Bóng Tối Và Ánh Sao

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 12 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22

❊ ❊ ❊

Khi thức giấc, Leda thấy đầu nhức như búa bổ. Bụng dạ cũng chẳng thoải mái hơn là bao và có một ký ức cứ chập chờn trong tâm trí, dường như là thứ gì đó nàng không muốn phải nhớ lại.

Nàng lật sấp người lại, vùi mặt sâu vào gối khi tiếng gõ cửa vang lên. Nhưng cô hầu phòng vẫn bước vào và thì thầm, thưa cô! Tôi rất xin lỗi, dù biết vẫn còn sớm nhưng chúng tôi chẳng thể làm gì hơn vì quý ông Gerard nói cô phải xuống nhà ngay.”

Quý ông Gerard. Ký ức mà nàng không muốn thừa nhận trỗi dậy mạnh mẽ trong đầu.

Nàng rên rỉ và lún sâu hơn nữa xuống giường, cảm thấy cực kỳ khủng khiếp. “Tôi không thể.” Câu nói bật ra như một tiếng lầm bầm. “Tôi e là mình… ốm rồi.”

“Ồ, thưa cô, tôi rất xin lỗi… nhưng quý ông Gerard đã nói, ngài ấy nói cô có thể không được khỏe nhưng vẫn phải xuống nhà. Ngài ấy cũng nói tôi nhắn cô rằng trà đã được chuẩn bị sẵn đợi cô.”

Trà… nghe có vẻ… chấp nhận được. Nhưng phải đối mặt với quý ông Gerard, phải gom góp lại những nhận thức mịt mờ của mình và nuốt xuống cơn khó chịu trong người, và tự giác, khi không bị lôi đi bởi dây xích và những con quái thú to khỏe, xuất hiện trước mặt anh - nàng nghĩ điều đó là bất khả thi.

Cô hầu gái, dù sao vẫn tỏ ra tin tưởng việc đó không phải là bất khả thi, mà còn phải làm ngay lập tức. Với những tiếng thì thầm quấy rầy và những nỗ lực bằng tay, cô ta cũng đôi được Leda dậy và chuẩn bị quần áo cho nàng. Mùi brandy anh đào còn phảng phất trên cái tạp dề Leda đã mặc hôm trước làm nàng suýt ngã vì choáng váng, nhưng cô hầu đã tìm được một bộ váy sạch sẽ và áo khoác cao cổ thêu họa tiết trắng.

Với mái tóc tết đuôi sam kiểu Pháp thật chặt, Leda đi xuống một bên nhánh của cầu thang đôi uốn cong từ ban công nhìn ra mái vòm trung tâm Westpark. Những thân cây có kích thước như cổ thụ mọc ngay trong nhà, xòe những tán lá rộng đón nắng sớm chiếu qua các ô cửa sổ đẫm nước mưa, di sản từ người cha theo chủ nghĩa tự nhiên của Phu nhân Tess. Suốt những năm gia đình không ở đây, khu nhà chính, nhà kính, khu vườn và cả những con báo ở Westpark được trông nom bởi ông Sydney, một người đàn ông lớn tuổi nhưng vẫn còn hoạt bát, người có thể đọc lưu loát tên khoa học của bất kỳ loại cây nào vào bất kỳ lúc nào, và ông cũng thường làm vậy dù không ai yêu cầu.

Nàng bắt buộc phải bám chặt vào tay vịn cầu thang để khỏi bị ngã. Hình như chưa có ai, kể cả người trong nhà hay các vị khách thức giấc, nhưng đã có mặt người giữ cửa đợi sẵn ở chân cầu thang và đưa nàng đến phòng khách nhỏ. Tại ngượng cửa, nàng cảm nhận được cơn khó chịu dâng trào nơi lồng ngực trong một khoảnh khắc, nhưng anh ta đã mở cánh cửa cao được đánh véc ni mạ vàng với tay nắm bằng đồng và giữ yên nó.

Ở Westpark chưa có cả đèn gas lẫn điện. Người ta dùng nến và dầu hỏa để thắp sáng. Trong ánh sáng mờ ảo, tù mù của buổi bình minh, cây đèn chụp thủy tinh gần cửa sổ tỏa hơi ấm màu đỏ tía lên tấm thảm tạo nên một góc phòng rực rỡ giữa khung cảnh ảm đạm lúc sớm mai. Ở bên rìa vầng sáng đó, quý ông Gerard đang đứng tì tay lên cuối bệ lò sưởi. Một ngọn lửa nhỏ, mới thắp đùn khói trắng qua ống khói.

Leda kéo cái khăn choàng nặng nề vào sát người. Nàng ngơ ngác nhìn sang một phụ nữ vẻ mặt nghiêm trang đứng lên từ chiếc ghế trong cảnh chạng vạng, mặc áo choàng không tay màu xanh hải quân bên ngoài áo khoác đồng phục màu đỏ. Một chiếc huy hiệu vàng với dải băng đỏ viền trên vành mũ. “Cô Etoile phải không?” bà ta chìa tay ra, nói bằng giọng êm ái, dịu dàng. Tôi là Đội trưởng Peterson, thuộc Cứu Thế Quân.

“Xin chào bà,” Leda giữ giọng mình cũng êm dịu như vậy. Nàng bắt tay, nuốt xuống một cơn khó chịu. Trong tình cảnh hiện tại, hít thở đối với nàng cũng là chuyện chẳng dễ dàng gì.

“Tôi đang trên đường đi họp tại hội trường ở Portsmouth. Nhân tiện ghé qua đây, tôi thấy tốt nhất là mang đứa trẻ trực tiếp qua cho cô.”

Leda chớp mắt nhìn bà ta. Đội trưởng Peterson nhấc tay lên, chỉ về chỗ tối nhất trong phòng. Lúc này Leda mới nhận ra có một cái giỏ lớn nằm trên bàn. Nàng nhìn lại thành viên của đội Cứu Thế Quân, môi mấp máy. “Đứa trẻ?”

“Cô Pammy Hodgkins, cô đã để lại đứa bé cho cô ấy, giờ không đủ khả năng làm việc đó nữa rồi.” Có một chút đanh thép trong giọng nói dịu dàng đó. “Mặc dù cô ấy đã làm khá tốt, tạ ơn Chúa, thằng bé cũng khá khỏe mạnh trong hoàn cảnh bị bỏ rơi và phải nhờ người khác nuôi hộ.”

“Pammy à?” Leda nhìn cái giỏ rồi lại nhìn bà ta, nhìn quý ông Gerard, người cũng nhìn lại nàng bằng cặp mắt xám lạnh lẽo. “Nhưng nó không phải con tôi.” Nàng hổn hển. “Đứa bé không phải con tôi!”

“Cô Etoile, tôi khẩn cầu bản năng làm mẹ vĩ đại của cô.” Có tiếng sột soạt từ cái giỏ. Đội trưởng Peterson liếc nó và hạ giọng thành một tiếng thì thầm mạnh mẽ, “Cô Hodgkins nói cô đã chuyển tiền cho cô ấy để chăm sóc đứa trẻ. Cô ấy đã có mặt lúc cô sinh nở, tôi hiểu là vậy. Chúng tôi cũng đã đề nghị phía cảnh sát gửi một bản sao biên bản với đầy đủ thông tin chi tiết.” Bà ta rút từ trong áo choàng ra một tờ giấy gấp tư và đưa cho Leda. Nó được đóng đấu và ký tắt bởi một thư ký nào đó, là bản sao ngắn về những gì có liên quan đến việc một đứa bé trai ra đời ở đồn cảnh sát, con của cô Leda Etoile, cư ngụ tại nhà trọ của bà Dawkins ở khu Jacob’s Island, làm chứng bởi bà Fullerton-Smith thuộc Hiệp hội Bảo vệ Sức khỏe Phụ nữ và bà Layton, hộ sinh, Hạ sĩ MacDonaild và Thanh tra Ruby bị điều động ra ngoài trong một vụ điều tra cũng được ghi chép lại.

“Đây bà một nhầm lẫn!” Leda thấp giọng phản đối dữ dội. “Tôi mới là nhân chứng, chắc chắn vậy… và đứa trẻ là con Pammy. Hạ sĩ MacDonald hẳn đã ghi sai. Lẫn lộn hết cả… nhưng thưa Đội trưởng Peterson, bà có thể tin rằng đứa trẻ này không phải con tôi.”

Bà ta không tranh cãi, chỉ kiên định nhìn nàng chằm chằm, như thể bà ta đủ khả năng ép nàng phải thừa nhận sự thật bằng cách đó.

Leda đưa tay lên cái đầu đau nhức của mình. “Chỉ ngày tháng thôi cũng đủ chứng minh rồi.” Nàng khó mà giữ được giọng mình không run rẩy. “Bà không cần tin lời tôi. Quý ông Gerard… xin ông hay nhìn ngày tháng trên bản sao này. Đây là sau hôm Nữ hoàng Hawaii và đoàn Nhật Bản ghé qua cửa tiệm của Madame Elise, phải không ông phải nhận ra chuyện này là không thể.”

Nàng đưa tờ giấy cho anh, nhưng anh không nhận lấy.

“Tôi tin cô Etoile nói đúng.” Giọng nói bình thản của anh như một lời giải thoát đáng hoan nghênh. “Trong biên bản này đã có sai sót. Cô gái Pammy hiện giờ ra sao?”

Bà đội trưởng cụp mắt xuống. “Tôi rất tiếc phải nói rằng cô Hodgkins đã không vượt qua được căn bệnh thương hàn vào bốn ngày trước. Chuyện đó đã dẫn chúng tôi đến đây. Lúc trăng trối, cô ấy nhờ cậy người của chúng tôi mang đứa trẻ đến cho mẹ nó.” Bà ta cong môi lên. “Tôi cho rằng… vào bước đường cùng, cô ấy có thể hy vọng ngăn được việc đứa trẻ bị đưa đến trại tế bần.” Bà ta gom cả quý ông Gerard vào ánh mắt thấu đáo của mình. “Chuyện đó có thể xảy ra, nhưng tôi vẫn không thấy hợp lý lắm.”

“Nó không phải con tôi!” Leda thầm thì đầy bức xúc. “Tôi rất lấy làm tiếc vì bà phải đích thân đến đây, nhưng nó hoàn toàn không phải.”

Đội trưởng Peterson dường như hơi rũ người xuống dù không có bất cứ biểu hiện nào. Bà ta cau mày nhìn cái giỏ, rồi chìa tay về phía Leda. “Làm ơn cho tôi xin lại biên bản. Nó phải được sửa lại.” Rồi bà ta nhướng mày, cái huy hiệu trên mũ lấp lánh. “Hoặc nếu nó chính xác, thì vẫn có thể cân nhắc những hành động pháp lý đòi hỏi cấp dưỡng từ phía cha mẹ.”

Bằng một cử chỉ cứng nhắc, khó chịu, Leda đưa tờ giấy cho bà ta. “Rõ là vậy. Việc điều tra thêm sẽ cung cấp cho bà sự thật. Xin phiền bà tới nói chuyện với Thanh tra Ruby, đêm hôm đó ông ta cũng ở đồn cảnh sát.”

“Chà.” Bà ta nhìn lần lượt từng người, như thể cảm thấy mình bị lừa dối mà không thể chứng minh được. “Tốt thôi! Tôi sẽ mang nó về trại tế bần vậy.” Bà ta bước về phía cái bàn và nhấc cái gió lớn lên, cúi nhìn vào đống chăn giản dị. “Ta e là chúng ta phải đưa cháu vào ở cùng bọn trẻ mồ côi rồi, Samuel Thomas.”

Chỉ có tiếng lửa lách tách trong tĩnh lặng. Quý ông Gerard không cử động, chỉ nhìn xuống vỉ lò, khuôn miệng chẳng có bất kỳ biểu hiện gì.

“Samuel Thomas?” Leda yếu ớt nhắc lại.

Đội trưởng Peterson ngước lên, như thể bắt được sự ngập ngừng trong giọng nói của nàng. “Có lẽ cô cũng nên thấy cái sinh linh bé bỏng cô đang chối bỏ đấy.” Bà ta mang cái giỏ ra chỗ Leda.

Dù không muốn nhưng Leda vẫn nhìn. Samuel Thomas nằm ngửa, đang ngủ say trong cái nôi giản dị, đôi má phính hồng hào và cái mũi hếch, có một mảng tóc màu nâu nhạt. Một bên khuôn mặt nó nhăn nhó lúc nàng vừa ngó xuống, như một nụ cười nửa miệng hài hước, và lại giãn ra cùng một tiếng thở dài của trẻ thơ.

“Thằng bé thật dễ thương.” Đội trưởng Peterson nhẹ nhàng nhấc một đầu cái giỏ lên, như để Leda thấy được đứa trẻ rõ ràng hơn.

Nó ngọ ngoạy khi bà ta nói, hơi tỉnh giấc. Rồi lại nhắm nghiền cả hai mắt, khẽ thở dài thêm lần nữa và ngủ tiếp.

“Chúng ta nên cầu nguyện Thượng đế phù hộ cho nó. Cô có biết trại trẻ mồ côi ra sao không, thưa cô?”

Đầu Leda lại lên cơn đau. Nàng thấy mình thật khốn khổ. Nàng dùng cả hai tay che miệng và nhìn lên quý ông Gerard.

Cặp mắt điềm tĩnh của anh bắt gặp ánh mắt nàng. Nàng chẳng đọc được gì trong đó, không động viên, không buộc tội, không chối bỏ. Từ cái máng xối vọng lại tiếng nước lộp độp đều đặn, liên tục.

“Ông có nghĩ…” Nàng không thể nói hết cả câu. “Quý ông Gerara…”

Ánh đèn hắt vào một nửa khuôn mặt và tóc anh, như thắp lên vẻ đẹp siêu thực rạng ngời giữa bóng tối. “Cứ giữ nó lại, nếu cô muốn.” Anh gật đầu với Đội trưởng Peterson và bước ra khỏi phòng.

***

Samuel Thomas Hodgkins báo hiệu sự hiện diện của mình cho những người còn ngủ say trên giường ngay sau khi bà Đội trưởng Cứu Thế Quân vội vã rời đi để bắt kịp chuyến tàu. Đầu tiên là những tiếng khụt khịt và thổn thức khe khẽ lấp đầy căn phòng khách nhỏ, rồi sau đó, khi Leda cố gắng nựng nịu bằng cách thử bế nó, những tiếng la hét dữ dội vang lên, khiến cả Sheppard, hai cô hầu gái, Phu nhân Tess và cuối cùng là tiểu thư Kai mặt mũi trắng bệch với bộ dạng xộc xệch lao vào.

Trước khi tiểu thư Kai đến nơi, mẹ cô đã phần nào lo liệu mọi thứ xong xuôi, bà đi qua đi lại cùng gương mặt đỏ lừ khó chịu của Thomas lấp ló trên bờ vai sau mỗi bước chân.

Tiếng khóc đã dịu lại, đủ để Leda ấp úng đưa ra một lời giải thích rối rắm về hoàn cảnh trớ trêu này, và Phu nhân Tess tỏ ra chấp thuận chỉ với một chút bối rối, vỗ vỗ vào lưng đứa trẻ rồi thủ thỉ với nó giữa những lời lộn xộn và những quãng ngừng của Leda.

Nếu quý ông Gerard tỏ thái độ chấp nhận đứa trẻ mà không buồn cân nhắc như thể nhận nuôi một con chó lạc thì Leda lại không thể nói phản ứng của mình là khá hơn, trong khi cả nhà Ashland cũng chẳng hề lạc quan một cách ngây ngô như vậy. Phu nhân Tess lệnh cho các cô hầu đi tìm thứ gì đó làm yếm cho thằng bé, mang đến một chút cháo và sữa ấm. Đích thân tiểu thư Kai đưa cái khăn tới, cô mỉm cười độ lượng với khuôn mặt vẫn còn nhợt nhạt, đỡ lấy đứa trẻ đang khóc lóc và khéo léo lau rửa rồi thay tã cho nó, còn Leda nghĩ cái mùi bất chợt đó cuối cùng sẽ hạ gục quyết tâm của nàng và khiến nàng buồn nôn.

Nàng nhìn tiểu thư Kai trẻ trung và phù phiếm bằng sự tôn trọng hoàn toàn mới mẻ. Mọi người khác dường như đâu biết chính xác mình phải làm gì, riêng Leda đứng một bên, cảm thấy vừa ngốc nghếch vừa vô dụng vì sự dại dột của mình. Rồi trong lúc nàng cố giải thích cho tiểu thư Kai về nguồn gốc của đứa bé, Phu nhân Tess đã lo lắng lên tiếng về những điều thực tế hơn: nó chưa ăn được đồ ăn đặc, liệu sữa bò có làm nó bị viêm ruột không, có thể nào tìm được vú em trong thời gian gấp gáp vậy không, rất nhiều mối quan tâm khác mà Leda còn chẳng mơ hồ nghĩ được ra để mà cân nhắc.

Nhưng Samuel Thomas có vẻ hào hứng xơi món cháo ngũ cốc của mình. Khi cái thìa va vào đưa kêu leng keng, nó mở to cặp mắt và há miệng như một chú chim non háu đói, có thể thấy rõ một cái răng ở hàm dưới.

“Đó.” Tiểu thư Kai lau mặt cho thằng bé khi nó đã ăn xong bát cháo và mút nước từ một miếng vải sạch được nhúng vào ly. “Giờ cháu sao rồi, đứa trẻ tội nghiệp? Cháu thấy khá hơn chưa? Tên cháu là gì?”

“Thomas.” Phu nhân Tess trả lời trước khi Leda kịp lên tiếng.

“Tommy, Tommy!” Tiểu thư Kai biến tên thằng bé thành một khúc hát, bế nó ngồi trên đầu gối và đung đưa nó tới lui.

“Tommy bé bé xinh xinh.”

Đứa trẻ nhìn cô chằm chằm, rồi cái miệng cong bên thành nụ cười xếch một bên. Nó với đôi bàn tay mũm mĩm về phía mũi cô, cười khanh khách.

“Đứa bé ngốc.” Cô ấn mặt vào bụng nó, lắc lắc cái đầu. “Đứa bé ngốc.” Nó cười sằng sặc, túm lấy mái tóc xõa của cô.

“Đứa bé dễ thương!” Cô bế nó lên và ôm vào lòng. “Cháu qua đây chơi à?

Cháu qua đây chơi với dì Kai, hử? Cháu mất cả cha lẫn mẹ à, Tommy bé bé xinh xinh tội nghiệp? Rồi cháu sẽ ra sao đây?”

“Quý ông Gerard nói đứa trẻ có thể ở lại,” Leda ngập ngừng thông báo. “Samuel đúng là người rộng lượng!” là lời tán thành thông minh của tiểu thư Kai.

Leda rõ là thiếu tự tin khi nhìn sang Phu nhân Tess. “Nếu bà và Ngài Ashland thấy không sao, thưa phu nhân? Tôi có thể tìm một phụ nữ trong làng muốn nhận nuôi thằng bé.”

“Sao cơ? Phu nhân Tess ngẩng lên sau khi tư lự ngắm nghía tấm thảm. “Không, dĩ nhiên mà không sao. Ta đang nghĩ chúng ta sẽ cần những gì để tân trang phòng trẻ.”

***

Samuel đi bộ để luyện cho chân khỏe hơn. Anh tung những cú đá chết người lên thân cây, đôi khi dùng nó làm điểm tựa để lộn ra sau và đứng bất động, một khoảnh khắc ngưng đọng của thời gian, lặng yên hít thở mùi cây cối xung quanh. Nước mưa chảy dọc xuống mặt khi anh đứng đó, mùi lá cây bám vào tay và quần áo anh.

Anh nhận ra nỗi sợ bên trong cơ thể. Anh nhận ra cái lỗ sâu đã xuất hiện trong mục đích của mình. Anh đứng trong mưa và nghĩ về các nguyên tố cơ bản. Lửa. Nước. Gió. Niềm tin. Ý chí không ngừng chuyển hóa thành hành động.

Đó là lúc để giấu mình, là lúc để đi vào khoảng không rộng mở.

***

Leda cảm thấy những cuộc gặp mặt gần đây với quý ông Gerard không hoàn toàn vừa ý. Nàng có khao khát mãnh liệt được gặp anh trong tình thế nắm quyền kiểm soát, để cho anh thấy nàng là người tự chủ và chừng mực, không hề có khuynh hướng, như một thói quen, tu rượu anh đào thỏa thích và dựa vào những quý ông độc thân.

Tuy nhiên, anh đã khiến nàng thảng thốt và đánh mất vẻ điềm tĩnh bằng cách xuất hiện - ướt nhẹp, với mảnh lá khô vương trên mái tóc rực rỡ - ngay lúc nàng ra khỏi thư viện để thông báo cho Sheppard về việc sắp xếp chỗ ngồi ăn tối trong tuần mới.

“Tiểu thư Kai đâu rồi?”

Không chào, chỉ câu hỏi cộc cằn đó, như thể nàng là người giữ cửa. Đôi mắt xám của anh chỉ nhìn lướt qua nàng.

Leda ấn cuốn sổ vào ngực. “Trong phòng trẻ.”

“Phòng trẻ!” Miệng anh mím chặt. “Sao lại thế?”

“Cô ấy và Phu nhân Tess đang kiểm tra đồ đạc xem thứ gì phù hợp cho thằng bé.”

Anh khẽ nheo mắt, lạnh lùng nhìn nàng. “Cô Etoile, cô vui lòng vào thư viện một lát được chứ?”

Nàng ghì chặt hơn cuốn sổ và cúi đầu, làm theo lời anh với cảm giác e ngại, khác hẳn vẻ điềm tĩnh cao quý mà nàng hy vọng mình sẽ thể hiện. Khi anh đóng cánh cửa sau lưng hai người, nàng quay lại và mở nó ra. Anh đợi đến lúc nàng đến ngồi vào ghế rồi mới quờ tay ra sau mà không buồn nhìn, đẩy cánh cửa đóng lại đánh rầm.

“Cô Etoile, tôi sẽ nói rõ ràng và dứt khoát để cô hiểu, đứa trẻ này thuộc trách nhiệm của cô. Không phải của Phu nhân Ashland. Không phải của Kai. Mà của cô, nếu cô muốn giữ nó lại đây.”

“Chắc chắn là vậy.” Nàng nuốt xuống cảm giác âu lo. “Nhưng…”

Anh quay đi và nói với những tủ sách. “Cô sẽ tìm vú em, và sắp xếp mọi thứ mà nó cần. Nếu phòng trẻ cần trang trí thêm, và Phu nhân Tess ưng thuận, cô sẽ xử lý việc đó. Đưa cho tôi danh sách những thứ cô tin là cần phải mua, và bất kỳ hóa đơn nào cô phải trả. Như vậy đã rõ ràng chưa?”

Nàng ngẩng đầu lên, phẫn nộ vì anh dường như đã nghĩ nàng không hoàn thành bổn phận của mình. “Rõ lắm rồi, thưa quý ông Gerard.”

Vẻ nghiêm nghị khó chịu của nàng có vẻ không được anh chú ý đến. Anh nhìn hàng gáy sách bằng da mạ vàng với những cái tên bằng tiếng La tinh, cứ như thà nhìn chúng còn hơn nhìn mặt nàng. “Nếu họ muốn chơi với nó thì đó là quyền của họ.”

“Tên thằng bé là Samuel Thomas.”

“Cái tên không có liên quan gì đến chuyện tôi đang nói với cô, cô Etoile.”

“Tiểu thư Kai gọi thằng bé là Tommy.”

Rốt cuộc anh cũng quay lại, nhướng một bên ông mày. Anh có thể tức giận nhưng anh không phải thằng ngốc.

“Cô ấy thích nó à?” Có chút ngạc nhiên trong câu hỏi của anh.

“Quý ông Gerard, nếu ông muốn có được sự ngưỡng mộ của tiểu thư Kai, ông sẽ thấy mình đã đi đúng hướng nhờ quyết định lúc sáng. Hiện ông đang mặc bộ giáp chói ngời rồi đấy.”

“Chỉ vì tôi nói cô có thể giữ nó lại?”

“Đứa bé, thưa quý ông Gerard. Tôi khuyên ngài đừng gọi Tommy là ‘nó’ trước mặt tiểu thư Kai.”

Anh đi về phía cửa sổ, nhìn ra cơn mưa bên ngoài. Hình như chút tin tức đó làm anh bối rối hơn là vui mừng. Một lát sau, miệng anh cong lên với một chút hài hước. “Vậy thì sao? Tôi cũng không biết làm cách nào để thường xuyên mang trẻ con đến cho cô ấy.”

Leda chợt tỏ ra châm biếm một cách chua cay theo kiểu quý cô Myrtle. “Tôi nghĩ đó chẳng phải mục đích cơ bản cho cuộc hôn nhân của ngài sao?”

Quý ông Gerard sững người. Một cái bóng cứng nhắc in lên má anh. Anh nhắm mắt và từ tốn ngửa đầu ra sau. Nụ cười trên gương mặt anh như được bút vẽ khắc vào đá, chua xót, lạnh lùng.

“Dĩ nhiên, cô nói đúng. Như thường lệ, cô Etoile.”

Mặt nàng đã đỏ như gấc trước khi anh lên tiếng. Quý cô Myrtle, dù đã nhiều tuổi và hơi lập dị, nhưng vẫn được chấp nhận nhờ tài trò chuyện khéo léo - và một vị trí danh dự của cộng đồng phố South - quý cô Myrtle may ra còn được thông cảm vì một câu bình phẩm suồng sã giữa các quý bà với nhau, và đã lấy tay che miệng. Còn Leda, công khai đề cập đến một vấn đề như vậy là không thể biện hộ. Nàng cúi đầu. “Tôi xấc xược đến độ không tha thứ được nữa.”

“Vậy sao?” anh nói với trần nhà trong vẻ lạnh lùng đến tàn nhẫn. “Chẳng có gì ngoài sự thật cơ mà.” Anh cúi đầu và nhìn sững vào kính cửa sổ. Nổi bật trên vẻ ảm đạm ngoài kia, hình ảnh phản chiếu lờ mờ khuôn mặt anh tạo thành bức chân dung trong ô cửa. “Tôi đang bị cạnh tranh, đúng không, cô Etoile?” anh bất ngờ hỏi. “Tên Haye là thế nào?”

Leda thu cằm lại. Nàng thấy góc cuốn sổ của mình trở nên vô cùng thú vị. “Ý ông là Ngài Haye?”

Anh bắt đầu đi quanh phòng, sờ vào lưng ghế, rồi cái bàn mặt đá cẩm thạch. “Tôi đã nhắc nhở mình phải thẳng thắn hơn với cô ấy.” Anh dừng lại, nhìn chếch về phía Leda. “Ở New York, tôi đã tới cửa hàng Tiffany. Tôi mua một sợi dây chuyền. Cô nghĩ sao?”

Leda chẳng biết phải nghĩ sao. Ngọn lửa đốt bằng than trong vỉ lò có vẻ ấm áp vô cùng, nhà Ashland dùng chất đốt như thể đó là nước biển, phòng nào cững giữ lửa và thuê một cậu bé làm cả ngày để phụ trách việc này.

“Tôi có nên tặng cho cô ấy không?” Có chút thiếu kiên nhẫn trong giọng nói của anh. “Nhân dịp Giáng sinh, tôi nghĩ vậy.”

“Ồ.” Nàng ho khan, nhận ra mình đang được chờ đợi để xử lý vấn đề.

Leda biết tương đối rõ về đồ trang sức của tiểu thư Kai. Cô thích những món giản dị và thanh lịch, rất phù hợp với độ tuổi. Một món quà cá nhân không hoàn toàn đúng phép tắc, nhưng nếu nó là thứ gì đó đơn giản - dây chuyền mặt ngọc trai, món trang sức chạm đá - Leda cho rằng như thế cũng là phù hợp, vì tiểu thư Kai và quý ông Gerard đã quen thân với nhau lắm rồi.

Nàng miễn cưỡng gật đầu. “Tôi tin nó còn phụ thuộc vào sợi dây chuyền.

Kiểu dáng thế nào, chi phí ra sao.”

“Tôi sẽ cho cô xem. Tôi không chắc…” Anh nhún vai.

“Tôi không hiểu rõ lắm thị hiếu của phụ nữ.”

“Tôi nghĩ mình sẽ biết tiểu thư Kai thích thứ gì.” Nàng giữ giọng nghiêm nghị, cố bù đắp cho sự khiếm nhã lúc nãy.

“Vậy hãy đến đây trước bữa tối.” Anh chạm vào tay nắm cửa. “Tôi sẽ mang nó tới.”

***

Anh cảm thấy bồn chồn một cách ngớ ngẩn khi đợi nàng giữ lời hẹn trong thư viện. Chiếc hộp bọc nhung từ cửa hàng Tiffany nằm trên mặt phẳng rộng của chiếc bàn láng bóng, một cây nến tỏa ra thứ ánh sáng chập chờn với tiếng mưa rào đập ràn rát vào những ô cửa sổ tối tăm. Sàn gỗ và những dãy sách chiếm gần trọn chỗ sáng: chỉ có mặt trước gắn gương của cái bàn viết gần bức tường phía bên kia là phản chiếu ánh sáng.

Bên trong cái hộp, thứ anh lựa chọn nằm trên lớp xa tanh màu xanh nước biển. Để tâm đến ý kiến của nàng là một nhược điểm, nhưng anh không chống lại. Tốt hơn là sử dụng uy quyền của anh trong cơn bốc đồng này, điều khiển và chắt lọc nó, từ đó biến thành sức mạnh bất ngờ. Có những thứ anh ước mình hiểu được, nàng là nguồn sự thật trong một mức độ nhất định, một sự thật về phụ nữ đầy trở ngại, khó nắm bắt và hay thay đổi, thậm chí vượt qua những gì Dojun từng dạy anh.

Nàng hiểu được thứ mà anh không hiểu. Sự mù quáng của anh quá lớn, đến mức khiến anh mắc kẹt giữa nỗi hổ thẹn và điệu cười ác nghiệt vì đã xa lánh sự thật tới tận lúc này. Dĩ nhiên Kai thích trẻ con, dĩ nhiên cô muốn có con, cả buổi chiều cô chẳng làm gì ngoài việc ôm ấp Tommy, nói chuyện với thằng bé khi nó không thể tách khỏi Phu nhân Tess. Và đó không phải ngẫu hứng: anh có thể nhớ lại những năm trước và thấy rất nhiều bằng chứng. Tất cả các mối quan hệ, những công việc tình nguyện, sở thích của cô, đều liên quan đến trẻ con.

Anh đã biết từ lâu. Và anh chưa bao giờ, cho tới hôm nay, đối mặt với ý nghĩa thực sự của điều đó.

Tự bản thân Kai không biết, anh chắc chắn vậy. Cô không thể biết được. Thái độ của cô sẽ khác đi nếu biết, cô sẽ không dễ dãi và vui vẻ như thế nữa, cô sẽ không đối xử với anh hay bất kỳ ai khác cởi mở như thế nữa, bằng những cái ôm và nụ hôn như của trẻ con, ngây thơ và trong sáng.

Những đứa trẻ giống cô cũng sẽ như vậy. Anh không muốn những đứa trẻ giống anh tồn tại. Bằng cách nào đó, anh ước bản thân mình cũng không tồn tại. Anh luôn muốn và chỉ muốn bảo vệ Kai khỏi những thứ anh biết.

Khỏi chính anh. Khỏi sự khác biệt giữa tình yêu anh dành cho cô và thứ đã chảy rần rật trong anh ngày hôm qua, lúc cô Etoile tựa toàn bộ cơ thể vào người anh. Trong tất cả những điều anh tin tưởng, điều chắc chắn nhất và anh không bao giờ muốn làm Kai tổn thương. Cô tuyệt đối an toàn với anh. Anh không muốn gì hơn từ cô ngoài những cái ôm và nhưng nụ hôn thơ ngây, chẳng cần gì hơn được trở thành lá chắn và che chở cho sự trong sáng cởi mở đó. Cả cuộc đời và mục đích của anh cũng chỉ có vậy: cưới cô, cả hai cùng an toàn. Anh sẽ được yên ổn trọn vẹn.

Và cô muốn có con.

Anh cứ loay hoay với ý nghĩ đó trong đầu, tìm đường đi vòng qua cái hố. Thậm chí cố gắng nghĩ đến Kai và phần bị giấu kín trong anh cùng lúc cũng khiến anh cảm thấy khó chịu, như mùi thuốc độc trong trà của Dojun. Mọi bản năng, mọi thớ thịt của anh đều phản ứng không.

Kai chẳng hiểu gì về chuyện đó, chuyện mà anh vẫn che đậy, nhưng Etoile thì có. Kai đã lao vào vòng tay anh, vẫn là Kai, vẫn là niềm tin vô điều kiện, dù say hay tỉnh. Etoile thì mang theo mình những phép tắc như gai nhọn - trừ lúc nàng say rượu brandy anh đào. Nàng giữ mình cách biết… có thể nàng hiểu được… có thể nàng cảm nhận được những gì anh cảm nhận và gắng sức giành quyền kiểm soát.

Đó là một sự giải thoát, anh nghĩ. Sự giải thoát u ám được đón chào, để nằm xuống bên nàng và thỏa mãn cơn thèm khát.

Anh biết giây phút nàng ngừng lại bên ngoài cánh cửa đóng. Với anh, nàng luôn rõ ràng, như một loại cảm giác bản năng về sự sống. Mùi hương, bước chân, hơi thở nhẹ, tiếng vai sột soạt - những đặc điểm đó anh đã biết, dĩ nhiên, nhưng vẫn còn những thứ vượt khỏi tri giác bình thường, chúng cũng thật rõ ràng, hết sức rõ ràng với nhận thức sâu hơn trong anh. Từ cái đêm anh bắt đầu dùng phòng nàng làm chỗ giấu đồ ăn cắp, anh đã biết nàng, đã nhận ra nàng ngay ở tiệm váy, dù anh chưa bao giờ thấy mặt nàng dưới ánh sáng ban ngày.

Mùi hương của nàng thật nữ tính. Nàng có vẻ phụ nữ hơn, đối lập hơn với anh, ẩn náu trong màn sương mù sâu hơn cả Kai và Phu nhân Tess. Cái nhược điểm bên trong anh khát khao hướng về phía nàng.

Cậu phải sáng suốt, Dojun hay nói vậy. Để thấy nhược điểm chỉ như một sơ suất làm hạn chế ý tưởng. Hãy đối mặt với sự thật, rồi biến nó thành lợi thế của mình.

Nhưng đây là một nhược điểm anh không dám tận đụng. Để biến nó thành sức mạnh, anh phải biết tường tận về nó, và đó lại là thứ anh không biết, hoặc không muốn biết.

Có vài người khác trong hành lang cùng nàng, anh không quen ai cả. Anh nghe họ nói chuyện, và nàng trả lời bằng giọng cáo lỗi hấp tấp, hứa mình sẽ không đi quá lâu. Nàng không gõ cửa, cũng không hé nó ra đến khi tiếng bước chân tiếp tục đi về cuối hành lang.

Mùi lá cây tràn vào cùng nàng, một luồng không khí mát mẻ trong cái ấm áp khô hanh của căn phòng. Nàng nhanh nhẹn đóng cửa, không hề cố gắng giữ nó để ngỏ.

Nàng mặc chiếc váy dài xanh lục cổ trễ, phần váy xếp nếp tắm trong bóng của màu ngọc lục bảo, phần da và cổ không trang điểm như mang sắc trắng phớt hồng của một loài hoa nở muộn.

Anh thấy mình nhẹ bẫng như vừa tự nguyện bước ra khỏi bờ vực. Nhiều tháng trời anh đã hợp tác cùng Dojun và các doanh nhân, chủ tiệm người Hoa, kiến trúc sư và thợ mộc, thợ xây đường sắt, thuyền trưởng, thủy thủ. Trong những chuyện liên quan đến phụ nữ, anh gần như biến thành một chiến binh tăng lữ yamabushi trên đỉnh núi cao. Nếu sự tránh né đã rèn giũa các giác quan của anh với thứ anh đã chối bỏ, thì mọi nhận thức và năng lực của anh lúc này đều đã bị nàng nhấn chìm.

Nàng chỉ mặc bộ đồ cho bữa tối. Anh biết thế. Kai đã mặc những bộ váy cổ khoét sâu hơn thế khi đi nhà hát. Vậy mà anh vẫn mất bình tĩnh. Anh chưa hề thấy Etoile mặc gì khác ngoài những bộ váy cổ cao giản dị nhất, ngoại trừ phần ký ức đang ùa về trong anh về bộ ngực, lưng và vai nàng khi nàng chải tóc trong phòng.

Mái tóc màu gỗ gụ đó, mái tóc đã chạm vào quai hàm anh ngày hôm qua mềm mại như lông vũ, nàng đã quấn nó lên thành một cái búi lỏng lẻo phức tạp, một kiểu cuộn và tết bím không thể lý giải. Nàng không có nét mặt cổ điển như Kai, khá nhất cũng chỉ gọi là ưa nhìn, mắt nàng không có màu xanh thuần khiết, cằm trái xoan. Miệng nàng cong cong dễ thương ngay cả lúc không mỉm cười. Anh biết rất rõ, từ những khoảnh khắc quan sát vụng trộm. Bên cạnh Kai, rất khó để nói nàng có khả năng thu hút sự quan tâm, thế mà anh lại để ý nàng.

Hiện nàng không nhìn anh. Nàng đứng với với đôi tay giấu phía sau, để trên quả đấm cửa, như Joan D’Arc trên giàn thiêu.

“Tôi sẽ không làm cô bị lỡ tiếng chuông báo bữa tối đâu,” anh nói, nấp sau cái giọng châm chọc, cáu bẳn vì sự thiếu thoải mái của nàng và của chính mình. “Tôi chỉ xin cô một lát thôi.”

“Dĩ nhiên rồi.” Nàng ngước nhìn anh và làm một động tác không rõ ràng ra phía sau. “Đó là các tiểu thư nhà Goldborough và bà mẹ.”

Nàng có vẻ nghĩ anh sẽ nói gì đó về điều này. Nhưng không.

“Họ sẽ không hiểu.” Nàng xòe hai tay và đưa qua đưa lại trong cơn run rẩy vì kích động. “Rằng tôi là thư ký của ông, ông thấy đó. Tôi e quý bà Goldborough không thích chuyện này. Họ tin tôi là bạn tiểu thư Kai và trợ lý cho Phu nhân Ashland về các vấn đề xã hội.”

“Cô đã bảo họ thế à?”

“Chắc chắn không!” Nàng chưng ra điệu bộ của khuôn phép cứng nhắc và bị xúc phạm, nó thường làm anh muốn mỉm cười. Tối nay, điệu bộ đó khiến anh chú ý hơn vào cử động của đôi vai trần và đường cong của vòng eo. “Không nhất thiết phải quanh co. Tôi chỉ đơn thuần xử lý những công việc được giao, và để các vị khách tự rút ra kết luận.”

“Và điều này có nghĩa cô không thể đảm nhiệm vai trò nhân viên của riêng tôi được nữa?”

Nàng cắn môi. Rõ ràng nàng muốn như vậy, nhưng nàng bước qua anh và quay lại, vuốt váy ra sau. “Tôi hoàn toàn sẵn sàng phục vụ ngài, dĩ nhiên. Nhưng… tôi không mong có bất kỳ ảnh hưởng xấu nào tới gia đình.”

“Tôi cũng vậy.” Cơn bực bội thoáng qua trong anh trở nên mạnh mẽ hơn.

Anh đặt tay nên cái hộp nhung. “Cô xem sợi dây chuyền nhé?”

“Vâng. Tất nhiên. Chiều nay tôi đã xem qua hộp nữ trang của tiểu thư Kai.

Cô ấy chưa có đồ ngọc trai - nếu may mắn đó lại là lựa chọn của ông.”

“Không phải ngọc trai.” Anh bật cái nắp ra sau và nghiêng cái hộp về phía nàng.

Ngọn nến như chiếu toàn bộ ánh sáng lên những viên đá quý. Anh ngước nhìn cô Etoile.

Anh thấy hơi thở nàng nghẹn lại, một tiếng hít hà và một khoảng dừng thật lâu trong khi da nàng chuyển sang màu hồng. Nàng nhắm mắt rồi mở ra, mở thật to.

“Chao ôi!” Nàng thở mạnh, gấp gáp.

Đó là một sợi dây chuyền loại đeo sát cổ, được thiết kế như một dải ruy băng rộng, toàn bộ bằng kim cương, với những bông hoa và lá kim cương quấn vào nhau ở chính giữa. Kích thước của nó lớn dần lên về mặt trước, tạo thành một cái nơ, phần trung tâm khảm một viên kim cương lớn công phu, hai dây nơ uốn cong xuống dưới thành chùm tua rua được xếp như trên vòng hoa. Mỗi dây nơ gắn ba viên kim cương nhỏ hình quả lê.

Anh chờ đợi. Cuối cùng, đành hỏi thẳng, “Cô thích nó không?” Nàng đặt nắm tay lên miệng và lắc đầu.

Samuel hạ cái hộp xuống. Anh đặt nó lên bàn, dùng ngón tay vuốt cái tua rua kim cương. Một cách mơ hồ, anh thấy như chính mình bị từ chối. Đó chỉ là một sợi dây chuyền thôi, lạy Chúa, anh đã nghĩ là nó rất đẹp, nhưng nếu không phải vậy, nghĩa là nó không đẹp. “Tôi sẽ gửi trả lại.” Anh cố giữ giọng thản nhiên, sợ nàng nghe ra vẻ thất vọng trong đó.

“Không!” Nàng bỏ tay ra. “Không. Nó đẹp lộng lẫy. Tôi xin lỗi. Tôi đã… hơi quá xúc động.”

Anh ngước nhìn nàng.

Nàng nghiêng đầu và cười khẽ. “Tiểu thư Kai thật may mắn.” Rồi chớp mắt hai lần. “Tôi thì ngớ ngẩn quá. Ông đã làm tôi phải khóc đấy, quý ông Gerard.” Nàng phác một cử chỉ vô nghĩa với cái khăn tay vẫn còn giắt trong tay áo.

“Cô bằng lòng với nó?”

Nàng lại khẽ nở một nụ cười hơi kỳ lạ. “Tôi xin cam đoan, khiếu thẩm mỹ của ông rất đáng ngợi khen. Tuy nhiên…” Nàng ngẩng đầu và hít sâu trong khi nhét chiếc khăn tay vào lại tay áo và vuốt thẳng nó. “Tôi nghĩ có lẽ tốt hơn nếu ông để dành nó làm quà đính hôn, trừ phi lời cầu hôn của ông được chấp thuận trước. Giáng sinh.”

Dù giọng nàng điềm tĩnh nhưng vẫn có điều gì đó như ánh nến long lanh trong mắt, một khát khao phiền muộn trên khóe môi, trên khuôn miệng cong cong ngọt ngào.

“Cô sẽ thử nó chứ?”

Anh nghe thấy mình hỏi. Một lần nữa cảm giác nhẹ bẫng lại ập đến, như thể anh bị sóng biển cuốn đi trước khi trời nổi giông bão.

“Ồ, không. Tôi không thể.”

“Tôi lại muốn thấy.” Anh hờ hững đề nghị. Cái nhún vai thiếu tự nhiên khiến cổ áo kêu sột soạt. Anh cũng mặc đồ cho bữa tối, áo đuôi tôm đen với cà vạt trắng. “Chỉ toàn đàn ông bán hàng ở tiệm trang sức.”

“Có lẽ chúng ta nên tới phòng khách. Mọi người sẽ tụ tập ở đó.”

Anh nhấc sợi dây chuyền khỏi cái đế bằng xa tanh và đến gần cái bàn viết gắn gương. “Lại đây nào, cô Etoile. Tôi còn chưa hề bắt cô lao lực cơ mà.”

Nàng mím môi, rồi cúi đầu và bước tới chỗ anh. Anh kéo cái ghế ra và nàng ngồi xuống với đôi tay khép lại đằng trước, xoay lưng về phía anh.

Anh trượt sợi dây chuyền quanh cổ nàng mà không hề chạm vào nàng. Nhưng nó được chế tác để ôm khít lấy phần cổ và cái chốt bé xíu nằm lệch vào trong buộc anh phải để những ngón tay sát vào gáy nàng.

Một dải tóc tơ khẽ phớt qua ngón tay anh. Nó mang cảm giác ấm áp, còn da nàng thì mát lạnh. Anh ngước nhìn tấm gương.

Nàng đang nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu của mình trong đó, nhìn những viên kim cương, và nhìn anh.

Anh định rút tay về. Anh buông cái chốt ra, vội vàng nhấc những ngón tay lên. Một lọn tóc tuột khói cái kẹp lỏng lẻo. Sợi dây chuyền lấp lánh trên ngực nàng. Nàng và những viên kim cương như ánh sáng, còn bóng tối thì ở khắp mọi nơi: bản thân anh là bóng tối… và rơi… rơi…

Lẽ ra anh không nên làm việc này. Sợi dây chuyền nên nằm yên trong hộp, anh không cần biết ý kiến của nàng về nó, anh đã không biến nhược điểm thành sức mạnh, không làm gì ngoài việc mặc kệ cho nó rút cạn sinh lực của mình.

Ngọn nến tìm thấy những phần sẫm màu nhất trong lọn tóc nàng. Nàng giơ tay lên như thể muốn nhét nó vào lại chỗ cũ, nhưng trước khi kịp làm điều đó, anh đã chạm vào nó. Anh nhìn xuống tay mình, nó trải ra giữa những ngón tay anh đang đặt vào chỗ uốn cong của bờ vai trần. Nhưng hành động đó cứ như không thuộc về anh - nhưng đúng là của anh: anh cảm nhận được sự mịn màng, từng sợi tóc mềm mại, từng hơi thở nhẹ nhàng nàng hít vào.

Anh trượt đốt ngón tay phớt nhẹ lên phía cổ nàng, qua khỏi sợi dây chuyền, đến chỗ thật êm ái bên dưới tai với một cảm giác chưa từng có trước kia.

Anh đứng yên lặng, chạm vào nàng. Nó vượt khỏi bản thân anh, nằm ngoài tầm kiểm soát, anh không thể khống chế ý nguyện của mình.

Hãy ngăn tôi lại, anh nghĩ. Đừng cho phép tôi. Anh không thể nhấc tay ra, không thể cất lời. Không có âm thanh nào phát ra từ miệng khi môi anh mấp máy.

Nàng chỉ nhìn anh qua gương, cặp mắt mở to và xanh sẫm. Trong những tháng anh đi xa, hai chỗ hõm bên dưới gò má nàng dần biến mất, gương mặt nàng đầy đặn hơn, đằm thắm hơn. Anh biết nàng từng bị đói, từng sống bên ranh giới mong manh của sự nghèo khó, anh đã dùng sự tuyệt vọng của nàng để trói buộc nàng với mình, hết vòng nọ đến vòng kia để giữ nàng lại, làm nàng không thể phản bội anh.

Nhưng nàng chưa hề phản bội anh. Ngay từ đầu, khi anh thiếu chút nữa đã giết nàng. Nàng dễ tổn thương đến kinh ngạc, nhưng sự bất dung bên dưới bàn tay anh thế này thể hiện niềm tin vô bờ bến.

Anh có thể lột hẳn lớp vỏ trên thân cây chỉ bằng vài ngón tay… và anh có thể cảm nhận được tim nàng trong nhịp đập yếu ớt nơi cổ nàng, thật nhẹ, thật nhanh. Anh nhấc tay kia nâng khuôn mặt nàng lên.

Nhỏ nhắn. Thanh tú. Như sinh mạng một chú chim nhỏ trong lòng bàn tay anh. Dục vọng nhấn chìm anh. Thứ anh muốn… Lạy Chúa, thứ anh muốn…

Anh nghĩ đến Kai, đến những kế hoạch của mình, đến ngôi nhà đã xây. Dường như tất cả đang ở trong một thế giới khác: ảo mộng và mờ mịt, và anh cảm giác mình chưa từng sống cho đến giây phút này.

Rồi anh xòe hai bàn tay, hai ngón cái lướt trên làn da dưới dái tai nàng, đầu ngón tay dừng lại trên thái dương, vừa đủ thưởng thức gò má nàng. Nàng vẫn nhìn anh chằm chằm trong gương. Nàng có cặp mắt đẹp đến vậy, màu xanh tinh tế của đồng cỏ mờ sương, của những cánh rừng Anh quốc, đôi mi dài đến mức anh cảm nhận được chúng quét trên ngón tay mình.

Anh đứng đó, chạm vào nàng, tưởng tượng mái tóc nàng xõa tung thành những cơn sóng, cơ thể nàng: những âm thanh, mùi hương đầy nhục cảm. Cổ họng anh nghẹn lại như cố nén một tiếng rên rỉ. Anh chỉ muốn ôm nàng, kéo nàng đứng dậy và ghì sát nàng vào người - và anh muốn chiếm đoạt nàng. Trong anh dấy lên sự thô bạo đến kinh hoàng. Tất cả những gì anh biết, tất cả những gì anh từng trải nghiệm và kiểm soát trong cuộc đời chỉ là sự hủy diệt. Ý chí và nỗi hổ thẹn kiềm chế thứ đó, nhưng ý chí của anh đã thất bại.

Hãy nhớ điều này, Dojun từng nhắc nhở. Thứ cảm xúc điên cuồng trong cậu - trái tim cậu kìm nén mạnh mẽ những xáo trộn của cơ thể và hãy vui mừng vì điều đó - sẽ trở thành một rừng gươm chém linh hồn cậu thành từng mảnh.

Hãy nhớ lấy.

Chỉ còn nỗi hổ thẹn, nỗi hổ thẹn to lớn, cuối cùng đã buộc anh xòe tay và buông nàng ra, bước khỏi phòng, mắt không nhìn, tai không nghe.

ông thể nhắm mắt viết giấy giới thiệu cho Leda làm một chân đánh máy. Dù rất lấy làm tiếc, thực sự lấy làm tiếc, nhưng bà ta không biết gì về cô Leda Etoile ngoại trừ mẹ cô là người Pháp, và viết một điều như thế trong giấy giới thiệu phỏng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.