Bóng Tối Và Ánh Sao

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

❊ ❊ ❊

Leda chăm chú nhìn anh. Sau đó nàng cố kìm nén, nhưng Samuel Gerard đã nhìn thẳng vào nàng, ánh mắt họ như khóa chặt vào nhau trong giây lát: ánh mắt nàng thì đông cứng, ánh mắt anh màu bạc và đẹp đến rực cháy, một tuyệt tác trên khuôn mặt nam tính không tì vết hoàn hảo… hoàn hảo hơn cả sự toàn mỹ của một tác phẩm nghệ thuật bằng đá, vượt trên tất cả trừ những giấc mơ.

Đó là khoảnh khắc lạ lùng nhất. Anh nhìn Leda như thể anh biết nàng và không ngờ sẽ thấy nàng ở đó. Nhưng nàng không biết anh. Nàng chưa bao giờ thấy anh.

Không phải anh. Chưa bao giờ thấy anh.

Ánh mắt anh lướt nhanh qua nàng. Tiểu thư Catherine bước tới, nói với anh bằng giọng thân thuộc êm ái, như thể trò chuyện với vị thiên sứ giáng trần đang đi giữa đám người phàm tục là điều bình thường nhất vậy. Khóe môi anh hơi cong lên, không hẳn là một nụ cười dành cho tiểu thư Catherine nhưng Leda bỗng dưng nghĩ thầm: Anh yêu cô ấy.

Dĩ nhiên rồi. Họ là một cặp uyên ương xứng đôi vừa lứa mà số phận đã định đoạt. Một mỹ nhân tóc đen và một thiên thần tóc vàng rực rỡ. Họ sinh ra để dành cho nhau.

A, vậy đó.

“Nào, hãy cho bọn em biết, những phu nhân tội nghiệp này đang cố nói điều gì?” Tiểu thư Catherine gặng hỏi, kéo anh đi với cô.

Anh buông tay cô ra và lịch sự cúi chào từng phu nhân người Nhật. Mặt trời buổi sáng tìm anh qua những khung cửa sổ cao như để ban xuống một đặc ân, làm mái tóc vàng sậm của anh bóng mượt hơn, rải ánh sáng vào sâu trong từng nếp tóc. Khi đứng thẳng lại và ngước lên - qua hàng mi thật đẹp, dày và dài, sẫm hơn màu tóc - anh nói bằng những âm tiết lạ, ngắn gọn theo ngôn ngữ của họ, rồi cúi mình chào với vẻ tôn kính lịch thiệp trước khi kết thúc bài diễn thuyết ngắn gọn.

Vị phu nhân trẻ đáp lại bằng một chuỗi các từ ngữ và cử chỉ, khẽ nghiêng đầu một lần về phía Nữ hoàng Kapiolani với nụ cười e lệ.

Anh hỏi cô ta thêm lần nữa. Cô ta cười khúc khích và vẽ một hình uốn lượn trong không khí, vòng hai cánh tay thật rộng quanh người mình rồi hướng xuống chân.

Quý ông Gerard lại cúi mình khi cô ta kết thúc. Rồi hướng về Nữ hoàng và em gái. “Đó là một câu hỏi về thời trang, thưa lệnh bà. Một bộ váy đặc biệt.” Anh nói bằng giọng mang hơi hướng Mỹ hơn là Anh, giống tiểu thư Catherine, với thái độ nghiêm trang như thể vận mệnh các quốc gia đang ngàn cân treo sợi tóc. “Khi thiết triều, Nữ hoàng Kapiolani đã mặc một bộ váy trắng phải không, thưa lệnh bà? Được thêu rất bó?” Anh làm một cử chỉ sơ sài bằng một tay - đó là sự bắt chước vụng về theo kiểu của đàn ông theo cử động miêu tả chi tiết của vị phu nhân Nhật Bản. Cổ anh khẽ ửng đỏ. “Cổ trễ? Không có… à…”

“Không áo coóc xê,” tiểu thư Catherine nói với vẻ thông thái.

Làn da rám nắng của quý ông Gerard hình như hơi ửng đỏ. Anh rời ánh mắt đi chỗ khác. Tất cả các vị phu nhân, đến từ các quốc gia khác nhau, bắt đầu mỉm cười. Thật tình, đàn ông ngu ngơ đến mức quá sức quyến rũ.

“Đúng vậy,” vị công chúa nói thêm. “Bộ mu’umu’u làm bằng lụa Nhật.” Bà nói với chị gái bằng một thứ tiếng khác, còi dịu dàng và dễ thương hơn cả tiếng Nhật.

Quý ông Gerard mỉm cười. “Lụa Nhật đúng không ạ?” Anh trò chuyện với những mệnh phụ phương Đông lần nữa, và nhận được những cái gật đầu hài lòng cùng những câu trao đổi hăng hái. Anh nhìn những người khác và dịch, “Họ muốn tạ ơn Nữ hoàng vì đã vinh danh đất nước họ.”

Khi đó, một loạt cử chỉ lịch sự được trao đổi qua lại, tất cả đều cảm thấy hài lòng về nhau. Madame Elise vỗ tay, trở lại với cung cách Pháp khoa trương của mình.

“Tất nhiên, bộ váy xòe với đường thêu màu trắng cắt theo phong cách Hawaii. Tôi thấy nó được miêu tả trong một trang của tạp chí Nữ hoàng.” Bà ta khúm núm. “Có lẽ các vương tôn muốn một bộ giống vậy, nếu Nữ hoàng vui lòng cho phép?”

Dường như đây là điểm mấu chốt. Nữ hoàng tỏ ra hoàn toàn vừa ý tưởng thưởng ân huệ cho hai chị em hoàng tộc đáng kính đến từ Nhật. Một người giữ cửa được phái đi tháp tùng bộ váy từ khách sạn; trong khi chờ đợi, chất liệu vải được lựa chọn, phải là loại lụa thêu kim tuyến nhạt màu; và quý ông Gerard tội nghiệp, trong vai trò phiên dịch, thực sự mắc kẹt giữa mạng lưới ngoại giao thời trang quốc tế.

Leda vội xuống phòng kho xem còn những loại vải được yêu cầu không. Rồi nàng quay lại, mang theo năm cuộn lụa trắng và vàng chất cao đến tận mũi. Khi nàng vừa bước vào phòng trưng bày, quý ông Gerard đã đến bên cạnh, lập tức nhấc chồng lụa nặng trĩu khỏi tay nàng.

“Ôi, không, làm ơn,” nàng khẽ hổn hển, “làm ơn đừng bận tâm, thưa ông.”

“Không sao,” anh vừa nhẹ nhàng nói vừa đặt nhưng cuộn lụa lên quầy hàng. Leda cụp mắt xuống, ra vẻ bận bịu với đống vải vóc. Rồi nàng lén ngước lên và thấy anh vẫn đang nhìn mình.

Nàng không thể đoán được vẻ mặt anh. Vào giây phút nàng bắt gặp anh, anh lại quay đi, và nàng không dám chắc mối quan tâm của anh có vượt ra khỏi óc tưởng tượng đầy hy vọng của nàng hay không. Dù nàng cũng không mong anh sẽ có hứng thú với mình: không phải đây - không bao giờ ở đây; nàng sẽ không chịu nổi điều đó - không phải kiểu quan tâm mà một người đàn ông sẽ dành cho một cô gái ở phòng trưng bày. Đó chỉ là một khoảnh khắc bốc đồng, chỉ là một người đàn ông điển trai đến kinh ngạc - một cảnh tượng lộng lẫy mà nàng không thể không ngưỡng mộ.

Nhưng dường như… theo một cách hiểu kỳ, anh có vẻ thân thuộc đối với nàng. Thật khó quên được khuôn mặt nam tính hoàn hảo đó, ngay cả cách anh di chuyển cũng thật đáng nhớ, uyển chuyển, tự chủ và rất tập trung trong chiếc áo khoác sẫm màu vừa vặn, cổ áo xếp nếp. Anh có bờ vai rộng, dáng cao, đôi hàng mi đen ấn tượng và cặp mắt xám: hình ảnh anh đã khắc sâu đến không thể xóa nhòa trong tâm trí nàng. Hình như nàng đã có lần được chiêm ngưỡng bức tranh về một anh hùng ngời sáng trong sách, đó là Hoàng tử quyến rũ cưỡi ngựa trắng, và giờ đây anh ta đang ở trong phòng trưng bày của Madame Elise, trầm ngâm và bình tĩnh đứng đó, được vây quanh bởi nhung lụa đủ màu sắc và đám phụ nữ đang tán gẫu.

Những cô gái khác làm ở phòng trưng bày đang tìm kiếm mọi lý do khả dĩ để được vào phòng. Tin về quý ông Gerard đã lan ra. Khi Leda trải một tấm vải thêu màu sứ lên quầy hàng, nàng bắt gặp nụ cười tự mãn chán nản từ cô Clark, người đang ra vẻ bận rộn quá mức khi cố chỉnh trang một quầy hàng không cần chỉnh trang.

Leda cố ngăn cô ta bằng cách lờ nụ cười đó đi. Ngày xưa, quý cô Myrtle từng cảm giác rằng đàn ông bà một sự áp đặt lên thế giới này, hiếm khi được chấp nhận trở thành những chủ đề trò chuyện lịch sự, chỉ có một ngoại lệ duy nhất là người đàn ông tồi tệ kia kẻ rõ ràng chứa đựng trong mình cả kho những hóa thân muôn hình vạn trạng của sự trụy lạc mà linh hồn con người có thể đắm chìm vào. Vì thế người đàn ông tồi tệ kia đáng được coi là một đề tài trò chuyện hoàn hảo, trên thực tế đã bị lạm dụng để phục vụ cho lợi ích của Leda cũng như những hướng dẫn tuy đao to búa lớn nhưng vẫn đúng mực trong phòng khách của quý cô Myrtle nhiều năm qua.

Leda luôn có chút đề phòng với đám đàn ông. Nhưng cuối cùng nàng cũng không thể không khẽ trao cho cô Clark một nụ cười đến tận mang tai.

Anh quá khác thường. Đúng như vậy.

Mỗi lần Leda trải một cuộn vải mới cho mọi người xem, anh lại kéo cuộn vải trước đó khỏi tay nàng khi nàng bắt đầu cuốn nó lại, rồi tự tay làm việc đó, dễ dàng nhấc thứ kềnh càng nặng trịch đó lên. Và anh không hề ầm ĩ, chỉ tiếp tục phiên dịch tiếng Nhật sang tiếng Anh và ngược lại lúc làm việc cùng nàng, trong khi Madame Elise nâng từng thớ vải lên gần cửa sổ và giải thích về những đặc tính vẫn việc nó sẽ nổi bật thế nào dưới ánh nến và ánh sáng đèn.

Khi Leda làm rơi chiếc kéo bạc, anh nhặt nó cho nàng. Nàng nhận lấy và lí nhí cảm ơn, cảm thấy vô cùng bẽn lẽn vì đã đãng trí như một bà lão phiền hà lúc bàn tay trần của anh chạm khẽ vào tay nàng.

Leda quá tập trung vào việc bí mật quan sát anh đến độ giật bắn mình khi người giữ cửa thì thầm vào tai nàng từ phía sau. Nàng nhìn xuống và thấy trong bàn tay đi găng của anh ta có phong thư được niêm phong bằng hình một vòng hoa.

“Gửi cô Etoile.” Người giữ cửa đưa nó cho nàng.

Mọi người đều liếc về phía nàng ngoại trừ Madame Elise vẫn đang thao thao bất tuyệt. Leda thấy mặt mình chuyển sang đỏ bừng. Nàng giật bức thư và giấu ra sau lưng, thầm ước trên váy có một cái túi.

Giọng nói ra vẻ kiểu Pháp của Madame Elise vẫn vang lên, nhưng đột nhiên bà ta nhướng mày và nhìn thẳng vào Leda một lúc. Leda thả bức thư xuống nền nhà sau lưng mình, đứng lui lại để gấu váy che lấp nó. Nàng nuốt nghẹn và nhìn xuống, quờ quạng tấm vai trên quầy.

Nàng không cần mở thư ra xem. Cũng chẳng cần phải nhìn kỹ dấu niêm phong hình vòng hoa kia. Nó thuộc về nhà quý tộc nào cũng chẳng có gì khác biệt - một bức thư như thế chỉ mang đến một ý nghĩa, một kết cuộc.

Đây là cách bà Isaacson “sắp xếp vài chuyện”. Leda cảm thấy hoảng sợ, bẽ mặt và tức giận với bà Isaacson, rồi nàng thấy tủi nhục khi nghĩ có lẽ đó là điều bà chủ tưởng nàng yêu cầu. Nhiều cô gái ở đây đã đi lại với đám đàn ông… nhưng không… không, nó không nhất thiết phải diễn ra theo cách này, trong phòng trưng bày, trước mặt khách hàng và những cô gái khác.

Nàng đã bị gán vết nhơ một cách công khai - thân phận của nàng cũng đã rõ ràng. Bị bán để lấy tiền trả cho một tấm vải lụa may váy và phù hiệu mặc ở phòng trưng bày.

Xung quanh nàng, các giao dịch vẫn diễn ra bình thường. Khi nàng đủ dũng cảm để nhìn lên, các phu nhân Nhật Bản đang xếp lịch để cô thợ trưởng đến khách sạn lấy số đo của họ. Giữa khung cảnh đó, quý ông Gerard vẫn tiếp tục phiên dịch. Hẳn là anh đã thấy bức thư. Tất cả họ đều đã thấy, nhưng dĩ nhiên không ai buồn quan tâm đến chuyện tình cảm của một phụ nữ làm ở tiệm váy.

Các phu nhân Nhật Bản đã đứng lên ra về. Leda không còn lựa chọn nào khác, nàng buộc phải bước khỏi vị trí đã thả rơi bức thư đầy quả quyết để tiếp đoàn Hawaii trong khi Madame Elise đưa những người khác ra cửa. Quý ông Gerard đi theo họ ra xe ngựa. Trước khi Leda có thể kín đáo nhặt bức thư lên, tiểu thư Catherine đã gọi tên nàng, háo hức bắt tay vào việc chọn vải. Leda chỉ kịp bày ra tấm lụa màu hồng Thụy Sĩ cho cô ấy và một cuộn lụa xanh lục bảo cho Nữ hoàng Kapiolani thì anh trở vào.

“Nào, hay nói cho bọn em nghe đi, Mano.” Tiểu thư Catherine quấn tấm vải hồng quanh cổ và đứng làm duyên. “Trong mắt đàn ông thì nó thế nào?”

Khi đi ngang qua phòng, anh phải bước lên tấm thảm có bì thư nằm đó.

Nhưng anh không nhìn nó, cũng không nhìn Leda.

Song tiểu thư Catherine đã kịp nhận ra và nhắc anh về sai sót của mình. “Em tin là cô Etoile đã để quên bức thư kìa.” Nụ cười thân thiện kiểu Mỹ của cô dành cho Leda tràn ngập vẻ ngây thơ. “Anh nhặt nó giúp cô ấy chứ?”

Anh quay lại và cúi xuống. Leda khốn khổ cầm bấy bức thư. Phần mặt trước của bì thư hướng lên trên, còn vòng hoa nằm lộ liễu trên mặt thảm.

Nàng thậm chí không thể cảm ơn anh. Cũng không ngước lên. Khi tiểu thư Catherine hồ hởi lôi kéo sự chú ý của anh trở lại với tấm lụa màu hồng Thụy Sĩ, Leda thầm ước giá mình chết luôn đi cho khỏi ô nhục, nằm biệt tích dưới một tấm bia mộ vô danh trong nghĩa trang tăm tối cách đó cả trăm dặm.

Nhưng nàng quyết định sẽ không làm những việc bất nhã như phơi bày nỗi hổ thẹn của mình trước thiên hạ. Nàng cúi đầu, bình thản giúp Nữ hoàng Kapiolani chọn tấm lụa xanh lục bảo. Nàng giúp tiểu thư Catherine và mẹ cô chọn một mẫu hoa văn phù hợp cho bộ váy buổi sáng. Nàng lắng nghe cuộc trò chuyện thân mật giữa quý ông Gerard và các phu nhân Hawaii, họ sẽ không bao giờ để anh thoát khỏi vòng kiểm soát. Rõ ràng họ hiểu nhau như các thành viên trong một gia đình: ngay cả hai phu nhân Hawaii cao lớn và thanh lịch cũng đối xử với anh bằng tình mẫu tử, mỉm cười trìu mến khi những người khác trêu chọc anh vì đã tỏ thái độ thiếu thoải mái của đàn ông khi lúng búng đưa ra nhận xét về thời trang. Và theo cung cách dễ thương, hơi đùa cợt, tiểu thư Catherine coi những nhận xét của anh như một thứ luật phải tuân theo, bỏ qua mọi mẫu hoa văn anh không ưng ý.

Họ yêu nhau, Leda nghĩ. Dĩ nhiên. Sao lại không chứ?

Leda đứng đó, đưa ra những cuốn sách thời trang, đổi váy trên hình nộm, hướng dẫn tiểu thư Catherine đến phòng thử đồ khi cô khăng khăng theo kiểu Mỹ rằng thật vô lý khi bắt thợ trưởng đến tận khách sạn chỉ để “tiện cho cô”, trong khi cô đã ở ngay đây rồi. Và rồi tất cả xong xuôi, Leda nhún gối chào khi quý ông Gerard nâng cánh tay Nữ hoàng và tháp tùng bà ra hành lang, theo sau là công chúa và Phu nhân Ashland.

Tiểu thư Catherine dừng lại giây lát, đặt bàn tay lên cánh tay Leda và nói, “Cảm ơn cô. Thật đấy… tôi thường bảo mình rất ghét đến tiệm may nhưng lần này thì vui thật!”

Leda gật đầu, cố nở một nụ cười, thầm lo sợ cô gái ngây thơ này sẽ dúi chút tiền thưởng vào tay nàng, như thể nàng là người coi đất hoặc cô hầu gái vậy. Nhưng tiểu thư Catherine chỉ bóp khẽ tay nàng đầy thiện ý rồi buông ra, bước vội theo mẹ.

Leda trở lại quầy hàng, vớ lấy bức thư có hình vòng hoa, đi nhanh lên hành lang trống rồi xé vội bì thư khi còn chưa kịp dừng chân, thở hổn hển.

Cô Etoile thân mến:

Tôi đã ngưỡng mộ cô từ xa ở vũ vội thứ Ba tuần rồi, trong khi cô bận bịu cùng Madame Elise sửa váy áo cho các phu nhân. Nhưng một người như cô lẽ ra phải có phục trang lộng lẫy cho riêng mình, tôi tin chắc vậy, và sẽ rất vinh hạnh cho tôi nếu cô cho phép tôi đáp ứng điều đó, bằng một bộ váy xứng đáng với cô.

Sẵn sàng tuân theo những lời cô sai bảo.

Herringmor

Leda vò nát lá thư trong tay rồi xé vụn. Nàng sẽ không chịu đựng chuyện này; nàng sẽ không bị xúc phạm như thế - “ngưỡng mộ từ xa” - ôi, quá bất nhã! Nàng thậm chí còn không biết quý ông “Herringmore” này là ai, và chắc chắn không muốn được giới thiệu với ông ta. Thật thô tục và tồi tệ khi bị xem như một cô hầu gái dễ dãi đến vậy.

Có lẽ trở thành nhân viên đánh máy chữ lại hơn. Tất cả các quý bà quý cô ở phố South đều phản đối vì đó là công việc đòi hỏi sự hăng hái và năng nổ, không phù hợp với một phụ nữ được giáo dục theo cung cách mềm mỏng. Nhưng các nhân viên đánh máy không bị buộc phải chịu đựng chuyện này, chắc chắn vậy.

Ngưỡng mộ từ xa, thật quá quắt! Bất lịch sự!

Nàng bước thình thịch xuống tầng dưới, vút những mẩu giấy vụn ra cửa sổ ở đầu cầu thang. Trong phòng tắm, nàng bỏ phù hiệu trên tóc xuống và thiếu chút nữa thì bị trẹo lưng trong lúc vội tháo nút và giúp bản thân thoát khỏi cái váy đáng ghét.

Sau khi mặc vào váy và áo khoác của mình, nàng quay về phòng trưng bày để đối chất với bà Isaacson-Elise, kẻ giả dối đáng ghê tởm - và thổi bay mọi cây cầu bắc lên trời cao về phía sau.

Đoạn đường từ phố Regent đến Bermondsey rất dài nên lúc còn dư dả, Leda toàn đi xe buýt hai tầng hoặc xe lửa. Khu vực nàng sống rất đáng sợ, nằm ở rìa của một nơi mà nàng e là mình có thể tìm thấy một khu ổ chuột lụp xụp nếu đủ can đảm đi vào những con phố xa hơn. Nhưng nàng cũng luôn nhủ thầm mình quả thực may mắn vì đã tìm được một căn phòng đơn ở đó sau khi khám phá ra mức lương hai bảng mười xu mỗi tháng, ban đầu có vẻ là một khoản tiền công kha khá, hóa ra vẫn chăng đủ để trả cho căn hộ nàng từng thuê ở Kensington. Phải mất một thời gian nhất định nàng mới nhận ra mình đang ở trong tình thế cấp bách đến mức nào.

Vào lúc này, căn phòng áp mái trong một dãy nhà cũ nằm chênh vênh trên con kênh nhỏ, với mái hiên xuôi và những cửa chớp bể nứt, thuộc về nàng - ít nhất cũng đến cuối tháng này. Nàng đã thanh toán mọi khoản chi phí phát sinh nên được bà chủ nhà ưng ý và lập tức cho sửa cửa sổ lẫn ổ khóa, tuy nhiên, Leda đoán rằng sự ưu ái đó sẽ không còn nếu bà ta phát hiện ra nàng đã mất việc.

Tình trạng này sẽ không kéo dài, dĩ nhiên. Leda sẽ đến thăm các quý bà quý cô ở phố South. Họ sẽ cho nàng giấy giới thiệu mà Madame Elise đã từ chối, và Leda sẽ bắt đầu lại - lần này là một nhân viên đánh máy, công việc nhẽ ra nàng nên lựa chọn ngay từ đầu.

Giờ thì nàng chọn đi bộ, cho đến khi có thể lấy cuốn sổ chi tiêu từ cái hộp thiếc nhỏ và tính toán chính xác hoàn cảnh lúc này. Không muốn về sớm để làm dấy lên mối ngờ vực của bà chủ nhà, nàng tạt qua tiệm Strand ở ABC. Trong tiệm trà dành cho các quý bà này, nàng uống một tách trà và ăn một chiếc xăng uých kẹp dưa chuột. Rồi nàng mua thêm một chiếc bánh nướng, nấn ná tại chiếc bàn kê bên dưới tấm rèm đăng ten càng lâu càng tốt nhờ vào ba xu đã trả. Hôm nay không cầm theo giỏ đồ liễu gai nên nàng nhét chiếc bánh còn nguyên vào xắc tay, đi dọc theo bờ kè và gia nhập cùng đoàn khách bộ hành, những cỗ xe chở hàng phủ vải bạt, xe ngựa thuê qua cầu London, tiến vào khu công nghiệp hôi hám phía Nam con sông.

Thực sự nàng không muốn đi thong thả mà cố rảo bước giữa đám đông và những chiếc xe tải giao hàng. Tản bộ không có người đi kèm đúng là bất tiện, nàng không muốn bị hiểu lầm là một phụ nữ có nhân phẩm không rõ ràng. Nhưng quý cô Myrtle từng nói, giá trị con người sẽ bộc lộ qua bản chất, nên Leda giữ cằm ngẩng cao và bước khoan thai, phớt lờ xung quanh, nhất là đám người rách rưới nằm trong các khung cửa tối hay vạ vật ở quầy bán cà phê.

Mùi hương đầu tiên tỏa ra từ bên này cây cầu quả là dễ chịu và đáng chú ý: rễ cây diên vĩ, trà, dầu gỗ tử đàn và dầu thông từ tiệm Hay’s Wharf, hỗn hợp mùi thơm của cả thế giới bao la ngoài kia đã mang hơi thở tới cho cái kho chứa London. Một ông lão có vẻ say rượu ngồi ngẩn ngơ, rúm ró sát cột đèn, bên cạnh là con chó đang tuổi lớn gầy trơ xương nằm thở hồng hộc, cảnh giác nhìn chằm chằm vào bước chân của dòng người ngang qua trước mặt. Leda bước qua. Đi được gần hai mét, nàng đột ngột quay lại, lần mò trong xắc tay rồi bước tới nhét cái bánh nướng vào tay ông lão, sau đó bước đi trong khi ông lão lẩm bẩm điều gì đó phía sau. Nàng có thể nghe rõ tiếng rên đầy hào hứng của con chó.

Một con tàu lao ầm ầm qua đường ray vào ga London, cũng là tiếng xình xịch đã đánh thức nàng vào năm giờ mỗi sáng, đều đặn như chuông đồng hồ báo thức. Ở đây mùi dấm chua trùm lên khu dân cư, nhưng với nàng, khu công nghiệp còn thải ra những thứ mùi khó ngửi hơn - đợi khi gió thổi từ hướng Đông đến và nàng nhận ra mùi của xưởng thuộc da, lẫn làn hơi khó chịu của chất clo thi thoảng tới từ bệnh viện. Lũ trẻ uể oải la hét khi nàng đi ngang qua nhưng nàng chẳng hề quan tâm, và chúng cũng dừng lại để gãi những bàn chân trần rồi nhìn đăm đăm vào đó.

Trong con phố nàng ở, bọn trẻ được chăm nơm tử tế hơn. Đúng vậy, cặp vợ chồng độc tài nhà bên cạnh điều hành một nơi kiểu như trại trẻ mồ côi, đôi khi nhận nuôi vài đứa từ trại tế bần, giữ chúng sạch sẽ, chỉn chu và lễ phép, không bao giờ cho phép chúng nghịch đất cát bên ngoài, cố gắng tìm người bảo trợ và sắp xếp cho chúng đến những nơi tử tế. Một cậu bé xinh xắn đã được quý ông nhân từ nhận nuôi hồi tháng trước, cứ như Oliver Twist trong truyện của Charles Dickens vậy.

Cho đến khi chuyện này diễn ra, Leda từng nghĩ rằng có thể đó thực sự là một ngôi nhà như trong cuốn sách ấy, nơi đám trẻ con được huấn luyện nghề móc túi. Nàng đã tính đến chuyện trình báo những hoài nghi của mình với cảnh sát nhưng lại sợ bị họ cười nhạo. Hoặc tệ hơn, bà chủ nhà sẽ không tán thành mối quan tâm mang bản chất công dân của nàng. Quý cô Myrtie sẽ không bao giờ ngã lòng trước kiểu e dè như vậy, dĩ nhiên, nhưng Leda cũng hiểu được những nguyên tắc tưởng như hiển nhiên ở phố South không phải lúc nào cũng được coi là đúng tại Crucifix Lane hay Oakland Yard hay Maze.

Đi ngang qua cánh cửa thép của sở cảnh sát nằm ở góc phố, nàng dừng lại để chào người tuần tra đêm. Nhưng lúc này lại sớm hơn so với thường ngày nên Thanh tra Ruby còn chưa đến. Nàng để lại lời hỏi thăm cho một cảnh sát trẻ, anh ta chạm bàn tay to lớn vào chiếc mũ cứng một cách trang nghiêm và hứa sẽ chuyển lời.

Nàng rẽ vào một con đường chỉ rộng ngang một con hẻm, với những ngôi nhà trát vữa cũ kỹ như tấm hình Nữ hoàng Elizabeth treo trên vỉa hè lấm lem bùn đất. Nhưng nàng không hề quan tâm chuyện đó vì đang mải bận rộn với những ý nghĩ về một chiếc máy chữ mới tinh sáng bóng, cố bước nhanh lên cầu thang của ngôi nhà thuê trước khi bà Dawkins lóng ngóng ra khỏi căn phòng khách tí xíu. Nhưng bà chủ nhà đã đứng trong quầng sáng vàng vọt đổ bóng lên thành cầu thang và ba bậc đầu tiên, nguồn sáng duy nhất trong bóng tối ảm đạm của hành lang.

“Giờ thì có chuyện gì vậy?” Bà ta tì khuỷu tay núng nính bên khung cửa phòng khách và nhìn Leda bằng đôi mắt lồi xanh nhợt, với cái chớp mắt chậm chạp, máy móc của một con búp bê. “Cô về sớm thế?” bà ta vừa nói vừa gục gặc mái tóc xoăn, hai má rung rung. Bà Dawkins luôn tỏ ra tôn trọng Leda nhưng lại có kiểu nhìn bằng khóe mắt rất khó chịu mỗi khi cụp mi xuống.

“Vâng,” Leda nói. “Hơi sớm một chút.” Nàng bắt đầu lên cầu thang.

“Cô để giỏ ở dưới kia à?” bà Dawkins hỏi. “Cái giỏ đựng những bộ váy đẹp ấy? Để Jem Smollett giúp cô xách nó lên nhé, thưa cô?”

Leda dừng chân và quay lại. “Chắc chắn rồi, nếu tôi mang giỏ về. Nhưng hôm nay thì không. Chào buổi tối.”

“Không mang giỏ về!” Gượng bà chủ nhà thỏ thẻ mà sắc lạnh. “Họ sẽ không đuổi việc cô đấy chứ?”

Leda bước lên bậc tiếp theo và quay mặt về phía đầu cầu thang. “Dĩ nhiên là không, bà Dawkins ạ. Vài người trong chúng tôi được nghỉ ngơi một buổi chiều trước khi bước vào quãng thời gian bận rộn nhất. Chào buổi tối, thưa bà,” nàng nhắc lại, đi vội lên cầu thang trong tiếng lầm bầm của bà chủ nhà phía sau.

Không ổn chút nào. Bà Dawkins biết quá rõ mọi khách trọ bất kỳ thay đổi nhỏ nào trong thói quen của họ cũng dẫn đến mối ngờ vực rằng tình hình đã thay đổi. Leda nhấc váy lên và cắn môi, rẽ ở đầu cầu thang dẫn lên một cầu thang hẹp hơn. Lên đến trên cùng, nàng mở khóa, vào bên trong và đóng cửa lại.

Căn gác xép nhỏ quét vôi trắng trông khá ấm cúng, nhất là khi nàng mường tượng về những chuyện sẽ xảy ra nếu bị bà Dawkins tống cổ ra dường. Thất nghiệp, mái che duy nhất có thể kiếm được là một trong những căn nhà thuê lạnh lẽo, nơi những người ở trọ bị dồn vào các căn phòng chung và những món đồ để dành nho nhỏ của nàng sẽ hoàn toàn biến mất với giá bốn xu một đêm có giường, giảm xuống còn ba xu nếu không giường.

Nàng cũng đã tuyệt vọng nghĩ đến chuyện giãi bày thảm cảnh của mình với các quý bà quý cô ở phố South nhưng quý cô Myrtle sẽ không bao giờ hạ mình đến mức phải cầu xin sự trợ giúp, dù bằng lời nói hay hành động. Nên có một chuyến thăm viếng lịch sự vào buổi sáng và đề cập rằng nàng thấy đây chính là thời điểm thuận lợi để tìm một công việc phù hợp hơn - chuyện này có vẻ khả dĩ chấp nhận được. Chứ thừa nhận mình sắp phải sống ngoài đường đến nơi - nàng không làm nổi. Không thể làm nổi.

Nàng mở tung ô cửa sổ bằng kính để bầu không khí tù túng thoát khỏi căn phòng. Mùi dấm nồng nặc trong khu dân cư lẫn vào mùi hôi hám từ con kênh bốc lên. Trời còn chưa tối hẳn nhưng nàng đã thay áo ngủ và nằm dài, lờ đi cơn ê ẩm bắt đầu lan dần quanh thắt lưng. Một chiếc xăng uých kẹp dưa chuột chả thấm tháp vào đâu, nhưng nàng đã quá mệt mỏi và kiệt sức một cách bất thường, thấm thía cảm giác sợ hãi về việc mình đã làm. Giấc ngủ có vẻ đơn giản mà hạnh phúc.

Nhắm mắt lại, nàng nghĩ về tiểu thư Catherine và mẹ cô, cũng như việc họ nên đeo những đồ trang sức thế nào để làm nổi bật nước da. Chìm vào giấc mơ quay cuồng và mơ hồ về những tấm lụa và giọng nước ngoài, nàng chợt bừng tỉnh khi căn phòng đã chìm vào bóng tối. Một thoáng bối rối vụt qua vì nàng có cảm giác như mình mới chợp mắt được ít phút chứ không phải hàng tiếng đồng hồ.

Tim nàng lại đập mạnh, rộn ràng trong tai giữa sự im ắng đến rợn người. phía xa, tiếng còi tàu vang vọng trong đêm, như thể linh hồn đã thoát hẳn ra khỏi thân xác trói buộc.

Mắt nàng díu chặt vào nhau. Dường như tiểu thư Catherine đang mỉm cười đâu đó, nụ cười chân thành, xinh đẹp, đặt tay lên cánh tay Leda. Quý cô Myrtle giục nàng tỉnh giấc. Có người đang ở trong phòng. Nàng phải tỉnh dậy. Tỉnh dậy, tỉnh dậy, tỉnh dậy - nhưng nàng lại không thể mở nổi mắt. Nàng mệt đến mức có thể ngủ ngay trên phố. Không còn quan trọng nữa. Một cây kéo bạc lấp lánh trong rãnh nước. Nàng với xuống để nhặt nó lên… và một bàn tay đàn ông cản lại. Anh ở đây, thật sự ở đây, ngay trong phòng nàng. Nàng phải tỉnh dậy… nàng phải… phải…

Trong giấc mơ, anh nắm lấy cổ tay nàng và kéo nàng lại gần, ôm nàng sát vào lồng ngực. Nàng không sợ. Nàng không thể thấy anh, đơn giản vì không thể mở đôi mắt nặng trĩu. Nhưng nàng cảm thấy an toàn trong vòng tay anh. Thật an toàn và dễ chịu… an toàn…

ông thể nhắm mắt viết giấy giới thiệu cho Leda làm một chân đánh máy. Dù rất lấy làm tiếc, thực sự lấy làm tiếc, nhưng bà ta không biết gì về cô Leda Etoile ngoại trừ mẹ cô là người Pháp, và viết một điều như thế trong giấy giới thiệu phỏng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.