Bóng Tối Và Ánh Sao

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 30 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1chương 24

❊ ❊ ❊

Lần thứ hai trong đời Samuel trở thành anh hùng là nhờ con báo đốm Mỹ. Làm sao con thú sổng chuồng và vượt qua hàng rào thì ông Sydney trong cơn lo sợ không cách nào biết được, nhưng nó và đàn con đã tự do khi Kai quấn chặt Tommy, đặt thằng bé vào chiếc xe đẩy lấy từ tầng áp mái, đẩy nó đi đọc theo hồ nước yên ả.

Toàn bộ nhóm khách trẻ tuổi cũng đều ra ngoài, mặc áo choàng viền lông, tận hưởng chút nắng của thời tiết trái mùa. Lúc sự việc diễn ra, Kai không đơn độc và luôn có người bên cạnh dù Samuel nghĩ rằng sẽ tốt hơn nếu họ không hiện diện ở đó. Kai khá thông minh, nhưng các tiểu thư nhà Goldborough rõ ràng là không: ngay lúc vừa thấy con báo thu mình lấy đà, cái đuôi ve vẩy bên dưới bóng hàng rào gỗ hoàng dương ở rìa bãi cỏ, họ đã hét ầm ĩ và lao vội ra phía sau đám đàn ông, những chiếc váy sặc sỡ bỗng trở thành mục tiêu đầy hấp dẫn khi họ bỏ chạy. Samuel bị cô út bám chặt lấy vai từ phía sau trong lúc cặp mắt vàng của con báo mẹ long sòng sọc, bất an khi được tự do, ném cái nhìn độc ác về phía nhóm người đang hoảng loạn.

Lúc đầu con thú không hề có động tĩnh gì. Nhưng khi các cô gái tiếp tục la hét theo kiểu nửa cười nửa khóc và lén nhìn từ phía sau người đang che chắn cho họ, báo mẹ chộp lấy một con báo con đang ngã chổng vó, đẩy nó ra phía sau mình, không hề từ bỏ tư thể lấy đà, không rời mắt khỏi những người xâm phạm lãnh thổ. Nó đựng tai ra sau, miệng ngoác ra để lộ những chiếc răng nanh trắng ởn. Một bộ vuốt nhấc lên, xòe ra như lời đe dọa sắc cạnh. Đôi tay bám trên vai Samuel siết chặt hơn. Các cô gái bỗng nhiên im bặt. Ngay lúc Robert nói “Đừng cử động,” cô chị cả nhà Goldborough buông cậu ra và vùng chạy, ba chân bốn cẳng hướng về phía tòa nhà.

Hành động vội vàng đó phá vỡ sự tập trung đầy căng thẳng của con thú. Nó lao về phía trước vài mét rồi dừng lại, quay đầu nhìn đàn con. Nhưng cuộc rượt đuổi bất thành vẫn làm những cô gái khác kinh hãi. Cả nhóm tản ra các hướng, một cô chạy về những bậc thềm dẫn vào trong vườn, Robert gào lên và vội vàng đuổi theo, cô kia buông Samuel ra, quay lại và trượt chân, ngã sóng soài trên thảm cỏ. Con báo trong cơn giận dữ phản ứng ngay lập tức với sự hỗn loạn, nó rượt cô gái đang chạy rồi quay sang rượt Robert, sau đó điên cuồng lao về phía Kai và Tommy theo quỹ đạo hình chữ chi.

Kai mất hết dũng khí, vồ lấy Tommy từ trong chiếc xe đẩy. Cử chỉ vụng về, tà váy bay lật phật và cái chăn bị kéo lê: Samuel thấy con thú tập trung vào mục tiêu, vọt người lên băng qua bãi cỏ, một vẻ đẹp hắc ám đầy uy lực đang tăng tốc. Anh đi chuyển, cắt ngang hướng tấn công của nó. Con báo hướng sự chú ý sang anh, chùng hai chân sau xuống để quay lại - còn anh lui bước và gấp rút chạy sang bên để dụ nó về phía mình. Trong ba cú sải con thú đã tới nơi, tấn công ngay khi còn chưa kịp chạm đất bằng thứ sức mạnh thuần túy. Samuel lăn một vòng. Một cái vuốt cào trúng áo khoác của anh và xé toạc nó ra khi con báo lộn qua vai anh. Anh đứng dậy trong một tiếng “ùm” thật lớn, nước bắn tung tóe bên vệ hồ và lên quần anh.

Cái đầu đen của con báo trồi lên trên mặt ao loang loáng nước. Nó chớp mắt và quờ quạng, bỗng nhiên biến từ mối hiểm họa gầm gừ thành một con thú ướt nhẹp và hoang mang với đôi tai cùng mớ lông dính chặt vào xương sọ. Nó bắt đầu điên cuồng tìm cách về với đàn con, cố bám bộ móng vuốt ở hai chân trước vào gờ đá cẩm thạch trơn tuột, không cách nào tìm thấy một điểm tựa chắc chắn dưới hồ sâu để đẩy người lên.

“Tạ ơn Chúa.” Haye là người đầu tiên cất tiếng. “Này, anh không sao chứ, Gerard?”

“Anh ấy chảy máu rồi!” Kai bỗng trở nên tỉnh táo. “Đi gọi ông Sydney ngay, Robert, và thêm vài người giữ cửa để bắt con thú lại. Ngài Haye…” Cô nhét Tommy vào vòng tay anh ta.

“Nhanh nhanh đưa thằng bé vào nhà, nhỡ con báo tìm được cách lên khỏi hồ nước. Cô Sophie… Cecilia… có cần muối ngửi không? Đừng ngất, làm ơn… hãy đi cùng Ngài Haye vào trong… và gọi mẹ tôi, bà sẽ biết phải làm gì.”

Samuel ấn chặt tay lên cánh tay kia, giờ mới cảm nhận được cơn đau nhức nhối và máu thấm ra từ vết cào. “Chúng ta sẽ cần một tấm vải màn hoặc vài cái chăn.”

“Chắc chắn họ sẽ cần.” Kai quay sang anh. “Anh thì không. Anh sẽ vào trong với em và băng bó vết thương trước khi nó bị nhiễm trùng. Vết mèo cào thường như vậy. Quý ông Curzon, vui lòng ở lại đây và đảm bảo con báo không thể trèo lên trước khi bị họ bắt lại. Tôi tin anh có thể làm tốt chuyện này… ai sẵn sàng đi tới Samarkanđ hẳn phải cực kỳ dũng cảm.”

“Nhất định, thưa quý cô.” Curzon đập đập cây gậy chống vào lòng bàn tay. “Nó sẽ không thích bị thứ này quật vào mũi đâu, nếu nó định tẩu thoát.”

“Chà, giờ thì nó chỉ sợ hãi thôi, nên đừng quá mạnh tay. Kìa, Robert đã quay lại giải cứu. Mano, đi với em nào, cứ để mọi chuyện đấy cho họ xử lý. Đừng để họ quên việc lùa mấy con báo con lại nhé, quý ông Curzon.”

Samuel để cô dìu anh vào nhà. Cô đưa anh lên phòng trẻ trống trơn, nơi có vải sạch, khăn bông và cồn xoa bóp, rồi tháo găng tay. Không chút lưỡng lự, cô bắt anh cởi chiếc áo khoác và cả áo sơ mi dính máu.

Trong khi anh để ngực trần ngồi trên cái ghế cạnh khung cửa sổ thấp, cô quỳ trước mặt anh và chấm nhẹ lên những vết cào khá sâu. Cơn bỏng rát của cồn tấn công anh như ngọn lửa bừng bừng, anh hít không khí vào sâu trong phổi, không thốt ra bất kỳ âm thanh nào. Khi máu đã chạy chậm lại và các vết thương được rửa sạch như ý, cô mới băng bó cánh tay anh và buộc chặt lại. Cô không nói một lời nào suốt cả quá trình.

Xong đâu đấy cô mới ngồi dựa ra sau, nhắm mắt lại và thở ra một hơi dài, run rẩy.

Cô mở mắt và nhìn anh. “Mano. Cảm ơn anh.”

Chỉ có hai người họ trong phòng trẻ. Xa xa bên dưới khung cửa sổ đang đóng, những tiếng la hét và tiếng bì bõm phá tan sự yên tĩnh của căn phòng.

Anh nghĩ: Ngay bây giờ. Nói ngay bây giờ.

“Em không bị thương chứ?” anh hỏi một cách ngớ ngẩn.

“Dĩ nhiên là không.” Cô đảo mắt và mỉm cười. “Anh khờ quá. Chỉ có anh mới hỏi như vậy.” Trước đó, cô đã không hề dừng lại để cởi cái áo choàng màu đỏ rực rỡ. Lớp lông trắng viền ngoài phớt nhẹ qua tay anh khi cô tháo khuy và ném nó sang bên.

Anh cố nghĩ đến một lời khen ngợi nào đó, một cách bắt đầu cho điều anh phải nói.

“Mano…” Bất chợt cô đặt cả hai tay nên tay anh. “Đôi khi em quên…” Cô dừng lại. “Không… không phải em quên, vì em không quên, mà là em quên không nói ra. Em yêu anh. Anh là người bạn tốt nhất, tuyệt vời nhất với bất cứ người nào. Anh luôn có mặt khi chúng em cần anh.”

Anh nghĩ mình nên cầm tay cô. Anh nghĩ mình nên làm hàng trăm thứ.

“Anh cũng yêu em, Kai.” Cuối cùng anh cất tiếng. Và nhìn cô với trái tim căng thẳng trong lồng ngực.

“Em không xứng với điều đó, em biết chắc như vậy.” Cô rướn lên và đặt một nụ hôn vào má anh.

Nhẽ ra anh nên quay lại, anh đã có thể quay lại, cô chỉ cách anh một hơi thở. Nhưng anh đã bị sự tê liệt cầm chân. Anh cảm thấy chút ấm áp thoáng qua của khuôn mặt cô ở ngay sát mặt anh, chỉ trong một khoảnh khắc, và cơ hội trôi đi. Cô siết chặt tay anh và đứng dậy.

“Anh thay quần áo xong thì xuống nhà ngay nhé. Em muốn anh ở đó khi em khoe với tất cả anh là người dũng cảm nhất ở bờ bên này của Trung quốc.” Cô quờ tay lấy áo choàng và đi ra cửa.

“Kai…”

Cô nhìn lại, áo choàng viền lông vắt qua vai.

Anh thấy mình như mất hết sức mạnh. “Em chắc chắn mình vẫn ổn chứ?”

“Mano, anh là gã khờ khạo đáng yêu nhất quả đất. Chính anh mới là người bị thương. Cố mà nhớ chuyện đó, và phải trông thật nhợt nhạt, thật cứng rắn cho ra vẻ anh hùng để đám đông còn lao vào tâng bốc nhé.”

***

Leda và Phu nhân Tess đã chứng kiến gần như toàn bộ sự việc từ cửa sổ thư viện, họ đã vội vã chạy ra đó sau khi nghe thấy tiếng các tiểu thư nhà Goldborough la hét ầm ĩ. Sau tất cả, các quý cô trẻ tuổi lập tức sẵn sàng tôn quý ông Gerard là người hùng. Các quý ông cũng có mặt tại đó, mặc dù cũng góp vui bằng những lời bình luận nhưng rõ ràng là ít ấn tượng hơn. Leda nghe thấy quý ông Curzon nói nhỏ với Ngài Haye rằng quý ông Gerard đúng là cực kỳ may mắn mới giữ được cái cổ họng không bị xé toang khi dám liều mình bằng cách đó.

Leda biết nhiều hơn. Cô hiểu rõ quý ông Gerard. Từ vị trí quan sát thuận tiện ở tầng trệt, cô đã thấy đó chỉ là hành vi nhử mồi và cú lăn người chính xác đến từng li, được tính toán chuẩn xác để hướng cú vồ của con báo vào thẳng hồ nước.

Tai nạn này khiến Phu nhân Tess và ông Sydney khá căng thẳng. Con báo mẹ vừa bị bắt và nhốt lại vào chuồng, cả hai người lập tức đi xin lỗi bất kỳ ai họ gặp. Phu nhân Tess đã bật khóc và hứa với quý bà Goldborough rằng những con báo sẽ bị đưa đi chỗ khác - nhẽ ra bà phải lường trước được chuyện này sớm muộn cũng xảy ra. Dưới bàn tay chăm sóc của ông Sydney, Vicky Đệ Ngũ luôn là con vật dễ bảo nhất, nhưng thú hoang thì không bao giờ được coi thường, và ngay từ đầu bà không nên cho phép nuôi chúng.

Ngài Gryphon cuối cùng cũng đưa bà đi nói chuyện riêng, dường như việc đó đã giúp không khí thoải mái và giảm bớt căng thẳng đôi chút. Khi trở lại, bà nở nụ cười yếu ớt và thậm chí còn cười nhẹ thành tiếng khi nghe Robert mô tả vẻ kinh ngạc của con báo khi nó bay qua Samuel xuống thẳng hồ nước.

Ngài Gryphon thông báo sẽ lập tức thuê thêm người chăm sóc làm toàn thời gian để coi mấy con báo, cái vườn thú nhỏ sẽ được mở rộng và gia cố, một vành đai ngoài được dựng lên để ngăn chặn bất kỳ vụ sổng chuồng nào trước khi chúng vào tới công viên trung tâm. Quý bà Goldborough trông như muốn giãi bày về sự khôn ngoan trong việc nuôi dạy sai cách những con thú hoang đến từ một nơi cách nửa vòng trái đất trong ngôi nhà con gái bà đang cư ngụ, nhưng vì cô cả hạ quyết tâm mạnh mê phải cưới bằng được Ngài Robert, đã vội vã đặt một dấu chấm hết cho mọi lo âu của mẹ mình, chặn những lời phản đối bằng cách nhấn mạnh, “Xin đừng nghĩ gì đến chuyện đó nữa, thưa mẹ… nếu con chịu nghe Ngài Robert mà đứng yên một chỗ thay vì hèn nhát bỏ chạy thì việc đã không thành ra như thế. Tất cả đều là lỗi của con.”

Mọi người cùng đồng thanh phản đối nhưng Leda lại cảm thấy cô gái nói đúng. Tuy nhiên nàng không được phép đề cập đến chuyện này, và nàng còn một số công việc phải xử lý để chuẩn bị cho bữa tiệc kỷ niệm Giáng sinh chính thức sẽ diễn ra sau bữa tối, một màn trao đổi quà nho nhỏ mà nhóm người trẻ tuổi đã đòi hỏi bằng được, trước khi khách khứa giải tán để mừng Giáng sinh theo cách riêng. Nàng lặng lẽ lui ra ngoài hành lang.

Quý ông Gerard gặp nàng khi anh lên tới chiếu nghỉ giữa cầu thang. Ánh nắng của buổi hoàng hôn chiếu qua khu rừng thu nhỏ trong nhà. Với thân hình khỏe mạnh trong chiếc áo khoác đen, mái tóc vàng, trông anh có dáng vẻ của loài báo: chuyển động nhịp nhàng, thấp thoáng đôi mắt trong suốt từ rừng xanh. Lần đầu tiên sau hai tuần, anh dừng lại để nói chuyện với nàng, đứng thấp hơn một bậc, tay để trên tay vịn đối diện của cầu thang rộng rãi.

“Cô Etoile.” Anh hơi nghiêng đầu.

Leda không muốn tỏ ra nhẹ dạ. Nàng cảm thấy phần giữ bình tĩnh bất chấp cảm giác hồi hộp rõ ràng khiến tim nàng đập thình thịch bởi sự công nhận bất ngờ từ anh. “Chào buổi chiều, quý ông Gerard.” Nàng gật đầu với vẻ nghiêm nghị. “Cho phép tôi nói rằng ông rất đáng ngưỡng mộ bởi dũng khí và hành động mau lẹ. Tôi đã thấy sự việc từ cửa sổ. Tôi hy vọng ông không bị thương nặng.”

Anh cử động bàn tay, như thể bỏ qua việc này. “Bữa tiệc tối nay… chúng ta sẽ trao đổi quà, đúng không?”

“Vâng. Ông chỉ cần mang một món đến thôi. Mọi người sẽ bốc thăm từ một cái bát. Tôi đang đi chuẩn bị đây.”

Anh chăm chú nhìn ra sau nàng trong thoáng chốc, vào những mầm xanh dưới ánh nắng chiều, vào những cái bóng màu ngọc lục bảo của khu rừng rậm rạp đang vươn mình về phía bầu trời. Rồi, bằng một cử động thật tinh tế, anh hướng ánh mắt sang nàng, kiểu nhìn nàng vẫn mường tượng về những vị thần bất tử ít quyền năng hơn - các á thần vô danh, khó đoán định của vô số cánh đồng và ngọn núi cô liêu, với sự trừng phạt và khoan dung đặt trong tay họ. “Đừng bốc thăm.” Giọng anh quá nhẹ nhàng để có thể vọng lại dưới mái vòm. “Hãy chơi trò bịt mắt bắt dê, cô Etoile. Người nào bị bắt… người đó sẽ mở quà.”

Tay Leda bấu chặt vào thanh vịn. “Quý ông Gerard…”

“Nếu cô không muốn gợi ý trò đó thì tôi sẽ làm. Tôi nghĩ họ sẽ thích ý kiến này.”

“Tôi đảm bảo họ sẽ thích.” Nàng chà ngón tay trên mặt gỗ láng bóng, rồi cau mày với anh. “Nhưng nếu tôi hiểu chính xác điều ông định làm… quý ông Gerard… tôi không thể không nghĩ đó là việc thật thiếu khôn ngoan.”

Anh chăm chú nhìn nàng. “Tại sao?”

“Nó không phù hợp.” Nàng chẳng dám nói mình không muốn thấy anh đau lòng, rằng tiểu thư Kai sẽ không hiểu ý anh, rằng những hy vọng của anh có thể gặp bất hạnh. “Còn quá sớm để tặng cô ấy món quà như vậy.”

Miệng anh mím lại, na ná vẻ giễu cợt của một nụ cười. “Không quá sớm nữa đâu. Về việc này thì tôi dám chắc, thưa cô.” Với một cái cúi người vội vã, anh đi qua nàng, thậm chí không dành một câu biết ơn nào cho lời khuyên vừa rồi.

***

Ý tưởng về trò bịt mắt bắt dê được hưởng ứng nhiệt liệt, cũng như những ly rượu brandy anh đào nhỏ xếp trên khay bạc bên những nhánh cây nhựa ruồi. Leda không hứng thú lắm với rượu brandy anh đào, nhưng tất cả mọi người, ngoại trừ Phu nhân Whitberry nghĩ nó không có lợi cho tiêu hóa, đều nhận ra thứ đồ uống này đã thực sự mang thêm niềm vui cho bữa tiệc. Buổi tối cứ thế tiếp diễn, những bước chân dò đẫm và những cú xoay mòng mòng của người bị bịt mắt càng trở nên khôi hài, những câu đùa càng dí dỏm hơn, xen kẽ những bài nhạc mừng Giáng sinh du dương hơn - thậm chí những tiếng cười cửa nhà Curzon cũng ấm áp hơn. Chỉ mình Leda dường như cảm thấy vẻ miễn cưỡng trong nụ cười của mình.

Chỉ mình Leda, và quý ông Gerard, anh đang đứng quan sát từ sau ghế của tiểu thư Kai. Không ai có thể bảo anh đang u sầu, chắc chắn vậy - anh mỉm cười vào những thời điểm thích hợp, dù không thành tiếng. Nghĩ đến chuyện này, nàng không tin mình đã từng thấy quý ông Gerard cười to. Dường như tối nay trong anh có sự cảnh giác ngấm ngầm nào đó, sự tập trung bền bỉ và kiên định trong dáng đứng thoải mái của anh đã gây ấn tượng mạnh mẽ với nàng.

Sợi dây chuyền kim cương nằm giữa đống quà. Nàng đã thấy anh đặt nó ở đó, ngay lập tức nhận ra chiếc hộp bởi kích thước và hình dáng trong lớp giấy lụa bọc ngoài. Nàng nghĩ chiếc nơ buộc vụng về không giống kiểu cách của anh chút nào, hoàn toàn đối nghịch với vẻ thanh lịch giản dị và tinh tế của những món quà anh từng làm để tặng Kai và Phu nhân Tess.

Khi biết anh có thể leo xà nhà với một chân bị gãy, lặng lẽ đi trong bóng tối qua những bức tường và cánh cửa khóa chặt, nàng hoàn toàn tin rằng anh có thể xác định vị trí một cô gái hay nói khi bị bịt mắt. Nhưng Leda không hiểu nổi lý do vì sao anh không hề lo lắng việc một người khác có thể bắt được tiểu thư Kai. Nàng cứ tưởng anh sẽ đòi là người bị bịt mắt đầu tiên.

Trong lúc kín đáo quan sát anh, nàng có một ấn tượng kỳ lạ rằng anh đang điều khiển toàn bộ cuộc chơi, rằng giữa những tiếng khúc khích và trò chuyện, tiếng xé giấy và những lời bình phẩm ngợi khen từng món quà, cảm xúc mạnh mẽ và bí mật của anh khi đứng đằng sau tiểu thư Kai tỏa ra như một tấm khiên vô hình ngăn những người chơi khác lại. Như thế thật vô lý, dĩ nhiên, nhưng mặc dù họ đã đi về mọi hướng, và thường ở đối diện với tiểu thư Kai nhưng không ai trong số đó chạm vào cô, cho đến khi những món quà nhỏ đều đã có chủ, ngoại trừ chiếc hộp bọc giấy lụa.

Leda gần như thu mình trong suốt trò chơi, và hoài nghi Ngài Ashland đã chơi ăn gian khi túm được tay áo nàng ở lượt gần cuối cùng - ông đã lén nhìn dưới tấm vải bịt mắt để tìm thấy nàng, một hành động vô cùng tử tế. Nàng rất thích quyển album khi mở hộp quà dù nàng chẳng có bức ảnh nào để cho vào.

Nàng bồn chồn gõ ngón tay lên cuốn album nhỏ. Quý ông Gerard không bịt mắt nữa - chẳng cần thiết phải làm vậy. Chỉ còn lại mỗi món quà của anh, và tiểu thư Kai cũng là người duy nhất chưa nhận quà. Anh chỉ rời khỏi chỗ đứng và mang nó đến cho cô, vậy mà có dáng vẻ gì đó ở anh lại gây chú ý cho người khác. Tất cả những tiếng trò chuyện, tiếng giấy sột soạt và cả việc ngắm nghía quà cáp đều ngừng lại, tất cả nhìn sang tiểu thư Kai và quý ông Gerard đang đứng trước mặt cô, đặt cái hộp vào bàn tay cô đang mở rộng.

“Chẳng vui gì hết!” Cô trề môi rồi nở một nụ cười. “Dù em cho là mình chiến thắng trò chơi này vì không người bịt mắt nào bắt được em. Cái nơ ngớ ngẩn quá, Mano.” Co6 giơ cái hộp lên, vẫy vẫy sợi ruy băng đỏ được buộc nghiêng một bên cho mọi người cùng thấy rồi xé lớp giấy lụa bọc ngài với vẻ hăng hái của mắt đứa trẻ.

Leda nhắm mắt trong thoáng chốc khi trông thấy chiếc hộp nhung. Cho đến thời điểm này, nàng vẫn hy vọng sẽ là một thứ gì khác. Nàng mở mắt ra, cảm thấy vô cùng lo lắng cho tình huống sắp diễn ra.

Quý ông Gerard đứng bên cạnh tiểu thư Kai khi cô mở nắp hộp và nhìn vào bên trong. Trong lúc mọi người chờ đợi, cô xoay cái hộp lại, vẻ bực bội pha lẫn hài hước xuất hiện trên khuôn mặt dễ thương. “Mano! Cái gì thế này!” Cô ngả đầu ra sau, thõng vai xuống. Đúng là quá ngớ ngẩn! Anh đúng là vô vọng trong chuyện chọn quà, khổ thân anh. Giờ em hỏi nhé: chuyện gì xảy ra nếu ông Curzon… hoặc… hoặc Robert mới là người nhận món quà này?” Cô giơ chiếc hộp ra phía trước để mọi người thấy vật bên trong.

Vài quý cô hít hà với những tiếng thì thầm có thể nghe rõ. Ai đó nói, “Thật lộng lẫy làm sao!”

Và rồi tất cả cùng lặng ngắt như tờ.

Quá tệ, Leda nghĩ. Thậm chí còn tệ hơn mình lo ngại. Hầu hết đều biết hoặc đoán ra ngay lập tức ý đồ của quý ông Gerard, Leda có thể thấy điều đó qua những ánh mắt ngạc nhiên và dò hỏi.

“Mano yêu quý.” Tiểu thư Kai ôm chầm lấy anh. “Anh chẳng hiểu gì, phải không? Nhẽ ra anh phải gói thứ gì đó như một quyển sách hay chẳng hạn. Nhẽ ra em phải biết… cô Leda và em đã có thể giúp anh chọn một thứ khác nếu em nghĩ đến chuyện này sớm hơn.”

Quý ông Gerard đứng dậy mà không nói, cũng không có biểu hiện gì, nhưng khi cô đi đến bên mẹ, mang sợi dây chuyền đeo thử bên cổ Phu nhân Tess kèm theo lời khen ngợi nó rất hợp với bà, ánh mắt lặng lẽ của anh rời khỏi cả hai người.

“Nó hợp với mọi quý bà, quý cô ở đây,” Ngài Ashland hào hiệp nói. “Tôi không nghĩ rằng Samuel sẽ để món quà này rơi vào tay đám đàn ông.”

“Không có chuyện đó đâu.” Quý ông Gerard mỉm cười. Anh giấu giếm quá giỏi, quá khéo, không để lộ chút biểu hiện nào của việc mình phải chịu bao nhiêu tổn thương vì việc này. Anh vòng ra đằng sau Phu nhân Tess, trượt sợi dây chuyền khỏi tay cô con gái để đeo lên cổ bà. Bà ngoái nhìn anh và siết chặt tay anh, với thái độ rất giống lúc bà cố gắng bày tỏ sự hối tiếc với quý bà Goldborough về mối nguy hiểm xảy đến với các cô gái.

“Tôi có thể rót thêm chút brandy anh đào chứ, thưa phu nhân?” Leda quay sang Phu nhân Whitberry, sẵn sàng làm bất cứ chuyện gì để phá tan sự chú ý của mọi người.

Như một bộ máy đồng hồ đáng tin, Phu nhân Whitberry bắt đầu một bài diễn văn về sự độc hại của các loại rượu ngâm trái cây, những cơn khó tiêu và nhất là những tác động không mấy hay ho của brandy anh đào. Phu nhân Tess ngồi yên trên ghế với sợi dây chuyền lấp lánh quanh cổ. Ngài Ashland thảo luận với quý ông Gerard về những thay đổi gần đây của thành phố New York, một chủ đề trung lập được lựa chọn kỹ càng, nhằm khuyến khích mọi người trở lại với cuộc trò chuyện trước đó của họ.

Trong giây lát, Leda đã nghĩ rằng quý ông Gerard sẽ tìm cái cớ nào đó để rút lui, nhưng cuối cùng chính nàng mới không duy trì được sự vô tư bình thường. Nàng có một khát khao đến khó chịu là được khóc òa lên - vì ai thì chính nàng cũng không biết. Nhưng khi tìm được lý do để cáo lỗi và lui về phòng, nàng đã làm thế một cách hấp tấp rất thiếu nhã nhặn.

***

Nàng ngồi trong phòng đến đêm, mải mê nghiền ngẫm cuốn Những miêu tả và khác biệt của văn hóa Nhật Bản, cố gắng tìm một món đồ đặc biệt tặng anh nhân dịp Giáng sinh.

Một món quà đơn giản, tế nhị, nhiều ý nghĩa. Nó không nhất định phải đắt tiền. Theo cuốn sách đã viết, không có món quà truyền thống nào, kiểu như đồng năm yên, là đắt tiền, nhưng chẳng hiểu sao ý tưởng tặng anh vỏ bào ngư vẫn còn dính muối lại không thuyết phục được nàng, cũng như miếng tảo biển khô là biểu tượng của niềm vui và hạnh phúc, kể cả khi nó được bọc trong chiếc quạt xếp màu đỏ trắng nhỏ xinh như minh họa trong sách. Nàng thực sự không thể hình dung ra việc tặng anh vỏ sò hay tảo biển, ngay cả khi nàng giả dụ tìm được những thứ này.

Sẽ tuyệt vời hơn nếu đó là một cặp cá vàng Nhật Bản đuôi dài như trong hình vẽ, nhưng tìm được chúng là việc bất khả thi. Cuối cùng nàng cũng bỏ dở việc lật từng trang sách và đi ngủ dù nàng trằn trọc rất lâu, ôm chặt gối vào sát cằm.

Một lúc nào đó trong bóng tối, rất lâu sau khi căn nhà đã hoàn toàn vắng lặng, nàng nhận ra anh. Không có âm thanh nào chứng tỏ điều đó, không một hơi thở hay một cử động nàng có thể thấy được. Chỉ là tưởng tượng anh đang ở đó.

“Quý ông Gerard.” Nàng nhỏm dậy. Không có tiếng trả lời.

Chuyện trò với căn phòng trống trơn đúng là có chút kỳ lạ, nhưng vì chẳng có ai nghe thấy nên nàng nói tiếp, “Tôi mong ông không quá thất vọng với tiểu thư Kai.”

Vẫn không có tiếng trả lời. Nàng vỗ cái gối cho phồng lên ở chỗ đầu giường và dựa lưng vào đó. Căn phòng vẫn tối đen.

“Ước gì tôi có thể tặng ông đôi cá vàng.” Nói chuyện với bóng tối, trong khi mường tượng anh đang ở đây, khiến nàng có cảm giác khá thoải mái. Nói ra được những điều mà nàng không đủ dũng khí để bày tỏ với con người thật. “Tôi không tin tiểu thư Kai sẽ nghĩ đến việc tặng ông những con cá đuôi dài. Có lẽ chúng không hợp lý, tôi cho là vậy, như những chiếc khăn tay. Nhưng tôi nghĩ chúng nhất định rất đáng yêu. Tôi mong ngày nào đó sẽ được thấy một con.”

Nàng co chân lên, ngồi bó gối, má tựa lên hai đầu gối, tiếp tục xây những tòa lâu đài trong mơ.

“Thực sự, tôi ao ước một khu vườn riêng với một cái ao đầy những loại cá vàng có đuôi như lụa. Ông có bao giờ nghĩ đến những thứ đó không, quý ông Gerard? Tôi tự hỏi các quý ông thường nghĩ về điều gì?” Nàng ngẫm nghĩ rồi tự trả lời. “Những khó khăn chính trị, tôi cho là vậy. Thật mệt mỏi và chán chường khi phải làm đàn ông.”

Nàng nhìn chằm chằm vào bóng tối. Nàng biết đàn ông cũng có ích trong một số trường hợp nhất định, đặc biệt là mang giúp bưu phẩm, hay chỉ ra nguyên nhân mái nhà bị dột hay ống khói bị tắc, nhưng tất cả quý bà quý cô ở phố South đều khuyên không nên cho đàn ông sống trong nhà. Vì chắc chắn lúc nào anh ta cũng sẽ để lại những vết bẩn do quên tháo giày bất chấp mọi nỗ lực dạy bảo.

Đàn ông là bí ẩn, vừa dữ dội vừa dịu dàng, vừa hay lảng tránh vừa thẳng thắn, đầy đam mê lạ lùng mà lại hay thay đổi.

“Quý ông Gerard…” Nàng thì thầm, lo sợ, ngay cả trong bóng tối, khi phải hỏi to điều này. “Sao ông lại chạm vào tôi? Sao ông lại nhìn tôi trong gương như vậy?”

Nàng nghĩ đến tất cả những điều các quý bà quý cô ở phố South đã cảnh báo. Nàng nghĩ có thể họ chưa bao giờ gặp một người như quý ông Gerard. Nàng áp hai bàn tay vào nhau và thừa nhận với con người tưởng tượng trong bóng tối những gì nàng thậm chí không dám thừa nhận với bản thân.

“Ước gì ông làm vậy lần nữa.”

Nàng lấy ngón tay che miệng, thực sự kích động. Nhưng điều ước đó là thật, rất thật, một khi nàng đã đặt tên cho sự bồn chồn và đau khổ trong mình, cho những cảm xúc dường như đã giữ nước mắt và tiếng cười ở gần ranh giới lộ diện mà chính nàng cũng không biết thứ nào sẽ tuôn ra trước chỉ với một cơn khủng hoảng vô cùng nhỏ nhoi. Nàng không chỉ khờ khạo đem lòng yêu quý ông Gerard mà còn muốn anh chạm vào nàng.

Có vẻ đó là một tình cảnh ngu ngốc và hạ thấp phẩm giá đến mức nàng phải ôm chặt cái gối vào người, cảm thấy hai hàng nước mắt nóng bỏng trào ra và lăn dài trên gò má. Cuộc đời thật cô đơn biết nhường nào, với một phụ nữ duyên dáng, tao nhã và không lai lịch. Một phụ nữ chẳng thuộc về bất cứ nơi nào.

ông thể nhắm mắt viết giấy giới thiệu cho Leda làm một chân đánh máy. Dù rất lấy làm tiếc, thực sự lấy làm tiếc, nhưng bà ta không biết gì về cô Leda Etoile ngoại trừ mẹ cô là người Pháp, và viết một điều như thế trong giấy giới thiệu phỏng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.