Leda cố kìm lại những giọt nước mắt sợ hãi, bất chợt ngồi dậy trên giường khi cô hầu cào nhẹ lên cánh cửa. Nàng kéo chăn và khăn trải giường lên tận cằm. Chỉ vài phút trước thôi, nàng đã lật chăn ra và phát hiện những vết màu đỏ sẫm dường như làm vấy bẩn tất cả: chính nàng, váy ngủ và áo choàng, thậm chí trên tấm khăn trải giường cũng có vài vệt lấm tấm.
Nhiều quá! Nàng không cảm thấy mình chảy máu nhiều đến vậy. Cơn đau nhói đã dịu xuống ngay khi anh… khi anh…
Nàng thậm chí còn không thể nghĩ mạch lạc về chuyện đó. Quý cô Myrtle nhạy cảm từng thấy bị xúc phạm chỉ bởi những lời yêu cầu về cái đùi hay cánh hay ức gà ở bàn ăn - với một người lịch thiệp, chỉ nên gọi đơn giản là thịt trắng hay thịt nâu. Leda đã được nuôi lớn như một quý cô tao nhã. Nàng không có ngôn từ nào để nói về việc anh đã làm.
Anh đã rời đi, biến mất khi nàng đang say ngủ. Ngoại trừ những dấu vết, mùi hương và sự ẩm ướt khó hiểu, nó chỉ có thể là một giấc mơ điên rồ. Nàng đã tìm nhanh viên đá phát sáng anh thả xuống sàn, nhưng nó cũng biến mất.
Cô hầu vào phòng mà không đợi nàng lên tiếng, chỉ có tiếng cào cửa báo trước như thường lệ. Cô gái thậm chí không nhìn Leda, chỉ khẽ nhún gối chào và mang cái khay đến bên cạnh giường. “Phu nhân nói vì cô không được khỏe và thức dậy muộn nên có thể muốn ăn sáng ngay tại giường.”
“Vâng. Phiền cô.” Giọng Leda thấp và khàn đặc, như thể nàng đã nhiều ngày không nói chuyện. Sự quan tâm vô tư của Phu nhân Tess khiến nàng muốn thổn thức.
Trên khay thừa ra một cái cốc và đĩa. Cô hầu không nói gì, chỉ đặt khay vào lòng Leda rồi đi nhóm lửa. Việc này thường được làm xong sớm hơn, tiếng cạo nhẹ vào cái xô đựng than là thứ đánh thức Leda dậy mỗi buổi sáng. Có một sự tình cờ đến khó tin, rằng việc đó lại bị trễ vào đúng ngày hôm nay.
Một ý nghĩ khủng khiếp hiện lên trong đầu nàng.
Nếu việc này không bị trễ? Nếu cô gái đã vào và đã thấy…
Mùi bánh mì nướng và bơ chợt khiến nàng buồn nôn. Chắc chắn, chắc chắn tiếng mở cửa nhẽ ra phải đánh thức nàng như thường lệ. Nàng đã nghĩ mình chẳng tài nào ngủ lại được, trong buổi sáng nay, sau khi… ra.
Nàng nhắm mắt lại, vẫn không thể tìm được cách diễn đạt những gì đã xảy
Cô hầu quét lò sưởi xong, nhún gối chào lần nữa rồi lui ra. Leda cố nhớ xem liệu hôm qua cô gái có vui vẻ và thân thiện hơn hay không. Cô hầu không có tính nói nhiều, và Leda cũng bằng lòng giao tiếp với các gia nhân ở bất kỳ khoảng cách nào họ muốn giữ, nhưng chẳng phải cô gái này thường mỉm cười e thẹn và nói, “Chào buổi sáng, thưa cô” mỗi khi vào phòng và rời đi đó sao.
Leda đặt cái khay sang bên. Tuyệt vọng là cảm giác của nàng. Nàng thấy mình phải đi tắm nhưng lại quá xấu hổ nên không dám rung chuông gọi. Còn nhưng vết bẩn ở khắp nơi thì sao? Nàng có thể nói gì? Nàng nghĩ tới chuyện lấy cớ là đến tháng, nhưng nó chỉ mới tuần trước, và mấy người giặt là chắc chắn là biết rõ. Nàng hất tấm khăn trải giường ra, cứ thế chạy chân trần tới mở ngăn kéo tủ, lục lọi điên cuồng những thứ đã được xếp gọn ghẽ nhằm tìm cây kéo để tự mình cắt.
Có tiếng gõ cửa nhẹ. Leda cứng người lại.
Phu nhân Tess lách người vào, đóng cánh cửa sau lưng bà.
Leda giật nẩy người định lao về giường tìm chỗ trốn, nhưng khi người phụ nữ luống tuổi ngước mắt lên, nàng thấy có làm thế cũng là vô dụng mà thôi.
Phu nhân Tess biết.
Leda đứng chôn chân giữa căn phòng trong bộ váy ngủ vấy bẩn, túm chặt nó vào cổ.
Bà biết, bà biết, bà biết.
Vị phu nhân tử tế, tuyệt vời, rộng lượng nhất, mẹ của cô gái anh định kết hôn, gia đình đã cho Leda một mái ấm - hơn thế - tình bằng hữu không vụ lợi, thậm chí là sự mến thương của…
Hơi thở yếu ớt của Leda chuyển thành gấp gáp. Nàng nhắm mắt, chắp hai bàn tay áp trên miệng. Hai chân nhũn ra. Nước mắt tuôn trào khi nàng gục xuống sàn, những giọt nước mắt bàng hoàng, tủi nhục và sợ hãi về những gì sắp xảy đến với mình.
“Suỵt. Suỵt.” Hai cánh tay Phu nhân Tess ôm lấy Leda khi nàng nằm gục trên tấm thảm, run rẩy, nức nở. Bà kéo đầu Leda áp vào ngực mình, vuốt tóc nàng, đung đưa người nàng. “Ngoan nào. Sẽ ổn cả thôi. Mọi thứ sẽ ổn cả thôi.”
“Tôi quá…” Một tiếng nức nở ngăn giọng nói của Leda lại. “Ôi, thưa phu nhân!”
“Ngoan nào, cô gái.” Phu nhân Tess áp má lên đỉnh đầu Leda. “Đừng cố nói gì với ta lúc này.”
Leda dường như không thể ngẩng mặt lên, cũng không thể kìm nén những tiếng thổn thức. Nàng úp mặt vào chiếc áo choàng đẹp đẽ viền đăng ten của Phu nhân Tess mà khóc. Sự nâng đỡ thầm lặng, bàn tay dịu dàng vuốt ve mái tóc ẩm ướt của nàng chỉ làm mọi thứ tệ hơn, nàng không hiểu vì sao Phu nhân Tess chịu đựng nổi việc chạm vào người nàng.
Cuối cùng nàng cũng chỉ nấc và sụt sịt, lau mặt bằng chiếc khăn tay Phu nhân Tess đưa cho.
“Tôi vô cùng xin lỗi!” nàng cố nói, rồi nhăn mặt và bật khóc lần nữa. “Tôi không bao giờ có ý… tôi chưa bao giờ… tôi đã không hiểu!” Đến cuối câu nói đứt quãng, giọng nàng đã thành âm chói tai.
“Sang phòng thay đồ nhé.” Phu nhân Tess kéo nàng đứng dậy. “Ta đã bảo họ đun nước và chuẩn bị bồn tắm ở đó. Chúng ta hãy cởi cái này ra đã.”
Leda nhìn xuống cái váy và không thể ngăn nổi những giọt nước mắt long lanh. “Cái giường. Mọi người dưới nhà sẽ biết, đúng không ạ?”
“Chuyện đó không quan trọng. Cứ để ta lo liệu.”
Có gì đó trong giọng nói của bà khiến Leda hốt hoảng nhìn lên. “Họ biết hết rồi sao?”
Phu nhân Tess nắm tay nàng và siết chặt.
Leda cảm thấy những giọt nước mắt hãi hùng lại trào ra. “Cô hầu! Cô hầu đã vào phòng lúc sáng sớm.”
“Chúng ta sẽ nói chuyện này khi cô đã ăn mặc chỉnh tề.” Giọng Phu nhân Tess dỗ dành, như thể bà đang nói chuyện với một đứa trẻ hay quấy.
Cảm giác tê liệt hoàn toàn xâm chiếm nàng. Nếu những người hầu đã biết… một dấu ấn trên lưng cũng không thể bày tỏ được hết nỗi xấu hổ của nàng trong căn nhà.
Bàng hoàng, nàng để Phu nhân Tess dẫn sang phòng thay quần áo thông với phòng nàng, để cái váy bị nhấc qua đầu, lần đầu tiên trong ký ức đứng khỏa thân trước người khác. Bằng chứng về những gì xảy ra để lại trên đùi nàng thành những vết xấu xí, nhưng Phu nhân Tess dường như không nghĩ gì đến chuyện này: bà chỉ rót nước nóng như một cô hầu thấp kém, đưa Leda khăn tắm và xà phòng sau khi nàng bước vào.
Leda ước mình có thể chìm trong bồn tắm bốc hơi và ở đó vĩnh viễn. Nàng ước có thể tự dìm chết chính bản thân mình.
Nàng không thể. Phu nhân Tess lấy một bộ váy và khăn vải lanh cho nàng, cùng miếng băng để phòng những vết bẩn khác. Hôm nay cô không cần mặc coóc xê. Cô có thích cái váy này không, hay bộ kẻ sọc?” bà điềm tĩnh hỏi Leda.
Sự quan tâm thầm lặng của bà khiến Leda bật khóc trở lại. Nàng không thể dừng lại, nàng chỉ đứng đó và thổn thức. Phu nhân Tess choàng tay qua người nàng trong khi Leda thút thít vào vai bà. Khi những giọt nước mắt khô dần, bà vỗ về và dẫn Leda đến ngồi vào cái ghế trước lò sưởi trong phòng nàng.
“Ồ, thưa phu nhân… tôi không biết sao… sao phu nhân lại tốt với tôi đến vậy.”
Phu nhân Tess gượng cười. “Ta nghĩ… vì ta muốn làm việc này cho Samuel.
Nhưng ta không thể. Nên ta làm cho cô.”
Giọng bà không có ý chỉ trích. Leda lau nước mắt. “Phu nhân không ghét tôi sao?”
Bà mỉm cười thân thiện hơn và đưa áo khoác cho Leda. “Không, ta không ghét cô. Ta thích cô. Và ta mong Samuel cũng có cảm giác giống cô sáng nay.”
Leda nửa khóc nửa cười. “Ngài ấy chắc phải kích động lắm.”
“Có lẽ vậy. Nhưng cô sẽ không biết khi nhìn nó đâu.”
“Bà đã gặp ngài ấy rồi sao?”
Phu nhân Tesss đang cài khuy áo sau lưng Leda bỗng dừng lại. Bà không trả lời.
“Phu nhân?” Leda run run hỏi. “Chuyện gì… cô hầu đã kể chuyện gì với phu nhân?”
Những ngón tay sau lưng nàng lại tiếp tục công việc đang dở. “Sáng nay ta định mang một món quà để giấu dưới gối cô. Ta e là mình không chờ đến lúc cô trả lời tiếng gõ cửa.”
Tim Leda như ngừng đập. “Ôi, phu nhân. Ôi, phu nhân.”
“Ta cũng hơi sốc.”
Leda im lặng một lúc lâu. Nàng thấy buồn nôn. Khi Phu nhân Tess giơ cái váy ra, Leda xỏ chân vào một cách cứng nhắc, di chuyển như cỗ máy. Phu nhân Tess bắt đầu cài hàng khuy dài ở phía trên vùng eo.
Ngay cả trong cơn xấu hổ, nàng cũng không thể giữ tia hy vọng khỏi nhen nhóm trong giọng nói. “Nghĩa là… chỉ mình phu nhân biết thôi, phải không ạ?”
“Qua đây ngồi nào.”
Leda nhắm mắt, hiểu ý nghĩa của câu trả lời. Nàng hít một hơi dài và ngồi vào cái ghế trước lò sưởi. Phu nhân Tess rót trà vào cái tách trên khay, mang đến cho nàng. Bà tự rót cho mình một tách và ngồi ở bàn trang điểm.
“Ta e chuyện này sẽ không dễ dàng cho cô, Leda. Cô phải biết… sáng nay cô hầu phòng vẫn đúng giờ như mọi khi. Ít nhất cũng khoảng một tiếng trước khi ta tới. Giờ đã gần trưa rồi.”
Tách trà khẽ sóng sánh trong tay Leda. Nàng đặt nó xuống và khép hai tay vào lòng. “Mọi người đều đã biết.”
“Lúc ăn sáng, Gryf bảo ta, có tin đồn Tommy là con của cô và Samuel, thụ thai hồi Samuel đến đây làm ăn năm ngoái.”
Nàng đứng phắt dậy. “Phu nhân!”
“Leda… mọi người đều thấy chuyện đó thật kỳ quặc… ta cũng không nhận ra điều đó cho tới tận lúc này - rằng Samuel đưa cô đến với chúng ta. Và Tommy…”
“Thằng bé không phải con tôi! Xin thề với phu nhân! Đó không phải sự thật, phu nhân có thể hỏi Thanh tra Ruby và Hạ sĩ MacDonald!”
Phu nhân Tess mỉm cười gượng gạo nhìn chiếc váy ngủ lấm bẩn vứt trên giường. “Dĩ nhiên không phải. Ta dám chắc đêm qua là lần đầu tiên của cô với một người đàn ông.”
Leda nhìn bà bằng đôi mắt mở to, đầy xấu hổ, rồi vội quay đi. “Phu nhân sẽ muốn tôi rời khỏi đây. Tôi không biết mình đang nghĩ gì nữa… nhẽ ra tôi nên thu xếp đồ đạc xong rồi.”
“Ta không mong cô sẽ rời đi.”
“Ồ, thưa phu nhân! Còn tiểu thư Kai, quý bà Goldborough và các cô con gái
— phu nhân không thể chấp nhận sự hiện diện của tôi ở đây được. Không - với tình cảnh của tôi lúc này.”
“À… vì cô có thể làm hoen ố sự ngây thơ thuần khiết của chúng ư? Vậy thì ta nghĩ mình cũng phải đuổi luôn Samuel… có thể cả Robert và Ngài Haye, dù quý ông Curzon nhiều khả năng vẫn là trai tân.” Bà nghịch nghịch cái ghim cài mũ trên bàn trang điểm. “Người ta cũng khó nói được gì trong trường hợp này.”
“Thưa phu nhân!” Dù không muốn nhưng Leda vẫn cảm thấy kinh ngạc.
“Ta không muốn cô đi, dù có thể đó là điều cô quyết định.” Bà nhìn thẳng vào Leda, mái tóc đen mềm mại và cặp mắt chăm chú. “Nếu cô quan tâm những gì ta mong mỏi… ta mong cô hãy dũng cảm lên, Leda, ở lại đây và đối mặt với họ.”
Đối mặt với họ. Ngài Ashland, Ngài Robert, quý ông Curzon, tất cả khách khứa… Tiểu thư Kai.
“Tôi không nghĩ… mình có thể.” Giọng nàng yếu ớt vô cùng. Nàng nắm chặt hai bàn tay trong những nếp váy.
Phu nhân Tess vuốt ve viên ngọc trai ở cuối cái ghim cài mũ. Bà lại ngước lên. “Nếu rời khỏi đây, cô sẽ đi đâu?”
Leda gặp hình ảnh phản chiếu của mình trong tấm gương cao giữa hai ô cửa sổ. Nàng sợ mình thậm chí trông cũng khác, mái tóc xõa tung xuống vai, chưa chải, mặt mũi tèm lem nước mắt, đôi mắt quá to trên khuôn mặt nhợt nhạt. Nàng có phóng đãng không? Có ai biết nàng không còn trong trắng nữa không?
Nàng xòe các ngón tay trong nếp váy, quay đi, không nhìn hình ảnh đó nữa. “Tôi muốn trở thành nhân viên đánh máy. Tôi đã để dành tiền lương… và nếu tôi có một bức thư…”
Phu nhân Tess không đáp lại lời khẩn cầu còn chưa nói hết. Bà ấn mũi ghim lên ngón trỏ, như thể hành động đó vừa tao nhã lại vừa quan trọng. “Cô nghĩ Samuel chẳng nợ nần gì cô sao?” bà dịu dàng hỏi.
Bối rối, Leda lại thấy nước mắt dâng lên. Nàng cắn môi, cố ngăn chúng lại trào ra. “Không, thưa phu nhân,” nàng thì thầm.
Phu nhân Tess đặt cái ghim cài mũ sang bên và ngẩng đầu. “Thật à? Ta cho là theo tự nhiên ta sẽ tin nó nhiều hơn tin cô. Nhưng ta lại muốn chúng ta phải nhắc nhở để nó biết phải trái.”
“Tôi không phải… trách nhiệm của ngài ấy.”
“Ồ, Leda. Leda.”
“Ngài ấy sẽ kết hôn với tiểu thư Kai,” nàng đáp nhanh, nếu không nàng sẽ không thể nói ra điều đó.
Phu nhân Tess xoay tách trà trong đĩa. “Ta không nhận ra có một lễ đính hôn đã được tuyên bố.”
Leda chợt nhớ lại Phu nhân Tess đã phản đối cuộc hôn nhân này, rằng bà đã hoàn toàn rối loạn khi Ngài Gryphon kể về ý định của quý ông Gerard. Leda bắt đầu thở sâu hơn. “Thưa phu nhân… chuyện đó thật là ngớ ngẩn… phu nhân không thể ép buộc ngài ấy… ngài ấy chẳng muốn cưới tôi đâu.”
“Ta e đó và sự thật. Và cô được tự do rời đi nếu cô đã quyết vậy, vì sẽ rất khó khăn cho cô nếu ở lại. Nó sẽ không dễ dàng khuất phục đâu.”
“Phu nhân muốn… muốn tôi ngăn đám cưới của họ ư? Phu nhân ghét mối nhân duyên này đến thế à?”
Người phụ nữ luống tuổi cau mày, nhìn chằm chằm vào khung cửa sổ qua tấm gương trang điểm. “Ta yêu con gái mình. Ta cũng yêu Samuel. Ta không muốn cô hiểu nhầm ta, nhưng theo một chiều hướng nào đó, ta… ta có mối liên kết sâu sắc hơn với Samuel. Kai và Robert - ta ước không có thứ gì làm tổn hại đến chúng. Chúng là con ta. Ta mong chúng được hạnh phúc trọn đời. Nhưng Samuel… Samuel là đứa mạnh mẽ nhất… hơn cả những gì ta có thể cho cô biết…” Bà mỉm cười buồn bã và lắc đầu. “Và cũng và đứa ta thật lòng cầu mong được hạnh phúc hơn hết thảy.” Nụ cười của bà cong lên nơi khóe miệng. “Vicky và lũ báo con chẳng phải con ta đâu, ta đảm bảo với cô như vậy.”
Leda nhìn xuống tấm thảm đỏ và xanh dưới chân.
“Ta cũng chẳng biết.” Phu nhân Tess tì má lên bàn tay. “Ta dám chắc lúc còn trẻ, ta đã tưởng khi bọn trẻ đến tuổi này, ta sẽ bớt phải chăm lo cho chúng. Ấy vậy mà ta vẫn tự hỏi, vì sao ta hình như lại lo cho chúng nhiều hơn nữa?”
“Phu nhân,” Leda bẽn lẽn nói, “tôi nghĩ có một người mẹ như phu nhân thì thật tuyệt vời.”
“Chà.” Bà mạnh mẽ ngồi thẳng lên. “Nếu mọi thứ đúng ý ta, Samuel chắc sẽ mong ta đến Jericho[1], và cả cô nữa. Cô ở lại nhé, và cho nó một cơ hội làm điều nó phải làm.”
Ý nghĩ quý ông Gerard muốn nàng đến Jericho - hoặc tệ hơn thế - không hề dễ chịu. Cái ý tưởng anh có thể thực sự “làm điều phải làm” dường như quá bất hợp lý, và chán chường một cách đớn đau, khiến Leda rũ vai xuống. “Tôi nghĩ mình nên rời khỏi, thưa phu nhân.”
“Leda… cô không quan tâm đến nó chút nào sao?”
Nàng quay đi, cố giấu khuôn mặt. “Ngài ấy yêu con gái phu nhân.”
“Chuyện đó kết thúc rồi.”
“Vừa mới hôm qua… sợi dây chuyền…”
“Làm ơn đừng khiến ta phật lòng vì đánh giá thấp Kai. Con gái ta là bạn cô, Leda… kể cả khi nó muốn đi nữa, cô nghĩ rằng nó sẽ đính hôn với Samuel khi biết thằng bé phụ bạc cô hay sao? Nếu nó yêu Samuel, việc đầu tiên nó trông chờ ở thằng bé cũng giống ta thôi - Samuel phải làm tròn nghĩa vụ với cô. Ít tin tưởng nó sẽ là một sự xúc phạm.”
“Làm tròn nghĩa vụ.” Giọng Leda mờ mịt.
“Đúng. Dù ta cho rằng nói như vậy hơi khó nghe một chút.” Bà thở dài. “Nhưng đây chẳng phải thế giới mộng mơ, Leda ạ. Bất kể việc cô làm ngây ngơ đến cỡ nào thì nó cũng để lại những hậu quả thực sự. Có thể là một đứa trẻ. Cô đã nghĩ đến chuyện đó chưa?”
Leda đứng như trời trồng. Nàng ngó sững Phu nhân Tess. Một âm thanh chối bỏ khe khẽ thoát ra khỏi nàng.
“Đây là nơi tạo ra những đứa trẻ.” Phu nhân Tess gật đầu về phía cái giường. “Ta e con cò và lá cải[2] chỉ là tưởng tượng mà thôi.”
Leda xòe rộng những ngón tay, như để đẩy ý nghĩ đó ra xa. “Phu nhân có chắc không ạ?”
“Về con cò thì chắc.” Bà thoáng mỉm cười. “Khá chắc. Còn về chuyện cô có con hay không do việc xảy ra đêm qua… thì không, ta không dám chắc. Cũng chỉ là một khả năng.”
“Ồ, thưa phu nhân” Cả thế giới nhòe hẳn đi. “Làm sao để tôi biết được chuyện đó?”
“Cũng phải mất vài tuần. Nếu chu kỳ của cô không xuất hiện nữa, đó là dấu hiệu khá rõ ràng.”
Leda bắt đầu thở dốc. Một mảng tối bao trùm trước mắt.
“Leda!” Giọng nói rõ ràng của Phu nhân Tess và bàn tay nâng đỡ của bà bắt được nàng trước khi nàng bị màn sương đen nuốt chửng. Leda thấy mình ngồi trên ghế, cúi vào lòng bà. “Nào, nào…” Phu nhân Tess thì thầm vào tai nàng. “Đừng quá lo lắng, cô gái. Đừng tự dọa bản thân như vậy. Suỵt, cô gái can đảm, suỵt… đừng khóc. Thằng bé sẽ lo cho cô, Leda, cô không hề đơn độc.”
***
Samuel nhìn chăm chú vào gương. Nhẽ ra anh phải thấy gương mặt mình mang đường nét và hình khối, đầy tiềm năng, có thể hóa thân thành bất cứ vai nào theo yêu cầu. Giả dối và ảo ảnh là những công cụ trợ giúp việc rèn luyện. Anh nhẽ ra không được lẫn lộn giữa thực tế và lừa dối.
Seishin. Một trái tim nguyên vẹn. Anh nắm giữ seishin-seii.
Anh nhắm mắt rồi lại mở ra. Anh không thấy sự thật. Không một chút nào. Anh chẳng thấy gì ngoài bản thân, miệng mím chặt vì giận dữ, quai hàm cứng ngắc, cặp mắt lấp lánh nhờ tia sáng rọi vào từ cửa sổ phòng thay quần áo.
Trong quá khứ, họ bảo anh đẹp. Một vẻ đẹp mang tính tiêu khiển. Một thằng bé đẹp trai, đầy cám dỗ.
Sau tất cả những bài huấn luyện khắt khe của Dojun, không vết thương nào để lại sẹo. Chẳng còn vết bầm tím nào. Chẳng gì có thể để lại dấu ấn trên người anh.
Anh ghét bỏ chính gương mặt mình.
Bằng một cử động đột ngột, anh quay đi và vớ đống khuy măng séc từ tủ áo. Những thứ bí mật anh mang theo đã được luồn vào áo khoác, bộ đồ kiểu phương Đông đã được cởi ra và nằm chỏng chơ thành một đống đen sì - “trang phục luyện tập” của anh, như những cô hầu dưới nhà vẫn gọi.
Hương thơm của nàng và của anh vẫn còn vương vất trên đó. Anh đứng yên, hít sâu thứ mùi này. Cơ thể căng ra.
Giờ khi anh đã biết, thì còn tệ hơn lúc trước. Giờ còn có ký ức, tươi mới và sống động, như thêm dầu vào lửa. Dục vọng có sự sống và ý nguyện riêng: ý nghĩ về nàng lấp đầy anh bằng cảm giác phấn chấn.
Anh sẽ trả tiền đề nàng rời đi. Anh biết ít nhất mình cũng phải làm chuyện này. Một khoản douceur hào phóng, anh đã nghe người ta gọi như vậy. Đóng mác cho khoản tiền “an ủi” đúng là trò mỉa mai rẻ tiền. Phong cách Pháp mới tiện làm sao.
Anh nhặt đống vải màu xám đen, vắt nó lên lưng ghế. Bàn tay anh kẹt trong lớp vải. Leda, anh nghĩ, nhưng tâm trí cũng chẳng có gì khác ngài cái tên nàng.
Khoái cảm như cơn đau trong anh, như một sự hành hạ ở cuống họng.
Anh phải kiểm soát nó. Anh phải nói chuyện với nàng, dàn xếp mọi chuyện, tìm ra một thứ tương tự như việc kiểm soát đối với tình huống này. Làm sao anh lại ngủ như bị đánh thuốc mê, như điếc như mù, làm sao anh lại chẳng nghe thấy gì, chẳng cảm thấy nguy hiểm, để mặc…
Phu nhân Tess…
Cơ thể anh đỏ bừng lên vì xấu hổ.
Anh giật mình khi nghe thấy tiếng rắc. Anh nhận ra mình cử động - và nhìn xuống để thấy cái khung ghế rời ra cùng khúc gỗ thô đã gãy. Anh buông nó ra như thể nó vừa làm tay anh bị bỏng. Chiếc ghế nghiêng ngả trên ba chân.
“Chikusho.” Anh khẽ rủa, tự gọi mình là con quái vật. Đúng thế. Chúa ơi. Đúng thế.
***
Khách khứa lục tục ra về dù không ai trong số họ tỏ ra vội vã. Bên trong tiền sảnh, ba cái va li và một cái hòm được xếp ở góc nhà. Bữa trưa kiểu búp phê đã dọn ra trong phòng ăn sáng. Dù đã quá hai giờ chiều, những ngọn đèn cồn vẫn cháy sáng bên dưới đĩa bạc bày thịt hun khói và gà gô, tỏa ra mùi thơm đậm đà lúc Samuel bước vào. Haye và Robert lang thang quanh những lò hâm thức ăn, gắp đồ vào đĩa của mình.
“Gerard.” Ngài Haye khẽ gật đầu chào anh.
Robert chỉ cầm đĩa thức ăn đã đầy một nửa mà nhìn Samuel, cứ như cậu ta không biết anh là ai. Rồi cậu ta nhìn xuống và nhét một miếng phô mai vào miệng. “Có chuyện cần nói với anh,” cậu ta lên tiếng. “Riêng nhé.”
Samuel di chuyển một cách cẩn thận. Robert chưa bao giờ muốn nói chuyện riêng với anh.
Tiếng các vị khách và người giúp việc tụ tập ở tiền sảnh cho anh một cái cớ để quay đi. Nhà Whitberry đang chuẩn bị lên đường, Robert cau mặt, bỏ cái đĩa xuống và ra ngoài tiễn họ.
Samuel lấy đồ ăn và ngồi vào cái bàn lớn. Anh và Haye ăn trong yên lặng, với cả cái bàn dài phủ vải trắng chắn giữa hai người. Giữa họ chẳng có gì hơn ngoài các nghi lễ xã giao - mà sáng nay, Samuel còn không thể thực hiện những yêu cầu cơ bản của phép lịch sự.
Cô chị cả nhà Goldborough đứng trên ngưỡng cửa phòng ăn, cúi người và ló đầu vào. “Chúng tôi đến để chào tạm biệt, và chúc Giáng sinh an lành.”
Haye và Samuel đứng dậy. Trong khi người kia lịch thiệp trò chuyện về thời tiết và chuyến đi tới nhà ga thì Samuel chỉ lầm bầm lời chào phổ thông nhất trong khả năng của mình. Anh ước tất cả bọn họ đều xuống địa ngục.
Liệu Robert muốn nói gì với anh?
Hai cô em nhà Goldborough cũng đến, mặc áo choàng dày, đeo bao tay da thỏ. Anh cúi người chào họ, hôn lên những bàn tay chìa ra đầy hy vọng, đẩy anh vào thế không còn lựa chọn nào khác. Hai người nhìn anh với cặp mắt mở to và tiếng cười khúc khích, giống hệt thái độ trong lần đầu tiên anh được giới thiệu với họ.
Haye rời phòng ăn cùng hai cô gái. Samuel đứng đó một lát rồi bỏ lại đĩa thức ăn dở, đi qua cánh cửa vào phòng khách trống thay vì ra tiền sảnh. Anh thơ thẩn vào phòng chơi bida. Chẳng có ai trong đó. Anh đi lên lầu và đứng ở hành lang bên ngoài phòng cô Etoile.
Không ai trả lời tiếng gõ cửa nhè nhẹ. Anh không dám liều lĩnh nán lại đó.
Khi quay lại và bước đi, Kai gặp anh trên đường từ phòng trẻ xuống.
Cô bế Tommy trên vai. Mắt thằng bé đỏ hoe, trông nó có vẻ bực bội, như thể thà ngủ còn hơn bị dúi thẳng vào tay Samuel.
“Kai…” Samuel nói, bị ngắt lời bởi tiếng trẻ con khóc váng.
“Đó… anh ấy đúng là không muốn cháu, phải không bé con?” cô khẽ ngân nga. “Về lại với ta, nhé. Về lại với ta. Nào, nào, nào.” Cô bế thằng bé lên. Khi tiếng khóc lắng xuống thành tiếng thổn thức khe khẽ, cô liếc nhìn Samuel. “Thật vậy không?”
Mọi thứ trong anh đông cứng lại.
Cô vỗ lưng Tommy, nhướng mày nhìn Samuel.
“Chuyện gì có thật?” Anh không hiểu sao mình tìm ra sức lực để nói chuyện. Cô ôm lấy Tommy. “Tất cả đang nói anh với cô Leda…”
Cô tiếp tục, nhưng anh không nghe thấy lời cô. Anh không nghe thấy gì ngoài tiếng tim đập thình thịch trong tai: sự tĩnh lặng, thứ âm thanh bất khả kháng của cuộc đời anh đang vỡ vụn.
“Không.” Anh phủ nhận. Anh sẽ không để cô tin chuyện này. Âm thanh của câu nói cụt ngủn thô bạo tan dần trong hành lang; anh nghe thấy tiếng vọng, cứ như ai đó đã nói chứ không phải anh.
Tommy sụt sịt, vòng nắm tay quanh cổ áo cô, áp mặt vào vai cô. Tiếng chim véo von từ tán lá vang lên trong sảnh chính.
Cô cắn môi, vẻ bối rối. “Em nghĩ đó là lời đồn thật tệ hại em đã bảo thế với quý cô Goldborough. Nhưng Mano, anh sẽ không… anh sẽ nói với em sự thật chứ, nếu đúng là như vậy?”
Anh nhìn nàng chằm chằm.
“Mano… anh sẽ không nói dối em chứ?” Anh cụp mắt nhìn đi chỗ khác.
“Ồ…” Giọng cô có chút thất vọng. “Mano.”
“Kai… chuyện này chẳng có ý nghĩ gì hết. Nó…” Quai hàm anh bạnh ra. “Lạy Chúa, em không biết đâu.” Anh nói dữ dội. “Em không hiểu đâu.”
“Không có ý nghĩa gì sao?” Cô ngó sững anh. “Không.”
Giọng cô lớn dần. “Anh nói đó là sự thật, và nó chẳng có ý nghĩa gì hết, phải không?” Gương mặt cô thay đổi. “Thế còn Tommy? Thế còn cô Leda? Anh không thể… tại sao, em không tin anh lại như vậy. Anh không thể nói nó chẳng có ý nghĩa gì.” Tommy lại khóc, tiếng cáu bẳn của nó át cả giọng nói mạnh mẽ của Kai, nhưng cô không dừng lại. “Anh sẽ bỏ họ ngoài đường sao? Bỏ họ như vậy? Hay là… hay là…” Mắt cô mở to, cằm cô hất lên. “Em biết rồi! Anh không nhẫn tâm như vậy. Anh đưa họ đến đây và trông đợi mọi người sẽ gột rửa chuyện xấu này cho anh, trong khi anh còn không thừa nhận nó.”
Anh đứng đờ người, trước toàn bộ thảm họa giáng xuống đầu anh trong lời cô. “Chẳng có gì để thừa nhận cả,” anh nói sin sít qua kẽ răng.
“Không ư!” Trong cơn kích động, cô ấn Tommy vào người anh. “Thằng bé thế này mà làm như không có gì sao?”
Samuel buộc phải bế đứa bé nếu không muốn nó rơi xuống đất. Tommy vụng về ưỡn mình và la hét vì cú chuyển tay lóng ngóng, không ngừng thét lớn.
“Tại sao, đôi mắt nó giống hệt anh.” Cô nói với vẻ miệt thị. “Em không hiểu sao mình chưa từng nhận ra điều này!”
“Bởi vì tất cả chỉ là trí tưởng tượng của em.” Anh cố hết sức nói ra điều này, rít lên từng từ. Nhưng chẳng thể cãi lý với cô lúc này. Cơn giận làm mọi cử động của anh tê liệt, phẫn nộ với số phận và với bản thân. Anh bước qua cô, bế đứa bé đang khóc lóc hướng về phía phòng trẻ.
Cô đi theo anh, anh cảm thấy tay cô trên cánh tay mình và quay lại - nhưng chỉ thấy những giọt nước mắt long lanh giận dữ. Cô giằng Tommy khỏi tay anh và quay đi, hất gấu váy bằng tất cả sức lực và sải bước về cầu thang lên phòng trẻ.
***
“ Samuel.” Giọng Ngài Gryphon chặn anh lại ở ngay cửa. Buổi chiều buông màn sương giá trên con đường và đồng cỏ, nuốt chửng chiếc xe cuối cùng đi tới nhà ga.
“Vâng, thưa ngài.” Samuel không quay lại.
“Cháu ra ngoài à?” Câu hỏi khá nhẹ nhàng, gần như uể oải, với rất nhiều ngụ ý.
Samuel nhắm mắt trong giây lát. “Vâng, thưa ngài.”
“Ta đi với cháu.”
“Vâng, thưa ngài.” Anh đeo găng tay. “Như ngài muốn.”
Họ cùng ra ngoài. Ngài Gryphon lặng lễ bước bên Samuel, tay đút túi quần, thở ra làn khói trắng xóa. Con đường rải sỏi hướng ra xa khỏi căn nhà, để lại hơi ấm và ánh sáng đằng sau.
Samuel muốn được một mình. Anh không mong phải gặp gỡ bất kỳ ai, sau cuộc chạm trán với Kai. Anh tự tách mình ra khi những khách khứa còn lại cuối cùng cũng rời đi, từ cửa sổ anh thấy Kai bước xuống thềm tiễn biệt Haye. Cô đứng trên đường vẫy tay cho tới khi chiếc xe khuất dạng.
Nhớ lại lúc đó, hai bàn tay Samuel trong đôi găng đã nắm chặt. Anh không làm chủ được bản thân, cũng không thể tìm thấy bất cứ gì ngoài cơn ghen và sự tổn thương trong trái tim.
Những thân cây phơi cái bóng đen ngòm qua màn sương. Chúng dường như chầm chậm trôi qua, trong khi tiếng bước chân lạo xạo của anh và Ngài Gryphon lấp đầy sự yên ắng. Những bậc thềm dẫn vào khu vườn chính hiện ra, mang màu xám bạc vì ẩm ướt.
“Tiếp theo cháu định làm gì?” Ngài Gryphon hỏi.
Đó là một câu hỏi bỏ ngỏ. Samuel dừng lại. Anh hít một hơi dài. “Cháu không hiểu ý ngài lắm.”
“Không cái chết tiệt.” Câu nói khá nhẹ nhàng. Ngài Gryphon đá một hòn đá sang vệ đường. Ông nhìn vào màn sương và nở nụ cười kiên định.
Sự nhẫn nhịn câm lặng của Samuel tan vỡ. “Cháu sẽ đưa cô ta đi,” anh cáu kỉnh. “Cháu sẽ không bao giờ để mắt đến cô ta nữa. Cháu sẽ cho cô ta đủ tiền để sống như một bà hoàng suốt quãng đời còn lại. Cháu sẽ cắt cổ mình… như thế đã đủ tốt chưa?” Anh ngửa đầu ngắm bầu trời trống trải với một âm thanh đau khổ vô nghĩa. “Như thế nào mới là đủ tốt?”
Ngài Gryphon dựa lưng vào cột đá, khoanh tay lại. “Đủ tốt với cái gì?” Samuel bắt gặp cái nhìn chăm chú điềm tĩnh của ông.
“Ta không yêu cầu cháu phải tuyệt đối giữ đạo đức.” Ông điềm tĩnh quan sát anh. “Bản thân ta cũng không phải thánh thần gì, nhưng khi gặp được người phụ nữ ta yêu, ta sẽ không qua lại với một người khác.”
Cổ họng Samuel khô khốc, không khí lạnh tràn vào phổi. “Cháu hiểu ý ta chứ?” Ngài Gryphon hỏi.
Không. Samuel nhắm mắt như muốn chối bỏ. Đừng làm thế với tôi.
Giọng nói nhẹ nhàng vẫn không lay chuyển. “Ta rút lại bởi chấp thuận. Ta sẽ không để cháu làm tổn thương con gái ta. Hay vợ ta.”
Samuel quay khỏi ông, bước đi. Anh dừng lại và nhìn về phía sau, qua làn sương mờ. “Cháu thà giết mình trước còn hơn.”
“Ừ.” Ngài Gryphon bỏ tay xuống và bước khỏi cột đá. “Ta cũng nghe như vậy.”
***
Người giữ cửa đưa đến một tin nhắn trên cái khay bạc. Samuel nhận ra nét chữ trước khi anh chạm vào nó. Anh tháo găng, tìm những lý do nhỏ nhặt và vô nghĩa để trì hoãn điều không thể tránh khỏi.
Phu nhân Tess chờ anh trong phòng nhạc.
Mẩu tin chỉ có vậy. Samuel đã từng bị đánh đập tàn nhẫn, bị cả một cái ghế đẩu nện vào lưng, vào cái thời anh hiểu rõ ý nghĩa của việc bị ăn đòn. Nó kìm nén nhịp thở của anh, tập trung mọi ý thức của anh vào cơn đau bùng nổ, hủy diệt anh và anh vẫn phải tiếp tục, phải chiến đấu, phải cử động khi cơ thể tê liệt.
Giờ anh cũng vậy. Anh làm mọi thứ chỉ dựa trên kỹ luật và ý chí. Anh gõ cửa, mở ra khi nghe giọng bà, và đóng nó lại.
Những bông lan trắng và hồng nhẹ rủ xuống từ bệ lò sưởi, phản chiếu lên mặt gỗ đen bóng của cây đàn piano. Bà ngồi trên cái ghế dài, ngón tay vuốt ve tập nhạc. Khi anh bước vào bà đặt lại nó lên giá.
“Ta chưa bao giờ là một nghệ sĩ,” bà nói. “Kai có thể chơi…” Bà dừng lại, trông khá ngượng nghịu. “Đừng để ý chuyện đó, Samuel, ta…”
Giọng bà lại nhỏ dần. Bà đứng dậy, lúng túng vuốt váy cho thẳng, chống tay lên nắp đàn rồi lại bỏ ra.
“Ngài Gryphon đã nói chuyện với cháu,” anh nói. Bà ngước nhìn lên từ những phím đàn.
“Phu nhân không cần phải nói lại nữa. Nếu gặp cháu làm phu nhân thấy không thoải mái.”
Bà mím môi. “Ta rất lấy làm tiếc… mọi người đều đã biết chuyện. Đáng lẽ ta sẽ không kể cho ai hết. Kể cả Gryf.”
Một ngọn nến cháy dịu dàng trong quầng sáng mờ trên cây đàn. Anh quan sát nó, không thể nhìn đi bất cứ đâu. “Phu nhân không phải tiếc nuối vì bất cứ chuyện gì.” Hai tay anh để sau lưng. “Bất cứ chuyện gì. Ngoại trừ việc mang cháu vào nhà phu nhân. Cháu không bao giờ… dám nói với phu nhân. Cháu đã cố… ý cháu bà…” Giọng anh lạc hẳn đi. Cuối cùng, anh nhìn thẳng vào bà và nói rõ ràng, “Cháu sẽ không sống nổi.”
“Ôi, Samuel.” Bà quay lại với những phím đàn. Anh nhìn đầu bà cúi xuống, đôi bàn tay mảnh dẻ, rám nắng. Lồng ngực anh căng ra, đến độ không thể hít thở nổi.
“Chết tiệt,” anh chợt lên tiếng, biết mình đã làm bà khóc. “Ừ.” Bà quệt nước mắt. “Ta cũng thấy thế.”
Anh muốn chuyện này kết thúc và dấn tới, nói bằng những câu cứng nhắc, không thể hiện cảm giác của mình. “Mai cháu sẽ rời đi. Cháu không gặp Kai nữa. Cháu chỉ nhờ… ai đó cho cô ấy biết thằng bé không phải con cháu. Đó là sự thật. Cháu chưa hề nhìn thấy… cô Etoile trước cái ngày ở tiệm váy và cháu chưa bao giờ… trước đêm qua…”
Những từ ngữ cứ thế rối tung vào nhau. Bà đứng ngây người, nhìn chăm chú xuống những phím đàn.
Anh ước bà ngước lên nhìn mình. Anh nghĩ những gì không thể nói ra hẳn đã hiển hiện trên mặt. Nhưng bà không làm vậy. Bà chạm vào một phím đen, vuốt ngón trỏ dọc theo chiều dài của nó.
“Cháu sẽ đợi Kai đến hết đời,” anh bỗng thốt lên, “nếu phu nhân nghĩ đến một lúc nào đó có thể quên được ngày hôm nay.”
Ngón tay bà lần lần theo hình dáng của một phím đàn trắng ngà. “Chuyện không phải của ta để mà quên hay nhớ.”
“Kai không biết gì hết. Cô ấy chỉ nghe họ nói về thằng bé. Cô ấy không hiểu… chuyện kia.”
“Đó cũng chẳng phải chuyện của Kai để mà quên hay nhớ,” bà khẽ nói. Rồi quay lại và nhìn anh. “Cháu không nghĩ chút nào đến cô gái mình đã hủy hoại sao?”
Lưng và vai anh co lại. “Hủy hoại.”
“Ta nghĩ có thể dùng từ đó.”
“Cô Etoile sẽ được chăm sóc tử tế. Cháu không nghĩ cô ta hối hận về sự ‘hủy hoại’ đặc biệt này đâu.”
Phu nhân Tess nhướng cặp lông mày thanh tú. “Đó không phải điều cô ấy nói với ta.”
Anh khẽ văng tục. “Cô ta nhẽ ra không nên kể cho phu nhân nghe chuyện này. Vậy cô ta đã nói gì?”
“Cũng khá giống những gì cháu nói. Rằng cô ấy đã phản bội tình bạn của chúng ta. Rằng cô ấy sẽ rời khỏi đây. Rằng cháu yêu Kai.”
“Cô ta đòi hỏi những gì?”
“Không hề. Cô ấy nói rằng mình không phải là trách nhiệm của cháu. Ta tin cô ấy đã suýt hỏi xin một lá thư giới thiệu để có thể làm người đánh máy.” Bà gõ móng tay lên những phím đàn. “Nhưng cuối cùng, cô ấy lại thôi.”
“Cháu sẽ nói chuyện với cô ta.” Bằng một cử chỉ đột ngột, anh quay lại phía lò sưởi, nhặt thanh cời và chọc nó vào đống than. “Cô ta sẽ không phải làm cái công việc nhân viên đánh máy chết tiệt đó.”
“Vậy cháu sẽ cho cô ấy làm gì, Samuel?”
Anh thả thanh cời và tì cả hai tay lên bệ lò. “Cháu sẽ cho cô ta một căn nhà và năm ngàn đô la. Cô ta không phải trở thành nhân viên đánh máy nữa.”
“Không.” Phu nhân Tess dịu dàng nói. “Thay vào đó, cô ấy sẽ trở thành cái gì?”
Anh quắc mắt nhìn ngọn lửa, thấy những lưỡi lửa xanh liếm lên đống than. “Ta ước cháu quên được mình xuất thân từ đâu,” bà nói. “Ta luôn mong cháu có thể quên được. Giờ đây… ta không thể tin cháu không nhớ chuyện này.”
Sâu thẳm bên trong, anh bắt đầu run rẩy. “Cháu vẫn nhớ.”
“Và cháu không quan tâm cô ấy…”
Ánh mắt anh rời khỏi ngọn lửa trong một cú giật người mạnh bạo. “Cháu nhớ.” Anh quát to. “Nếu phu nhân nghĩ chuyện này cũng vậy… rằng cháu sẽ khiến cô ấy trở thành thứ như cháu ngày xưa… rằng cháu có thể…” Anh thở ra một hơi giận dữ, cố kiềm chế bản thân, để cây piano đen chắn giữa hai người. “Cháu chưa quên mình xuất thân từ đâu.”
Môi dưới của bà run run. Bà nhìn xuống. “Ta xin lỗi. Ta lẽ ra không nên nói như vậy.”
“Đừng khóc nữa” anh nói qua kẽ răng. “Vì Chúa, đừng khóc nữa. Cháu đến chết mất.”
Bà ngồi phịch xuống băng ghế. Cây piano vang lên một nốt đơn điệu khi khuỵu tay bà chạm vào phím đàn.
Trước đây anh chưa bao giờ nói những điều tương tự với bà. Không cao giọng, cũng không đòi hỏi thứ gì.
Bàn tay anh nắm cái chặn giấy bằng thuỷ tinh trên mặt gỗ mun, nắm tay anh in bóng lên mặt phẳng nhẵn nhụi. Thận trọng kìm nén giọng nói của mình, anh cất tiếng, “Cô ta sẽ mong cháu cấp cho một khoản tiền mặt kha khá. Thêm vào một căn nhà… thì còn hơn cả hào phóng. Cô ta sẽ không phải bán mình nữa. Trừ phi cô ta muốn vậy.”
Phu nhân Tess ngẩng đầu lên. “Nữa?”
“Cô ta hiện giờ sống tốt hơn ngày xưa nhiều. Quý ông Hào Phóng, người gửi thư cho cô ta ở tiệm váy đã để cô ta ở trong một căn gác xép.”
“Samuel…” Mặt bà tái nhợt. “Cháu nhầm rồi.”
“Cháu không nhầm,” anh nói đanh thép. “Cháu biết chỗ đó.”
“Nhưng đêm qua… cháu không…” Bà mím môi. “Ôi, Samuel.”
Có gì đó trong giọng nói của bà khiến anh nhìn vào cặp mắt mở to đầy ái ngại. Tay anh siết chặt cái chặn giấy.
Bà nói chậm rãi, như thể phát âm từng từ một cũng là chuyện vô cùng khó khăn. “Samuel… cháu không nhận ra cô ấy vẫn còn trong trắng sao?”
Anh nhìn xuống tay mình. Bên trong hình bầu dục bằng thủy tinh đó, những dải màu và vòng tròn tí hon tạo thành hoa văn rực rỡ. “Cô ta nói với phu nhân điều đó?”
“Cô ấy không cần nói với ta. Ta đã gặp cô ấy. Một người phụ nữ từng trải sẽ không khóc lóc, cũng không chảy máu.”
Anh nhớ đến cậu bé đã làm cả hai việc đó: nước mắt và máu mà cả một đời quyết tâm cũng không tẩy rửa hết được. Nước mắt và máu là tất cả những gì anh nhận ra, mối liên hệ duy nhất giữa những gì anh nhớ được về quá khứ và niềm hoan lạc xác thịt đêm qua. Nhưng anh không thể thú nhận mình đã biết trước những chuyện như vậy, và vẫn để cho nó xảy ra… đã muốn nó xảy ra.
Cái chặn giấy trong lòng bàn tay anh, nặng trịch và lạnh lẽo. Trong khối bầu dục bằng thủy tinh đó, cơ thể anh nhận biết một thứ vũ khí tiềm tàng: cơ bắp anh tự động tính toán sức nặng của nó, bàn tay anh phán đoán và lần theo hình dáng của nó để tìm thấy những khả năng khác nhau. Anh cẩn thận đặt nó xuống.
Anh đã ước lấy được Kai, đã cố gắng khiến bản thân hoàn thiện hơn, khao khát sự thuần khiết của cô giải phóng anh khỏi quá khứ. Anh cảm thấy những bức tường đang ép sát vào người.
“Ta đã hứa với cô ấy… cháu sẽ làm chuyện đúng đắn.”
Nếu ngước lên, anh sẽ thấy hình ảnh Phu nhân Tess đang nài nỉ, hình ảnh cô con gái, và mọi thứ anh chiến đấu để trở thành.
“Samuel…” Lời khẩn cầu chuyển thành hoang mang. “Ta đã chắc chắn mình hiểu cháu.”
Bàn tay anh cử động, những ngón tay khép quanh cái chặn giấy.
“Ta chưa bao giờ nghĩ… cháu lại không nhìn thẳng vào mặt ta,” bà thì thầm. “Ta chưa bao giờ nghĩ cháu sẽ làm ta thất vọng.”
Món đồ thủy tinh va vào lò sưởi với một âm thanh như tiếng súng nổ. Anh thấy những mảng màu bùng lên trước khi nhận ra mình đã ném nó đi. Những mảnh vỡ cong rơi vào lửa, khiến những tia lửa bùng lên cao.
Rồi dịu lại. Phu nhân Tess đứng, hai tay áp lên miệng, nhìn sững điều anh vừa làm.
Tất cả cơn giận dữ, tất cả sự thất vọng cua anh - lấp lánh trong những mảnh thủy tinh giữa đống than. Điều đúng đắn. Làm điều đúng đắn.
Kai! Anh không thể tin được. Anh không thể tin mọi thứ đã vượt khỏi tầm tay.
Anh quay người, bước đi trong hoang mang, bỏ lại Phu nhân Tess một mình với những mảnh vỡ sắc nhọn của giấc mơ đời anh.
❀ ❀ ❀
[1] Thành phố nằm dưới mực nước biển, ở gần sông Jordan thuộc các vùng lãnh thổ Palestine. Đây là địa điểm thấp nhất thế giới có người cư ngụ thường xuyên.
[2] Ở Mỹ, khi những đứa trẻ muốn biết mình được sinh ra từ đâu, cha mẹ thường nói rằng họ tìm thấy chúng dưới lá bắp cải hoặc chúng được một con cò mang tới.