Bóng Tối Và Ánh Sao

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 30 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

❊ ❊ ❊

“Gã lại ôm đồ ăn cắp biến mất lần nữa!” Má bà Dawkins ửng hồng vì hưng phấn, đi theo Leda lên cầu thang tối om với tin tức mới nhất về những vụ trộm lạ lùng bắt đầu từ tuần trước. “Đã là bần thứ ba rồi đấy. Báo đây, thưa cô! Đọc đi. Lần này là Hoàng tử xứ Phù Tang nhé. Gã này đúng là một tên trộm tinh quái. Lấy cả một thanh bảo kiếm thần thánh ngay trước mũi anh chàng Nhật Bản, rồi cả đám bảo vệ đứng gác chật kín khắp nơi nữa chứ.” Bà ta gần như hét lên vì sung sướng trước sự bất lực của cảnh sát. “Tin này hay quá. Gã cũng để lại một vật khá thô thiển, nhưng dĩ nhiên báo chí không nhắc đến rồi. Họ có bao giờ dám nói thẳng ra chuyện gì đâu, nhưng thể nào cũng có người đoán ra, cô công nhận không. Chắc lại từ một ngôi nhà bẩn thỉu nào đó, nơi gã bảo cảnh sát tự tới đó mà tìm thanh kiếm.”

Leda biết quá rõ về vụ trộm thứ ba này cũng như thủ đoạn quái dị của chúng, rằng một vật vô cùng quý giá sẽ bị đánh cắp từ các đoàn ngoại giao đến tham dự Lễ Jubilee, thế chỗ nó là thứ nhơ bẩn đến độ không diễn tả nổi. Chuyện đó đã đủ lạ lùng rồi, nhưng kỳ cục hơn, tên trộm dường như không mấy hứng thú với đồ ăn cắp, hắn luôn gửi tin nhắn cho cảnh sát, chỉ cho họ chỗ đến lấy lại từng báu vật - lần nào cũng trong một “ngôi nhà trái luân lý”, như cách diễn đạt ý tứ của báo chí.

“Thật thú vị làm sao,” nàng nói, cốt để làm nản lòng bà Dawkins, rồi tiếp tục lên cầu thang. Thực ra, Leda biết về những vụ trộm này nhiều hơn bà chủ nhà, vì nàng có thói quen pha trà cho Thanh tra Ruby cũng như nán lại sở cảnh sát tới quá nửa đêm, khiến người ta tưởng nàng vẫn đang làm việc tại tiệm váy. “Chúc ngủ ngon, thưa bà.”

Một bàn tay nhanh nhảu thò ra túm váy Leda, giữ nàng lại. “Hôm nay là thứ Sáu, thưa cô. Mười bốn silinh một tuần nhé.”

“Mới sang thứ Sáu được có nửa giờ mà, bà Dawkins. Mong bà không cảm thấy buộc phải thức chờ tôi thế này,” Leda nói. “Tôi sẽ rất hân hạnh được gửi tiền bà vào buổi sáng.”

Bà Dawkins cười toe toét, không hề bối rối. “Tôi chỉ muốn nhắc cô một chút thôi. Hôm nay tôi đã phải đuổi nhà Hoggins ở tầng dưới đi. Nhiều người muốn vào ở phòng của họ lắm, toàn người trả tiền đàng hoàng như cô cả. Chứ không trả tiền thì sao tôi có thể giúp đỡ được, phải không? Tôi chẳng phải dân làm từ thiện gì hết. Mười bốn silinh một tuần, không bao ăn. Chỗ chúng tôi có đường ống nước, thưa cô, bằng đó thôi cũng đáng nửa đồng curon rồi, tôi nói với họ thế đấy.”

Bà ta cũng thường xuyên bảo Leda như vậy. Cuối cùng cũng tách được bà chủ nhà, nàng tiếp tục lên gác. Vào phòng, nàng rửa mặt rồi tưới nước cho cây phong lữ bên khuôn cửa sổ dưới ánh nến. Cái nóng ban đêm như làm nồng đậm thêm mùi khó chịu của khu dân cư, may mà một chiếc lá phong lữ bị gãy đã tỏa ra chút hương thơm hơi gắt nhưng tươi mát phả vào những thứ mùi nồng nặc. Nàng ngắt nó bằng móng tay, vò nát và đưa lên mũi để xua hẳn đi mùi chua của những xưởng ủ bia.

Nàng nhìn chăm chú ra khung cửa sổ vào màn đêm ẩm ướt. Khu ổ chuột bắt đầu từ con phố phía sau chỗ nàng ở - một nơi nàng không muốn nhìn đến, từ chối nhìn đến, không dám nhìn đến - nàng cảm thấy nó níu kéo mình, bằng mọi cách lôi nàng xuống như một cái dạ dày đang ngoác miệng. Nàng nghĩ đến Pammy, người đã từ chối nuôi con cho tới lúc Thanh tra Ruby phải thẳng thắn nhắc nhở rằng ông sẽ cáo buộc cô gái tội giết trẻ em nếu vẫn không chịu tỉnh ngộ. Leda có cảm giác không mấy vui vẻ rằng cuộc sống riêng của nàng có lẽ cũng bắt đầu gần như vậy, đáng sợ, không được chào đón và không phải bằng thái độ đáng kính thầm lặng mà nàng vẫn hằng ước ao.

Hoàn cảnh trớ trêu này còn tiếp tục kéo dài đến bao giờ, Leda không dám nghĩ tới. Trong bốn chiếc váy của mình, nàng quyết định chỉ chiếc in hoa và chiếc đầm mặc trong phòng trưng bày bằng lụa đen là thực sự cần thiết, một để mặc hằng ngày, một để đi thăm viếng. Dù tiếc nuối nhưng nàng đã phải mang hai chiếc còn lại đi bán ở tiệm tạp hóa. Tranh cãi về giá cả đúng là chuyện khá lỗ mãng, và Leda cũng biết rõ mình không thể nhận được đủ số tiền tương xứng với giá trị của chiếc váy vải gabardine và chiếc váy vải thun xám bạc. Nàng giữ lại chiếc mũ còn tốt, rời khỏi nhà trọ vào khung giờ quen thuộc mỗi sáng, mặc váy trắng in hoa, dành cả ngày đi bộ và xem lướt qua nhiều tờ báo cũng như các khung cửa sổ văn phòng để tìm việc làm, dường như nàng luôn đến chỉ sau khi các công ty môi giới đã gửi đi một ứng viên hợp lý, hay đứng vào hai mươi hàng dài những ứng viên chờ đến lượt trong các hành lang, hay nhận ra vị trí còn trống không hợp với phụ nữ; nàng nghỉ chân trong tiệm trà hoặc công viên khi đôi chân không thể đứng nổi vì quá mỏi.

Nàng phải thanh toán tiền thuê máy may và trả nó vào thứ Bảy, cũng như nghĩ ra một lý do để giải thích với bà Dawkins vì sao mình không mang việc về nhà làm nữa. Nhưng nàng cũng còn đủ tiền sống tới tuần sau nếu tằn tiện, và ngày mai - hôm nay, như bà Dawkins đã nói rõ - là thứ Sáu, thời điểm để Leda đến phố South thêm lần nữa. Nàng quyết định sẽ tiêu ba xu vào buổi sáng để có được hai giờ ấm áp trong nhà tắm công cộng, mặc chiếc váy lụa đen sau khi đã sửa xong phần cổ bị sứt chỉ.

Giữa tình cảnh bấp bênh và đáng buồn này, chỉ có đồn cảnh sát dường như là thiên đường thực sự, dù ở đó mang nặng bầu không khí đàn ông hơn mức nàng quen. Thanh tra Ruby khá vui vẻ chấp nhận sự nấn ná tùy tiện của Leda, Hạ sĩ

MacDonald cũng dễ chịu và đầy quan tâm, nhưng Leda hơi lo anh ta sẽ nghĩ nàng đang cố tìm cách lấy lòng anh ta.

Anh ta có vẻ đã phải lòng nàng. Quý cô Myrtle sẽ rất ngạc nhiên. Anh ta dù sao cũng là cảnh sát, rất khó gọi đó là một mối quan hệ phù hợp, nhưng anh ta rất tốt bụng. Thật ra, Leda nghĩ như thế cũng ổn. Anh ta sống cùng chị gái ở Lambert và Leda cũng sẵn sàng thích nghi với hoàn cảnh đó, nếu anh ta có thể chu cấp đầy đủ cho cả hai người. Và cô chị gái, như Leda biết, chưa tới ba mươi, vẫn còn hy vọng, nàng thận trọng nghĩ.

Có thể Thanh tra Ruby và Hạ sĩ MacDonald sẽ bắt được tên trộm khét tiếng và nhận phần thưởng xứng đáng cho những nỗ lực của mình. Họ có thể được thăng chức. Nàng tự hỏi trên hạ sĩ là cấp bậc gì.

Theo tờ Times, cảnh sát chẳng tiến hành cuộc điều tra nào để nhận dạng thủ phạm hay động cơ của hắn, và bà Dawkins tỏ ra rất hào hứng khi gọi cảnh sát là lũ đần độn. Mọi thứ đang nung nấu để bùng nổ thành thảm họa ngoại giao trên diện rộng, tờ Times bình luận trong một bài xã luận, gây ra mối quan hệ căng thẳng với các quốc gia lớn. Các phái đoàn ngoại quốc sẽ nhận ra chính quyền Anh hoàn toàn thúc thủ trước đám tội phạm trong nước, hoặc tệ hơn thế, họ tin rằng thể diện quốc gia mình đã bị đem ra bêu riếu một cách đầy ác ý.

Đó là chuyện rùm beng của đám báo chí. Dĩ nhiên Leda biết động cơ. Cảnh sát cũng vậy. Và cả tờ Times nữa. Nàng không hề nghễnh ngãng những lúc ở trong đồn cảnh sát. Thanh tra Ruby và Hạ sĩ MacDonald đã cố hết sức không nói về chuyện đó trước mặt nàng, nhưng các quý ông tội nghiệp này lại không nhận ra dù họ có thì thầm thì những âm thanh đó cũng vang khắp căn phòng. Leda biết tất cả về các vụ trộm. Những căn nhà nghỉ tồi tàn là nơi mọi đồ mất cắp được tìm ra. Mặc dù nàng còn chưa thật minh bạch về điểm này nhưng chúng rõ ràng là nơi dành cho những mục đích bẩn thỉu, được bảo trợ bởi các tầng lớp cao hơn với sở thích bạo lực và bệnh hoạn.

Cảnh sát cũng nêu giả thiết đó là một vụ tống tiền tập thể, nhắm vào một nhà bảo trợ giàu có với địa vị cao, rằng nếu không đáp ứng yêu cầu của tên tội phạm, hắn sẽ công khai hạ nhục ông ta trước bàn dân thiên hạ. Một vụ tai tiếng bẩn thỉu, Thanh tra Ruby gọi thế, và Leda cũng tán thành. Tên trộm cứ như biết đi xuyên tường, qua mặt những cảnh sát và đội cảnh vệ tài ba nhất được cử đến.

Nàng vân vê nhúm lá phong lữ bị vò nát giữa các ngón tay. Nghĩ đến những căn nhà kinh khủng đó nàng lại thấy lo lắng, dù chuyện gì đã xảy ra bên trong, nó cũng nằm không xa quá một dãy nhà từ nơi nàng sống; đó là nơi nàng chỉ thấy những đứa trẻ sáng sủa ngoan ngoãn, thế mà lại có cả những việc làm ám muội khủng khiếp. Nàng tự hỏi không biết bây giờ bọn trẻ thế nào, sau khi cảnh sát dẹp bỏ những căn nhà như vậy. Nàng cũng nghĩ đến việc mình đã lưỡng lự ra sao khi muốn trình báo những ngờ vực của mình cho nhà chức trách, và cũng rất sợ hãi nếu phải làm chuyện đó. Nàng có tử tế gì hơn bà Dawkins đâu, thậm chí còn không thật thà bằng bà ta trong việc thừa nhận những mối quan tâm ích kỷ của bản thân.

Nàng không ngủ được dù rất mệt mỏi. Trước khi lên giường, nàng dọn dẹp sơ qua mọi thứ, thở dốc khi đẩy chiếc máy may nặng trịch và cái bàn ra giữa phòng, đưa bồn rửa mặt tới gần cửa, cố gắng quyết định nên sắp xếp thế nào khi không còn phải ngồi may vá dưới ánh đèn. Tuy chưa chắc nhưng nàng tin một nhân viên đánh máy hẳn không phải mang việc về nhà làm.

Công việc dọn dẹp buộc nàng phải di chuyển cả giường ngủ và nhân thể, nàng quyết định lau nhà, nên đã đẩy giường ra gần cửa sổ, cởi áo khoác và coóc xê, rồi bắt đầu làm việc mà chỉ mặc mỗi chiếc quần trong. Khi mọi thứ trong căn phòng áp mái chật chội, nóng nực đã sạch bong hết cỡ trong khả năng của một nùi giẻ ướt và Xà phòng Chiết xuất Hudson - “Ngọt như hoa hồng, Tươi như gió biển, Dùng cho mọi công việc lau chùi, cọ sàn, Hudson KHÔNG để lại mùi” - nàng để luôn giường ở chỗ cửa sổ vì không khí có vẻ mát mẻ hơn, thổi tắt nến để tiết kiệm sáp, rồi cứ thế mặc váy trong bóng tối.

Nàng nằm trằn trọc, nhìn vào khoảng không, đầu óc cứ xoay vần với đám cảnh sát, tiền bạc và thư bảo lãnh. Rồi tất cả rơi vào một giấc ngủ nông và những giấc mơ không yên ả. Có thứ gì đó đụng vào chân, nàng giật mình thức giấc ngay lập tức, tim như bắn khỏi lồng ngực.

Leda ngồi bật dậy, máu chảy rần rật trong huyết quản đến độ không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào khác. Căn phòng vẫn tối đen như mực, ngay cả ánh trăng hay bóng mây cũng không thể tạo nên bất kỳ hình thù nào. Đâu đó ngoài kia, tiếng mèo vang lên éo éo. Leda hít sâu, cổ họng đã bớt khô. Một con mèo. Dĩ nhiên, một con mèo đã vào phòng qua cửa sổ. Đó là cú va chạm mạnh, không thể do sâu bọ được, nàng nghĩ thầm, và câu chuyện cũ về những con chuột to như mèo vằn bỗng run rẩy trong đầu.

“Biến đi!”, nàng rít lên, đập tay vào chăn. “Mày còn ở đây không, hả con quái kia? Biến đi, nào nào, mèo con!” Nàng đứng dậy, vấp ngay phải cái bàn máy may, rồi nắm chặt lấy ngón chân đau, kêu lên tức tối và ngã ra giường…

Bên trên một thân hình to lớn, còn sống, cử động.

Nàng kinh ngạc đến độ không thể hét lên, và bỗng nhiên nó không còn ở đó nữa… nó… gã… một gã đàn ông… trong phòng nàng… nàng quay phắt lại và lao khỏi giường trong cơn sợ hãi cùng cực. Nàng chẳng nhìn thấy gì… que cời lửa… gã đàn ông… trong phòng nàng… xin Chúa giúp nàng… nàng cố la lên nhưng nhận ra cổ họng đã nghẹn lại và nỗi kinh hoàng cuộn trào trong mạch máu. Nàng nhanh chóng lùi về phía cửa, vấp vào cái bàn máy may lần nữa, khiến nó rơi xuống sàn. Một tiếng “rắc” vang lên, rồi thêm một âm thanh khác, là tiếng thì thầm kỳ lạ.

Nàng đứng sững lại, cố lắng nghe.

Dường như có gì đó chà trên mặt sàn, một tiếng động bỗng nhiên khiến mọi thứ trở nên chân thực và khủng khiếp hơn nhiều. Đúng là gã đang ở đó, không phải mơ nữa rồi, nàng đã làm cái máy may đổ lên người gã và gã đang đẩy nó ra. Tiếng cà vào sàn gỗ lại vang lên, nhẹ và không thể nhầm lẫn được. Những giọt nước mắt hoảng sợ bắt đầu dâng trong mắt nàng.

“Đừng chạm vào tôi!” nàng la lên bằng giọng run rẩy. “Tôi đang cầm que cời lửa đây!”

Gã không trả lời. Bầu không khí tĩnh lặng đáng sợ bao trùm căn phòng. Nếu gã di chuyển thì cũng hoàn toàn không gây tiếng động. Nàng nghĩ gã đang ở giữa nàng và cánh cửa, đường thoát đã bị chặn, và nàng đứng bất động với tiếng nấc nghẹn nơi cổ họng.

“Đi đi,” nàng run rẩy nói. “Tôi không muốn gây náo loạn.”

Im lặng kéo dài. Leda nuốt khan và nghĩ mình nghe thấy gã… rất, rất khẽ… nàng nghe thấy tiếng thì thầm, như một hơi thở nhẹ. Nàng chắc gã vẫn ở đó, gần cửa ra vào… nếu gã định bỏ đi mà không hại gì đến nàng thì gã đã làm rồi. Nàng sẽ nghe thấy tiếng gã vặn khóa, mở cửa. Nhưng rốt cuộc gã vẫn ở đó, gã chưa xong việc… gã muốn gì, gã muốn gì?

Rất chậm rãi, nàng cúi xuống, bàn tay lần mò tìm que cời lửa ở cạnh giường. Những ngón tay nàng chạm vào thứ kim loại trơn nhẵn bị uốn cong… nàng giật tay về rồi lại tiếp tục mò mẫm, sờ vào một vật dài. Nó cứng và nặng, đủ dùng để tự vệ. Nàng siết chặt nó bằng cả hai tay và bắt đầu đứng dậy.

Ngay lập tức, nàng đã nằm trên mặt sàn. Như thể đầu gối quỵ xuống, dạ dày co thắt, đầu óc tù mù, không còn biết rõ mình đang làm gì. Nàng nghĩ có lẽ mình đã bị tấn công, rằng bây giờ là buổi sáng, rằng ngoài kia có tiếng sấm vang vọng trên phố.

Những ngón tay nàng vẫn nắm lấy món vũ khí. Nàng nghe tiếng bước chân lộp cộp nhưng không thể nhúc nhích để tránh nó, tứ chi run rẩy đến độ không thể kiểm soát.

“Đưa nó cho tôi.”

Giọng trầm trầm khiến nàng giật bắn mình, chẳng khác gì con rối bị giật dây. Nó đến từ một vị trí gần hơn nàng hình dung, gã đang đứng, chỉ cách nàng khoảng hơn nửa mét.

“Tôi không định làm hại cô,” gã nói trong bóng tối.

Có điều gì đó chợt nảy ra trong tâm trí nàng vào ngay giây phút quỵ ngã kỳ lạ đó. Trong cơn mơ màng của trạng thái mụ mị, đầu óc nàng chỉ tập trung vào một thứ duy nhất: bằng sức mạnh phi thường, nàng tập trung vào gã, vào lời nói, giọng nói, sức nóng cơ thể. Gã không phải người Anh. Nàng vẫn nghe được trọng âm kể cả khi gã thì thầm, cách nhấn nhá khác biệt, vừa quen vừa lạ, cách hòa lẫn các nguyên âm đặc trưng.

Tim nàng bắt đầu đập rộn khi lờ mờ nhận ra. Cơ thể vẫn còn run rẩy dữ dội như đang lạnh cóng. Nàng vòng tay ôm lấy mình, cảm giác buồn nôn vì choáng váng.

“Quý ông Gerard!” nàng thì thầm.

Lần đầu tiên trong đời, nàng gọi tên của một quý ngài trong vô vọng, rồi ngất xỉu.

Nàng tỉnh lại trong bóng tối, người vẫn choáng váng và hoang mang. Một khoảnh khắc sau khi nàng mở mắt, mùi hăng hắc của que diêm xộc vào mũi nàng. Ánh sáng bừng lên, hắt những cái bóng điên rồ lên các bức tường.

Nàng chưa thể suy nghĩ mạch lạc. Có thứ gì đó u ám di chuyển phía trên nàng, nàng nhìn lên và thấy một dáng hình đen ngòm đang cầm thanh kiếm, che mặt và trùm đầu như một cơn ác mộng: gã… châm nến rồi quay lại nhìn nàng.

Nàng bật ra thứ âm thanh nghèn nghẹt không thể cất thành lời. Hình thù ác độc đó chuyển động như thể sẽ đè lên nàng, và nàng bắt đầu khóc, cuộn tròn trong cơn sợ hãi. Kẻ đó dừng lại, đưa tay lên giật thứ gì đó ở gáy. Tấm mặt nạ rời ra và rơi xuống giường. Gã đẩy mũ trùm ra sau đầu.

Mái tóc vàng tỏa sáng trong ánh nến. Gã đứng đó, nhìn nàng bằng đôi mắt xám lạnh lùng.

“Quý ông Gerard,” nàng đờ đẫn thì thầm. Nàng cố ngồi dậy nhưng các cơ bắp chỉ co thắt một cách yếu ớt. “Cứ nằm đó,” anh nói. “Nghỉ ngơi đi.”

Nàng lại ngả đầu lên sàn nhà cứng đờ, không thể làm gì khác ngoài việc nghe lời. Lặng lẽ, nàng nhìn anh đặt thanh kiếm xuống sàn, quỳ gối xuống cạnh mình, tì mạnh một cánh tay lên khung giường để nâng đỡ cơ thể. Anh áp lòng bàn tay vào má nàng, các đầu ngón tay chạm vào thái dương. “Hãy thở cùng tôi,” anh nói.

Nàng bật ra một âm thanh, gần như tiếng khúc khích hoảng loạn. Trong bụng cuộn lên cảm giác buồn nôn đầy khó chịu, tiếng cười chuyển thành rên rỉ. Anh lắc đầu. “Quan trọng lắm đấy. Xem nhé. Hít vào nào.” Nàng hít sâu một hơi.

“Thở ra,” anh nói. “Chậm thôi.” Ánh mắt anh xoáy sâu vào ánh mắt nàng, xám thẫm. “Hãy nghĩ đến thác nước. Theo dòng nước khi nó đổ xuống.”

Nàng có cảm giác như thể mình đang trôi bềnh bồng, trượt xuống một con dốc dài. Hơi thở trôi khỏi cơ thể, bất tận, tiếp tục trôi cho đến khi nàng lạc trong mắt anh, trong mệnh lệnh không lời của anh, rồi hít vào lần nữa.

Sức lực bắt đầu quay lại với tứ chi nàng. Nhưng anh vẫn nhìn nàng bằng ánh mắt điềm tĩnh, và hơi thở lại trôi khỏi nàng như thác nước vô tận, đổ xuống và xuống nữa cho tới khi nàng hoàn toàn trống rỗng, thoát khỏi mặt đất. Và nó lại tràn vào nàng thêm lần nữa, mang theo sức lực và cảm xúc. Nàng đã dùng sinh lực của anh để tìm thấy sinh lực cho chính mình, hồi phục dễ dàng hơn theo từng nhịp thở, cho đến lúc đủ tỉnh táo để nhận ra mọi chuyện kỳ quặc đến mức nào.

“Ông làm gì ở đây?” Nàng yếu ớt hỏi gặng, giơ tay đẩy anh ra. “Chuyện gì đã xảy ra?”

Anh chống cánh tay trên giường để bật dậy, rồi chầm chậm ngồi lên mép giường, một chân duỗi thẳng, nhìn xuống nàng. “Suýt nữa tôi đã giết cô,” anh nói ngắn gọn, miệng cứng là nhắc vì căng thẳng, gần như phải nhăn mặt. “Tôi xin lỗi vì điều đó.”

Anh có vẻ không thấy ăn năn chút nào. Trên thực tế, anh còn khá cộc cằn, như thể trong đầu anh còn nhiều chuyện quan trọng hơn thế.

“Nhưng… tại sao?” Nàng hỏi bằng giọng oán trách.

Anh quan sát nàng một lúc lâu rồi nói, “Tôi đánh giá sai tình hình và cứ nghĩ mình cần tự vệ.”

Leda ngồi dậy, vẫn còn ngơ ngác. “Ông đánh tôi?”

“Không, thưa cô.” Anh nhếch miệng một cách cứng nhắc. “Nếu tôi làm thế có lẽ đã tốt hơn.”

Đầu nàng đau nhức. Leda đành gục trán vào hai bàn tay. “Chuyện này vốn là không thể. Sao ông lại ở trong phòng tôi? Ông là một quý ngài. Tôi không…”

Ánh mắt nàng dán vào thanh kiếm, nàng chăm chú nhìn bao kiếm cong tuyệt đẹp màu vàng đỏ khảm hình những con hạc đang tung cánh bằng xà cừ, và cả cái chuôi vàng được chế tác theo hình dáng đầu một loài chim có mào. Hai tua rua màu đồng thắt nơ treo trên bao kiếm, phần đầu bao được mạ vàng với lá và hoa bé xíu, tô điểm bằng những lớp men nhiều màu sáng bóng dưới ánh nến. Bàn tay nàng chầm chậm trượt xuống, che miệng lại.

“Ôi trời,” nàng thì thầm. “Ôi, lạy Chúa lòng lành.”

Rồi nàng ngẩng đầu lên. Anh đang nhìn nàng, không biểu lộ chút cảm xúc nào.

Tim Leda bắt đầu đập liên hồi với cơn sợ hãi còn dữ dội hơn lúc trước. Chẳng nghi ngờ gì nữa, anh có thể giết nàng nếu muốn; trên khuôn mặt hoàn hảo kia không tồn tại bất kỳ dấu hiệu nào của nhân tính hay lòng trắc ẩn, cũng không có chút bóng dáng của sự khoan dung. Nàng lại bắt đầu thấy buồn nôn.

“Nghĩ đến dòng nước đang đổ xuống,” anh dịu dàng ra lệnh.

Nàng nuốt khan và để không khí trôi khỏi hai lá phổi, vẫn nhìn anh chằm chằm.

“Hãy cố bình tĩnh,” anh nói. Tôi sẽ không giết cô. Đêm nay… dường như sự điềm tĩnh của tôi… đã vượt khỏi tầm kiểm soát. Nhưng tôi không có ý định làm hại cô.”

“Chuyện này thật quá sức điên rồ,” nàng yếu ớt nói. “Tại sao ông tại ở trong phòng tôi?”

“Tôi hiện đang ở trong phòng cô bởi vì cô đã làm gãy chân tôi, cô Etoile.”

“Làm gãy chân ông… nhưng tôi… ôi, hãy rủ lòng thương!”

“Vâng, đúng là rất phiền.”

“Làm gãy chân ông,” nàng tuyệt vọng lặp tại. “Không thể nào! Lúc nãy ông còn đứng được cơ mà?”

“Nhờ chút tập trung,” anh đáp lời. “Thứ để hạ gục tôi có vẻ là một chiếc máy may.” Anh nhìn cái máy may rơi trên sàn và nói thêm một cách bí ẩn, “tôi thấy mình có thể đã được khai sáng chút ít trong chuyện này.”

Nàng quặp ngón tay trong chiếc áo ngủ, cau mày nhìn cái chân duỗi thẳng của anh. Lớp vải màu tối viền quanh nó khá lỏng lẻo, chỉ trừ nơi bắp chân được buộc chặt bằng những sợi dây màu đen trên đôi giày xỏ ngón mềm kỳ quặc.

Mọi thứ anh mặc đều có màu tối, được cắt may theo kiểu giản dị nàng chưa bao giờ thấy qua.

“Tôi có thể đi nếu tập trung hết sức,” anh thản nhiên nói. “Nhưng tôi nghĩ làm thế là quá ngu xuẩn, bởi sẽ làm vết thương nặng thêm. Tôi tin chuyện đó hoàn toàn không cần thiết. Và tôi cũng không muốn rời đi trước khi cô hoàn hồn, thưa cô Etoile, và nhớ ra cách thở mà không cần có tôi.” Anh nhìn vào ánh mắt bối rối của nàng, bỗng nhiên nở nụ cười lặng lẽ, quyến rũ đến vô lý. “Và không,” anh nói, “tôi không hề điên, cô biết mà.”

“Vậy nhất định tôi là người điên,” cô nói. “Tôi không thể… tôi chưa từng nghĩ quý ông Gerard? Ông là một quý ngài. Ông… và tiểu thư Catherine… tại sao à, chuyện này đúng là dị thường! Thủ phạm lại là ông. Cảnh…” Nàng ngừng lại ngay khi đầu lưỡi chực thốt ra, Cảnh sát sẽ chẳng dám hình dung đến một chuyện như vậy.

Nụ cười của anh biến mất. Vẫn với giọng nhỏ nhẹ, anh nói, “Tiểu thư Catherine, tất nhiên, cũng không liên quan gì đến chuyện này.”

Leda cụp mắt xuống. “Vâng, vâng! Tất nhiên là không rồi,” nàng vội nói.

Một quãng thời gian dài trôi qua trong im lặng. Leda thấy chóng mặt và mệt mỏi vì quá bối rối. Một bên hông, chỗ đụng vào bàn máy may, giờ đầu ê ẩm. Căn phòng bắt đầu quay cuồng như đổ sập xuống nàng.

“Cô thật sự phải hít thở, cô Etoile.” Giọng nói bình tĩnh của anh tìm thấy nàng trong bóng tối đang bủa vây. “Tôi không muốn cô tắt thở vì tôi đâu.”

Nàng lại tưởng tượng ra cảnh thác nước, và theo sau một giọt nước rơi xuống, nhận thấy bóng tối dần biến mất khỏi tầm nhìn. “Ồ vâng,” nàng run run nói. “Cảm ơn ông.” Nàng nhìn xuống sàn, đầu óc xoay như chong chóng.

“Cô nên nằm xuống.”

“Việc này có vẻ… không lịch sự lắm,” nàng nói. Leda không tin được mình đang ngồi trên sàn căn phòng của mình với một tên tội phạm lừng danh và nguy hiểm, một quý ngài với cái chân gãy đang điềm đạm khuyên nàng nằm xuống. Nàng đã nghĩ mình nên đánh tiếng báo động nhưng tại không chắc có thể ra được đến cửa, huống hồ là đồn cảnh sát. Dù anh đã làm gì với nàng đi chăng nữa thì điều đó cũng khiến nàng hoàn toàn kiệt sức. Nếu anh làm thế thêm lần nữa - nàng nghĩ nó sẽ thực sự kết liễu nàng.

Nhưng nàng nên làm gì đó; hét lên, đập vào tường hay một hành động nào đó. Tại sao không ai nghe thấy tiếng cái bàn đổ xuống? Tại sao nàng không nhặt lấy que cởi và tấn công anh. Với một cái chân bị gãy, anh sẽ đi nhanh đến đâu?

Nhưng nàng không làm gì hết. Nàng nhìn anh ngồi bên mép giường, chẳng hề tỏ ra đau đớn chút nào, và nàng thấy sợ.

“Cô biết tôi là ai,” anh nói. “Nếu cô định tố giác tôi, cứ từ từ mà làm. Còn bây giờ, hãy nghỉ ngơi cho đến lúc hoàn toàn khỏe tại.”

Nàng nhắm mắt. “Thế này thì vô lý quá.”

“Tôi sẽ không bỏ mặc cô đâu.”

Nàng mở mắt. “Ông sẽ không bỏ mặc tôi ư,” nàng choáng váng lặp lại, rồi ghé đầu xuống sàn, gối nên hai cánh tay. “Thật an tâm làm sao!”

ông thể nhắm mắt viết giấy giới thiệu cho Leda làm một chân đánh máy. Dù rất lấy làm tiếc, thực sự lấy làm tiếc, nhưng bà ta không biết gì về cô Leda Etoile ngoại trừ mẹ cô là người Pháp, và viết một điều như thế trong giấy giới thiệu phỏng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.