi anh dúi cuộn vài nhỏ vào tay nàng. Nàng vẫn giữ đồng năm yên, biểu tượng của tình bằng hữu, trên sợi ruy băng mỏng bên dưới áo choàng.
Anh đã không xin lỗi vì lối hành xử phóng túng, cũng không nói chuyện với nàng kể từ lúc dó. Anh tránh mặt nàng, nàng biết chắc như vậy.
Có lẽ, do nàng mang nửa dòng máu Pháp nên anh thấy không cần xin lỗi. Có lẽ nàng đã làm anh chán ghét đức hạnh của nàng vào cái hôm uống rượu brandy anh đào. Có lẽ họ không còn là bạn.
Ý nghĩ này còn khiến nàng u sầu hơn nữa.
“Vâng. Tất nhiên.” Nàng để sợi chỉ tuột khỏi ngón tay, thở dài tiếp tục mũi đan dang dở. “Có lẽ tôi sẽ thêu vài chiếc khăn tay.”