Hawaii, 1876
Suốt một thời gian dài họ vẫn chưa đến khu phố Tàu. Dojun dạy Samuel cách tấn công, cách cùng ngón cái, các ngón tay và ngón chân làm vũ khí. Cậu học cách thít cổ, luyện chân tay cứng cáp bằng cách đấm đá vào lớp vỏ xù xì của cây kia. Dojun treo lên xà nhà một hòn đá to, nhẵn thín, và Samuel húc trán vào đó cho tới khi những giọt nước mắt cay sè chảy xuống mặt.
Cậu cũng học cách tránh đòn. Cậu đã biết cảnh giác trước những pha tấn công bí mật của Dojun, và khi cậu né không kịp vì quá chậm, Dojun tung cú đánh lại trong chân tơ kẽ tóc. Còn nhiều bài tập khác, như hít thở cùng kỹ thuật rơi và lăn người taihenjutsu, và những bài học mới: cách bảo quản và đánh giá một thanh kiếm, lịch sử và tên những thanh kiếm nổi tiếng nhất, học cách bước đi trong yên lặng, tìm chỗ trốn ở bất kỳ địa điểm nào, học cách hít hơi nóng từ một tách trà và nhận biết thành phần từ hai mươi hai loại khác nhau trên giá của Dojun, học ngồi bất động hàng giờ và cảm thụ thế giới xung quanh, nhận ra những thứ cậu chưa bao giờ để ý tới - bởi ngay cả những vật cực kỳ nhỏ bé cũng có thể mang giá trị.
Thời gian cậu ở bên Dojun có vẻ ngày càng dài hơn thời gian làm những việc khác. Không ai trong nhà tỏ ra quan tâm chuyện đó, họ biết cậu đến Tantalus để rèn nghề mộc và phần còn lại, như một thỏa thuận không lời, là bí mật giữa cậu và sư phụ. Samuel vẫn đi học, giữ khoảng cách với đám con trai khác, tới chỗ Dojun, rồi về nhà và chơi đùa với Kai. Trong bữa tối, cậu kể về những thứ cậu học được từ môn Toán với Ngài Gryphon, nhìn Phu nhân Tess mỉm cười, cảm thấy thật an toàn và may mắn.
Khi Kai bên bảy, cô bé lẻn xuống nhà và thấy một điệu valse trong vũ hội Phu nhân Tess tổ chức để kỷ niệm ngày cưới của ông bà Dominis. Đó là một sự kiện đặc biệt vì bà Dominis không đơn giản là Lydia nữa, mà đã trở thành em gái của tân vương, được gọi là Công chúa Lili’uokalani. Khi khám phá ra những bộ váy, ánh sáng và âm nhạc, Kai quyết định mình phải học nhảy và phải được biết đến với danh xưng tiểu thư Catherine.
Dĩ nhiên Robert không chịu tham gia và Kai cũng từ chối chấp nhận ý tưởng về một bạn nhảy nữ nên Samuel trở thành bạn nhảy với cô bé khi luyện tập. Mười lăm tuổi, có thể và mười sáu, cậu chưa từng biết sinh nhật của mình - cậu cao hơn Kai rất nhiều - cô bé chỉ đứng đến eo cậu, nhưng cậu không hề bận tâm về nhiệm vụ, và còn trêu chọc cho Kai cười khúc khích và làm dáng, giả vờ như mình đã là một tiểu thư trưởng thành.
Cậu yêu Kai. Luôn là thế. Cậu từ chối lời đề nghị chính thức nhận nuôi của Ngài Gryphon từ nhiều năm trước, lúc cậu chưa tới mười một tuổi, vì cậu chắc chắn mình sẽ cưới cô bé dù chưa hề nói ra điều đó. Đến giờ cậu vẫn chắc chắn, một thời gian dài sau khi nhận ra đó là ý định tạo ra nhiều áp lực hơn cậu vẫn hình dung lúc bấy giờ.
Nhưng cậu có thể chờ Kai. Cậu đã hạ quyết tâm. Cậu giữ mình trong khuôn phép, vứt bỏ những giấc mơ và suy nghĩ khiến cậu xấu hổ, kiềm chế cơ thể bằng những bài học của Dojun. Ở bên Kai thật nhẹ nhõm, cảm giác của cậu với cô bé không hề giống cảm giác khi thấy một phụ nữ Hawaii cưỡi trên lưng con ngựa gầy đi ngoài phố, với bàn chân trần và mái tóc xõa xuống lưng như những đợt sóng, ám ảnh cậu suốt đêm ngày.
Dường như những cảnh tượng đó đến từ các bức tường, bầu trời và không khí, ảo giác về những phụ nữ dang rộng tay và chân, những thứ cậu chỉ thoáng nhớ, những đường cong và làn da của phụ nữ. Một lần, khi đang đứng trong cửa hàng đồ ngũ kim ở Honolulu, trong lúc Ngài Gryphon đặt những chiếc bình thủy tinh cho Phu nhân Tess thì một phu nhân người Mỹ bước vào. Bà ta dừng lại nói chuyện với Ngài Gryphon một lát, dáng người nảy nở trong bộ váy giản dị, và Samuel chợt ngửi thấy mùi hương của bà ta: thứ hương trong nồng nàn, kín đáo, bí mật chợt choáng ngợp tâm trí cậu.
Cậu đứng đờ ra. Cậu biết mùi hương đó, cậu thấy đầu bà ta ngả trên gối, khuôn mặt đỏ bừng và bộ ngực ưỡn cong. Cơ thể cậu tràn ngập hơi nồng, sự thèm khát và ghê tởm. Cậu không thể chịu đựng được ánh mắt của bà ta. Cậu quay đi, tưởng tượng khuôn mặt mình áp vào bụng bà ta và hít vào thứ mùi nồng nồng, mằn mặn đó, thèm muốn được nếm nó cho tới khi bà ta lấp đầy trong cậu đến vỡ òa.
Những thứ hiện ra trong đầu khiến cậu bị sốt. Cậu muốn hét lên bảo bà ta hãy về nhà tắm rửa, hãy để cậu được yên.
Cậu rời cửa hàng ra đứng ngoài phố, hít thở sâu. Không đợi Ngài Gryphon, cậu bắt đầu bước đi, rồi chạy. Cậu thấy Kai trong phòng khách ở nhà, đang tập đàn piano, mặt mũi u ám sưng sỉa khi thầy giáo chỉnh lại những nốt giáng thường bị đánh sai. Samuel ngồi xuống cái ghế ở góc phòng mát mẻ, đối diện cửa sổ, nơi ngọn gió trong lành, ngọt ngào thổi qua mặt cậu, lắng nghe những tiếng nhạc lên bổng xuống trầm, lặp đi lặp lại.
Kai là của cậu. Cậu bảo vệ cô bé. Cậu sẽ đảm bảo cuộc sống của cô bé được đúng như nó nên thế. Không gì có thể khiến cô bị tổn thương, lo sợ hay khóc than. Cậu yêu cô bé, và khi Kai đủ lớn, cô bé sẽ yêu cậu.
***
Khi kỳ nghỉ hè đến, Ngài Gryphon hỏi Samuel liệu cậu có hứng thú với vị trí nào ở công ty Arcturus để chuẩn bị cho sự nghiệp tương lai không. Samuel đến làm việc ở văn phòng tại bến cảng, hết sức vui sướng với lời ám chỉ rằng Ngài Gryphon đã coi cậu là người được ông bảo hộ. Ngồi giữa đống nhật ký hàng hải, nghiền ngẫm những bảng kê khai hàng hóa vận chuyển và lưu trữ trong kho, cậu biết được tình hình tài chính của hãng, và dần dần, cậu ngạc nhiên khi nhận ra công ty vận chuyển chỉ là trò giải trí của cha đỡ đầu, rằng lý do không đủ tàu hơi nước và quá nhiều lợi nhuận được rót vào việc duy trì đội thuyền buồm chỉ đơn giản là Ngài Gryphon yêu thuyền buồm và thừa tiền để phung phí vào đó.
Ngài Gryphon giàu. Giàu nứt đố đổ vách. Samuel chưa hề có bất kỳ khái niệm về độ giàu có của gia đình đỡ đầu cho đến lúc cậu thấy số tiền lưu thông trong sổ sách công ty. Họ sống thoải mái, nhưng chưa hoành tráng bằng một nửa so với đám doanh nhân Mỹ ở Honolulu. Đội tàu Arcturus có thủy thủ đoàn và được bảo dưỡng tốt hơn bất kỳ đội tàu nào khác và nó hiếm khi bị trục trặc, kể cả trong các cuộc đua. Đó là cách giải trí của người giàu, với một con tàu luôn được neo tại cảng Honolulu đợi lệnh Ngài Gryphon bất cứ lúc nào ông muốn.
Các nhân viên văn phòng rất sẵn lòng giải thích cho Samuel về nguồn gốc thực sự của số tiền: đó là những tài sản của dòng họ Ngài Gryphon ở Anh quốc, và phần ủy thác khổng lồ ông quản lý cho vợ. Khi nghe chi tiết, trái tim Samuel trở nên giá lạnh vì lo sợ.
Cha mẹ Kai giàu không tưởng. Cậu không thể cầu hôn cô bằng đôi bàn tay trắng.
Cậu luyện tập với Dojun và làm việc suốt cả mùa hè ở văn phòng công ty. Sang tháng Chín, cậu nói với Ngài Gryphon muốn tiếp tục làm việc hơn là quay lại trường học. Phu nhân Tess có vẻ không vui, bà nói điểm số của cậu rất xuất sắc, và bà hy vọng cậu nghĩ đến chuyện học lên đại học - nhưng điều đó đồng nghĩa với nước Mỹ hoặc Anh quốc. Nghĩa là phải rời xa. Cậu cố thuyết phục bà rằng cậu biết vài cậu bé đã tới học ở Harvard và vài thanh niên từ đó trở về. Họ thanh lịch, thời thượng, và thích thể hiện điều đó nhưng đều rất ngu ngốc. Bà nói về Oxford và nền giáo dục ở đó. Cậu nói mình thích công việc ở hãng tàu, và hứa sẽ đọc hết số sách các sinh viên Oxford vẫn đọc. Bà nói cậu xứng đáng được giáo dục đàng hoàng hơn ở Honolulu. Cuối cùng, cậu khóa chặt hai tay sau lưng và đứng quay mặt về hướng khác, nhìn chằm chằm vào bóng râm lấp lóa của cổng lanai và xin bà đừng bắt cậu đi xa.
Không.
Xin Chúa, không.
Và bà đã không làm vậy.
Samuel quyết định cậu không có tư cách gì để chỉ bảo Ngài Gryphone phải quản lý việc kinh doanh như thế nào. Cậu làm việc và học hỏi. Khi những cuốn sổ cho thấy một tên Ling Hoo chắc chắn đã ăn chặn mười phần trăm số hàng trong kho mỗi lần qua tay hắn, Samuel không kể với bất kỳ người nào. Một ngày kia, cậu chỉ đến Tantalus và hỏi Dojun liệu có phải đã đến lúc họ tới khu phố Tàu.