Oslo, Nauy
Ivar Karlsen kéo mở cánh cửa bằng gỗ sồi nặng trịch, mấy tấm ván đóng chặt bằng bản lề sắt. Tuyết xoáy trong đêm không trăng, rồi chợt quất cơn gió mạnh vào cánh cửa mái vòm hẹp. Cái lạnh làm tê buốt gò má của ông, mà tay cầm bằng sắt đã đông cứng như muốn đốt mấy ngón tay ông khi cố kéo mạnh mở cửa ra. Trận bão ngày hôm nay đã thực sự trở thành cơn bão tuyết đầu tiên về đêm.
Thời tiết khắc nghiệt làm Ivar thấy khó chịu, tim ông đập mạnh, và thở gấp hơn. Có lẽ ông thực sự có dòng máu gốc Viking chảy trong huyết mạch mình như bà nội đã kể.
Chui đầu qua cửa, ông dậm chân đạp tuyết đã đóng băng. Có một lối cầu thang tối tăm phía trước, dẫn sâu xuống dưới thành Akershus. Ông kéo nhanh cái nói của chiếc áo khoác bông trùm đầu trở lại, rồi lôi ra từ túi một chiếc đèn pin. Bật nó lên, ông đi xuống hướng cầu thang.
Mấy bậc thang đá đã được lát khi lần đầu tiên xây dựng pháo đài từ thời Trung cổ. Tiếng bước chân ông vang vọng ở các bức tường dưới thấp. Ông phải cúi thấp đầu để tránh đụng trần. Xuống đến tầng dưới, cầu thang dừng lại ở một phòng canh gác cũ với bản lề bức tường sắt nguyên thủy cũng như giá đỡ ngón đuốc vẫn còn khá nguyên vẹn. Xà ngang nặng trĩu chống lấy trần nhà.
Ở phía xa, có một cánh cổng vòm bằng gạch mở ra một phòng lớn chứa nhiều ô xà lim bé xíu bên trong, nơi mà các nhà quý tộc bị chà đạp cũng như tất cả loại tội phạm nghiêm trọng đã bị giam trong tình trạng bẩn thỉu và khốn khổ. Cũng chính tại nơi này, bọn phát xít Đức đã tra tấn những đồng bào của Ivar, những người chống lại sự chiếm đóng của người Đức. Trong đó có cả người cậu của Ivar. Trân trọng những hi sinh đó, Viatus không ngừng đóng góp tiền của để duy trì và bảo dưỡng Akershus.
Ivar lia đèn xuống dọc theo lối đi tối om. Khu vực này không mở cửa cho du khách bình thương tham quan lâu đài. Cũng ít ai biết có nơi này tồn tại…hay lịch sử đen tối của nó. Chính nơi này, những kẻ phạm tội phản bội triều đình và quốc gia bị nhốt. Kẻ phản bội Vikto liên minh Đức quốc xã đã bị giam giữ ở đây trước khi bị hành hình. Rất nhiều người khác cũng đã phải chết, nhiều thế kỷ trước đây.
Mấy ngón tay Ivar chạm lấy một đồng xu cổ trong túi áo khoác. Ông luôn giữ nó bên mình. Đây là đồng mác Đức có bốn số 1725 thời Vua Frederick đệ Tứ do Hanrik Christofer Meyer đúc ra. Meyer cũng đã chết ở dưới đây, bị roi quật, bê bết máu, vì tội thay bạc bằng đồng trong tiền đúc của vua, để dành làm của riêng.
Vua Frederick đệ Tứ - được xem là một vị lãnh tụ nhân từ và khoan dung thời đó - đã ban hành bộ luật rất khiêm khắc. Người ta đồng rằng ngài ấy cũng mang dòng máu Viking trong người. Và theo đạo luật của người Viking, tội phản bội dưới mọi hình thức phải bị trừng trị nghiêm khắc.
Theo lệnh của vua, Meyer không chỉ bị phạt roi và tù chung thân, mà còn bị đóng dấu cho tội phản bội triều đình vĩnh viễn. Meyer đã bị đóng dấu bằng que cời lửa bằng sắt nung nóng ở giữa trán. Nhà vua đã dùng một trong những đồng xu đúc thiếu chất lượng của riêng người đúc tiền này để đóng dấu, bằng cách đốt hình đó vào da thịt người đàn ông.
Đồng xu trong túi của Ivar là một trong những đồng như vậy. Nó đã có mặt trong gia tộc ông qua nhiều thế kỷ, câu chuyện được truyền từ đời này sang đời khác. Nó chứng tỏ quy luật của dòng họ Karlsen: phải cân bằng giữa lòng khoan dung và độ lượng, tuy nhiên không bao giờ dung thứ cho sự phản bội dưới mọi hình thức.
Ivar nghe có tiếng cánh cửa bên trên mở ra, rồi đóng sầm lại, cắt ngang cơn mơ màng của
Một người phụ nữ chân dài, thon thả bước vào phòng gian. Cô ta mang theo chút giá lạnh mùa đông vào cùng. Tuyết làm đông cứng mái tóc của cô, đôi mắt vàng của cô phản chiếu lại ánh đèn pin. Cô ta mặc một chiếc áo khoác dài màu xám bên ngoài bộ đồ sậm màu.
“Xin lỗi tôi đã đến trễ, thưa ông Ivar,” cô cất tiếng. Cô hất mái tóc, rải rắc tuyết như một vị thần mùa đông cổ xưa nào đó.
Dù chỉ khoảng hai mươi mấy tuổi đầu, nhưng Krista Magnussen đã trở thành nhà di truyền gen chủ lực trong bộ phận di truyền sinh học vụ mùa của tập đoàn ông. Cô đã nổi lên rất nhanh, biểu hiện sự tài giỏi cũng như có chút tài xoay xở siêu nhiên nào đó. Chỉ mới năm ngoái thôi, Ivar mới tìm ra sự thật cơ bản về tài tháo vát đó của cô. Khám phá này xảy ra vào thời điểm mà kế hoạch vốn rất cẩn thận của ông bắt đầu gặp trục trặcTòa nhà ông cho xây công phu đã bắt đầu bị nghiêng. Nó cần được gia cố lại.
Đến khi Krista chứng tỏ bản lĩnh của mình, Ivar vô cùng bất ngờ khi phát hiện ra cô không hoàn toàn giống như vẻ ngoài của mình. Gián điệp công ty là chuyện cũ rích trong kinh doanh, nhưng ông không ngờ một người phụ nữ trẻ trung, thông minh như vậy lại có thể làm được. Và ông càng không ngờ tới mối quan hệ rộng rãi của cô. Cô ta đã từng làm việc cho một mạng lưới ngầm biến tướng dưới nhiều cái tên. Họ cung cấp các dịch vụ theo yêu cầu để có được mối quan hệ cũng như phần trăm lợi nhuận tương lai. Năm vừa rồi, họ đã chứng tỏ được uy tín cao nhờ vực dậy các kế hoạch của ông, thậm chí còn đẩy nhanh tiến độ nữa.
Và cũng chính nhờ một tay Krista giải quyết vấn đề không may và nhạy cảm liên quan đến con trai của Thượng nghị sĩ.
Cô bước đến gần hơn, ôm chầm lấy Ivar, rồi hôn lướt nhẹ gò má ông. Đôi môi cô vẫn còn lạnh băng do cơn bão.
“Em xin lỗi,” cô nói, “vì đã gọi anh đến gặp đột ngột vào giờ này.”
“Nếu như quan trọng thì…”
“Rất quan trọng.” Krista rung áo khoác, phủi tuyết và những giọt nước tan chảy rơi xuống. “Em vừa mới nghe tin các mục tiêu của chúng ta ở Rome vẫn còn sống sót.”
“Bọn họ còn sống hả? Anh nghĩ em báo rằng chúng đã chết rồi chứ.”
“Chúng ta đã đánh giá thấp bọn chúng,” Krista nhún vai nói. Cô không hề ra sức thanh minh, bào chữa, hay trốn tránh trách nhiệm gì cả. Như thường lệ, Ivar luôn nể phục tính bộc trực của cô.
“Vậy bọn chúng vẫn còn giữ vật khảo cổ sao?”
“Đúng vậy,”
“Làm sao em biết được tất cả việc này?” ông lo lắng hỏi.
Krista mỉm cười, vẫn lạnh lùng. “Dường như cuộc tấn công của chúng ta đã bị kẻ nào đó chú ý, kẻ có bằng chứng gì đó trong tay. Sau sự kiện ở Rome, bọn chúng liên hệ với người của chúng ta, để thương thảo một vụ làm ăn. Giờ thì chúng ta đã cài người vào đó rồi.”
“Liệu có tin họ được không?”
“Với những vấn đề hệ trọng như vậy, ta không thể phó mặc họ. Tổ chức chúng ta phải sát cánh bên họ, hậu thuẫn cho họ.”
“Anh không hiểu. Nếu đã có nội gián thì tại sao lại không bảo họ lấy cắp hay thủ tiêu hủy vật đó đi?”
“Đó không phải là lựa chọn khôn ngoan nhất.” Đôi mắt cô lấp lánh trong đêm, nở nụ cười sắc sảo chói lóa.
“Ý em là sao?”
“Cha Giovanni đã phản bội anh. Lấy tiền của anh, để anh tài trợ dự án nghiên cứu của ông ta. Nhưng khi tìm được thứ đồ cổ đó thì lại đánh cắp, rồi cao bay xa chạy.”
Mấy ngón tay Ivar siết chặt đồng xu. Tên cha xứ đó đã phải trả giá cho tội lỗi của mình. Không lâu sau khi biết được các mối quan hệ của Krista, Ivar đã kể cho cô nghe câu chuyện đẫm máu của Henrik Meyer, như là một bài học và lời cảnh báo cô ta. Thay vào đó, cô ả lại ghi nhớ câu chuyện này và đưa ra đề nghị về sự cắt xẻo để giúp ngụy trang vụ án mạng, nhằm làm cho nó giống như việc làm của bọn khủng bố sinh học. Ivar cũng thấy rất hài lòng về cách trừng phạt, trở lại như hình thức xử phạt cổ xưa, tức là kẻ nào phản bội thế giới sẽ bị đóng dấu cho tất cả đều thấy.
Krista tiếp tục nói, “Nhưng giờ thì món đồ đó đã được an toàn, chúng ta nên nắm bắt cơ hội để truy tìm những thứ còn lại, để khám phá xem Giovanni đã tìm thấy gì.”
Ivar chăm chú nhìn cô. Ông ta không thể che giấu tham vọng trong giọng nói của mình. “Chiếc chìa khóa Ngày Tận Thế…”
Khám phá này không những giúp thực hiện kế hoạch của ông, mà còn tạo nên lịch sử. Chìa khóa này có năng lực mở ra một bí ẩn kéo dài hàng thiên niên kỷ trước.
Krista giải thích kế hoạch của mình. “Những kẻ nắm giữ vật cổ đó giờ đã chứng tỏ được tài tháo vát của mình trong quá khứ. Với bước đi phù hợp có lẽ chúng sẽ thành công ở điểm mà cha Giovanni đã thất bại.”
Ivar kiềm chế tham vọng của mình, cố giữ lý trí. “Vậy em có chắc sẽ xử lý tốt công việc này không?”
“Không chỉ có em.” Krista mỉm cười, lần này sẽ đông vui và chắc chắn hơn. “Như em đã hứa từ đầu, anh sẽ được tổ chức Guild hỗ trợ trọn gói.”
Cô bước tới gần ông. “Bọn em sẽ không bỏ rơi anh đâu. Em cũng sẽ không bỏ rơi anh.”
Sà vào lòng ông, cô lại hôn ông. Một nụ hôn thật sâu, không phải phớt qua như lúc đầu. Tóc cô cọ vào cổ ông, lạnh lẽo và ẩm ướt, truyền cái lạnh sang người ông, nhưng bờ môi,miệng và lưỡi cô như muốn đốt cháy ông.
Ivar quên mất đồng xu trong túi, vòng tay ôm lưng cô. Ông kéo cô lại gần hơn. Ông nhận ra cô đang quyến rũ mình, và ngờ rằng cô biết ông không hề ngốc nghếch. Nhưng không ai chịu buông nhau ra.
Cả hai đều biết có nguy cơ gì, cũng như cần phải chiến thắng cái gì.
Chính là vì tương lai của loài người.
Và quyền năng để kiếm soát định mệnh.