Buổi sáng, cô hầu mang trà và trái cây lên, báo cho Leda phu nhân muốn cô Etoile biết cả nhà sẽ tham dự lễ cầu kinh, và nếu cô thấy tiện thì hãy đi cùng họ, xe ngựa sẵn sàng lúc chín rưỡi, nhưng nếu cô muốn nghỉ ngơi thì xin cứ tự nhiên.
Cô hầu, bình trà nóng cùng lời nhắn giản dị, ân cần như thêm vào cảm giác lâng lâng trên mây của Leda khi nàng thức giấc dưới tấm màn màu vàng và xanh trong ánh nắng tươi mới cùng những bông hoa mềm mại. Nếu nghĩ đến chuyện đi lễ, nàng tưởng mình sẽ đơn độc, lặng lẽ ra khỏi nhà, hoặc có thể chỉ lần này thôi, bỏ lễ để nằm trên giường và tận hưởng khung cảnh xa hoa tuyệt vời. Nhưng không thể từ chối lời mời của Phu nhân Ashland nên nàng vội quả quyết với cô hầu mình rất vinh dự được đi lễ cùng cả gia đình.
Trước đây, Leda chưa bao giờ ăn dứa, chuối và cam vào bữa sáng. Quý cô Myrtle đôi khi cũng dùng cam làm món tráng miệng sau bữa tối, nhưng bà không thực sự quan tâm đến bất kỳ món ăn nào mà không phải dùng đến dao và nĩa. Dứa không phải thứ Leda từng thử qua. Sau khi cô hầu chỉ cách bỏ mắt dứa và lấy những phần đã cắt sẵn khỏi lớp vỏ cứng đầy gai, Leda không dám chắc thứ quả này đáng với công sức bỏ ra. Nó thơm nhưng chua gắt và không hề hấp dẫn. Bù lại, bánh mì nướng rất ngon, vẫn ấm và được phết đầy bơ, vị trà cũng rất tuyệt khi nàng ngồi nhấm nháp bên khung cửa sổ mở rộng, như hồi ở trong căn phòng ngủ tại nhà quý cô Myrtle.
Chiếc váy lụa đen của nàng đã được người hầu mang trở lại và giặt là cẩn thận. Leda đã quen với việc tự mặc đồ chỉn chu, đảm bảo nhanh chóng để xuống gặp mọi người dưới đại sảnh. Họ vẫn thân thiện và bao dung như tối qua, và khi xe ngựa đến quảng trường Hanover, tiểu thư Catherine đã kể lại khá đầy đủ về bữa dạ tiệc. Cô tha thiết muốn Leda cho cô biết cô đã làm đúng chưa khi từ chối bình rượu vang ông chủ nhà đưa lúc ăn tráng miệng, vì khi đó nhìn ông ta khá bối rối.
Sau khi hỏi han cụ thể, Leda đoán ông chủ nhà định chuyển bình rượu vang cho quý ông ngồi cạnh tiểu thư Catherine, vì một quý cô không bao giờ được phép yêu cầu ly rượu vang thứ hai khi đã ăn tráng miệng, và nếu có đi chăng nữa, cô ấy cũng không được tự mình rót mà quý ông bên cạnh sẽ làm việc đó.
“Vậy cô từ chối là đúng,” nàng khẳng định với tiểu thư Catherine, “nhưng có thể ông ta bối rối vì bình rượu chưa được chuyển quanh bàn. Lần sau cô hay từ chối và gợi ý cho quý ông ngồi cạnh có thể tự rót rượu nếu muốn, và mọi thứ sẽ tiếp tục như các quý ông mong đợi. Nhưng tôi dám đảm bảo họ sẽ chẳng thấy có gì tồi tệ vì không được uống ly vang thứ hai cùng đồ tráng miệng trong một buổi tối đâu.”
Ngài Ashland và con trai kịch liệt phản đối các nghi lễ xã giao đó bằng lời châm biếm hài hước. “Chúng ta phải uống thuốc an thần thì mới tiêu hóa nổi những trò này,” Ngài Ashland nói.
“Sao chứ, ý anh là thế não, thưa ngài?” vợ ông hỏi đầy hóm hỉnh, ngồi thẳng dậy và phẩy tay. “Em chắc họ là tầng lớp xã hội cao nhất, nói chuyện với họ sẽ mở mang tầm nhìn, và một người càng thấy mình nhanh buồn ngủ, họ càng thấy người ngồi bên cạnh mình khó tính.”
“Chà, con lại thích,” tiểu thư Catherine vui vẻ nói. “Có vài người hơi buồn tẻ thật, nhưng họ đã cố gắng tiếp đón chúng ta nhiệt tình, và họ cũng lo lắng, phiền não khi thấy điều gì đó bất ổn, nên con không thể không đồng cảm với họ.”
“Khi em phá hỏng bữa tiệc của họ bằng cách không chuyển bình rượu đó, con vịt ngu ngốc!” Anh trai cô vồ lên đầu gối cô. “Cứ chờ đến lúc mẹ mang con báo đốm tới dạ tiệc vì nó quá yếu nên không thể ở nhà một mình xem. Người ta sẽ quên hết cả rượu.”
“Mẹ chưa bao giờ đưa Vicky tới dạ tiệc, Robert. Hồi đó chỉ là một bữa tiệc trưa từ thiện thôi. Và mẹ không thể hủy hẹn vì còn phải phát biểu nữa.” Phu nhân Ashland nhìn Leda và bối rối hạ cằm, cứ như một cô gái non nớt bị bắt gặp có vệt mứt dính trên mũi. “Không ai thấy phiền cả, tôi đảm bảo. Lúc nào nó cũng bị buộc dây.”
Leda thấy mình gật đầu dù rất ngạc nhiên, nàng không thể làm khác được dù có để ý tới cái nháy mắt trêu chọc của Ngài Ashland hay không.
“Con báo đó cứ như Nữ hoàng Victoria Đệ Ngũ giá lâm vào bữa tiệc trưa vậy,” ông nhã nhặn nói với Leda. “Nó hiện đã quay về trị vì vương quốc của riêng nó. Hóa ra chúng tôi đã chăm sóc một giống báo rất lâu đời ở Sussex từ lâu rồi.”
“Bọn quỷ tinh ranh đó đã chiếm hết vùng Westpark rồi!” Ngài Robert phàn nàn. “Tốt thôi, khi một người cuối cùng cũng có thể thấy những cánh đồng của ông cha truyền lại, và không thể đi dạo quanh vườn mà không bị một con báo nhảy ra từ bụi cây dọa cho phát khiếp.”
“Và chúng tôi thậm chí còn chưa nói gì đến con trăn Nam Mỹ,” tiểu thư Catherine đế thêm.
“Để ngăn bọn bất lương thôi,” cha cô ôn tồn nói.
Bà mẹ thì hắng giọng, phẩy phẩy cái quạt, giữ vẻ im lặng trang nghiêm cho tới khi họ đến nhà thờ.
***
Trong ánh nắng chiều muộn, phòng khách của Dinh thự Morrow có vẻ rất thoáng đãng bất chấp sự hiện diện của lò sưởi lớn bằng đá hoa cương chạm trổ và trần nhà hoa lệ. Trên nền các bức tường màu vàng pha đỏ đã phai, đồ nội thất là sự pha trộn kỳ lạ nhưng thú vị của những chiếc ghế sơn son thiếp vàng, ghế tre theo phong cách Nhật Bản, xô pha bọc vải hoa sặc sỡ, và một vài chiếc bàn gỗ sáng bóng có kiểu dáng khác lạ đơn giản và đáng yêu.
Leda nhìn quanh, rốt cuộc nàng cũng nhận ra hiệu ứng của vẻ thanh thoát đến từ đâu. Thay vì dùng rất nhiều khung tranh, tượng, khung ảnh và với bọc ghế khiến hầu hết phòng khách nàng biết trở thành cái tổ ấm áp và lộn xộn, bàn và bệ lò sưởi ở Dinh thự Morrow không được trang trí bất cứ thứ gì ngoài hoa lan tươi. Bên ngoài căn nhà kính hướng ra phòng khách về phía Park Lane, những đóa hoa ngoại lai nở rộ tạo thành nhiều điểm nhấn màu hồng và tím giữa các chậu cọ kentia và tỏi rừng.
Phu nhân Ashland không cho thắp đèn gas trong nhà bởi hơi nóng sẽ làm hoa bị héo. Cả gia đình này đều rất kỹ tính, bà quản gia đã khuyên Leda bằng thái độ của một người hầu thông thái: nói chuyện với cung cách cao quý đáng kính như thể họ là những người Trung Hoa lạ lùng. Để bảo vệ hoa lan trong nhà và cũng tránh được việc thắp sáng bằng mỡ động vật hay đốt đuốc, quý ông Gerard đã cho người đến lắp điện trong chuyến sang London hồi năm ngoái, cùng nhiều khâu chuẩn bị cho dịp trở lại Anh quốc của cả nhà sau hai thập niên — bao gồm xây một khu nấu ăn khép kín, đặt tủ lạnh và máy làm kem trong bếp, làm thêm nhà kính cùng toàn bộ mặt tiền hướng ra Park Lane, trong đó trồng vô số loại cây nhiệt đới hiếm, thuê người chăm sóc cho tới lúc cả gia đình đến nơi.
Những chủ nhà đáng yêu một cách lạ cùng, Leda thầm nghĩ. Tiểu thư Catherine, sau khi về nhà cùng mẹ từ buổi tiệc trà Chủ nhật trong vườn, đã đích thân gõ cửa phòng Leda, cho nàng một miếng bánh nhân hạt cô mang về trong chiếc “khăn tay” bằng lụa, như cách cô gọi nó, và nài nỉ Leda xuống nhà ăn bữa tối nhẹ cùng mọi người trong phòng khách. Cô hiện đang bận rộn vỗ phồng đống gối xung quanh chỗ ngồi ngay đối diện cửa sổ của quý ông Gerard. Leda không rõ cảm giác lúc này của anh, nàng nghĩ tiểu thư Catherine không thể biết anh đã đau đớn như thế nào khi cái chân bị nẹp và nắn chỉnh một cách nhiệt tình đến vậy, nhưng vẫn chịu đựng với về bình tĩnh đầy khí khái. Rõ ràng cái nẹp mới đã bảo vệ anh tốt hơn nhưng Leda vẫn thấy trong nụ cười ẩn chứa nét căng thẳng.
Phu nhân Ashland cũng nhận ra, bà ngẩng đầu khỏi cuốn sổ và nói, “Thôi nào, Kai, có phải con muốn giết cậu ấy không?”
Cô con gái đứng thẳng lên, có vẻ hốt hoảng. “Ồ, không. Em có làm anh đau không, Mano? Anh phải bảo em chứ.”
“Không đâu,” anh nói.
Leda tự hỏi liệu có bao giờ anh thú nhận mình có bất kỳ cảm giác khó chịu nào không.
Tuy nhiên tiểu thư Catherine lại thở phào nhẹ nhõm. “Vậy tốt quá. Em sẽ chỉ đặt cái gối này…”
“Kai!” mẹ cô lên tiếng cảnh cáo.
Leda thấy quý ông Gerard và tiểu thư Catherine trao đổi ánh mắt, một giao tiếp ngắn gọn giữa hai người hiểu nhau quá rõ. “Em có thể mang cho anh một cuốn sách,” anh nói.
“Chẳng có cuốn sách nào đáng đọc trong nhà này hết,” tiểu thư Catherine tuyên bố, rồi ngồi xuống cái ghế bên cạnh Leda. “Chúng ta hãy kể chuyện đi.”
“Con bé lừa bịp, cả ngày chỉ biết chuyện này chuyện nọ,” anh trai cô lên tiếng. “Coi chừng mất lưỡi bây giờ.”
“Bịt tai vào nếu anh không thích,” cô nhanh nhẹn đáp trả. “Anh nên làm cho cái miệng kia ngậm lại thì có, đồ con tười.”
“Nói tiếng bồi khi cô Etoile không hiểu chẳng hay chút nào,” tiểu thư Catherine thẳng thắn nói, và quay sang Leda. “Cô có biết Samuel đã từng cứu mạng tôi không, cô Etoile?”
“Không, tôi không biết,” Leda nhã nhặn trả lời.
“Khỏi một con cá mập,” tiểu thư Catherine nói, và hạ giọng với vẻ nghiêm trang. “Một con cá mập trắng to bự, dài từ đây đến… cái bàn kia.”
“Bịp bợm,” anh trai cô đang ngồi đọc báo nói vọng ra.
“Đó là lý do chúng tôi gọi anh ấy là Mano,” cô tiếp tục, không hề dừng lại. “Mano là “cá mập”, và kane là từ chỉ ‘người’.” Cô phát âm nó thành ‘kah-nay’. “Mano Kane. Người-cá mập. Công chúa đã đích thân đặt cái tên nào cho anh ấy.
Đây là một vinh dự lớn, bởi vì khi đó anh ấy mới mười, mười một tuổi, và anh ấy nhấc tôi khỏi mặt nước lên vai lúc con cá mập ở ngay sát, như thế này…” Cô nghiêng người về phía trước, làm một động tác lượn tay vừa duyên dáng vừa hung hãn, lướt qua cánh tay Leda chỉ vài phân và quay lại với tiếng bật tay đột ngột khiến Leda giật nẩy mình. “Gần lắm. Nó có thể nuốt chửng cả hai chúng tôi. Chóp-chép.”
“Được vậy thì quá tốt,” giọng Ngài Robert vang lên từ phía sau tờ báo. “Thật mà, Robert!” tiểu thư Catherine ngả người vào lưng ghế.
“Ồ, anh đã nghe em kể đến trăm ngàn lần. Em cứ nghĩ mình đánh nhau với con cá chết tiệt đó bằng tay không còn gì.”
“Chuyện hay mà!”
Anh ta hạ một góc báo xuống, hé mắt nhìn họ qua mép báo. “Sao em không để Samuel tự kể một lần xem thế nào? Có thể là một góc nhìn khác hẳn đó.”
“Ồ, vâng” Tiểu thư Catherine ngồi thẳng dậy, ngả người qua thành ghế về phía quý ông Gerard. “Anh kể đi, Mano! Anh có sợ không? Hồi đó tôi bé quá, cũng không biết chuyện gì đã xảy ra, cô Etoile ạ, nên tôi thực sự không thấy sợ. Nhưng tôi vẫn còn nhớ con cá mập. Nó rất to, phải không anh?”
Quý ông Gerard có vẻ hứng thú với nắm tay mà anh đang đặt trên thành ghế hơn kích thước của con cá mập. “Anh không nhớ nữa,” anh nhẹ nhàng nói.
Leda có thể hiểu vì sao tiểu thư Catherine luôn là người có vinh dự kể chuyện.
“Chà, nó rất to, phải không mẹ?”
Phu nhân Ashland hít một hơi dài. “Rất dữ tợn,” bà nói ngắn gọn. “Và rất to.”
“Họ chưa từng bắt được nó,” quý ông Gerard thêm vào.
Dường như đó là một bình luận vô tình, nhưng âm vực trong giọng anh khiến Leda phải liếc sang. Anh vẫn nhìn xuống tay mình, cho tới khi ném ánh mắt xám lạnh về phía nàng. Nàng suýt nữa thì buột miệng, “Thật đáng tiếc,” nhưng đã giữ im lặng khi thấy ánh mắt anh. Anh không nghĩ con cá mập chạy thoát được là điều đáng tiếc. Anh hài lòng.
Làm sao nàng biết điều đó, nàng cũng chẳng hiểu. Nhưng chắc chắn nàng biết.
Anh dường như định nói tiếp, và lần đầu tiên Leda cho phép mình nhìn thẳng vào anh lâu hơn vài giây ngắn ngủi. Dù khá kiệm lời nhưng anh vẫn thu hút được toàn bộ sự chú ý của nàng đến nỗi nàng phải cố gắng lắm mới có thể tiếp tục cuộc trò chuyện lịch sự. Thực ra nàng đã phải đấu tranh rất mạnh mẽ để chống lại cám dỗ cứ ngồi yên đó và nhìn anh chằm chằm như một cô gái quê ít học, vì đến tài nghệ tuyệt diệu của Michelangelo cũng không thể làm ra một tác phẩm tôn vinh hình thể con người đẹp hơn quý ông Gerard bằng xương bằng thịt.
Anh điển trai một cách chân thực và sống động, theo cách mà Leda chưa bao giờ hình dung đàn ông có thể đạt được, ngoài những bức tranh và những tác phẩm nghệ thuật đã được lý tưởng hóa. Thỉnh thoảng ta cũng có thể gặp được những quý ông “đẹp trai”, thậm chí là “phong độ”, nhưng ta không thể thường xuyên thấy thần Apollo, Mars và Mercury trong hình dáng con người, trông như một thiên thần sa ngã với mái tóc rực nắng và đôi mắt màu sương muối… không, trong bất cứ dịp nào, mặc áo khoác màu khói và ngồi gác chân chữ ngũ, đúng phong thái của một người đàn ông gia đình.
Một cái cau mày thoáng hiện trên mặt anh khi nàng tiếp tục nhìn anh. Bỗng dưng, như thể nàng làm phiền anh, ánh mắt anh hướng trở lại chỗ tiểu thư Catherine. Có vẻ Leda đã vô cùng lịch sự khi tập trung hết sự chú ý lên anh vì anh sắp sửa nói thêm điều gì đó, nhưng cái cách anh thẳng thừng nhìn sang chỗ khác như vậy cũng khiến nàng ngượng ngùng.
Rõ ràng nàng đã nhìn anh chằm chằm. Có lẽ mọi người bình thường đều nhìn anh như thế. Anh hẳn đã phát chán vì chuyện này và cảm thấy vui khi được sống giữa những người đã biết anh đủ lâu để quen với diện mạo đó. Nhà Ashland không mấy để tâm đến vẻ đẹp hoàn mỹ của anh. Ngay cả tiểu thư Catherine, có thể chăm sóc anh bằng việc đích thân mang đồ ăn tối vào cho anh thay người hầu, cũng chỉ tặng anh ánh mắt trìu mến và cái vỗ nhẹ lên tay khi cô đã sắp xếp xong mọi thứ - như thể anh là một ông chú thân yêu bị bệnh gút.
Leda không quá quen thuộc với cách hành xử của những người yêu nhau nhưng rõ ràng giữa cặp đôi này có điều gì đó khác thường. Ánh mắt anh rất chăm chú dõi theo tiểu thư Catherine khi cô mải huyên thuyên về con cá mập, về bữa tiệc trà, và hỏi han Leda về những danh thắng đẹp nhất London. Hiển nhiên là anh tôn thờ cô gái này. Leda không thể hình dung một người đàn ông lại yêu rõ ràng đến vậy - hay một cô gái lại có ít ý niệm về tình cảm của anh ta đến vậy. Tiểu thư Catherine hết lòng săn sóc cho anh nhưng lại không hoàn toàn chú tâm, cô vào phòng ăn trước để lấy cho anh đủ món từ tủ búp phê giữ lạnh nhưng chẳng nhận ra anh không thể với tới và ăn từ cái khay đặt trên bàn mà không phải xoay chân theo một tư thế chắc chắn gây đau đớn.
Ngài Robert đang đứng bên cửa - chờ Leda vào phòng ăn trước, nàng nhận ra điều đó. Tiểu thư Catherine đã nôn nóng kéo mẹ đi bên phía trên, giọng cô vang khắp hành lang. Cô đang chào hỏi cha mình khi ông vừa về từ một cuộc hẹn chiều. Ngài Robert bật ra một âm thanh mừng rỡ và bước ra phòng khách với mọi người.
Leda dừng ở cửa và quay lại nhìn quý ông Gerard. Nàng hít sâu, đi tới chỗ cái bàn, đặt chiếc khay vào lòng anh rồi quay đi mà không dám nhìn mặt anh. Nàng không muốn gây ồn ào nhưng sự thật là, nếu quý ông này quá si tình mà không dám đưa ra vài gợi ý nho nhỏ cho người thương về sự thoải mái thông thường của mình thì phải có người làm hộ chuyện đó.
Khi nàng đi về phía cửa, anh thì thầm cảm ơn nhưng nàng đã bước nhanh ra hành lang đá hoa và giả bộ như chẳng nghe thấy gì.
***
Vẫn cô hầu cũ mang đến một lời nhắn khác cùng khay trà vào buổi sáng hôm sau. Từ quý ông Gerard. Anh muốn nàng gặp anh lúc chín giờ sáng trong nhà kính chứ không phải trong thư viện.
Leda biết cả nhà sẽ rời khỏi nhà trước chín giờ để tham gia cùng đoàn Hawaii ở khách sạn Alexandria, nơi Nữ hoàng Kapiolani và công chúa đợi được triệu kiến riêng Nữ hoàng sau khi người đến London. Leda không chắc liệu quý ông Gerard có là một thành viên trong đoàn nếu khỏe mạnh hay không - nàng còn chưa nắm được chính xác mối quan hệ của anh với gia đình này. Ngoài nước da giống Ngài Ashland ra, giữa hai người không có điểm tương đồng nào khác. Trên thực tế, Ngài Ashland là một người đàn ông điển trai với nét mặt nhìn nghiêng quý phái, nụ cười mạnh mẽ quyến rũ, nhưng ngay cả khi còn trai trẻ ông cũng không thể so được với quý ông Gerard. Leda đoán ông chủ của nàng có thể có quan hệ họ hàng gì đó.
Nhưng bất kể ra sao thì chắc chắn anh cũng không tham dự được các buổi lễ hội trong tình trạng hiện tại. Và rõ ràng không có nhân vật quan trọng nào khác ở nhà. Sẽ chỉ còn Leda và anh cùng những người giúp việc.
Trong tình huống như vậy, nàng muốn cuộc gặp với quý ông Gerard diễn ra trong nhà kính với những cánh cửa mở rộng thông sang các căn phòng dọc theo nhà chính hơn là trong thư viện khuất nẻo. Nhưng nếu được hỏi ý kiến thì nàng không mong đợi có bất kỳ cuộc gặp riêng nào với một người độc thân vào thời điểm này. Hơn nữa, để phù hợp lễ giáo, nàng thà đội mũ, đeo găng và đứng trong đám đông bên dưới Park Lane đợi xem Nữ hoàng còn hơn. Nàng biết sẽ chẳng ai hỏi nhưng vẫn có ý định sẽ đưa ra ý kiến của mình.
Nàng ngồi xuống và viết một mẩu tin cho quý ông Gerard, liệt kê ra những lý do vì sao cuộc gặp nên dời lại một thời điểm khác phù hợp hơn. Sau khi nhờ cô hầu chuyển hộ, nàng nhận được ngay lời đáp.
Cô nghĩ ai sẽ nhìn chúng ta? Câu hỏi thật ngắn gọn. Thậm chí còn không được ký hay đóng dấu.
Leda lại ngồi xuống cái bàn làm việc kiểu Pháp và lấy một mẩu giấy nhận từ ngăn kéo.
Người giúp việc, nàng viết. Nàng gấp nó thành hình phong bì, niêm phong cẩn thận và gửi đến quý ông Gerard qua cô hầu.
Phản hồi đến rất nhanh. Tôi cứ nghĩ cô là một phụ nữ hiện đại, cô Etoile.
Leda cảm thấy cơn giận dâng nên. Chữ viết của nàng lãnh hậu quả từ những nét nhấn hơi mạnh tay ở cuối mỗi từ. Tôi không muốn làm những chủ nhà vô cùng tử tế phải cảm thấy khó xử vì hành vi bất nhã này.
Câu trả lời đến muộn hơn một chút. Lần này nó được niêm phong trong phong bì giống lời nhắn của nàng.
Tôi có nên hiểu ý cô là để có thể gặp mặt bàn chuyện công việc bình thường với thư ký của mình, tôi phải thuê người cùng giới? Xin cô hết sức cân nhắc câu trả lời.
Tôi hy vọng gặp cô vào lúc chín giờ, cô Etoile.
Leda đọc tin nhắn trước ánh mắt ngây thơ hướng ra một chỗ khác của cô hầu đang đứng đợi với đôi bàn tay chắp lại. Cảm thấy khá lúng túng, Leda liếc cái đồng hồ nhỏ bằng sứ trên bàn. Còn năm phút nữa là tới giờ hẹn.
“Hiện quý ông Gerard đang ở đâu?” nàng hỏi cô hầu.
“Trong nhà kính, thưa cô. Ngài ấy dùng bữa sáng ở đó. Đó là vị trí lý tưởng để quan sát. Toàn bộ người giúp việc được phép tập trung ở đó từ chín giờ cho tới lúc Nữ hoàng đi qua, và chúng tôi có thể nhìn bao quát cả con phố. Đám đông đang tụ họp rất náo nhiệt ngoài kia. Cô có thể nghe thấy nếu mở cửa sổ.”
Leda giả bộ bận rộn với chiếc ngăn kéo bàn để giấu đi sắc đỏ nóng bừng nàng cảm thấy đang lan dần trên mặt. “Không phải trả lời nữa,” nàng nói nhanh. “Cô đi đi, cho kịp xem mọi thứ.”
Cô hầu nhún gối. “Xin cảm ơn, thưa cô.” Cô ta quay ra và đóng cửa lại.
Leda dùng hai tay bịt chặt miệng. Anh không hề có ý định gặp riêng, dĩ nhiên. Nàng đã khiến mình có vẻ thật ngu ngốc, và suýt nữa thì hy sinh luôn công việc vì điều đó. Nàng chẳng thể đưa ra giải thích này hợp lý hơn về câu cuối cùng trong tin nhắn của anh, ngoài một lời nhắc nhở đích đáng về hoàn cảnh của bản thân. Nàng buộc phải cư xử trong mọi khả năng mà một người đàn ông sẽ làm ở vị trí thư ký riêng - như anh có quyền đòi hỏi, nếu nàng vẫn muốn công việc này.
Lấy lại bình tĩnh và xuống nhà quả là việc khó khăn.
Nàng chỉ còn chút ít thời gian, trong tình cảnh đặc biệt này, nàng không muốn bị muộn chút nào. Nàng biết chắc mặt mình vẫn đỏ ửng khi bước qua hai cánh cửa kiểu Pháp dẫn vào nhà kính. Tới nấp sau lưng hai cô hầu đang cười rúc rích ở gần quý ông Gerard là việc vô cùng cám dỗ. Nhưng viên quản gia Sheppard đã nhắc nhở họ nghiêm khắc, bắt họ giữ yên lặng và Leda không có cách nào khác là trình diện ông chủ.
Trông anh khá thoải mái vào buổi sáng hôm nay, ngả người vào góc xô pha làm từ cây liễu gai đối diện với những khung cửa kính để ngỏ nhìn ra phố, cái chân bị nẹp duỗi dài theo những miếng đệm dày, chân kia đặt trên sàn và tay gác lên thành ghế. Một cặp nạng tựa vào giá để cây bên cạnh. Phía bên kia những khung cửa mở ra khoảng sân nhỏ có một cái trụ cắm cờ Vương quốc Anh và Bắc Ailen cùng một lá cờ vẽ hình Dinh thự Morrow, Leda đoán lá cờ Hawaii.
Anh nhấc tay lên và tì vào má khi Leda bước vào tầm mắt.
“Cô Etoile,” anh lầm bầm. “Tôi rất mừng khi cô đồng ý tham gia cùng chúng tôi.”
“Chào buổi sáng, quý ông Gerara,” nàng nói khá to bằng giọng sôi nổi. “Tôi có thể phục vụ gì cho ông?”
Anh nhìn nàng một lúc lâu, đủ lâu để Leda biết chắc nhóm người hầu ở đó phải nhận ra cái cách anh đánh giá nàng từ trong ra ngoài.
“Sheppard,” cuối cùng anh cũng cất tiếng, và hất đầu về chiếc ghế đặt ở một góc gần với xô pha của mình. “Mang cho cô Etoile tờ Illustrated News để cô ấy đọc cho chúng ta nghe về sự kiện này.”
Viên quản gia nghiêng mình và biến mất một lát rồi quay lại với tờ The Illustrated London News. Leda cảm thấy khá ngượng ngùng, nhưng nàng vẫn gập tờ báo, chọn một bài mô tả những lễ kỷ niệm sẽ được tổ chức và bắt đầu đọc. Khi đọc đến đoạn thứ ba, nàng nhận ra mọi người bắt đầu đến tụ tập xung quanh mình.
Nàng vẫn đọc, chuyển xuống cuối trang sang câu chuyện kế tiếp, một bài dự đoán về bộ váy Công chúa xứ Wales sẽ mặc. Đọc đến cuối, nàng ngước lên và thấy mọi người trong nhà kính đang nhìn mình với vẻ trông chờ.
“Xin thứ lỗi, thưa cô,” một cô hầu rụt rè nói. “Nếu có thể, mong cô vui lòng đọc lại đoạn về bộ váy được không?”
Leda đồng ý. Nàng cảm thấy thư giãn hơn trong ghế. Chuyện này không quá khó, nàng thường đọc cho các quý bà quý cô ở phố South nghe, nàng biết chuyện gì sẽ mang lại hứng thú. Nàng bỏ qua các cột báo về chính trị và tìm mọi tin tức về Lề Jubilee, vốn được đăng rất nhiều trên tờ báo.
Một tách trà được đặt trên chiếc bàn cạnh nàng. Nàng ngẩng lên với ánh mắt biết ơn cô hầu phòng đội mũ trắng bằng vải cứng và đeo tạp dề viền ren. Trong khi Leda đọc, những người hầu trong bếp đã sắp xếp xong chiếc bàn đầy đồ ăn nhẹ cho ngày lễ, nhưng mọi người vẫn vây quanh nàng với vẻ mặt chăm chú. Nàng mạnh dạn hơn và kết thúc phần đọc báo bằng một mẩu quầng cáo hài hước về Khung Váy Cho Người Yêu Nước, được đảm bảo sẽ phát bài quốc ca God Save The Queen mỗi khi người mặc ngồi xuống.
Những cô hầu ở phòng rửa bát thấy đây là chuyện hết sức khôi hài, nhất là sau khi Sheppard nghiêm túc chỉ ra đó nhất định là một sáng chế gây mệt mỏi, bởi vì công dân Anh gương mẫu này cũng phải đứng dậy khi nghe giai điệu đó. Thậm chí đầu bếp người Pháp cũng cười to.
Đám đông dưới phố rì rầm suốt cả buổi sáng, nhưng giờ một nhịp điệu khác phấn khích hơn đã nổi lên từ bên dưới. Lúc đó là mười một rưỡi - khoảnh khắc tuyệt vời đang đến gần. Sheppard hỏi liệu quý ông Gerard có muốn chuyển ra sân hiên để nhìn cho rõ hơn, nhưng hẳn đó là lời đề nghị trợ giúp chỉ mang tính hình thức, bởi quý ông Gerard đã chứng tỏ mình thừa khả năng tự đứng dậy và lấy nạng. Leda chắc chắn ý nguyện của anh là không bị ai đụng đến, thay vì bị đẩy, kéo và bị hành hạ bởi những người giúp đỡ quá nhiệt tình.
Từ khoảng sân thượng nhỏ phía trên cửa chính, họ có một góc nhìn hoàn mỹ ra toàn bộ khu Park Lane. Lúc Leda và quý ông Gerard xuất hiện, đám người ở dưới Dinh thự Morrow liền hò hét, cứ như họ là những nhân vật có tiếng tăm. Với nụ cười mỉa mai, quý ông Gerard bỏ một bên nạng, với ra đằng sau và nhấc lá cờ Vương quốc Anh và Bắc Ailen rồi đến cờ Hawaii. Anh dúi lá cờ Anh quốc vào tay Leda và đi tập tễnh bằng một bên nạng, dùng tay kia đẩy nàng đi trước. Đám đông tản ra, ầm ĩ hẳn lên. Anh nhướng cao lông mày, nhìn nàng, chờ đợi.
Cảm thấy vô cùng bạo dạn, Leda nhấc cán cờ nặng trịch lên, vẫy một cách ngập ngừng. Anh nhấc cán cờ của mình trong cánh tay vươn cao hơn tay nàng, và bỗng nhiên anh với sang, trùm bàn tay lên những ngón tay nàng, giơ cả hai lá cờ lên cao hết cỡ. Cơn gió nhẹ giúp hai lá cờ giương cao, màu hoàng tộc trải rộng. Tiếng hò reo của đám đông tăng dần thành tiếng cổ động vang dội. Âm thanh lan ra khi tất cả mọi người đứng dọc theo con phố cùng hò hét, một cảm giác không giống bất cứ điều gì Leda từng trải nghiệm. Trái tim nàng tràn ngập niềm tự hào và trung thành với đất nước, và thậm chí, theo một cách rất kỳ lạ, với cả quần đảo xa xôi khó hình dung được đại diện bởi lá cờ trong tay quý ông Gerard.
Nàng đứng đó với nụ cười tươi tắn, cánh tay đưa lên cùng tay anh, những lá cờ phấp phới trên vai và tung bay theo gió, ánh mặt trời của một ngày đẹp đẽ chiếu rọi khắp công viên lẫn đám người đông đúc. Tiếng nhạc xa xa vẳng lại lấn át tiếng ồn, qua khóe mắt, nàng có thể thấy cờ trang trí và cờ có hình Dinh thự Morrow cũng được giơ lên và vẫy trong không trung.
Anh hạ những lá cờ xuống, dựng cán cờ trên sân mà tay vẫn không rời tay nàng. Nàng nhìn anh, không thể giấu cảm giác phấn khích, thấy anh đang quan sát mình qua những nếp cờ. Và cười thật tươi.
Leda cảm thấy có gì đó đang trào dâng trong bụng, khiến nàng khó thở và xúc động - ồ, thật vậy, nàng lo sợ nghĩ, nếu không cẩn thận, mình sẽ rơi vào tình huống khó xử ngay lập tức.
Nàng vội nhìn đi chỗ khác và cố rút tay về. Trong một khoảnh khắc anh không buông ra, nhưng rồi tay anh cũng rời khỏi tay nàng cùng cán cờ Vương quốc Anh và Bắc Ailen. Những lá cờ tung bay giữa họ nên nàng không thấy khuôn mặt anh.
Với Leda, phần còn lại của buổi lễ dường như không còn gì thú vị, mặc cho đám đông điên cuồng reo hò chào đón đội Kỵ binh và Nữ hoàng khi họ đến rồi đi ngang tiếng đội hình đẹp tuyệt, Leda và quý ông Gerard giương cờ chào mừng cổ xe của Nữ hoàng - lần này thì riêng rẽ - và Nữ hoàng đáng kính, đậm người với khuôn mặt bạnh, thậm chí còn nhìn lên Dinh thự Morrow và ban cho họ một cái gật đầu tao nhã khi bà đi qua… và Leda khám phá ra một điều kinh khủng về bản thân: một ngày nào đó, nàng sẽ rất hạnh phúc cho đi sự công nhận cá nhân của Nữ hoàng Anh, Scotland, xứ Wales, Ailen kiêm Nữ hoàng Ấn Độ để đổi lấy một nụ cười thân thiện tình cờ của quý ông Gerard.