Quý ông Gerard rất có tài xoay xở để mọi thứ diễn ra theo đúng ý mình. Trước mắt Leda, anh bỗng nhiên trở thành người bệnh ngoan cố nhất, cáu kỉnh quát nạt Sheppard khi viên quản gia đến theo lời gọi, phàn nàn chân đau, từ chối uống thuốc bác sĩ để lại và khăng khăng mình cần hít thở không khí trong lành cùng một bài vận động.
Một cuộc khủng hoảng nhỏ diễn ra sau đó, để rồi một khung cửa sổ mở, một chiếc ghế trên sân thượng hướng ra khu Park Lane, một băng ghế ở vườn sau và cuối cùng là một chuyến đi quanh công viên bằng xe ngựa đều bị gạt hết. Anh muốn tập luyện. Anh không quen bị giam hãm và ngồi một chỗ. Rất ngắn gọn, anh muốn đi bộ.
Vì anh đã đứng được và đi quanh nhà trong ba ngày qua, không ai thuyết phục nổi anh tốt nhất không nên đi ra ngoài. Anh muốn đề nghị tiểu thư Catherine đi cùng mình. Sheppard thì thầm rằng tiểu thư và anh trai đã đi đạp xe cùng một nhóm quý tộc trẻ tuổi. Lời nhắn được chuyển tới Phu nhân Ashland bất kể bà đang ở chỗ nào trong nhà - và được hồi đáp bà sẽ không tham dự vào một việc vô nghĩa như đi bộ trong công viên cùng Samuel. Quý ông Gerard khi đó đã mặt nặng mày nhẹ với Leda và nói hai người họ sẽ đi; và không, anh không cần một người giữ cửa hay một cô hầu hay một cái xe lăn khốn kiếp - vì công viên ở ngay bên kia đường thôi, lạy Chúa.
Kiểu ăn nói thiếu kiềm chế giống một tên du côn khiến Sheppard ngạc nhiên đến độ phải ưng thuận ngay lập tức. Leda thấy việc nhắc nhở ông chủ mình trước mặt người hầu là không thích hợp nhưng nàng vẫn ném cho anh một cái nhướng mày khẽ theo kiểu của quý cô Myrtle.
Ngoài vết thương của anh, nàng không tìm thấy lý do nào thỏa đáng cho việc dạo chơi cùng một quý ông độc thân trong công viên mà không có người đi kèm. Tuy nhiên, khi đánh bạo nhắc đến chuyện này, nàng đã nhận được thái độ đe dọa rõ ràng đến mức Sheppard cũng tán thành việc cô Etoile nên chăm sóc cho anh trong chuyến đi bộ ngắn này.
Vậy nên Leda và quý ông Gerard đi dạo trong công viên. Họ vào ở cổng này, quý ông Gerard khá nhanh nhẹn trên hai cây nạng, ra ở cổng khác, nơi anh có thể thuê một chiếc xe bốn bánh từ bãi đỗ ngay góc đường.
Phải mất một lúc nàng mới nhận ra đó là một màn kịch hoàn hảo - anh chẳng quan tâm gì đến chuyện đi bộ. Với cảm giác như sắp tận thế, nàng nghe anh nói địa chỉ cho người đánh xe. Chiếc xe cũ kỹ chạy ầm ầm và kêu lạch cạch, dọc theo đường Piccadilly, tránh những đám đông ở phía trước Điện Buckingham, lắc lư giữa dòng xe cộ tấp nập trên đường Strand. Khi qua cầu, mùi dòng sông và mùi dấm chua quen thuộc xộc vào mũi Leda, nặng hơn cả mùi ám khói lâu ngày và mùi mồ hôi trong xe.
Quý ông Gerard đang quan sát nàng. Nàng có thể thấy khuôn mặt anh ngay đối diện, nghiêng nghiêng trong ánh sáng yếu ớt từ ô cửa sổ bụi bặm và khi chiếc xe băng qua một ngã tư có ánh nắng chiếu xuống giữa các tòa nhà, ánh sáng yếu ớt đó chuyển thành một màu vàng rực tỏa trên mặt anh.
“Cô không thích quay về chỗ này,” anh nói, phá tan sự im lặng giữa hai người.
Leda ấn những đầu ngón tay đeo găng vào nhau. “Không hẳn vậy.”
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh sáng soi rõ khuôn mặt, thắp lên ngọn lửa lạnh lẽo. “Tôi cần cô,” anh nói. “Rất xin lỗi.”
Nàng không muốn anh xin lỗi. Nàng khá muốn được anh cần đến.
Anh kéo dây phanh. Khi xe đi chậm lại, thái độ của anh như vừa thách thức vừa dò hỏi, Leda nhìn sang bên và nhận ra họ ở ngay trước đồn cảnh sát. Nàng nắm mép ghế khi cỗ xe dừng hẳn lại sau một cú lắc mạnh.
“Cô sẵn sàng chưa?” anh hỏi.
Những ngón tay nàng bấu chặt vào cái nệm. “Tôi phải làm gì?”
“Tiếp tục thở,” anh nói với nụ cười nửa miệng. “Và làm những gì cô cho là tốt nhất.”
“Ông không có kế hoạch gì sao?”
“Làm sao có được?” Câu hỏi khá nhẹ nhàng. “Tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra.”
“Nhưng chắc chắn…” Nàng bồn chồn xòe tay rồi lại nắm chặt vào.
“Hãy nghĩ chúng ta là hai con mèo,” anh nói. “Có thể chúng ta sẽ là loài hổ. Có thể chúng ta chỉ là mèo nhà. Không quan trọng. Đến đúng thời điểm chúng ta sẽ biết.”
“Quý ông Gerard,” nàng thì thầm, “ông điên rồi.”
Nàng ước giá mà anh chọn một chỗ khác để xuống xe. Nhưng rõ ràng ở khu vực này, chỗ đỗ xe an toàn nhất chính là đối diện đồn cảnh sát. Quý ông Gerard không giải thích hay thanh minh khi người đánh xe mở cửa, chỉ bảo chờ ở đó với thái độ quyết đoán của tầng lớp thống trị - nếu đã chọn dừng lại ở một nơi như thế này, anh cũng không cần quan tâm người đánh xe nghĩ gì.
Nhưng nàng đã sợ hãi khi anh tuồn cho người đánh xe một tờ giấy bạc và bảo anh ta vào đồn gọi một cảnh sát ra. Nàng ôm một hy vọng nhỏ nhoi có thể xuống ở phía bên kia cỗ xe mà không bị ai phát hiện - nhưng quý ông Gerard đã nghiêng người về phía trước, giữ cánh cửa mở và vẫy nàng bước ra. Chân vừa chạm đất, nàng ngước mắt lên đúng lúc thấy khuôn mặt kinh ngạc của Hạ sĩ MacDonald.
“Thưa cô!” Anh ta đưa tay ra giúp nàng bước lên vỉa hè. “Ồ, thưa cô, rất vui được gặp! Chúng tôi đã sợ cô…” Anh ta dừng lại, vẻ nhẹ nhõm bất ngờ chuyển thành bối rối. Anh ta buông cánh tay nàng ra như thể bị bỏng.
“Xin chào anh, hạ sĩ,” quý ông Gerard nói, đặt cái chân lành lặn trên bậc lên xuống và hạ người gọn gàng xuống cặp nạng. Người đánh xe bước tới như muốn đỡ anh nhưng đó là cử chỉ không cần thiết, bởi anh đã đứng vững trên vỉa hè và chìa tay cho viên cảnh sát.
“Đây là ông chủ mới của tôi,” Leda nói nhanh.
“Samuel Gerard,” anh nói, lờ đi sắc u ám trên khuôn mặt Hạ sĩ MacDonald. Rồi bắt chặt bàn tay miễn cưỡng của anh ta. “Từ Honolulu. Đảo quốc Sandwich. Tôi hiện đang ở khu Park Lane.”
“Tôi là thư ký của quý ông Gerard,” Leda nói thêm, sợ viên hạ sĩ có thể hiểu lầm.
Nhưng anh ta vẫn hiểu lầm. Nàng có thể thấy mặt anh ta biến sắc, những đốm tàn nhang trở nên rõ ràng. “Thư ký,” anh ta nhắc lại bằng giọng lạnh nhạt, không rời mắt khỏi quý ông Gerard. “Cô tìm được chỗ tốt quá.”
Lời nói có thể tử tế nhưng cách anh ta nói thì không hề tử tế chút nào. Leda khổ sở hít một hơi dài nhưng trước khi nàng kịp cất tiếng, bàn tay rắn rỏi của quý ông Gerard đã nắm lấy khuỷu tay nàng.
“Cô Etoile phải lấy lại ít đồ ở phòng trọ. Cô ấy cũng đoán bà chủ nhà sẽ giở trò ức hiếp để cưỡng đoạt vài thứ đáng giá và nhiều khả năng xảy ra tranh chấp nhỏ. Nhẽ ra không dám phiền đến anh, nhưng anh thấy đấy… tình trạng hiện giờ của tôi không tiện để bảo vệ cô ấy như mong muốn. Tôi tự hỏi không biết anh có thể bớt chút thời gian đi cùng chúng tôi không?”
Leda cảm giác sự đụng chạm của anh chẳng khác nào dấu sắt nung. Thái độ sở hữu rõ rệt đã xác nhận mọi phỏng đoán của Hạ sĩ MacDonald. Nàng gần như đã nghĩ anh ta phẫn nộ đến mức có thể nhảy vào tấn công quý ông Gerard.
Nhưng viên cảnh sát chỉ đưa hai tay lên nắm thắt lưng. “Tôi chưa biết, thưa ông. Tôi phải xin phép ông thanh tra.”
“Cảm ơn anh,” quý ông Gerard nói, như thể vấn đề đã được dàn xếp ổn thỏa.
Lúc quay đi, Hạ sĩ MacDonald không nhìn Leda. Anh ta thậm chí không nói gì với nàng.
“Anh ta nghĩ tôi nói dối,” nàng nói với vẻ ngượng ngùng đầy tuyệt vọng. “Anh ta không biết rõ cô, nhỉ?” Quý ông Gerard chẳng chịu thả tay nàng ra. “Nhưng anh ta nghĩ…”
“Như vậy tốt hơn. Cứ để anh ta nghĩ vậy.”
“Ồ,” Leda sợ hãi nói khi thấy Thanh tra Ruby bước qua cửa đồn. “Ồ, làm ơn…”
Quý ông Gerard buông cánh tay nàng ra tức thì. Anh hơi lùi lại, giữ một khoảng cách lịch sự giữa hai người.
“Cô Etoile!” Lời chào của ông thanh tra nồng nhiệt hơn, ông bắt tay quý ông Gerard và chúc mừng công việc mới của nàng, như thể đây là một buổi ghé thăm bình thường, chép miệng vì vết thương của quý ông Gerard và khẳng định sẵn lòng cử MacDonald đi theo họ để tránh gặp rắc rối với bà Dawkins, đây là phiên trực thường lệ của ông. Viên thanh tra không thể rời khỏi đồn - nhưng ông giữ Leda lại một lát và siết chặt tay nàng khi hai người kia rời đi.
“Thưa cô, cô biết thế này là hơi thiếu đàng hoàng mà,” ông nói nhỏ vào tai nàng. “Cô có chắc chắn mình đang làm gì không?”
“Tôi đang làm việc với tư cách thư ký của quý ông Gerard,” nàng nói với vẻ đề phòng. “Ngài ấy rất tử tế.”
Viên thanh tra nhìn theo hai người đàn ông. “Rõ là một anh chàng bảnh trai.” Ông lắc đầu. “Tội nghiệp MacDonald… tôi dám nói cậu ta đáng bị như vậy, vì đã ngồi đần ra và để bà chị nanh nọc trắng trợn bắt nạt cô. Cậu ta rất căng thẳng từ lúc cô biến mất.”
“Tôi chắc là Hạ sĩ MacDonald không cần phải lo cho tôi,” nàng nói, khắc nghiệt đến nghẹt thở khi cô MacDonald được nhắc đến.
“Ồ, cô đã làm cậu ta hối hận vì việc đó lắm đấy. Giờ hãy bảo trọng, thưa cô. Tôi biết cô rất cừ. Đừng làm điều gì dại dột. Đàn ông loại nào lại thuê một quý cô làm thư ký và đi một mình cùng cô ấy trong cổ xe kín mít cơ chứ?”
“Loại đàn ông rất tốt bụng.” Nàng trở nên phật ý vì những ngờ vực kiểu vậy. “Cỗ xe đẹp hơn sẽ khiến ngài ấy không thể ra vào được nên mới phải chọn loại này. Quý ông Gerard có thể để tôi tự đến đây và lấy đồ từ bà Dawkins, đúng không? Tôi không dám chắc có nhiều ông chủ biết cách quan tâm như thế.”
“Đúng,” ông nói, như thể điều đó chứng minh thêm cho quan điểm của mình. “Đúng, không nhiều đâu. Xin lỗi vì hơi thẳng thắn, thưa cô, tôi sẽ chẳng bao giờ nói vậy nếu không cho nó là quan trọng… nhưng đừng ngạc nhiên nếu ông ta đòi đền ơn. Nếu ông ta còn chưa làm thế thì tôi không thể nghĩ được thứ gì khả dĩ hơn nữa.”
Leda nổi giận. “Vâng, tôi không thể nghĩ ra chuyện gì khả dĩ hơn nữa.” Nàng rít lên. “Thật đó, ông thanh tra - tôi không hiểu sao ông có thể nói ra những lời cay độc như vậy. Tôi có thể cho ông biết rằng ngài ấy là một người vô cùng tử tế, đang yêu tha thiết một nữ thừa kế thuộc dòng dõi cao sang quen biết từ thuở bé. Ngài ấy chuẩn bị đính hôn rồi. Tôi hết sức nghi ngờ ông đã bị ám ảnh bởi những ý nghĩ thấp hèn như mọi người ở khu này.” Nàng đã bước đi nhưng quay lại và quát, “Hơn nữa, ngài ấy bị gãy chân.”
“Với một người đàn ông quyết đoán thì đó chỉ là chuyện nhỏ,” Thanh tra Ruby đáp lại với vẻ hiểu biết.
“Chào tạm biệt,” nàng dứt khoát nói, sau đó quay đi và băng sang đường, nhấc váy lên để chạy theo ông chủ của mình.
***
Hai con mèo. Leda không biết nàng cần phải làm gì. Nàng không thể tin quý ông Gerard lại liều lĩnh đến độ yêu cầu cảnh sát đi theo họ đến chỗ anh từng phạm tội. Nàng thực sự nghĩ có lẽ đầu óc anh có vấn đề, và điều này làm nàng thêm sợ hãi vì đã lún sâu đến tuyệt vọng vào âm mưu của anh. Không phải vào xà lim đã là vô cùng may mắn.
Đây là hậu quả, nàng nghĩ, khi dính dáng tới các quý ông. Họ quá viển vông, thích nghĩ mình là con hổ, là mèo hoang hay thứ gì đó tương tự, trong khi họ nên ngồi ở nhà với cái chân gãy đặt trên trường kỷ lót đệm, yên lặng nghỉ ngơi và nghe người khác đọc báo. Leda có giọng đọc rất tốt và vô cùng sẵn lòng góp phần vào đó.
Thay vào đó, nàng nghe thấy giọng mình hơi run rẩy khi chào bà Dawkins.
“Quay lại rồi sao?” Bà chủ nhà lật đật ra khỏi phòng khách khi có tiếng động ở cửa trước. “Tôi đoán cô sẽ về mà, thưa quý cô Kiêu Kỳ… và cả quý ông của cô nữa chứ. Xin chào ngài…” Vẻ hòa nhã của bà ta đột ngột biến mất khi thấy Hạ sĩ MacDonald đẩy cánh cửa. “Nào, nào… chuyện gì thế này?”
Viên cảnh sát trông còn sưng sỉa hơn, liếc ngang về phía Leda với vẻ kết tội. Nàng lờ anh ta đi. Anh ta cũng chẳng tử tế gì hơn bà chị mình, sẵn sàng nhảy tới bất kỳ kết luận hèn hạ nào chỉ với một bằng chứng nhỏ nhất. Leda tự nhủ mình thật may mắn khi thấy được bản chất của anh ta.
Nhưng dẫu thế nào thì đây cũng là một tình huống bẽ mặt. Dù bà Dawkins không nói rõ quý ông Gerard từng vào phòng Leda nhưng nàng sợ chuyện đó đã rõ mồn một.
“Cô Etoile đến lấy đồ đạc của cô ấy.” Quý ông Gerard khiến thái độ sỗ sàng của bà chủ nhà có vẻ như một sự xâm phạm tùy tiện. Thẳng thắn mà nói, khi đưa mũ cho bà ta, thái độ của anh như thể bà ta là một thứ gớm ghiếc anh thấy trên vỉa hè, khiến Leda cảm thấy dễ chịu hơn chút ít.
“Đồ đạc của cô ta.” Bà Dawkins đặt tay lên ngực. “Sao cơ, tôi rất tiếc, nhưng cô Etoile chỉ để lại căn phòng trống mà chẳng nói gì về đồ đạc của mình. Cô ấy mang hết đi rồi còn đâu.”
“Tôi chưa mang đi!” Leda thốt lên. “Tôi chưa hề sờ tới một món đồ nào.”
“Vậy tại sao nó trống trơn như ngăn kéo của một bà góa vậy, và tôi thì chưa thu được tiền phòng? Tôi đảm bảo mình không hề động đến chúng.”
“Tôi đã trả tiền,” Leda cao giọng. “Tôi đã trả đến ngày thứ Sáu.”
“Cô có biên nhận không?” bà Dawkins hỏi.
“Bà có bao giờ đưa đâu.”
“Không là đúng rồi. Bởi vì cô chưa hề trả tiền, quý cô Hợm Hĩnh ạ. Nhẽ ra tôi nên biết cô là đứa nghèo kiết xác ngay từ đầu. Nếu còn lại thứ gì, tôi đoán mình có quyền bù đắp khoản thiếu hụt bằng cách bán bất cứ thứ rác rưởi nào cô quên không mang theo khi lén lút bỏ trốn. Luật chẳng phải như thế sao, hạ sĩ?”
Viên cảnh sát nhún vai. “Cũng còn tùy.”
“Nhưng bà đã bán cái gương và lược?” Leda lo lắng hỏi. “Chỉ bộ đồ trang điểm của quý cô Myrtle thôi - nếu tôi có thể…”
“Tôi đã bảo Jem Smollet mang hết đi xem bán được bao nhiêu và chẳng có món nào đắt hơn hai silinh,” bà Dawkins càu nhàu. “Tôi không biết gì về bộ trang điểm bằng bạc cả.”
“Bà biết nó làm bằng bạc,” quý ông Gerard nói.
“Một bộ đồ trang điểm… còn có thể làm bằng thứ gì khác nữa?” Bà chủ nhà hỏi lại bằng giọng cáu kỉnh.
“Mai rùa. Ngà voi. Gỗ. Rất nhiều chất liệu,” anh nói lý lẽ. “Anh ta trộm nó khi nào?”
Bà Dawkins phẩy tay. “Trộm nó! Đừng nói như vậy. Tất cả những gì tôi biết là cô ả này chưa trả tiền phòng.”
“Thế này đã đủ cho khoản nợ của cô ấy chưa?” Anh giữ thăng bằng trên một cây nạng và rút ví từ túi trong của áo khoác. “Tôi sẻ trả nốt chỗ còn lại. Bao nhiêu?”
Bà Dawkins lắc lư tiến tới. “Hai mươi silinh một tuần, với một cô ả mua vui cho khách.”
“Tôi chưa bao giờ mua vui cho khách!”
“Sao thế cô, tôi đã thấy tận mắt…”
Quý ông Gerard ngắt lời bà chủ nhà, “Bà đã bán bộ đồ trang điểm, vậy tôi trừ bớt bao nhiêu tiền nào?”
Cái cằm hai ngấn của bà Dawkins rung rinh khi bà ta định nói rồi lại lưỡng lự. Ai cũng thấy bà ta muốn cả hai mươi silinh mà không phải trừ đi đồng nào. Nhưng bà ta có vẻ hơi nhụt chí khi gặp ánh mắt của anh.
“Bà không nhớ sao?” anh hỏi, bằng giọng nhẹ nhàng được kiềm chế. “Không hơn hai silinh, như tôi đã nói,” bà ta lẩm bẩm.
“Bà không thạo chuyện tính toán à, bà Dawkins?” Giọng anh đúng như của một con hổ, to lớn và ngái ngủ, tuy vẫn gầm gừ lịch sự nhưng đã bắt đầu ve vẩy cái đuôi.
“Đồ mạ thôi,” bà ta nói, nhìn anh đưa cái ví tiền ra xa như bị thôi miên. “Không phải bạc thật.”
Anh nhìn sang Leda. “Tôi nghi ngờ mọi thứ đã bị dịch chuyển. Cô nên xem đi.”
“Ồ, không, cô không được.” Bà chủ nhà lập tức tỉnh lại. “Cô chưa trả tiền, cô không có quyền đặt chân lên gác, thưa cô.”
“Tôi trả rồi! Chính bà đã lấy tiền trên bồn rửa mặt của tôi.”
Quý ông Gerard không tham gia vào cuộc cãi vã, chỉ đơn giản nhấc cặp nạng lên bậc thang đầu tiên và bắt đầu đi lên. Bà Dawkins túm tay anh nhưng không hiểu bằng cách nào anh đã tránh được, bà ta bị vấp và ngã ra sau, kèm theo một tiếng kêu lớn.
“Ôi, đầu gối của tôi! Đầu gối của tôi hỏng rồi!”
Quý ông Gerard nhìn lại. “Xin bà thứ lỗi. Tôi làm bà đau ư?”
“Ôi, bớ người ta. Đỡ tôi ngồi xuống nào.” Bà ta bám chặt lấy Leda và Hạ sĩ MacDonald. Hai người đỡ bà ta tới chiếc ghế trong phòng khách. Bà ta đổ ập xuống với một tiếng rên rỉ và lúc lắc hai gò má bự phấn.
Quý ông Gerard chống nạng đi theo họ tới cửa. “Có lẽ nên dùng chút nước nóng,” anh gợi ý. “Bác sĩ đã khuyên tôi như vậy.”
“Không cần nước nóng,” Hạ sĩ MacDonald cộc cằn nói. “Bà ta sẽ khỏi nhanh thôi. Đi nào, thưa cô - tôi không thể ở đây cả ngày được. Ông không cần đi lên với cái nẹp chân kia đâu, thưa ông.”
Leda nhìn quý ông Gerard với vẻ bất lực, nhưng anh chỉ đứng đó, để cho viên cảnh sát bước qua. Anh không nói cảm ơn nhưng rõ ràng lời đề nghị của Hạ sĩ MacDonald cũng chẳng nhã nhặn gì cho cam.
“Mời cô,” Hạ sĩ MacDonald nói ngắn gọn, đứng chờ nàng ở chân cầu thang, trong khi Leda nhấc váy và leo lên.
Nàng quay lại nhìn một lần, qua hàng chấn song ở dãy cầu thang đầu tiên. Quý ông Gerard có vẻ rất hứng thú với một miếng băng trên quần còn viên hạ sĩ đi lên ngay đằng sau nàng.
Đến tầng áp mái, Hạ sĩ MacDonald đứng sát vai nàng trong lúc nàng mò mẫm dưới ánh sáng nhập nhoạng để tìm chìa khóa và tra nó vào ổ, sát đến nỗi nàng cảm nhận được hơi thở của anh ta trên gáy.
Với một tiếng “cạch” và cọt kẹt, cánh cửa mở ra. Leda bước vào phòng, trống trơn như bà Dawkins đã nói, chỉ còn lại cái giường và bàn ghế.
Giờ thì sao? Áo choàng cũng mất, chậu rửa, giỏ đựng đồ may - những thứ đó không mấy quan trọng, nhưng mất cái gương và lược của quý cô Myrtle…
Và quý ông Gerard trông đợi nàng làm điều gì? Nàng đang làm gì ở đây? Nàng đoán anh có lý do để muốn tự vào phòng nàng, nhưng rõ là anh chẳng hề cố gắng. Có thể, sau khi giải quyết ổn thỏa với bà Dawkins, anh cần Leda cầm chân - viên cảnh sát để theo đuổi một mục tiêu bí ẩn ở chỗ khác.
“Tôi không tin nổi, thưa cô,” Hạ sĩ MacDonald nói với vẻ căng thẳng. Nàng quay lại, đối diện với anh ta. “Tôi cũng vậy. Toàn bộ đồ đạc của tôi!”
“Tôi không quan…” Anh ta túm tay nàng. “Tôi không quan tâm đồ đạc. Tôi không tin chị tôi đã nói đúng về cô.”
“Chị gái anh,” Leda nhắc lại, lùi ra sau.
“Tôi cứ nghĩ cô là người tử tế, tôi cứ nghĩ cô là cô gái thật thà.” Mặt anh ta đỏ bừng, giọng nói tha thiết. “Tôi đã đợi. Tôi đã đối xử với cô đầy tôn trọng. Tôi đã muốn kết hôn với cô.”
Nàng giật cánh tay ra. “Tôi hoàn toàn thành thật, hạ sĩ ạ. Và tôi mong anh không nói chuyện này với tôi.”
Anh ta nắm cả hai cánh tay nàng, bàn tay bóp chặt đến nhói đau. “Có phải đây là lần đầu? Cô đã bao giờ bỏ trốn với đàn ông chưa?”
“Bỏ tay ra!” Máu dồn xuống những đầu ngón tay. Nàng cố vặn vẹo để thoát ra nhưng không thể.
“Mary đã cảnh báo tôi. Chị ấy cảnh báo tôi rằng cô chẳng có gì tốt đẹp hơn thân phận cô. Nhưng cho tới khi chính mắt tôi nhìn thấy…” Giọng anh ta chua chát, lôi nàng vào sát ngực.
“Anh đi quá giới hạn rồi đấy!” Leda hét lên. Nàng đẩy anh ta nhưng anh ta chỉ nắm tay chặt hơn nữa. Rồi anh ta gí mặt vào gần mặt nàng, và Leda kinh hãi ngửa ra sau. Nhẽ ra nàng có thể gào lớn, nàng cảm thấy mình phải làm vậy, nhưng lại chỉ đẩy và cố thoát thân, trong khi anh ta cứ ghì chặt và sát hơn.
“Hạ sĩ!” Nàng thở dốc, cố lùi ra càng xa càng tốt. “Buông tôi ra!”
“Buông cô ra ư! Để cô đi với gã đó vì gã đẹp trai và đồi bại, phải không. Tôi biết loại người như gã. Và như cô nữa. Tình cảm của một người đàn ông chất phác chẳng là nghĩa lý gì với cô, phải không?” Anh ta lắc tay nàng. “Chẳng là gì ngoài những thứ cô có thể kiếm chác được - như Mary đã nói.”
“Hạ sĩ MacDonald!” Leda vặn người thoát được.
Nàng thấy quý ông Gerard ở ngưỡng cửa và kêu lên một tiếng nhẹ nhõm pha lẫn xấu hổ.
Anh không nói gì - chỉ nhìn viên cảnh sát bằng ánh mắt dò xét. Rồi anh dựa cặp nạng vào tường, chống tay lên khung cửa.
“Ồ, muốn đánh nhau à?” Hạ sĩ MacDonald ngông cuồng hỏi. Anh ta tiến một bước về phía quý ông Gerard, hai bàn tay nắm lại. “Tao sẽ cho mày biết mùi, gã Ma Cô, bất kể mày có bị què hay không. Đó là thứ mày muốn hả?”
“Không hẳn vậy,” quý ông Gerard thì thầm. Leda thấy rất rõ con hổ trong thế đứng thoải mái, sẵn sàng của anh, tập tễnh nhưng vẫn giương ra bộ vuốt sắc nhọn.
Nàng chợt thấy e ngại cho Hạ sĩ MacDonald, người không hay biết về tình cảnh của mình - đang nhún nhảy và thở phì phò mà chẳng thấy được mối nguy hiểm. Nàng hít sâu khi anh ta tung ra một cú đấm toàn lực.
Quý ông Gerard dường như chỉ bước qua anh ta. Trong một khoảnh khắc họ cùng đứng trên ngưỡng cửa và rồi Hạ sĩ MacDonald lảo đảo lao ra hành lang, túm lấy tay vịn cầu thang để không bị ngã xuống, còn quý ông Gerard đã đứng trước mặt Leda, chắn giữa nàng và viên cảnh sát.
Nàng nghe thấy Hạ sĩ MacDonald quay lại, tiếng giày lộp cộp và hơi thở dồn dập. Nàng xoa hai cánh tay đau và liếc qua người quý ông Gerard. Viên hạ sĩ đang đứng ở cửa. “Lẽ ra tôi đã cưới cô.” Anh ta lẩm bẩm. “Chống lại Mary và tất cả! Hãy xem gã cho cô thứ gì!”
Leda thấy miệng mình mếu máo, nước mắt hòa lẫn với nỗi buồn và sự kích động. “Anh sẽ không làm thế,” nàng nói thật khẽ. “Anh thậm chí không nói đỡ cho tôi với chị gái anh. Tôi muốn anh đi khỏi đây ngay!”
“Gã là tên rác rưởi! Cô… hay nhìn gã đi. Cách xa cả dặm đường cô cũng có thể biết gã là loại người thế nào. Hãy nhìn gã đi. Thấp hèn và ti tiện, đó là loại người như gã. Cô nghĩ gã đẹp trai ư, nhưng chỉ là cặn bã. Rồi cô sẽ biết gã muốn gì ở cô.” Anh ta bấu chặt khung cửa và đứng thẳng lại. “À, thưa cô… cô - là đồ chết tiệt. Cả hai người!” Anh ta quay đi và xuống thang.
Tiếng giày của anh ta vọng lại trong sự yên tĩnh. Quý ông Gerard đứng bất động, vẫn nhìn ra khung cửa mở trong tiếng bước chân xa dần. Khi âm thanh từ cửa lớn chỉ còn và một sự rung động khe khẽ, anh mới xoay người lại. Vẻ mặt anh lạ lẫm, mờ mịt, như thể ngay lúc đó không nhận ra nàng là ai.
Nhưng biểu hiện đó lập tức biến mất. Anh dựa vào cái bàn và nhấc người lên đó, giữ thăng bằng với một đầu gối co lại và bàn chân đặt trên mặt gỗ. Anh đứng dậy, duỗi thẳng cái chân bị nẹp qua mép bàn, với lên xà nhà. Bằng cả hai tay, anh đu lên cao, cưỡi lên cái rầm và tuột xuống phía bên kia, chỉ trong một chuyển động trôi chảy nhẹ nhàng. Rồi anh đã đứng trên sàn, tay cầm cái túi có quai bọc một vật vô cùng quen thuộc, hình dáng dài và hẹp.
Nàng chăm chú nhìn cái túi, nhưng anh không cho nàng chút thời gian nào để nghĩ về nó. “Giấu dưới váy cô,” anh nói khẽ, đưa thứ đó cho nàng.
“Gì cơ?”
Anh không trả lời mà kéo nàng về phía mình và định quỳ một gối xuống, nhấc gấu váy lên. Leda suýt kêu lên nhưng đã kịp bịt tay vào miệng kìm lại. Nàng vồ cái túi, giật váy khỏi tay anh. “Tôi tự làm được,” nàng rít. “Nếu ông vui lòng, quý ông Gerard.”
Anh đứng thẳng dậy với bộ dạng mà nàng khó lý giải. Nàng lườm anh. Anh quay đi, tựa vào mép bàn để đẩy người tiến tới một bước với lấy đôi nạng. Bà Dawkins gào to bên dưới. Leda kéo váy lên bằng đôi tay run rẩy, vừa giấu thanh kiếm vừa canh chừng để chắc chắn quý ông Gerard không nhìn thấy cảnh đó.
Anh không nhìn. Anh chỉ cầm cặp nạng và bắt đầu chậm rãi xuống cầu thang.
Không thể dằn lại cơn lo lắng, Leda mở dây buộc túi. Bên trong, chuôi kiếm màu vàng lóe lên một tia sáng.
Nàng thở hổn hển vì kinh hãi. Sao nó lại ở đây, khi cảnh sát đã tìm ra nó? Một gã điên. Anh đúng là một gã điên.
Vội vã, nàng trượt cái túi qua phần khung thép nâng váy và lóng ngóng buộc dây vào cạp. Cuối cùng nàng phải bỏ một bên găng ra để xử lý sợi dây. Trọng lượng của cái túi quá bất tiện và nàng phải thắt nút đến ba lần, sợ hãi đến tột độ rằng nó sẽ tuột ra. Khi bước đi, thanh kiếm đập vào hai chân nàng - nàng phải kéo nó sang bên và phủ lớp váy lót bằng lụa ra ngoài, trong khi bà Dawkins đang nói to bên dưới sẽ không để bất cứ trò vụng trộm nào diễn ra ngay trước mũi mình.
Leda túm váy và hấp tấp xuống nhà. Quý ông Gerard đã đứng ở chân cầu thang, nói chuyện với bà chủ nhà vừa nhảy lò cò vào. Khi Leda đến tầng một, anh đang cúi người về phía bà Dawkins theo kiểu đe dọa, bà chủ nhà rúm người trong ghế, ánh mắt vẫn dán chặt vào mặt anh. Anh không ngừng nói khi Leda bước qua, nhưng nàng chẳng còn tâm trạng nào nán lại và nghe xem anh nói gì bằng thứ giọng trầm trầm ghê gớm kia.
Nàng bước ra cửa, đeo găng lại, bước nhanh trên phố. “Ngài ấy sẽ ra sau một lát,” nàng nói với người đánh xe, tự mở cửa, chui vào trong từ phía khuất với đồn cảnh sát. Nàng ngồi vào cái ghế bốc mùi mốc với thanh kim loại ấn vào chân, rối rít chỉnh lại váy, cố làm nó phủ xuống thật tự nhiên, nhưng chỗ cong của thanh kiếm cứ dựng lên ở ngang gối khiến nàng e sợ nó sẽ trở thành điểm nhấn vô cùng bắt mắt.
Quý ông Gerard đã ra tới nơi. Người đánh xe cất cặp nạng sau khi anh đã tự nhấc mình vào trong xe. Anh ngồi sâu vào chiếc ghế đối diện nàng lúc cửa đóng lại.
Chiếc xe lắc lư tiến về phía trước. Leda úp mặt vào một bàn tay, bỗng cảm thấy người rũ ra như chiếc váy sũng ướt. Nàng hít vài hơi thật dài, điều hòa hơi thở rồi ngẩng mặt lên. “Ôi lạy Chúa.” Nàng nuốt thêm vài hớp không khí đầy mùi xe cũ và vội vã đẩy ra khỏi phổi. “Ôi lạy Chúa.”
Quý ông Gerard đang nhìn vào chỗ phồng lên trên váy nàng. Leda phủi phủi chỗ lộ liễu đó, cố làm nó biến mất.
“Tôi tin cô đã đeo ngược nó,” anh nói nhẹ nhàng.
“Làm sao tôi biết được cơ chứ?” Nàng lại kéo váy. “Chúng ta sẽ xử lý nó sao đây? Tôi nghĩ cảnh sát đã tìm thấy nó rồi mà?”
“Rõ ràng họ chưa tìm được.”
“Nhưng… trên báo…”
“Thật hay ho. Tôi nghĩ phải có một bản sao. Lý do vì sao thì tôi không rõ. Nhưng ai đó đã quyết định cứu các quan chức ngoại giao khỏi nỗi hổ thẹn này và dâng thanh kiếm giả lên Nữ hoàng.” Anh nhún vai. “Cũng chả khác gì. Tôi đã làm xong những gì mình muốn.”
“Chuyện này quá kỳ cục với tôi. Vậy chúng ta sẽ xử lý nó sao đây?
“Mang nó lên phòng cô. Có chỗ nào để giấu nó mà không bị cô hầu trông thấy trước tối nay không?”
“Phòng tôi!”
“Trừ phi cô muốn đưa nó cho tôi ngay lúc này. Tôi sẽ cố giấu nó dọc theo miếng nẹp nhưng đoán là rất khó suôn sẻ.”
Leda thấy rõ anh nói đúng, nàng cũng không muốn nhấc váy lên và tháo cái túi ngay trong xe, còn anh ngồi nhìn từ ghế đối diện. Nàng cau mày nhìn những ngôi nhà lướt qua bên ngoài ô cưa sổ cáu bẩn. “Tôi cho là… nó nên được giấu dưới lớp khăn trải bàn trang điểm. Nhưng chỗ đó sẽ được quét dọn vào buổi sáng.”
“Tôi sẽ lấy nó trước lúc đó.”
Nàng lập tức quay sang anh. “Bằng cách nào?”
Anh chỉ khẽ nhếch môi, không hẳn là một nụ cười. Anh có vẻ lơ đãng, tâm trí như đang ở một nơi xa xôi kể cả khi anh đang nói chuyện với nàng ở khoảng cách nửa mét.
Leda rên khẽ, dùng ngón tay ấn quanh sống mũi. Anh là kiểu đàn ông khó tính kỳ quặc, một tên trộm, và sẽ lại mò vào phòng ngủ của nàng lúc nửa đêm để lấy lại món đồ trộm cắp.
“Cô sẽ đứng về phía tôi chứ?” anh hỏi.
Nàng ấn những ngón tay mạnh hơn và gật đầu.
“Cô Etoile,” anh nói dịu dàng, “cô đúng là một quý cô phi thường.”
***
Hôm đó cả gia đình dùng bữa tối ở nhà và Leda thấy mình cũng có một chỗ tại bàn ăn. Quý ông Gerard ăn riêng trong phòng, nói rằng chuyến đi bộ trong công viên khiến anh thấy mệt mỏi, một cái cớ rất hợp lý.
Nàng được xếp ngồi ở cuối bàn, cạnh Phu nhân Ashland. Bên phải bộ đồ ăn của bà có một cái bát đen sáng bóng nằm giữa những chiếc đĩa pha lê và đĩa sứ dễ vỡ. Nó đựng một nhúm vỏ dăm bào có mùi thơm, bên trên để mảnh lụa đen hình vuông. Một chiếc nhẫn bạc trang sức giản dị nằm giữa mảnh lụa.
Phu nhân Ashland không chạm vào cũng không ngắm nghía chiếc nhẫn, nhưng Leda thấy bà nhìn nó vài lần khi trò chuyện về những rắc rối ở hòn đảo và chuyến đi của quý ông Gerard. Khi nhóm phụ nữ đứng dậy, Phu nhân Ashland cầm cái bát theo, dừng lại trong hành lang để bảo con gái và Leda rằng một lát nữa bà mới xuống phòng khách.
“Đó là một trong những món quà của Samuel,” tiểu thư Catherine nói nhỏ. “quà của anh ấy luôn gây tò mò nhất - chúng ẩn chứa những thông điệp và tôi chẳng thể nào đoán ra. Nhưng anh ấy rất dễ thương. Tất cả đều mang nhiều ý nghĩa với mẹ tôi, cô biết đấy, kể cả khi đó chỉ là những cọng lông chim, một mảnh vải hay đại loại vậy. Tôi thích tặng bà những thứ thực tế hơn. Bà thường xuyên cần những quyển sổ mới, Giáng sinh năm ngoái tôi đã tiết kiệm tiền tiêu vặt và đặt thợ mộc làm chiếc tủ kính để bà đựng các mẫu vật. Kết quả rất tuyệt. Năm nay tôi sẽ phải nghĩ nên tặng thứ gì, vì có thể chúng ta sẽ ở Westpark vào thời gian đó. Nhiều khả năng cô phải giúp tôi.”
Leda vui vẻ tham gia vào nhiệm vụ dễ chịu đó cho tới khi cà phê được mang lên và Phu nhân Ashland quay lại, sau đó tới đám đàn ông, khi cuộc trò chuyện xoay sang đề tài chính trị cùng nhiều cái tên không thể phát âm nổi và những chuyện phức tạp chưa bao giờ được đề cập tới về đường, những thỏa thuận và tình trạng thiếu hụt lao động. Leda lặng lẽ ngồi nghe. Nàng sẵn sàng ngồi tới tối muộn, hy vọng nếu quý ông Gerard có lẻn vào phòng mình thì anh sẽ làm chuyện đó khi nàng vẫn ở dưới nhà, nhưng cuối cùng nàng cũng chẳng còn lý do gì nán lại khi cả Phu nhân Ashland và con gái đều đứng dậy đi ngủ vào lúc mười giờ.
Cái túi đựng kiếm vẫn ở dưới bàn trang điểm khi nàng về phòng. Nàng không thay quần áo, định ngồi đợi anh, dù sao cũng đứng đắn hơn và ngủ say trong lúc chờ một người đàn ông độc thân vào phòng riêng.
Nàng ngồi trong ghế đệm và cầm quyển sách duy nhất trong phòng, bàn tay vuốt trên những trang giấy mịn và dai, được trang trí bằng mẫu ren hình hoa cúc phương Đông. Cuốn sách được viết bằng cả tiếng Anh và những ký tự nét chân chim trông như tiếng Trung Quốc, với hình ảnh những ngôi đền nhỏ, thuyền bè và con người, có tên Nhận biết những mô tả và khác biệt của văn hóa Nhật bản cho người Anh.
Quyển sách khá hấp dẫn, nhưng không đủ giữ cho mắt nàng khỏi nhíu lại khi đêm gần trôi và ánh đèn điện chiếu xuống từ trên đầu, sáng và chói hơn nhiều so với đèn gas hay nến. Cuối cùng, khi tháp đồng hồ Big Ben vang lên ba tiếng chậm rãi trong đêm, nàng đã đọc xong phần mở đầu về ý nghĩa của maru, tức hình tròn, chỉ sự hoàn thiện, và đôi khi được dùng làm hậu tố biểu đạt tình cảm cho những thứ như một thanh kiếm tốt chẳng hạn.
Nàng đảo mắt khi đọc tới đó và nghĩ, Đúng là đàn ông, rồi nhắm mắt lại nghỉ ngơi một lát. Nàng nghỉ mông lung về từ mô tả hình tròn, về cái nhẫn bạc, và mơ màng, Mình biết hình tròn nghĩa là gì. Sự hoàn thiện. Tức là ông ấy sẽ trở lại.
Ngồi thẳng dậy vì giật mình, nàng thấy căn phòng đã tối đen. Hơi bối rối một lát, cho tới lúc nàng nhận ra mình đã ngủ luôn trên ghế, lưng mỏi nhừ. Nàng cố căng mắt chống lại cơn buồn ngủ.
Anh đã đến và đã đi, còn tắt đèn trước khi rời khỏi.
Nàng vẫn nhìn được nhờ ánh đèn đường rọi vào qua cửa sổ, phản chiếu tất cả màu kem và xanh nhạt trong phòng. Nàng đứng dậy, định cởi váy và mặc bộ váy ngủ mượn tạm để ngủ cho tử tế đến hết đêm.
“Cô dậy rồi.”
Giọng anh êm ái, nó đến từ bóng tối và nhẽ ra khiến nàng nhảy dựng lên, nhưng thay vào đó lại mang đến sự bình tĩnh, ngay lập tức trở nên quen thuộc với nàng.
“Ồ,” nàng thì thầm, đặt tay lên cổ. “Ông vẫn còn ở đây.” Nàng phát hiện ra anh lúc anh di chuyển, đang đứng khá gần ghế nàng ngồi, anh yên lặng đi ra phía cửa sổ, nơi nàng có thể thấy gương mặt anh trong ánh sáng lạnh giá. Anh chỉ dùng một cái nạng và cầm theo cái túi có thanh kiếm ở tay kia.
Lúc nàng quan sát, anh mở túi và lấy thanh kiếm ra, đưa nó lên cao, chuôi kiếm bằng vàng và cái vỏ sơn mài sáng loáng, những dây tua màu đồng rủ xuống tay anh.
“Cô qua đây nhìn nó xem,” anh bảo nàng.
Leda bước đến bên cửa sổ, mê muội bởi màn đêm và sự yên tĩnh, và cả ánh sáng mờ như ngọc trai của thanh kiếm. Phần đốc kiếm phía dưới chuôi như được dát vàng: hình những đám mây cuồn cuộn với khuôn mặt của một con sư tử hay chó Trung Quốc ở chính giữa.
“Nó thật đẹp, phải không?” anh hỏi khẽ. “Cái chuôi cũng đã được tối thiểu năm trăm năm rồi.”
Nó đúng là quá đẹp.
Anh sờ vào chuôi kiếm. “Phần lưỡi kiếm hẳn được rèn bởi một cao thủ, trên đó chạm hình rồng hoặc chiến thần để bảo vệ linh khí của nó.”
Nàng ngước bên nhìn anh. Anh nắm chuôi kiếm và rút nó ra khỏi vỏ.
Chỉ có một mẩu thép thô dài chưa tới nửa mét, gắn lỏng lẻo vào chuôi, như cánh tay bị chặt đứt.
“Nó bị làm sao vậy?” Nàng thở hổn hển.
“Nó được chế tạo như thế. Một thanh kazaritachi - kiếm nghi lễ. Món quà để vinh danh ngôi đền nào đó, tôi đoán vậy. Không phải để sử dụng.” Anh tra kiếm vào vỏ và nhìn xuống con phố dưới ánh đèn. Bóng tối và ánh sáng màu bạc phản chiếu lên gương mặt anh thành những đường nét khắc khổ. “Vàng bọc bên ngoài. Thép rèn bên trong.” Anh lướt ngón cái lên vỏ kiếm sơn mài. “Cô nghĩ anh chàng hạ sĩ nói đúng chứ?”
“Đúng… về chuyện gì?”
Anh chỉ nhìn chằm chằm xuống phố.
“Hạ sĩ MacDonald cục cằn và xấc xược,” Leda nói. “Và lần sau gặp mặt, tôi sẽ không quan tâm gì đến anh ta nữa. Cách anh ta nhìn nhận tôi hoàn toàn sai lầm.”
Hai hàng lông mi của anh cụp xuống. “Thế anh ta nhìn nhận tôi thì sao?”
“Tôi mạn phép nghi ngờ việc anh ta có thể nhìn nhận đúng bất kỳ vấn đề gì,” nàng cay đắng nói. “Anh ta rõ ràng là người khá ngu ngốc.”
“Anh ta làm cô sợ. Tôi rất tiếc về chuyện đó.”
“Ồ, vâng… tôi cho rằng đó là một cú đánh lạc hướng tuyệt vời. Anh ta cứ mải buộc tội tôi vì mấy chuyện không đâu, tôi nghĩ anh ta chẳng mảy may ngờ vực những thứ khác nữa.”
Anh nhìn vào mắt nàng. “Cô Etoile, tôi có thể giúp gì cô trước khi rời đi không?”
Ánh mắt anh bất chợt trở nên sâu thẳm làm nàng thẹn thùng. “Chắc tôi phải hỏi ngược lại mới đúng. Tôi là thư ký của ông cơ mà.”
“Cô có cần tôi nói rõ với Hạ sĩ MacDonald không? Tôi có thể tìm ra nhiều cách để đính chính hiểu lầm của anh ta về mối… quan hệ của chúng ta.”
“Không!” Nàng cương quyết lắc đầu. “Không, tôi tin ông không nên dính đến cảnh sát thêm nữa. Hạ sĩ MacDonald là nỗi tuyệt vọng quá lớn với tôi. Nếu anh ta muốn tin vào những thứ rác rưởi khó chịu như vậy thì cứ kệ thôi.”
“Dù không hoàn toàn là lỗi của anh ta.”
Leda khịt mũi. Nàng chẳng có tâm trạng để cảm động hay tha thứ cho Hạ sĩ MacDonald. “Ông sẽ làm gì với thanh kiếm?” Nàng lảng sang chuyện khác.
Anh vuốt mạnh theo chiều dài vỏ kiếm. “Tôi chưa quyết. Tôi không định giữ nó đâu. Và bây giờ họ nghĩ đã tìm được nó…”
Cái nhíu mày của anh khiến nàng lo lắng. “Tôi hay cẩn thận.”
Khóe môi anh nhếch lên. Anh dịch cây nạng và tì lên đó. “Cẩn thận như một con mèo nhà già nua.”
“Một con mèo nhà già nua, bị què. Tôi thấy với tình trạng như hiện nay, nhiệm vụ của ông là tránh xa những thanh xà nhà.”
Anh lại quay mặt về cửa sổ, không nói gì thêm. Bên dưới, một người đi dự tiệc muộn đang huýt sáo dọc theo con phố vắng tanh. Leda chợt nhớ mình đang ở trạng phòng ngủ giữa đêm khuya với một vị khách có nhân phẩm đáng nghi.
“Tôi phải nói lời tạm biệt rồi,” anh thì thầm. “Sáng mai cô có thể dậy muộn.”
Con tàu của anh sẽ rời ga vào tám giờ, Leda đã xác nhận điều đó qua một vật dụng đáng sợ và tuyệt vời là điện thoại, thứ mà, sau khi vượt qua nỗi sợ bị điện giật, bất chấp âm thanh như một tổ ong đang vo ve, chỉ trong mười lăm phút đã giúp nàng hoàn thành số công việc phải tốn nửa ngày trời đi lại để sắp xếp, với vé tàu được giao tận cửa bởi một công nhân hỏa xa trước bữa tối. Làm thư ký giữa thời hiện đại trong cái thế giới này thật tuyệt.
“Ồ, vâng, vậy thì… xin tạm biệt. Chúc một chuyến đi bình an.” Nàng bỗng cảm thấy có chút ủy mị. Thật khó tìm được lý do để nói lời chia tay một quý ông mới quen biết, một người đàn ông giống như vậy. Nàng hấp tấp đưa tay ra đặt lên tay anh trên thanh kiếm. “Cảm ơn ông! Thưa ông… cảm ơn ông vì mọi chuyện.”
Không gian như yên tĩnh hơn. Nàng nhận ra bàn tay trần của mình chạm vào làn da anh, anh nhìn nàng với vẻ nghiêm nghị và tập trung như ánh trăng lung linh trên nước và thép. Tay anh cử động bên dưới tay nàng, nắm thanh kiếm chặt hơn. Chỉ vậy thôi.
Chỉ vậy thôi, và nàng cảm thấy mọi thứ đều đã thay đổi, biến thành hình thù và vật chất và khiến tiếng nhịp tim nàng đập rộn trong tai.
Rồi cô sẽ biết gã muốn gì ở cô.
Nàng không biết, nàng không thể nói ra - nhưng có một sức mạnh đóng băng bên trong anh, trong đôi mắt khi anh quan sát khuôn mặt nàng, trong bàn tay không xê dịch, trong sự bất động của anh…
Nàng cụp mắt xuống. Anh quờ tay nàng ngay lúc đó, nhét vào một cuộn vải nhỏ.
“Ngủ ngon, cô Etoile.” Anh lùi ra khỏi cửa sổ, cách xa nàng, và bước vào chỗ tối của căn phòng. Nàng chẳng nghe thấy gì, kể cả tiếng tách của ổ khóa, nhưng biết anh đã rời đi.
Nàng ngồi bên bục cửa sổ. Cuộn vải trong tay nàng trải ra thành dải ruy băng lụa màu đen. Nàng không chắc màu sắc thực của nó là gì dưới ánh đèn đường, nhưng có một đồng xu lạ sáng lên ở giữa.
Một đồng tiền.
Một đồng tiền, như những cọng lông chim và chiếc nhẫn bạc. Nàng lò dò về ghế rồi quay lại bục cửa sổ, cúi người cố đọc cuốn sách bằng ánh sáng đèn đường.
Nó nằm đó, giữa những hình phác thảo đơn giản về tiền Nhật Bản. Năm yên. Nàng tìm tới phần về lễ hội và quà tặng. Cuộn vải lụa là dấu hiệu tôn trọng, ôn tồn tại trong các nghi lễ quan trọng, quyển sách viết. Và vài trang sau: Bằng cách chơi chữ đặc biệt hề đồng goen, vừa có nghĩa là tiền vừa có nghĩa về mối quan hệ thân thiết, đồng năm yên được coi là biểu tượng của tình bản.
Nàng nắm đồng tiền và dải lụa giữa các ngón tay, ấp vào cho tới khi chúng trở nên ấm áp như đôi bàn tay nàng.