Chìa Khóa Ngày Tận Thế

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 6 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6
Ngày 11 Tháng 10, 6h28 Sáng

❊ ❊ ❊

Fiumicino, Ý

Cô ấy đâu rồi?

Gray băng ra khỏi trạm đến ở sân bay chính của thànhRome và hướng thẳng về phía dãy taxi đang đậu. Tiếng còi xe vang lên inh ỏi, mấy chiếc xe bus chạy tour chuyển động ầm ầm. Dù chỉ mới sáng sớm, nhưng sân bay đã đầy ứ xe cộ cũng như đông nghịt hành khách đến và đi.

Gray áp sát điện thoại vào tai khi cố chen khỏi đám đông. Anh dễ dàng đi qua theo lối mà gã to con phốp pháp mở đường phía trước, giống như một con trâu nước đang lội qua khúc sông dâng cao. Gray theo sau gót người vệ sĩ của mình. Joe Kowalski không phải là một du khách hạnh phúc. Người từng là thủy thủ này thích biển sóng hơn là dịch vụ hàng không thương mại. Anh ta tiếp tục càu nhàu khi họ cùng đi tới dãy taxi.

“Mấy chỗ ngồi đó có thể nào gần hơn nữa không chứ?” Người đàn ông to lớn đánh ngoặc cổ rồi buông lời chua chát. “Đầu gối như muốn chạm vào tai tôi vậy. Như thể hãng hàng không này muốn tiến hành thử nghiệm về tuyến tiền liệt quỷ quái với tôi vậy. Mà phải chi có một nữ tiếp viên thì tôi cũng không thấy phiền lắm.” Kowalski liếc nhìn lại Gray. “Còn ả có ria mép kia thì không tính.” “Anh không cần phải xung phong đi trước như vậy,” Gray đáp lời khi đang đợi trả lời máy.

“Xung phong hả?” Kowalski cau có. “Vừa mất thời gian vừa trả lương thấp mà đòi! Như là gí súng vào lưng tôi đó chứ. Tôi còn có bạn gái để chăm sóc nữa.

Gray vẫn không thể hiểu được mối quan hệ giữa người từng là thủy thủ này với vị giáo sư đại học, nhưng ít nhất bà ấy đã giúp anh ta tắm rửa thường xuyên hơn. Ngay cả đám tóc lởm chởm trên đầu Kowalski cũng được tỉa tót gọn gàng.

Gray vẫy tay ra dấu đi tiếp. Anh vẫn còn đang đợi máy từ văn phòng của Bộ bảo tồn di sản văn hóa nơi Rachel làm việc. Trước khi rời Washington, anh đã lên kế hoạch gặp cô bên ngoài ga đến quốc tế, nhưng không thấy cô đâu trong đám đông du khách kia. Anh cũng đã cố gọi đến căn hộ của cô và cả điện thoại di động nữa, nhưng không ai bắt máy. Cho là cô bị kẹt xe, Gray đã đợi ở cổng ra thêm nửa tiếng nữa.

Trong lúc đó, anh tranh thủ liên lạc về trung tâm Sigma. Đã hơn nửa đêm ở đó. Chỉ huy thông báo chi tiết cho anh về tình hình diễn ra ở New Jersey. Monk đã bị mắc trong trận hỏa hoạn. Có khả năng là do một nhóm khủng bố sinh học gây ra, nhưng chi tiết vẫn chưa rõ.

Nghe vậy, Gray muốn nhảy lên ngay máy bay để trở về, như Painter cứ một mực trán tĩnh là đã dàn xếp ổn thỏa vấn đề rồi. Nhân chứng chủ chốt nằm trong tầm truy sát cũng đã được bảo vệ và đang được thẩm vấn. Gray được lệnh phải ở yên vị trí của mình.

Cuối cùng, một giọng phụ nữ lạnh lùng cất lên bên tai Gray, nói bằng tiếng Ý rất nhanh. Sau khi hẹn hò với Rachel được hơn một năm. Gray cũng đã dần quen với ngôn ngữ này.

“Trung úy Verona không có ở đây lúc này. Theo bảng phân công thì cô ấy đang nghỉ phép. Có lẽ một nhân viên khác có thể giúp được ông – ”

“Thôi, xin cảm ơn”

Gray tắt máy rồi đút vào túi. Anh biết Rachel đã dự định nghỉ, nhưng anh mong cô sẽ có mặt ở nhà ga vì một lí do nào đó. Anh bắt đầu thấy lo. Cô ấy ở đâu được chứ?

Kowalski ngoắc một chiếc taxi, rồi họ leo lên xe.

Người cộng sự liếc nhìn anh. “Còn chỗ bệnh viện thì sao?” anh ta gợi ý. “Cái chỗ mà chú cô ta đang được điều trị đó?”

“Đúng rồi.” Gray gật đầu. Lẽ ra anh phải nghĩ đến nơi đó chứ. Có thể tình trạng chú cô chuyển biến xấu hơn. Trường hợp khẩn cấp như vậy thì buộc Rachel phải đi ngay thôi. Do quẫn trí nên có thể cô dễ dàng quên mất giờ hẹn thì sao.

Gray tra thông tin và gọi đến bệnh viện. Không thể kết nối tới phòng của chú Vigor. Anh đang nói chuyện với một nữ y tá ở quầy tiếp tân.

“Ngài Verona đang được chăm sóc đặc biệt,” người phụ nữ này cho biết. “Cần hỏi gì thêm thì vui lòng liên hệ với gia đình ngài ấy hoặc với cảnh sát.”

“Tôi chỉ muốn biết rằng cháu gái của ông ấy có đang ghé thăm ở đó không thôi. Là trung úy Verona đó.”

Giọng người này ấm hẳn. “À, cô cháu gái Rachel xinh đẹp đấy à. Cô ấy đã ở đây rất lâu. Nhưng cũng đã rời khỏi vào tối qua rồi và cũng chưa thấy tới sáng nay.”

“Nếu cô ấy tới, thì xin cô nói cho cô ấy biết có tôi đã gọi được không?” Gray để lại số điện thoại.

Cho máy vào túi, anh ngồi thừ ra ghế vừa liếc nhìn khung cảnh lướt qua khi taxi chạy nhanh qua các thành phố để vào nội thành Rome. Rachel đã đặt phòng tại một khách sạn nhỏ ở Ý gồm cả bữa ăn sáng và giường ngủ. Gray đã từng ở đó rồi. Hồi họ còn đang quen nhau.

Anh cố đấu tranh nghĩ ra lí do khác làm Rachel không xuất hiện. Cô ấy đâu rồi? Nỗi lo sắp chuyển sang thành sợ hãi. Anh hối taxi chạy nhanh hơn.

Anh sẽ đến kiểm tra xem có lời nhắn nào gửi lại khách sạn không, sau đó sẽ đến thẳng căn hộ của cô ngay. Chỉ cách đó mấy dãy nhà thôi.

Tuy vậy, sẽ mất thời gian để đến đó đây.

Rất nhiều là đằng khác.

Cứ mỗi đoạn đi qua là tim anh đập mạnh hơn, tay trái giữ chặt trên đầu gối. Cuối cùng khi họ băng qua một trong những cánh cổng thành phố cổ và tiến vào nội ô Rome,taxi di chuyển chậm lại vì đường đi rất hẹp dần hẹp dần. Khách bộ hành trượt xe trên lể đường, còn một chiếc xe đạp đang luồn lách giữa những chiếc xe hơi.

Cuối cùng chiếc taxi cũng tấp vào lề đường và dừng ngay trước một nhà trọ nhỏ. Gray bước ra, tay tóm lấy chiếc giỏ, để Kowalski ở lại trả tiền xe.

Từ phía đường nhìn lên, khách sạn hiện ra thật khó tả. Đó là một bảng hiệu bằng đồng treo trên tường, không lớn hơn lòng bàn tay Gray cho mấy, ghi dòng chữ Nhà Đồ. Nhà trọ này được chia làm ba khu nhà sát nhau, đều có niên đại từ thế kỉ XVIII. Một nửa dãy bậc thang dẫn xuống sảnh chờ nhỏ.

Gray tiến vào trong. Lí do cho cái tên của khách sạn trở nên rõ ràng ngay khi chuông reo phía trên rung lên báo có Gray vào. Cả bốn bức tường căn phòng đều treo đầy bản đồ xưa và những nghiên cứu về bản đồ. Các vị chủ khách sạn này xuất thân là du khách và thuyền viên trên khắp thế giới, có từ trước thời của nhà thám hiểm Christopher Columbus nữa.

Một cụ già nhăn nheo mặc vest cài nút nghiêm chỉnh tiếp Gray từ phía sau bàn tiếp tân nhỏ bằng gỗ. Ông nở nụ cười ấm áp. “Đã lâu không gặp rồi ngài Pierce nhỉ,” ông chủ nhận ra Gray nên cất lời bằng tiếng Anh thật ôn hòa.

“Đúng vậy, ông Franco ạ.”

Gray chào xã giao, đủ để chờ Kowalski vào tới. Đôi mắt người đàn ông cao lớn lướt qua những bức tường. Với thâm niên trong ngành hàng hải, anh ta cũng hài lòng với cách bài trí nơi đây.

“Ông Franco, không biết ông có nghe Rachel nhắn lại gì không?” Gray cố gìm giọng để không tỏ vẻ căng thẳng. “Tôi mong là cô ấy có để lại lời nhắn.”

Mặt ông này nhăn lại bối rối. “Lời nhắn hả?”

Gray cảm thấy nhói trong ngực. Rõ ràng không có tin nhắn. Có lẽ cô ấy đã trở lại chỗ -

Ngài Pierce, sao trung úy Verona lại để lại tin nhắn chứ? Cô ấy đang ở trên phòng đợi ông đó.”

Gray cảm thấy nhẹ nhõm như vừa uống nước lạnh vậy. “Trên lầu hả?”

Franco với tay lấy chiếc chìa khóa ở trong hộc phía sau bàn rồi đưa cho Gray. “Tầng bốn. Tôi xếp cho ông một phòng có ban công đẹp lắm. Từ đó có thể quan sát Đấu trường cổ rất tuyệt.”

Gray gật đầu rồi nhận lấy chìa khóa. “Cám ơn.”

“Có cần tôi gọi người khiêng đồ lên cho ông không?”

Kowalski xốc túi vải của Gray từ dưới sàn lên. “Tôi có rồi.” Anh ta hất túi vào người Gray đẩy anh tiến tới.

Gray cám ơn Franco lần nữa rồi bước tới cầu thang. Lối này hơi hẹp, lại uốn lượn, gần giống cái thang hơn là cầu thang. Họ phải lên từng người một. Kowlaski nhìn đầy vẻ nghi ngờ.

“Thang máy đâu ch?”

“Không có đâu.” Gray bước lên bậc thang.

Kowalski theo sau. “Anh phải lừa tôi mới được chứ gì.” Anh ta phải vất vả lắm mới nhấc túi đồ bước lên được. Mới được hai bước, mặt anh ta đã đỏ gay và luôn miệng chửi rủa.

Lên đến tầng bốn, Gray đi theo bảng hướng dẫn để đến phòng họ. Cách bố trí như một mê cung xoắn gồm những góc nhọn và góc cục bất ngờ.

Rốt cuộc anh cũng đã đến được đúng cửa. Dù là phòng mình nhưng anh vẫn gõ cửa trước khi mở ổ khóa. Anh đẩy cửa bước vào, lo lắng khi thấy Rachel, xen lẫn ngạc nhiên tột cùng. Có lẽ… đã rất lâu rồi.

“Rachel? Gray đây.”

Cô ấy đang ngồi trên giường, im lặng đối diện với cửa sổ, đón lấy ánh nắng buổi sớm. Cô đứng dậy ngay khi anh bước nhanh vào phòng.

“Sao em không gọi cho anh?” Gray hỏi.

Trước khi cô trả lời, thì có một giọng nữ khác cất lên, “Bởi vì tôi yêu cầu cô ấy như vậy.” Đến lúc này Gray mới chú ý thấy có cái còng khóa tay phải của Rachel vào đầu giường. Gray quay người sang.

Một dáng người mảnh mai mặc áo choàng bước ra khỏi nhà tắm. Mái tóc đen của cô ta còn ướt, được chải ngược ra sau quá vai. Đôi mắt hình quả hạnh đào ánh lên màu ngọc bích lạnh lùng liếc nhìn lại anh. Chân để trần đến nửa gối, bắt chéo tự nhiên khi dựa vào thành cửa nhà tắm.

Cô ta vừa giơ súng lên nhắm thẳng anh.

“Đó là Seichan…”

★ ★ ★

1h15 sáng

Washington, DC.

“Chúng ta sẽ không khai thác gì thêm từ cô ta nữa,” Monk nói với Painter khi anh ngồi thỏm xuống ghế phía bên kia bàn. “Cô ấy đã kiệt sức và vẫn còn hoảng loạn.”

Painter nhìn Monk dò xét. Người đàn ông này trông như rất kiệt sức rồi. “Creed đã hoàn thành xét nghiệm dữ liệu di truyền chưa?”

“Xong từ mấy tiếng trước rồi. Anh ta còn muốn chuyển nó cho một nhà thống kê để xác nhận lại cho chắc, nhưng lúc này thì anh ta đã xác nhận câu chuyện của Andrea Solderitch rồi. Hay ít nhất đúng như những gì chúng ta đã thẩm tra.”

Painter đã nắm được tình hình các báo cáo. Trợ lý của giáo sư Malloy đã thuật lại cuộc trò chuyện của mình với ông ta chỉ một tiếng trước khi ông bị sát hạiVị giáo sư này đang biên soạn các thí nghiệm về di truyền từ tập hồ sơ mà Jason Gorman đã gửi thư điện tử cho cha anh Qua đó giải mã sơ đồ di truyền của ngô thu hoạch ở châu Phi. Tác nhân phóng xạ cho thấy các gen nào là ngoại lai trong giống ngô.

Có hai nhiễm sắc thể.

“Vậy còn hồ sơ gốc đó thì sao?” Painter hỏi. “Bộ hồ sơ mà Jason Gorman gửi cho giáo sư hai tháng trước đó. Trong đó có chứa dữ liệu di truyền của hạt giống ban đầu được trồng ngay tại cánh đồng đó thì sao?”

Monk xoa tay lên cái đầu hói của mình. “Bộ phận kỹ thuật bên trường Princeton vẫn đang cố gắng phục hồi dữ liệu. Họ cũng đã kiểm tra toàn bộ các máy chủ. Chắc hẳn giáo sư đã lưu các hồ sơ tách biệt trong máy cá nhân của ông. Chính là cái bị bọn sát thủ đốt đó. Tất cả chứng cứ đã bị mất sạch.”

Painter thở dài. Họ vẫn còn đang bế tắc. Ngay cả mấy tay súng cũng mất dạng. Không có cái xác nào được tìm thấy. Bọn sát nhân chắc hẳn đã tránh được vụ nổ và trà trộn vào hàng rào quân đội bên ngoài phòng thí nghiệm để trốn thoát rồi.

“Tuy chúng ta không có chứng cứ chắc chắn, nhưng tôi tin câu chuyện của Andrea,” Monk tiếp lời. “Theo lời cô ấy thì giáo sư chỉ tìm thấy một nhiễm sắc thể trong DNA ngoại lai trong hạt giống gốc. Thế nên, ông tin rằng hai hồ sơ đó chứng tỏ được sự biến đổi gen là không ổn định trong vụ mùa đó.”

“Nhưng nếu không có bộ hồ sơ đầu tiên đó thì,” Painter nói, “Chúng ta không thể chứng tỏ được điều gì.”

“Tuy vậy, đó là lý do tại sao giáo sư lại bị tra tấn và giết chết. Bọn sát thủ chắc đã nhận lệnh tiêu hủy mọi chứng cứ của hồ sơ đầu tiên đó… cũng như bất cứ ai biết về nó. Và họ gần như đã thành công.”

Painter cau mày lo lắng. “Nhưng mà tất cả chỉ là lời nói suông của bà Solderitch thôi. Và cũng theo lời bà ấy thì giáo sư chưa hoàn toàn chắc chắn về độ không ổn định đó. Có thể các mẫu đó xuất phát từ hai vật lai khác nhau. Nên có thể chúng không có liên quan gì đến nhau hết.”

“Vậy tiếp theo chúng ta làm gì nữa đây?”

“Tôi nghĩ đã đến lúc chúng ta truy tìm nguồn gốc của toàn bộ vấn đề này.”

Monk liếc nhìn lên logo hình hạt giống in trên đầu trang hồ sơ ở trên bàn của Painter. “Viatus.”

“Dường như tất cả chỉ là quay lại điều tra tập đoàn của Nauy này thôi. Chắc anh cũng đã đọc thông tin tình báo về ký hiệu bị đốt in lên người của chàng trai và vị giáo sư đó rồi.”

Khuôn mặt Monk nhăn lại tỏ vẻ khó chịu. “Vòng tròn ngăn bốn đấy à. Có thể là chữ thập tôn giáo nào đó.”

“Theo phỏng đoán ban đầu thì đó là biểu tượng của một nhóm khủng bố sinh học. Chắc là vậy. Hoặc có thể mấy tên điên loạn nào đó có mối tư thù truyền kiếp với Viatus chẳng hạn. Với cái hồ sơ đầu tiên đó chứa một vài bằng chứng về toàn bộ sự thật.” Painter thở dài rồi giãn người ra. “Lí do nào đi nữa thì đã đến lúc phải nói chuyện với Ivar Karlsen, Giám đốc điều hành của công ty Viatus International rồi.”

“Giả sử ông ta không nói thì sao?”

“Đã có hai vụ án mạng xảy ra ở hai châu lục mà - ông ta nên nói ra thôi. Báo chí đưa tin xấu có thể nhấn chìm giá trị cổ phiếu của công ty nhanh hơn cả bất kì báo cáo thu nhập tồi tệ nào.”

“Vậy khi nào anh muốn …”

Chợt có tiếng gõ cửa vội ngắt lời Monk. Cả hai người đàn ông quay sang khi cánh cửa bật mở. Kat đi nhanh vào phòng và băng qua bên kia bàn. Monk nhấc tay lên, chìa tay ra nhưng lại bị phớt lờ.

Painter ngồi thẳng dậy. Điều không tốt lành đây…

Đôi mắt Kat nhíu lại lo lắng, hai gò má đỏ ửng như thể cô đã chạy suốt trên đường đến đây. “Chúng ta gặp trục trặc rồi. “

“Chuyện gì hả?” Painter hỏi.

“Lẽ ra tôi nên tiến hành sớm hơn.” Giọng cô vỡ òa thất vọng.

“Gì cơ?” Painter hỏi lại lần nữa.

Monk nắm lấy tay vợ mình. “Bình tĩnh nào em yêu. Thở sâu vào.”

Lời đề nghị càng làm cô tức giận hơn, nhưng cô vẫn để tay cho anh nắm. “Một vụ án mạng khác. Một cái xác nữa bị đóng dấu vòng tròn và chữ thập.”

“Ở đâu?”

“Rome,” Kat đáp lời. “Ở Vatican.”

Cô không phải giải thích gì thêm.

★ ★ ★

7h30 sáng

Rome, Ý

“Tất cả hãy bình tĩnh nào,” Seichan nói, tay vẫn giữ chặt súng.

Phía sau Gray, Kowalski thả bịch cả hai túi xuống và giơ tay lên. Giọng anh chua chát. “Tôi ghét đi cùng anh lắm Gray ạ. Thật sự đó.”

Gray không thèm để ý, mà nhìn tên sát thủ băng Guild trước đây… đó là, nếu cô ta đã từng như vậy. “Seichan, cô đang làm gì vậy?”

Lời nói của anh bao hàm vô vàn nghi vấn. Cô ả đang làm gì ở thành Rome này? Tại sao cô ta lại bắt giữ Rachle làm con tin? Cô ta đang chĩa súng vào anh để làm gì? Làm sao lại có mặt cô ta ở đây chứ?

Vệ tinh cho thấy cô ả đang ở Vince mà. Nếu có thay đổi vị trí như vậy thì Painter sẽ gọi ngay cho Gray biết chứ.

Cô ta làm lơ câu hỏi của anh mà cất lời hỏi lại. “Anh có vũ khí không?” Cô ta cũng gật đầu hàm ý hỏi Kowalski

“Không.”

Seichan nhìn Gray như thể kiểm tra độ trung thực của lời anh nói. Và sự thật đúng là như vậy. Họ đến đây trên chuyến bay dân dụng và cũng không có thời gian để trang bị vũ khí.

Cuối cùng Seichan nhún vai, đút súng vào túi rồi bước vào phòng. Cô ta bước đi với dáng vẻ như một chú sư tử, vơi tất cả sức mạnh tiềm ẩn. Gray không nghi ngờ khả năng cô ta có thể rút súng trở ra trong nháy mắ

“Vậy thì chúng ta có thể nói chuyện như những người bạn rồi,” cô ta nói đầy vẻ chế nhạo, rồi ném một chiếc chìa khóa nhỏ xíu cho Gray. Nó hoàn toàn vừa khít với chiếc còng ở tay Rachel.

Anh bắt lấy chìa khóa, bước về phía giường, rồi ngồi xuống mở khóa còng.

“Em ổn chứ?” anh thì thầm vào tai Rachel trong khi mở khóa, cằm anh kề sát cô. Phần cổ sau gáy vẫn thoảng lên một mùi hương quen thuộc. Cảm giác xốn xang lại ùa về, khơi lại đám lửa lòng ngỡ như sắp tàn trong anh. Khi anh ngồi thẳng dậy thì cũng chú ý thấy cô đã để tóc dài hơn quá vai. Cô trông ốm hơn, làm xương gò má nhô lên rõ, càng làm cô trông giống bản sao thời trẻ của Audrey Hepburn hơn.

Được tự do, cô chà chà cổ tay. Giọng cô nghiêm lại bức bối và nhanh nhảu xen chút bối rối. “Em không sao. Nhưng thật ra, anh có thể muốn nghe điều cô ta sắp nói đấy.” Cô hạ giọng. “Nhưng anh phải cẩn thận đó. Cô ta đang hết sức căng thẳng như dây đàn đó.”

Gray quay sang đối mặt với Seichan. Cô ta dạo bên cửa sổ, vừa liếc nhìn ra các nóc nhà của thành Rome. Mái vòm cong của Đấu trường La Mã sừng sững ngay đường chân trời.

“Anh muốn bắt đầu từ đâu hở Pierce?” Cô ta không buồn quay lại nhìn anh. “Không nghĩ rằng tôi có mặt ở Rome đúng không?”

Cô buông thong một tay xuống phía bên trái. Có vẻ không bình thường. Con chip theo dõi đã được cấy vào bụng cô trong cuộc phẫu thuật năm ngoái. Chỉ ở chỗ đó.

Cô ta đã xác nhận điều mà Gray lo sợ. “ Thật đang nghi ngờ khi tôi dễ dàng tẩu thoát khỏi Bangkok. Tôi đã biết có vấn đề gì đó khi không thấy bất kì sự truy đuổi ráo riết nào. Cô quay sang và nháy mắt với Gray. “Một điệp viên băng đảng Guild trốn thoát khỏi sự giám sát mà lại không bị truy sát ư?”

“Cô đã phát hiện thiết bị cấy ghép rồi à.”

“Tôi sẽ nói thật cho anh biết. Thật khó mà tìm thấy. Ngay cả máy soi MRI ở bệnh viện “Saint Petersburg cũng chẳng tìm ra gì. Nhưng năm tháng trước đây, tôi đã nhờ một bác sĩ phẫu thuật nội soi, bắt đầu từ chỗ mà các anh phẫu thuật cho tôi.

Đây chính là sơ hở trong kế hoạch ban đầu của Painter. Họ đã đánh giá thấp mức độ đa nghi của đối phương.

“Ca phẫu thuật mất ba tiếng,” Giọng cô ta càng lúc càng phẫn nộ. “Tôi đã theo dõi cuộc phẫu thuật qua một cái gương. Họ tìm thấy chip cấy dưới vết thương đã lành của tôi - chính là vết thương khi cứu mạng anh, Pierce ạ.”

Khuôn mặt cô ta càng giận dữ hơn, nhưng anh nhận thấy có chút tổn thương ánh lên trong mắt cô ta.

“Vậy là cô đã lấy nó ra.” Gray hình dung lại quá trình theo dõi khó nhọc vừa qua. "Nhưng cô vẫn giữ nó bên mình.”

“Tôi thấy nó có ích. Nó giúp tôi trú ẩn giữa ban ngày. Tôi có thể để thiết bị theo dõi ở một nơi nào đó trong một chốc, rồi di chuyển một mình.”

“Như cô đã làm ở Venice chứ gì?”

Cô ta nhún vai đồng ý.

“Thành phố mà cô đã giết người trông nom bảo tang. Cũng là nơi mà gia đình ông ta vẫn đang cư ngụ.”

Gray buông lời cáo buộc. Seichan khẽ lắc đầu và liếc sang chỗ khác. Đây là thời khắc khó khăn cho anh có thể đọc được các diễn biến xúc cảm thoáng qua của cô ta.

“Cô bé có một con mèo,” cô ta nói thầm thì. “Đó là một con mèo mướp màu cam với vòng cổ lốm đốm.”

Gray biết cô gái ở đây chắc là con gái của người quản lí bảo tàng. Vậy là Seichan đã thật sự đến kiểm tra gia đình đó, tiếp cận đủ gần để quan sát cuộc sống thường nhật của họ, một gia đình đã bị tan vỡ từ cái chết của người chồng đồng thời là người cha. Chắc hẳn cô ả đã cài thiết bị theo dõi vào cổ con mèo đó. Đây là một bước đi khôn ngoan. Con mèo đi lang thang qua các con phố lân cận cũng như trên mái nhà khiến cho con chip theo dõi chuyển động. Thế mới rõ các điệp viên trên mặt đất không thể nào lần ra dấu vết của cô trong khu vực Venice. Với “lực lượng chó săn” truy theo sai dấu, thì “con mèo” thật sự đã trốn thoát.

Gray còn muốn biết nhiều câu trả lời hơn từ người phụ nữ này. Câu hỏi trước nhất trong đầu anh là về cuộc đối thoại chưa hoàn thành của họ. “Vậy yêu sách của cô là gì khi làm gián điệp hai mang – ”

Seichan quắc mắt nhìn lại anh. Sắc mặt không đổi, nhưng đôi mắt lạnh lùng tỏ ý cảnh báo anh nên dừng lại. Anh sắp sửa đòi cô ta xác nhận rằng cô là gián điệp được cài vào tổ chức Guild do lực lượng phương Tây cử đến, nhưng rõ ràng là cô ta không muốn công khai câu chuyện này ở đây. Hoặc giả anh đã hiểu nhầm biểu hiện của cô ta. Hay có lẽ sự cay đắng trong đôi mắt đó chỉ đơn thuần là chế giễu tính cả tin của anh thôi. Anh nhớ lại lời cuối cùng cô ta nói ở Bangkok. Hãy tin tôi, Gray ạ. Dù chỉ là một chút thôi. Giờ đây nhìn cô ta, anh bỏ qua câu hỏi đó.

Chỉ lúc này.

“Vậy tại sao cô có mặt ở thành Rome này? Rồi lại gặp gỡ như vậy?” Gray ra dấu cho Rachel.

“Bởi vì tôi cần thương lượng về con chip.”

“Có điều muốn trao đổi với tôi à?” Gray liếc sang Rachel.

“Không đâu. Chỉ là cần có gì đó để đưa cho tổ chức Guild thôi. Sự kiện ở Campuchia đã dấy lên nghi ngờ về lòng trung thành của tôi. Điều tôi có thể nói là, tổ chức Guild đã đánh hơi xung quanh vụ đánh bom gần đây ở nhà thờ Thánh Peter. Điều đó khơi gợi hứng thú của họ. Rồi tôi nghe nói cha Verona bị dính vào sự cố này nữa – ”

“Sự cố ư?” Rachel vỡ òa. “Chú ấy đang hôn mê đó.”

Seichan không thèm để ý đến cô. “Thế nên, tôi đã đến đây vì tin rằng mình sẽ được hưởng lợi từ vụ này. Nếu tôi moi được thông tin mật gì về vụ nổ này, thì tôi có thể tìm đường trở về trong sự tin tưởng của bộ sậu tổ chức Guild rồi.”

Gray quan sát Seichan. Dù cho lời nói của cô ta đầy nhẫn tâm, nhưng lí do rất phù hợp với yêu sách của cô ta hai năm về trước. Cô ta đã được cài vào tổ chức Guild để tìm ra kẻ đứng đầu. Cách duy nhất để tiếp tục thăng tiến trong hệ thống cấp bậc ngầm này - ngoài chuỗi nạn nhân đẫm máu - còn là tìm ra kết quả.”

“Tôi đã định thẩm vấn Rachel,” cô ta giải thích. “Nhưng khi tôi đến đây, thì lại thấy có kẻ nào đó đang lục soát căn hộ của cô ấy.”

Gray quay sang thấy Rachel gật đầu xác nhận, nhưng vẫn còn ánh lên tia giận dữ trong đáy mắt.

“Tổ chức Guild khẳng định rằng bọn sát nhân đang theo đuổi một thứ gì đó mà cha xứ bị giết hại đang nắm giữ, cái mà chúng liều lĩnh muốn có. Có lẽ chúng cũng đã tìm trên người của ông, nhưng vụ nổ làm họ không đủ thời gian để tìm thêm. Cũng giống như tìm kiếm cha xứ.”

“Cho nên có kẻ cho rằng Vigor chắc hẳn có nó,” Gray nhận ra và quay sang Rachel. “Và có thể chính là cô cháu giá của ông ta đang nắm giữ sau khi mang đồ của ông từ bệnh viện về?”

Seichan gật đầu. “Họ đến là để tìm nó.”

Lòng anh quặn thắt vì sợ hãi. Nếu chúng tìm thấy Rachel thì chúng sẽ tiến hành thẩm vấn tàn bạo, rồi giết cô luôn. Và sau khi không tìm được thứ gì ở nhà cô, có lẽ chúng đang săn lùng cô ráo riết, tiến hành theo dõi ở những nơi khả nghi như: căn hộ, chỗ làm, ngay cả ở bệnh viện nữa.

Chỉ có một cách để bảo vệ Rachel.

“Chúng ta phải tìm ra thứ mà chúng muốn tìm,” Gray lớn tiếng kết luận.

Rachel và Seichan liếc nhìn nhau.

“Em có nó đây,” Rachel cất tiếng.

Gray không khỏi ngỡ ngàng.

“Nhưng chúng tôi không biết tầm quan trọng của nó ra sao,” Seichan nói. “Cho anh ta xem đi.”

Rachel lần tay vào túi áo khoác rồi lôi ra một chiếc túi da nhỏi xíu, chỉ cỡ cái túi đựng tiền xu. Cô miêu tả ngắn gọn về phát hiện của mình, cách mà cô tìm thấy vật này treo trên ngón tay của bộ xương bằng đồng trong Thánh đường Thánh Peter.

“Chú Vigor đã dẫn em đến đó,” cô kết thúc và trao lại chiếc túi. “Nhưng em và Seichan không thể xác định bất cứ gì khác. Đặc biệt là về thứ đựng bên trong.”

Seichan và em ư…?

Thấy cách nói tự nhiên của cô, cứ như thể cả hai là đồng nghiệp vậy, không có vẻ nào là kẻ bắt cóc và con tin cả. Gray liếc nhìn về phía nhà tắm. Trong khi Rachel nói, thì Seichan đã bước ra khỏi tầm mắt, để lại ch.

iếc khăn trên sàn. Anh nghe cô ta đang di chuyển trong đó, và cũng chắc rằng cô ta đang lắng nghe câu chuyện của họ. Nếu bất kì ai có ý định tẩu thoát thì cô ta sẽ nhào ran gay.

“Điều em vừa nói có phải là sự thật không?” Gray thì thầm với Rachel, nhìn vào mắt cô.

Cô gật đầu. “Cô ta chỉ khóa tay em lại khi đi tắm thôi. Cô ta không phải là loại người cả tin.”

Lúc này, Gray mới cảm kích sự thận trọng của Seichan. Rachel cũng cứng đầu như anh. Nếu có cơ hội cô sẽ bỏ trốn ngay. Như vậy sẽ có thể dẫn đến một kết cục thảm hại. Nếu như bọn săn lùng bắt được cô, chúng sẽ không tử tế như vậy.

Giờ thì Kowalski bước tới gần hơn vì Siechan đã đi khỏi. Anh ta chỉ vào chiếc túi. “Có cái gì trong đó vậy?”

Gray đã mở chiếc túi da ra. Rồi anh trút hết những thứ bên trong ra lòng bàn tay. Anh cảm nhận được cách Rachel nhìn anh như chờ đợi sự đánh giá.

“Có phải là –” Kowalski đã tựa qua vai Gray. Anh ta kéo ra. “Trời ơi, thật bệnh hoạn.”

Gray cũng đồng tình, quắc mắt tỏ vẻ không thích. “Đây là một ngón tay người.”

“Một ngón tay ướp.” Rachel thêm vào.

Kowalski tỏ vẻ chua chat. “Thật đáng ghê tởm.”

“Nó ở đâu ra?” Gray hỏi.

“Em không biết nữa, nhưng cha Giovanni đang làm việc trên các dãy núi phía Bắc nước Anh. Tiến hành khai quật ở đó. Không có thông tin gì khác hơn trong báo cáo của phía cảnh sát.”

Gray bỏ ngón tay trở vô chiếc túi. Khi đang làm vậy,anh để ý thấy vòng xoắn ốc thô được đốt vào da túi. Thấy tò mò, anh lật chiếc túi lên và thấy một dấu hiệu khác ở mặt kia. Một vòng tròn và chữ thập. Ngay lập tức anh nhận ra nó giống như mô tả của Painter về những sự kiện khi anh mới trở lại DC. Đã có hai vụ án mạng xảy ra ở hai lục địa, và cả hai cái xác đều có cùng biểu tượng này.

Gray nhìn sang Rachel. “Ký hiệu này. Em nói em biết là cái túi này có liên quan đến vụ đánh bom à? Tại sao em lại chắc chắn như vậy?

Anh có ngay đáp án như dự đoán.

“Bọn tấn công đã đóng lên trán cha Giovanni,” cô lấy tay chạm vào trán mình để diễn tả, “cũng dấu hiệu này. Đây là chi tiết không được công bố trên báo chí. Lực lượng cảnh sát quốc tế đang điều tra tầm quan trọng của nó.”

Gray nhìn xuống chiếc túi anh cầm trong tay.

Gây ra ba vụ án mạng ở ba lục địa.

Nhưng tất cả vụ án này có liên hệ gì với nhau?

Rachel chắc đã hiểu được điều gì từ vẻ mặt của anh. “Đó là gì vậy Gray?”

Trước khi anh kịp trả lời thì điện thoại trên bàn đầu giường của phòng khách sạn reo lên. Mọi người sững người ra một lúc. Seichan bước trở vào phòng trong chiếc quần đen và áo màu đỏ tía. Cô khoác chiếc áo bằng da màu đen đã sờn bên ngoài vào.

“Không ai nhấc máy à?” Kowalski hỏi khi tiếng chuông vang lên lần nữa.

Gray bước tới bàn và nhấc ống nghe lên. “Xin chào?”

Đó chính là Franco, ông chủ khách sạn. “À, thưa ngài Pierce, tôi chỉ muốn thông báo với công rằng có ba vị khách của ông đã được dẫn lên phòng rồi.”

Gray đấu tranh tư tưởng một lúc để nhận diện vấn đề. Đây là thông lệ chung của châu Âu về việc báo có khách tới thăm, phòng khi khách trọ không muốn tiếp. Và Franco biết là Rachel và Gray từng là một cặp tình nhân. Ông không muốn họ bị bắt gặp trong tình thế khó xử, nên mới thông báo vậy.

Tuy vậy, Gray đâu có chờ ai đến. Anh hiểu điều đó có nghĩa là gì. Anh vội lầm bầm thành tiếng “Cám ơn,” rồi quay sang mấy người còn lại. “Chúng ta có khách đang lên tới.”

“Khách ư?” Kowalski hỏi.

Seichan lập tức hiểu vấn đề. “Anh bị theo dõi hả?”

Gray suy nghĩ lại. Anh đã quá lo lắng cho sự vắng mặt của Rachel nên đã không chú ý lỹ xe cộ xung quanh. Anh chợt nhớ đến lo ngại ban đầu về bọn săn lùng, về cách mà chúng tiến hành theo dõi bất cứ ai liên quan đến Rachel. Gray đã gọi vài cuộc điện thoại hỏi thăm.

Quan ngại của anh chắc hẳn đã đến tai bọn xấu.

Seichan đọc được sự chắc chắn trên vẻ mặt anh nên lao về phía cửa. Cô ta rút súng ra từ sau lưng.

“Đã đến lúc rời khỏi khách sạn sớm rồi các chàng trai ạ.”

CHÌA KHÓA NGÀY TẬN THẾ James Rollins Bộ Sách: A Sigma Force Đánh Máy: Quách Thủy Tiên TVE-4u.org
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.