Tiểu thư Kai, với thái độ thân thiện, ngỏ ý muốn cùng Leda đi tiễn các quý bà quý cô phố South ở nhà ga. Việc này đòi hỏi sự sắp xếp nho nhỏ vì chiếc xe không đủ rộng cho năm người, và tất cả đều biết quý bà Wrotham phải ngồi sát cửa sổ để đỡ say nên những người ít tuổi hơn tất nhiên sẽ ngồi ở hàng ghế đối diện. Riêng quý cô Lovatt khăng khăng mình phải ngồi ở giữa để giúp đỡ Phu nhân Cove, người cảm thấy rất không đúng lễ nghĩa khi chị gái phải nhường chỗ ngồi thoải mái hơn cho mình.
Phu nhân Cove định vào xe trước chị mình để chọn chỗ ngồi ít thoải mái hơn, điều này nhanh chóng khơi ra một bình luận về việc sau bốn mươi hai năm làm quý tộc, thiết nghĩ ý niệm phổ biến về ưu tiên thứ bậc cuối cùng sẽ để lại ấn tượng mạnh trong đầu một vài người, những người vẫn chẳng có ý niệm gì về địa vị nam tước phu nhân của mình. Phu nhân Cove không thể phụ lại sự tốt bụng của người chị, thế là bà ngoan ngoãn bước sang bên.
Quý cô Lovatt ngồi vào vị trí giữa ghế, đảm bảo trông mình có vẻ bị chèn ép bằng cách thu vai cho phù hợp, một tư thế sẽ rất có tác dụng nếu bà có thể giữ nguyên như vậy suốt đường đến ga. Tuy nhiên, ngay khi cỗ xe bắt đầu lăn bánh và quý bà Wrotham than phiền vì choáng váng, quý cô Lovatt đã quên mất phải gò mình lại vì bận rộn đưa muối ngửi mà quý bà Wrotham đã quên chuẩn bị, đảm bảo tấm chăn được đặt đúng chỗ trong lòng quý bà Wrotham và cửa sổ được chỉnh cho vừa ý bà, để nhớ phải tỏ vẻ bị ép vào chỗ ngồi chật chội.
Sau khi quý bà Wrotham đã yên vị, quý cô Lovatt dựa lưng ra sau và nói, “Chà, Leda. Ta đã muốn có dịp thuận tiện để nói mình rất vui khi thấy cháu đã tìm được nơi nương tựa tốt như vậy. Ta có chút lo lắng khi nhận tin, phải thừa nhận thế. Nhưng quý ông trẻ của cháu thực sự đàng hoàng. Đích thân cậu ấy đã hứa với ta sẽ chuyển công thức pha nước chanh tới phố South.”
Trước khi Leda kịp nói lời cảm ơn, quý cô Lovatt đã lập tức nhớ lại một quý ông khác cũng tử tế như vậy, rất đáng kính, đã lấy người quen với họ hàng ba đời của bà, sau đó dùng rìu chém người làm vườn và bị treo cổ. Câu chuyện bất hạnh này cũng làm bà hồi tưởng đến ví dụ về một đấng nam nhi khác, không phải chỗ quen biết của bà, nhưng mà tin từ một nguồn đáng tin cậy là vợ người làm bánh. Hóa ra một quý cô gia giáo trẻ tuổi cưới tay bác sĩ giàu có và được trọng vọng, chỉ để hốt hoảng nhận ra người bạn đời không phải thầy thuốc mà là dân nhập cư bất hợp pháp từ Australia, đóng giả thành một nhà y học thành công đến độ chữa bệnh cho hơn ba trăm người và giết chết khoảng một nửa số đó bằng những nhầm lẫn tai hại về chuyên môn cho tới khi bị phát hiện.
Những câu chuyện như thế được kể lại suốt quãng đường đến nhà ga. Khi xe dừng lại, quý cô Lovatt kết luận, “Ta e hôn nhân là chuyện khá mạo hiểm. Ta không chắc mình can đảm được như cháu, Leda, nếu một quý ông có hứng thú với ta.”
“Ồ, cách nhìn của cô thật ảm đạm,” tiểu thư Kai phản đối. “Samuel không phải hạng người không đáng tin như thế.”
“Dĩ nhiên cậu ấy không như thế, tiểu thư Catherine!” Quý cô Lovatt nhướng lông mày. “Ta không bao giờ gợi ý một điều như thế.”
“Cháu lại thấy hình như cô đang gợi ý như thế. Cháu tin tưởng Samuel bằng cả mạng sống của mình, cả cô Leda nữa? Bà Gerard thì đúng hơn.”
“Hẳn là vậy!” Quý cô Lovatt gồng cứng người đến độ quý bà Wrotham và Phu nhân Cove phải khom lưng nhường chỗ cho cơn tức giận đang dâng lên. “Ta thấy cậu ấy rất đáng ngưỡng mộ, với một người Mỹ.”
Thật may mắn là cánh cửa đã được mở ra ngay lúc đó và không ai đòi hỏi câu trả lời nữa, vì Leda sợ rằng hai gò má hồng rực lên của tiểu thư Kai cho thấy cô rất hăng hái với chủ đề này. Trong lúc quý cô Lovatt trông nom việc tháo dỡ hành lý, Phu nhân Cove đặt bàn tay đeo găng lên cánh tay Leda, mỉm cười với tiểu thư Kai.
“Đừng để chị gái ta làm các cháu bận tâm,” bà nói dịu dàng. “Rebecca thường thấy mình có trách nhiệm nhắc nhở những người trẻ tuổi về hôn nhân để họ không tự cao vào rắc rối, nhưng ta lại mong cháu nhận ra một chút ngây thơ, một chút tin tưởng chính là điều tốt đẹp trong hôn nhân.”
“Bà nghĩ vậy thật sao, thưa bà?” tiểu thư Kai hỏi, thiết tha hơn Leda hình dung.
Bà nắm tay cả Leda và tiểu thư Kai. “Chà, ta chưa từng kiên định như Rebecca, nhưng ta sẽ cho các cháu biết quan điểm của ta về hôn nhân. Ta nghĩ nếu những người đã kết hôn, nam cũng như nữ, luôn nghĩ đến nhau cả lúc khỏe mạnh lẫn khi đau ốm, luôn tìm thấy niềm vui ở nhau trong những thời điểm tốt đẹp hơn, thì cuộc sống sẽ trôi qua vô cùng suôn sẻ.” Khi nói chuyện, mắt bà lấp lánh ánh sáng và bà nở một nụ cười. “Đó là điều ta hy vọng cho cháu, Leda. Và cả cháu nữa, tiểu thư Catherine ạ.”
***
Cỗ xe chìm trong yên lặng khi họ băng qua những con phố hiu hắt trở về Westpark, cho đến khi tiểu thư Kai cất tiếng, “Cô có những người bạn thật tử tế. Tôi đặc biệt thích Phu nhân Cove.”
Leda thấy mình phải bênh vực quý cô Lovatt, nhưng chỉ đến mức mô tả được bà luôn đảm bảo người ta mang than đến đúng số lượng thì tiểu thư Kai đột nhiên ngắt lời.
“Leda… giờ tôi có thể gọi cô là Leda, khi chúng ta đã như chị em rồi không?
Tôi có chuyện riêng phải nói với cô.”
Sự phấn khích bị kìm nén trong giọng cô khiến Leda nhìn sang với vẻ cảnh giác. “Dĩ nhiên,” nàng thầm thì.
“Tôi hy vọng… có lẽ cô nghĩ rằng tôi không… không mấy thân thiện trong vài tuần qua! Tôi hy vọng cô sẽ bỏ qua việc này.”
Leda nhìn xuống đôi găng, rồi nhìn ra cửa sổ. “Tiểu thư không phải xin lỗi.
Tôi chẳng nhận ra điều gì hết.”
“Bởi vì cô cứ thẫn thờ suốt!”
“Vâng. Mọi thứ… diễn ra nhanh quá.”
“Leda… chuyện này thật khó nói, nhưng… tôi muốn giải thích… có một tin đồn không hay lan ra đúng lúc cô và Samuel đính hôn, và tôi… tôi đã tin, trong một thời gian ngắn. Tôi biết đó không phải sự thật. Giờ tôi đã hiểu. Mẹ đã giải thích cho tôi, và tôi thực sự xấu hổ vì đã nghe những chuyện tồi tệ như vậy, và tôi sẽ không bao giờ nói chuyện với quý cô Goldborough nữa. Tôi mong Robert không khờ khạo đến nỗi đi lấy một cô gái ngốc nghếch như vậy, nhưng tôi cũng không nghĩ anh ấy thích cô ta lắm.”
Leda không nói gì. Nàng chỉ ngồi trong nỗi hổ thẹn cùng cực.
“Tôi cho là mình đã quá nhỏ nhen,” tiểu thư Kai bình thản nói. “Tôi đã rất lo lắng cô và Samuel sẽ đưa Tommy đi mất.”
Leda ngước lên. “Tommy?”
“Tôi muốn giữ thằng bé lại, Leda! Tôi thực sự muốn. Và nếu cô không phải mẹ thằng bé - vậy thằng bé đúng là trẻ mồ côi và tôi nghĩ mình cũng có quyền nuôi nấng thằng bé như cô và Samuel! Đặc biệt vì…”
“Tôi không phải mẹ thằng bé,” Leda nói to. “Tại sao ai cũng tin chuyện đó cơ chứ?”
“Không - không, mẹ đã bảo tôi chuyện đó thật vô lý, cho dù chúng tôi có nghĩ như thế đi nữa. Chỉ do tôi lo lắng quá nên đã lỡ tin tưởng, một chút thôi. Vì Samuel nói anh ấy muốn nhận nuôi thằng bé, và lúc đó tôi lại không nghĩ mọi chuyện sẽ… trở thành… thế này…” Cô xoa hai bàn tay đeo găng vào nhau và hướng cặp mắt khẩn cầu về phía Leda. “Ngài Haye đã cầu hôn tôi. Và tôi đã đồng ý. Anh ấy cũng yêu quý Tommy và nói rất vui nếu được làm cha thằng bé. Nên cô thấy…”
“Cô đã đính hôn rồi sao?” Leda hít nhanh một hơi. Nàng nghĩ ngay đến Samuel.
“Vâng. Sẽ chính thức tuyên bố vào chiều nay. Mẹ và cha bảo chúng tôi chờ đến lúc hai người kết hôn rồi mới được nói.”
“Ồ, lạy Chúa tôi?”
“Cô có thấy phiền lắm không, Leda?”
“Không! Dĩ nhiên là không. Tôi không có vấn đề gì hết. Chúc tiểu thư hạnh phúc!”
“Cô có nghĩ Samuel muốn nhận thằng bé lắm không?” Tiểu thư Kai nắm chặt hai bàn tay vào nhau. “Trừ cái lần anh ấy nói sẽ nhận nuôi thằng bé, tôi không nghĩ anh ấy có hành động, cử chỉ nào tỏ ra gắn bó với Tommy. Nhưng thời gian gần đây… tôi cho là cô hiểu anh ấy rõ hơn tôi.”
Leda không thể nhìn thẳng vào mặt cô. “Tôi không chắc gần đây mình hiểu rõ ai. Kể cả chính mình.”
“Tôi hiểu,” tiểu thư Kai nói. “Tôi hiểu rõ ý của cô mà.”
***
Nhưng Leda thấy mình hiểu anh đủ rõ. Khoảnh khắc trông thấy anh đứng bên lò sưởi trong phòng khách khi nàng và tiểu thư Kai bước vào, nàng biết anh đã nhận tin.
Anh đưa ra những lời chúc mừng với thái độ điềm tĩnh như đã thể hiện trong suốt hôn lễ. Tiểu thư Kai lập tức bắt chuyện với anh về Tommy. Anh không dễ bị thuyết phục như Leda nghĩ, chỉ nói mình sẽ thương lượng với cha mẹ cô và Ngài Haye. Theo Leda, như thế mà rất sáng suốt, nhưng tiểu thư Kai lại tỏ ra hờn dỗi và cam đoan tình thương của mình dành cho thằng bé.
“Em mới mười tám,” anh nói.
“Hai tuần nữa là mười chín rồi. Và chuyện đó thì có liên quan gì chứ?” cô gặng hỏi.
“Mọi thứ,” anh nói hờ hững.
“Em cho là anh nghĩ em còn quá trẻ để biết mình muốn gì. Nhưng em đảm bảo, nếu đủ tuổi lấy chồng, em cũng đủ tuổi để biết mình muốn có con. Có Tommy cũng chỉ là sớm hơn chút thôi.”
Anh quay đi. “Anh sẽ bàn với Phu nhân Tess,” anh lặp lại.
“Leda thì sao Tiểu thư Kai không bỏ cuộc đơn giản như vậy. Cô vẫy tay về phía Leda đang ngồi và vờ như chăm chú xem quyển sách chuyên đề khoa học. “Cô ấy còn không biết cách thay tã cho thằng bé. Nếu như em không chăm lo được cho Tommy, anh mong gì cô ấy sẽ làm được? Con của hai người cũng là quá đủ cho cô ấy…”
Ánh mắt anh lóe lên khiến cô giật mình. Cô mím môi.
“Mano,” cô nói bằng giọng có vẻ tổn thương. “Anh giận em à?” Anh lưỡng lự rồi nói, “Không”.
“Anh có giận! Vào cái ngày nhẽ ra là hạnh phúc nhất cuộc đời em.” Cô túm váy và quay đi, bước ra cửa. Rồi đột ngột dừng lại. “Em đã hy vọng rằng anh, hơn bất kỳ ai, người bạn tốt nhất của em, sẽ chúc em mọi điều tốt lành.”
Anh không trả lời. Anh chỉ đứng đó, tay để sau lưng, và Leda tự hỏi sao tiểu thư Kai lại không nhận ra những biểu hiện trên khuôn mặt anh.
“Ôi!” tiểu thư Kai nói to. “Các người đều khó chịu, cả đôi! Em muốn anh cười, xoay em vòng vòng và thực sự thấy hạnh phúc cho em! Và anh đã cư xử như… như bà cố của ai đó vừa mất ấy! Làm ơn… Mano! Ít nhất thì anh cũng phải mỉm cười chứ?”
Anh nhìn chếch sang bên. Rồi cúi thật thấp. “Chắc chắn rồi, thưa tiểu thư.” Và đứng thẳng lên cùng nụ cười. “Mong ước nhỏ nhất của tiểu thư…”
Tiểu thư Kai vỗ tay với một tiếng la vừa lòng. Cô chạy lại phía anh, ôm anh thật chặt. “Thế chứ. Đúng là Mano của em. Em biết anh không thực sự bực bội đâu. Và anh sẽ nói với cha mẹ rằng em hoàn toàn đủ khả năng chăm lo cho Tommy chứ?”
“Đúng thế.”
Cô hôn rõ kêu lên má anh. “Tốt quá. Giờ thì… em phải đi tìm Ngài Haye.
Anh ấy hẳn sẽ rất vui.”
Căn phòng trở nên im ắng khi cô rời khỏi, chỉ có tiếng ngọn lửa tí tách và tiếng Leda lật trang sách sột soạt, nàng nhìn chăm chú vào những cái tên La tinh và hình vẽ màu những con vẹt sặc sỡ sống động. Nàng không ngước lên khi anh bước tới cửa sổ ở phía sau chỗ nàng ngồi.
Em rất tiếc, nàng muốn nói, em rất tiếc - mặc dù nàng nghĩ, nếu anh hỏi cưới tiểu thư Kai, có lẽ đó sẽ là điều khủng khiếp nhất trên đời.
“Ngày mai chúng ta sẽ rời đi,” anh nói. “Có công chuyện quan trọng ở Honolulu.” Vẻ châm biếm trong giọng nói của anh cũng chẳng thua gì việc anh cúi người trước tiểu thư Kai.
Honolulu. Ngay cả cái tên xa lạ đó cũng khiến nàng mệt mỏi. Xa đến không thể hình dung, hoàn toàn tách biệt, một cái chấm nhỏ xíu nàng khó mà nhìn thấy trên quả địa cầu.
Nàng hít một hơi thật sâu. “Em rất sẵn lòng tháp tùng anh đến bất cứ nơi nào anh muốn, quý ông thân mến.”
Nàng thấy như anh đến gần mình hơn. Anh chạm vào gáy nàng. Ngón tay anh lướt một đường ở bên dưới vành tai, theo đường viền của gò má xuống tới cằm. Anh xòe tay ra: hơi ấm lửng lơ trên da nàng, như những gì anh đã làm với nàng đêm trước cứ lởn vởn khi nàng suy nghĩ hay làm việc.
“Cảm ơn em,” anh nói.
Rồi anh để lại nàng ngồi một mình ở đó. Cho đến tận bữa tối nàng vẫn không thấy anh, câu chuyện thì đã chuyển sang Tommy, một chuyến đi dài tới Hawaii sẽ không tốt cho thằng bé đang trong tuổi ẵm ngửa, Phu nhân Tess chăm sóc nó ở Westpark cho tới khi mọi thứ được thu xếp xong xuôi là chuyện hoàn toàn phù hợp, và chủ đề về thời gian cử hành hôn lễ. Tiểu thư Kai hân hoan nài nỉ dù có việc gì đi chăng nữa thì Samuel và Leda cũng phải về đây để dự lễ cưới vào tháng Bảy.
Nhưng vào đêm khuya, sau bữa cà phê và những lời chúc tụng cho lễ đính hôn, rất lâu sau khi các quý ông đi hút thuốc và các quý bà quý cô đã đi ngủ, anh lặng lẽ trở vào phòng. Anh chạm vào người nàng như hôm trước, nồng nàn cảm xúc và sở hữu cuồng nhiệt - rồi cuối cùng ôm nàng thật chặt và chìm vào giấc ngủ với khuôn mặt giấu vào bờ vai nàng.
Còn nàng nằm thao thức hồi lâu, nhìn chằm chằm vào ánh lửa đang tàn phản chiếu vào tấm màn, nghĩ tới những gì Phu nhân Cove đã nói về hôn nhân, và thầm hy vọng.
***
Samuel nói dối - “một sự quanh co nho nhỏ” như cách diễn đạt chính xác của Leda - về lịch trình của họ, khi sắp xếp chuyến khởi hành bằng tàu hơi nước vào giữa tuần từ Liverpool. Nhưng khi đã rời Westpark lên London, anh thấy chẳng có lý do gì đặc biệt để vội vã. Cũng chẳng thấy lý do phải làm bất cứ điều gì. Anh nằm dài trong phòng khách sạn vào sáng đầu tiên đến thành phố, mơ màng ngủ - lần đầu tiên trong đời anh làm thế khi hoàn toàn khỏe mạnh.
Không hẳn là ngủ. Tiếng xe lọc cọc, rin rít bên ngoài những tấm rèm đã khép hòa điệu cùng tiếng đồ bạc beng keng vang lên lúc nàng mang khay trà vào phòng khách. Nàng mặc bộ váy màu kem, mái tóc buộc lên nặng trĩu như thường ngày, vòng eo mảnh mai ẩn trong những nếp váy trang trí hoa văn. Anh ngắm nàng qua hàng mi, như anh từng ngắm nàng lúc nàng đứng dậy khỏi giường, một nữ thần mờ ảo trong cảnh chạng vạng, nhặt cái áo khoác anh đã thả xuống sàn từ tối hôm trước.
Nàng đặt cái khay lên mặt bàn bằng đá. Anh thấy nàng liếc mình, đầu hơi nghiêng sang bên. Rồi nàng đến chỗ cửa sổ và kéo rèm, để lọt vào một tia sáng yếu ớt.
Nàng đợi. Sau một lúc, nàng kéo rèm rộng hơn. “Cũng đến lúc dậy rồi,” anh nói.
Nàng nhảy dựng lên, và kéo rèm vào. “Em xin lỗi… em không nhận ra… em nghĩ có lẽ… một chút ánh sáng cũng không sao.”
Anh ngồi dậy. Cảm giác thật lạ lùng khi cả vũ khí và quần áo đều không có bên người, chìm sâu vào chăn gối êm ái, cho phép mình thả lỏng nhiều hơn sau một quãng thời gian dài, thật dài.
“Chào buổi sáng,” nàng nói. “Anh có muốn uống trà không? Hy vọng em không làm anh thức giấc. Em e là mình quá vui vẻ nên không thể không động chân động tay một chút.”
Nàng vừa nói vừa rót trà, mang cái tách đến cho anh, như thể biết trước anh sẽ ngồi uống trà ngay trên giường. Anh thấy mình không còn lựa chọn nào ngoài việc yêu cầu nàng ra ngoài để anh lấy quần dài. Nên anh đành tựa vai vào thành giường và nhận tách trà trên cái đĩa nhỏ. Mùi trà hơi nồng hòa lẫn cùng mùi thơm nhẹ của cuộc ái ân như lấp đầy cả căn phòng và toàn bộ tâm trí anh.
Nàng mỉm cười với anh, một biểu hiện vừa e thẹn vừa thỏa mãn, rồi nâng váy và trở lại bàn. Rót cho mình một tách, nàng ngồi xuống, vừa nhấp từng ngụm nhỏ vừa nhìn anh.
Anh nuốt xuống vị trà đen thơm và đắng. “Em nên nghĩ đến những thứ muốn mua. Chén, đĩa, thứ gì cũng được. Em có thể đặt hàng ở đây, nếu không chúng ta chờ đến San Francisco rồi mua cũng được.”
“Chén, đĩa?” Nàng đặt cái tách xuống.
“Chén, đĩa. Tranh. Đồ đạc. Ngôi nhà đã xây xong, chỉ là chưa có nội thất. Tôi đã có bản vẽ và kích thước để mua thảm, cửa sổ và những thứ tương tự. Tôi đoán chúng ta sẽ cần mọi thứ.”
“Anh muốn em trang trí cả ngôi nhà của anh sao?” Giọng nàng có vẻ ngờ vực.
“Nhà của chúng ta.”
Mặt nàng đỏ bừng. “Anh thật hào phóng.”
Anh để cái tách không sang bên, cảm thấy hơi giận vì nàng quá khiêm cung. Tỏ ra bất cần, anh hất cái chăn ra và đứng dậy, ra khỏi giường từ phía bên kia. “Không phải hào phóng, chết tiệt. Em là vợ tôi.”
Anh đã chờ đợi một lời phản đối đầy khó chịu khi anh không mặc gì trên người, nhưng thay vào đó, trong yên lặng, anh thấy quần áo mới đã được chuẩn bị sẵn, để trên cái ghế cạnh giường. Anh bắt đầu mặc vào.
“Xin đừng chửi thề,” nàng nói.
“Cũng xin em thứ lỗi,” anh ngồi xuống sau khi mặc quần đùi và bắt đầu đi tất. “Làm ơn đừng cư xử như em chỉ là hầu bếp của tôi.”
Khi anh ngước lên, nàng đang cúi đầu, tay khép lại trong lòng. Ngay khoảnh khắc đó anh nghĩ - nhưng không… khi nàng lén nhìn anh, nàng đã cố kiềm chế một nụ cười. Đâu đó ở sâu trong anh, cảm giác thư thái chợt ùa đến.
“Tôi tưởng các quý cô đâu thích mua sắm,” anh nói với vẻ cộc cằn. “Ồ, vâng. Rất thích.”
Anh nghiêng đầu đồng ý. “Tốt.”
“Ngôi nhà có rộng sắm không ạ?”
Anh nghĩ một lát, tay cài khuy quần. “Hai mươi tư phòng.”
Nàng đặt một tay lên ngực và hắng giọng. “Chà. Vậy phải có một cuộc tập kích lớn vào phố Mount.”
“Bản vẽ nằm trong ngăn nhỏ… ở cái cặp giấy trên cùng.”
Khi nàng lấy chiếc cặp bằng da, anh để ngực trần đi vào phòng thay đồ và kéo cái chuông ghi dòng chữ “Nước nóng trong một phút”. Và chỉ sau bốn mươi lăm giây, ô cửa sổ nhỏ trên thang chuyển đồ hiện màu trắng. Anh mở cửa và thấy cái bình đồng bốc hơi nghi ngút.
Trở vào phòng ngủ, nàng đang mải mê nghiên cứu bản vẽ căn nhà. Anh pha xà phòng cạo râu với nước, ngửa cái gương trên bàn trang điểm thấp khi rửa mặt và bôi hỗn hợp đó lên.
Nàng lật những trang giấy sột soạt. “Để em gọi đồ ăn sáng, và chúng ta có thể vừa ăn vừa chuẩn bị chiến dịch.”
“Tôi sẽ để em lo hết việc đó.” Anh nâng cằm, gác một tay lên bàn và nghiêng người về phía trước, cố thấy mình trong gương.
“Em e mình không thể chấp nhận cái tính nhút nhát đó. Em còn cần đến ý kiến chuyên môn của anh trong việc phân tích địa hình. Như căn phòng nhỏ ở góc này, chức năng của nó là gì?”
Anh buộc phải tới chỗ nàng với nửa khuôn mặt đầy xà phòng. “Đó là chỗ để cây phát điện.”
“Ồ. Thế ra điện phát ra từ cây cối?” nàng ngây thơ hỏi. “Và đây là căn nhà sao?” Nàng lôi một bức ảnh từ tập giấy ra và để vào lòng.
Samuel ngắm nàng nghiêng đầu xem bức ảnh căn nhà có hai tầng với lanai rộng và những ô cửa sổ cao. Những thợ xây lấm xem bùn đất đứng đầy tự hào trên cầu thang lớn dẫn xuống nơi sẽ là bãi cỏ, với cưa và búa trong tay, dụng cụ xây dựng ở dưới chân. “Khi đó còn chưa quét sơn,” cuối cùng anh cất tiếng, khi thấy nàng không nói gì.
“Ôi, lạy Chúa,” nàng thì thầm rất nhẹ, như thể không nghe thấy lời anh. “Ôi trời.” Nàng khẽ lắc đầu. “Đó sẽ là… nhà của chúng ta sao?”
Anh muốn hỏi nàng có thích nó không. Anh muốn thế, nhưng lại quay về chỗ cũ, cầm chổi cạo râu lên và nghiêng người về tấm gương. “Có nhiều lý do để chụp ảnh một ngôi nhà khác lắm sao?”
Qua gương, anh thấy nàng lại lắc đầu khi giơ bức ảnh ra xa. “Em hứa, em sẽ cố hết sức để không hành xử như một cô hầu trong bếp, nhưng nói thật là, quý ông thân mến - em choáng váng lắm rồi.”
Cảm giác mãn nguyện chậm rãi dâng lên trong anh. Anh bắt đầu cạo râu.
***
Suốt ba ngày trời, Samuel tham gia vào việc kiểm tra xô pha và các món đồ sứ. Anh lên danh sách và đo đạc những cái bàn. Anh góp phần chấn chỉnh thái độ thiếu tôn trọng của những người bán hàng với quý ông và quý bà Gerard, đến từ Honolulu, thuộc Vương quốc Hawaii, vừa từ căn nhà ngoại ô đáng yêu của Ngài Ashland và phu nhân đến đây, được chính Phu nhân Ashland cho biết ở tiệm Coote trên phố Bond có những tủ gỗ tốt nhất, hay tiệm Mackay và Pelham có lụa và vải hoa chất lượng tuyệt hảo; những câu rỉ tai nàng nói với Samuel bằng điệu bộ rất ngây thơ tự nhiên, và anh phải thừa nhận, luôn có tác dụng tạo ra sự nhiệt tình cho đám bán hàng. Mưu mẹo đó hiệu quả ngay cả khi anh không thể kiềm chế mà nở mặt nụ cười giễu cợt với nàng lúc nàng thực hiện nó, khiến anh bị quở trách ngay sau khi họ bước ra phố.
Bất chấp những nụ cười có thể làm lộ tẩy, anh vẫn thấy mình có ích trong vài việc, nhất là lên danh sách, đôi khi là nơi nhồi nhét tiện lợi những gói hàng nhỏ, và thỉnh thoảng hơn là tư vấn về gu thẩm mỹ, vì anh nghĩ hầu hết đồ nội thất họ xem đều xấu thậm tệ. Nàng hay nhìn vào những thứ tối và nặng nề mà anh chán ghét, nhưng cuối cùng, đồ đạc nàng chọn mua đều khiến anh thích thú - một cái tủ kiểu cổ nhiều ngăn kéo, vách ngăn và ô chứa bí mật, một bộ đĩa trang trí hình chim chóc lạ mắt và hoàn toàn khác kiểu nhau. Anh không quá ngờ nghệch để tin rằng sở thích của hai người giống hệt nhau: ngay lúc bộ đĩa được chọn, anh đã thấy nàng cẩn thận và bí mật quan sát anh, rồi đưa ra những phản ứng y như anh.
Anh không chắc cảm giác của mình về chuyện này. Đó là một trải nghiệm mới, chỉ có Dojun từng chăm chú theo dõi anh như vậy, nhưng với những lý do hoàn toàn khác. Dojun thúc ép anh, đòi hỏi anh, soi kỹ thiếu sót và nhược điểm. Nhưng nàng… anh không thể hiểu vì sao nàng quan tâm cả việc anh nghĩ gì về đồ đạc và rèm cửa.
Một phần trong anh dường như hào hứng với chuyện này, như sợi dây leo bí mật đâm chồi bên dưới bức tường và những tòa nhà, vươn tới ánh sáng. Nhưng sức mạnh của niềm vui đó khiến anh bất an: nó như cơn thèm khát cơ thể nàng, sẽ xâm chiếm anh hoàn toàn nếu anh không cố chống lại.
Anh đi trên phố trong cảm giác mơ hồ, giữa thực tại và ảo mộng về nàng. Anh bị khuấy động chỉ bởi đường nét ngay ngắn, thẳng tắp của lưng nàng, từ cổ áo bẻ kín đáo tới phần hông cong. Biết rõ dáng vẻ thực sự bên dưới khung váy và những lớp vải vóc khiến anh bị kích thích, mùi hương phảng phất hay hình ảnh mớ tóc nhỏ ở gáy khi nàng cúi đầu trên chiếc bàn kính làm anh giật thót.
Và giấc ngủ, sâu, không mộng mị đến với anh sau khi anh có nàng lại làm anh lo sợ. Theo một kiểu riêng, nó mạnh mẽ và hấp dẫn hơn cả việc làm tình. Ôm nàng và chìm vào cảm giác thư thái trong khi nàng nói bằng giọng khẽ khàng về những gì họ đã mua và đã thấy ngày hôm đó, lạy Chúa, khi giấc ngủ mê mệt vây lấy anh như một tấm chăn bông cuộn lại, và anh không thể trả lời, cũng không thể ngăn bản thân: thả lỏng hoàn toàn, không cảnh giác và rất hạnh phúc - anh cảm giác hẳn ai khác đang nằm đó. Không thể là anh.
Họ đã hình thành thói quen chỉ sau ba ngày. Anh dậy sau nàng, cạo râu và mặc quần áo trước mặt nàng, trừ đôi lúc ở một mình trong phòng thay đồ cho nghi thức ngắn gọn và tập trung về vũ khí cũng như cải trang, những thời khắc duy nhất sự khắc nghiệt tan biến trong màn sương mơ hồ. Rồi anh ra ngoài mua sắm - một việc phi lý vừa buồn cười vừa làm anh thấy bất an vì sự tương phản của nó.
Sau bữa tối trong phòng riêng - không lời nào có thể thuyết phục được nàng chịu ngồi ăn tối ở một căn phòng công cộng - nàng để anh ngồi lại và lên lầu trước. Anh đoán nàng chắc mẩm rằng anh sẽ ngồi trong sự cô độc huy hoàng, uống rượu vang và hút thuốc. Thay vào đó, anh ra ngoài và đi bộ dọc theo đường Piccadilly, nơi có những tiếng huýt sáo inh ỏi của đám giữ cửa vang vọng giữa dòng xe cộ. Một cô gái, mặc váy hồng, bước ra từ bóng tối, khoác tay một người đàn ông. “Tình yêu ơi, đi với em nào,” cô ta nói, “và em sẽ giải quyết nhanh chóng cho ngài.”
Không một người nào trong đám phụ nữ đó đến gần Samuel, dù anh cảm thấy họ dõi theo khi anh bước qua. Họ khiến anh tức giận vì những cái nhìn chằm chằm công khai, sự tồn tại của họ làm anh thấy hổ thẹn. Nếu một người nào trong số họ mạo hiểm đến khoác tay anh theo cách đó, chạm vào người anh, anh sẽ đẩy cô ta ra - đến năm mét, anh mơ hồ nghĩ vậy.
Sự hổ thẹn đó kéo dài một lúc lâu. Cuối cùng anh cũng đến một hiệu sách còn mở cửa, nơi anh có thể tự do đi tha thẩn mà không bị ai nhòm ngó. Anh thấy người mình bốc hỏa và bồn chồn khi nghĩ đến Leda. Anh ao ước được nằm cạnh nàng lúc này, nhưng dường như đó là thứ anh không xứng đáng có được, anh chỉ là một kẻ lừa đảo: việc anh cần làm là tiếp tục bước đi cho tới khi bị màn đêm nuốt chửng.
Anh cúi xuống quyển sách trên tay, lật qua vài trang dịch thuật về triết học Đức, đứng giữa bụi bặm, sách vở và vài người xem khác. Tiểu thuyết, sách dạy nấu ăn, sách du lịch. Từ điển. Đồng hồ ở phía sau cửa hàng điểm mười tiếng.
Thế đã đủ muộn chưa? Đêm qua, anh chờ đến tận mười một giờ. Anh thấy nàng thật tươi tắn, mái tóc nàng hơi ướt, anh tắt đèn đi và hôn nàng, cởi quần áo của cả hai, từng thứ một, khi họ đứng trong bóng tối.
Nếu cứ nhớ thêm, anh sẽ tự làm mình bẽ mặt. Nhưng anh không nghĩ mình nên về với nàng sớm như vậy. Anh nên ở lại đây. Anh nên đi bộ sâu hơn. Anh nên đi tiếp, đi mãi.
Anh đang hít thở quá sâu. Anh để lại quyển viết về nghề chăn cừu ở New Zealand lên giá, nhét tay vào túi quần, ra khỏi tiệm sách, gật đầu đáp lại người đàn ông sau quầy.
Anh đứng trên phố. Và quay lại khách sạn.
Đèn vẫn bật khi anh về đến căn phòng của họ, anh có thể thấy ánh sáng hắt qua khe cửa. Phòng khách trống trơn, nhưng nàng gọi tên anh bằng giọng dò hỏi. Anh nhận ra mình đang phân vân, liệu có nên đi thẳng vào phòng ngủ hay không.
Nàng bất ngờ xuất hiện trên ngưỡng cửa, tràn đầy nhựa sống trong chiếc váy màu xanh ngọc, tóc buông xõa. “Chào anh.”
Cách nàng đứng do dự ở cửa, không lại gần cũng chẳng lui bước lập tức cảnh báo anh có thứ gì đó đã thay đổi. Nàng đứng với các ngón tay đan vào nhau. Anh muốn chiếm đoạt nàng. Nhưng anh chỉ bỏ mũ và cởi găng.
Nàng nhặt những thứ anh ném lên ghế, lật một chiếc găng vàng lên. “Anh để chúng bị bẩn rồi.”
“Mọt sách đấy,” anh nói.
“Ồ, vậy là anh đến Hatchard phải không? Nếu biết thì em đâu đặt mua vài quyển rồi. Anh có đọc truyện hư cấu không?”
“Có một chút.”
“Em rất thích các tác phẩm của Verne,” nàng hồ hởi nói tiếp. “Ông ấy viết về những nơi chốn lạ lùng. Nhưng chắc anh đã thấy tận mắt các chỗ đó rồi. Em cho là chúng chả còn ý nghĩa gì với anh nữa.”
“Dĩ nhiên. Mực ống khổng lồ. Dám ăn thịt người. Hằng ngày luôn.”
“Ý em thực sự là…” Nàng mỉm cười, nhìn xuống cái mũ. “Em cũng không biết ý mình ra sao nữa. Em chỉ thấy những câu chuyện của ông ấy rất thú vị, vậy thôi.”
Anh nhìn nàng và nghĩ. Sách ư? Chúng ta đang trò chuyện về sách sao?
Nàng cầm đôi găng và định bước qua anh. Anh giữ tay nàng. Cơ thể nàng gồng cứng, và nàng dừng lại.
Anh không biết phải làm gì, phải nói gì. Tất cả sự nhún nhường của nàng đã trôi tuột, không còn sự ưng thuận dịu dàng khiến mọi chuyện trở thành dễ dàng chấp nhận. Cơn thèm khát của anh vẫn hừng hực như mọi khi.
Lẽ ra anh không nên quay về. Anh nên đi tiếp, đi tiếp, đi tiếp, cho đến lúc ra khỏi rìa trái đất.
Anh buông nàng ra. Và đi đến cửa sổ, kéo rèm ra, dựa vào khung cửa, nhắm mắt. Những ngón tay anh bấu chặt vào lớp gỗ và vải nhung.
Nàng buồn bã lên tiếng, “Em nên nói ngay với anh… là em bị mệt.” Aanh thả tấm rèm ra và quay lại.
“Ồ không… anh yêu… đừng tỏ ra như vậy!” Nàng hơi phẩy tay. “Đừng như vậy! Chỉ là… anh thấy đó… tháng nào cũng… có vài ngày… xấu hổ quá?” Nàng bất lực nhìn anh chằm chằm.
Tiếng lùng bùng trong tai anh dần lắng xuống. “Lạy… Chúa,” anh lẩm bẩm. “Em xin lỗi!” Nàng nói khẽ. “Em không định làm anh lo lắng đâu.”
Anh thở ra một hơi nhẹ nhõm. Phải mất một lúc mới suy nghĩ được sau cơn hoảng hốt ập tới. Anh chỉ biết lờ mờ về những chuyện bí mật đó của phụ nữ, nhưng rõ ràng nàng không muốn anh chạm vào nàng trong lúc khó ở thế này. “Tôi sẽ ngủ trong phòng thay quần áo,” anh nói.
“Ồ.” Nàng có vẻ rầu rĩ vì chuyện này.
Anh tỏ ra cau có. “Vậy em muốn tôi làm gì?”
“Em không muốn thấy anh không thoải mái.” Nàng rụt rè trả lời.
Thái độ do dự của nàng khiến anh nổi đóa. Anh sải bước tới bên nàng, ôm vai nàng và hôn nàng mạnh bạo. Cột sống đang cứng nhắc bỗng buông lỏng, nàng ngửa đầu ra sau, mở miệng đón nhận khi anh choàng tay qua người nàng. Khi nàng đã chấp thuận, nỗi sợ hãi bị chối bỏ trong anh tắt dần. Anh trở nên nhẹ nhàng hơn, khám phá môi nàng. “Cho tôi biết em muốn gì,” anh thì thầm.
“Chà, em nghĩ… có thể anh cứ… nằm đây. Trên giường của chúng ta. Và em… có lẽ anh sẽ thấy thoải mái hơn nếu em… xoa bóp lưng cho anh.”
“Không.” Anh buông nàng ra. Nàng cúi đầu.
“Cũng được.” Quai hàm anh nghiến lại. “Được rồi. Nếu em muốn vậy.” Anh thấy cơn rung động sâu bên trong mình, nhưng anh gạt nó đi, buộc nó ra khỏi nhận thức của mình.
Nàng ngước nhìn anh. Rồi cầm tay anh. “Nếu anh không muốn, quý ông thân mến, vậy em cũng không muốn.”
Cả người anh nhẹ nhõm hẳn. Anh có một mong muốn phi lý là cảm ơn nàng. “Cứ… để tôi ôm em. Thế là đủ. Ôm em và ngủ.” Anh day khẽ ngón cái lên mu bàn tay nàng. “Em hãy cho tôi biết mọi thứ về bộ đồ ăn.”
Nàng yên lặng một lát, nhìn xuống tay mình. Rồi nàng hỏi, “Anh muốn biết về bát đĩa hay dao nĩa?”
“Dao nĩa. Hẳn là dao nĩa rồi.”
“Em nhất định làm anh ngủ quên cho mà xem. Em dám nói đến lúc em nói về thìa nĩa thì anh đã ngáy rồi.”
“Lạy Chúa. Tôi ngáy sao?”
“Đêm qua anh đã ngáy lúc em nói về bản chất và cách sắp xếp tủ bếp. Em gần như thành thạo về tủ bếp, nhưng em cho là không phải ai cũng có cùng niềm đam mê này. Vậy xin anh đừng báng bổ.”
“Tôi xin lỗi.” Anh hôn lên mũi nàng và trượt bàn tay xuống hông nàng. “Em chắc mình bị bệnh chứ?”
“Rất chắc chắn.”
“Chết tiệt,” anh nói. Và dùng môi mình bao phủ đôi môi nàng trước khi nàng kịp lên tiếng.