Chìa Khóa Ngày Tận Thế

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 24 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29
Ngày 14 Tháng 10, 2h40 Chiều

❊ ❊ ❊

Clairvaux, nước Pháp

Gray biết họ đang gặp vấn đề.

Tổ chức bảo vệ nhà tù cho thấy họ đang thắt chặt an ninh, thậm chí trong một chuyến tham quan như thế này. Hộ chiếu của họ bị truy xét, hành lý cách tay bị lục lọi, và họ phải bước qua hai thanh kim loại của máy dò, tiếp theo là gậy quét toàn thân. Bảo vệ được trang bị súng ống, dùi cui, và bao đựng súng ngắn giắt bên tay đứng chốt các vị trí khắp khu kiểm tra. Có thêm bảo vệ tuần tra bên sân ngoài cùng với quân khuyển.

“Ít ra họ cũng bỏ qua phần nội soi cơ thể,” Kowalski làu bàu khi họ đi qua chốt kiểm tra cuối cùng.

“Họ sẽ làm việc đó ở lối ra đấy,” Gray cảnh báo anh.

Kowalski liếc nhìn lối đi để chắc rằng Gray chỉ đùa.

“Lối này, s’il vous plait (tiếng Pháp),” người hướng dẫn nói và vẫy cái dù màu hoa cà ra hiệu. Đại diện của Hội Liên hiệp thời Phục hưng là một người phụ nữ cao và nghiêm nghị chừng sáu mươi lăm tuổi, mặc một cái quần kaki giản dị, một cái áo len tay dài mỏng cùng một cái áo vest màu rượu vang đỏ. Bà không cố gắng che giấu tuổi thật của mình, trông rất từng trải; mái tóc hoa râm phủ ôm lên tai, vẻ mặt lúc nào cũng nghiêm nghị.

Xuống một cái hội trường, họ bước đến những cánh cửa dẫn ra một khu sân nhỏ bên trong. Ánh mặt trời cứ loáng thoáng trên bãi cỏ, trên những bụi cây hình móng tay và trên con đường rải sỏi. Sau khi vượt qua khu an ninh, họ như bước vào một thế giới khác của những bức tường đá đổ nát, một nửa bị che phủ bởi dây thường xuân, bắt chéo nhau và trải rộng 2 mẫu Anh, cùng với một gò đất có góc cạnh cho thấy nó là một cái nền cũ.

Họ được hướng dẫn băng qua khu đất, theo sau là lính gác vũ trang. Bà vẫy cái dù về phía những bức tường. “Đây là những tàn tích còn sót lại của khu monasterium vetus. Nhà nguyện hình vuông của nó sau này được sát nhập vào khu nhà thờ tu viện lớn cùng với dàn đồng ca lớn và những buổi lễ.”

Gray ghi nhớ tất cả.

Trên chuyến xe bus đến đây, người phụ nữ này đã tóm tắt lịch sử của tu viện và người sáng lập ra nó. Họ đã biết tất cả rồi, trừ chi tiết Thánh Bernard đã xây cái tu viện này trên chính mảnh đất của gia đình ông. Chính vì chi tiết này nên anh sẽ càng chú ý về địa thế, về bất kì cái hang động bí ẩn nào.

Có phải ông ta đã chọn chính xác khu này là có lí do chăng?

Gray chú ý thấy Rachel đang nhìn xuống đất, đang tự hỏi những điều tương tự.

Phía bên kia, Seichan ngước lên nhìn về phía tường rào xung quanh nhà tù và các đài quan sát. Bốn bề khu tàn tích bị bao bọc hoàn toàn. Nét mặt cô ta vẫn không thay đổi.

Seichan bất chợt bắt gặp Gray nhìn cô ta. Cô ta nhìn vào mắt anh như thể muốn nói điều gì. Mặc dù rõ ràng là cố kìm nén, nhưng những sợi gân li ti trên mặt cô ta, dường như đang chuyển qua một dãy những cảm xúc không thể kiểm soát, che giấu một sự bối rối không thể đọc được.

Cuối cùng cô cũng quay đi khi người hướng dẫn hô lên. “Đi nào, đi nào. Chúng ta sẽ tham quan tiếp tòa nhà nhà nghỉ được bảo quản một cách kỹ lưỡng. Nó cho ta thấy một ví dụ sinh động của đời sống tu viện.”

Bà hướng về phía đằng xa của cái sân nơi có một tòa nhà bằng đá ba tầng ẩn mình trong góc, quay mặt về phía lối vào, có những cái cửa nhỏ và cửa sổ.

“Tầng dưới là calefactorium của tu viện, hay phòng sinh hoạt hằng ngày,” bà giải thích. “Thiết kế của nó thật tài tình, très brilliant! Bên dưới mặt sàn là một loạt ống khói từ hầm chứa âm tường. Lửa ở dưới sẽ sưởi ấm các thầy tu sau khi cầu nguyện hoặc những buổi lễ về đêm. Ở đây họ được thoa mỡ vào dép trước khi bắt đầu một ngày mới.”

Khi bà tiếp tục giải thích thêm về đời sống hằng ngày ở tu viện suốt thời Trung cổ, thì Gray nghiên cứu những tảng đá dưới chân.

Những thầy tu là những kĩ sư có năng lực và là những người đã tạo nên đường hầm.

Anh cũng nhớ lại lời xác nhận của Wallace rằng những tu viện và nhà nguyện thông thường đầy rẫy những lối đi bí mật.

Có ai trong họ sống sót không?

Người đàn bà dẫn họ xuyên qua thêm một khu tàn tích, thậm chí đến luôn những gì còn lại của một cái kho thóc được sử dụng như một cửa hàng nhuộm da, và cuối cùng dẫn họ vòng lại những bức tường đổ nát của nhà thờ cũ. Bà dừng lại ở Tu viện Lớn rất đồ sộ, thứ được mong chờ nhất của chuyến tham quan.

Họ xuyên qua một lối đi có mái vòm khổng lồ và bước vào hành lang. Cấu trúc bao gồm một lối đi to ngang dành cho người đi bộ, nằm ở phía trên gần mái vòm theo lối kiến trúc Gothich và được lót bởi những cây cột nằm phía trong, hướng về khu vườn đầy nắng.

Gray đưa ngón tay lướt theo bức tường bên cạnh. Để tồn tại hàng thiên niên kỷ, toàn bộ cấu trúc đã đứng vững chống lại sự tàn phá của thời gian và khí hậu.

Có thứ nào khác có thể tồn tại nhỉ?

Người hướng dẫn đưa họ đến khu vường trung tâm,qua một lối đi hẹp được viền bởi những bụi cây thấp và những khu đất trồng hoa đặt ở góc. “Những hành lang được xây phía Nam của nhà thờ để có thể nhận toàn bộ ánh sáng mặt trời.”

Bà ngước mắt nhìn lên bầu trời để giải thích.

Gray theo bà ta ra ngoài và đứng bên cạnh một cái la bàn được trang trí hết sức sức lộng lẫy làm duyên dáng thêm trung tâm khu vườn. Anh đánh một vòng chậm chạp và nghiên cứu khu quảng trường có những cây cột bao xung quanh.

Toàn bộ khu đất tu viện này, tại sao nó lại được bảo quản quá tốt?

Anh có cảm giác rằng, nếu có một lối đi vào trong mộ của Thánh Malachy, thì nó phải ở đây. Cứ bước một vài bước, Rachel lại chụp một bức ảnh. Họ sẽ nghiên cứu nó khi trở về khách sạn, cố gắng tìm lời giải đáp.

Tuy nhiên, khi Gray đứng ở đây, anh biết rõ những tấm hình không thể nói lên cái cảm giác cổ xưa của nơi này. Có một cái gì đó về cấu trúc này cứ ám ảnh anh. Anh lờ đi những người khác đang lang thang ở khu tàn tích, và không thèm nghe bài diễn thuyết liên hồi của người hướng dẫn.

Thay vào đó, anh lắng nghe nơi này.

Anh tự đưa mình trở về quá khứ để lắng nghe lời cầu kinh của các tu sĩ, tiếng chuông reo báo hiệu giờ cầu nguyện, và những lời cầu nguyện thinh lặng lan tỏa lên thiên đàng.

Nơi đây là một vùng đất thánh…

Được bao quanh bởi những cột đá cổ xưa…

Và anh đã biết.

Anh đảo mắt khắp nơi một lần nữa, mắt anh mở to. “Chúng ta đang trong một vòng tròn đá thiêng liêng.”

Tiến một bước, Rachel dừng lại, hạ thấp máy chụp hình.”Gì vậy?”

Anh vung cánh tay vòng quanh hành lang. “Những cái cột này thật sự không khác hơn là những tảng đá trong đầm than bùn.” Sự kích động trong anh nổi lên, giọng anh như thiếu hơi. “Chúng ta đang đứng giữa một phiên bản vòng tròn đá của Cơ đốc giáo.”

Gray xông đến một cây cột cao chót vót và di chuyển tới lần lượt từng cột một. Được đục đẽo từ những tảng đá vôi màu vàng xám khổng lồ, mỗi viên cũng khoảng vài tấn, thật không khác với những tảng đá xanh đứng ở Anh.

Trên cây cột thứ tư, anh nhận ra nó. Thật mờ nhạt, không có gì hơn là một dấu vết mờ cũ trên bề mặt của đá vôi. Anh lướt ngón tay trên dấu hiệu, phát hiện ra một vòng tròn và dấu chữ thập.

“Nó là một biểu tượng,” anh nói.

Người hướng dẫn nhận thấy sự chú ý của anh. Bà ta lại gần. “Magnifique. Anh đã phát hiện ra một trong những chữ thập của sự hiến dâng.”

Anh quay lại phía bà để được giải thích tỉ mỉ hơn.

“Trong suốt thời Trung cổ, việc thánh hòa một nhà thờ hoặc tài sản của nó với những dấu hiệu như thế này vốn mang tính truyền thống. Không giống như hình thập ác đại diện cho cuộc tử nạn của húa Jesus, những hình chữ thập bao bởi vòng trong này tượng trưng cho những tông đồ của Ngài. Thông thường là để trang trí cho nơi ở của họ. Họ luôn đánh số…”

“12,” Gray tiếp lời bà. Anh hình dung những tảng đá đứng trong đầm than bùn. Cũng có 12 chữ thập ở đó.

“Chính xác. Họ bày tỏ sự chúc phúc của 12 vị tông đồ.”

Và có lẽ có thứ gì đó xưa hơn, anh thầm thì.

Gray tiến qua lối đi có mái vòm trong khu đi bộ có mái che. Anh muốn kiểm chứng những cây cột phía bên kia. Mặt sau của những tảng đá đứng ở Anh có những vòng xoắn ốc ở bên phía ngược lại.

Anh tìm kiếm nhanh chóng dọc theo hành lang. Những người khác chạy theo. Anh không tìm thấy dấu hiệu nào trên bề mặt phía trong của những cây cột. Ngay lúc anh đánh hết một vòng và trở lại nơi xuất phát, sự kích động trong anh tan dần. Có lẽ anh nhầm, hay đã đọc quá nhiều về chủ nghĩa tượng trưng.

Người phụ nữ chú ý cuộc tìm kiếm vừa rồi của anh. “Ra là anh đã nghe về truyền thuyết khu này,” bà nói với một giọng hơi chế giễu. “Tôi nghĩ một nửa lý do mà hành lang này vẫn còn đứng vững có là do bí ẩn này.”

Wallace lau lồng mày bằng một cái khăn. “Bà đang nói về bí ẩn nào thế, quý bà của tôi?”

Người phụ nữ cười, hơi có cảm tình với vị giáo sư lớn tuổi này. Cũng vì Wallace cứ bám chặt, hỏi rất nhiều, nên rất có thể nó cũng góp phần vào sự lôi cuốn nơi ông.

“Nó là một truyền thuyết chỉ lưu truyền nội bộ. Một câu chuyện được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Nhưng tôi phải thừa nhận, nó thật kì quặc.”

Wallace đáp lại nụ cười của bà để bà tiếp tục.

Bà chỉ vào sân trong. “Như tôi đã nói từ trước, thông thường 12 chữ thập phong thánh là để thánh hóa một nhà thờ. Nhưng nơi đây chỉ có 11.”

Ngạc nhiên, Gray bước trở lại khu vườn. Anh thầm tự chửi mình ngốc vì sự kém cẩn thận này. Anh chưa bao giờ nghĩ là phải đếm số biểu tượng. Anh đã giả định là có 12, giống như những tảng đá đứng.

“Câu chuyện kể rằng, dấu thập thánh hóa thứ 12 còn thiếu và cũng là dấu thập cuối cùng của tu viện Clairvaux canh giữ một kho tang. Người ta đã tìm kiếm nó trong một thời gian dài, đào tung cả khu đất ở đây, thậm chí còn tìm kiếm ngoài rìa những kho thóc. Nhưng tất cả chỉ là một truyền thuyết ngớ ngẩn légendes Absurdité. Rất có khả năng là chữ thập thứ 12 được khắc chính bên trong tu viện, cùng với 11 chữ thập ngoài đây để chúc phúc cho nhà thờ.

Và có lẽ mắt xích ấy vẫn còn tồn tại, Gray nghĩ.

Người hướng dẫn xem đồng hồ. “Tôi xin lỗi, nhưng chúng ta phải kết thúc chuyến tham quan tại đây. Có lẽ nếu các bạn đến vào ngày mai, tôi có thể chỉ thêm cho các bạn vài thứ.”

Lời mời gọi cuối cùng này hầu như hướng về Wallace Boyle.

“Ồ, chắc chắn là chúng tôi sẽ quay lại.” Ông hứa với bà.

Gray liếc nhìn Seichan để xem liệu cô ta có nghĩ rằng điều đó vẫn có khả năng hay không. Cô ta rụt rè kế bên anh. Khi chuyến tham quan kết thúc, cô ta vô cùng căng thẳng.

Trước khi anh có thể hỏi cô ta, một tiếng còi hụ lớn đinh tai nhức óc rú lên. Tất cả nhìn xung quanh. Điều gì đang xảy ra?

Đội bảo vệ tiến đến gần hơn. Rachel quay mặt về người hướng dẫn, kiểm tra nét mặt bà để xem liệu điều này có bình thường không.

“Chúng ra phải tìm một chỗ trốn,” Seichan nói vào tai Gray. Giọng cô ta rất cấp bách, nhưng trông đã bớt căng thẳng, như thể là cô ta đang đợi giây phút này xảy đến.

“Có chuyện gì vậy?”

Trước khi cô kịp trả lời, một tiếng ồn lớn khác cắt ngang. Sau tiếng còi báo động, một tiếng tút tút dữ dội vang lại, có cảm giác như họ đang trong một cái thùng chứa. Gray nhìn lên bầu trời khi hai chiếc trực thăng bay xuất hiện phía trên vách núi. Chúng hạ độ cao, chúi đầu xuống và tiến thẳng về phía nhà ngục.

Từ tiếng còi báo động, Gray biết hai chiếc trực thăng không thuộc vùng này.

Nhà tù bị tấn công.

★ ★ ★

3h22 chiều

Krista ngồi kế bên phi công khi anh ta bẻ cua chiếc trực thăng hướng về nhà tù bên dưới. Thậm chí thông qua chiếc tai nghe giảm âm và tiếng ồn của động cơ, cô vẫn phân biệt được tiếng còi báo động. Khu an ninh mặt đất đã biết sự hiện diện của trực thăng, cố gắng gửi lời chào, nhưng do không có tín hiệu đáp lại, khu nhà ngục đã cất còi báo động.

Phía trước cô, chiếc Eurocoper còn lại đã lướt trên khu đất của nhà tù. Từ khoang lái, những thùng thuốc nổ được thả xuống. Chúng đổ sầm xuống mặt đất với một tiếng nổ nảy lửa. Sự chấn động gây nên sự xáo trộn, và âm vang như sấm.

Krista muốn gây lộn xộn hết mức có thể. Cô đã nắm được thông tin về hệ thống an ninh tại nhà tù Clairvaux. Trong trường hợp khẩn cấp, khu an ninh sẽ cô lập toàn bộ khu tàn tích tu viện, tất cả là để bảo vệ kho báu quốc gia và đảm bảo an toàn cho những du khách bị kẹt lại ở đó.

Giống như bây giờ.

Viên phi công bên chiếc trực thăng phía trước gọi radio. “Mục tiêu đã được xác định bên dưới. Đang chuyển tọa độ.”

Cô liếc sang viên phi công của mình. Anh ta gật đầu. Nhận lấy tọa độ và nghiêng gắt trực thăng về bên phải. Họ đang chở mười người. Thang dây đã được thả sẵn sàng tại cửa hầm ở các máy bay. Phía trên khu tàn tích, những người đàn ông nhảy ra, trượt xuống theo thang dây và bao vây mục tiêu bên dưới.

Krista đi cùng đội tấn công đầu tiên đó.

Cô dự định sẽ tự mình xử lý chuyện này.

Sau khi nhà tù bị đánh bom và bốc cháy, chiếc trực thăng còn lại đã thả những tên lính đánh thuê trong đợt thứ hai. Cả hai chiến điểu tiếp tục tuần tra, sẵn sàng và đợi lệnh rút của Krista.

Ngả người ra phía trước, Krista nhìn xuống phía dưới. Tọa độ đánh dấu vị trí một khu tàn tích của quảng trường đá khổng lồ. Không gian đủ rộng để có thể đáp trực thăng khi cần thiết.

Viên phi công nói trên radio. “Đợi tín hiệu của cô,” anh ta nói.

Cô nhấc bàn tay và chỉ ngón cái xuống dưới.

Thời điểm để kết thúc chuyện này.

3h24 chiều

Gray trú mình cùng những người khác dưới lối đi bộ có mái che của tu viện, tai văng vẳng tiếng còi báo động, đầu nhức bưng bưng bởi chấn động do thùng thuốc nổ. Khói lửa mịt mùng bao quanh họ.

Gray đã hiểu lý do đánh bom nhà tù.

Kẻ nào đó muốn chúng ta bị mắc kẹt.

Và anh có thể đoán là ai.

Sếp của Seichan muốt siết họ chặt hơn. Nhưng liệu Seichan đã báo tin về việc đội của Gray đã sắp tìm ra chìa khóa chưa? Và giờ họ đang muốn chơi ván cuối cùng với đội của Gray chăng?

Tuy nhiên, Seichan trông rất giận dữ, có vẻ như chưa được thông báo bất cứ thay đổi gì trong kế hoạch này.

“Chúng ta làm gì bây giờ?” Rachel hỏi.

Anh không thể trả lời. Anh biết sẽ có rất nhiều câu hỏi ẩn đằng sau câu hỏi đó. Làm thế nào để thoáy khỏi đây? Còn thuốc giải độc anh đã hứa? Không có chìa khóa Ngày Tận thế trong tay, họ không có quyền thương lượng.

Họ cần chiếc chìa khóa đó.

Ngay trước khi cuộ đột kích xảy ra, có cái gì đó đang bắt đầu tổng hợp lại trong tâm trí Gray. Một ý tưởng mơ hồ, ý nghĩ thoáng qua. Nhưng tiếng còi báo động và tiếng bom đã thổi bay nó đi mất.

Thứ gì đó liên quan đến cây thánh giá thánh hóa thứ 12 còn thiếu.

Ở ngoài vùng khói mịt mù, họ nhìn thấy chiếc trực thăng sà xuống, bóng đổ trên sân khi lướt qua. Vùng không khí bên dưới cánh quạt trực thăng đang chiếm lấy một vùng không gian kín, rung lắc những bụi cây và khiến những bông hoa trong vườn nằm sát rạp mặt đất.

Gray và những người khác không còn chỗ nào để chạy.

Khi đối diện với khu vườn, anh bất chợt tìm ra câu trả lời. Không hề tính toán, không cần chắp vá chuỗi sự kiện với nhau. Đơn giản nó tự hình thành đầy đủ trong đầu anh.

Thời gian như kéo lê một cách chậm chạp.

Anh nhớ lại sự chú ý của mình với tấm bản đồ tu viện cũ ở thư viện Troyes. Anh biết cái gì đã níu giữ anh trong đó. Đã có một dấu thập tà giáo rất nhỏ được vẽ trên nó. Lúc trở lại thư viện, anh đã bỏ sót nó, anh đã không nhận ra nó trong khung cảnh đó. Trong đôi mắt của trí tuệ, anh đã thấy mọi thứ ngay bây giờ thật rõ ràng.

Chữ thập thánh hóa miêu tả trái đất được chia thành bốn theo bốn hướng chính của nó: Đông, Tây, Nam, Bắc.

Giống như cái la bàn của bản đồ.

Gray nhìn vào khu vườn - tại cái vật trang trí đã làm nên sự thanh tao cho khu vườn. Cái la bàn bằng đồng thau được trang trí lộng lẫy được nằm trên một chân cột bằng đá cao đá cao đến thắt lưng. Cái la bàn được điêu khắc với những diềm xếp nếp rất tỉ mỉ và tinh vi, cứ mỗi phương vị chính được ghi dấu rõ ràng, cùng với phép vẽ màu nhạt dần về phía chính giữa.

Chữ thập thánh hóa thứ mười hai - mặc dù được ngụy trang trong một hình hài mới - đã nằm ở nơi dễ nhìn thấy nhất trong suốt thời gian qua.

Bất kì lúc nào Gray có sự nghi ngờ, anh luôn nhắc chính mình về một thứ khác. Cái la bàn đứng ở trung tâm sân, được bao quanh bởi những tảng đá có khắc kí hiệu thần thánh. Một nơi như thế này chính là vùng đất thiêng liêng nhất cho những người Hy Lạp cổ, những người đã dựng nên các tảng đá cũ này.

Gray biết phải làm gì.

Anh khoát tay về phía một vệ binh và chỉ vào chiếc trực thăng đang lơ lửng khi cửa hầm của nó đang mở toang. “Bắn!”

Nhưng anh lính này trông rất sợ hãi. Anh ta là tân binh, được phân công để giữ trẻ hộ cho đoàn tham quan. Điều này vượt ngoài khả năng của anh.

“Được thôi, nếu cậu không biết phải…” Kowalski chộp lấy khẩu súng trong đôi tay run rẩy của chàng vệ sĩ. “Để tôi chỉ cho cậu làm thế nào nhé.”

Anh ta kê nòng súng lên, nhắm và bắt đầu nã đạn vào trực thăng. Người đàn ông rút khỏi cửa hầm đang mở. Một sợi thang dây bị rời ra lỏng lẻo và cong oằn lại khi chiếc trực thăng giật phắt lên và rút khỏi bìa rừng, bất ngờ vì loạt đạn vừa được bắn ra.

Gray biết mình chỉ có một khoảng thời gian ít ỏi để kiểm chứng lý luận của mình.

“Kowlaski, anh canh chiếc trực thăng đó nhé! Mọi người còn lại, theo tôi!”

Gray chạy vào trong khu vường và hướng về cái la bàn. “Đứng xung quanh nó đi!” anh ta ra lệnh khi kẹp chặt chữ N bằng đồng.

Wallace, Rachel và Seichan cũng đứng vào vị trí ba hướng còn lại.

“Chúng ta phải xoay nó! Giống ngôi mộ trên đảo. Vặn nó theo đường xoắn ốc!”

Gray ghìm ngón chân xuống cỏ, gồng vai và đẩy. Những người khác cũng làm tương tự. Không có gì xảy ra, nó không nhúc nhích. Anh sai chăng? Hay họ đã xoay nó không đúng hướng?

Bất thình lình nó tự chuyển động. Toàn bộ cái la bàn lắc lư và xoay tròn theo cái trục đồng.

Những phát súng vang lên từ vị trí của Kowalski.

Những phát đạn bắn trả cũng liên tục nã từ trên không, tập trung vào người bắn. Những viên đạn ngấu nghiến chiếc cột trú ẩn của Kowalski, buộc anh ta phải cúi mình lánh đi.

Chiếc trực thăng quay trở lại sân. Tiếng động liên hồi đinh tai.

“Đừng dừng lại nhé!” Gray kêu la những người khác.

Một cơ chế cổ xưa. Cái la bàn xoay trông y như đang khoan lỗ vào cát: thô kệch, cứ chậm rãi nặng nề xoay chuyển và phát ra những tiếng ken két chói tai.

Chiếc trực thăng đã ngay phía trên vị trí của họ.

Dây thừng được thả xuống ở tất cả mặt bên của máy bay.

3h27 chiều

“Đừng bắn nữa!” Krista thét lên khi một trong những tên lính đánh thuê đang nhắm vào bốn người bên dưới. “Tôi muốn họ còn sống.”

Ít ra là bây giờ.

Những tên lính đang rất khát máu, một đã trúng đạn vào mặt và nằm chết trên sàn cabin. Bất cứ là ai đang nhắm mắt thì ắt hẳn kẻ đó biết cách sử dụng súng trường. Cô sẽ cho hắn ta nếm một thứ.

Tên đáng ghét ấy không còn chỗ nào để trốn.

Đặc biệt bây giờ có thêm một tên lửa tầm nhiệt.

★ ★ ★

Kowalski chạy nước rút.

Anh biết sự ngưng bắn bất thường của một khẩu súng thì chắc chắn sẽ có một thứ tồi tệ khác chuẩn bị rơi vào đầu anh. Ít ra người phụ nữ đứng tuổi và các vệ binh đã rời khỏi hành lang khi mà cuộc đấu súng đầu tiên diễn ra. Họ không muốn dính líu đến cuộc chiến này.

Đặc điểm của người Pháp…

Cảnh báo duy nhất Kowalski cảm nhận được là một tiếng rít rõ rệt cắt qua mọi thứ. Anh liếc nhìn lại - vì lẽ đó anh đã không thấy cái lỗ trống.

Một giây trước anh còn có những tảng đá bảo vệ, giờ thì không có gì để che chắn.

Anh vấp té chúi đầu xuống dãy bậc thang hẹp.

Một tiếng nổ nảy lửa xé toạc không gian dưới gót anh. Một luồng sóng do hơi nổ tấn công anh từ phía sau và đánh bật anh khỏi những bậc thang còn lại.

Anh rơi vào một đống mica nhàu nát tại một cửa hầm tối.

Không còn nghe thấy gì, mũi thì chảy máu và lưng anh thì bốc khói. Kowalski nhậnra hai thứ. Những bậc thang không còn nữa. Và tệ hơn, anh đã biết nơi anh phải đến.

★ ★ ★

3h28 chiều

Ngay cả khi có quá nhiều tiếng ồn làm đinh tai từ áp lực của vụ nổ bom, Gray nghe thấy tiếng kêu tên anh, tiếp theo là một lời nguyền rủa.

“Chạy mau!” Gray la hét những người khác.

Anh chộp lấy Rachel; Seichan kéo Wallace. Họ chạy khỏi bên dưới trực thăng, nhảy qua sợi dây thừng quất mạnh. Sóng chấn động do nổ bom đã làm nổ tung bên ngoài cùng với một tiếng đập nảy lửa. Thậm chí chiếc trực thăng đã bốc đầu, cho phép họ có đủ thời gian để chạy thật nhanh đến lối đi bộ.

Một mảng lớn của tu viện bây giờ chỉ còn là một đống đổ nát bốc khói và đen đúa.

Vài giây trước, Gray đã thấy Kowalski chạy rất nhanh khỏi khu nổ bom - sau đó người đàn ông to lớn thình lình ngã sụp xuống, cứ như anh ta bị té xuống một cái giếng - không, không phải một cái giếng.

“MẤY NGƯỜI XUỐNG ĐÂY COI!”

Chỉ có một thứ khiến Kowalski có vẻ sợ đến thế.

Bốn người họ cúi nhanh xuống nhìn lối đi bộ. Gray phát hiện nó ngay lập tức. Một cầu thang hẹp đã được mở ra trên sàn. Và anh đã đúng. Việc xoay cái la bàn đã mở ra một lối đi bí mật.

“Nhanh lên,” anh nói.

Đằng sau họ, chiếc trực thăng đã dừng lại trên không và những người đàn ông trong trang phục chiến đấu vụt xuống từ chiếc thang dây. Anh nghe thấy tiếng giày chạm vào mặt đất khi tiến đến những bậc thang.

“Xuống, xuống, xuống.” anh thúc giục.

Những người khác túm tụm ở lối vào. Gray đi cuối. Anh liếc nhìn và thấy một tên lính đang giơ súng trường. Anh chạy vội. Loạt đạn như mưa nã liên hồi trên đầu anh và trúng vào bức tường rồi nảy bật lên. Những cú nảy bật ra này giống như ong chích. Anh trúng một cái vào sọ và có cảm tưởng như mình đã bị nứt xương.

Nó đã có thể tệ hơn thế.

Chỉ là đạn cao su, anh nhận ra khi anh vội vàng bước xuống bên dưới. Cho đến giờ. Có ai đó muốn bắt sống họ.

Anh té nhào xuống một lối đi thấp hơn.

Kowalski la lối đằng sau anh. “Có một cái đòn bẩy ở đằng này! Tôi có nên kéo nó không?

“Làm đi,” tất cả bọn họ cùng hét lên.

Gray nghe thấy tiếng cạo kèn kẹt của kim loại. Những bậc thang bắt đầu nâng lên đằng sau họ. Mỗi bậc thang thật sự là một phiến đá mỏng, được đặt so le để làm cầu thang. Mỗi phiến đá giờ đã được nâng lên thẳng đứng để đóng lại lối vào phía trên.

Bóng tối bao trùm.

Tiếng quẹt đá lửa vang lên, và một ngọn lửa lập lòe xuất hiện, chiếu sáng khuôn mặt Seichan khi cô ta giớ chiếc bật lửa lên.

“Giờ thì sao?” cô ta hỏi.

Gray biết họ chỉ có một cơ hội. Mạng sống của Rachel - tất cả mạng sống của họ - đều treo trên một hi vọng. “Chúng ta phải tìm ra chìa khóa.”

CHÌA KHÓA NGÀY TẬN THẾ James Rollins Bộ Sách: A Sigma Force Đánh Máy: Quách Thủy Tiên TVE-4u.org
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.