Chìa Khóa Ngày Tận Thế

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 6 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16
Ngày 13 Tháng 10, 12h22 Sáng

❊ ❊ ❊

Lake District, Anh

Khi khu rừng bốc cháy thì Gray cũng đang nắm chặt dây cương bằng chì trong tay. Anh và mấy người khác đã nhanh chóng phóng lên yên ngựa. Họ không thể chần chừ thêm một phút nào nữa.

Sau trận lửa đầu tiên thì ngọn lửa tắt dần tỏa ra sức nóng hừng hực xung quanh họ. một màn khói dày đặc bao vây thung lũng, làm mờ cả trăng sao. Chỉ còn lại một đốm lửa lẻ loi đánh dấu mảng rừng bị bắt lửa, tương tự như một cái bẫy thú khô hạn và sẵn sàng bắt cháy từ rất lâu. Khoảnh rừng còn lại vẫn không hề hấn gì cho đến giờ do đã phủ kín tuyết lạnh.

Nhưng chúng cũng chẳng phải là nơi an toàn.

“Leo lên ngựa đi!” anh gọi với mấy người khác.

Họ phải đi ngay. Mỗi giây trôi qua lại có mối hiểm họa âm thầm tiếp cận họ. Do lửa than bùn lan truyền dưới mặt đất theo hệ thống ngầm với những ngọn lửa hung tợn dưới sâu, nên dù khu rừng tối đen, nhưng lại ẩn chứa đám cháy dữ dội bên dưới.

Wallace cũng đã ước tính rằng toàn bộ khu vực thung lũng sẽ bị nuốt gọn chỉ trong vòng một tiếng đồng hồ đổ lại. Chẳng có lực lượng cứu hộ nào đến kịp. Gray đã dùng chiếc điện thoại vệ tinh để liên lạc với Painter, cũng như mô tả ngắn gọn về tình hình ở đây và nêu rõ tọa độ theo hệ thống định vị toàn cầu GPS, nhưng ngay cả vị chỉ huy cũng bảo rằng đội cứu hộ trên không cũng không thể huy động kịp lúc được.

Họ phải tự thân vận động thôi.

Khi Gray leo lên yên ngựa thì một trong những trụ đá khổng lồ trong vòng tròn bất chợt đổ xuống do lớp bùn bên dưới cháy và sụp xuống. Ngay lúc đó, một ngọn lửa phụt lên khỏi lớp đất đen. Những cột đá khác cũng đã ngã nhào, một số đã mất hút vào mấy cái hố dữ tợn.

Đây không phải là đám lửa than bùn tự nhiên.

Có ai đó đã phóng lửa nơi này, rõ ràng cố tính muốn phá hủy khu khái quật này - và cả bất cứ ai hiện diện nơi đây nữa.

Rachel cỡi ngựa đi cạnh Gray, tay vẫn giữ chắc dây cương. Đôi mắt chú ngựa trợn trắng hoảng loạn. Rachel cũng chẳng bình tĩnh hơn là mấy.

Họ đều ý thức được mối hiểm họa.

Khi đám lửa bùng lên, một trong những con ngựa đã tháo chạy khỏi chuồng. Nó xoay đầu hoang dại phóng thẳng vào rừng. Một chốc sau, họ nghe có tiếng va đập, rồi một ánh lửa lóe lên, theo sau là một tiếng thét kinh hoàng.

Gray liếc nhìn tảng đá bị ngã lúc nó từ từ lún xuống bãi lầy dữ tợn, nhắc anh nhớ đến mối nguy hiểm dưới chân. Nếu sai một bước, họ cũng sẽ hứng chịu hậu quả thảm khốc như chú ngựa hoảng loạn kia.

Seichan vội chạy đến chỗ cột ngựa cạnh anh. Con ngựa sổng chuồng và chết kia chính là con cô ta cưỡi. Gray cúi xuống nắm lấy cánh tay cô ta, rồi kéo cô ta lên ngồi trên yên sau lưng anh.

“Xuất phát!” vừa nói anh vừa chỉ về hướng mảng rừng tối tăm nhất và không hề có ánh lửa nào phía trước. Họ phải phá vòng vây lửa này để thoát lên khu đồi.

Gray đi đầu song song với Wallace.

Phía trước họ là con Rufus đang phi nước kiệu.

“Nó sẽ tìm ra đường an toàn cho chúng ta,” vị giáo sư lên tiếng, khuôn mặt tái nhợt. “Than bùn cháy dữ dội lắm rồi, nên chỉ có nó mới đánh hơi được thứ mà chúng ta không tài nào ngửi được.”

Gray mong là ông ta nói đúng, nhưng giờ toàn bộ thung lũng đã nồng nặc mùi than cháy, nên cơ hội cho chú chó ngửi được mùi khói âm ỉ từ đám lửa ngầm thật là mỏng manh. Nhưng họ còn có cách nào khác chứ?

Cũng có thể con chó đánh hơi được gì đó. Khi họ phóng ngựa ra, hướng chạy của chú chó ngoặt quanh xuyên qua khu rừng, đôi khi dừng lại đột ngột rồi lại quẹo.

Gray thận trọng giữ nhịp độ chầm chậm, khoảng cách tương đối. Con chó lao qua đám tuyết, vượt cả các dòng suối đóng băng. Thật khó tin được vào một đêm lạnh giá, mặt đất phủ toàn băng tuyết như vậy, lại có một địa ngục khủng khiếp đón chờ bên dưới.

Chỉ đến khi có một chú nai đỏ rực hoảng hốt phóng qua vì sợ lửa thì họ mới sực nhớ đến mối nguy hiểm. Nó gần như bay qua mấy đám cây, rồi nhảy tiếp qua một con rãnh đầy tuyết. Mặt đất mở rộng ra bên dưới. Thế là phần thân sau của nó lọt xuống cái hố dữ tợn, theo sau là quầng lửa và tro cháy. Cổ nó rướn lên tuyệt vọng, rồi thì toàn thân nó yếu dần và mất hút khỏi tầm mắt. Khói mù bốc lên cao. Một luồng hơi nóng lan tỏa như muốn đẩy lùi cái giá lạnh trời đêm.

Thật là một bài học khắc nghiệt.

“Chúa ơi,” Kowalski thảng thốt trên lưng ngựa.

Seichan vòng tay ôm chặt eo Gray.

Tiếp tục băng qua khu rừng mịt mù khói, họ lại bắt gặp những ngọn lửa mới bùng lên do địa ngục lửa bên dưới đã đốt cháy những thân cây chết khô. Họ tránh xa một trong những cái cây như vậy. Đó là một cây sồi cổ thụ, sắp ngã, lại bị lửa tấn công bất ngờ. Thế là ngọn lửa được dịp ngao du khắp mấy nhánh cây trắng toát, cũng là cảnh báo nguy hiểm đang chờ dịp bùng phát dưới bộ rễ.

Ngay cả con Rufus cũng dợm bước, đôi lúc dừng hẳn, đầu ngúc ngoắc, mũi hếch lên trời, rên rỉ, rõ ràng không chắc chút nào. Dù vậy, nó vẫn dẫn đường cho họ, chỉ đôi khi phải lùi lại đánh mùi, hay luồn lách qua chân của mấy chú ngựa bất kham.

Thế nhưng, rốt cuộc nó chuyển sang dừng hẳn. Phía trước là một lòng sông khô cạn đã lâu, với một con dốc nông uốn qua lối đi. Không hề có dấu hiệu đe dọa nào, nhưng chú ta lại cứ rụt rè tới lui ở bờ gần nhất. Nó di chuyển xuống lòng sông như thăm dò, khi thấy không ổn hơn, nó rút trở lên. Có cái gì đó đang làm nó hoảng sợ. Nó vội trở lại phía đầu mấy chú ngựa đang dàn hàng. Lúc này không còn tiếng rên rỉ khe khẽ nữa, mà thay bằng âm thanh khiếp sợ.

Ngồi trên lưng ngựa, Gray liếc nhìn về phía khu rừng. Xung quanh họ giờ đây lửa từ bên dưới đã nhấp nhô lên trên mặt đất, lộ rõ bộ mặt tàn bạo thật sự của nó. Không xa đó, một cây thông đồ sộ đổ nhào vào khu rừng, kéo theo mấy cây nhỏ hơn, tạo nên luồng khói lửa xoắn cao. Thế rồi những cây còn lại trong rừng cũng dần dần chịu chung số phận. Toàn bộ khu vực giờ đây đang sụp đổ vào vũng lầy rực lửa. Một là thân chúng đập xuống đất do bộ rễ đã bị đốt cháy, không thì ngã nhào vì thân cây ốm yếu mà mặt đất lại chuyển thành đám tro hung tợn.

Họ phải tiếp tục lên đường. Họ càng chần chừ, thì tình hình càng tệ hại hơn. Họ phải lên được ngọn đồi trên kia.

“Đi thôi nào, anh bạn ạ,” Wallace giục chú chó bằng giọng ngọt nhạt. “Mi có thể làm được mà, Rufus. Cố lên, cậu bé. Ráng tìm ra lối về cho tụi tao đi.”

Con chó ngước lên nhìn chủ, rồi lại trông xuống lòng sông. Hơi run sợ, nó tiếp tục ngồi xuống, vừa lắc đầu, nhưng nhận định rất quả quyết. Không còn lối nào an toàn ở phía trước cả.

Gray tuột xuống ngựa, rồi đưa dây cương lại cho Seichan. “Cô cứ ở đấy.”

“Anh đang làm gì vậy?” Rachel hỏi.

Gray bước đến bên một hòn đá phủ rêu bên cạnh lối đi. Anh phải biết chắc hơn. Khẽ quỳ xuống, anh nhặt một mẫu đá lên rồi hướng đến bờ sông phủ tuyết. Anh vung tay lên ném lướt hòn đá theo hình vòng cung trên mặt sông. Nó rơi xuống ngay giữa lòng sông - rồi lọt thỏm vào đầm lầy hung tợn bên dưới. Ngọn lửa phụt lên. Băng tuyết quanh rìa tan ra, bị đun sôi lại trào lên mặt.

Cái lỗ đó bỗng chốc rộng ra, phụt lên những tua xoắn nóng rực. Trên lòng sông laị có những điểm khác phụt lên. Ném một viên đá cuội cũng giống như liệng một hòn đá vào trong một cái ao vậy. Những gợn sóng lăn tăn dữ tợn lan rộng theo hiệu ứng thác nước do khí oxygen mới sản sinh đã chạm phải nguồn lửa ngầm bên dưới. Lửa bùng lên ngày càng lớn. Nó cứ lan dần, lan dần ra theo chiều dài lòng sông cổ xưa.

“Anh phải làm vậy,” Kowalski nói. “Không thể nào tồn tại được nếu chỉ có một mình.”

Gray phớt lờ lời nói của anh ta và bước qua một hòn đá khác. Anh nâng nó lên và dùng toàn bộ sức lực, anh đung đưa rồi quăng hòn đá sang bờ bên kia. Chừng khoảng không tới bảy mét. Hòn đá lăn qua bờ phía xa kia rồi rơi phịch xuống. Nó vùi sâu trong đất và tuyết.

“Bên kia bờ đất vẫn còn cứng lắm. Nếu chúng ta có thể qua được bên kia thì…” Gray quay sang Wallace. “Những chú ngựa con vùng đồi đá này nhảy tốt không?”

Ngài giáo sư nhìn đám lửa đang cháy. “Chúng nhảy tốt đấy,” ông do dự đáp lại. “Nhưng đó vẫn là một cú nhảy dài chết người đấy.”

Kowalski xen vào đánh giá của mình. “Có vẻ như chúng ta không có nhiều lựa chọn.”

Một cây khác đổ ầm ầm trong khu rừng phía sau lưng họ.

“Được rồi, chỉ còn cách đó thôi,” Wallace nói.

“Tôi sẽ đi trước.” Gray vội quay trở lại chỗ con ngựa của mình. Anh giơ tay về phía Seichan để đỡ cô ta xuống.

“Tôi sẽ đi với anh,” cô ta nói.

“Không được. Trọng lượng của chúng ta thì khó lòng mà…”

“Anh có thấy bất kỳ con ngựa nào không có người cưỡi chạy vòng quanh đây không?” Seichan đáp trả, ngắt lời anh. “Tôi phải cưỡi đôi với người nào đó. Và con ngựa của anh là to nhất rồi.”

Gray nhận ra rằng cô ta đã đúng.

Anh nâng người leo lên yên ngựa. Những người khác đã sẵn sàng bên cạnh khi anh lui ngựa lại cách một quãng khá ổn từ bờ sông.

“Giữ chặt nhé,” Gray nói.

Cô ta vâng lời, vòng tay ôm chặt và tì má vào lưng anh. “Đi nào,” cô ta thì thầm.

Ngồi thẳng trên yên ngựa, anh đá hậu và kéo mạnh dây cương. Chú ngựa, đã bị cột chặt, như thể hiểu được ý muốn của người cưỡi, dậm mạnh móng guốc phóng nhanh về phía trước. Nó tăng tốc phi nước đại chỉ trong vòng vài bước chạy.

Gray cảm nhận được sức mạnh của chú ngựa qua chiếc yên. Hơi thở gắng sức của nó bay ra thành luồng trắng đằng sau họ. Cổ của nó căng ra khi nó cố gắng tăng thêm tốc độ, sau đó chạm chân lên bờ sông.

Gắng hết sức, nó nhảy rất cao. Gray dường như trở nên mất trọng lượng, nhảy bật khỏi yên ngựa, Seichan ôm chặt lấy anh. Họ bay qua đám lửa. Anh cảm nhận được hơi nóng ở bên dưới.

Sau đó, họ chạm được bờ phía đằng xa.

Gray ngồi phịch lại trên yên ngựa, cảm nhận được sức nặng của mình khi chạm chân vào bàn đạp ngựa. Chú ngựa chạy nước kiệu một quãng nữa để giảm bớt đà. Gray kéo dây cương và nhanh chóng quay đầu chú ngựa lại.

Seichan vẫn còn bám chặt anh.

Anh quay sang lưu vực sông đang bừng cháy và thở phào nhẹ nhõm. Anh vẫy tay gọi mọi người theo sau, dù họ vẫn chưa tin lời anh. Anh cảm thấy rùng mình, nhưng tay Seichan vẫn ôm chặt lấy anh.

“Chúng ta thành công rồi,” cô ta lầm bầm sau lưng anh.

Những người khác nhanh chóng theo sau. Wallace dường như bay qua với con chó Rufus nằm gọn trong vạt áo. Gray phải tin tưởng ông lão này. Chắc chắn ông ta sẽ phi ngựa qua được.

Tiếp theo đó là Rachel. Cô lui ngựa lại và chạy vượt qua đoạn sông một cách trơn tru. Gray có thể có con ngựa lớn nhất nhưng Rachel lại có con ngựa nhanh nhất. Nó đã chạm bờ, nhưng có điều gì đó không ổn.

Một cái móng ngựa bị trượt khi bờ rìa bị lún dưới chân nó.

Gray biết ngay là có vấn đề. Cú nhảy quá thấp, cơ thể chú ngựa đảo sang một bên.

Họ đã chẳng bao giờ lường trước được.

★ ★ ★

Rachel cố gắng bám chặt chỗ ngồi. Khi con ngựa nhảy qua, cô lập tức cảm nhận được trọng tâm của trọng lực tăng lên ở phía dưới cô. Cô ghì chặt chân để cố định trên yên ngựa. Cô kéo dây cương đến gần ngực và cố dựa vào phần tròn của yên ngựa nhô lên phía trước.

Bị nghiêng xoáy sang một bên, cô nhìn thẳng xuống trung tâm đám lửa đang lan rất nhanh kia. Cô không muốn rơi xuống đó. Con ngựa đang rơi xuống. Hơi nóng khô hanh táp vào người cô.

Cô nghe tiếng la hét cảnh báo.

Sau đó họ đã chạm mặt đất. Móng trước của chú ngựa trượt trên lớp đất cứng, chạm bờ phía xa, nhưng móng phía sau mắc kẹt ở bờ rìa của dòng sông lửa đang cháy âm ỉ.

Cú va chạm làm dạ dày Rachek như căng ra trên lưng ngựa. Bị gió quật mạnh, cô buông dây cương, mất thăng bằng rồi bật ngược trở lại đám lửa.

Ở phía dưới, con ngựa khốn khổ thét lên đau đớn và cố gắng xoay xở, nhưng nó chỉ làm cho đám lửa bùng cháy cao hơn.

Khi con ngựa trượt đi, Rachel bám vào rìa yên. Ngọn lửa đốt cháy đế giày của cô. Con ngựa đang nhảy chụm bốn vó, cố gắng trong đau đớn, có nguy cơ ném cô xuống đám lửa. Tệ hơn, con ngựa bắt đầu xoay vòng.

“Giữ chặt lấy!” một giọng nói như hét lớn.

Cô nhìn lên. Đó là tiếng của Seichan. Cô ta bay về phía trước và chộp lấy dây yên ngựa. Gray thì chạy tới bên kia và cố gắng giữ chặt đầu dây thong lọng.

Họ cố gắng cùng nhau giữ chặt cho con ngựa không xoay vòng.

Seichan quấn dây yên trong tay, kéo ra sau và ấn sâu trong gót giày. Gray không còn giữ được dây khi con ngựa ngọ nguậy đầu và hét lớn. Anh đã tạo một áp lực khác cho con ngựa.

“Chỉ giữ lấy cô ấy thôi!” Seichan hét lên khi cô đang bị kéo ra phía sông.

Rachel cùng hết sức lực để ghì chặt. Cô thấy như chân mình nóng lên, tưởng chừng như quần cô đang cháy. Sau đó, có các ngón tay nắm chặt lấy cổ tay cô. Gray đột nhiên ở đó, nằm trườn qua thân chú ngựa gần như tàn lụi. Anh kéo cô về phía trước bằng một tay, tay kia chống lên núm tròn ở yên ngựa nhô ra phía trước. Anh kéo mạnh cô lên gần ngực mình, mặt anh đỏ gay và căng thẳng.

“Trèo tới chỗ anh đi!” Anh ra lệnh cho cô, nhìn thẳng vào mắt cô.

Đôi mắt xanh đanh thép đầy vẻ cương quyết làm cô cứng rắn hơn.

Vừa thở hổn hển, cô vừa với tay lên và nắm lấy một phần áo choàng của anh. Cô nâng người hướng về phía anh, một tay kia nắm lấy dây nịt của anh và bò qua chỗ anh. Cuối cùng, cô cũng thoát khỏi rìa bờ sông và dùng tay rồi lăn ra chỗ anh đến bờ với tay và đầu gối vùi trong tuyết.

Gray bò trở lại, rơi cạnh cô, sau đó xốc cô lên bằng một tay và tay kia nâng cô lên bờ. Họ cùng nhau rơi nhào vào đống tuyết. Anh ôm cô, chợt thổn thức.

Đằng sau cô, một phát súng vang lên.

Giật mình nhìn quanh, cô thấy Seichan đang đứng ở đằng sau lưng họ. Cô ta cầm một cây súng ngắn còn ám khói. Tiếng thét của con ngựa mất hút khi toàn bộ cơ thể nó đổ nhào trên nền đất và trượt xa vào đám lửa.

Seichan rơi vùi vào bờ sông đầy tuyết, tay giữ chặt cây súng ngắn.

★ ★ ★

Tuyệt.

Vẫn còn ở bờ bên kia của dòng sông lửa, Kowalski đã thấy chú ngựa của Rachel sẩy chân. Làm thế nào vượt qua đâ? Anh cưỡi một con ngựa thiến, không cao bằng con của Gray và cũng chẳng nhanh bằng nửa nàng ngựa của Rachel. Thêm vào đó, chú ngựa của anh lại chẳng có “cái ấy”, điều này hẳn làm anh cáu kỉnh rồi.

Kowalski đặt một tay lên dạ dày. Anh đáng lẽ nên ăn kiêng theo mệnh lệnh của Liz.

Gray gọi anh từ phía bên kia bờ. “Còn chờ gì nữa anh bạn?”

Kowalski giơ một ngón tay về phía Gray. Anh vỗ nhẹ cổ chú ngựa. “Làm được mà…phải không chú mà?”

Con ngựa của anh hất đầu lên và láo liên nhìn anh với ánh mắt em sợ.

Sẽ đến đó với em ngay đây, cô ngựa bé bỏng à.

Anh quay lại chỗ con ngựa, tiến xa thêm chút nữa, để tạo một điểm xuất phát tốt hơn. Tuy vậy, anh vẫn còn ngần ngại. Con ngựa cũng thế. Nó chùn bước, lo lắng chuyển động móng vuốt. Cả hai có nhiều khả năng thất bại.

Chúng ta chỉ cần bình tĩnh, cần một chốc nữa để trấn an…

Một cây thông nổ tung ngay sau lưng họ. Nó bùng cháy như ngọn nến ở Rome. Những mảng cháy vụn bay lên cao, rơi ngay sau chiếc áo choàng, và sượt qua mông ngựa.

Bị đá hậu một cú nảy lửa, chú ngựa thiến nhảy lên với toàn bộ sức lực như được kích thích bởi chất adrenalin. Kowalski gần như ngã xuống nhưng nhanh chóng lấy lại thăng bằng, giữ cao người trên bàn đạp. Con ngựa hí lên, chạm chân trên bờ, và bay lên không trung.

Nếu Kowalski là một chiến sĩ da đỏ, anh đáng lẽ đã hò reo. Hoặc giả sử anh có một chiếc mũ cao bồi, anh có thể đã vẫy vẫy chiếc mũ. Thay vào đó, anh dựa thấp người và cả hai tay bám chặt vào con ngựa thiến.

Ở phía dưới, như thể biết được người cuối cùng trong bọn họ đang tẩu thoát, toàn bộ nhánh sông đổ nhào vào đám lửa kinh hoàng. Lửa bùng cháy lên trên bao vây lấy họ.

Kowalski nhắm nghiền mắt, chìm trong sức nóng.

Sau đó, họ cũng chạm được bờ phía xa với các móng vuốt bám trên mặt đất cứng. Sự va chạm làm anh như bị ném qua đầu ngựa. Anh bay ra và rơi xuống bờ sông đầy tuyết. Anh chạm lưng xuống đất, thở ra kinh hãi và kiểm tra lại.

Vẫn còn sống…

Anh chống tay và đứng lên, loạn choạng bước qua chú ngựa, chân của nó vẫn còn run rẩy. Khi ở bên cạnh chú ngựa, anh xoa tay xung quanh cổ chú ngựa và ôm thật chặt.

“Ôi, ngựa thiến ạ, tao yêu mày, không có “cái ấy” nhưng mày thật đáng khâm phục.”

★ ★ ★

Hai mươi phút sau, cả đội đã kiệt sức, trèo qua con đường đá ngoài thung lũng. Bóng lửa bập bềnh đổ xuống con dốc. Bên dưới, toàn bộ thung lũng cháy âm ỉ và bùng nổ.

Seichan, đau nhức rã rời xương cốt, ngồi đằng sau Kowalski. Cô liếc nhìn qua Gray và Rachel. Họ cùng nhau cưỡi trên lưng ngựa của anh. Rachel vòng tay qua eo Gray, tựa đầu lên vai anh. Sau cú rơi gần như chí tử, cô đã ở cạnh Gray, bị lôi cuốn bởi sức mạnh và sự vững chai.

Seichan cố gắng không tự cười vào lòng tổn thương của mình.

Nhưng cô không thể dễ dàng xua tan nỗi đau khác như vậy.

Cô để ý cả hai người đó gần nhau quá nhanh, và như hòa làm một quá dễ dàng. Khi cưỡi ngựa cùng anh trước đó, cô cũng đã ôm Gray, ngửi được mùi mồ hôi thoang thoảng của anh, cảm nhận được hơi nóng từ cơ thể anh. Nhưng cô không cảm thấy gì hơn ở anh nữa. Có lẽ cô chỉ là một túi yên ngựa êm ái.

Tuy nhiên, thậm chí lúc này đây, khi cô nhìn họ, Gray đặt lòng bàn tay dọc theo cánh tay của Rachel. Đó là một cử chỉ trấn an, rất tự nhiên thôi, khi anh tiếp tục dõi theo con đường đá.

Seichan quay mặt đi, bỗng chốc tức giận. Không phải là với Gray, mà là với sự ngốc nghếch của chính mình. Cô nhớ lại lời của Kowalski trước khi rừng bị cháy. Hai đứa trẻ đang giận dỗi lẫn nhau. Cô đã nghĩ rằng mình phải chôn chặt cảm xúc tốt hơn thế. Nhưng thế còn những điều mà người đàn ông đã nhận xét về đồng sự của mình? Có thể anh ta nói đúng về Gray?

Cô cho phép mình thoáng chốc tin đó là sự thật. Nhưng chỉ một chốc thôi. Cô liếc nhìn qua anh và nhận ra rằng họ không thể có tương lai. Hố sâu ngăn cách quá sâu và quá rộng.

Và nó chỉ có thể càng sâu và càng rộng hơn mà thôi.

Đặc biệt là với những điều sẽ phải xảy ra tiếp theo.

Thoát khỏi khu rừng, đã đến lúc cô thực hiện kế hoạch ở bước tiếp theo.

★ ★ ★

2h07 sáng

Gray kêu gọi mọi người tạm nghỉ. Vì vậy, họ có thể nghỉ ngơi và cho ngựa uống nước. Họ đã đến một cái hồ nước nhỏ đã bị đóng băng. Đây là một trong những cái hồ rải rác ở vùng này giống như những giọt thủy ngân.

Anh cũng muốn kiểm tra lại vết bỏng của Rachel. Anh đã nhồi tuyết lên chân bị thương của cô ngay sau khi bị nạn để giảm sức nóng còn lại. Da của cô đã sáng hồng và một vài vết bỏng chỉ hơi rộp lên, nhưng anh muốn kiểm tra lại lần nữa.

Cả đoàn xuống ngựa. Hết thảy họ đều đau nhức và như thế cháy giòn bên ngoài. Thậm chí là sau khi thoát khỏi nhánh sông lửa, họ vẫn còn cảm thấy như mọi chuyện vừa mới xảy ra đây.

Nếu như không có con Rufus dẫn chúng ta đến chỗ thoát thân còn lại này thì…

Gray nhìn ngài giáo sư đang lôi ra một mẫu xúc xích khô và cho chú chó cưng ăn. Con Rufus xứng đáng được thưởng dĩa xúc xích đầy. Tuy vậy, chú chó cưng của ông còn vui hơn nữa khi được ông gãi lưng để thưởng công.

Wallace nghiêng người và dùng ngón tay cọ xát dọc thân mình con chó. “Tốt lắm nhóc ạ, chú chó lai xù xì của tao?”

Đuôi nó ngoe nguẩy.

Thậm chí Seichan cũng ném cho chú chó Rufus một mẩu phô mai khi cô duỗi chân ra. Chú chó khéo léo đón lấy. Dường như chú ta đã vượt qua được sự ngờ vực ban đầu của cô ta. Cô ta thả bộ xuống cái hồ đóng băng và đứng đó, ánh trăng phản chiếu bóng cô xuống mặt nước.

Gray dò xét cô ta.

Nhớ lại khi Rachel gần như rơi vào đám lửa, Seichan là người đầu tiên lao ra yên ngựa, nhanh chóng hỗ trợ. Thậm chí là Gray đã hành động chậm sau cô ta. Anh đã chẳng cảm ơn vì sự giúp đỡ kịp thời của cô ta.

Nhưng trước hết anh có một vài chi tiết cần chú ý.

Kowalski đã nhóm một ngọn lửa nhỏ bằng que củi và diêm. Mặc cho tất cả những việc đã xảy ra, trong cái đêm băng giá như thế này, một ngọn lửa vẫn là cần thiết. Mọi người hướng về ngọn lửa như những con bướm mệt lử.

Gray sưởi ấm bàn tay một lát. Sau đó, anh thở dài, giũ chiếc ba lô và đặt nó lên đùi mình. Anh mở nắp ba lô và lôi ra một chiếc điện thoại vệ tinh.

“Gọi về căn cứ à?” Kowalski hỏi.

“Phải cập nhật tình hình của Painter. Và nói cho ông ấy biết là chúng ta đã thoát khỏi cái địa ngục khỉ gió đó.”

Khi Gray nhấc điện thoại lên, Seichan nói sau lưng anh. “Tôi không nghĩ vậy đâu.”

Anh quay lại và thấy cô ta đang chĩa súng vào mặt anh.

“Cô làm cái trò gì thế?” Anh hỏi.

“Ném cho tôi điện thoại của anh đây.”

“Kìa Seichan…”

“Làm đi,”

Gray nhận ra kháng cự cũng vô ích. Anh biết rằng cô ta có thể bắn tốt như thế nào. Anh ném chiếc điện thoại. Cô ta bắt lấy nó một cách trơn tru, không hề buông súng xuống, sau đó ném chiếc điện thoại xuống hồ.

“Đến lúc tất cả chúng ta tách khỏi đường dây này rồi,” cô ta nói.

Gray có thể đoán được cô ta ám chỉ điều gì. Nếu anh không báo cáo lại thì Painter sẽ nghĩ là họ đã không thể thoát khỏi khu rừng lửa đó Những người tìm kiếm phải mất hàng tuần để tìm kiếm trong đống tro tàn.

Nhưng điều mà Gray vẫn không thể hiểu đó là tại sao chứ.

Câu hỏi đã quá rõ ràng.

Seichan giải thích. “Mục đích của bọn tôi là tìm được chiếc chìa khóa mà cha Giovanni đang săn lùng. Và trước đó, anh đã chứng tỏ mình khá là có tài, Pierce à.” Cô ta hướng mắt về phía Gray. “Tổ chức Guild hoàn toàn tin tưởng anh đấy.”

Gray lắc đầu, bất ngờ. Anh đã ngờ rằng cô ta có thể tận dụng tình huống để tạo ưu thế, giúp cô ta lại nhận được chiếu cố của chủ nhân trước đây - cho dù đúng là vậy hay chỉ là một kẻ mật vụ cấp hai. Dù sao đi nữa, anh đã nghĩ rằng cô ta sẽ hành động sau lúc này. Anh đã mất cảnh giác. Nhưng thật sự, nó còn hơn thế nữa. Anh trở nên giận dữ. Anh đã tin cô ta một phần nào đó.

Anh lộ rõ vẻ giận dữ. “Làm thế nào cô hợp tác được với chúng tôi đây? Cô không thể lúc nào cũng chĩa súng vào chúng tôi được.”

“Đúng vậy.” Cô ta đeo súng vào thắt lưng.

Hành động đó làm Gray thậm chí càng lo lắng hơn. Câu tiếp theo của cô ta càng xác nhận nỗi sợ của anh.

“Đó là lý do tại sao tôi đầu độc Rachel.”

Gray choáng váng đến điếng người.

Rachel tiến về phía trước. “Cái gì cơ?”

“Trong trà đó,” Seichan thậm chí còn không nhìn lại mà chỉ để tâm đến Gray. “Chất độc biotoxin. Giết người trong vòng ba ngày. Không may là triệu chứng sẽ ngày càng nặng hơn. Buồn nôn, đau đầu, và cuối cùng là xuất huyết.”

Rachel lắp bắp một hồi, rõ ràng là đâu tranh với sự hoài nghi. “Nhưng cô cứu mạng tôi thoát khỏi cánh rừng kia mà.”

Gray hiểu ra mọi chuyện. “Cô ta cần em sống.”

Seichan nhún vai. “Có một loại thuốc giải độc. Một chất xúc tác đặc biệt tạo ra cho chất độc toxin này. Một ổ khóa và một chiếc chìa khóa, có thể nói là như vậy. Không có cách chữa nào khác đâu. Và cần làm rõ là, tôi không hề biết thuốc giải độc là gì, được tìm thấy ở đâu, hoặc làm thế nào để có nó. Các anh sẽ có thuốc giải chỉ khi nào đưa cho tôi chiếc chìa khóa.”

“Tôi không hiểu gì cả. Cô thậm chí đang nói đến chiếc chìa khóa nào thế?”

“Vật mà cha Giovanni đã thực sự tìm thấy. Chiếc chìa khóa của Sách Ngày Tận thế.”

Wallace choáng váng với câu nói của cô ta. “Đó chỉ là thần thoại thôi.”

“Vì Rachel, các anh nên hi vọng là chuyện đó không phải là thần thoại. Chúng ta chỉ có ba ngày để tìm ra nó thôi.”

“Và điều gì đảm bảo cho rằng khi chúng tôi có nó, cô sẽ giữ lời giao kèo này?” Gray hỏi.

Cô ta trợn mắt với câu hỏi của anh. “Tôi thực sự phải trả lời sao?”

Gray quắc mắt nhìn lại cô ta. Đúng vậy. Cô ta sẽ không trả lời. Không có gì đảm bảo cả, và không cần phải trả lời. Sự sống của Rachel đang ngàn cân treo sợi tóc, và họ không có lựa chọn nào.”

Kowalski khoanh tay lại và trừng trừng nhìn Gray. “Lần sau, Pierce à, lo mà lắng nghe lời con chó ấy.”

CHÌA KHÓA NGÀY TẬN THẾ James Rollins Bộ Sách: A Sigma Force Đánh Máy: Quách Thủy Tiên TVE-4u.org
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.