Chìa Khóa Ngày Tận Thế

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 18 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10
Ngày 11 Tháng 10, 3h12 Chiều

❊ ❊ ❊

Washington, DC.

Painter đã sẵn sàng cho trận chiến sắp đến. Ông ngồi ngay bàn mình, trong tư thế sẵn sàng. Sau một đêm dài, ông đã chợp mắt được một chút, kịp tắm rửa, và thay bộ đồ mới.

Vài tiếng trước, ông biết được Gray và Kowalski đã an toàn và đang rời khỏi thành Rome. Sĩ quan Pierce đã soạn một báo cáo tổng quát về các sự kiện xảy ra ở Ý, nhưng anh cần phải làm tiếp. Ngay khi anh đã được bảo đảm an toàn ở một địa điểm ở ngoại ô thành phố, anh sẽ được thẩm vấn chi tiết.

Hệ thống liên lạc của văn phòng reo lên. Brant nói quả quyết. “Thưa ngài, có Tướng Metcalf đến gặp.”

Painter đã được cảnh báo sẽ có vị chỉ huy của DARPA đến trụ sở Signa. Đây là một chuyến viếng thăm hiếm thấy. Và thường là điềm không hay.

Painter bấm nút trả lời. “Brant, mời chỉ huy vào ngay.”

Vài giây sau, cánh cửa bật mở. Painter đứng dậy khi Tướng Gregory Metcalf bước vào phòng, nón cầm trên tay, khuôn mặt thì căng thẳng.

Painter bước vòng qua bàn để bắt tay ông ta, nhưng Metcalf lại tiến thẳng đến ghế ngồi, ném cái nón lên bàn, và hất tay ra hiệu cho Painter trở lại ghế ngồi.

“Anh có ý kiến gì về cơn bão chính trị khốn kiếp đang xảy ra ở Ý không?” Metcalf mở đầu.

Quay trở lại bàn làm việc, Painter ngồi thỏm xuống ghế sau khi Metcalf yên vị. “Tôi nắm được tình hình thưa tướng quân. Chúng tôi đang theo dõi tất cả thông tin thông qua nhiều kênh tình báo đa dạng.”

“Đầu tiên là vụ hỏa hoạn ở một khách sạn, kế tiếp là cuộc truy đuổi trên đường phố để lại dấu vết chém giết, và trên hết là một trong bảy kì quan thế giới đã bị bom tàn phá. Và anh cũng thông báo cho tôi rằng một trong những… mật vụ của anh liên quan mật thiết đến vụ này đúng không?”

Painter thở ra, mấy đầu ngón tay vẫn thả lỏng trên mép bàn. “Đúng vậy, thưa ngài. Một trong những điệp viên giỏi nhất của chúng tôi.”

“Giỏi nhất đó ư?” Metcalf nói với giọng mỉa mai sắc sảo. “Thế thì tôi ghét phải gặp những nhân viên kém cỏi nhất.”

Giọng Painter pha chút cay đắng. “Cậu ta bị phục kích. Cậu ta đã cố gắng hết sức để bảo vệ di sản. Và để bảo toàn mạng sống của tất cả mọi người.”

“Với cái giá là gì chứ hả? Theo tôi biết thì anh ta đang theo đuổi một vấn đề thuộc thẩm quyền của nội bộ nước Ý mà thôi. Phối hợp với lực lượng Interpol, cơ quan tình báo của họ đang xử lí vụ này rất tốt. Nếu sự dính líu của mật vụ các anh bị phát hiện hay gây tổn thất gi thì – ”

Painter ngắt lời ông ta. “Thưa ngài, vụ này có nhiều tình tiết nằm ngài phạm vi nước Ý. Đó là lí do vì sao tôi muốn sắp xếp một cuộc họp trực tiếp. Cho đến giờ thì chưa ai biết có Sigma nhúng tay vào, và tôi mong vẫn giữ như vậy.”

Metcalf quan sát Painter suy nghĩ, chờ đợi nhiều thông tin hơn. Painter mặc kệ ông ta. Ông ta cứ tưởng tượng rằng nhân viên cấp dưới sẽ khuất phục bởi cái nhìn đanh thép ấy… Painter không hề chớp mắt Metcalf rốt cuộc cũng thể hiện sự gắt gỏng rồi ngồi lùi ra sau. “Vậy thì hãy nói cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra đi nào.”

Painter buông thõng vai nhẹ nhõm. Ông chạm vào bàn, mở một hồ sơ ra, rồi đẩy nhẹ một tấm hình tới chỗ của vị tướng. “Đây là bức hình giám định pháp y của nạn nhân bị giết ở Vatican.”

Metcalf cầm lấy tấm hình rồi nghiên cứu nó. Ông cau mày và tỏ vẻ sốc thật. “Cũng là kí hiệu tương tự,” ông nói. “Được đóng vào trán như dấu trên người con trai của Thượng nghị sĩ Gorman.”

“Và vị giáo sư ở Đại học Princeton nữa,” Painter đồng tình. Ông biết Metcalf đã đọc báo cáo về những sự việc diễn ra ở trường đại học đó rồi.

“Nhưng vị cha xứ này có liên quan gì đến vụ xảy ra ở châu Phi cơ chứ? Tôi hiểu mối liên hệ của Jason với vị giáo sư đại học kia, nhưng còn chuyện này là sao?” Ông đẩy tấm hình ngược trở lại cho Painter. “Không có ý nghĩa gì cả.”

“Điệp viên ở Ý - sĩ quan Gray Pierce - đã phát hiện và bảo vệ một mấu chốt thiết yếu của vấn đề rắc rối này. Mấu chốt này là thứ mà kẻ nào đó đang sẵn sàng đốt trụi Đấu trường La Mã để có được nó.”

“Còn chúng ta đã có nó rồi à.”

Painter gật đầu.

“Nó là gì vậy?”

“Chúng tôi đang tìm hiểu đây. Đó là một vật khảo cổ có thể có liên quan đến vụ khai quật ở Anh. Đến giờ, tôi cần giữ kín chi tiết này. Chỉ giới hạn ở mức cơ bản cần biết mà thôi.”

“Vậy anh nghĩ tôi không cần biết à?”

Painter liếc nhìn ông ta. “Ngài có thật sự muốn biết không?”

Đôi mắt Metcalf lúc đầu nhíu lại giận dữ, rồi lại giãn ra tỏ vẻ buồn cười. “Hay đấy. Sau những gì xảy ra ở Rome, thì có lẽ không. Lời khước từ khéo léo có lẽ thích hợp trong thời điểm này.”

“Tôi rất biết ơn về điều đó,” Painter nói. Và ý ông cũng vậy. Đây là quyền hạn cao nhất mà ông có được từ người đàn ông kia.

Tuy vậy, ông cần nhiều hơn nữa.

“Bất cứ việc gì đang xảy ra đã vượt xa khỏi biên giới nước Ý,” Painter tiếp tục nói. “Nên cách tốt nhất để tìm ra sự thật là giữ im lặng về sự tham gia của chúng tôi.”

Metcalf gật đầu đồng ý.

“Trước sự việc xảy ra ở Ý, tôi đã đi đến kết luận rằng chúng ta cần nhiều thông tin hơn về dự án biến đổi gen đang được tiến hành ở khu trại Chữ thập đỏ.”

“Chính là nông trường do tập đoàn Viatus quản lý.”

“Cho đến giờ thì cái chết của hai công dân Mỹ - Jason và thầy của cậu ấy - đều gắn chặt với kế hoạch này. Làm thế nào và tại sao lại như vậy thì chúng tôi không biết được. Nhưng đó lại chính là điểm mấu chốt để chúng tôi mở rộng điều tra. Chúng tôi cần nhiều thông tin hơn nữa. Và chúng chỉ có thể tìm thấy ở một nơi duy nhất.”

“Anh đang ám chỉ Viatus à?”

“Có một hội nghị khai mạc vào ngày mai ở Oslo. Hội nghị về vấn đề lương thực toàn cầu. Tổng giám đốc điều hành của tập đoàn Viatus, ngài Ivar Karlsen, sẽ phát biểu tại đó. Phải có người đến xin gặp ông để nói chuyện, cũng như vén màn sự thật của công trình nghiên cứu đang được tiến hành ở châu Phi.”

“Tôi có nghe tiếng của Karlsen. Ông ta không dễ khuất phục đâu. Dùng vũ lực sẽ chẳng lay động được ông ấy.”

“Tôi hiểu.”

“Ông ta cũng có những người bạn rất quyền lực - ngay cả ở đất Mỹ này.”

“Tôi đã ý thức rất rõ về việc này.”

Painter có một hồ sơ tương đối hoàn chỉnh về người đàn ông này cũng như công ty của ông ta. Công ty Viatus đã xâm nhập rất sâu vào Mỹ như: việc tài trợ công ty nhiên liệu sinh học ở vùng trung tâm phía Bắc Hoa Kỳ, hợp tác với một công ty hóa dầu chủ lực chuyên sản xuất phân bón và thuốc diệt cỏ, và tất nhiên là cùng nắm giữ một số bằng sáng chế sinh lợi với Monsanto về hạt giống biến đổi gen.

Metcalf tiếp tục nói. “Thật ra thì, tôi có biết về cuộc họp ở Oslo. Một người bạn của chúng tôi cũng sẽ tham dự. Là người đang yêu cầu DARPA tìm câu trả lời cho cái chết của con trai mình.”

“Thượng nghị sĩ Gorman hả?” Điều đó làm Painter ngạc nhiên.

“Ông ấy đã đến Oslo rồi. Mặc dù có nhiều chuyện xảy ra quanh cái chết của con trai mình, nhưng ông ta vẫn có mối liên hệ gần gũi với Ivar Karlsen. Anh không muốn làm ai nổi giận hết. Mọi cuộc thẩm vấn Karlsen đều phải tiến hành hết sức thận trọng.”

“Tôi hiểu rồi. Vậy điều đó sẽ hỗ trợ nhiều hơn cho lý do thứ hai tôi định hỏi về hội nghị này.”

“Vậy điều đó là gì?”

“Do tính chất nhạy cảm của vấn đề cũng như mối đe dọa chia rẽ quốc tế, nên tôi muốn tự mình tiến hành thẩm vấn Karlsen.”

Metcalf không hề trông chờ điều này. Ông phải suy nghĩ về lời yêu cầu một lúc lâu. “Anh muốn đi đến chiến trường hả? Đến Oslo ư?”

“Đúng vậy, thưa ngài.”

“Vậy ai sẽ trông coi Sigma khi anh đi đây?”

“Là Kathry Bryant. Cô ấy đang đóng vai trò phó tướng của tôi, đã từng phục vụ trong lĩnh vực Tình báo hải quân cũng như có mối gắn kết chặt chẽ với cộng đồng quốc tế. Thế nên cô rất phù hợp giữ nhiệm vụ duy trì bộ chỉ huy và hợp tác với bất cứ mặt trận nào.”

Metcalf tựa ra sau, cân nhắc về kế hoạch này.

Painter được biết người đàn ông này rất nổi tiếng về tinh thần trách nhiệm. Đó là lí do tại sao ông ta lại nhanh chóng thăng chức trong Lực lương quân đội.

“Anh đã giải thích lực lượng thuộc Sigma mỏng đến mức độ nào,” Ông nói một cách thuyết phục. “Hãy cho chúng tôi cơ hội chứng tỏ thực lực lần này đi. Và nếu thất bại thì hãy để tôi giải quyết. Tôi sẽ chịu trách nhiệm hoàn toàn.”

Metcalf vẫn im lặng và vẫn nhìn Paintẻ nghiêm nghị như vậy. Painter nhìn đáp trả, cương quyết và không khuất phục.

Khẽ gật đầu, ông ta đứng phắt dậy. Lúc này ông ta lại giơ tay ra. Painter nhoài qua bàn bắt lấy tay ông.

Trước khi Metcalf bước đi, ông siết chặt tay hơn. “Chỉ huy Crowe ạ, hãy hành động kín đáo.”

Metcalf thoáng cười mỉm khi bước đi về phía cửa. “Có lẽ vậy. Nhưng trong trường hợp này, tôi đang ám chỉ đến Tổng thống Teddy Roosevelt.”

Khi vị tướng đi khỏi, Painter vẫn còn đứng đó. Ông phải tạo lòng tin nơi người đàn ông đó. Ông ta đã đúng về Teddy. Kim chỉ nam cho bất kỳ điệp viên nào khi ra mặt trận.

Nói khẽ và hãy mang theo một cây gậy lớn1

1: Câu nói nổi tiếng của Tổng thống Mỹ Theodore Roosevelt (1858-1919), hay còn gọi thân mật là Teddy Roosevelt.

★ ★ ★

4h10 chiều

Vậy đó là những từ mà chỉ huy Crowe đã dùng sao?” Kat hỏi.

Monk đứng trước mặt cô. Còn cô đang ngồi trên ghế sofa trong văn phòng của mình. “Chính xác là ông ấy cần một cây gậy lớn.”

“Nhưng anh có cần phải là cây gậy lớn đó không?”

Monk bước đến bên cô, rồi quỳ xuống, nhìn thẳng vào mắt vợ. Anh biết đây sẽ là quyết định khó khăn. Ba mươi phút trước, anh đã có cuộc nói chuyện với Painter. Vị chỉ huy đã cho anh cơ hội theo cùng đến Oslo, Nauy. Tuy vậy, đến tận giờ, anh mới đủ can đảm đề cập vấn đề này với Kat.

“Đây chỉ là một cuộc thẩm vấn hình thức thôi mà em,” Monk hứa hẹn. “Giống như mấy việc anh đang làm ở đây, trên đất Mỹ mấy tháng vừa qua đó. Có điều kì này đi xa hơn chút.”

Cô không nhìn anh, mà liếc nhìn xuống tay mình, đang ghì chặt trên đùi. Giọng cô nhỏ nhẹ. “Ừ, vậy xem cái nhiệm vụ cuối cùng của anh vừa kết thúc dễ dàng đến thế nào.”

Monk nhích lại gần hơn và đặt tay lên đầu gối cô. “Tụi anh đã trở về an toàn đó chứ.”

Thật ra thì anh đang giám sát Andrea Solderitch. Bà ta đã được đưa đến một nơi an toàn, và được bảo vệ riêng bởi Scot Harvath, một nhân viên mà Monk hoàn toàn tin cậy để bảo đảm an toàn cho bà.

“Không phải chuyện đó,” Kat nói.

Monk nhận ra điều đó. Anh tiến lên, luồn tay dưới áo cô, rồi nhẹ nhàng chạm vào da bụng vợ. Da thịt cô nóng ấm dưới bàn tay anh. Cái chạm tay của anh làm cô run lên.

“Anh biết em muốn ám chỉ điều gì,” giọng Monk khàn khàn. “Trí nhớ của anh hơi tệ, nhưng anh không bao giờ quên những điều quan trọng nhất. Anh hứa với em, sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu.”

“Nhưng anh không thể kiểm soát mọi thứ.”

Monk nhìn chằm chằm lên mặt cô. “Em cũng vậy, Kat ạ.”

Đôi mắt cô vẫn còn ánh lên vẻ bị tổn thương. Anh biết cô đã khó nhọc chăm sóc anh thế nào trong thời gian anh bình phục, và cô sợ chia ly đến dường nào. Ngay cả bây giờ. Sự phòng vệ hiện rõ trong nỗi sợ hãi của cô. Trong nhiều tháng, cô đã tin rằng Monk đã chết. Anh chỉ có thể tưởng tượng ra cảnh tượng như vậy. Biết thế nên dù không có lợi cho bên nào, nên anh đã không đi vào vấn đề.

Ngay cả lúc này đây, anh cũng không dám bắt cô phải chấp nhận.

Nếu cô không muốn anh đi, thì anh sẽ làm vậy.

“Em ghét phải thấy anh đi làm nhiệm vụ,” Kat nói. Kat kéo tay anh ra khỏi áo cô, rồi nắm chặt trong tay cô. “Nhưng em sẽ ghét bản thân mình hơn khi phải bảo anh đừng đi.”

“Em không cần phải nói,” anh khẽ nói, tự nhiên cảm thấy mình ích kỉ. “Anh biết mà. Anh hiểu chứ. Nhưng sẽ còn nhiều nhiệm vụ nữa. Khi hai chúng ta đều đã sẵn sàng.”

Kat nhìn chằm chằm anh. Rồi cô nhẹ nhàng chùng xuống, đảo mắt, và chồm ôm lấy sau đầu anh. Cô kéo anh lại gần. Môi cô hôn lướt qua mái tóc anh.

“Anh lúc nào cũng là kẻ chết vì nghĩa, đúng không Kokkalis?”

“Gì cơ – ”

Cô khóa miệng anh bằng nụ hôn cuồng nhiệt, đôi môi mở rộng, cảm nhận anh. Rồi cô giật lùi lại, để anh thở hổn hển, đang cố nhoài về trước để tiếp tục.

“Anh chỉ cần bào đảm rằng trở về không bị sứt mẻ như lúc này là được,” cô nói, vừa khều bàn tay giả của anh.

Lúc nào cũng là người chậm hơn, Monk đấu tranh để theo kịp suy nghĩ của vợ. “Em đang nói là –”

“Ôi trời ơi, Monk ơi. Được rồi, anh có thể đi.”

Thích thú, pha lẫn cảm giác nhẹ nhõm tột độ lan khắp người anh. Anh nở nụ cười mỉm, nhưng chợt chuyển sang có chút khiêu khích.

Kat đọc được suy nghĩ của anh, nên lấy ngón tay che miệng anh lại. “Không, không có cả một trò đùa về việc anh sẽ là một cây gậy to nữa.”

“Ôi, cám ơn em yêu… anh được làm thế hả?”

Cô lấy ngón tay ra, dựa vào anh và lại hôn anh. Anh luồn tay ra sau rồi kéo cô ngồi trên đùi mình.

Vừa thì thầm, anh vừa ôm chặt vợ, “Tại sao lại nói ra, khi anh có thể chứng minh được chứ?”

★ ★ ★

10h15 chiều

Terni, Ý

Gray đứng canh trước cửa sổ, liếc nhìn ra khu vườn tối mịt nằm phía sau trang trại cũ ở vùng nông thôn. Anh cũng trông thấy bãi đậu xe và con đường Via Tiberina cạnh đó. Họ đã vượt qua khoảng tám mươi dặm mới đến được thị trấn nhỏ ở vùng Umbria này, đáng chú ý với các tàn tích và nhà tắm hơi La Mã cổ xưa.

Rachel đã đề nghị đến chỗ này. Căn hộ nông trại hai tầng này đã được chuyển đổi thành một nhà trọ, nhưng vẫn còn giữ lại nét quyến rũ ban sơ, với xà gỗ bằng cây dr, cổng vòm bằng gạch, và những ngọn đèn treo bằng sắt. Nơi đây cũng hẻo lánh và cách xa đường mòn.

Tuy vậy, Gray vẫn không ngừng cảnh giác. Sau vụ việc ở Rome, anh không để lỡ cơ hội nào. Và không chỉ có anh mới thế.

Ở phía dưới vườn, anh để ý thấy có đốm đỏ tàn thuốc. Anh không biết là Seichan hút thuốc - nhưng rồi lại nữa, anh gần như không biết gì về cô ta cả. Cô ta là một nguy cơ tiềm ẩn và khó lường. Anh biết mệnh lệnh hiện thời vượt ra cả Washington là: bắt lấy cô ta bằng mọi giá.

Tuy nhiên, hôm nay cô ta đã bảo vệ phía sau cho họ, cũng như đã cứu mạng anh trong quá khứ.

Khi anh dõi theo bước tuần tra của cô ta, thì cũng nghe được tiếng khóa nước lại trong phòng tắm bên cạnh cùng với tiếng thùm thụp của ống nước. Rachel vừa tắm xong.

Sau một tiếng đồng hồ trong lòng cống, tất cả họ đều cần phải có thời gian tắm táp xà bông trong bồn nước nóng.

Hơn nữa, họ cần phải tụ họp lại, để vạch ra phương án hành động. Một chốc sau, Rachel bước ra khỏi phòng tắm hơi, đi chân trần, chỉ quấn ngang người tấm khăn, tóc vẫn còn nhỏ nước.

“Nhà tắm đã trống rồi,” cô nói, rồi liếc nhìn quanh phòng. “Cộng sự của anh đâu rồi?”

“Kowalski đã xuống lầu rồi. Đang làm bữa tối muộn ở nhà bếp đấy.”

“Ồ.” Cô vẫn còn đứng tần ngần ở cửa ra, tay che quanh ngực, chợt thấy ngượng nghịu. Cô không dám nhìn vào mắt anh. Họ chưa thật sự một mình ở bên nhau từ khi gặp lại nhau. Anh biết mình nên quay đi, để cô được tự nhiên, nhưng anh không ngăn được.

Cô từ từ bước lại giường, vẫn còn đau ở chân trái. Viên thuốc Tylenol và thanh nẹp đã giúp ích đầu gối bị trật của cô, nhưng ít ra cô cần phải nghỉ thêm một ngày nữa. Trên giường có một xấp đồ mới, vẫn còn gắn nhãn và xếp ngay ngắn dành cho cô, một chiếc quần jean, một chiếc áo ngủ màu xanh dương, và chiếc áo khoác lửng.

Khi bước đi, cô níu lấy chiếc khăn như một tấm lá chắn. Không cần phải vậy. Gray biết tường tận có gì ẩn sau lớp khăn đó. Những gì mà không phải bàn tay anh đã từng khám phá, mà chính đôi môi anh. Nhưng giờ đây không chỉ có da thịt đó khuấy động anh, mà chính là ký ức ấm áp, những lời nói khẽ khàng trong đêm, và cả lời hứa vẫn chưa thực hiện được.

Cuối cùng, anh cũng phải quay sang cửa sổ - quay mặt đi không phải vì ngại ngùng, cũng không phải vì lịch sự, mà vì cảm giác mất mát ập đến, có thể sẽ sắp xảy ra.

Anh nghe tiếng cô lê bước đến cạnh giường, cả tiếng sột soạt của khăn giấy. Cô không cần quay lại nhà tắm để thay đồ. Cô cởi khăn ra và thay đồ ngay sau lưng anh. Anh không hề cảm thấy bị sự trần trụi của cô quyến rũ, mà đúng ra là một sự thách thức, khiêu khích anh, làm cho anh cảm thấy vừa đau vừa xấu hổ.

Dù vậy, có lẽ chỉ do anh tưởng tượng mà thôi

Ngay khi thay xong, cô bước ra cửa sổ đứng cùng anh, chỉ ngang đến vai anh. “Vẫn đứng canh chừng à, em biết rồi,” cô khẽ nói.

Anh không trả lời.

Cô lặng yên đứng bên anh một lúc. Phía dưới vườn, chợt có tia lửa quẹt diêm lóe lên soi rõ dáng người Seichan khi cô ta đốt một điếu thuốc khác. Gray cảm thấy Rachel cứng đờ sau lưng anh. Cô liếc nhìn anh, rồi nhanh chóng quay đi, bước trở lại giường.

Trước khi một trong hai người lên tiếng, thì có tiếng gõ cửa làm họ chú ý. Kowalski bước vào, mang theo một khay gỗ rộng và kẹp hai chai rượu dưới một cánh tay.

“Phục vụ phòng đây,” anh ta nói.

Khi bước vào bên trong, anh ta nhanh chóng nhận thấy chiếc khăn vứt ở giữa sàn. Mắt anh nhấp nháy nhìn Rachel và Gray, rồi bước nhẹ nhàng. Anh vừa mang cái của nợ này đặt lên bàn trong phòng vừa huýt sáo.

Anh ta đặt chiếc khay lên bàn, nhưng vẫn ôm khư khư cả hai chai rượu. “Nếu anh cần, tôi sẽ vào tắm nước nóng thật lâu. Ý tôi là thật lâu đó. Có lẽ tôi vào trong ít nhất một tiếng.”

Anh tinh ranh liếc nhìn Gray.

Rachel chuyển sang ngượng chín mặt.

Gray thoát khỏi tình cảnh sượng sung nhờ tiếng chuông điện thoại reo lên trên bàn bên cạnh. Anh kiểm tra đồng hồ. Chắc là Painter. Anh với lấy điện thoại, rồi quay trở lại phía cửa sổ.

“Pierce nghe,” anh lên tiếng khi đã chuyển sang đường truyền bảo mật.

“Thế anh ổn định chưa?” vị chỉ huy hỏi.

“Lúc này thôi.”

Gray mừng thầm vì đã tập trung lại vấn đề. Kowalski bước trở vào nhà tắm, tay vẫn giữ chặt hai chai rượu. Rachel ngồi trên giường và lắng nghe câu chuyện của anh. Hơn mười lăm phút qua, Gray và Painter so sánh những điểm đáng chú ý: ba vụ án mạng xảy ra ở ba lục địa, dùng bạo lực tàn ác để che kín vụ việc đang xảy ra, tầm quan trọng của ký hiệu thần thánh có vẻ kết nối mọi thứ với nhau.

Painter mô tả kế hoạch đi cùng Monk đến Nauy để điều tra công ty Viatus và tổng giám đốc điều hành của họ.

“Vậy Monk sẽ đi với ông hả?” Gray nói, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng cho bạn mình.

“Cùng với John Creed nữa, nhân viến kỹ thuật di truyền mới của chúng ta. Anh ta là người đã giải mã dữ liệu trong bức thư điện tử mà Jason Gorman gửi tới.” Giọng Painter nghiêm lại. “Mà chính nó dẫn chúng ta đến sự việc mà trung úy Verona đã khám phá, cũng chính là thứ mà có kẻ nào đó đang muốn phá hủy.”

“Ngón tay ướp.”

Gray liếc sang Rachel. Họ đã bàn bạc với nhau rất lâu trên chuyến xe lửa chạy khỏi thành Rome. Cha Marco Giovanni đã làm việc ở khu vực khai quật thuộc phía Bắc nước Anh, nơi nào đó ở miền núi hẻo lánh, giáp ranh với Scotland. Họ vẫn chưa có thông tin gì hơn về vụ khai quật đó. Tất cả điều họ biết chỉ là cựu sinh viên của chú Vigor đang nghiên cứu về nguồn gốc của đạo Cơ đốc của người Scotland, khi đó tín ngưỡng thần linh pha trộn với đạo Cơ đốc.

Gray cũng kể vài chi tiết cho Painter. Nhưng anh không nói hết những điều mà Rachel đã tiết lộ trên xe lửa.

“Thưa chỉ huy, có lẽ ông nên nghe từ chính trung úy Verona nói. Tôi không chắc lắm về tầm quan trọng của vấn đề, nhưng sẽ không có nghĩa lý gì nếu không nghe trọn vẹn.”

“Rất tốt. Chuyển máy cho cô ấy đi.”

Gray bước trở lại giường, rồi đưa điện thoại cho cô. “Anh nghĩ em nên nói cho Painter nghe điều em đã khám phá được.”

Cô gật đầu. Anh vẫn còn đứng gần trụ giường. Sau vài lời chào hỏi lịch sự, Rachel chuyển sang kể về nỗi ám ảnh kỳ lạ của cha sứ.

“Trước khi mọi thứ trở thành thảm kịch ở Rome,” Rachel giải thích, “Tôi đã thu thập được một danh sách các bài báo và chuyên luận được công bố của cha Giovanni, một số tài liệu liên quan đến thời sinh viên của cha. Rõ ràng cha rất gắn bó với phương pháp luận đặc trưng của Đạo Chúa, hiện thân của Đức Mẹ Đồng trinh hay còn gọi là Đức Mẹ da đen.”

Gray nghe lỏm khi cô giải thích. Anh đã rất quen với chủ đề này. Anh cũng đã có nghiên cứu tương đối về tôn giáo trước khi gia nhập Sigma, cũng như về lịch sử và bí ẩn xung quanh tục thờ cúng Đức mẹ da đen. Nhiều thế kỷ về trước, trở lại thuở sơ khai của đạo Cơ đốc, xuất hiện các bức tượng cũng như hình vẽ mô tả Thánh mẫu của Chúa với làn da đen và sậm màu. Từ đó, hình ảnh này được sùng bái và quý trọng. Có hơn bốn trăm bức ảnh như vậy còn tồn tại ở châu Âu, một vài trong số đó có niên đạo từ thế kỷ XI. Và đa số chúng vẫn còn được tôn thờ cũng như sùng kính như: Đức mẹ da đen dòng Czestochowa ở Ba Lan, Thánh mẫu dòng Hermits ở Thụy Sĩ, và Đức mẹ Đồng trinh dòng Guadalupe ở Mexico. Và còn nhiều nữa.

Dù sự tôn sùng không ngừng tăng lên như vậy, nhưng cũng có không ít tranh cãi xung quanh hình tượng Đức mẹ độc nhất này. Trong khi một số người cho rằng tài sản huyền diệu này gắn liền với họ, còn những người khác công khai nói rằng làn da đen không gì khác hơn do muội đèn cầy tích lũy thành, hoặc do tự nhiên làm đen bức tượng băng gỗ, hay do đá cẩm thạch đã lâu đời. Nhà thờ đạo Cơ đốc tránh thừa nhận bất cứ tầm quan trọng hay quyền lực tâm linh nào đối với những hiện thân đó.

Rachel tiếp tục câu chuyện về đam mê của cha Giovani, “Cha Marco bị thuyết phục rằng đạo Cơ đốc của người Xentơ thiết lập dựa trên nền tảng của Đức mẹ da đen đó,cho là hình tượng đó đại diện cho sự hợp nhất giữa Mẹ Trái đất cổ xưa với tín ngưỡng Đức mẹ Đồng trinh Mary sau này. Ông dành hết sự nghiệp để tìm ra mối quan hệ này, cũng nhữ nguồn gốc thật sự phía sau thuyết thần thoại này.”

Rachel dừng lại, chỉ để lắng nghe câu hỏi của Painter, rồi đáp lời, “Tôi cũng không rõ ông ấy có tìm thấy nguồn đó chưa. Nhưng chắc là đã tìm thấy thứ gì đó, thứ mà đáng giá cả mạng sống của mình.”

Rachel lại ngừng nói để nghe, rồi lại nói tiếp, “Đúng rồi. Tôi đồng ý. Tôi sẽ chuyển máy lại cho sĩ quan Pierce.”

Gray nhận máy, nhấc lên tai nghe, rồi quay trở ra cửa sổ. “Sao thưa ngài?”

“Hãy cân nhắc câu chuyện của Rachel, có vẻ đó là bước tiếp theo anh nên tiến hành.”

Gray có câu trả lời chính xác mà không chần chừ gì. “Hãy điều tra khu khai quật ở Anh.”

“Chính xác. Tôi không hiểu sao các vụ án ở châu Phi và trường Đại học Princeton lại gắn kết với nghiên cứu của cha Giovanni chứ. Nhưng chắc hẳn có mối liên hệ nào đó. Tôi sẽ theo vụ ở Oslo về công trình nghiên cứu di truyền - còn anh điều tra xem ngón tay ướp đó có liên quan thế nào nhé.”

“Tuân lệnh thưa ngài.”

“Anh có cần thêm người nào cho nhiệm vụ lần này không? Hay anh có thể sắp xếp ổn thỏa với Joseph Kowalski và trung úy Veron?”

“Tôi nghĩ càng ít người càng tốt.”

Dù anh đã nỗ lực hết sức, nhưng giọng anh vẫn thoáng chút căng thẳng. Còn một chi tiết anh chưa từng tiết lộ cho Painter Crowe biết. Gray liếc nhìn xuống khu vườn, đến đốm đỏ của điếu thuốc. Anh ghét phải nói dối với chỉ huy, dù là một chi tiết nhỏ. Nhưng nếu Gray nói với vị chỉ huy Sigma về người đồng minh mới của họ ở đây, thì Painter chắc chắn sẽ không còn cách nào là phải cử đội đến bắt cô ta về, và đưa đến một doanh trại thẩm vấn.

Gray không cho phép điều đó xảy ra.

Tuy nhiên, anh còn do dự.

Việc anh làm có đúng không? Hay anh đang vô tình đẩy toàn bộ sứ mệnh này vào tình trạng nguy hiểm?

Gray quay khỏi cửa sổ và trông thấy Rachel đang nhìn chằm chằm mình. Anh nhận ra trong đáy mắt cô rằng quyết định của anh đe dọa không chỉ mạng sống của chính mình. Tuy thế, anh vẫn nhớ đến lời khẩn xin đau đớn hai năm về trước, lời nói đầy hi vọng và cần kíp.

Hãy tin tôi, Gray ạ. Chỉ một chút thôi cũng được.

Nhìn sang cửa sổ tối đen lần nữa, Gray nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình. Sau khi hít thở thật sâu, anh nói vào máy.

“Chúng tôi sẽ tự mình dàn xếp ổn thỏa thôi.”

CHÌA KHÓA NGÀY TẬN THẾ James Rollins Bộ Sách: A Sigma Force Đánh Máy: Quách Thủy Tiên TVE-4u.org
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.