Không hiểu sao Leda vẫn nghĩ ngày thứ hai của Lễ Jubilee cũng tựa như hôm đầu tiên. Cả nhà lại ra ngoài, dĩ nhiên, họ sẽ tham gia đám rước tới Tu viện Abbey để cử hành Lễ Tạ ơn và phải rời khỏi Điện Buckingham lúc 10 giờ 45, sẽ có mặt ở lối vào Pimlico đúng mười lăm phút sau. Leda đã mất cả buổi tối để nghe một bài miêu tả chi tiết về cuộc tiếp kiến riêng tư của họ với Nữ hoàng Anh, diễn ra ngay sau khi Nữ hoàng Kapiolani và công chúa rời đi.
Mọi thứ có vẻ suôn sẻ - chẳng có nhiều thời gian để những chuyện quái lạ kịp xuất hiện trong mười phút trò chuyện với Nữ hoàng, nhưng Phu nhân Ashland cứ luôn miệng nói: “Ơn trời mọi việc đã xong! Ta nhẹ cả người vì không xảy ra chuyện gì!” - điều này khiến Leda đoán bà hoàn toàn không nhận thức được khả năng gây họa tiềm tàng ở những chỗ đông người của cả nhà, và nàng muốn ôm bà để trấn an.
Nhưng thay vào đó, nàng cố gắng giúp đỡ bằng mọi cách để chuẩn bị cho thử thách tiếp theo, hoặc một chuyến phiêu lưu, hoặc một phiền toái cũ kỹ, tùy theo cách gọi của từng người trong gia đình Ashland. Leda đích thân sang chỗ tiểu thư Catherine lúc năm giờ sáng và bàn bạc về kiểu tóc của cô ấy, nó không vào nếp và được người hầu gái duỗi thẳng ra rồi cuộn thành một búi to, đen nhánh, nặng trịch trên đỉnh đầu, trong khi Leda loay hoay chỉnh cái trâm sao cho hợp thời nhất. Thật may mắn, cả tiểu thư Catherine và Ngài Robert đều thừa hưởng cặp mắt màu xanh nước biển và hàng lông mi dày, sắc nét của mẹ - một sự kết hợp bắt mắt được tôn lên bằng bất kỳ màu nào từ đen tới pastel, nên dù Leda đã chọn màu xanh dương cho tiểu thư Catherine, bộ váy xa tanh màu vàng nhạt viền ruy băng xanh nhạt cũng rất nổi bật.
Cô gái có vẻ khá do dự với việc phải thắt coóc xê cho chặt nhưng Leda rất kiên quyết, nàng chỉ ra cô sẽ tránh được những vết nhăn xấu xí nếu thắt dây đàng hoàng. Tiểu thư Catherine sau đó đi tìm mẹ và quấy rầy bà cho tới khi bà cũng phải chui vào một cái khung váy kiểu đồng hồ cát như mình. Và trong lúc vội vã di chuyển giữa các phòng ngủ, Leda nhận được tin nhắn của quý ông Gerard, lại chọn nhà kính để gặp mặt, nhưng nàng chỉ ngó qua trước khi kiểm tra một nếp vải bị nhăn trên đuôi váy của Phu nhân Ashland.
Đến chín rưỡi, tất cả đã tụ tập ở đại sảnh, trong khi Leda tiến hành rà soát lại lần cuối, đảm bảo Ngài Ashland đã cầm theo giấy qua cửa do viên thị thần cấp, hướng dẫn Ngài Robert kẹp chiếc mũ ba góc dưới cánh tay và không được phép quên mình đang mặc bộ triều phục nhung xanh sẫm và đeo kiếm, bởi khi định xoay người, anh sẽ quệt kiếm vào các quý cô mà không hề hay biết. Phu nhân Ashland trông có vẻ nhợt nhạt và khó chịu trong bộ váy lụa màu hoa cà có vân sóng giản dị, thanh lịch khiến Leda không thể kiềm chế đến ôm bà và thì thầm, “Mọi thứ đều hoàn hảo, thưa phu nhân. Xin đừng lo lắng gì hết!”
Phu nhân Ashland bỗng nhiên mỉm cười và siết tay Leda thật chặt. “Chỉ khi tất cả chúng ta không làm điều gì gây chú ý.”
Leda lùi lại. “Tôi phải nói, thưa phu nhân, tiệm Madame Elise tôi đã lên trang phục cho quá nửa quý bà tham gia buổi hôm nay, và không ai trong số họ đẹp như vậy, cũng không ai trong số họ có đoàn tháp tùng điển trai thế kia. Kể cả Công chúa xứ Wales cũng không. Cho nên nếu thấy ai đang nhìn bà, xin bà nhớ rằng đó thuần túy là sự ngưỡng mộ.”
“Mano!” tiểu thư Catherine gọi lớn. “Xuống đây nhìn mọi người nào! Cô Etoile nói đoàn mình sẽ là nhưng quý bà quý ông đẹp nhất ở đó! Và cô ấy biết mình đang nói về điều gì đấy.”
Leda ngước lên và thấy quý ông Gerard trên cầu thang. Anh bước xuống cùng hai cái nạng rồi dừng ở bậc cuối cùng, dựa vào tay vịn. “Rõ ràng là vậy. Em lộng lẫy đến lóa cả mắt.”
“Ồ, ước gì anh có thể đi cùng,” tiểu thư Catherine nói. “Và cả cô nữa, cô Etoile. Thật là thiếu công bằng.”
Trước khi một trong hai người kịp trả lời, Sheppard đã từ ngoài cổng bước vào và thông báo xe ngựa đã sẵn sàng. Ngài Ashland khoác tay vợ. “Đừng phí hoài lòng tốt của cô Etoile bằng cách đến muộn. Khi… con có thể để Robert tháp tùng ra cửa không?”
Bằng cung cách phô trương như một nàng công chúa, tiểu thư Catherine chìa bàn tay đeo găng cho anh trai. Robert khẽ cúi người và khoác tay cô, cẩn thận xoay người để thanh kiếm không chạm vào đuôi váy của em gái. Leda vỗ tay tán thưởng.
Cha mẹ họ theo sau, trông đúng là Hầu tước và Nữ hầu tước Ashland, Leda tự hào nghĩ. Nàng thầm ước được thấy họ tỏa sáng giữa vô số quý tộc hiện diện ở Westminster.
“Vết thương của ông tệ quá,” nàng nói, quay sang quý ông Gerard khi viên quản gia và người giữ cửa theo chân đoàn người ra ngoài, đóng cửa lại sau lưng. “Thật đáng tiếc khi ông không thể đi cùng họ.”
“Dù thế nào thì tôi cũng không đi được.” Anh đứng gác cái chân đau lên mép bậc thang, quần đã được may thêm một miếng với dọc theo đường chỉ bên ngoài để che đi cái nẹp, bàn chân đi tất sẫm màu. “Tôi không được mời.”
“Ồ.” Leda ngượng ngùng túm váy. “Tôi nghĩ… tôi không nhận ra… rằng… tôi cứ tưởng do ông vẫn còn khó chịu trong người.”
“Không,” anh nói, với nụ cười mờ nhạt, “do không ai biết tôi là đứa quái quỷ nào thôi.”
Nàng nhìn anh dễ dàng đứng thẳng, cánh tay vòng qua trụ tay vịn cầu thang trang trí cầu kỳ. Tôi biết ông là ai, nàng nghĩ với một cảm giác râm ran bất chợt ở cuối cột sống. Một tên trộm.
Một tên trộm tài ba, bí ẩn, có thể đi trong đêm như con mèo rừng. Người di chuyển đi lại thật uyển chuyển với nẹp và nạng chỉ bốn ngày sau khi bị gãy chân.
Nàng hắng giọng. “Tôi hiểu,” nàng nói, cố ra vẻ đó là một tiết lộ bình thường.
Anh nhấc tay khỏi cái trụ tay vịn, đặt đầu nạng lên sàn đá hoa của đại sảnh và hạ người xuống bậc thang cuối. “Tôi được nhận nuôi, kiểu như vậy. Ở Hawaii, họ gọi là hanai. Ở Anh, hình như họ không biết cách gọi sao cho đúng.”
“Ồ,” nàng tiếp tục. Nàng định nói thêm, nhưng không thể thừa nhận mình cũng được… nhận nuôi, kiểu như vậy. Thay vào đó, nàng liếc đồng hồ treo phía trên cái bàn trang trí. “Gần mười giờ rồi. Tôi tin là ông cũng muốn tham gia với mọi người trong nhà kính thêm lần nữa, đúng không quý ông Gerard?”
“Được thế thì tôi rất thỏa lòng, thưa cô Etoile,” anh nói.
Nàng bỏ qua sắc thái châm biếm trong giọng nói của anh và đi tới chỗ hẹn, cứ tưởng sẽ thấy nhóm gia nhân tụ tập như hôm qua. Khi đến gian phòng trưng bày vắng tanh, nhìn xuống con phố gần như kín đặc người nhưng chỉ là khách bộ hành và xe ngựa xuôi Nam, lúc đó nàng mới nhận ra hôm nay không giống hôm qua, đám rước sẽ không đi qua Dinh thự Morrow, dĩ nhiên; lối này không dẫn đến Westminster. Chẳng có gì để xem từ nhà kính và chẳng còn người hầu nào ở đó.
Nàng thấy tình huống này đúng là một sự phản bội trắng trợn, cố gắng nhớ xem quý ông Gerard đã làm thế nào để khiến nàng tin những người hầu cũng sẽ có mặt trong nhà kính sáng nay. Cái thực tế rằng nàng, không sao xác định được bằng chứng cụ thể về việc anh đã nói như vậy chỉ khiến nàng cảm giác mình đang bị bạc đãi; khi anh tới nơi với hai cây nạng, nàng từ chối ngồi xuống, chỉ nhướng lông mày và lạnh lùng nói, “Tôi tin ông sẽ thấy thoải mái hơn với sự hiện diện của Sheppard.”
“Hôm nay Sheppard được nghỉ phép,” anh nói, chống cánh tay vào lưng chiếc xô pha dày làm từ cây liễu gai để ngồi xuống. Anh ngước lên. “Tất cả người hầu đều được nghỉ. Có thịt để kẹp xăng uých trong tủ lạnh. Tôi mong cô không thấy phiền khi chuẩn bị giùm tôi?”
Leda há hốc miệng rồi ngậm lại. “Có, tôi có phiền! Rất phiền! Tôi biết địa vị của ông và những cách biệt giữa mọi người trong nhà, nếu như ông không nhận ra. Xin mạo muội hỏi ông một câu, ai đã cho họ nghỉ phép?”
Anh có chút ngạc nhiên trước phản ứng kích liệt của nàng. “Là tôi.”
“Vậy Ngài Ashland và phu nhân đã đồng ý?”
“Tôi chịu trách nhiệm về gia nhân trong nhà, thưa cô Etoile. Sẽ không có ai ở nhà cho tới năm giờ chiều, còn buổi làm Lễ Tạ ơn, một bữa trưa hoành tráng và một cuộc tổng duyệt ở Điện Buckingham… tôi đoán mọi người sẽ chỉ quay lại trước khi trời tối. Tại sao phải bắt người hầu ngồi đây khi họ có thể được nghỉ ngơi và đi xem hội?”
Leda không muốn thừa nhận bất kỳ sự đúng đắn nào trong câu biện hộ hời hợt như vậy. “Họ không cần ngồi.” Nàng bối rối đi qua đi lại trong nhà kính. “Còn phải tính đến bữa tối khi cả nhà trở về. Các quý bà quý cô cũng cần chăm chút khâu trang điểm… cô hầu của Phu nhân Ashland đã không chú tâm khi lau chùi đồ trang sức… sáng nay tôi đã phải chỉnh lại cái vòng thạch anh. Giày của Ngài Robert cần được đánh bóng kỹ hơn, và hầu phòng rõ là chưa làm tròn nhiệm vụ. Bản thân ông cũng cần được săn sóc… và tôi được thuê làm thư ký của ông, quý ông Gerard, chứ không phải đầu bếp.”
“Rõ là cô chưa làm được gì đáng kể ở hai cương vị đó,” anh lầm bầm.
Leda thấy tốt nhất là không thừa nhận câu châm chọc đáng xấu hổ đó. Nàng giữ tư thế chiến đấu. “Tôi rất ngạc nhiên khi thấy Sheppard đã đồng ý. Nó không làm quan điểm của tôi về ông ấy tốt hơn chút nào. Ít ra ông ấy cũng phải cương quyết để lại vài người lo những việc chính yếu chứ.”
Quý ông Gerard nghiêng đầu. Khóe miệng hơi cong lên. “Vậy mà ông ấy đã làm thế!” Leda nói với vẻ mừng rỡ. “Đúng, ông ấy hơi ngoan cố một chút.”
“Tôi nghĩ bây giờ ông đã thấy ý kiến của tôi là xác đáng.”
“Tôi lại thấy dường như mình có biệt tài thuê những người làm công cứng đầu.”
“Chỉ đàn ông mới nói như vậy. Không nên tin tưởng vào các quý ông trong việc sắp xếp người hầu hợp lý. Họ khăng khăng đòi nắm quyền, rồi sau đó đổ lỗi cho người hầu vì sự thiếu suy xét của bản thân. Trong tình huống này, cho phép tôi được biết rõ hơn ông, quý ông Gerard. Sheppard là một quản gia xuất sắc. Ông nên cho phép ông ấy tự quyết định mọi công việc sao cho hoàn hảo nhất.” Một ý nghĩ chợt xuất hiện.
Nàng xoay người vào phòng khách và giật chuông. Một lúc sau, bằng đúng khoảng thời gian nàng tính toán cho việc đi chậm rãi từ bếp lên đại sảnh, Sheppard xuất hiện ở cửa.
“Thưa cô ông ta hỏi, với vẻ điềm đạm tôn trọng dễ thương, như thể nàng cũng là một thành viên trong gia đình.
“Sheppard. Tôi muốn biết sáng nay ông có ra ngoài hay không?”
“Không, thưa cô.” Ông ta nhìn nàng bằng ánh mắt sắc sảo. “Tôi đã vài lần được thấy xe ngựa của Nữ hoàng. Tôi không có ý định chen chúc vào đám đông trong Lễ Jubilee. Cô chỉ cần giật chuông gọi tôi nếu cần gì đó. Cô có biết quý ông Gerard muốn dùng bữa trưa lúc mấy giờ không?”
“Không, tôi e mình không biết.” Leda giữ vẻ nghiêm trang. “Ông có thể ngắt quãng chúng tôi bất cứ lúc nào để hỏi ngài ấy. Lúc nào cũng được. Cửa luôn để mở.”
“Nhất định, thưa cô.” Sheppard gật đầu và rút lui. Leda trở lại nhà kính, hài lòng vì Sheppard đã hiểu được vấn đề, khác hẳn với ông chủ.
Nàng ngồi xuống cái ghế đã được chỉ định từ hôm qua, thẳng lưng. “Bây giờ, quý ông Gerard. Sheppard bảo đảm với tôi ông ấy sẽ ở đây khi ông muốn, và chúng ta sẽ chấp nhận điều đó vì hôm nay có hơi nhiều chuyện khác thường xảy ra. Chắc không có ai đến chơi nhà nên chúng ta cũng không phải lo lắng về bất tiện này.”
Anh tì má vào bàn tay giống như hôm qua. “Cảm ơn cô, cô Etoile,” anh nói với một nụ cười nhẹ nhàng kỳ lạ.
“Không có gì,” nàng nói, có chút bối rối vì sợ anh sẽ tức giận, và không hiểu sao lại ngượng nghịu hơn vì nụ cười của anh. “Chỉ là bổn phận của tôi khi là người làm thuê cho ông. Tôi cũng muốn ông được chăm sóc một cách đàng hoàng.”
“Cô có vẻ là người giỏi việc trông nom nhà cửa đây.”
Leda đỏ mặt, nhìn anh ngờ vực, cố tìm những dấu hiệu mỉa mai. Giọng anh không có vẻ gì là châm chọc, và cách anh nhìn khiến nàng thấy mình khờ khạo và yếu đuối, tràn đầy hân hoan phù phiếm vì được khen. Nàng nhếch khóe môi lên thành một nụ cười điệu đà rồi nhìn xuống tay mình.
“Kai rất thích cô,” anh nói.
Leda thấy niềm vui vì lời khen trước đó bỗng dưng cạn sạch. “Tiểu thư Catherine ư?” Nụ cười lịch sự trở lại trên khuôn mặt nàng. “Tôi rất vinh hạnh vì ông nghĩ vậy.”
“Họ đều thích cô.”
“Tôi rất vui,” nàng nói. “Gia đình Ashland là những người vô cùng tốt bụng.”
Anh chậm rãi gật đầu, như thể suy nghĩ của mình không đặt ở câu trả lời của nàng. Một lúc sau anh nói, “Cô ấy mười tám.”
“Vậy à?” Leda nói, còn anh, vì một lý do nào đó, ngừng lại trước khi trả lời. “Cô ấy chắc chắn là một cô gái đáng yêu. Rất trẻ trung, trong sáng.”
Vẻ trầm tư của anh biến mất, ánh mắt nhìn Leda có chút phiền muộn.
Nàng vội nói thêm, “Tôi dám chắc cô ấy sẽ hòa nhập tốt thôi. Cô ấy hơi ngây thơ, nhưng tôi biết dạo này giới thượng lưu khá hoan nghênh các cô gái Mỹ. Vâng, tiểu thư Catherine không phải người Mỹ, tất nhiên, nhưng những cô gái với…” nàng tế nhị hắng giọng - “… phong cách Mỹ không nhất thiết phải biết tường tận mọi chi tiết nhỏ nhặt của phép xã giao. Gia đình cô ấy đã có chỗ dựa vững chắc, tôi biết hôm qua Nữ hoàng chỉ có vài cuộc tiếp kiến - đó là lời bình luận chính xác nhất khi họ được gặp bà sớm như vậy.”
Ý kiến đó không khiến anh an tâm. Anh cau có hơn và lấy tay chà lông mày. “Cô Etoile,” anh bất ngờ nói. “Cô là một phụ nữ.”
Leda có chút bực mình. Nàng đặt cả hai tay vào lòng, cố nghĩ xem quý cô Myrtle sẽ đáp lại lời nhận định trần trụi này thế nào, không chắc nên trả đũa hay đề phòng.
“Cô đâu có nhiều trải nghiệm về cuộc sống,” anh tiếp tục, trước khi nàng kịp lên tiếng. “Cô sẽ… biết những thứ… hiểu những thứ… hiển nhiên không dễ hiểu với đàn ông. Với một người như tôi.”
Với cảm giác kỳ lạ pha trộn giữa nhẹ nhõm, thất vọng và vui mừng vì ý nghĩ anh thấy nàng từng trải và điềm tĩnh, nàng nói, “Vâng, có lẽ vậy.” Quý cô Myrtle luôn nói thế. Bà không tán thành quan điểm hiện đại về bình đẳng giới. Phụ nữ rõ ràng xuất sắc hơn đàn ông.
“Cô có bút và sổ ở đây không?” anh hỏi.
“Ồ!” Nàng đứng dậy. “Là sơ suất của tôi. Tôi rất lấy làm tiếc.”
Leda vội vã đi sang thư viện rồi quay lại với cây bút máy và cuốn sổ còn mới tinh lấy từ đống đồ dự trữ. Nàng ngồi lại vào chỗ, cố giữ hơi thở bình thường và nhìn anh chờ đợi.
“Tôi muốn bắt đầu theo đuổi cô ấy,” anh nói, giống như là đang thông báo một cuộc dàn xếp chuyện làm ăn. “Tôi muốn là cô giúp đỡ lên những phương án tốt nhất để…”
Leda chớp mắt. Nàng đóng cuốn sổ đã mở sẵn đang để trong lòng. “Xin thứ lỗi, thưa ông. Tôi không chắc mình hiểu đúng ý ông.”
Anh nhìn thẳng vào mắt nàng. “Cô hiểu rồi đấy.”
“Nhưng rõ ràng… việc theo đuổi của ông… là một vấn đề vô cùng riêng tư.
Ông sẽ không muốn tôi biến nó thành việc của mình đâu.”
“Tôi sẽ biết ơn sâu sắc nếu cô biến nó thành việc của mình. Tôi không thạo lắm về việc các quý cô muốn được theo đuổi như thế nào. Tôi không muốn mắc phải những sai lầm ngớ ngẩn.” Khóe môi anh nhếch lên thành một nụ cười.
Leda thẳng lưng. “Tôi nghĩ hẳn là ông đang giễu cợt tôi, thưa ông.”
Nụ cười biến mất. Anh quay đi, nhìn qua rặng cây và hoa đến những ngọn cây bên kia đường. Khi quay lại, ánh mắt anh thật điềm tĩnh và nồng nhiệt. “Tôi không giễu cợt cô, tôi cam đoan như vậy.”
Kiểu tập trung đầy u ám của anh khiến người đối diện bất an. Giống như bị theo dõi bởi một bức tượng Hy Lạp mắt xám sống lại giữa bóng tối của hành lang lát đá cẩm thạch. Nàng ngả lưng ra sau. “Thật đó, quý ông Gerard,” nàng bất lực nói. “Tôi không thể hình dung được một quý ông như ông đây lại không thành thạo việc… tán tỉnh các quý cô.”
Anh bật ra âm thanh khinh miệt, cào tay lên lưng ghế xô pha dày bọc vải. Anh đẩy mạnh tay vào ghế như muốn đứng lên rồi lại cau mặt từ bỏ nỗ lực đó. “À, tôi không thạo,” anh nói dữ dội. “Điều gì khiến cô nghĩ là tôi thành thạo việc này?” Leda dựa sát hơn vào ghế. “Ông hẳn không hình dung được tôi không có ý xúc phạm. Chỉ là… ông đúng là một quý ông cực kỳ điển trai…”
Anh nhìn nàng với ánh mắt mãnh liệt khiến giọng nàng yếu ớt hẳn đi.
“Cô ấy không quan tâm diện mạo của tôi như thế nào, ơn Chúa,” anh lẩm bẩm, như thể mình là thằng gù nhà thờ Đức Bà.
Leda không nghĩ là nhiều quý cô khác cũng mù quáng như tiểu thư Catherine. Anh đẹp rạng ngời ngay cả khi ngồi ủ rũ, lặng thinh, ngắm nhìn thanh nẹp, một thiên thần Gabriel suy tư được trang điểm bằng đôi cánh đen vô hình.
“Chuyện này vô cùng quan trọng với tôi,” anh bỗng nói mà không nhìn nàng.
Nàng vuốt ngón tay lên quyển sổ.
“Tôi không biết phải bắt đầu thế nào,” anh nói qua kẽ răng.
Nàng mở sổ ra, mở nắp bút với một tiếng tách nhẹ, lau ngòi bút lên mảnh giấy thấm kẹp trong sổ. Nhìn vết mực loang ra, nàng đánh bạo hỏi, “Cô ấy không biết… ý định của ông sao?”
“Dĩ nhiên là không. Cô ấy còn quá trẻ… tôi sẽ không bắt cô ấy phải chấp nhận mình. Cô ấy vẫn coi tôi như anh trai.”
Leda cho phép bản thân khẽ cười khi đang nhìn xuống. “Cũng có thể là một ông chú, tôi đoán vậy.”
“Cô nghĩ tôi quá già so với cô ấy?” giọng anh khản đặc.
Cây bút làm lem mực ra tay Leda khi nàng giật thót mình trước câu hỏi bất ngờ. “Không, thưa ông,” nàng nói. “Chắc chắn là không.”
“Tôi còn chưa tới ba mươi. Tôi cũng không rõ lắm. Hai mươi bảy hoặc hai mươi tám, tôi nghĩ vậy.”
Nàng cắn môi, đầu vẫn cúi xuống quyển sổ. “Tôi không nghĩ đó là vấn đề cần lo lắng,” nàng nói.
“Tôi sẽ đợi cô ấy trưởng thành hơn, nhưng chỉ sợ…” Anh dừng lại đột ngột và gõ những ngón tay lên thành xô pha. “Cô ấy có thể đủ trưởng thành để lôi cuốn những tên quý tộc Anh chết tiệt ở đây.”
Leda chúm môi. “Tôi chắc ông sẽ không muốn nhiễm thói quen dùng ngôn từ thô tục trước mặt cô ấy,” nàng khẽ nói.
“Xin cô thứ lỗi!” Anh bắt gặp ánh mắt nàng và nhìn đi chỗ khác ngay, để lại những hằn học của thứ cảm xúc bị dồn nén.
Nàng lại cúi xuống. Có vẻ như anh đã bị nàng làm cho phát cáu, thay vì mối đe dọa từ các quý tộc Anh. Đây không phải cuộc nói chuyện bình thường - anh chỉ nhìn nàng thoáng qua, anh có vẻ không muốn nhìn nàng chút nào, vì mỗi lần làm thế, khuôn mặt anh lại đanh lại với những cảm xúc mạnh mẽ mà Leda không thể dò xét nổi. Xấu hổ, nhất định thế - bởi đề tài này đã đủ khó nói lắm rồi - nhưng vẫn còn thứ gì khác nữa, lộn xộn và khó nhận biết. Nàng cảm thấy vô cùng bối rối, những ngón tay không thể để yên. Vết mực dưới cây bút loang dần ra khi nàng nhìn nó với cái cúi đầu bẽn lẽn.
Sự im lặng căng thẳng rơi xuống giữa hai người, một bí ẩn chói sáng, đầy những ảo tưởng băn khoăn.
“Cô ấy sẽ được cân nhắc là người thừa kế,” anh nói bằng giọng mơ hồ, theo cách một người tiếp nối chủ đề đã bị sao nhãng bởi sự trầm tư.
Tiểu thư Catherine. Họ đang nói về tiểu thư Catherine, tất nhiên. Leda hắng giọng và nói, “Tôi e rằng đúng như vậy.”
Nàng thu hết can đảm để ngước lên. Anh đang quan sát nàng, nhưng lúc nàng ngẩng đầu thì lại nhìn ra chỗ khác, với tờ báo trên sàn nhà phía bên cạnh, nhấc nó bên và ngồi dựa ra phía sau. “Tôi muốn cô ghi vài thứ,” anh nói, gấp tờ báo lại và đặt nó lên đùi, cau có nhìn xuống như thể những gì muốn biết đều viết hết ở đó.
Leda ngồi với cây bút để sẵn sàng trên cuốn sổ. Nàng hy vọng anh sẽ không nói quá nhanh.
“Cô có gợi ý gì không?” anh hỏi.
“Với tất cả sự tôn trọng dành cho tiểu thư Catherine chứ?” nàng hỏi với vẻ ngờ vực.
“Tất nhiên.” Anh bật tờ báo sột soạt. “Tôi còn ý gì khác nữa chứ?”
“À, tôi cũng chẳng biết phải nói sao nữa, thưa quý ông Gerard.”
“Tôi cho rằng cô biết cô ấy chưa lâu,” anh nói, khuôn miệng đẹp đẽ hơi có vẻ ủ rũ. “Cô còn chưa biết hết sở thích của cô ấy.” Anh gập tờ báo, vuốt thẳng nó rồi cuộn lại giữa hai tay. “Tôi biết cô ấy từ khi cô ấy còn bé xíu mà tôi cũng chẳng thể hình dung nổi.”
Leda chưa sẵn sàng đưa ra câu trả lời. Toàn bộ chủ đề đang được bàn thảo này khiến nàng vô cùng lúng túng.
Anh cầm tờ báo đã cuộn tròn, cau mày nhìn xuống nó. “Cô muốn được theo đuổi như thế nào, cô Etoile?”
Leda bất chợt có cảm giác hụt hơi nhoi nhói nơi cuống họng. Mất hết tinh thần, nàng nhìn xuống quyển sổ đang nhòe đi, tuyệt vọng tìm cách che giấu bản thân và sự khờ khạo của mình. “Tôi cũng không chắc,” nàng nói vội, để anh không kịp nhận ra giọng nàng có điều gì bất thường.
“Dù chỉ một gợi ý cũng không?” Anh gõ tờ báo lên lòng bàn tay mở rộng và cười khẽ, không hề có chút hài hước nào. “Vậy làm ngược lại đi. Cô không muốn bị theo đuổi như thế nào?”
Nàng chớp mắt. Gương mặt xấu hổ của Hạ Sĩ MacDonald, đỏ bừng, không vui và bất lực hiện lên trên trang giấy trắng kẻ xanh. “Tôi không muốn bị bỏ rơi trong sự coi thường,” nàng nói. “Tôi muốn… được kề vai sát cánh.”
Nàng cảm thấy quý ông Gerard đang nhìn mình. Nàng cảm giác được, vì không thể ngẩng đầu lên sau khi nói ra một điều lố bịch như vậy.
Nàng nghĩ anh sẽ cười nàng, hoặc nghĩ nàng bị điên. “Tôi hiểu,” anh chậm rãi nói.
“Xin ông thứ lỗi. Chuyện đó không phải vấn đề đáng bàn tới, phải không?” Nàng ngồi thẳng lưng, cố ra vẻ tươi tỉnh. Nàng nắm chặt cây bút và viết ngày tháng, địa điểm ở đầu trang giấy. “Tôi nghĩ… tôi tin rằng theo lễ nghi, ông sẽ bắt đầu bằng việc xin cha của tiểu thư Catherine chấp thuận việc ông theo đuổi con gái ngài ấy, nếu ông chưa làm chuyện đó. Tôi có phải viết ra điều này không?”
Anh vớ lấy đôi nạng và đứng dậy, nhún một bước tới chỗ đối diện cửa sổ lớn. “Tôi không bao giờ bỏ rơi cô ấy vì bất cứ điều gì - trong sự coi thường hay bất cứ thứ gì khác. Không bao giờ. Tôi nghĩ cô ấy sẽ biết điều đó. Cô nghĩ tôi có nên nói với cô ấy không?”
Leda nhìn lưng anh, nhìn đôi vai rộng khỏe mạnh và đôi tay cơ bắp. Cô vẫn nhớ khuôn mặt anh lúc nắn chân cho anh: tập trung và nghiêm nghị, đẹp đẽ trong những cảm xúc thật mãnh liệt.
Không, người đàn ông này sẽ không nhượng bộ khi đối diện với bất cứ thứ gì. Cho dù có trở thành ai đi chăng nữa, anh cũng không hề tỏ ra yếu đuối.
“Tôi chắc chắn cô ấy biết,” Leda nói. Sao lại không biết cơ chứ, nàng nghĩ.
Anh liếc về phía nàng. Nàng không thể nhìn vào ánh mắt đó dù chỉ trong khoảnh khắc. Có thứ gì đó trong nàng khiến nàng không làm nổi.
Lảng tránh ánh mắt anh, nàng hướng sự tập trung đến đóa hoa lan lơ lửng gần vai anh. “Cô ấy đã kể về con cá mập, ông nhớ chứ. Cô ấy có vẻ rất tâm đắc với câu chuyện và vai trò của ông.”
“Vâng,” anh nói. “Tôi luôn trông nom cô ấy.”
“Ông rất giỏi chuyện đó,” Leda nói như một cái máy. “Tôi bảo đảm tiểu thư Catherine vô cùng biết ơn ông.”
“Vậy là,” cuối cùng anh nói, “tôi sẽ ngỏ lời với Ngài Gryphon trước? Tôi nghĩ như thế cũng là hợp lý.” Anh có vẻ không trông đợi vào viễn cảnh đó.
“Tôi tin hầu hết các quý ông trẻ tuổi đều cảm thấy nói chuyện với các ông bố là việc rất khó khăn.” Nàng cố gắng bộc lộ vẻ cảm thông qua giọng nói. “Trong trường hợp này, vì Ngài Gryphon biết rất rõ thân thế của ông, đó chỉ là nghi lễ mang tính hình thức.”
Anh lại siết chặt cây nạng. “Cô thật lạc quan.”
“Tôi không nghĩ ngài ấy sẽ có bất kỳ phản đối…” Nàng ngừng lại. “Trừ phi ngài ấy biết tôi rõ như cô?”
Leda mím môi, nghịch nghịch cái bút.
“Tôi mong mình không nhìn nhầm cô, cô Etoile. Tôi đã trao cho cô thứ quyền lực có thể hủy diệt chính tôi. Cô có phải kiểu người bội bạc không?”
“Không,” nàng thì thầm, không biết vì sao, hay vì sao lại không, nhưng chắc chắn một điều, xin Chúa tha thứ cho nàng, nàng sẽ không đến gặp Ngài Ashland và mách người muốn kết hôn với con gái ông lại là một tên trộm đêm khét tiếng.
Quý ông Gerard nhìn vào mắt nàng, với một sự gắn kết và thân tình mà Leda cảm nhận được đang tỏa khắp người nàng trong một niềm hạnh phúc đớn đau.
Giá mà, nàng nghĩ, một nhược điểm nàng đã phải cẩn thận kiềm chế suốt cả cuộc đời.
Ôi, giá mà…