Svalbard, Nauy
Monk nằm rạp xuống dọc theo mui của chiếc xe trượt tuyết Sno-Cat khi chiếc xe chạy xuyên qua cơn bão tuyết. Painter nằm kế bên. Họ đều bị cột vào giá để đồ trên mui giống như hành lý. Những cơn gió giật mạnh tiếp tục lùa tới như muốn đẩy họ ra khỏi mui xe. Tuyết làm đông cứng họ như kem phủ trên bánh ngọt.
Mỗi người đều mang súng. Người lính Nauy đã trang bị cho họ thêm một ít đồ phụ tùng cần thiết để chống chọi với thời tiết giá rét.
Monk chỉnh lại cặp mắt kính hồng ngoại. Chúng làm tối sầm khung cảnh phía trước. Không phải do cặp mắt - mà là do tình trạng cơn bão tuyết trắng xóa làm giảm tầm nhìn xuống chỉ còn vài thước. Nhưng mắt kính có thể phát hiện ra bất kì dấu hiệu của sức nóng xung quanh. Phía dưới nơi trú ẩn của họ, động cơ nóng của chiếc xe trượt tuyết Sno-Cat ửng màu cam nhạt.
Từ phía cơn bão, mục tiêu của họ xuất hiện trong tầm ngắm. Bảy hoặc tám chiếc xe trượt tuyết đan xen nhau chạy lên từ phía chân núi, ửng lên một màu hổ phách dịu nhẹ trong tầm nhìn của cặp kính hồng ngoại. Đoàn xe đang trèo lên phía trên thung lũng, nơi Monk đã dành khá nhiều thời gian để dò thám ở hầm chứa hạt giống Svalbard.
Chính chỗ này là nơi Monk và những người khác sẽ dừng lại, và sử dụng mọi nguồn lực sẵn có.
Monk vỗ một tay lên máy phóng lựu đạn có tên lửa đặt ngay bên cạnh. Trước khi lên đường, họ đã lục soát con đường tuyết lở để thu nhặt thêm vũ khí và đã tìm thấy chiếc máy phóng lựu cùng một chiếc hộp lựu đạn bằng gỗ.
Phía dưới, vị Thượng nghị sĩ và ngài tổng giám đốc cùng ngồi trong cabin với lính Nauy, có trang bị súng. Một người hướng ra phía đường đi, một người hướng ra phía sau.
Họ đã được trang bị vũ khí đầy đủ, nhưng kẻ thù thì đông hơn ít nhất là mười lần.
Khi đội dẫn đầu bên phía địch đi vào thung lũng trên chiếc xe trượt tuyết, lái xe người Nauy bất thình lình lao xe sang một bên, cố gắng giữ một tảng băng tuyết giữa chiếc xe Sno-Cat và một chiếc nhỏ hơn, rồ ga tăng tốc.
Qua cặp kính hồng ngoại, Monk thấy hai chiếc xe trượt tuyết lái bởi hai tên lính đánh thuê lướt qua bên phải. Kẻ địch không để chiếc xe ẩn núp sau tảng băng tuyết, điều này cho thấy rằng đối thủ hoặc không nhạy cảm với tia hồng ngoại hoặc quá chú tâm vào hầm hạt giống phía trước.
Monk và Painter để chúng đi qua mà không nổ súng.
Những chiếc xe nhỏ không là mục tiêu của họ.
Nhiều chiếc xe trượt tuyết băng qua với tiếng động cơ đinh tai đến nỗi người lái phải giảm tiếng rồ rồ của chiếc Sno-Cat. Phía trước, một chiếc xe khổng lồ lù lù xuất hiện. Gần như không nhận diện được dấu hiệu cho thấy sức nóng của nó. Chiếc xe dần xuất hiện từ phía dưới và nặng nhọc tiến lên phía trên thung lũng.
Đó là chiếc xe bọc thép Hagglund.
Lực lượng chủ chốt của địch ngồi trong chiếc xe đó. Phải chiếm được nó. Chiếc Sno-Cat của họ không thể bì lại những chiếc xe trượt tuyết nhỏ linh hoạt, nhưng so với lại xe kếch xù này thì chiếc Sno-Cat lại tỏ ra nhanh nhẹn hơn. Nếu họ có thể chiếm chiếc Hagglund thì sẽ làm mất tinh thần, làm nản lòng kẻ tấn công và buộc chúng rút lui.
Dù sao đi nữa, Monk và những người khác không thể để cho kẻ địch tiếp cận được hầm hạt giống. Theo Painter, hơn bốn mươi người vẫn còn ở đó.
Khi chiếc Hagglund ì ạch đi dọc theo lòng thung lũng, Painter đổi súng sang máy phóng lựu. Họ chỉ có một cơ hội duy nhất. Một khi khai hỏa, họ sẽ thu hút toàn bộ sự phẫn nộ của toán lính.
Monk vỗ lòng bàn tay hai lần trên mui xe Sno-Cat.
Tuân theo hiệu lệnh, người lái xe giảm tốc độ và dừng hẳn.
Painter đưa vũ khí lên cao và nhắm bắn. Monk tháo kính hồng ngoại ra. Tia lửa lóe lên từ máy phóng lựu có thể làm anh bị mù. Không có kính hồng ngoại, anh sẽ không thể thấy gì. Cơn bão tuyết xoáy cuồn cuộn và dữ dội, gần như xóa sạch thế giới, giống như bị mắc kẹt trong thế giới đầy tuyết mà người nào đó đã ném vào một vái bình trộn sơn.
Không lo là kẻ thù phát hiện ra họ.
“Nhắm vào chỗ trũng đó,” Painter nói và bóp cò.
Máy phóng lựu đạn phun ra khói và lửa, và một quả lựu đạn xuyên qua màn tuyết.
Monk vội vã đeo cặp mắt kính trở lại vị trí cũ, đúng lúc để thấy hướng đi của sức nóng từ quả lựu đạn bắn vào trục xe Hagglund. Một đám lửa màu cam bùng nổ cho thấy sự va chạm. Bị nổ một bên sườn, chiếc xe tải bọc thép lật úp về phía bên.
Monk dự tính nó sẽ đổ nhào.
Nhưng nó không đổ. Nó chỉ bị nổ phần trục. Chiếc Hagglund cố gắng di chuyển, nhưng với một phần xích bị hư hại, nó chìm trong tuyết và mắc kẹt tại chỗ. Cửa bật mở ra, và dấu hiệu sức nóng nhỏ hơn rời khỏi chiếc xe, ngụp lặn trong tuyết. Bọn chúng biết mình đang bị tấn công nên chỉ trốn trong chiếc Hagglund.
“Bắn!” Painter hét lên.
Monk nhắm mắt, nghe tiếng nổ ầm ầm của máy phóng lựu, sau đó mở mắt nhìn lại. Kỹ thuật nhắm bắn của Painter thật chính xác. Tên lửa phóng qua kính chắn gió phía trước của chiếc xe và nổ tung bên trong. Các cánh cửa nổ tung tiêu tan trong đám lửa. Nhiều người đổ nhào vào không trung, lóe sáng qua cặp kính hồng ngoại.
Painter nằm bẹp xuống.
Lựu đạn nổ sượt qua đầu.
Máy phóng lựu làm lộ vị trí của họ.
Bị lộ, Monk đập lên mui xe, và chiếc Sno-Cat rồ ga. Người lái xe nhanh chóng lấy đà chạy về phía con dốc, sau đó rẽ phải. Chiếc Sno-Cat nâng lên và hạ xuống một bên trục.
Monk giữ chặt. Painter va vào Monk.
Chiếc Sno-Cat nhảy qua khối tuyết và phóng vào không trung trong thoáng chốc, sau đó rơi phịch xuống trở lại. Monk và xương sường vào mui xe.
Nhưng anh không hề phàn nàn.
Họ chỉ có một thời gian ngắn để chớp thời cơ trong lúc hỗn độn. Khi nhanh chóng chạy xuống dốc, họ đã đến dưới vị trí chiếc Hagglund. Họ phải tấn công trước khi quân địch bao vây.
Monk phát hiện dấu hiệu sức nóng từ trong đám tuyết. Anh nâng súng lên và bắn. Painter cũng hành động tương tự. Họ bắn bọn chúng ngã sóng soài. Nhưng thật khó để nhắm bắn khi chiếc Sno-Cat cứ nảy lên rồi rung lắc trên băng và tuyết.
Vài tên lính chạy tìm nơi ẩn nấp. Những tên khác bỏ trống khỏi tầm ngắm.
Có phát súng bắn trả lại từ phía sau chiếc Hagglund. Tiếng đạn bay vào khi vòng người bắn trả về phía tấm chắn bằng kim loại của chiếc Sno-Cat. Monk nghe tiếng kêu răng rắc của tấm kính chắn gió.
Tay lái xe không giảm tốc mà quẹo cua, cố gắng giữ chiếc xe khổng lồ Hagglund giữa họ và những tay súng. Những tên lính khác nhắm bắn họ, ẩn nấp đằng sau tảng băng hoặc đá cuội.
Tuy vậy, chiếc Sno-Cat vẫn là mục tiêu khó nhắm bắn trong cơn bão tuyết, và tên lính cố gắng di chuyển và chạy xuống dốc.
Khi bọn chúng trèo được qua dốc, một tiếng động mới bỗng phát ra: tiếng động cơ giận dữ của những chiếc xe trượt tuyết. Toán lính trước quay vòng trở lại yểm trợ.
Trong khi chiếc Sno-Cat có thể là một con cá mập bao quanh chiếc Hagglund, thì những chiếc xe trượt tuyết nhỏ nhỏ hơn lại là những con dã thú nhanh nhẹn và nhỏ nhắn.
Vị trí của họ sẽ bị bắn phá.
★ ★ ★
1h41 chiều
Qua cặp kính hồng ngoại, Painter thấy một đoàn gồm mười chiếc xe trượt tuyết lao về phía chiếc Hagglund. Dấu hiệu sức nóng của những chiếc xe trượt tuyết nhỏ đó tạo thành nhiều điểm sáng trong cảnh tuyết lạnh giá. Ông và đồng đội không có lựa chọn nào khác là phải chiến đấu.
Chiếc Sno-Cat tăng tốc chạy lên dốc để đối đầu với chúng.
Khi họ đến gần chiếc xe to kếch xù đáng nguyền rủa, toán lính bắn dữ dội hơn, Tiếp cận bằng những chiếc xe trượt tuyết nhỏ và có quân hỏa lực yểm trợ, bọn lính ở dưới đất càng thêm tự tin và giữ vững vị trí của mình.
Một đường đạn đốt cháy vai của Painter.
Ông không hề nao núng, không ngừng bắn trả.
Và ai cũng làm vậy cả.
Khi chiếc Sno-Cat trèo lên dốc đối mặt với thách thức, súng bắn ra tia lửa liên tục từ phía chiếc xe tải. Họ phải tấn công từ đằng sau của đối thủ. Painter đã hi vọng việc hạ chiếc Hagglund sẽ làm bọn khác bỏ chạy, nhưng chúng đúng là những chiến binh dày dạn, không dễ dàng sợ hãi.
Trận đấu này sẽ trở thành trận đối đầu nảy lửa, cuộc đấu đòi hỏi tốc độ, tài trí và kỹ năng.
Hoặc là ông nghĩ vậy.
Một tiếng động lạ khác vang lên.
Một tiếng rít chói tai xen lẫn tiếng súng bắn lạch cạch.
Monk vỗ vào mui xe Sno-Cat ba lần. Người lái xe dừng lại. Không chuẩn bị trước, Painter bay ra phía trước lọt khỏi mui xe. Người ông rơi phịch trên tấm kính chắn gió, nhưng dây thắt an toàn giữ ông không bị rơi ra ngoài.
Monk giữ vững vị trí, lấy một con dao và cắt dây.
“Vào trong đi!” Monk hét lên và chỉ xuống dưới.
Painter tin tưởng sự kiên quyết trong giọng nói cả Mon. Khi ông nhảy xuống, tất cả cửa xe đều bật mở. Monk bay vào hướng cửa ra vào. Người lái xe nghiêng người ra ngoài, chộ lấy tay áo Painter, và lôi ông vào trong. Chiếc xe trượt Sno-Cat chỉ đủ cho hai người, nhưng có một gian chứa đồ ở đằng sau. Tuy vậy, xe vẫn chật cứng.
Tiếng súng tiếp tục vang lên, lóe sáng qua màn tuyết. Một vài cú bắn lạc đạn trúng ngay xe của họ. Nhưng do không hề có sự bắn trả nào và động cơ xe đã giảm tốc, vị trí chính xác của họ ngày càng mờ trong bão tuyết.
“Chuyện gì đang xảy ra vậy?” Painter hỏi.
Monk tiếp tục nhìn chằm chằm về phía trước. “Tôi đã nói với ông là Creed đã đi để tìm sự giúp đỡ. Quân đội Nauy không phải là lực lượng duy nhất bảo vệ hầm hạt giống này.”
“Anh nói gì,,,?”
Sau đó Painter thấy họ. Những dấu hiệu nóng khổng lồ tỏa ra trong tuyết. Rõ ràng là hàng tá. Painter nhìn thấy chúng di chuyển tới với tốc độ kinh hoàng, càng ngày càng rõ dần. Và bây giờ ông đã hiểu.
Gấu Bắc Cực.
Những tiếng hét đinh tai tiếp tục vang lên, vang vọng xuống dưới từ phía trên thung lũng.
Tiếng hét của loài gấu.
Âm thanh the thé đó buộc họ phải lái xe đi xuống thung lũng.
“Anh bạn của tài xế lớn lên ở đây.” Monk gấp gáp nói. “Và biết sào huyệt của lũ gấu. Có hơn ba ngàn con trên hòn đảo này. Anh ta tin là anh ta có thể làm chúng giận dữ. Xin lỗi, tôi đã không nói điều này sớm hơn vì đã nghĩ rằng anh ta bị quẫn trí nên mới đề nghị như thế.”
Painter đồng ý. Điều đó thật điên rồ - nhưng lại có tác dụng.
Gấu Bắc Cực săn hải cẩu với tốc độc khoảng 30 dặm một giờ, và tốc độ chạy thậm chí là nhanh hơn. Và lũ gấu đang giận dữ này đang đi xuống dốc.
Qua kính hồng ngoại, Painter thấy lũ gấu bắt kịp mấy chiếc xe trượt tuyết. Thân hình khổng lồ của chúng che khuất những chiếc xe, điên tiết tấn công bất kì mục tiêu nào đang di chuyển. Painter thấy một chiếc xe trượt tuyết bị đánh ngã, và sau đó là một chiếc khác, đổ ập xuống và đâm sầm sang một bên, chôn vùi dưới lũ gấu to lớn đang giận dữ.
Tiếng thét át cả tiếng súng đang nổ, cùng với tiếng gầm dữ dội của động cơ, làm tóc Painter dựng đứng.
Mấy chiếc xe trượt tuyết còn lại chạy đến chiếc Hagglund, nhưng lại không giảm tốc. Chúng chạy thẳng qua, tài xế cúi người thấp xuống. Mấy chú gấu đuổi theo sau, quét qua đám lính đánh thuê trên mặt đường. Vài tên bắn vào lũ gấu, nhưng lũ gấu gần như là những cái bóng mờ trong bão tuyết.
Cú bắn chỉ thành công trong việc thu hút thêm cơn phẫn nộ của chúng mà thôi.
Tiếng thét cùng tiếng động cơ xe càng lúc càng lớn.
Một tên lính lê chân bỏ chạy về hướng chiếc xe Sno-Cat, như thể chiếc xe này sẽ là nơi ẩn náu. Hắn không bao giờ có thể làm vậy. Từ trong bão tuyết, một cái móng vuốt dày chộp lấy một chân hắn. Con gấu tiếp tục chạy, xé toạc một chân ra khỏi cơ thể tên lính. Hắn văng lên không trung, tung tóe máu.
Một con gấu khác lăn qua chiếc Sno-Cat, chạm vai vào một bên xe như thể canht báo họ, một hành động đe dọa.
Con gấu bắt đầu hành động.
Painter như ngưng thở.
Lũ gấu đi như vũ bão qua thung lũng, làm đám người chạy tán loạn, để lại nhiều thi thể phía sau. Sau đó nhanh như lúc chúng đến, lũ gấu biến mất trong bão giống như những bóng ma.
Painter nhìn chằm chằm. Không còn thứ gì di chuyển ở ngoài đó hiện giờ cả.
Bất kì ai có thể bỏ trốn thì đã bỏ trốn, theo hàng trăm hướng khác nhau. Painter đã hi vọng tấn công đằng sau kẻ địch bằng cách tấn công chiếc Hagglund. Nhưng lại không có tác dụng. Tuy nhiên khi đối mặt với sự xuất hiện của lực lượng tư nhiên hung ác, hầu hết những chiến binh dày dạn thậm chí cũng đã bị dồn vào đường cùng.
Một tiếng rên rỉ mới vang lên từ phía trên dốc.
Hai chiếc xe trượt tuyết vẫn còn sống sót và phát sáng trên kính hồng ngoại của ông.
Vài giây sau đó, họ xuất hiện từ trong cơn bão. Chính là Creed giơ tay lên vẫy chào. Người lái xe Nauy vỗ nhẹ lên vai Painter, cử chỉ của anh ta quá rõ ràng.
Cuộc đấu kết thúc.
★ ★ ★
2h12 chiều
Krista trèo qua màn tuyết.
Cô kéo nón trùm đầu xuống để chống chọi với gió rét. Một ống tay áo khoác paca bị cháy nhăn nheo. Giật mạnh về phía tay áo đó, cô biết rõ một vài đốm cháy đã làm bỏng da, cháy cả vải và thớ thịt.
Cô vừa mới thoát khỏi chiếc Hagglund. Cô đang thoát ra khỏi cửa xe thì quả bom thứ hai bắn sượt qua tấm kính chắn gió. Vụ nổ làm cô văng ra và rơi vào đống tuyết. Cánh tay bị cháy lập tức được dập tắt.
Biết được mình đang bị tấn công bởi những người khách không mong đợi, Krista sởn gai óc, phần nào bị sốc, chạy ra khỏi chiếc Hagglund và ẩn náu ở dưới chiếc xe. Ở đó, cô đã thoát khỏi cuộc đấu súng và tàn sát diễn ra sau đó.
Cô vẫn còn cảm thấy run khi hồi tưởng lại.
Cô vẫn còn ẩn nấp sau khi những kẻ tấn công cô tụ tập gần đó. Cô thở hổn hển khi phát hiện ra sự báo ứng. Viên điều tra Sigma có mái tóc đen, người tên là Painter Crowe. Dù bây giờ mặt ông ta ám đầy gió bụi, nhưng cô thậm chí vẫn nhớ ra câu nói đặc sệt giọng Mỹ bản xứ đầy ẩn ý của ông ta.
Gã Anh điêng này có bao nhiêu mạng vậy nhỉ?
Vẫn ẩn nấp, cô chờ họ rời khỏi. Một chiếc xe trượt tuyết đi xuống hướng Longyearbyen để tìm sự giúp đỡ. Những chiếc khác quay trở lại hầm hạt giống, để phòng hờ bất kì tên lính nào còn sót lại có thể âm mưu thực hiện lại nhiệm vụ vừa thất bại.
Cô không có ý định làm vậy.
Cô băng qua cơn bão đến bên mấy chiếc xe trượt tuyết. Thi thể của người lái rải rác hàng dặm trên lớp tuyết đẫm máu. Cô đau đớn băng qua cảnh tàn sát và tìm một chiếc xe. Chìa khóa vẫn còn.
Đặt một chân lên xe, cô ngồi vào ghế một cách nặng nề và vặn khóa. Động cơ gầm lên khi tăng ga.
Cô hạ thấp người và phóng đi, chạy xuống núi. Không thể làm gì khác hơn bây giờ.
Ngoại trừ một lời thề.
Trước khi chuyện này kết thúc, cô sẽ bắn một phát đạn vào sọ của lão người Anh điêng đó.