Bóng Tối Và Ánh Sao

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 30 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21

❊ ❊ ❊

Leda vốn được sinh ra ở thị thành. Nơi gần nhất nàng từng đến ở vùng ngoại ô Sussex là một chuyến tham quan Hoa viên Kew, hồi nàng mười một tuổi. Westpark dường như mang đến cho nàng rất nhiều hứng thú: những ngôi nhà kiến trúc George cổ, rộng lớn nhưng vẫn toát lên vẻ ấm áp, chính giữa trồng rất nhiều cây cối sum sê, những bộ sưu tập kỳ lạ về đủ loại đồ vật khó tả, những con thú ăn kiến nhồi bông, những chiếc lá khô, những chiếc hộp thủy tinh chứa hàng ngàn vỏ sò, côn trùng và đá, những bức ảnh, những mẫu vật mà nàng không muốn biết là gì đựng trong lọ. Và công viên! Bất chấp có loài báo đốm, chúng thực sự không được thả rông như lời Ngài Robert, đi dạo trong đó vẫn khiến Leda vô cùng vui sướng, hít thở bầu không khí miền quê trong lành, hay chỉ đơn giản nhìn qua cửa sổ mỗi sáng, chẳng thấy gì khác ngoài cỏ và cây trên những ngọn đồi xa tít.

Có một ngôi nhà kỳ lạ dùng để điều chế hoa oải hương ở cuối những khu vườn thú vị đó, tòa kiến trúc nho nhỏ hình bát giác làm từ thạch cao, trang trí bằng những dây leo đỏ của mùa thu, nép mình sau hàng rào gỗ hoàng dương. Bị đuổi ra khỏi phòng chưng cất trong bếp, Leda cùng tiểu thư Kai đã chiếm ngôi nhà này làm địa bàn riêng, bỏ đi những cái phễu và bình đựng dầu oải hương đầy bụi, rửa sạch và trưng dụng những chiếc ghế băng cùng bàn đặt bên dưới cửa sổ kính để dùng cho nhiệm vụ sắp tới.

Đó là ủ thứ rượu brandy anh đào đặc biệt của quý cô Myrtle. Vào tháng Tám, khi họ vừa tới Westpark, trong vườn cây ăn quả đã sum sê những trái anh đào nhỏ, còn được gọi là brandy đen. Ký ức của Leda về loại đồ uống này, cùng những lời mô tả dễ thương về nghi lễ đổ đầy bình và rót rượu brandy cho ngày Giáng sinh, khiến tiểu thư Kai vô cùng hứng thú đến nỗi tiến hành công việc ngay lập tức. Họ phải hái quả anh đào và tự tay làm rượu brandy cho dịp lễ.

Công đoạn mở màn là chiếm cứ lãnh địa, đã tốn mất của Leda và tiểu thư Kai đúng một tuần lễ. Mọi thứ phải được làm theo công thức của quý cô Myrtle, như Leda vẫn nhớ: lựa chọn và phân loại quả anh đào, rửa thật cẩn thận, rồi bỏ hạt, rửa sạch những cái vại miệng loe, xếp quả anh đào vào trong, đổ đường và một số hương liệu đặc trưng của quý cô Myrtle pha trộn lên trên - anh đào chiếm nửa vại, nửa còn lại là đường.

Ngài Ashland đã ghé qua và đưa ra một đề nghị liên quan đến thứ brandy Pháp hảo hạng. Sau khi được hứa ông sẽ là người đầu tiên - không kể Leda và tiểu thư Kai đã tự cho mình quyền nếm thử trong suốt quá trình - được thưởng thức thứ mỹ tửu này, Ngài Ashland cũng đồng ý cung cấp rượu có chất lượng đạt yêu cầu cho họ. Trong lúc đếm số vại, Leda và tiểu thư Kai phát hiện ra họ đã nhiệt tình quá mức cần thiết, và phải mười lăm ga lông brandy mới tạm gọi là đủ cho thành phẩm.

Ngài Ashland đã nhướng cặp lông mày và hắng giọng, khá giống thói quen của quý cô Myrtle khi nhấp ngụm đầu tiên. Nhưng rượu brandy vẫn được chuyển tới như đã hứa và việc sản xuất vẫn tiếp tục, cho tới khi nhà chưng cất oải hương bị khóa chặt và không ai lai vãng tới vào đầu tháng Chín, trong đó để đầy những vại đỏ-đen xen lẫn vàng rực.

Leda rất vui khi mùa hè và mùa thu trôi qua theo cách như vậy. Nhà Ashland — nhà Ashland của nàng, nàng nghĩ đến họ đầy trìu mến - đã cư xử rất tử tế lúc còn ở London. Họ không hẳn nằm ở chuẩn mực như ở Lâu đài Marlborough, nhưng Leda cảm thấy trong bất kỳ hoàn cảnh nào, đạt tới mức độ được tôn trọng như vậy cũng là quá nhanh.

Hoàng tử xứ Wales thực tế đã vài lần nhận ra Phu nhân Tess khi khiêu vũ với bà ở vũ hội, điều này làm bà sửng sốt và bối rối, bởi bà dường như không biết ông nổi tiếng với thú say mê các phu nhân xinh đẹp. Leda cũng không đề cập chuyện này với bà. Theo lời kể, hoàng tử đã nói chuyện rất thân mật với tiểu thư Kai và hỏi liệu Ngài Ashland có hứng thú với môn đua ngựa không. Vì Ngài Ashland không có hứng thú, cũng chưa được dặn dò về cách ra vẻ lịch sự, ông chỉ đơn giản nói không.

Leda nghĩ chính nhờ sơ suất đó mà họ không bị ngập trong những lời mời từ tầng lớp quyền quý nhất trong giới thượng lưu, nhưng vẫn có đủ các lời mời khác - còn hơn cả đủ - của một tầng lớp phù hợp hơn, và thái độ vui vẻ khi nhận lời mời đến dự tiệc tại gia ở Westpark cho thấy không ai có ý định lạnh nhạt với nhà Ashland. Thậm chí đến đầu tháng Mười hai còn xuất hiện thêm các vị khách mời - bao gồm Ngài Scarsdale và con trai, Ngài George Curzon - người được trông đợi sẽ tới trên chuyến tàu trưa - Ngài Whitberry và phu nhân vẫn ở lại, gia đình Goldborough với ba cô con gái, và dĩ nhiên, cả Ngài Haye.

Leda tạm dừng việc phủi bụi cho mấy cái vại, lén liếc về phía tiểu thư Kai. Bên dưới tấm khăn nặng nề để chống lại cái rét hanh khô trong phòng, cô mặc bộ váy len màu xanh hải quân giản dị, đeo tạp dề trắng mượn từ nhà bếp, vừa khẽ hát vừa lau đống phễu và đồ lọc, đặt chúng lên cái bàn dưới cửa sổ.

Ngài Haye làm Leda thấy mình có lỗi.

Tiểu thư Kai thích anh ta. Rất thích. Nhẽ ra lúc này họ đang thưởng trà trong phòng khách, trò chuyện về chuyện săn cáo, nếu anh ta và Ngài Robert không gia nhập đội những tay súng săn gà lôi ở một khu đất gần đó vào sáng nay.

Tiểu thư Kai đã trở thành người săn cáo rất nhiệt tình, miễn là con cáo chạy mất. Hồi tháng Chín, khi Ngài Haye lần đầu được mời đến Westpark, anh ta đã có mặt tại cuộc đua ngựa của tiểu thư Kai với cư dân địa phương. Sau khi tuyên bố cô chỉ biết cho ngựa chạy cắm đầu cắm cổ, anh ta đảm nhận luôn việc giải thích cho cô tất cả quy ước trên sân bãi, đưa ra những lời khuyên mà cô tiếp nhận với thái độ hào hứng và vui vẻ. Anh ta rất nhanh chóng nhận lời mời thứ hai đến Westpark và đã ở đây được một tuần.

Các quý ông sẽ không trở về trước buổi chiều muộn, nên khi Leda tuyên bố đã đến lúc khui rượu brandy anh đào, tiểu thư Kai vui vẻ nhảy cẫng lên. Những tiểu thư nhà Goldborough dù rất muốn làm công việc này nhưng lại bị mẹ bắt viết thư cho bà dì. Họ vừa lê chân về phòng vừa ủ ê phản đối. Chỉ còn Leda và tiểu thư Kai cùng bắt tay vào công việc trong nhà chưng cất.

“Đã sẵn sàng,” tiểu thư Kai thông báo, lấy khăn phủi cái chao bằng đất nung lần cuối cùng. “Tiếp theo làm gì đây?”

“Bây giờ chúng ta sẽ mở trước một vại để nếm thử. Đầu tiên phải rót rượu qua chao vào cái bát to kia đã.”

Để hoàn thành công việc này một cách suôn sẻ và không làm giập những trái anh đào, hai người họ phải hợp sức với nhau. Mùi hương brandy quen thuộc, mùi rượu mạnh ngòn ngọt xộc vào khoang mũi Leda. “Tôi tin đây sẽ là mẻ rượu ngon tuyệt,” nàng tự tin nói, đúng cách mà quý cô Myrtle vẫn thể hiện. “Mỗi người một quả anh đào nhé.”

Một cách trịnh trọng, họ xúc cho mình quả anh đào từ trong cái chao, bằng thìa. Trước khi Leda kịp nhắc nhở, tiểu thư Kai đã cho luôn vào miệng.

Và cô gập người ho một tràng dài.

Leda vỗ vỗ lưng cho tiểu thư Kai, vẫn để nguyên quả anh đào trên cái thìa. “Ôi, Chúa ơi!” Tiểu thư Catherine đứng thẳng dậy, xòe tay đặt lên ngực. “Nó mạnh quá.”

Họ nhìn nhau, cả hai cùng bật cười khúc khích. Leda thè lưỡi liếm quả anh đào của mình, để miệng nàng quen dần với vị nóng, đầy kích thích. “Phải ăn thế này này.”

Nàng giữ quả anh đào giữa hai hàm răng và nhẹ nhàng cắn đôi, để cho thứ rượu từ bên trong chảy xuống lưỡi, rồi chầm chậm nuốt từng miếng nhỏ.

Tiểu thư Kai lấy quả anh đào thứ hai và làm theo hướng dẫn của nàng. Lần này cô chỉ phải hắng giọng và thổi qua lưỡi. “Chà,” cô nói. “Khá ngon đấy, tôi nghĩ vậy.”

“Vại này đạt yêu cầu. Chúng ta phải thử từng vại một, để đảm bảo tất cả đều lên men. Đôi lúc đường không tan hết đâu.”

Họ nhìn nhau thêm lần nữa, rồi nhìn sang dãy vại trên mấy cái bàn. Leda dùng tay che miệng, khẽ vỗ lên môi.

“Có lẽ chúng ta nên bắt đầu ngay thôi,” tiểu thư Kai nói.

***

Đến lúc mở được một nữa số vại, hai tay và môi Leda đã dính nhớp nháp. Những giọt nước màu đỏ bắn tung tóe lên chiếc khăn trắng vắt qua bàn. Tiểu thư Kai đã bỏ khăn choàng, và bầu không khí cực kỳ vui vẻ.

“Hãy nhìn xem này,” tiểu thư Kai nói, chìa ra một quả anh đào quắt queo. “Tôi nghĩ nó gợi nhớ đến Phu nhân Whitberry.”

Leda quyết tâm sẽ không cười vì một chuyện ngớ ngẩn như thế. Cô nhận lấy quả anh đào với thái độ điềm đạm. “Quả anh đào Phu nhân Whitberry.”

Họ cùng bật cười khúc khích.

“Cô biết không,” Leda nói, mở một cái nắp đậy khác, “tôi thực sự không tin quý cô Myrtle từng làm một lúc hơn mười hai vại đâu.”

“Còn chúng ta đã làm mười hai tá,” tiểu thư Kai nói dõng dạc, vung thìa lên chỉ khắp phòng. “Giáng sinh năm nay sẽ là huyền thoại.”

Leda đặt vại tiếp theo xuống cạnh cái chao. “Phải có đủ chỗ tất cả mọi người.”

“Dĩ nhiên. Căn nhà này rộng mà.”

“Nhà khổng lồ.”

“Nhà rộng mênh mông.”

Họ cùng lắp bắp, rồi cùng ngã ra những chiếc bàn để cười.

Tiểu thư Kai vòng tay quanh eo Leda, khua cái thìa bằng tay kia. “Cô vui tính lắm,” cô nói. “Tôi rất mừng vì cô đã đến ở cùng chúng tôi.”

“Cảm ơn cô,” Leda nói. “Tôi cũng vậy. Tôi nghĩ… tôi nghĩ…” Nàng dừng lại, cố tập trung vào những ý nghĩ vẩn vơ. “Tôi tin chúng ta nên bắt đầu chắt rượu vào chai thôi.” Nàng cau mày, ra vẻ chuyên chú. “Gập đôi miếng vải này lại.”

Tiểu thư Kai làm theo với vẻ trang nghiêm của một mục sư chuẩn bị cho buổi hành lễ. Họ đặt phễu vào miệng chai. Chất lỏng màu đỏ sẫm pha vàng chạy vào bên trong, lấp lánh dưới ánh mặt trời chiếu qua cửa sổ.

“Nhìn xem,” tiểu thư Kai thở dài thích thú. “Lộng lẫy làm sao.”

“Tuyệt vời,” Leda cung kính nói.

“Ngoạn mục,” một giọng khác vang lên, rắn rỏi và quen thuộc. Tiểu thư Kai quay lại và hét, “Mano!”

Quý ông Gerald bỏ mũ, vừa kịp ôm chầm lấy cô gái đang lao về phía mình. Anh bùi lại, nhấc cô lên như một đứa trẻ, nở một nụ cười chào đón rạng rỡ. Ánh nắng mùa đông qua khung cửa chính lấp lánh trên tóc anh.

Leda đã quên, trong năm tháng vừa rồi nàng đã quên hết những ảnh hưởng từ anh, quên mất anh đẹp mạnh mẽ và siêu thực đến mức nào. Giữa ánh nắng và bóng tối từ hàng rào gỗ hoàng dương hòa quyện vào nhau, anh tỏa sáng bằng hào quang giản dị của riêng mình.

Nàng thấy đầu óc quay cuồng khi nhìn anh. Nàng choáng váng. Có một bài thơ thế này…

Chúa sơn lâm! Chúa sơn lâm! Người rực sáng… Giữa rừng đêm…

Thơ của Blake - hoang dại và dữ dội chỉ trong hai câu giản dị. Như anh. Nàng không thể nhớ hết cả bài. Đầu óc nàng dường như thiếu nhạy bén vào lúc này.

Thật lạ khi thấy anh đứng thoải mái như vậy. Nàng cũng quên luôn chuyện đó - rằng anh sẽ bình phục, dĩ nhiên. Không nạng, không gậy chống, không cả cái chân bị gãy khi anh bước vào phòng.

“Ôi, Mano!” Tiểu thư Kai bám lấy vai anh, ngả đầu vào ngực anh và xoay hết bên nọ sang bên kia. “Em nhớ anh. Bọn em đã có quãng thời gian cực vui vẻ.”

Leda nhấc váy rồi nhún gối, hơi lảo đảo khi đứng thẳng lại. “Mừng ông trở về.”

Anh nhìn nàng qua tiểu thư Kai. Leda đẩy lọn tóc đã rời khỏi búi ra phía sau. Nó dường như sẽ tuột ra và xõa xuống, nhưng nàng không nghĩ nổi mình cần phải làm gì.

Anh mỉm cười. Leda cảm thấy niềm vui và sự ấm áp dâng trào khiến nàng muốn thổn thức. Nàng nhắm mắt lại, căn phòng dường như quay cuồng.

“Bọn em đang làm rượu brandy anh đào của quý cô Myrtle,” tiểu thư Kai thông báo. “Anh phải ăn… thử một quả.”

Cô buông anh ra và xúc một quả vào thìa của mình. Anh nắm cổ tay cô và giữ chắc nó trước khi cô đánh rơi quả anh đào. Như bị mê hoặc, Leda quan sát anh nhìn xuống cái thìa - nàng thấy anh tập trung vào đó mới dễ dàng làm sao, trong khi mọi thứ dường như đã không còn tuân theo sự điều khiển của nàng.

Anh đưa cái thìa lên sát miệng, hít một hơi và nói, “Lạy Chúa.”

“Xin đừng báng bổ, thưa quý ông Gerard,” Leda cất giọng như thể trách móc. Rồi bắt đầu khúc khích.

Anh nhìn nàng. Nàng bịt hai bàn tay lên cái miệng thiếu phép tắc của mình. Rồi nàng lấy lại lòng kiêu hãnh cũng như lý trí đã phân tán khắp nơi và nghiêm túc nói, “Ông hãy thử một quả. Chỉ có một giọt brandy trong đó thôi. Tôi nghĩ nó sẽ tiếp thêm sinh lực cho ông sau chuyến đi dài như vậy.”

“Tôi không hề nghi ngờ chuyện đó,” anh nói.

Anh nuốt nguyên quả anh đào. Tuy nhiên họ không thể nài ép anh ăn thêm quả nữa. Anh không muốn phá hỏng bữa tối, như lời giải thích khá trang trọng.

“Bữa tối! Mấy giờ rồi?” tiểu thư Kai buột miệng. “Có phải hơn ba giờ rồi không?”

“Bốn giờ mười,” anh nói.

“Em phải đi rồi.” Cô để cái thìa bên bàn. “Ồ, cô Leda… nhìn đây này! Chúng ta làm sao mà… Mano, anh sẽ giúp cô Leda làm xong việc chứ? Cô ấy không thể làm một mình, và em hứa…”

Cô không kịp nói mình hứa gì mà chỉ vớ lấy cái khăn, choàng qua người và chạy về phía cửa, va đánh rầm vào khung cửa rồi bật ra.

Leda không cảm thấy quá tiếc nuối khi tiểu thư Kai rời đi. Trong vô thức, nàng biết mình không nên cảm thấy như vậy, cũng hiểu mình không nên ở lại một mình với quý ông Gerard - nhưng nàng lại rất mãn nguyện khi được bên anh.

Nàng quá mừng vì anh đã quay lại. Nàng không thể ngăn nổi nụ cười khi nhìn anh.

Nhưng khi anh đứng ở ngưỡng cửa, nàng chợt nhớ ra lý do vì sao anh đến đây. Không phải để gặp gỡ nàng, dĩ nhiên. Và tiểu thư Kai đã chạy đi tìm Ngài Haye chỉ sau chưa đầy năm phút chào hỏi.

Nàng cảm thấy có chút bực mình với tiểu thư Kai. Quý ông Gerard đã đi xa đến vậy, anh yêu cô, anh muốn cưới cô - làm sao cô có thể khinh suất bỏ đi ngay lúc này?

Leda không muốn anh bị tổn thương. Nàng nghĩ đến việc nhắc anh đuổi theo tiểu thư Kai… nhưng anh sẽ chỉ thấy cô lăng xăng bên Ngài Haye, một quý ông rất được hoan nghênh, nhưng chỉ với người thích loài chó săn cáo, còn lại sẽ là số không tròn trĩnh và hoàn toàn vô danh khi đặt cạnh quý ông Gerard.

Leda không hiểu được chuyện đó. Nàng không tin mình đang suy nghĩ thông suốt. Nhưng nàng biết mình muốn quý ông Gerard mỉm cười với nàng lần nữa.

Trước nỗ lực đó, thêm một quả anh đào có vẻ là ý tưởng sáng suốt. Nàng cầm thìa lên và liếm quả anh đào đặt trên đó một cách tao nhã. Quý ông Gerard quay người khỏi cửa. Nàng nghiêng đầu và nhìn anh từ dưới hàng mi. Lưỡi đang nếm vị ngọt nóng của quả anh đào, nàng trao cho anh một nụ cười khích lệ dè dặt.

Vẻ bận tâm biến mất khỏi khuôn mặt anh. Anh nhìn nàng như thể chỉ vừa thấy nàng đứng đó.

Leda ngậm quả anh đào vào miệng và để nó trôi xuống cổ họng. Nàng liếm những ngón tay nhớp nháp. “Ông không cần giúp nếu không muốn,” nàng e thẹn nói. “Nhưng việc này khá thú vị đấy.”

Anh không nói gì. Anh chỉ đứng đó, nhìn chằm chằm vào đôi môi nàng khi nàng mút chỗ nước đường dính trên đầu ngón út. Bắt gặp ánh mắt nàng, trên mặt anh hiện lên vẻ căng thẳng kỳ lạ: không phải một nụ cười.

“Hai người cùng rót thì vui hơn,” nàng đề nghị. Rồi chuyển phễu sang cái chai không, chộp lấy cổ chai khi nó không muốn đứng thẳng trên bàn. Nàng bê bát rượu lên bằng cả hai tay nhưng chẳng ai giữ chai nên không thể tì cái bát bên miệng phễu. “Cũng không quá khó đâu,” nàng vừa nói vừa nhìn anh với vẻ hy vọng. “Ông vui lòng giữ cái chai giúp tôi được không?”

Anh đi tới phía sau nàng và dùng một tay nhấc cái bát khỏi tay nàng. “Cô giữ nó đi,” anh nói, hất đầu về phía cái chai một cách cộc cằn.

Leda chụm hai tay quanh cái cổ chai trước mặt. Với cái bát đất nung đầy rượu trên tay, anh đứng khá gần nàng. Rồi anh nghiêng người tới gần hơn nữa, điều chỉnh dòng rượu rót đều đặn qua miệng bát. Leaa theo dõi mức rượu dâng lên trong chai và nói, “Được rồi. Thế là đủ.”

Nàng để cái chai đầy sang bên và đặt phễu vào một chai khác. Có anh đứng sát bên cạnh mới tuyệt làm sao. Nàng hít vào một ngụm không khí nồng mùi brandy và thở dài. Anh tiếp tục rót. Khi thứ chất lỏng được đỗ vào phễu, anh dùng ngón cái chặn lên miệng bát, nới lỏng tay kia ra và nghiêng người nhiều hơn qua vai nàng để nhìn dòng rượu trong lúc giơ bát lên cao.

Nó đổ vừa đầy cái chai. Leda nhắm mắt với cảm giác hài lòng. Nàng hơi dựa vào anh. Anh vững chãi một cách dễ chịu, trong khi tất cả những thứ khác lại có xu hướng xoay vòng vòng quanh vị trí quen thuộc của chúng.

Nàng nhớ Phu nhân Tess cũng đứng theo kiểu như vậy với Ngài Ashland. Thật là sảng khoái, dù trên thực tế quý ông Gerard không choàng tay quanh người nàng. Anh vẫn đứng yên. Nàng có thể cảm nhận được hơi thở của anh trên mái tóc, dồn dập, sâu hơn bình thường, như thể anh vừa phải chạy một quãng đường dài.

“Cảm ơn ông,” nàng thì thầm. Rồi nàng quay đầu lại, để má mình chạm khẽ lên mặt trước áo khoác của anh. Tóc nàng rốt cuộc cũng xõa xuống.

Nàng thậm chí không để tâm việc đó. Nàng nghĩ mình chưa bao giờ mãn nguyện với nhân gian như lúc này.

***

Samuel tuyệt vọng suy nghĩ về sự cân bằng trong thâm tâm. Về kỷ luật.

Chín trực, anh nghĩ. Can đảm, danh dự, trung thành.

Trong anh không cảm nhận được bất kỳ yếu tố nào. Chỉ cảm nhận được tóc nàng dưới cằm, búi tóc đã lỏng ra. Nó mê hoặc anh, vì nó quá mềm mại, vì anh đã thấy nàng chải nó, vấn lên rồi kẹp lại. Anh không thể cử động. Nếu di chuyển, anh nhất định sẽ vùi hai tay vào mái tóc đó, trải nó ra và vùi mặt mình vào đó. Anh sẽ kéo nàng về phía anh, vào lòng anh, anh sẽ chết ở tư thế quỳ, bị nhấn chìm trong cơn lũ tối tăm và nóng bỏng đó.

Nàng ngả đầu ra sau, dựa sát hơn vào anh.

Không, anh nghĩ. Vì tình yêu Chúa… Anh giơ hai tay lên, không chạm hẳn vào nàng. Cơ thể nàng mềm như nhung, áp sát vào anh theo những đường cong và lối rẽ bí mật. Người anh cứng lại theo phản ứng tự nhiên. Máu anh chảy rần rật vì kích động.

Hãy nhớ lấy. Hãy nhớ lấy đây là nhược điểm chí mạng của cậu.

Anh giữ chặt khuỷu tay nàng và kiên quyết đẩy nàng về phía trước, xa khỏi anh.

Nàng quay lại. Anh đợi… một điều gì đó - oán trách hay phẫn nộ, vì anh không đầu hàng trước sự cám dỗ của nàng. Nhưng nàng lại dựa vào mép bàn và nở nụ cười rạng rỡ, nghiêng đầu như một chú mèo con duỗi mình dưới ánh nắng, cổ nàng rộ ra, tóc xõa xuống sau vai, được thắp sáng bởi khung cửa sổ để sắc vàng và đỏ chơi đùa trong làn tóc nâu sẫm - cảnh tượng đó bùng nổ trong anh, dồn cả sức mạnh lẫn sự mềm yếu về các đầu ngón tay.

Trong lúc anh đứng đờ ra vì dục vọng u ám, nàng hất mái tóc ra sau và đậy nút hai chai vừa rót đầy. “Tôi nghĩ chúng ta có thể… làm nốt vào ngày mai,” nàng nói bằng giọng phấn khởi nhưng có chút ngà ngà say. Nàng nhìn sững dãy chai và vại rồi cười phá lên. “Đúng vậy, tôi sợ chúng ta dường như đã làm hơi nhiều, phải không?”

Anh nghe thấy sự ngây thơ ẩn hiện trong giọng nàng, nhưng anh không muốn nàng ngây thơ. Anh muốn nàng cũng như anh, muốn kéo nàng xuống sàn gạch trần với anh, bên dưới anh, khuôn miệng đang mỉm cười kia ở trên miệng anh, tiếng cười lẫn cơ thể nàng như hơi ấm và lụa là bao phủ lấy anh. Anh vừa ham muốn lại vừa ghê sợ nó, cả bản thân mình, không mong ước nỗi đau, hay bạo tàn, chỉ muốn nụ cười và tiếng cười của nàng, sợ điều mình sẽ làm nếu chấp nhận buông xuôi.

Anh lấy cái khăn và chà mạnh lên tay, cố gắng lau cho sạch cái thứ dính nhớp nháp đi. “Xin cô thứ lỗi,” anh nói khó nhọc, khẽ cúi người mà không nhìn nàng. Anh ném cái khăn lên bàn, lấy mũ và sải bước ra cửa, chìm vào bầu không khí lạnh lẽo, trong lành và cả mùi mốc của gỗ hoàng dương. Anh hít một hơi đầy phổi nhưng vẫn không thể thoát khối hương thơm còn vương vấn của rượu brandy anh đào trên đôi tay.

Anh thậm chí không đi theo Kai. Anh không thể, ngay lúc này. Anh muốn không ai thấy mình, không phải Kai, không phải cha mẹ cô… không phải những người quan trọng đối với anh.

ông thể nhắm mắt viết giấy giới thiệu cho Leda làm một chân đánh máy. Dù rất lấy làm tiếc, thực sự lấy làm tiếc, nhưng bà ta không biết gì về cô Leda Etoile ngoại trừ mẹ cô là người Pháp, và viết một điều như thế trong giấy giới thiệu phỏng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.